DLTĐ-Chương 28+29

Chương 28

Tử Đồng ngoan ngoãn đem mật tràn đầy mùi xà nuốt vào trong bụng cắn cũng không dám cắn một ngụm.

Lúc này, Hách Liên Dung Dung mới có cơ hội thấy bộ dáng Tử Đồng. Nhìn chăm chú vào dung nhan hơi có vẻ tái nhợt, trong lúc nhất thời trừ bỏ hướng về phía khuôn mặt kia ngẩn người, đầu của nàng tìm không được những hoạt động khác để có thể biểu đạt cảm giác giờ phút này của nàng.

Người này thật là đẹp! Đẹp đến làm người ta có loại cảm giác tự nhiên không bằng, đẹp đến kinh tâm động phách làm ngoài lòng người thương yêu, còn khiến người tự ti.

Ở trên vết thương lấy vải buộc chặt, cũng điểm huyệt đạo, Tử Nhan ngẩng đầu lên, lúc này mới phát giác bốn người bên cạnh toàn bộ thành đầu gỗ, lại theo tầm mắt của bọn họ nhìn, đôi mắt đẹp trong nháy mắt chớp động sát ý lạnh lẽo.

Trên cây bóng người lập tức cảm giác được sát khí từ trên người Tử Nhan, lập tức truyền âm nhắc nhở bốn người còn tại sững sờ chú ý.”Nhanh lên dẫn công tử ngươi trở về trong trang viện nghỉ ngơi, ta biết được phân đà ngũ độc giáo gần đây ở đâu, chờ Mộ Dung Viêm Hạo sau khi trở về, ta lập tức dẫn hắn cùng đi lấy giải dược.”

Nàng cũng muốn đi?

Hách Liên Dung Dung theo truyền âm phân phó trả lời, trong đầu vì lời nói vừa rồi sợ hãi không ngừng. Nàng hiểu được Ngũ Độc giáo là  dạng địa phương gì, nghĩ đến cái loại phương thức hạ độc khó lòng phòng bị này, nàng cả người liền nổi da gà , trong lòng nhất thời có ý niệm lui bước trong đầu.

Tử Nhan chậm rãi thu hồi song chưởng đã vận đủ mười thành công lực, cảnh giác nhìn chằm chằm Hách Liên Dung Dung, muốn từ trên mặt nàng nhìn ra cái gì, nhưng nàng bình thường rất ít tiếp xúc đám người trừ ngoài kinh nghi, thật sự nhìn không ra ý nghĩ chân chính của nàng.

Chờ thiếu gia trở lại sẽ quyết định xử trí như thế nào cho tốt , dù sao đem bốn người này dẫn tới trang viện, cho dù tâm hoài bất quỹ (có ý đồ xấu xa) , bọn họ cũng trốn không thoát lòng bàn tay của bọn hắn, nhiều lắm là chỗ chết bất đồng mà thôi.

Nhẹ nhàng ôm lấy Tử Đồng, Tử Nhan  chiếu cố không chu toàn, lại để cho công tự bị rắn cắn còn trúng độc, nếu là bị cắn  có gì ngoài ý muốn . . . . . Kết quả nàng nghĩ cũng không dám nghĩ.

“Đừng khổ sở, Tử Đồng chỉ  đau một chút. . . . .” Tử Đồng nhạy cảm nhận thấy được nàng tự trách cùng khổ sở, lấy tay từ từ xoa hai gò má nàng, nhỏ giọng an ủi. Đột nhiên co rút đau đớn đến từ mắt cá chân bên phải, từng đợt mang theo mồ hôi lạnh bên trán y, nghĩ dấu diếm cũng dấu diếm không được.

Tử Nhan không ngừng vuốt đi mồ hôi lạnh, dẫn bốn người rất nhanh chạy trở về trang viện.

Hách Liên Dung Dung đi theo phía sau, Tử Đồng sợi tóc rủ xuống tung bay, cơ hồ sẽ đụng phải gương mặt nàng.

Bỗng nhiên tay phải một trận co rút đau đớn, nàng thiếu chút nữa khống chế không được mình, nghĩ đưa tay giật xuống mỹ lệ tung bay kia.Nam nhân này đẹp, làm người ta muốn hủy diệt. . . . . .

* * *

“Không cần phiền phức như vậy!” Mộ Dung Viêm Hạo từ trong thành trở lại, đau lòng ở bên giường Tử Đồng ngồi xuống, bác bỏ Hách Liên Dung Dung đề nghị muốn mang hắn đến phân đàn Ngũ Độc giáo đòi giải dược nghị, cẩn thận đem người đỡ dậy dựa vào trọng lòng ngực của mình, mở tay ra đem Tử Đồng chân trắng nõn đặt vào trong lòng bàn tay, lấy ra chủy thủ tùy thân.

“Hạo?” Cảm giác được động tác của hắn, Tử Đồng mở ra hai mắt mệt mỏi, nghi ngờ lên tiếng.

Mộ Dung viêm hạo tuyệt không để ý có người ngoài ở đây, hắn hôn trên má y một cái, khuỷu tay càng ôm chặt một chút.”Đừng sợ, chờ một chút sẽ có chút đau, kiên nhẫn một chút, thoáng cái liền trôi qua.” Hắn ôn nhu ghé vào lỗ tai y nỉ non, an ủi, trong lòng vì y tiều tụy mà không đành lòng.

Tử Đồng ngoan ngoan gật đầu, trở tay ôm lấy lồng ngực y luôn luôn quen thuộc.

“Tử Đồng không sợ.” Chỉ cần có Hạo ở bên người, y cái gì cũng không sợ. Thật vất vả mới từ gông xiềng chạy thoát, hơn nữa bao giờ từng đi ngẫm nghĩ qua nguyên nhân, nếu như có thể, cho dù ở trong ngực Mộ Dung Viêm Hạo cả đời y cũng nguyện ý.

Mộ Dung Viêm Hạo mỉm cười, cẩn thận tại chỗ mắt cá chân y bị cắn cắt ra một vết máu, lại từ trong ngực móc ra một hộp ngọc nhỏ, mở ra nắp hộp, hương bạch liên thanh nhã lập tức truyền khắp cả trong phòng.

Chủy thủ sắc bén cũng không làm cho Tử Đồng cảm giác được bao nhiêu đau đớn, tâm thần lập tức bị hương thơm tốt đẹp kia cấp hấp dẫn.

“Hương Hương , cái gì? Có phải hoa hay không?” Tò mò đưa tay dò hướng nơi mùi thơm phát ra, lúc này Hách Liên Dung Dung mới phát giác động tác của y khác hẳn với thường nhân. Thì ra là nam nhân xinh đẹp này lại là người mù!

Mộ Dung Viêm Hạo lấy một ngón tay quét một chút cao màu trắng, sau đó mới cẩn thận đem hộp ngọc đặt ở lòng bàn tay y vươn ra. .”Đây là dùng Tuyết Liên ngàn năm làm thuốc.”

Nghe thấy chữ thuốc, Tử Đồng lập tức nhíu mày.”Thuốc a! Rất đắng sao?” Lúc trước Hạo muốn y ăn thuốc hảo đắng, y tuyệt không thích uống.

Mộ Dung Viêm Hạo bởi vì y mặt mày ủ ê mà không tự giác lộ ra nụ cười ôn nhu.”Yên tâm, thuốc này là dùng tới bôi vết thương , không cần ăn nó.”

Nghe được không cần uống thuốc, khuôn mặt nhỏ nhắn ủ ê lập tức chuyển thành khuôn mặt tươi cười, bộ dáng khả ái, xinh đẹp cực kỳ.” Bôi, chân chân sẽ không đau sao?”

“Đúng a!” Mộ Dung Viêm Hạo không nhịn được lại hôn y một cái vào khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái, cẩn thận đem thuốc mỡ bôi ở trên vết thương. Tiếp theo trong nháy mắt, đã nhìn thấy máu đặc màu tím từ vết thương không ngừng tràn ra, cho đến máu chuyển màu đỏ tươi. Lau đi máu đen, Mộ Dung viêm hạo mới lại ở trên vết thương vẽ loạn một tầng thuốc mỡ, cũng để cho Tử Nhan cẩn thận băng bó kỹ.”Còn  đau không?”

Chương 29

“Đau?”

Tử Đồng rất nhanh lắc đầu.”Lành lạnh , rất thoải mái. Hạo thật là lợi hại, thật giỏi.” Y vẻ mặt sùng bái đối với hắn, ngay cả cặp mắt màu tím vô thần cũng lóe ra sáng rọi, tựa như hài tử ba tuổi nhìn thấy đại nhân câu lên con cá to bằng mình, cảm thấy bọn họ thật sự là không gì làm không được.

Người yêu sùng bái làm cho Mộ Dung Viêm Hạo trong lòng lại là một trận mừng rỡ, không khỏi theo Tử Đồng cùng nhau cười ha hả, làm cho đám người bên cạnh Tử Nhan nhìn tâm tình cũng khá . Cũng chỉ có Hách Liên Dung Dung hoàn toàn tưởng tượng không ra Mộ Dung viêm hạo cũng có ôn nhu như vậy, một mặt khờ dại, hé ra cái miệng anh đào nhỏ nhắn kinh ngạc đủ để nhét vào một quả trứng gà.

Người nọ nói không sai, người đủ để dao động Mộ Dung Viêm Hạo, chính là nam tử xinh đẹp quá đáng trước mắt này, thì ra là Mộ Dung viêm hạo cũng thích long dương chi phích  , còn nuôi một tiểu quan xinh đẹp như vậy ở bên người, thật là nhìn không ra .

“Nếu như chuyện ngày hôm nay để cho ta từ trong miệng người ngoài nghe được . . . . . .” Mộ Dung Viêm Hạo phút chốc đem tầm mắt chuyển dời đến Hách Liên Dung Dung trên người. Ở bên cạnh Tử Đồng, hắn không muốn nói đến chữ giết, nhưng ngụ ý tin tưởng đã đủ để người hiểu.

“Ta sẽ không nói .” Hách Liên Dung Dung vội vàng bảo đảm.

Mộ Dung Viêm Hạo nghe vậy khóe môi câu lên, đôi mắt lại xem không ra nửa điểm cười. “Tốt nhất là như thế.”

“Hạo nói chuyện với ai?” Nghe thấy thanh âm không quen thuộc, Tử Đồng giật nhẹ y phục trên người Mộ Dung Viêm Hạo, một cái tay cẩn thận hướng Hách Liên Dung Dung tìm kiếm.

“Ta tên là Hách Liên Dung Dung, là hàng xóm của các ngươi.” Tự mình hiểu để thừa cơ tiến vào  Ly Trần trang viện, nhất định phải nghĩ biện pháp cùng Tử Đồng quan hệ tốt, không đợi những người khác giới thiệu, nàng lập tức trả lời.

“Hàng xóm?” Hàng xóm là cái gì?

Y nghi ngờ lôi kéo y phục Mộ Dung Viêm Hạo chờ hắn trả lời.

“Hàng xóm chính là những người bên cạnh ở tại chúng ta.” Hắn vẫn còn không biết rằng hôm nay rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, đã có người khẩn cấp rồi.

Chuyện ngày hôm nay nghĩ dấu diếm người bình thường cũng là không thành vấn đề, nghĩ dấu diếm hắn thì khó khăn, chu vi Ly Trần sơn trang cho tới bây giờ chưa từng nghe qua có ai bị rắn cắn quá, hơn nữa còn là xà Ngũ Độc giáo.

Mặc dù Hách Liên Dung Dung là kịp thời cứu hai người, bất quá cẩn thận suy nghĩ chuyện này tới thật là đúng lúc! Như thế nào lại vừa lúc hắn trở về thành liền phát sinh chuyện Tử Đồng bị rắn cắn, hơn nữa bọn họ chẳng những ở tại chỗ, còn đối với hết thảy biết được như thế rõ ràng?

Nếu là chuyện lừa không được hắn, hắn cũng sẽ rất nhanh giải quyết xong.

“Như vậy a! Nàng kia cũng là bằng hữu sao?” Những ngày qua từng nghe thấy rất nhiều rất nhiều thanh âm, đầu y đã có chút tắc nghẽn, ngầm miễn cưỡng hi vọng Mộ Dung viêm hạo trả lời không phải, vậy y có thể không cần nhớ tên, nhận thức mệt mỏi quá .

“Chưa tính .”

Chưa tính ? Kia đến cùng có phải hay không a? Bất mãn lần nữa khẽ động y phục của hắn.”Không hiểu, Tử Đồng không hiểu , phải nhớ sao?”

Hách Liên Dung Dung hai mắt trừng lớn, nàng phát hiện mỹ thiếu niên trước mắt chẳng những là người mù, còn là một ngu ngốc, bởi vì ngôn ngữ hành động của y cùng hài tử không có gì khác biệt.

Môi đỏ mọng từ từ cúi xuống cười như có điều suy nghĩ,nhược điểm Mộ Dung Viêm Hạo thật đúng là dễ đối phó, chỉ cần có thể đến gần y, nghĩ phá hư căn bản không phải việc khó, không trách được người nọ ngàn dặn dò vạn phân phó, nói nàng chỉ có thể đối với Tử Đồng hạ thủ, bởi vì đó là cơ hội duy nhất cũng là tương đối dễ dàng.

May mà Mộ Dung Viêm Hạo lực chú ý bây giờ không có ở trên người nàng, vì vậy không nhìn ra vẻ mặt nàng   đại biểu ý tứ gì, nếu không ở thời điểm nàng còn chưa tìm ra cơ hội đến gần Tử Đồng , chỉ sợ trước cũng bị Mộ Dung Viêm Hạo một đao giết sạch .

“Không cần nhớ, Tử Đồng không muốn cũng đừng nhớ. Có mệt hay không? Có muốn ngủ một lát?” Mộ Dung Viêm Hạo khoát tay muốn những người khác trước rời đi, xác định bọn họ toàn bộ đi hết, mới đích thân thay Tử Đồng bỏ đi ngoại bào nhuốm máu.

A, có thể không nhớ !

Tử Đồng vui vẻ cười, mở ra hai tay để cho hắn dễ cởi y phục, sau đó vừa cởi xong lập tức ôm lấy lồng ngực ấm áp của Mộ Dung Viêm Hạo.

“Không mệt, Tử Đồng không mệt, Hạo không có ở đây, Tử Đồng nhớ Hạo.” Mặc dù chỉ có một chút, nhưng là nửa ngày không có chui vào lồng ngực ấm áp của hắn cảm thấy có cái gì đó không đúng.

Mộ Dung viêm hạo vì y đối với mình không muốn xa rời ở trên mặt tràn ra nụ cười, trong lòng bởi vì y ngây thơ, lời nói thẳng thắn mà vui vẻ không dứt. Cũng chỉ có Tử Đồng của hắn mới có thể ngây thơ như vậy, mới có thể động lòng người như vậy, mới có thể không cố kỵ chút nào không muốn xa rời hắn như vậy, làm cho tim của hắn cơ hồ tràn đầy nhu tình, tất cả đều chỉ vì y.

“Hạo cũng nhớ Tử Đồng, rất nhớ rất nhớ!” Hắn đem mặt chôn ở vai y hấp thu hơi thở dễ ngửi của y.

Hơi thở nóng nóng phả vào cần cổ, Tử Đồng tiếp theo phát ra tiếng cười ha hả, học hắn chôn ở cổ đối phương thổi khí, dẫn đến Mộ Dung viêm hạo cười khẽ một tiếng, trực tiếp đem người áp đến trên giường, ở trên cổ in dấu tròn tròn màu hồng hồng,  trong phòng mang theo cảnh xuân vô hạn. . . . . .

——————————————

Vũ: Sao ta ghét con nhỏ Hách Liên Heo Heo nỳ thế >”<

Nấm: có nó mới có chiện zui để coi :)

Tagged:

11 thoughts on “DLTĐ-Chương 28+29

  1. […] 26 ♦ 27 ♥ Chương 28 ♦ 29 ♥ Chương 30 ♦ 31 ♥ Chương 32 ♦ […]

    Like

  2. 000 19/11/2011 at 17:30 Reply

    hai người này đúng là không biết kiêng kị gì =))))

    Like

  3. Hoả Hàn Phong 24/11/2011 at 21:21 Reply

    Thanh thuỷ văn ah, ta hận ta hận

    Liked by 1 person

  4. naharu 28/11/2011 at 23:38 Reply

    ui nó làm phá hổng “”giòng “”họ hách liên của ta hu hu hu hu

    Like

  5. Sashaine 30/01/2012 at 22:06 Reply

    ừ hừ , ta cũng thích họ Hách Liên , tự dưng nhảy ra chị này làm ta bực ghê

    Like

  6. xumuoi304 12/02/2012 at 21:29 Reply

    thank nàng na

    Like

  7. anichan 12/05/2012 at 12:06 Reply

    haha heo heo nàng đặt biết danh cho bả nì cũng wa’ hay ghê
    thak nnagf

    Like

  8. thovsthanglang 16/05/2014 at 18:11 Reply

    oa! huhu.. ko chịu đâu tại sao là trùng tên Dung với mình! hảo ghét ah mình ko mún dính líu tới con nhỏ đáng ghét đó đâu! oa hu hu..(TTOTT)
    lần đầu lại nhà nàng nhĩ hảo a (@0@)

    Liked by 1 person

  9. xumina yo susi 25/04/2015 at 12:10 Reply

    Bánh bều xh, em ko anti nv nữ nhưng cũng là tùy con ah
    :)
    Em kết hình 2 con mèo

    Liked by 1 person

  10. ovikawaiio 25/06/2015 at 12:52 Reply

    Thanks đã dịch a~~.êu lắm cơ 😁

    Like

  11. ovikawaiio 25/06/2015 at 12:54 Reply

    Êu lắm ~~~

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: