Nhập Hí-Chương 66+67

Chương 66

Trần Mộc Ngôn biết, cô vẫn đứng đó nhìn cậu.Nhưng bọn họ đã đến tới tình trạng này, làm bạn bè cũng có chút miễn cưỡng, càng đừng nhắc tới Trần Mộc Ngôn đem sự thật nói cho cô biết .

Có lẽ tựa như Thẩm Thanh ban đầu nói qua , thời gian có thể bình phục hết thảy, đợi đến lúc giữa cậu và cô hết thảy bình phục có lẽ còn có thể dùng tâm tư bạn bè nói chuyện với nhau.

Màn biện luận tiến hành đến cuối, chỉ còn lại Thẩm Thanh và Trần Mộc Ngôn hai người giao chiến, những học sinh khác đều ngắm nhìn, Trịnh giáo sư cũng hăng hái bừng bừng muốn xem một chút bọn họ sẽ đem vấn đề này đi sâu tới mức độ nào.

Cuối cùng tổng kết, Trịnh giáo sư nửa cười nửa giỡn nói, nếu Thẩm Thanh cùng Trần Mộc Ngôn sau này có thể ở một phòng khoa ,tư duy hai người có thể tu bổ cho nhau, nhất định có thể hợp tác giải quyết rất nhiều vấn đề.

Tan lớp sau,Trần Mộc Ngôn đi về phía bãi đậu xe, cậu biết Thẩm Thanh đang ở phía sau đi theo cậu.

Mở cửa xe, Trần Mộc Ngôn thở dài một cái, “Lên đây đi, tôi đưa cậu về.”

Thẩm Thanh cũng không tránh né, mở cửa xe ngồi xuống.

Xe mới vừa lái ra trường học, Thẩm Thanh liền mặt không đổi mở miệng nói: “Nói cho tôi biết chân tướng.”

Trần Mộc Ngôn khẽ mỉm cười, cậu có vô số lần muốn nói cho cô biết chân tướng là cái gì, nhưng loại khát vọng này không còn sót lại chút gì.

“Chân tướng chính là tôi tên Trần Mộc Ngôn, nghiên cứu sinh khoa tim đại học B, có một người cha phiền toái giàu có, một anh trai ảnh đế nổi danh.” Xe ở ngã tư đường ngừng lại, Trần Mộc Ngôn nhìn về phía Thẩm Thanh,”Sự thật so chân tướng quan trọng hơn, tôi bây giờ là Trần Mộc Ngôn.”

“Như vậy. . . . . . cậu đã từng là Diệp Nhuận Hành ?”Thẩm Thanh bất đắc dĩ cười một tiếng, “Quên đi, câu hỏi của tôi quá hoang đường.”

“Nếu cảm thấy hoang đường, vậy sau này cũng đừng nghĩ.Thật ra thì giữa chúng ta không cách nào tiếp tục, trừ bỏ cậu dưới áp lực cha tôi lựa chọn trốn tránh, cũng bởi vì tôi quá mức ngây thơ, quên mất mình là ai.”

“Mộc Ngôn . . . . .” Thẩm Thanh cúi đầu, “Cậu nói không sai, tôi không có chân chính nhìn rõ cậu, chỉ coi cậu là một cậu chủ vô ưu vô lự tâm địa thiện lương  .Rất nhiều con trai nhà người có tiền cũng không giống như cậu sẽ vì đạt tới một mục tiêu mà cố gắng. Cậu bền bỉ, hơn nữa bối cảnh cậu  . . . . . tôi không ngừng hâm mộ cậu, hơn nữa ghen tỵ với cậu.”

“Như vậy từ hôm nay trở đi buông xuống hâm mộ cùng tự ái của cậu, nhìn một chút Trần Mộc Ngôn tôi làm mỗi một chuyện đều là dựa vào chính mình mà không phải cha tôi.”

Xe ở ven đường ngừng lại, Thẩm Thanh mở cửa hỏi: “Nếu như. . . . . . tôi là nói nếu như. . . . . tôi thật sự hiểu rõ cậu hơn nữa đủ dũng cảm gánh vác hết thảy, giữa chúng ta. . . . . . còn có thể?”

Trần Mộc Ngôn ngây ngẩn cả người, xoay người lại trong nháy mắt hiện lên trong đầu là Trần Chi Mặc cười yếu ớt.

“Chúng ta là bạn.”

Thẩm Thanh cười cười, “Quả nhiên đã đánh mất sẽ rất khó tìm về.”

Không sai, Trần Mộc Ngôn đè lại tay lái, cậu và cô ấy đã bỏ lỡ hai lần, cái loại tình tự u mê lắng đọng, còn lại đã không phải là chung tay sống tới già trong truyện cổ tích.

Có một chút chuyện cậu biết rõ, đó chính là nếu như không có Trần Chi Mặc, thời điểm buông tay cậu sẽ không nhẹ nhàng tới như vậy.

Điện thoại ở trong túi rung một cái, là Đinh San San gọi tới, cô hẹn Trần Mộc Ngôn và Khương Phi xuống sau lớp ăn cơm.

Trần Mộc Ngôn cười, cậu dĩ nhiên biết cô gái nhỏ này tính toán cái gì. Mệt mỏi một ngày muốn ăn, nếu như hẹn mình cùng Khương Phi, chẳng những có thể gọi nhiều mấy món ăn, hơn nữa còn được nam sinh trả tiền.

Xe dừng ở quán ăn gần đấy,Trần Mộc Ngôn lúc này mới nhớ tới mình quên cùng Trần Chi Mặc nói một tiếng .

“Em không trở lại à?Thật đáng tiếc anh đã nấu canh.” Thanh âm Trần Chi Mặc  ưu tú, nghe không ra tiếc nuối.

“Không việc gì,em ăn ít một chút trở lại uống canh anh nấu.”

“Hỏng bét, vốn nói xạo mà thôi, xem ra thật phải nấu canh rồi.”Trần Chi Mặc mỉm cười, làm Trần Mộc Ngôn cũng không khỏi nhếch khóe môi.

“Về nhà gặp.” Trần Mộc Ngôn cúp điện thoại, bên tai là thanh âm dòng xe cô lúc tan ca.

“Ai nha, đây không phải là cháu Trần sao?”

Trần Mộc Ngôn men theo thanh âm hơi quen tai nhìn lại, nhìn thấy một thân ảnh hơi có vẻ to béo đi tới phía cậu.

“Triệu. . . . . . bác Triệu ?”

Đây không phải là chủ tịch tập đoàn tài chính Triệu thị  sao, bọn họ ở buổi lễ kết hôn của Trần Lạc ra mắt, nhớ Triệu thị là bạn hợp tác của Trần thị .Chẳng qua là lấy thân phận thành viên hội đồng quản trị , làm sao lại tới cái cửa tiệm nhỏ không phô trương này?

“Không nghĩ tới ngươi còn có thể gọi ta một tiếng bác a!” Triệu Đức Thắng cười cười, từ đèn đường mờ mờ chiếu xuống,vài bóng người từ từ hiện ra ngoài sáng.

Trần Mộc Ngôn trong lòng run lên, cậu cảm giác Triệu Đức Thắng không có ý tốt.

“Không biết bác Triệu là dùng bữa hay là muốn đi vào.”

Mấy người kia cách cậu càng ngày càng gần, Trần Mộc Ngôn không khỏi cau chặt  chân mày, mình coi như có thể đánh cũng không thể nào lấy một địch năm.

“Nhờ ơn cha ngươi Trần Lạc, ta trước đây nằm mơ cũng không nghĩ tới mình phải tới loại nhà hàng nhỏ này ăn cơm, đây chính là trải nghiệm chưa từng có của người cha giàu có ngươi cho a !”

Nghe giọng điệu Triệu Đức Thắng, e là cùng Trần Lạc trong quá trình hợp tác xảy ra vấn đề gì lớn . . . . .

“Bác Triệu, nếu như là trên phương diện làm ăn, ngài tốt nhất cùng cha con nói. Ngài cũng biết, Trần thị  buôn bán con từ trước đến nay không hỏi qua.” Trần Mộc Ngôn bắt đầu tính toán chạy trốn  .

“Bất quá ta vẫn muốn phiền cháu đây theo giúp ta.”

Triệu Đức Thắng vừa dứt lời, Trần Mộc Ngôn biết tình hình không đúng, thừa dịp bãi đỗ xe vừa đúng có xe lái vào nên mở, cậu liền nhấc chân muốn chạy.

Lập tức bị người một phen níu lại, một cái khăn ướt bịt kín miệng mũi. Cậu muốn lớn tiếng kêu cứu, một cỗ mùi liền tiến vào mũi cậu, mấy giây sau đầu của cậu nặng nề không chịu nỗi, ngã quỵ xuống.

Mơ mơ màng màng, cậu tựa hồ bị người khiêng lên, chuyển vào trong cỗ xe kia.

Mười một giờ đêm, Trần Chi Mặc giương mắt nhìn đồng hồ thạch anh trên vách tường, quay đầu liếc mắt nhìn canh trên bàn ăn đã lạnh thấu, lấy điện thoại ra, bấm gọi cho Trần Mộc Ngôn.

Đó là một chuỗi dài liên tiếp, đang lúc Trần Chi Mặc nhíu mày, rốt cục có người nhận.

“A lô, là Trần đại thiếu gia sao?”

Trần Chi Mặc nhướng đuôi lông mày, ” Điện thoại này phải là của em trai Trần Mộc Ngôn tôi đi?”

“Xem ra thật sự là Trần thiếu gia .Ta nói thẳng, em ngươi ở trên tay chúng ta .”

“Ngươi muốn gì?” Thanh âmTrần Chi Mặc nghe không ra phập phồng, hắn vén chân, cánh tay trái kéo khuỷu tay phải, ánh mắt lạnh như băng đến mức tựa hồ ngay cả không khí cũng đọng lại.

“Cũng không gì đặc biệt , chính là hi vọng Trần thị lập tức ba ngày sau ngừng tranh vườn hoa Tĩnh Nhạc, nếu như chúng ta phát hiện Trần thị không ngừng, ngài yên tâm, chúng ta sẽ không lấy mạng em ngươi,nhiều lắm chỉ đem mười ngón tay hắn đều chặt xuống đưa cho Trần Lạc thôi.”

“Vậy nếu như Trần thị ngưng tranh? Các ngươi sẽ thả hắn trở lại sao?”

“Ta nói Trần thiếu gia, ngưng cạnh tranh cũng chỉ là xem một chút thành ý Trần gia các ngươi thôi.Trọng yếu nhất còn là tuần sau chuẩn bị năm mươi triệu tiền mặt tới chuộc người, nếu không chuẩn bị thuyền qua sông mà vớt thi thể của hắn đi.”

“Tiền cũng được, nhưng ta cho các ngươi tiền, các ngươi có thể đem em ta lông tóc không tổn hao gì trả lại ?”

“Ngươi không cảm thấy hỏi vấn đề này không có ý nghĩa sao? Nếu như những thứ này ngươi cũng không làm được, em ngươi liền khẳng định không về được. Ngoài ra, không được báo cảnh sát, bởi vì cho dù chúng ta lấy tiền bị người bắt, những người còn lại vẫn như cũ có đầy đủ thời gian kéo Trần nhị thiếu gia làm bạn, hơn nữa chúng ta sẽ làm hắn chết vô cùng khó chịu.”

Nói xong, điện thoại liền cúp.

Trần Chi Mặc hít một hơi, lập tức gọi Đinh San San, thanh âm của đối phương mang theo buồn ngủ, sợ là đã ngủ.

“Thật ngại trễ như thế quấy rầy em, tôi muốn hỏi em tối nay Mộc Ngôn có phải cùng các em ăn cơm?”

“A, chúng em hẹn cậu ấy,nhưng cậu ấy không có tới !Em cùng Khương Phi gọi cậu ta mấy trăm lần cũng không có đáp lời, em còn tưởng rằng cậu ấy có chuyện không thể tới đây! Thế nào, cậu ấy còn chưa về nhà sao?” Đinh San San cũng lo lắng.

“Không có sao, nó lớn như vậy, chờ nó sau khi trở về tôi sẽ nói nó một chút.”Trần Chi Mặc dùng giọng ôn hòa an ủi.

“Nên nói cậu ta một chút , em cùng Khương Phi chờ cậu ta tới gần chín giờ mới gọi thức ăn . Bất quá cá tính Mộc Ngôn không phải như thế, có phải xảy ra chuyện gì không?”

“Như vậy đi, ngày mai nó trở lại tôi sẽ liên lạc cho em, muộn rồi,nghỉ ngơi đi.”

Trần Chi Mặc đem lời Đinh San San ngẫm nghĩ, trong lòng cũng rõ Trần Mộc Ngôn sợ là thật sự bị bắt cóc .

Nhưng rốt cuộc là ai?Mặc dù bắt cóc con nhà giàu cũng không phải là chuyện gì ly kỳ, nhưng tại sao nhiều cậu ấm như vậy hết lần này tới lần khác chọn trúng Trần Mộc Ngôn?Lấy cá tính của hắn cũng không phô trương, hẳn không phải là đắc tội người nào.

Tụi kia nếu như chỉ là muốn tiền, một dự án cộng thêm năm mươi triệu có thể mua được bình an của Trần Mộc Ngôn, đối với Trần Chi Mặc thật sự mà nói quá may mắn. Chẳng qua nếu như đối phương là hướng về phía Trần gia , e là tiền căn bản không thể giải quyết vấn đề.

Trần Chi Mặc cắn răng, gọi Trần Lạc.

Đối phương cũng không bắt máy, nhìn thời gian, giờ này ông ta đã ngủ. Nhưng Trần Chi Mặc cũng không dừng gọi, cho đến khi điện thoại hết pin.Hắn hít một hơi, đè đầu cười lên.

Ôi.

Thật ra thì dù tối nay gọi được Trần Lạc cũng không thể thay đổi gì, tại sao mình lại mất đi lý trí như vậy đây?

Hắn không cách nào để mặc cho mình chờ đợi, đi tới lầu dưới mới nghĩ đến xe của mình bị Trần Mộc Ngôn lái đi, trễ như thế, hắn ngay cả xe cũng gọi không được, không thể làm gì khác hơn là trở về nhà trọ.

Cả buổi tối, Trần Chi Mặc ngồi ở trên ghế sa lon phòng khách trắng đêm khó ngủ, cho đến hơn tám giờ sáng, mới nhận được điện thoại Trần Lạc .

“Thật là khó được, có chuyện gì gấp có thể làm cho ngươi gọi cả chục cuộc tới cho ta đây?”,cho là Trần Chi Mặc có chuyện gì yêu cầu ông ta.

“Mộc Ngôn bị bắt cóc .”

Tác giả có lời muốn nói: lần nữa cẩu huyết vùng lên,bất quá làm nhi tử nhà người có tiền sẽ phải thời khắc chuẩn bị làm con tin bị trói. . . . . .

Chương 67

“Cái gì –” thanh âm bên đầu điện thoại kia dừng lại, Trần Lạc hừ lạnh một tiếng nói, “Sẽ không phải là ngươi muốn gạt ta, hợp tác em ngươi để gạt ta đi, ta biết Mộc Ngôn cái gì cũng nghe theo ngươi.”

“Tôi không có tâm tình cùng ông vòng vo. Đối phương gọi điện yêu cầu ba ngày sau ngưng đấu thầu vườn hoa Tĩnh Nhạc, nếu không sẽ đem ngón tay Mọc Ngôn gởi cho ông.”

“Vườn hoa Tĩnh Nhạc !Ngươi có biết Trần thị vì tranh thủ cái này phải tốn bao nhiêu tiền không ! Nếu như đấu thầu thành công tài sản Trần thị  chúng ta đoán chừng sẽ tăng gấp đôi!”

“Ý của ông là, con ruột ông so ra kém cái tài sản nhiều hơn gấp đôi kia?”

“Hắn là con trai của ta, ta dĩ nhiên sẽ muốn cứu hắn. Chuyện này dĩ nhiên phải báo cảnh sát, cảnh sát nhất định sẽ điều động cảnh lực tới trợ giúp chúng ta .”

“Cảnh sát, bọn họ có thể làm cái gì? Nghe lén điện thoại, mai phục ở chỗ giao tiền, bắt được người tới lấy tiền sau đó để cho những người khác có cơ hội giết Mộc Ngôn?”

“Vậy ngươi muốn ta thế nào? Thật sự ngừng tranh?”

“Thật ra thì nếu như Mộc Ngôn chết, ông sẽ cảm thấy có chút đáng tiếc, dù sao cũng là con của ông hơn nữa còn dễ khống chế hơn so với tôi, bất quá vấn đề là ông cảm thấy chết một đứa con trai cũng không quan trọng, dù sao trong bụng Lục Mạt Nhiên không phải là đang có một đứa sao?”

“Vậy ngươi cũng đừng trách ta tại sao phải nghĩ như vậy, ai bảo ta đã sinh hạ  hai đứa con trai trời sinh tính khí trái ngược đây?” Trần Lạc hừ một tiếng, “Mạt Nhiên có thể có thai, liền có thể có cái thứ hai thứ ba, Trần Lạc ta còn trẻ, không thiếu con.”

Xì một tiếng, Trần Chi Mặc nở nụ cười, ngón tay có quy luật gõ vào mép bàn,”Tôi nói Trần tiên sinh, ông cứ như vậy xác định trong bụng bà Trần đúng là của Trần gia  ? Thụ thai nhân tạo sợ rằng cũng so với vợ chồng các người ở trên giường vui vẻ đáng tin hơn.”

“Ngươi. . . . . . ngươi có ý gì?”

“Tôi không có ý gì. Trần tiên sinh, tôi cho ông một buổi sáng suy nghĩ, mười hai giờ trưa cho tôi đáp án.”

“Được rồi, ta sẽ suy nghĩ một chút. Bất quá ta còn tưởng rằng ngươi ước gì Mộc Ngôn chết đây, trước kia ngươi không phải là rất ghét hắn sao?”

“Nhưng tôi hiện tại thích hắn.” Trần Chi Mặc dùng giọng điệu như đùa giỡn.

“Thế nào, nếu như ta không cứu hắn, ngươi muốn cùng truyền thông nói ta là người làm ăn tâm địa sắt đá cở nào sao?Xét đến cùng hắn cũng là con cờ ngươi cầm đi đối phó ta mà thôi.”

“Có lẽ ở trên bàn cờ , hắn là vua danh xứng với thực, mà tôi chỉ là một kỵ sĩ mà thôi.” Nói xong, Trần Chi Mặc liền cúp điện thoại.

Lúc này, Trần Mộc Ngôn chậm rãi mở mắt, đầu như cũ có cảm giác nặng nề  , phía trước tựa hồ có  người đứng.

Cậu thử giật giật, lúc này mới phát giác mình bị cột vào trên một cái ghế, hai tay phía sau, ngay cả miệng cũng bị dán keo.

Nếu như đây không phải là điện ảnh, không phải là nằm mơ, như vậy cậu chính là thật sự bị người bắt cóc!

Ngẩng đầu lên, trước mắt người kia chính là một trong năm người ở bãi đỗ xe tối hôm qua .Nam nhân thoạt nhìn gần 1m8, tóc dài, mặc áo ba lỗ màu đen,quần đùi rộng thùng thình.

Hình xăm dữ tợn lồng ngực lan tràn đến trên bả vai, đối phương thấy Trần Mộc Ngôn tỉnh,kéo miệng cười cười: “A, tiểu thiếu gia ngươi đã tỉnh ?”

Trần Mộc Ngôn ngắm nhìn bốn phía, mình tựa hồ bị nhốt ở một kho hàng .Trên tường có quạt gió, có ánh mặt trời chiếu vào không biết bây giờ là buổi sáng hay buổi trưa.

Nam nhân ở trước mắt châm thuốc tới chỗ cậu, mùi thuốc là chất lượng kém làm cậu muốn ho khan, nhưng bị bịt miệng cái gì cũng làm không được,chỉ có thể khổ sở quay đầu sang chỗ khác.

Tay của đàn ông xẹt qua cổ cậu, trêu ghẹo lộ ra một hàm răng vàng khè nói : “Tiểu thiếu gia, ngươi biết thời gian gần đây thành phố lưu hành phim gì không?  Chính là đĩa nam nhân làm với nam nhân. Tràn đầy sinh lực, lượng tiêu thụ cực kỳ tốt.”

Trần Mộc Ngôn chợt nuốt nước miếng, mở to hai mắt nhìn về phía hắn.

“Đừng sợ, ta không có cái loại ham mê đó .”Nam nhân lấy tay vỗ vỗ gương mặt Trần Mộc Ngôn,”Bất quá ngươi dáng dấp đẹp mắt như vậy, không lấy để lợi dụng bây giờ thật là đáng tiếc!”

Nam nhân tựa hồ rất hưởng thụ dáng vẻ Trần Mộc Ngôn hoảng sợ, vừa lúc đó, một người khác đi vào kho hàng, là Triệu Đức Thắng.

Hắn phất phất tay, nam nhân liền thối lui đến cách đó không xa, ngồi ở trên cái thùng tiếp tục nhìn chằm chằm Trần Mộc Ngôn. Ánh mắt của hắn tựa như rắn, dính lấy quét qua Trần Mộc Ngôn, lưu lại một trận lạnh băng.

Triệu Đức Thắng cũng tiện tay kéo qua một cái thùng, ngồi ở đối diện Trần Mộc Ngôn, đưa tay xé băng dính trên miệng cậu, bởi vì xé quá nhanh, miệng lưỡi vô cùng đau.

“Biết ta tại sao mời ngươi tới giúp đỡ ta chưa? Nhị thiếu gia.”

Triệu Đức Thắng quơ quơ xì gà trong tay, mắt nheo lại  dáng vẻ giống như một con mèo Garfield, nếu như là bình thường, Trần Mộc Ngôn có lẽ sẽ ở trong lòng cười to không ngừng, đáng tiếc hiện tại cậu không có tâm tình để cười.

“Không biết, xin bác Triệu nói rõ đi.”Cánh tay Trần Mộc Ngôn không biết cột vào lưng ghế phía sau bao lâu, đã chết lặng không có cảm giác.

“Cha của ngươi Trần Lạc, một bộ chân thành hợp tác, lúc phải dùng tới Triệu thị  chúng ta , chỉ mong hai đứa con trai hắn đều cưới con gái ta.” Triệu Đức Thắng đầu tiếp sát Trần Mộc Ngôn, bởi vì béo phì mà có vẻ phúc hậu trong đôi mắt tràn đầy tàn bạo, thanh âm gằn từng chữ, “Nhưng lúc giành quyền lợi, hắn lại đem Triệu gia chúng ta trở thành bia đỡ.Hắn cố ý tản lời đồn nói mảnh đất kia trong có dầu hỏa, lừa Triệu gia chúng ta trả giá trên trời mua cái đất thối kia.Đợi đến chúng ta phát hiện rút lui, cái người cha khôn khéo ngươi giá thấp thu mua, ra vẻ đắc ý là vì cứu Triệu gia chúng ta !”

Trần Mộc Ngôn đầu quay về phía sau cho đến khi dính vào trên ghế dựa không thể động đậy, “Vậy thật xin lỗi bác Triệu. Đáng tiếc tôi từ nhỏ lớn lên ở Mĩ, sau này trở về nước đều ở bên người anh tôi,về phần Trần Lạc là một người như thế nào, ông ta làm cái gì, tôi một chút cũng không biết, cũng không hứng thú biết.”

Triệu Đức Thắng miệng mở lớn hơn, đưa tay vỗ vỗ mặt Trần Mộc Ngôn,”Thằng nhóc, nếu như ngươi không phải là con Trần Lạc ta còn thật sự thưởng thức ngươi. Bất quá trói ngươi tới, cũng là muốn xem một chút Trần Lạc vì ích lợi trước mặt có phải cũng có thể đối với mình  con ruột chẳng quan tâm hay không!”

“Triệu Đức Thắng, tôi nhắc nhở ông một câu, con đường này ông nếu cứ tiếp tục, chỉ sợ cũng không thể quay đầu lại!”

“Quay đầu lại? Ngươi yên tâm, ta căn bản không muốn quay đầu lại, dù sao Triệu thị chống đỡ không được bao lâu sẽ phải tuyên bố phá sản. Ta đã cho hai con gái ta một khoản tiền đưa hai đứa đi Canada, về phần ta . . . . . nhiều lắm là chính là ngồi tù, lớn hơn nữa không được xử tử hình, nếu như có thể để cho Trần Lạc kia có chút điểm tâm ngon, điều này cũng đáng giá!”

Trần Mộc Ngôn cắn răng, xem ra Triệu Đức Thắng này đã phá phủ trầm chu, sợ rằng Trần Lạc coi như đáp ứng hắn nói lên điều kiện Triệu Đức Thắng cũng không nhất định sẽ thả mình.

Huống chi Trần lạc ngay cả con trai cũng có thể làm hàng hóa thông gia đẩy tới đẩy đi, muốn ông ta xuất thủ cứu mình, không biết ông ta có  loại thiện tâm này hay không à !

“Được rồi, Trần nhị thiếu gia, ngươi cũng chớ nghĩ chạy trốn.” Triệu đức thắng nhìn về phía nam nhân phía sau, một bộ quan tâm  nói, “Hắc Lộc, cũng đừng làm khó Nhị thiếu gia, cho người ta ăn ngon uống tốt, tránh cho người Trần gia  nhìn thấy đau lòng, nói hắn không đáng giá cái con số đó !”

“Hắc, biết!” Nam nhân tên Hắc Lộc giơ giơ cái tay trong khói.

Triệu Đức Thắng sau khi rời đi, Hắc Lộc chậm rãi đến trước mặt Trần Mộc Ngôn,”Trần thiếu gia tối hôm qua cơm tối còn chưa ăn, chắc là đói bụng ?”

Trần Mộc Ngôn nhìn chằm chằm hắn, biết hắn câu tiếp theo tất nhiên không phải là cái gì tốt .

“Anh em ta vẫn nhìn ngươi, cũng không cơ hội đi ra ngoài sung sướng sung sướng. . . . . .” Nói xong, Hắc Lộc bộ muốn cởi bỏ quần , “Không bằng Nhị thiếu gia dùng đầu lưỡi của ngươi hảo hảo tới phục vụ ta, ta bảo đảm cho ngươi ăn no.”

Tên kia liền ghé vào bên tai của cậu, nhiệt khí phun ra cùng mùi thuốc lá, Trần Mộc Ngôn có một loại cảm giác muốn nôn mửa  .

“Vậy ngươi phải cẩn thận chớ bị ta cắn đứt mệnh căn . . . . .”

Vừa dứt lời, một quyền liền đánh ở trên mặt Trần Mộc Ngôn, lỗ tai ông ông tác hưởng.

Hắc Lộc hừ một tiếng, gật gù đắc ý ngồi trở lại cái thùng cách đó không xa ,”Ta đã nói thiếu gia người nhà có tiền phục vụ không tốt!”

Lúc này, Trần Lạc đang cùng Trần Chi Mặc đang nói chuyện.

“Cho nên ý của ngươi là tuyệt đối sẽ không ngưng đầu tư?” Trần Chi Mặc ngoài miệng kéo ra một mạt cười lạnh.

“Ngươi nghĩ, lần này cạnh tranh thành công, thì có thể để Trần gia nằm trong top năm người giàu nhất, ta làm sao có thể sẽ buông tha cơ hội lần này?Hơn nữa coi như ta ngưng tranh,năm mươi triệu kia, ngươi cảm thấy đối phương sẽ thả Mộc Ngôn? Đến lúc đó cũng chỉ là tiền mất tật mang!”

“Vậy ngươi liền mắt thấy Mộc Ngôn bị người cắt ngón tay?”

“Ngươi lo lắng cái gì? Bọn họ nhất định sẽ gọi điện thoại tới, ngươi liền nói cho bọn hắn biết, năm mươi triệu ta nguyện ý trả, nhưng là vì một đứa con đầy đủ, nếu như bọn họ dám đả thương hắn, ta một xu cũng sẽ không cho, để cho bọn họ trắng tay một cuộc.”

“Ông cũng chưa có nghĩ tới có lẽ đối với căn bản vốn cũng không phải muốn tiền, chúng muốn ông ngưng hẳn cạnh tranh cũng có thể thấy được lần này bắt cóc cũng không phải là vì tiền chuộc, mà là trả thù sao?”

“Vậy ta Trần Lạc ở trên phương diện làm ăn kéo xuống nhiều người, hôm nay ta ngưng hẳn cạnh tranh cứu Mộc Ngôn, ngày mai lại có đối đầu noi theo, chỉ biết không dứt!”

Trần Chi Mặc khẽ cười một cái, “Được rồi, tôi biết quyết tâm của ông.”

Nói xong, Trần Chi Mặc liền đem điện thoại cúp.

Phía sau Anna đứng đó, đối phương nằm xuống, cánh tay vòng qua bờ vai của hắn, “Xem ra có phải muốn triệu tập đại hội cổ đông?”

“Vậy còn phải nói sao?” Trần Chi Mặc đuôi lông mày xẹt qua,”Cổ phần chúng ta nắm giữ có bao nhiêu.”

“Thêm trên tay em, Tô Trăn, anh còn có hai nhà công ty khác, chúng ta có năm mươi mốt phần trăm cổ phần Trần thị , Trần Lạc cố gắng thế nào, cũng không thể nhiều hơn.”

“Vậy rất tốt, buổi chiều chuẩn bị xong tài liệu, tôi muốn cùng Trần Lạc đấu một trận .”

 

Tagged:

4 thoughts on “Nhập Hí-Chương 66+67

  1. […]  Chương 65 ♥ Chương66+67 […]

    Like

  2. Tiểu Quyên 12/02/2012 at 22:25 Reply

    mong anh Mặc cứu đc anh Ngôn a

    Like

  3. Thiên Bình 13/02/2012 at 05:51 Reply

    Lão Lạc ác quá =”=

    Like

  4. Uchiha Tsuki 14/02/2012 at 13:45 Reply

    Anh đã ra tay, chờ đấy lão cha gìa kia
    Thank nàng
    Chúc nàng Valentine vui vẻ nha

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: