NTKT – Chương 20+21

Chương 20: có được  toàn bộ không uổng công phu

Hoàn Ân từ chỗ Mục Thiếu Y đi ra, đã muốn có chút muộn. Có giáo huấn lần trước, y không dám thoái thác, lấy cớ không biết đường,để Mục Thiếu Y một đường đưa y đi ra ngoài Di Phương Các.

Tuy nói theo lẽ thường, một khi bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, xác nhận không nguyện đến nơi bướm hoa. Nhưng sau khi Uyển Đồng đi, liền còn lại Hoàn Ân lẻ loi một mình ở dị quốc, còn cả ngày lo lắng hãi hùng, bị hoàng đế triệu kiến một lần liền ra một thân mồ hôi, ngày thật sự khó qua. Muốn tìm một người  nói chuyện, liền chỉ có đi Di Phương Các tìm Mục Thiếu Y  thư đồng thời niên thiếu .

Đêm nay y vừa mới ngồi xuống hàn huyên một hai câu, liền nghe được bên ngoài một trận ồn ào ầm ĩ, quan binh đẩy cửa tiến vào, lấy sổ ghi tên, đùn đùn đẩy đẩy đem Mục Thiếu Y áp đi ra ngoài, mà y thì bị kéo đến trong hoa viên, cùng một đống khách nhân đứng chung một chỗ. Có vài khách nhân ngay cả quần cũng chưa mặc hảo, hùng hùng hổ hổ, miệng đầy mùi rượu, còn kém chút đem y  thành tiểu quan xen lẫn trong  khách nhân.

Ban đêm gió lạnh còn nặng sương, Hoàn Ân bên ngoài đứng gần một canh giờ, thân thể của y vốn  không hảo, mấy ngày trước  phát sốt vẫn chưa khỏi hẳn, cuối cùng thân thể  có chút mất đi độ ấm. Đợi điều tra chấm dứt, Mục Thiếu Y vội vàng pha cho y chén trà nóng, làm  chút nước ấm rửa mặt, rửa chân, Hoàn Ân mới chậm rãi sống lại.

Thoát khỏi chuyện rắc rối, hảo hảo tán gẫu cũng có chút  không khí. Hoàn Ân chờ toàn thân hồi phục độ ấm, hàn huyên hai câu, thấy sắc trời đã tối muộn, liền chuẩn bị quay về dịch quán, ngày khác gặp lại.

Kỳ thật hôm nay y rời đi sớm, còn có một nguyên nhân: trong lòng y cảm thấy là lạ.

Nghe Mục Thiếu Y nói là hoàng thượng phái đặc sứ cùng cấm quân đến điều tra gian tế. Y cũng là đệ tử hoàng thất, trực giác liền cảm thấy phương diện này có chút không phải. Nếu thật sự là liên quan đến quân quốc, dù sao cũng phải Đại Lý Tự hoặc Binh bộ ra mặt. Đặc sứ cùng cấm quân, đều là lệ thuộc trực tiếp vào hoàng đế, chỉ sợ đêm nay điều tra gian tế là chiêu bài để làm hoạt động mờ ám khác.

Phàm là chuyện tình cùng  cầm thú khoác da người  kia có liên quan, Hoàn Ân e sợ  tránh không kịp.

Đi tới cửa dịch quán thì gặp hai cỗ kiệu, một đám mặc chế phục thái giám trong cung tựa hồ đang chờ người.

Đã tối muộn, trong cung còn có người tới?

Hoàn Ân mới vừa đi gần đại môn, liền gặp quản sự trực đêm phải ba bước chỉ cần hai bước đã chạy tới, vội la lên: “Điện hạ, Lưu công công chờ đã lâu.”

“Lưu công công?” Hoàn Ân trong lòng trầm xuống! Một lát, quay đầu mắt nhìn nhuyễn kiệu xa hoa ở trong màn đêm, liên tưởng đến chuyện đêm nay ở Di Phương Các, bỗng nhiên dâng lên dự cảm  xấu.

Xuyên qua hành lang  hoa viên , đi đến sân nhỏ mình đang ở, còn chưa bước vào chính sảnh, Lưu công công liền đón chào, tươi cười đầy mặt , mắt đều cơ hồ nhìn không thấy.”Điện hạ, ngài  đã trở lại, bệ hạ chờ triệu kiến ngài .”

Hoàn Ân trong khoảnh khắc toàn thân đều lạnh: “Bệ hạ triệu kiến? . . . . . .” Nào có hoàng đế muộn như vậy triệu kiến thần tử? Triệu kiến nội thần sủng thần , hoặc là có cấm báo cũng thôi,  mình là một chất tử, hơn nửa đêm triệu kiến làm cái gì? Không phải là. . . . . . Thật sự bị hắn phát hiện chứ. . . . . .

“Lưu công công có biết tối nay cần triệu kiến làm gì không?”

“Cái này. . . . . .” Lưu Kỳ lộ ra nụ cười khó xử, “Lão nô cũng chỉ là phụng chỉ làm việc, không dám hiểu rõ thánh ý.”

Buổi tối muộn đi gặp  người cường bạo mình, Hoàn Ân thật sự là chết cũng không nguyện. Có thể có biện pháp gì, mới hướng người ta mượn binh, y là đại biểu Nguyệt tộc, mà không chỉ có chính mình y, cho dù là núi đao biển lửa cũng phải cố gắng mà chịu.

Lưu Kỳ gặp Hoàn Ân thần sắc thập phần khó coi, cẩn thận nói : “Điện hạ, nhuyễn kiệu chờ ở bên ngoài , không có việc gấp khác , chúng ta  đi thôi?”

“. . . . . . Đi thôi.”

Người nọ nếu như yến hội hôm đó cũng chưa nhận ra , giờ hiện tại chắc hắn cũng không, y bỗng nhiên nhận ra được đạo lý. Hoàn Ân an ủi chính mình.

Nhuyễn  kiệu dừng lại ở trước Trường Nhạc Cung, Hoàn Ân được Lưu Kỳ dẫn đường vào cung.

Dùng Thành thân y phục minh hoàng hàng ngày, đang ngồi tại tiền điện uống trà đọc sách. Trong điện ánh nến tỏa khắp, tựa hồ còn châm huân hương,mùi hương trong không khí có chút ngọt .

Lưu Kỳ dẫn y vào liền lui xuống, Hoàn Ân quỳ gối trước mặt Dung Thành, nghĩ có chút không thích hợp.

Dung Thành “Ba” Khép lại sách ném ở một bên, thản nhiên nói: “Có biết trẫm vì sao  triệu ngươi vào cung? ?”

“. . . . . . Thứ cho thần ngu dốt, thỉnh bệ hạ nói rõ.” Y tự hỏi không có giết người phóng hỏa, dò hỏi tình hình quân cơ trong nước, đến đây lâu như thế ngay cả thư cũng chưa viết quá một phong, trừ bỏ thời điểm xem diễn thì ngủ, cũng không có hành vi không thích hợp nào khác.

Dung Thành cười lạnh một tiếng: “Hoàn Ân, ngươi tính giả bộ dường như không có việc gì đến lúc nào?”

Thế nhưng bị gọi thẳng tên, Hoàn Ân bộ dạng sợ hãi cả kinh, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy mặt Dung Thành trầm như nước, dưới ánh nến đong đưa trên mặt bóng mờ tỏa xuống, có vẻ càng thêm âm trầm dữ tợn.

“Không muốn nói cho trẫm người đêm đó ở Di Phương Các không phải ngươi.”

Hắn đã biết. . . . . . Hắn sao lại biết ? Tại sao mấy ngày hôm trước lại không vạch trần? Hiện tại tìm đến y, lại  muốn như thế nào? Hoàn Ân cả người rung mạnh, như rơi xuống hầm băng, không dám nghĩ thêm nữa.

“Ngươi thực trầm tĩnh a. Trẫm có phải hẳn nên khen ngợi ngươi? Lúc ngươi nhìn thấy trẫm, hẳn là cũng đã nhận ra đi, cư nhiên còn có thể giả bộ dường như không có việc gì, bản lãnh thật lớn .” Nhiệt độ cao đến quỷ dị đại khái cũng là bởi vì miệng vết thương ở hậu đình, cư nhiên còn tìm cớ là vết thương cũ trước khi nhập biên cảnh Tuyên Hướng . Dung thành “Ba”  vỗ tay vịn: “Ngươi đây là tội khi quân!”

Rõ ràng y là người bị hại, cư nhiên còn bị tội khi quân . . . . .Hoàng đế này thật sự  có khả năng là ngu ngốc. Hoàn Ân trong lòng tuyệt vọng, cũng không nguyện cãi lại, im lặng nói : “Thần biết tội, cam nguyện chịu phạt. Chính là vạn mong bệ hạ chớ để nhân thần liên luỵ chuyện phát binh trợ giúp Nguyệt tộc, thần không muốn trở thành tội nhân của tộc. . . . .”

“Chỉ cần ngươi nghe trẫm , ngoan ngoãn , trẫm tự nhiên sẽ không khó xử Nguyệt tộc.”

“. . . . . .”

Hoàn Ân quỳ ở trên mặt đất chỉ thấy một đôi giày minh hoàng đi đến trước mặt y, nâng cằm y lên.

Tư thế khiêu khích như vậy, y  không phải không biết là  ý tứ gì.

“Bệ hạ! . . . . . .” Hoàn Ân kinh hô ra tiếng, chợt thấy đầu có chút choáng váng, ngay cả hoa văn bàn long trên giày cũng đều mơ hồ lên.

Chương 21: Lựa chọn H

“Xem ra ngươi đã muốn minh bạch ý tứ của trẫm rồi.”

Hoàn Ân miễn cưỡng lấy tay chống đỡ , mới phát hiện cả người khí lực mất đi lợi hại, đây là xảy ra chuyện gì. . . . . Chẳng lẽ huân hương  ngọt kia. . . . . .

“Bệ hạ! . . . . . .” Hoàn Ân miễn cưỡng ngửa đầu, thấy Dung Thành khóe miệng nhếch lên, cười đến đáng sợ.”Vi thần không biết, bệ hạ ý gì! Nếu vi thần phạm tôi khi quân , bệ hạ đem vi thần tha  ra ngoài chém là được!”

“Chém ngươi? Trẫm sao ăn nói với phụ vương ngươi? Còn nữa, trẫm còn chưa ngoạn đủ, chém ngươi không khỏi đáng tiếc.”

Hoàn Ân cắn răng, trừng đối phương gằn từng chữ: “Bệ hạ như thế làm nhục vu thần,  như thế nào ăn nói với thần dân Nguyệt tộc?

“Ngươi thật đúng  đem câu kia cho là thật sao. Trẫm cũng không ngại nói cho ngươi biết.” Dung Thành lạnh lùng cười, ngồi xổm xuống nắm cái cằm khéo léo của Hoàn Ân. Hoàn Ân trong mắt tràn đầy nước mắt, ánh mắt lại tinh lượng bất khuất, dẫn đến Dung Thành hạ phúc một trận xôn xao, hận không thể lập tức xé  y phục của y.

“Trẫm chính là nhìn trúng ngươi, muốn thượng ngươi. Ngươi nếu thức thời, liền thoát y phục ngoan ngoãn nằm hảo, trẫm cho mượn binh  là mượn binh, nên hỗ trợ  là hỗ trợ. Ngươi nếu cứng rắn  thà làm ngọc nát, trẫm ngày mai liền ra  chiếu thư, cùng Bách Linh chia cắt quốc thổ của ngươi.”

Cư nhiên liền bởi vì loại dục vọng hạ lưu này. . . . . . Hoàn Ân cưỡng chế giận dữ nói: “Bệ hạ dùng loại thủ đoạn này uy hiếp vu thần, không biết là bỉ ổi sao? Bệ hạ đáp ứng thần xuất binh trước, sau lại bội ước, thần nghe thấy bệ hạ miệng vàng lời ngọc, lời đã nói qua tuyệt không sửa đổi, huống hồ tấn công một quốc gia là sự tình lớn, bệ hạ lật lọng như thế, chẳng lẽ xem đây là trò đùa của trẻ con!”

Dung Thành cười ha ha: “Ngươi thật đúng là hay biện luận. Không biết ngươi dùng đầu lưỡi hầu hạ trẫm công phu không biết có hảo giống khi ngươi biện luận không.” Hoàn Ân nghe vậy sửng sốt, tiếp theo lập tức đỏ mặt, lại nháy mắt trắng bệch.

“Trẫm chưa bao giờ tự cho mình là minh quân, xem la bỉ ổi trẫm căn bản không ngại. Người nào làm hoàng đế ai không nắm hàng trăm hàng nghìn mạng người trong tay,  thủ đoạn thế này coi như không là  gì. Còn như tấn công Nguyệt tộc , không ngại nói cho ngươi, trẫm nhất thống thiên hạ là chuyện sớm hay muộn, tâm tình hảo còn có thể làm cho Nguyệt tộc kéo dài hơi tàn mấy ngày, tâm tình không tốt, lập tức liền diệt cũng không sao. Ngươi sao? Ngươi cũng không phải là  gì, tiểu vương tử Nguyệt tộc?”

Hoàn Ân mở to hai mắt, nhìn môi Dung Thành  hé ra hợp lại, nói ra những lời tàn nhẫn lãnh khốc, cùng người  đêm đó cường bạo mình thật giống như đúc.

Tình hình như vậy, y vô luận lường trước thế nào cũng không đến.

Bị hắn cường bạo qua coi như xong, cùng lắm thì đánh gãy răng thì nuốt máu,coi như bị chó cắn một cái . Hắn thế nhưng còn  mặt mũi lấy quốc gia áp chế, còn muốn làm chuyện cẩu thả, người này có biếthai chữ vô sỉ viết như thế nào hay không?!

Nhưng , y năng lực thế nào ? Bất cứ giá nào liều mạng với hắn? Đừng nói đánh không lại hắn, y hiện tại cả người đều không dậy nổi một chút khí lực. Cho dù đánh thắng được, bên ngoài nhiều thị vệ như vậy, có thể làm cho y chiếm tiện nghi sao? y chết nhưng thật ra không sao cả, chính là liên lụy đến quốc gia, chết một vạn lần cũng không đủ.

Hoàn Ân tả hữu giãy dụa, kỳ thật cũng biết rõ đêm nay không thể toàn thân trở ra, trong lòng tuyệt vọng, trên mặt không khỏi toát ra thần sắc bi thương. Lông mi vừa dài vừa dày cúi thuận xuống dưới, ở trên khuôn mặt bạch ngọc hạ xuống vòng bóng mờ, còn  hơi hơi rung động, yếu ớt mà chọc người trìu mến.

Hoàn ân phó bộ dáng này, là khuất phục thỏa hiệp, Dung Thành làm sao còn kiềm chế được, đưa tay nâng lên hai gò má đối phương, chạm tay vào da thịt ôn nhuận tinh tế, lại mang một chút cảm giác mát lạnh, như nhuyễn ngọc tốt nhất. Môi đỏ tươi thủy nhuận đầy đặn, tựa như thịt quả vải, Dung Thành sáp lại, đang muốn đụng vào, không dự đoán được Hoàn Ân nhẹ nhàng quay đầu đi, kia nụ hôn liền cọ qua mặt.

Dung thành không vui thối lui một chút, chỉ thấy người ngồi ở trước mặt kịch liệt run run, giống như phẫn nộ, lại giống như sợ hãi. Vành tai linh lung khéo léo mượt mà, vì nghiêng mặt mà lộ ra đoạn gáy xinh đẹp, xương quai xanh giấu ở y bào trắng thuần phía dưới  như ẩn như hiện.

Chính là tư thái không muốn lại không thể không khuất phục như vậy, hắn cực kỳ rung động .

Dung Thành một phen ôm lấy Hoàn Ân, vài bước đi đến nội điện tẩm cung, đưa y đặt thẳng ở trên giường, chỉ ba lần cởi xuống y phục hàng ngày trên người mình, cúi thân .

Người ở giữa màn  nghiêng đầu nhắm lại hai mắt, tay phải gắt gao níu chặt vạt áo, đầu ngón tay đều khẩn trương đến trắng bệch.

Dung Thành chế trụ tay Hoàn Ân, kéo lên đỉnh đầu, thuận thế chậm rãi đè thấp thân thể, hàm trụ môi y. Người dưới thân biên độ run rẩy càng lợi hại hơn, lần này không có nghiêng đầu, chính là cắn chặt răng, không cho đầu lưỡi đi vào.

Dung Thành âm lãnh nói : “Ngươi muốn trinh tiết hay là quốc gia?”

“. . . . . .”

Hoàn Ân không còn phương pháp, chỉ phải buông ra khớp hàm, lưỡi nóng ẩm ướt lập tức tiến quân thần tốc, ở trong vòm họng trở mình giảo không ngớt, hôn y cả người tê dại dại, hình như có một đoàn tiểu hỏa theo trong lòng bốc  lên.

Nam nhân ngón tay lạnh lẽo men theo cổ y đi xuống, đẩy ra vạt áo trước ngực, như tra tấn  chậm rãi hướng trái phải  kéo ra, một tấc một tấc da thịt  lộ ở trong không khí lạnh lẽo, Hoàn Ân nhịn không được rùng mình một cái.

Trong nháy mắt tính khí bại lộ  trước mặt người kia , Hoàn Ân cơ hồ muốn nhảy dựng lên. Bộ vị tư mật như vậy, sao có thể. . . . . . Sao thể. . . . . .

Dung Thành chưa bao giờ cởi y phục một người nhàn nhã như vậy, thưởng thức như vậy. Lần trước uống rượu không có hảo hảo xem, lần này sẽ xem đủ. Đệm chăn hắn cố ý gọi người đổi thành màu đỏ thẫm, hiện tại xem ra quả nhiên là quyết định anh minh. Thân thể trắng nõn ôn nhuyễn  nằm ở giữa đệm chăn đỏ thẫm, so với bất luận màu sắc nào tổ hợp đều có nhiều lực chấn động hơn. Màu đỏ dâm mĩ cùng màu trắng dâm mĩ .

Nhũ tiêm hồng nhạt hơi hơi đứng thẳng, ngực trắng noãn không tỳ vết, eo nhỏ gầy, bắp đùi nhỏ thẳng, ngọc hành trắng nhạt mềm mại rủ xuống,làm cho người ta muốn hung hăng phá hư. Đem nhũ tiêm mút vào đến sưng đỏ, ở trên lồng ngực lưu lại dấu răng, ở trên lưng lưu lại dấu tay, rồi mới rốt cuộc đâm vào, đâm đến y khóc lóc cầu xin tha thứ. . . . . .

Dung Thành ánh mắt không chút nào che lấp chần chừ, Hoàn Ân cho dù nhắm mắt đều cảm giác được . Sợ hãi sắp bị xâm phạm mãnh liệt làm cho từng lỗ chân lông của y đều như lâm đại địch, da thịt đều nhiễm thượng hồng nhạt thản nhiên . Nụ hôn ẩm ướt nóng bỏng dừng ở ngực, tiếp theo hướng ngực trái chậm rãi di động, ôn nhu liếm lộng làm cho Hoàn Ân phản cảm lại không thể kháng cự người run lên. Đầu lưỡi  như trêu đùa nhũ đầu mà gảy, khoái cảm xa lạ như điện vọt lên, Hoàn Ân cắn chặt môi dưới, thiếu chút nữa rên rỉ ra tiếng. Sao lại có phản ứng lớn như thế. . . . . Sao có thể. . . . . .

—————————

E nó sắp sửa lên thớt  mọi người chuẩn bị máu =]]

Tagged:

12 thoughts on “NTKT – Chương 20+21

  1. Huyết Lâu 30/11/2011 at 19:39 Reply

    *phụt máu*
    Ta cứ tưởng tượng hình ảnh bé Ân trắng noãn mái tóc đen dài tỏa ra trên nệm đỏ thắm là lại :”> mình thật là sắc lang :”>
    Hảo mong chờ chap sau :)

    Like

  2. Nấm 30/11/2011 at 20:01 Reply

    từ đây là H quài lun, =]]

    Like

  3. banzaihoi 30/11/2011 at 21:20 Reply

    Hôm nay mới biết nhà mí bạn =”) Ko ngờ edit tới 1/4 truyện rồi ~^^~

    Ta chờ, chờ, chờ…. uê huê huê~

    p.s: hình như bạn nấm hỏi mình về PN phải hơm, bạn tìm được chưa, trong tuyển tập tháng 10/2011 của bạn tamquay đó. Mình thông báo về PN thiệt tình mình cũng muốn up lên luôn nhưng từ khi MF nâng cấp mình ko tài nào up MF dc ;”;

    Like

    • 30/11/2011 at 22:19 Reply

      ừm, thank bạn, mình cũng tìm được bản đó ùi ^^

      Like

  4. pe mon 30/11/2011 at 22:24 Reply

    thanks

    Like

    • Vi Mili 06/07/2019 at 12:05 Reply

      Nếu ai ko thích DT ngay từ những chương đầu tiên, mình đề nghị một bộ anh Hoàng Thượng bản lãnh và tốt hơn, bá đạo nhưng ôn nhu hơn thằng Hoàng Thuợng ngốc này nhiều(chắc do t đọc đam thấy nhiều anh hoàng thượng mạnh hơn, có trí tuệ có não biết điều khiển thân dưới nên thấy trình ông này cùi, hơi một chút tra nam nhưng vì là con cưng của tác giả thì cỡ nào cũng dc xoá tội thôi) , kiểu yêu này t ghét vl ra . Tên bộ truyện là “Niết bàn chi khuynh phúc”.
      Đây là ý thật lòng từ cảm nhận qua 8 năm đọc đam của mình, có gì hơi làm các bạn ko vui cho mình xin lỗi.

      Like

  5. ren712 01/12/2011 at 10:59 Reply

    sao ta ghét DT thế nào ấy các bạn ơi(nếu có đụng chạm tới fan của DT thì cho ta xin lỗi) ,dùng mọi thủ đoạn để chiếm ân ca rùi còn hành hạ ân ca ,ta là ta muốn 2 bên tình nguyện với nhau cơ ,như vậy mới vui ,còn bây giờ ta thấy tủi thân cho ân ca quá à ,bị áp bức quá à

    Like

  6. Nana 15/01/2012 at 23:35 Reply

    Chẹp … anh công .. ta thấy ảnh “râm” quá nha trong đầu toàn nghĩ ba cái chuyện phòng the ko à (>_<)

    Liked by 1 person

  7. Sashaine 28/05/2012 at 08:24 Reply

    Anh công thật là biết thưởng thức=,,= mà công nhận , cả ngày ảnh toàn nghĩ đến H là sao =))))

    Like

  8. Hỏa Phụng 23/10/2012 at 14:39 Reply

    thank nang

    Like

  9. […] Chương 16+17 ♥ Chương 18+19 ♥ Chương 20+21 […]

    Like

  10. phihoahanguyet 04/02/2014 at 22:51 Reply

    Lần đầu cmt cho ss , ss thông cảm cho mm , muội làm biếng . Tới chương này rồi , anh nó thật sự vô sỉ ლ(¯ロ¯ლ) .Và cũng nhờ thía mà chúng hủ ta cóa xôi thịt ăn típ ~(‾▿‾~)

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: