TTTXT-Chương 4 (Hạ)

Chương 4-hạ

Namtử tóc vàng nghiêng đầu, nhìn về phía bạn cũ đang bị Hoàng Lãng che ở sau lưng. “Ngốc Ngốc, ngươi… không có lộ ra đi?”

Hoàng Lãng sải bước nhảy qua, đem Tiểu Xà toàn bộ che khuất, phiếm nồng đậm độc chiếm dục ngay cả chính mình cũng không phát giác. “Nếu như ngươi muốn nói là ta có biết hay không cậu ấy là rắn biến thành, nói cho ngươi biết, đã sớm xem qua!”

“Cái, gì?”

Namtử tóc vàng cả người chấn động, kính gác ở trên trán bị dọa đến trượt xuống, muốn rơi không xong treo ở chóp mũi.

Tiểu Xà sau lưng Hoàng Lãng vòng đi ra ngoài, thân mật giật nhẹ nam tử tóc dài, ngọt ngào cười: “Đúng vậy! Chủ nhân trước liền xem qua nguyên hình của ta, hơn nữa hắn không sợ nha! Không có chán ghét ta, không có sợ hãi ta, không có chỉ vào người ta kêu quái vật, càng không có tìm người tới bắt giết ta. Tiểu hồ ngươi yên tâm, Lãng Lãng đối với ta thật phi thường phi thường tốt nha!”

Namtử tóc vàng vẻ mặt dại ra không thể tin như cũ, thì ngược lại Hoàng Lãng nghe lời này ngực không hiểu nhói đau, kéo qua thân thể Tiểu Xà đối mặt với chính mình.

“Ngươi nói cái gì? Bắt ngươi, giết ngươi?”

Tiểu Xà gật gật đầu, bắt đầu xoắn đầu ngón tay, vẻ mặt nhuốm nhàn nhạt đau thương, “Thật ra thì, cũng không thể trách những người đó, là ta không tốt, hù đến bọn họ. Nhưng là… người ta cũng muốn có bạn, có cha mẹ, nhưng là bất kể những người đó từng nói nhiều yêu thích ta, chỉ cần vừa phát hiện ta là rắn, liền… liền…”

Hoàng Lãng yên lặng mở hai cánh tay ra, đem Tiểu Xà ôm thật chặt vào trong ngực.

Trách không được.

Trên vảy bị mài tổn hại, vết thương sâu cạn không đồng nhất…….

Ngu ngốc này!

Đều làm cho người ta phản bội vô số lần, đều làm cho người ta bắt được đến Đài Loan làm súp rắn!

Lại vẫn tình nguyện lựa chọn tin tưởng, tin tưởng một người lần đâu gặp mặt, nói không chừng lại sẽ mang đến thương tổn cho cậu.

Rắn ngốc rắn ngốc rắn ngốc!

Mắng ngươi nhiều lần cũng vô dụng như vậy, đồ ngốc!

Nhưng cũng là… làm cho người ta đau lòng như vậy, rắn ngốc chọc người thương tiếc.

Ta đây sẽ lo lắng cho ngươi, quan tâm ngươi, đau lòng ngươi, hơn nữa luôn luôn bị ngươi chọc tức đến muốn đánh ngươi một trận, nhưng ta mỗi lần lại cũng không nỡ, ta đây có phải hay không càng ngốc?

Hoàng Lãng dùng sức ôm chặt Tiểu Xà, chỗ đáy lòng mềm mại nhất, bị con rắn ngốc vừa ngu vừa ngốc lơ đãng xông vào, tại dưới tình huống chính mình không phát hiện, trong lòng khối kia bị rơi thiếu một góc, bọ bổ khuyết tràn đầy và… trở thành đầy đủ.

“Chủ nhân? Chủ nhân?”

Hoàng Lãng theo trong suy nghĩ hoàn hồn, gặp phải Tiểu Xà đang lo lắng túm góc áo mình.

“Chủ nhân ngươi có khỏe không? Có phải hay không làm sao không thoải mái?”

“Không …”

Hoàng Lãng mới mở miệng nói một chữ, lại bị nam tử tóc vàng kia chen miệng nói: “”Ngốc Ngốc! Đi theo ta đi! Ta dẫn ngươi trở về Linh Xà động.”

“Hảo!”

Tiểu Xà hưng phấn mà ứng thanh, nụ cười trên mặt chợt lóe rồi biến mất, quay đầu, lăng lăng nhìn Hoàng Lãng.

“Nhưng là… chủ nhân làm sao bây giờ?”

“Cài gì làm sao bây giờ?”Namtử tóc vàng bạch nhãn nhất phiên, “Ngươi tiếp tục ở chỗ này hắn mới càng làm phức tạp có được hay không?”

Làm ơn, người bạn từ nhỏ nhận thức này là “rắn “ có cái đức hạnh gì, không ai khác so với hắn rõ ràng hơn rồi.

Ngốc Ngốc này hồ lý hồ đồ, tâm địa vừa nhuyễn vừa thích khóc, lại càng không muốn nói cậu thường xuyên xảy ra tình trạng thoát tuyến.

Hơn nữa vạn nhất Ngốc Ngốc không cẩn thận cho người khác biết cậu là rắn biến thành, làm không tốt sẽ bị làm như yêu quái đuổi giết, sau đó lại để cho mình khổ sở gần chết.

“Chủ nhân……” Tiểu Xà nước mắt ở trong đôi mắt đảo quanh, bắt đầu xoắn đầu ngón tay sợ hãi hỏi: “Ta thật….khốn nhiễu, rất phiền sao?”

“Đúng! Rất khốn nhiễu.” Hoàng Lãng mặt không thay đổi trả lời.

“ Ô…….” Nước mắt từng giọt từng giọt rơi ở gương mặt Tiểu Xà.

“Hơn nữa cả ngày gặp rắc rối , phi thường phiền toái.”

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi…” Tiểu Xà lấy tay cố lau nước mắt đi, lại thế nào cũng lau không xong.

Ô………

Tại sao mình luôn ngốc như vậy?

Thật vất vả có chủ nhân không sợ cậu, không sợ một quái vật hội biến thành rắn.

Nhưng là…

Mình còn làm cho chủ nhân cảm thấy khốn nhiễu, là phiền toái của chủ nhân.

“Ô…”

Tiểu Xà hung hăng đánh đầu của mình, “Ngu ngốc ngu ngốc ngu ngốc, Tiểu Xà ngươi là đại ngu ngốc! Chủ nhân chê ngươi phiền, chán ngươi! Cũng là ngươi quá ngốc, cho nên chủ nhân không cần ngươi, không cần ngươi….Ô…..”

Hoàng Lãng bắt được tay Tiểu Xà giơ hai tay khỏi đầu, lực đạo lớn đến ở cổ tay Tiểu Xà hiện ra dấu tay đỏ sẫm. “Ngươi là rất ngốc, ta đúng là cảm thấy ngươi rất khốn nhiễu cùng phiền toái, nhưng là… Ta lúc nào nói không cần ngươi?”

“A?”

Tiểu Xà ngẩng đầu nhìn Hoàng Lãng, khuôn mặt toàn nước mũi nước mắt. “Nhưng là ta…”

“Thật là rắn ngốc làm cho người ta không buông tay được!”

Hoàng Lãng hàm hồ nói vài câu, bắt lấy hai tay phản kháng của Tiểu Xà tới sau lưng, cúi người hung hăng cắn xuống cái miệng không ngừng huyên náo, hung hăng hôn này rắn ngốc để cho hắn phiền não, làm cho hắn nhớ mong…..làm cho hắn động tâm.

Nụ hôn kích tình nóng bỏng làm cho nam tử tóc vàng ở một bên sợ choáng váng, kính ở chóp mũi ngay tại chỗ bị chấn động rơi xuống đất, oanh liệt hy sinh vỡ thành n mảnh nhỏ.

Về phần đạo sĩ bên cạnh cửa xe không dám nói một lời nào, còn lại là vẻ mặt hâm mộ vuốt cằm, mang theo tâm tính quan sát thưởng thức màn nam nam kích hôn này.

Sau khi hôn nồng nhiệt xong, Hoàng Lãng lấy tay chải vuốt tóc đen chạm vai của Tiểu Xà, điểm điểm chóp mũi Tiểu Xà. “Ta không có không cần ngươi, nghĩ lưu lại liền lưu lại đi.”

“Thật sự? Thật sự thật sự?” Tiểu Xà ngửa đầu nhìn Hoàng Lãng.

“Nhưng là ngươi… không phải là nhớ nhà?”

“Cái này…” Tiểu Xà cắn cắn môi, do dự.

Thật là nghĩ quay về Linh Xà động!

Mặc kệ nói như thế nào, chính mình cũng đã ở nơi đó vài trăm năm, làm sao có thể không nhớ?

Nhưng là…

Kể từ khi một nhóm đồng bạn tu luyện thành tiên đi hết, ngay cả sư phụ tối hung hăng nhất mắng chửi người giỏi nhất còn có có thể đánh người đều hồi thiên đình, cũng chỉ còn lại một mình cô linh linh oa ở trong động, rất tịch mịch.

Hơn nữa rõ ràng nhiệt độ cơ thể loài rắn rất thấp, nhưng là chỉ cần nhìn đến Linh Xà động trống rỗng, sẽ cảm thấy rất lạnh.

Không giống nơi này, chủ nhân tuy rằng sẽ bắn mũi cậu, sẽ mắng cậu, còn có một đống đồ kỳ quái mới mẻ, hoàn toàn chưa có xem qua.

Nhưng nơi này luôn luôn ấm áp.

Sẽ không lạnh,sẽ không tịch mịch, càng sẽ không có một mình cậu cô linh linh oa ở trong góc.

Tiểu Xà nhìn khuôn mặt Hoàng Lãng, tiểu tâm dực dực mở miệng: “Chủ nhân, ta thật sự có thể ….có thể ở đây sao?”

“Đương nhiên…”

“Không được!”

Hoàng Lãng cùng nam tử tóc vàng đồng thời mở miệng.

Tiểu Xà quay đầu nhìn về phía nam tử tóc vàng, cau mày, khó hiểu nói: “Hồ Hồ, vì sao không được?”

Nam tử tóc vàng sải bước đến, đưa tay túm gáy Tiểu Xà nghĩ đem đồng bạn từ trong ngực Hoàng Lãng kéo ra, lại bị Hoàng Lãng sớm một bước phản ứng, nhanh chóng đem Tiểu Xà dấu ở sau lưng che chở.

Namtử tóc vàng nhìn hai tay trống không, rất tức giận, cặp mắt màu vàng thiêu đốt hừng hực lửa giận, tay trái đáp tại cổ tay phải-

“Cọ!”

Namtử ngón tay giữa ở tay phải cao cao giơ lên, làm tư thái phi thường có ‘trình độ Quốc Tế’.

“F-K! Ngươi này loại người chết dám đánh chủ ý Tiểu Xà, cho là ta không biết sao? Nói cho ngươi biết, chuyện lão tử nói không được, còn không có một chuyện nào được thông qua!”

“Nga?” Hoàng Lãng nâng cằm cao cao, tuyên bố khiêu khích.

Namtử tóc vàng vừa nhìn phản ứng này, lửa giận tại chỗ càng nóng hơn, mơ hồ có thể thấy chung quanh hắn toát ra hừng hực ngọn lửa.

Nam tử lẩm bẩm trong miệng cổ ngữ mà người bên cạnh nghe không hiểu, hai tròng mắt màu vàng căm tức nhìn Hoàng Lãng, mà đạo sĩ vốn đàng hoàng đợi ở bên cửa xe vừa thấy trận chiến kinh hoàng này, sợ tới mức chui vào bên trong xe, không dám nhìn tới thảm sự phát sinh kế tiếp.

Tiểu Xà cho tới bây giờ chưa có xem qua bạn cũ phát hỏa lơn như vậy, muốn làm phép thuật ngăn cản, nhưng là đạo hạnh của tiểu hồ so với mình cao hơn nhiều, hơn nữa vạn nhất lúc xuất thủ không cẩn thận thương tổn đến chủ nhân…

Nghĩ trái nghĩ phải, nhưng cũng không nghĩ ra phương pháp có thể ngăn cản tiểu hồ, Tiểu Xà gấp đến độ nước mắt lưng tròng, hoàn toàn không biết nên làm thế nào cho phải.

Trái lại Hoàng Lãng đối mặt với lửa giận ngút trời của tiểu hồ lại rất thoải mái, tay còn thảnh thơi đáp lệ lại nam tử càng có tư thế “trình độ quốc tế.”

“Ngươi này loại người chết, quản hắn khỉ gió cái gì thiên quy thiên luật, lão tử ta hôm nay nhất định phải sửa chữa ngươi.”

Hoàng Lãng nhếch lông mày lên, vô cùng lơ đễnh: “Vậy thì xem ai chỉnh ai nào.”

“Xem chiêu!”

Hoàng Lãng huýt sáo, hô: “Lai Tây, Attack.” (tấn công =]])

Nam tử tóc vàng đang chuẩn bị huy chưởng nhắm ngay Hoàng Lãng bổ ra một đạo ngọn lửa, cũng không dự đoán được Hoàng Lãng lại không tránh né, tiếp theo sau khi huýt sáo xong, từ trong phòng chạy ra một con chó chăn cừu hình thể khổng lồ, chân sau đạp một cái, phi thân đem nam tử tóc vàng đụng ngã xuống sân cỏ, răng nanh bén nhọn uy hiếp mười phần dừng ở trên cổ nam tử tóc vàng, sẽ chờ Hoàng Lãng ra lệnh lần nữa, liền đem con mồi hung hăng cắn xuống.

“Đê tiện!”

Namtử tóc vàng bị Lai Tây đặt ở phía dưới, đầu ngón tay run nhè nhẹ, lại như cũ không phục mắng.”

Tiểu Xà giật nhẹ áo Hoàng Lãng, đỏ hồng mắt: “Chủ nhân, tiểu hồ hắn không cố ý, ngươi kêu Lai Tây thả hắn được không?”

Hoàng Lãng sinh khí nhu loạn tóc Tiểu Xà, “Ngươi thật là cho ta sẽ thương hại bạn của ngươi? Ngươi này rắn ngốc lại không tin chủ nhân? Phạt ngươi hai ngày không được phép ăn đồ ngọt.”

“A?Ô, chủ nhân…..” Tiểu Xà ủy khuất quệt miệng.

Hai ngày không cho phép ăn đồ ngọt? Cuộc sống còn cái gì lạc thú nữa!

Chủ nhân xấu, mỗi lần đều lấy này phạt cậu, xấu xa, ô ô…..

“Lai Tây, come!”

Hoàng Lãng một khẩu lệnh, Lai Tây lập tức từ trên người nam tử nhảy ra, trở lại bên chân Hoàng Lãng ngoan ngoãn ngồi xuống.

Namtử tóc vàng trắng bệch nghiêm mặt, quật cường đè lại hai tay phát run của mình, không phục kêu lên: “Tới a, loài người ti bỉ, có dũng khí phóng ngựa lại đây.”

Tiểu Xà thấy hắn an toàn, chạy tới ôm cổ đồng bạn, bên lau nước mắt bên cười nam tử tóc dài.

“Hồ Hồ nhĩ hảo ngốc nha, Lai Tây là chó, không phải ngựa.”

“Ngươi-“

Đối với đồng bạn một ngàn tuổi này, đều sống lâu như vậy, cư nhiên vẫn là thiếu dây thần kinh như vậy?

Không!Namtử sâu sắc tỉnh lại, này rắn ngốc không phải là thiếu ‘dây’ thần kinh, mà là căn, bản, không, có, não!

Namtử tóc vàng suy sụp hạ bả vai xuống, tức giận đến mau hư thoát: “Quên đi, ngươi muốn ở lại cứ ở lại, ta mặc kẹ ngươi!”

Tiểu Xà vui vẻ cười cười, đột nhiên phát hiện vấn đề quan trọng nhất. “Hồ Hồ, ngươi như thế nào cũng ở đây?”

Nam tử tùy ý Tiểu Xà thưởng thức mái tóc dài của mình, nghiêng mắt nhìn Tiểu Xà: “Ta lúc trước đi qua nơi này, phát hiện phòng này có tiên khí, vốn nghĩ tên tài thần kia ở làm công việc, sau lại mới phát hiện hơi thở không đúng, cho nên hôm nay chạy tới nhìn xem, không nghĩ tới thật sự chính là ngươi! Ngươi đâu? Ngươi lại như thế nào chạy tới nơi này?”

“Tài thần? Ông nội lại làm việc gì a?” Tiểu Xà quan tâm hỏi tới.

Tài thần ông nội đối với cậu rất tốt ni!

Mỗi lần chỉ cần gặp phải ông, sẽ cho rất nhiều đồ vật tên là ‘tiền’.

Trước kia là miếng sắt tròn tròn, ở giữa còn có cái lỗ hình tứ phương, tên là ‘đồng tiền’ gì đó, sau lại cùng núi nhỏ giống nhau, tên là ‘nguyên bảo’ , trước đó không lâu đổi thành điệt điệt trang giấy, nhẹ nhẹ chỉ cần không cẩn thận, có có thể bị gió thổi bay, cái kia tên gì nhỉ? A! Tên là ‘tiền mặt’.

Có thứ này, cậu có thể chạy tới chỗ loài người ở, đổi đến thiệt nhiều thứ ăn ngon gì đó.

Hi, cho nên nói, tài thần ông nội tốt nhất!

“Đài Loan gần nhất mở cái gì ‘vui mừng trúng thưởng’ , trước kia một tuần lễ hai ngày mở thưởng, hiện tại khả hảo, mỗi ngày mở thưởng, trong lúc này người vui ngất trời, tài thần cũng là mệt mỏi đến hôn mê!”

“A, ông nội thật đáng thương nha!”

“Không nói ông già kia nữa, ngươi vẫn là chưa trả lời ta, làm sao tới?”

“Ta à!” Tiểu Xà chỉ chỉ mũi, vừa sờ sờ đầu: “Ta vốn là ở Linh Xà động ngủ đông……..”

“Ngủ đông? Ngươi ngu ngốc a!”Namtử kéo cổ họng mắng to. “Ngươi đã là thần tiên, còn ngủ đông cái rắm nữa! Ngươi là heo sao?’

Tiểu Xà bị tạp âm làm đau lỗ tai, ấp úng kháng nghị: “Người ta là rắn, không phải là heo a!”

“Ngươi-“Namtử bị tức đến mắt trợn trắng, suýt chút nữa ngất xỉu.

Tại sau vô số lần hít thở, nam tử rốt cuộc áp chế ý niệm muốn bạo đánh Tiểu Xà trong đầu, cố gắng làm cho chính mình tâm bình khí hòa mở miệng: “Như thế nào đến?”

“Chính là người ta vốn ở ngủ đông………”

Tiểu Xà lén nhìn sắc mặt nam tử, vừa thấy tình huống hảo, lúc này mới lớn mật nói tiếp, “Sau đó…..”

“Sau đó?”Namtử nghẹn khí chờ đợi câu dưới.

“Sau đó liền tới đây!”

“Phanh!”

Namtử ngửa cổ về phía sau mới ngã xuống đất, hơi thở mong manh nói: “Quá trình đâu?”

“Quá trình?” Tiểu Xà ngượng ngùng lè lưỡi, “Người ta đang ngủ, không biết.”

Namtử hết hy vọng nhắm lại hai mắt.

Ngất nột!

Hại hắn lo lắng muốn chết, kết quả rắn ngốc này cư nhiên ngủ như chết, cho nên mới dễ dàng bị loài người bắt được, hại hắn nghĩ nhân vật lợi hại ở phương nào.

Đáng xấu hổ a!

Đường đường là một tiên nhân mà lại có cái đức hạnh này, trách không được Tiểu Xà mỗi lần hồi thiên đình, Ngọc đế đều cầu xin hắn không cần trở về nhanh như vậy, sợ là lo lắng mình trúng gió hộc máu thần kinh não thác loạn đi!

Namtử tóc vàng giãy dụa từ trên mặt đất bò dậy, vẻ mặt tráng sĩ đoạn cổ tay khẳng khái hy sinh bộ dáng bi tráng, “Sau lại đâu? Ngươi lại như thế nào chạy tới nhà người chết này?”

Tiểu Xà trảo trảo đầu, ngây ngô cười. “Đó là bởi vì, người ta bị bán đến chỗ bán súp rắn, thiếu chút nữa mất mạng nha! Hoàn hảo chủ nhân mua ta, cứu ta một mạng nha!”

“Hắc hắc hắc-“Namtử tóc vàng kéo khóe miệng, không có lực cũng theo ngây ngô cười.

Ngẫm lại trước kia có bao nhiêu loài người mơ ước thần tiên đến huyết nhục, liền vì có thể giành được công hiệu trường sinh bất lão, này ngu ngốc khen ngược, ngốc đến bị đưa đi làm súp rắn.

Ô…muốn….khóc quá a!

Còn tưởng rằng rắn ngốc này qua mấy trăm năm có thể dài điểm trí tuệ, thật sự là đánh giá cao cậu, ô……… chính mình còn muốn tại vị trí “bà vú” ở bao lâu a?

Nhưng là… muốn hắn phóng Ngốc Ngốc một người ở nhân gian trùng trùng nguy cơ như vậy, hắn lo lắng a!

Đợi chút!

Namtử tóc vàng dùng sức quay đầu, hai tròng mắt màu vàng không có hảo ý đánh giá Hoàng Lãng.

Hắc, đây không phải có sẵn một người làm ‘bà vú’ sao?

Mặc dù để Ngốc Ngốc lưu lại bên cạnh loại người chết này, tuyệt đối, nhất định, sẽ phát sinh ra chuyện nào đó, bất quá người này thoạt nhìn rất yêu thương Ngốc Ngốc.

Nói không chừng… còn có thể cho Ngốc Ngốc hạnh phúc.

Có muốn hay không đánh cuộc một chút?

Namtử tóc vàng nâng cằm lên lâm vào trầm tư, ngay cả Tiểu Xà liều mạng kéo tóc hắn cũng không phát hiện.

“Hồ Hồ, hồ, hồ! Ngương đang nghĩ cái gì nữa? Uy uy uy!”

“Ngươi!”Namtử thái độ lớn lối chỉ vào Hoàng Lãng. “Loại người chết, ta đang gọi ngươi a!”

Hoàng Lãng vẻ mặt gian trá giơ lên tươi cười: “Ta đáp ứng, nhưng không bảo đảm.”

“Dọa!”Namtử sợ hết hồn, chột dạ hỏi: “Ngươi…ngươi biết ta đang nói cái gì?”

“Ngươi nghĩ ta đáp ứng chiếu cố ngu ngốc này, nhưng muốn bảo đảm không đụng cậu ấy, đúng không?”

Dựa vào! Loại người chết này rất thông minh đi!

Cư nhiên ngay cả hắn suy nghĩ cái gì cũng biết, hắc, không tệ lắm.

Có nhân vật lợi hại như vậy tiếp nhận chức bà vú, vậy hắn có thể yên tâm.

Namtử vung vẩy một đầu tóc vàng, nâng lên mắt kính chỉ còn gọng kính bọ rơi vỡ trên mặt đất, phủi bụi đất trên mắt kính.

“Quên đi! Ngươi nguyện ý chiếu cố là tốt rồi, dù sao muốn ngươi bảo đảm cũng vô dụng. Tóm lại không cho phép Tiểu Xà bị người khác khi dễ, bằng không ta không thể không chém ngươi, nghe được không?”

Tiểu Xà đầu đầy mê hoặc, không là đầu đầy sương mù.

Tóm lại cậu hoàn toàn không rõ hai người kia đang nói cái gì.

Tiểu Xà vẫy vẫy đầu chóng mặt, buồn bực: “Các ngươi rốt cục đang nói cái gì a?”

Namtử tóc vàng đi tới, hai tay bóp gương mặt Tiểu Xà, dùng sức kéo ra hai bên, kéo đến Tiểu Xà ai ai kêu đau.

“Ngốc Ngốc, ngươi nghĩ lưu liền lưu lại đi! Chờ ngày nào đó ngươi trở về Linh Xà động, ta lại đến dẫn ngươi trở về.

“Ô… mặt của ta, Đau! Hồ Hồ, ngươi buông tay, ô…”

Namtử buông tay chà đạp mặt Tiểu Xà ra, không yên tâm lại hỏi: “Triệu hoán thuật ngươi còn nhớ sao? Đừng nói với ta là ngươi lại quên.”

Tiểu Xà xoa xoa gương mặt bị đau, đọc lên một chuỗi chú ngữ: “Người ta mới không quên đâu!”

Namtử lúc này mới vừa lòng từ trong áo da lấy ra cái bópLV, lấy ra tấm danh thiếp nhằm ngay Hoàng Lãng bắn đi.

Tấm thiếp mỏng manh không bay xuống mặt đất. ngược lại thẳng tắp bay về phía Hoàng Lãng.

Tình huống kia, cùng cảnh tượng Lưu Đức Hoa đánh bạc cầm bài pu – khơ đánh bay bại hoại không kém bao nhiêu đâu!

Hoàng Lãng đưa tay bắt được tấm thiếp bay về phía mình, sau khi cúi đầu nhìn nội dung trên đó, liền thu vào túi áo sơ mi trước ngực.

“Uy, loài người lão huynh, ngươi nếu như ngày nào đó muốn ‘ khí dưỡng’ này con rắn ngốc, nhớ nói cho ta biết, bản suất ca sẽ đến xử lý đại vật  vứt đi này.

Tiểu Xà mặc dù không biết ‘đại vật vứt đi’  là có ý gì, nhưng là biết tuyệt đối không phải lời khen cậu, giận đến cong môi lên, kiên quyết kéo nam tử tới bên cửa xe.

“Đi mau đi mau, không nên khi dễ chủ nhân.”

“Hảo hảo hảo, ngươi đừng kéo có được hay không, ta có chân tự đi được.”

Namtử tóc vàng mở cửa xe chui vào ghế lái, khởi động máy, vẫn có chút lo lắng nhìn Tiểu Xà, nhổ xuống vài sợi tóc vàng vòng quanh ngón áp út Tiểu Xà làm thành cái nơ, niệm chú, sợi tóc vốn là cột trên tay Tiểu Xà liền biến mất.

“Nếu có việc, sợi tóc này sẽ dẫn ngươi tìm được ta.”

Tiểu Xà động động ngón áp út, gật gật đầu, đáp: “Nha, biết rồi!”

“Ta đi đây, hôm nào rảnh rỗi lại tới thăm ngươi, bye.”

“Bye?” Tiểu Xà nghi hoặc nhắc lại.

“Chính là tạm biệt, cùng cáo lui ý tứ giống nhau. Sau, cầu xin ngươi học một chút ngôn ngữ hiện đại được không? Như vậy ta rất khó câu thông nha!”

“Nhưng là… người ta không biết.”

“Tìm chủ nhân ngươi học đi!”

Vừa nói xong, nam tử lập tức lái xe rời đi, trước khi đi vẫn không quên vung tay lên, cái cổng sắt đáng thương nằm ở trên mặt đất, liền trở lại như cũ, hoàn hảo như lúc ban đầu, một chút hư tổn cũng không có,

“Đã muộn! Đi ngủ đi, sáng mai còn phải đến công ty với ta.”

Tiểu Xà đỏ hồng mắt oa tại trong ngực Hoàng Lãng, nhỏ tiếng nói: “Ta cùng Hồ Hồ, còn có thể lại gặp mặt, có đúng hay không?”

“Đó là đương nhiên, các ngươi không phải bạn tốt nhất sao?”

“Vậy hắn….nhìn rất khá đúng hay không?”

“Không sai, bất quá… nếu ngươi không đi ngủ cho ta, tốt nhất là  chuẩn bị tâm tư tầm một tháng không thể ăn đồ ngọt.”

“Oa!”

Tiểu Xà vừa nghe, lập tức tránh ra hai tay Hoàng Lãng, cũng bất chấp sợ Lai Tây, liền lăn một vòng lủi vào lâu hai phòng ngủ, ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ.

Hoàng Lãng ở phía sau không nể mặt cất tiếng cười to, dắt Lai Tây vào ổ, vẫn không quên đem xích cài vào, bằng không để cho Lai Tây vào phòng, làm cho Tiểu Xà lại náo cả đêm, bảo đảm đêm mai mang hai quầng mắt gấu mèo đi làm.

Hoàng Lãng đi ở phía sau, mỉm cười mắng câu: “Đứa ngốc!”

Tâm, từng giọt từng giọt lâm vào lưới tình yêu.

Này tấm lưới, cũng là một tên ngốc rắc rối vô tâm tên là Tiểu Xà, chỉ có chính mình đi vào.

Hoàng Lãng trên mặt, khó được lộ ra sầu khổ.

Muốn tới khi nào, Tiểu Xà của hắn, mới có thể hiểu được tâm ý của hắn.

Tagged:

3 thoughts on “TTTXT-Chương 4 (Hạ)

  1. hacbach 26/10/2011 at 19:37 Reply

    chắc sắp tới quãng thời gian khổ sở của a rùi =))

    Like

  2. baekren 23/04/2012 at 18:43 Reply

    pé xà dễ xươg làm ta mún cắn 1 cái ah!

    Like

  3. […] Chương 4 |Thượng|Hạ| […]

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: