DLTĐ-Chương 8

Chương 8

“Công tử không phải là ngu ngốc, là lão gia làm cho y trở thành như vậy .” Tử Nhan bưng tới thức ăn trù nương mới vừa làm tốt ở trên trà kỷ (bàn trà) bên cạnh giường, thức ăn đã không hề có nhiều loại cánh hoa, còn thêm đồ người bình thường ăn.

Bất quá sợ Tử Đồng trong khoảng thời gian ngắn ăn không quen, vẫn là thả không ít cánh hoa nấu cùng nhau, cho nên cả khay thức ăn cũng là mùi hoa.

Mộ Dung Viêm Hạo ngồi ở một bên nhìn nàng thuần thục múc phần cơm, để trên đầu phóng thượng thức ăn nhập vào trong miệng Tử Đồng, một miệng lớn nhỏ đều giống như đo lường tốt, vừa vặn đưa vào trong miệng Tử Đồng.

“”Cha ta đối với y làm cái gì?” Cái dạng đối đãi gì, nhưng lại làm cho một người biến thành bộ dáng như thế này?

Tử Nhan nhìn kỹ vẻ mặt Mộ Dung Viêm Hạo, tựa hồ ở xác định, có thể hắn cùng Mộ Dung Hàn giữa hai người bất đồng trong lúc đó.

“Ban đầu sau khi lão gia mang công tử trở về, liền phân phó hai người chúng ta hảo hảo hầu hạ công tử, chẳng những phải giúp y thay quần áo tắm rửa, uy y ăn cơm, ngay cả xuống giường ra ngoài đầu đình phơi nắng mặt trời cũng muốn trải qua lão gia cho phép.”

Thấy Tử Đồng nuốt thức ăn vào trong, Tử Nhan mới múc từng miếng bỏ vào trong miệng y, thuận tay giúp y lau đi khóe miệng dính mỡ.

“Vì vậy thời điểm vừa tới, công tử  là người mù không nhìn thấy ——”

“Chờ một chút! Y không nhìn thấy?” Mộ Dung Viêm Hạo lúc này mới chú ý đến song ánh mắt long lanh như nước chẳng những trống rỗng vô thần, con ngươi đối với ánh sáng cũng không phản ứng.

Hắn sớm nên nghĩ đến , động tác ban đầu của y căn bản không giống như người bình thường, hắn sở dĩ không nhìn y không phải bởi vì không muốn nhìn, mà là căn bản là nhìn không thấy !

Hắn đối với y hiểu lầm thật sự là quá sâu.

Đối với Tử Đồng nồng đậm thương tiếc còn mang theo sâu sắc hối hận áy náy, ngày đó hắn không nên đối với y như vậy.

“Đúng a! Ta không hiểu được công tử có phải hay không trời sinh người mù, nhưng là y hơn mười năm trước đi tới gia lúc đó cũng đã không nhìn thấy gì.” Thì ra thiếu gia căn bản không biết công tử là một người mù, lúc trước mới có thể muốn hai người bọn họ không cần hầu hạ y.

“Khi đó công tử mặc dù không nhìn thấy, nhưng là căn bản  sinh hoạt hàng ngày vẫn có thể tự mình xử lý, tự mình xuyên y phục, tự mình ăn cơm. Kết quả tại lão gia cái gì cũng không cho y làm sau qua hai ba năm thời gian, y tựu dần dần quên mất  năng lực tự chiếu cố của mình.” Vì vậy nếu là bên cạnh không có người hầu hạ y, y cũng chỉ có con đường chết.

“Vậy đầu óc hắn….”

“Đó cũng là do lão gia, lão gia không cho phép bất luận kẻ nào nói chuyện cùng y, cũng không cho y nói chuyện. Vừa mới bắt đầu công tử bất quá mới là hài tử sáu tuổi, mặc dù cá tính công tử ôn hòa an tĩnh,nhưng vẫn lên tiếng hỏi chúng ta vấn đề. Kết quả sau khi lão gia phát hiện, liền điểm á huyệt y, sau lại sợ công tử thời điểm hắn không có ở đây nói chuyện, ngay cả thính giác cũng phong bế. Mấy năm kia công tử không thể nói, không thể nghe lại không nhìn thấy, người cơ hồ điên rồi, cả ngày không ngừng khóc, khóc đến chúng ta cũng không bỏ được…”

Nghĩ đến lúc ấy công tử còn nhỏ thân thể cuộn lại trong góc không ngừng rơi lệ, mở miệng nhưng không ra bất kỳ thanh âm gì, nàng liền cảm thấy đau lòng.

Mộ Dung Viêm Hạo không cách nào tưởng tượng đc phụ thân của mình lại đối với một hài tử làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy, hắn sớm biết phụ thân tâm tính vô tình, cũng không biết được hắn chẳng những vô tình hơn nữa còn lãnh huyết.

Nghĩ đến lúc ấy Tử Đồng cô độc không chỗ nương tựa, bộ dáng sợ hãi, Mộ Dung Viêm Hạo tâm bắt đầu quặn đau, nhận lấy công việc của Tử Nhan, ôn nhu đem thức ăn uy vào miệng nhỏ của y.

Tử Đồng nằm ở trên giường tựa hồ cảm giác được đổi người uy y ăn cơm, hơi chút chần chờ mới há miệng tiếp tục ăn.

Nhìn thấy động tác thiếu gia, Tử Nhan cùng Vô Tình hai người trong lòng là một trận vui mừng, may mắn thiếu gia cùng lão gia không giống, sau này công tử sẽ không tiếp tục trải qua cuộc sống không giống người thường nữa.

“sau lại bởi vì lâu dài điểm huyệt, thân thể công tử ở dưới tình huống huyết mạch không thông, trở nên rất tệ, rất suy yếu, tại thời điểm  chúng ta cho là công tử sắp chết, lão gia mới khôi phục năng lực nói chuyện cùng thính giác cho công tử, bất quá từ khi đó  lên công tử sẽ không  nói nữa.”

“Vừa mới bắt đầu mấy năm công tử so với người bình thường có suy tư, sẽ nghĩ đến chuyện tình, qua một hai năm, ở không có ai nói chuyện cũng không thể nói chuyện, lại không cho phép y làm bất cứ chuyện gì dưới tình huống nào, trí nhớ công tử bắt đầu sinh ra tình huống lẫn lộn cùng thoái hóa , đối với thời gian không có khái niệm.

Có một lần lão gia đi xa nhà,  ta cùng vô tình hai người bởi vì cũng có tình cảm cũng không giám thị đối phương có hay không cùng công tử nói chuyện, mới len lén cùng công tử nói chuyện với nhau. Bất quá đã không kịp, đầu óc công tử trở nên giống như tiểu hài tử ba tuổi, không nói, cũng không nghe hiểu người khác nói gì.” Nàng không hiểu được lão gia tại sao muốn làm như vậy, đem một hài tử nên được người cưng chiều lại cứ phá hủy như vậy,

“Tại sao? Tại sao cha ta phải làm như vậy?” Hắn nghĩ không ra.

Tagged:

6 thoughts on “DLTĐ-Chương 8

  1. […] Chương8 […]

    Like

  2. Tuyết Lạc 06/11/2011 at 10:52 Reply

    a bik thương e chưa ≧□≦○ ~

    Like

  3. Hà Hoa 29/12/2011 at 21:53 Reply

    Ta thấy cái tên cha của Hạo ca thiệt biến thái a, đối xử với Tử Đồng đáng iu của ta như vậy. Ta ném đá, ném a ném.

    Liked by 1 person

  4. Sashaine 29/01/2012 at 22:53 Reply

    sao lại ác như vậy … :”<

    Like

  5. ♥ ^___^ ♥Nana 07/06/2012 at 16:34 Reply

    cóa gì đâu bởi vì người con gái ổng iu đã tự sát đó và nguyền rủa cha mẹ của Tử đồng ổng làm theo ý nguyện của bả thui(Tự suy diễn)

    Like

  6. Tiểu Ngọc 28/07/2015 at 16:08 Reply

    Đang khóc vì em thụ hu hu TT^TT

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: