Nhập Hí -Chương 18

Chương 18

“Ờm, Trần Chi Mặc tiên sinh đương nhiên là đẹp trai nhất toàn thế giới rồi, nhưng em muốn xem mỹ nữ.”

“Mỹ nữ của em không phải đang đậu trong ga-ra à?” Trần Chi Mặc đánh nhẹ đầu cậu, ai bảo Trần Mộc Ngôn đem xe hơi đánh đồng khí chất mỹ nữ chứ?

Sáng nay có khoảng ba mươi người đề cập đến bệnh truyền nhiễm trong lớp, phó giáo sư  trên bục rõ ràng đối với  Trần Mộc Ngôn không có hảo cảm gì, vừa giảng bài vừa lạnh lùng quét mắt qua mặt cậu.

Trong tiết học đưa ra các vấn đề, học sinh bên dưới không hăng hái đều không trả lời đúng trọng điểm.Trần Mộc Ngôn giơ tay, nhưng phó giáo sư không có ý muốn cho cậu trả lời, cậu cũng thôi, cũng không phải là học sinh tiểu học đụng trúng vấn đề mình biết bắt buộc giành giật mà trả lời.

Bất quá vị phó giáo sư thấy Trần Mộc Ngôn không hề giơ tay nữa, ngược lại gọi tên cậu, còn cố ý hỏi một số vấn đề thuộc nội dung tiếp theo, hoàn hảo Trần Mộc Ngôn có chuẩn bị bài  tiếp theo , mặc dù trả lời  không hoàn toàn đúng, nhưng cũng đủ để cho vị phó giáo sư nho nhỏ ngạc nhiên một chút. Sau hai giờ học, vị phó giáo sư  cố ý dừng lại hỏi Trần Mộc Ngôn một chút chi tiết, cậu đáp có đúng có sai, một số thì không biết.

Tan lớp, phó giáo sư ý vị thâm trường nhìn cậu một cái, nhưng ít nhất ánh mắt kia không còn lạnh băng như ban đầu.

Trần Mộc Ngôn đang thu dọn đồ đạc, bỗng nhiên có người ở sau lưng hắn vỗ một cái, là Đinh San San.

“Hôm nay đi học tôi không nhìn thấy cậu, còn tưởng rằng cậu trốn học rồi đó!”

“Không có, tôi tới chậm, cho nên vào từ cửa sau, ngồi ở hàng cuối cùng.”

“Vậy thì thật là tốt, chúng ta cùng đi ăn ,tôi có mang cơm.”

“Cậu mang cơm? Tôi đây chắc phải xếp hàng nha.”Đinh San San bộ dạng vờ như  ủy khuất .

“Tôi có mang phần cho cậu mà, tôi tối hôm qua cùng người bạn  đi ra ngoài ăn cơm, dì trong nhà làm thức ăn động cũng không động, cho nên tôi liền mang đến.”

Bọn họ đi tới phòng ăn, Trần Mộc Ngôn đem hộp cơm đã làm nóng mở ra, Đinh San San lộ ra vẻ mặt kinh ngạc :”Wow, thoạt nhìn thật không tệ!”

“Ăn đi, xế chiều còn có tiết, ăn nhiều một chút ”

Đinh San San buồn cười nhìn cậu một cái, “Đồ ngốc,buổi trưa ăn nhiều sẽ buồn ngủ.”

Hai người bọn họ đang ăn, một bên mấy nữ sinh bàn cạnh đang xem Bát Quái tạp chí, thanh âm nói chuyện cũng không nhỏ.

“Wow, là Sở Cận, anh ta lại muốn nâng đỡ người mới!”

“Người mới nào?”

“Tối hôm qua anh ta và một người khác rất dễ nhìn trong một nhà hàng Nhật Bản dùng cơm, bị người dùng điện thoại di động chụp lại gửi tới tuần san <<Tối Bát Quái>> rồi!”

“Có chụp rõ mặt người đó không? Sở cận mỗi lần tạo ra người mới đều rất tuyệt , thí dụ như Even gì đó còn có Lý Thiểu Phong nữa !”

Trần Mộc Ngôn ở trong lòng thầm suy nghĩ nếu các ngươi biết nam minh tinh được Sở Cận nâng đỡ đều bị y quy tắc ngầm qua, không biết các ngươi sẽ có ý nghĩ gì. Achờ chút, cái nơi được chụp này chẳng phải là nhà hàng Nhật Bản tối hôm qua sao?

“Bạn học, có thể cho tôi mượn tạp chí xem một chút không?” Trần Mộc Ngôn tận lực dùng giọng hòa ái hỏi cô.

Ba nữ sinh kia kinh ngạc nhìn Trần Mộc Ngôn, đưa tạp chí tới, còn có chút mùi vị nơm nớp lo sợ  .

“Cám ơn.” Trần Mộc Ngôn nhận lấy tạp chí sau cúi người một chút, trong đó một nữ sinh  mặt còn đỏ lên.

Đinh San San trêu ghẹo nói:”Hắc,cậu khi nào lại chú ý  tin tức Bát Quái ?”

Trần Mộc Ngôn ngón tay chỉ chỉ hộp cơm: “Ăn của cậu!”

Tấm hình kia hình như vốn không đủ rõ, nếu như không biết Sở Cận căn bản phân không ra người trong hình là y. Nhưng bất kể thế nào, Trần Mộc Ngôn hi vọng Trần Chi Mặc không nên nhìn thấy  tin tức này.

“Nhìn không thấy à,  mới vừa rồi có nữ sinh vì cậu mà đỏ mặt, mà không phải nhìn thấy cậu liền trốn.”

“Tôi hiện tại  không có đi con đường ngày xưa nữa.”  Trần Mộc Ngôn buồn cười nói.

“Đúng vậy, tối hôm qua còn có bạn cùng phòng tôi hỏi thăm xem cậu có phải thật sự không giống trước kia hay không .”

“Vậy thì hi vọng cậu thay tôi nói tốt vài câu à.”

“Cậu phải cẩn thận, Trần thiếu gia cậu lớn lên không tệ, hiện tại vừa trở lại con đường chính chắn,  trong nhà lại giàu,cẩn thận sau này một đại bang nữ sinh quấn lấy cậu không thoát được thân.”

“Ít nhất Đinh San San cậu vẫn là ngườib ạn độc nhất vô nhị của tôi.”

Đinh San San nghe được hai chữ người bạn sửng sốt một chút, nhưng ngay sau đó cười,”Không sai, bạn là khoảng cách an toàn nhất cũng vững chắc nhất.”

Buổi tối về đến nhà, Trần Chi Mặc ngồi yên trên ghế sa lon xem ti vi.

“Ca, em đã về!”

“Ừm, trở về rồi thì ăn cơm đi.” Trần Chi Mặc thanh âm nhẹ nhàng.

Trần Mộc Ngôn thở phào nhẹ nhỏm, hắn hẳn không nhìn thấy bài báo, hơn nữa hình mờ như vậy, Trần Chi Mặc cho dù nhìn thấy cũng chưa chắc nhận ra cậu được .

Lúc ăn cơm, Trần Chi Mặc cũng là theo lẽ thường đem món Trần Mộc Ngôn thích gắp đến chén cậu.

“Mặc ca, em sáng ngày mai không có tiết, muốn ngủ một giấc.”

“Được, anh gọi dì Lý xế chiều trở lại.”

“Dạ.” Trần Mộc Ngôn ngốn đầy miệng.

“Bất quá, Tiểu Ngôn, em có phải có cái gì không nói cho anh biết không?Hoặc là hẳn nên nói cho anh biết?” Trần Chi Mặc đặt đũa xuống, hai tay để lên bàn, trong  mắt mặc dù không có bất kỳ thúc ép, lại làm cho Trần Mộc Ngôn cảm thấy áp lực.

Xem ra Trần Chi Mặc biết rồi, mình có che dấu cũng không có ý nghĩa gì .

Trần Mộc Ngôn nhấp môi một chút, vài giây sau mở miệng nói: “Tối hôm qua em cùng Sở tiên sinh đi ra ngoài ăn cơm.”

“Quán Nhật?” Trần Chi Mặc thanh âm như cũ ôn nhu.

“Ừ. Nhưng ca yên tâm, anh ta thật là không làm gì em, ngay cả đụng cũng không để cho anh ta đụng vào.” Trần Mộc Ngôn giải thích.

“Hắn  không chỉ là lấy cớ đáp tạ em , hơn nữa còn ở cổng trường chờ em, ngay cả tiết học cũng hỏi qua rồi đúng chứ?”

“Đúng vậy. . . . . .” Trần Mộc Ngôn có chút kinh ngạc hắn làm sao mà biết được.

“Đây là  tác phong hắn trước sau như một, Tiểu Ngôn. . . . . . em đang đùa với lửa.” Trần Chi Mặc câu sau cùng nói rất chân thành.

Trần Mộc Ngôn trầm mặc, thật ra thì sâu trong nội tâm của cậu cũng có một loại dự cảm, đã biết ở bên cạnh Trần Chi Mặc, đối phương sớm muộn sẽ phát hiện mình không phải chân chính là Trần Mộc Ngôn, thật ra cậu  hiện tại  mỗi ngày đều đùa với lửa.

” Chiều mai em mấy giờ tan lớp? Anh  đi đón em.”

“Không cần, chiều mai em muốn cùng bạn học đi KTV.”

“Tiểu Ngôn?”

“Ca. . . . . .” Trần Mộc Ngôn hít một hơi, “Thật ra thì em cùng Sở tiên sinh đi ăn cơm chỉ là bởi vì nghĩ có người cũng muốn cùng em nói chuyện. Anh có thể tưởng tượng không? Khi đi học cũng không có ai nguyện ý ngồi cạnh em.”

“Như vậy chiều mai em đi KTV với ai?”

“Mặc ca, em đi với bạn học cũng không phải cùng Sở tiên sinh, hơn nữa em cũng không phải cái kiểu cô bé bộ dáng rất đẹp ,về nhà muộn còn có thể lo lắng xảy ra chuyện gì, em chỉ là muốn kết giao bạn bè mà thôi.”

Trần Chi Mặc gật đầu, khẽ mỉm cười:”Thôi được,chiều mai em đi chơi vui vẻ.”

Ngày hôm sau lúc tan tiết,  Đinh San San dẫn ba cô gái khác đi tới bãi đậu xe.

“San San, cậu xác định chúng ta có thể ngồi xe Trần thiếu gia?”

“Tớ xác định, học kỳ này mấy cậu có nghe nói hắn phá phách hay trêu chọc vị  giáo sư hay đánh thằng nào không?”

“Đúng là không có, quản lý học sinh mới còn nói hắn rất tuấn tú đó!”

“Kia vậy không phải được rồi sao!”

Cho đến khi mọi người  ngồi vào trong xe Trần Mộc Ngôn, nghe thấy cậu dùng thanh âm nhẹ nhàng  nói “Các công chúa,xin thắt dây an toàn” nhìn nhau cười.

Hôm nay là sinh nhật Đinh San San,  bọn họ chỉ đặt một phòng nhỏ, nước ngọt cùng pizza.

Các nữ sinh hát vô cùng khoan khoái, Trần Mộc Ngôn chịu trách nhiệm cỗ vũ sắm vai Fans, bất quá cậu tận tâm biểu diễn trêu chọc tất cả nữ sinh cũng rất vui vẻ.

Mà giờ khắc này, Trần Chi Mặc ngồi ở nhà hàng Anna, trước mặt là bò bít tết đã nguội, còn có nửa ly rượu đỏ.

Hắn nhận điện thoại.

“Tra được hắn và ai đi ra ngoài chưa?”

“Trần tiên sinh, em ngài đúng là cùng mấy bạn học đi KTV .”

“Bạn học tên gì?”

“Đinh San San,Tằng Tú Ngưng. . . . . .”

Trần Chi Mặc tay sờ sờ càm của mình, “Vậy ngươi cứ tiếp tục theo dõi, đừng để cho hắn phát hiện.”

“Rõ,Trần tiên sinh.”

Điện thoại vừa cúp, Anna liền ngồi vào cái ghế bên cạnh.

“Trần Chi Mặc, hôm nay sao một mình ở đây, không có như bảo mẫu mà ở bên cạnh Tiểu Ngôn à. ” Anna chạm vào ly rượu trước mặt Trần Chi Mặc, phát ra thanh âm thanh thúy ,”A, em làm sao quên ta, cậu ta là  sinh viên đại học, đương nhiên là có trò tiêu khiển của mình .”

“Anna, tại sao hắn muốn người khác tiếp nhận hắn , có tôi nhìn hắn còn chưa đủ sao?” Trần Chi Mặc ngẩng đầu lên , thần sắc mê mang làm Anna không khỏi ngây ngẩn cả người.

“Chi Mặc, nói cho em biết anh bây giờ còn đang diễn trò.”

Trần Chi Mặc đầu tựa về phía sau ghế, nhắm mắt lại: “Tôi cũng phân không rõ mình có còn diễn hay không.”

Anna dựa vào bàn, ngón tay xách cà vạt của hắn, “Em khuyên anh không nên đem cậu ta chiếm giữ, anh càng muốn ngăn cách cậu ta quan hệ với  mọi người, cậu ta sẽ càng muốn trốn thoát.”

Đêm hôm đó, Trần Mộc Ngôn chơi đến muộn mới về nhà, cậu chở các bạn của Đinh San San về ký túc xá, kết quả quá muộn cửa ký túc xá đã khóa, bốn cô bé gan lớn muốn chết, thế nhưng quyết định leo tường qua.

Trần Mộc Ngôn thảm hại hơn, còn phải ngồi chồm hổm trên mặt đất cho các cô nàng dẫm ở trên lưng mình qua. Cậu không thể không nói phụ nữ thật giỏi biến thành động vật, lúc trước đi hát Karaoke còn đang sợ cậu, hát xong đã có thể không cố kỵ chút nào giẫm đạp cậu mà leo tường.

Khi Trần Mộc Ngôn về đến nhà, phát hiện phòng khách vẫn sáng, TV vẫn mở,thì ra là Trần Chi Mặc vẫn ngồi ở trên ghế sa lon chờ cậu trở về.

Nhìn Trần Chi Mặc dựa vào ghế sa lon ngủ, Trần Mộc Ngôn bỗng nhiên đau lòng .

“Mặc ca. . . . . . Mặc ca. . . . . .” Trần Mộc Ngôn lay tỉnh hắn,  “Mau trở lại trong phòng ngủ, ở chỗ này cảm lạnh .”

“Về rồi?” Trần Chi Mặc đưa tay sờ sờ đầu Trần Mộc Ngôn .

Chính là động tác nhỏ này, làm Trần Mộc Ngôn đau lòng tràn lan càng thêm nghiêm trọng, thật ra thì cùng bạn học đi hát Karaoke  muộn một chút đây đối với sinh viên đại học mà nói không có gì ly kỳ , nhưng  không biết tại sao, Trần Mộc Ngôn cảm giác mình không cùng Trần Chi Mặc ăn cơm tối là một chuyện rất áy náy.

Tagged:

9 thoughts on “Nhập Hí -Chương 18

  1. […] Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 […]

    Like

  2. renchan 10/11/2011 at 16:54 Reply

    dần dần cũng vào tròng anh nó thui em ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!! =))))))))))))))

    Like

    • Nấm 10/11/2011 at 17:02 Reply

      em nó kíp trước cũng đã bị anh me mám rồi =]]~~

      Like

  3. Mitarashi dango 10/11/2011 at 18:28 Reply

    Ôi shion và nezumi *lăn lăn*

    Liked by 1 person

    • Nấm 10/11/2011 at 18:29 Reply

      uhm, chộp đc hình đẹp của 2 bé là chưng lên ngay =]]~

      Liked by 1 person

  4. enternalmaknae 10/11/2011 at 20:16 Reply

    Đa số các bé đều thế, sao thoát khỏi tay cáo già =]]]

    Liked by 1 person

  5. Tiểu Quyên 10/11/2011 at 23:03 Reply

    tội anh Mặc a, vợ mê chơi làm ảnh ngồi ở nhà chờ

    Like

  6. 11/11/2011 at 06:59 Reply

    hức, chỉ có nhập hí là còn có người com, ta lại dừng hết truyện làm nhập hí pi h >”<

    Like

    • Phong Hoa Tuyết Nguyệt 28/08/2017 at 00:37 Reply

      Mạnh mẽ lên Vũ Vũ 😂

      Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: