Nhập Hí-Chương 74~76

Chương 74

“Đó không phải là oán hận, là đố kỵ. Anh đố kỵ hắn được mẹ lựa chọn, cha kế hắn cũng so với Trần Lạc xứng đáng hơn.Anh muốn thứ gì hắn đều có , nhưng hắn vẫn còn muốn từ chỗ anh lấy được yêu. Hắn càng muốn lấy được, anh càng không muốn cho hắn.” Trần Chi Mặc ngửa đầu lên, nhíu lên chân mày, “Có lẽ em sẽ nói lòng của anh quá ác. Nhưng trên thực tế anh cùng hắn không cùng nhau lớn lên, nếu như nói anh đối với hắn có cái tình anh em gì đó,vậy thì thật là đang diễn trò. Nhưng  . . . . . anh chưa từng nghĩ tới hắn chết, anh thậm chí cảm thấy hắn tựa như tiểu vương tử bốc đồng vẫn luôn đi sau mông anh, cũng chưa chắc không tốt.”

“Ừ, nghe anh nói những lời này em thật cao hứng. Bởi vì em tin tưởng Cao Chí Dương nhất định chưa nghe anh nói những thứ này.”

Hai tuần lễ sau ,Trần Chi Mặc tháo băng gạc, bởi vì vết thương kết vảy không có như lúc ở kho hàng thoạt nhìn làm cho lòng người kinh sợ, chỉ còn lại một đạo vết nâu.

Bác sĩ kiểm tra hình dáng vảy kết sau, rất vui vẻ nói bởi vì vết cắt chỉnh tề, vảy tróc ra vết thương cũng tương đối nhạt.

Nhưng Trần Mộc Ngôn  biết, đã có vết thương, Trần Chi Mặc không thể làm diễn viên  .

Chiều hôm đó, Trần Chi Mặc sắp sửa xuất viện, ngoài bệnh viện ký giả bình thường ngồi chồm hổm thủ tại chỗ này gấp ba.

Trần Mộc Ngôn giữa trưa bắt đầu liền muốn từ đám ký giả quần chúng chen qua, nhưng bất đắc dĩ chỉ có một mình.Đang lúc cậu có chút bể đầu sứt trán ,Trần Chi Mặc gọi điện thoại cho cậu, dùng thanh âm buồn cười nói đã đoán cậu không vào được, bảo cậu trực tiếp lái xe tới chổ công ty quản lý .

Quả nhiên, 2 phút sau Vương Đại Hữu ở bệnh viện trên bậc thang tuyên bố Trần Chi Mặc sẽ cử hành hội chiêu đãi ký giả ở Amaze, bất kỳ ký giả muốn gặp được Trần Chi Mặc xin tới hội trường chờ đợi.

Trần Mộc Ngôn vội vàng khởi động xe, nếu tới Amaze trước ký giả, cậu ngay cả chỗ đậu xe cũng đừng nghĩ có. Cậu vừa tới phòng làm việc Vương Đại Hữu, chị Chu đang ở bên trong chờ cậu, cho cậu một cái thẻ công tác.

Hội chiêu đãi ký giả của Trần Chi Mặc rất to vượt qua tưởng tượng Trần Mộc Ngôn, nơi này lúc đầu có thể chứa ba, bốn trăm người, cảm giác tựa như giảng đường ở trường đại học.Mặc dù như vậy, ký giả tới phỏng vấn vẫn sẽ lấp đầy, ngay cả không gian đi lại cũng không có. Một số nhà đài đã chỉnh máy quay chuẩn bị truyền hình trực tiếp .

Trần Chi Mặc vừa đi vào, loang loáng đèn liền lách tách, hắn còn chưa ngồi xuống, những ký giả kia liền giơ micro chen lấn, như là dâng lên trào lưu muốn đem Trần Chi Mặc nuốt hết.

Trần Chi Mặc đi qua bên người Trần Mộc Ngôn, ý bảo cậu và mình cùng ngồi ở trên đài phỏng vấn .

“Em. . . . . em cũng phải đi lên?”

“Dĩ nhiên, em là người ủng hộ anh nhất, không đúng sao?”

Hai người ngồi xuống, Cao Chí Dương cùng Vương Đại Hữu cũng đi vào.

Ánh mắt lạnh như băng quét qua gáy Trần Mộc Ngôn, cậu vừa quay đầu lại đã nhìn thấy ánh mắt trào phúng của Cao Chí Dương.

Nhìn Trần Mộc Ngôn vẫn nghiêng đầu, Trần Chi Mặc chế trụ ngón tay của cậu, cười nói: “Đừng nhìn chằm chằm vào nam nhân khác , anh rất ghen em cũng không phải không biết.”

Trần Mộc Ngôn ở trong bệnh viện liền bị hắn trêu rất nhiều lần, hiện tại cũng miễn dịch, chỉ thu liễm tâm thần, nhìn thấy tia sáng kia lóe lên không ngừng ,cậu cảm thấy có chút nhức đầu.

Khi tất cả mọi người ngồi xuống sau, Vương Đại Hữu đứng dậy ý bảo các ký giả an tĩnh.

Trần Chi Mặc tới bên micro, hắn chỉ khẽ mỉm cười, dưới đài những ký giả  chen lấn giống như thời gian dừng lại.

“Phía dưới mọi người hãy nghiêm túc nghe tôi nói, trước khi tôi chưa nói xong đừng cắt lời tôi.Khi tôi nói xong hết, sẽ lưu lại thời gian cho ký giả hỏi.Không biết chư vị truyền thông có nguyện ý phối hợp hay không.”

Trần Chi Mặc giọng không nhanh không chậm, vang vọng trong không gian, không biết hắn sắp sửa nói gì, Trần Mộc Ngôn có chút khẩn trương, theo bản năng nắm chặc tay Trần Chi Mặc .Dưới đài các ký giả mọi ánh mắt ngưng tụ ở trên người của hắn.

Trần Chi Mặc mở miệng nói: “Hôm nay tôi muốn tuyên bố chuyện thứ nhất chính là, bởi vì vết thương trên mặt tôi, tôi rất có lỗi thông báo với mọi người rằng tôi không cách nào trở lại màn ảnh nữa.”

Lời này vừa nói ra, toàn trường một mảnh xôn xao, vốn là tạm thời bình tĩnh lần nữa mãnh liệt lên, hiện trường đầy các ký giả lên tiếng hỏi.

Mà bên ngoài các ký giả đang trực tiếp tụ đầy người trước màn ảnh LED, dân chúng nhìn lên người kia vẫn như cũ khuôn mặt tuấn mỹ, mà ngay cả trước cửa kính các tiệm trong thành phố, người đi đường đi ngang qua cũng nhịn không được nghỉ chân, radio trên xe tài xế cũng có thể thu được phỏng vấn .

Trong khoảng thời gian ngắn, tựa hồ cả thế giới đều chú ý Trần Chi Mặc.

Trần Mộc Ngôn nhìn khuôn mặt thản nhiên của mặt Trần Chi Mặc ,”Anh. . . . . thật không làm diễn viên ?”

“Đúng vậy, không làm . Luôn diễn người khác cũng sẽ chán ngấy .” Trần Chi Mặc  nụ cười vẫn lạnh nhạt như cũ.

“. . . . . . Là em hủy diệt kiếp sống diễn viên của anh sao?”

“Không phải , không có người có thể hủy diệt anh.” Trần Chi Mặc tới bên micro, lớn tiếng nói, “Lời của tôi vẫn chưa nói hết, xin mọi người an tâm một chút chớ vội. Còn chưa tới lúc hỏi  mà, mọi người gấp gáp như vậy, về phần chuyện sau này tôi không làm diễn viên biết nói cách nào đây.”

Cả đại sảnh lần nữa yên tĩnh lại, tựa hồ theo mỗi một câu của Trần Chi Mặc cũng thiêu động cảm xúc mọi người .

“Phần sau tôi muốn nói chính là, Amaze đã chuẩn bị kế tiếp cho, nhưng không phải là làm diễn viên mà là làm đạo diễn.”Lời Trần Chi Mặc không ngừng làm ký giả dưới đài xôn xao, ngay cả Trần Mộc Ngôn cũng ăn cái kinh ngạc.

“Tôi vốn chính là tốt nghiệp khóa đạo diễn, làm diễn viên nhiều năm như thế thật ra thì để tích lũy cho  một ngày nào đó có thể trở lại làm đạo diễn. Lần bị thương này cũng coi như là cơ hội, để cho tôi có thể trở về con đường tôi muốn.” Trần Chi Mặc thân thể dựa vào phía sau, một bộ thích ý, “Thứ tôi cần nói đã xong, còn lại liền do đại diện của tôi Vương Đại Hữu tiên sinh cùng với Phó tổng công ty Cao Chí Dương tiên sinh đáp cho mọi người. Mọi người cũng biết thương thế tôi vẫn còn, cần nghỉ ngơi nhiều hơn . . . . .”

Nói xong, Trần Chi Mặc đứng dậy, vỗ vỗ Trần Mộc Ngôn như cũ ngốc ở đó , “Đi thôi.”

Cao Chí Dương oanh một cái từ chỗ ngồi đứng lên, trừng bóng lưng Trần Chi Mặc, đối phương nhưng chỉ quay đầu lại cười một tiếng, dùng ngữ điệu vô cùng tín nhiệm nói : “Hết thảy đều giao cho cậu.”

Chỉ một thoáng, công kích của ánh đèn plash lần nữa bắt đầu, các ký giả phóng mạnh về phương hướng Trần Chi Mặc ly khai, bảo vệ chỉ có thể tiến lên giang hai cánh tay ngăn lại, Trần Chi Mặc chợt nắm chặt cổ tay Trần Mộc Ngôn, lôi cậu rời đi hội trường.

Đóng cửa lại trong nháy mắt còn có thể nghe thanh âm máy chụp hình sắc bén, Trần Mộc Ngôn nhìn chằm chằm cánh cửa, vẫn còn bộ dáng sợ hãi .

“Đi thôi, chúng ta có thể trở về nhà, thừa dịp các ký giả vẫn còn ở trong hội trường.” Ngón tay Trần Chi Mặc gõ gõ ngay đầu cậu, “Hồi thần ! Tiểu Ngôn!”

“A. . . . . Được. . . . . ”

Hai người đi tới ga-ra,Trần Chi Mặc trực tiếp đi về phía xe Honda của Trần Mộc Ngôn, “Ngồi xe của em trở về, trên đường sẽ không quá nổi bật.”

Trần Mộc Ngôn gật đầu, xe chạy ra ngoài, dọc theo đường đi phàm là nơi có màn ảnh đều chiếu hội chiêu đãi ký giả, bởi vì người đi đường nghỉ chân cộng thêm tài xế muốn xem sự tình phát triển cho nên trực tiếp đem xe dừng lại đem đầu đưa ra cửa sổ nhìn màn ảnh, giao thông chung quanh bị nghẽn, mà người khởi xướng lại mang kính râm một bộ không liên quan đến mình ngồi ở trong xe.

“Tiểu Ngôn, hôm nay tình huống giao thông thật tệ ha.”

“Đúng vậy . . . .” Trần Mộc Ngôn thấy người là sợ chú ý tới Trần Chi Mặc bên cạnh, ngay cả cái loa cũng không dám nhấn loạn.

Vốn lộ trình ước chừng hai mươi phút lại thành hơn một giờ, ngay cả ngoài nhà trọ BucKingHam cũng không ít ký giả ngồi trên chiếu tựa hồ sẽ chờ Trần Chi Mặc trở lại.

Trần Mộc Ngôn một phen đè xuống đầu Trần Chi Mặc ,đối phương lầm bầm phát ra thanh âm không hài lòng  .

Bởi vì lái vào chẳng qua là một chiếc Honda, không hấp dẫn chú ý đến những paparazzi ngồi chồm hổm thủ đến mệt mỏi, biết bọn họ an toàn lái vào cửa, Trần Chi Mặc mới ngẩng đầu lên.

Lúc này tựa hồ có ký giả phản ứng kịp: “Này — hình như là xe em trai Trần Chi Mặc !”

Mọi người ùa lên, nhưng lối vào đã đóng, xa xa nghe tiếng hô các ký giả ,Trần Mộc Ngôn thở dài nói: “Hoàn hảo em bây giờ không phải là Diệp Nhuận Hành . . . .” Nếu không cậu có thể tưởng tượng mình cũng là một trong những ký giả kia .

“Nếu quả như thật là Diệp Nhuận Hành ở bên ngoài trông chừng, anh sẽ đem hắn kéo lên xe mang vào trong phòng, cho hắn một cơ hội lấy tin.”

“A, không nhìn ra Diệp Nhuận Hành có ưu đãi như vậy.”

“Em nghĩ sai rồi, lấy tin xong, anh sẽ phải quy tắc ngầm hắn.” Trần Chi Mặc đầu bu lại, trong ánh mắt vui vẻ có mấy phần sủng ái còn có mấy phần mập mờ.

Trần Mộc Ngôn quay đầu sang chỗ khác mở cửa xe, “Xuống xe !”

Cho đến khi tới cửa thang máy, Trần Chi Mặc mới chậm rãi đi tới phía sau cậu.

Về đến nhà, mới vừa mở cửa, Trần Mộc Ngôn liền bị đối phương từ phía sau ôm, Trần Chi Mặc chân dài đạp một cái, cửa liền đóng lại.

“Mặc ca!” Trần Mộc Ngôn bắt được tay đối phương đang muốn xuống phía dưới, mới vừa nghiêng đầu, đôi môi liền bị ngậm vào.

Cậu bị Trần Chi Mặc khống chế mang qua cửa, đi tới thang lầu.

Đối phương thỏa thích hôn cằm cùng cổ cậu, hơi thở nhiệt liệt lúc tràn ngập, chạm đến da thịt đều muốn bốc cháy, cổ áo sơ mi bị kéo, chỉ sợ vẫn chưa đi đến cửa gian phòng, nút áo sơ mi Trần Mộc Ngôn liền đứt hết.

“Mặc ca! Nơi này là thang lầu. . . . . .” Trần Mộc Ngôn muốn kéo hắn ra, đối phương tựa hồ có chút tức giận, bàn tay đưa vào trong quần jean, cách quần trong vuốt ve cậu,Trần Mộc Ngôn sống lưng run lên.

“Em lại muốn cự tuyệt anh?” Trần Chi Mặc cằm để ở hõm vai Trần Mộc Ngôn, có chứa ý trừng phạt .

“Không phải, anh không thể đến phòng ? Đụng tới đầu em còn phải đem anh tới khoa não khám !”Trần Mộc Ngôn cắn môi một cái, đến hôm nay nếu như cậu còn né tránh, thật sự là không có ý nghĩa.

Trần Chi Mặc cười một tiếng, kéo cổ tay của cậu đi lên, Trần Mộc Ngôn lảo đảo hai cái liền bị kéo lên, cửa mở ra  ,Trần Mộc Ngôn liền bị kéo vào, Trần Chi Mặc ôm cậu ngã ở trên giường.

Đầu không có không gian suy tư, ngón tay Trần Chi Mặc xẹt qua gò má cậu, hôn cậu, hết thảy nước chảy thành sông.

Duy nhất làm Trần Mộc Ngôn không lường trước chính là, khi Trần Chi Mặc tiến vào là ôn nhu, phảng phất như vì để cho cậu cảm nhận được Trần Chi Mặc tồn tại.

“Còn đau không?” Trần Chi Mặc dừng lại hỏi cậu, tựa hồ có vô tận khát vọng bị giam cầm nơi cổ họng hắn,thanh âm khàn khàn hấp dẫn có khó nói lên lời  .

Trần Mộc Ngôn thân thể vùi lấp ở trong đệm giường, mặt chôn ở trong gối, chỉ khẽ gật đầu, mà Trần Chi Mặc giống như ngựa hoang thoát dây trong thân thể cậu phi nhanh, làm cậu thiếu chút nữa cho là mình sẽ chết .

Khi thời khắc cuối cùng đến thì cái loại cảm giác đột phá hết thảy va chạm tiết ra từ chỗ sâu, mỗi một cái tế bào đều rung động.

Trần Mộc Ngôn bị ôm, chỉ nghe tiếng thở dốc lẫn nhau trong lòng từ chỗ cao rơi xuống từ mây xanh, cảm xúc như trên mặt đất giương lên cát bụi, thật lâu khó có thể bình phục.

Chương 75

“Hôm nay bỏ qua cho em, lần sau em cũng sẽ không may mắn như vậy .” Trần Chi Mặc chưa lui ra ngoài, hắn tựa hồ rất hưởng thụ cảm giác được Trần Mộc Ngôn bao quanh .

Trần Mộc Ngôn bị hắn lăn qua lăn lại đầu hỗn loạn, không tới hai cái liền nằm ở chỗ này ngủ thiếp đi. Lưu lại Trần Chi Mặc vạn phần quyến luyến hôn bờ vai của cậu cùng sống lưng.

Khi cậu lần nữa tỉnh lại, đã đến buổi tối.

Trần Mộc Ngôn cổ họng hơi khô ách, run rẩy mở mắt quan sát đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ của Trần Chi Mặc cùng đạo vết sẹo nâu không phá hư mỹ cảm của hắn, ngược lại tăng thêm mấy phần dã tính.

Cánh tay của hắn vòng qua gáy Trần Mộc Ngôn, ngón tay bồi hồi bên mặt Trần Mộc Ngôn , “Tỉnh ?”

“Ừ.”Trần Mộc Ngôn cúi đầu, cậu mặc dù không phải là con gái nhu nhược, nhưng bị một người đàn ông khác ôm như vậy, luôn có chút thẹn thùng, “Em muốn tắm.”

“Được, anh đỡ em qua.”

“Không cần, tắm mà thôi.” Trần Mộc Ngôn vừa định muốn đứng lên, bên hông có chút ê ẩm, phía sau nơi đó bị sử dụng quá độ mà sưng tấy phát đau . Cậu động một cái, có chất lỏng dọc theo bắp đùi lưu lại, điều này làm cho cậu càng thêm lúng túng.

Cậu biết ánh mắt Trần Chi Mặc vẫn lưu luyến trên người cậu, cắn răng một cái kéo cửa bước nhanh đi về gian phòng của mình.

Khi nước nóng từ đỉnh đầu đổ xuống, hết thảy chợt như mộng.

Người mặc cho Trần Chi Mặc muốn làm gì thì làm thật sự là mình, vừa định muốn hít một hơi, nước lưu ở trên mặt cũng bị hút vào, cậu ho khan.

Phòng tắm truyền tới tiếng đập cửa “Tiểu Ngôn! Em không sao chớ?”

“Không có. . . . . . không có sao!”

Trần Mộc Ngôn ngược lại cười một tiếng, cái này có gì không nghĩ ra ? Tên ngoài cửa thận trọng, mình có thế nào lại là đối thủ của hắn? Có lẽ Trần Chi Mặc nói không có sai, trời cao an bài bọn họ trở thành anh em, có lẽ chính là muốn bọn họ trở thành người thân mật nhất trên đời .Nếu như có thể hạnh phúc, tại sao mình phải cự tuyệt?

Cậu quấn khăn tắm đi ra, trên đầu vẫn còn nước nhỏ giọt tí tách, Trần Chi Mặc đã mở ra khăn lông ở trên đầu cậu, xoa nhẹ .

“Mặc ca, em đói.”

“Anh đi nấu mì.” Trần Chi Mặc đứng dậy rời đi.

Trần Mộc Ngôn gạt khăn tắm trên đầu, nhỏ giọng nở nụ cười, tại sao một khắc kia cậu cảm thấy Trần Chi Mặc tựa như một con cún to lớn có thể mặc cho mình sai khiến chứ?

Khi cậu đi tới trước bàn cơm, Trần Chi Mặc đã dọn ra trước mặt cậu.

Trần Mộc Ngôn bụng nhất thời thầm thì thẳng gọi, không kịp đợi thổi nguội liền dồn vào trong miệng, nóng đến miệng phát ra tiếng kinh hô làm Trần Chi Mặc đối diện nở nụ cười.

“Cười cái gì?” Trần Mộc Ngôn phồng má, trừng Trần Chi Mặc dáng vẻ tựa như một con ếch.

Đối phương quả nhiên không nhịn được đưa tay chọt má cậu,chống đầu thích ý hỏi, “Nơi đó có đau hay không?”

“Có đau một chút.”

“Đúng vậy, đã sớm nói kỹ thuật của anh rất khá.” Trần Chi Mặc cười, bộ dáng kia thật có điểm đáng đánh đòn.

Trần Mộc Ngôn cúi đầu ăn mì không để ý tới hắn, nhưng Trần Chi Mặc lại ra tiếp một câu kinh người.

“Em đã không có sao, anh nên làm tiếp một lần, hảo trấn an tâm linh mình nhẫn nại đã lâu.”

Hoàn hảo Trần Mộc Ngôn có thể nhịn, nếu không một hớp sẽ phải phun ra .

Buổi tối hôm đó, Trần Mộc Ngôn trở lại gian phòng của mình, chẳng những khóa cửa lại, còn đem bàn đọc sách cũng kéo tới cửa, chỉ sợ Trần Chi Mặc đột nhiên đi vào, làm cậu tới không chịu nổi.

Giữa trưa tan lớp ngày hôm sau, Trần Mộc Ngôn cùng Khương Phi ở phòng ăn, bọn học sinh thảo luận nhiều nhất đề tài chính là Trần Chi Mặc thoái ẩn. Nghe nói ở trên mạng còn cử hành hội kỷ niệm, đem ảnh Trần Chi Mặc từng diễn qua bình luận một lần, số lượng đã đột phá ngàn vạn .

Theo thống kê, có một nửa người nhắn lại hi vọng Trần Chi Mặc suy nghĩ có thể trở lại màn ảnh, một nửa người khác hi vọng hắn ở con đường đạo diễn có thể thuận bưồm xuôi gió tốt nhất có thể thỉnh thoảng ở tiết mục ti vi lộ diện.

“Anh ngươi có khỏe không?” Khương Phi hỏi.

“Tốt !Cực kỳ tốt !”

Thì ra là tên kia có chìa khóa gian phòng của mình, chẳng những mở cửa đẩy ra cái bàn, còn nằm ở trên giường mình, nói cái gì nếu bất an thì để cho hắn an phận ôm ngủ, hắn liền”Ôm” ai đó ngủ.

“Ngươi thế nào rất căm tức a? Có phải anh ngươi tâm tình không tốt ở nhà phát giận hay không?”

“Phát giận? Không có  . . . . .” Khương Phi nói làm Trần Mộc Ngôn lần nữa nhớ tới Trần Chi Mặc vì mình mất đi , hắn không có tự oán tự trách cũng không có giận chó đánh mèo với mình, đó cũng không phải là bởi vì Trần Chi Mặc không yêu quí sự nghiệp diễn viên, mà là đối với hắn ,Trần Mộc Ngôn so với khuôn mặt hắn trọng yếu hơn nhiều.

Nếu như hắn có thể vui vẻ, mình bị hắn lăn qua lăn lại một cái cũng không có gì không được.

“À,còn có một chuyện nói cho ngươi biết, Đinh San San đã theo đuổi ta  .” Khương Phi thật là không nói lời nào thì thôi, vừa nói hù chết người.

Trần Mộc Ngôn phun canh trứng ra ngoài, đối phương giống như chuẩn bị sẵn sàng, trong nháy mắt nâng lên đĩa.

“Này– ngươi nói cái gì? Đinh San San theo đuổi ngươi?”

“Đúng vậy, hơn nữa còn được.”Khương Phi để xuống đĩa.

“Ngươi có thể đừng khi ta đang ăn nói loại tin tức khủng khiếp này hay không ?”

“Ta tiếp nhận ý kiến của ngươi.” Khương Phi gật đầu, một bộ rất chăm chú.

Trần Mộc Ngôn đưa tay đè lại trán của mình, “Đinh San San chịu được ngươi a!”

“Củ cải hay rau mỗi người yêu khác.”

Bất quá tin tức này làm Trần Mộc Ngôn rất vui vẻ. Bởi vì Đinh San San trước kia quan hệ cùng mình, tổng làm Trần Mộc Ngôn muốn bảo vệ cô,rồi lại không có biện pháp cho cô tình yêu. Khương Phi mặc dù có nề nếp, nhưng hắn đối đãi tình cảm sẽ giống như đối đãi bệnh lý học một dạng nghiêm túc, hắn có lẽ không lãng mạn, nhưng hắn có thể cho Đinh San San toàn bộ tâm của mình.

“Các ngươi phải hạnh phúc .”

“Sẽ, chủ nhật mời ngươi ăn cơm. San San nói, từ đó về sau ngươi chính là bóng đèn giữa hai chúng ta, hoan nghênh ngươi sớm một chút tìm được một cái bóng đèn khác.”

Trần Mộc Ngôn cười một tiếng, cậu đã tìm được, một cái bóng đèn vẫn ở bên cạnh mình, hơn nữa còn là cấp bậc sao chổi, chẳng qua cậu không có biện pháp nói cho bọn họ biết.

Buổi chiều sau khi tan học, Trần Mộc Ngôn đi siêu thị mua thức ăn, xe lái đến nhà trọ nhìn thấy kia một đống ký giả.

Trần Chi Mặc cũng về nhà một tuần, bọn họ lại vẫn như thế chuyên nghiệp thủ tại chỗ này, Trần Mộc Ngôn cũng muốn đưa bọn họ một chai nước suối, đối với bọn họ nói một tiếng “Khổ cực các ngươi” .

Bất quá tựa hồ đã có người nhận ra xe của cậu, khi cậu dừng trước cửa vào,một đám ký giả trào tới, phỏng vấn không được Trần Chi Mặc, có thể phỏng vấn em trai Trần Chi Mặc cũng tốt.

Cửa kiếng xe bị gõ , nhìn từng cái mặt cơ hồ dính vào thủy tinh ,Trần Mộc Ngôn lần đầu tiên cảm nhận được cái gì gọi là kinh khủng.

“Trần tiên sinh! Xin hỏi ngài Trần Chi Mặc có thật quyết định không hề làm diễn viên nữa hay không!”

Các ký giả tiếng hô có lực xuyên thấu, cách cửa sổ thủy tinh cũng có thể nghe nhất thanh nhị sở.

Trần Mộc Ngôn chỉ có thể gật đầu.

“Trần Chi Mặc trạng thái tinh thần như thế nào!”

“Hắn rất tốt! Ăn ai đó rất ngon miệng !”Trần Mộc Ngôn xác định đối phương chỉ có thể nhìn thấy khẩu hình của cậu, cũng không biết đám ký giả sau khi trở về có thể loạn viết hay không.

Đang lúc Trần Mộc Ngôn bị vây chận nửa bước khó đi, một chiếc xe ferrari cứ như vậy lái vào.

Cho đến sau nửa giờ, bảo vệ nhà trọ tới đem ký giả tách ra, Trần Mộc Ngôn mới thuận lợi chạy nhanh vào.

Cậu xách thức ăn mở cửa, nhìn thấy trước cửa có một đôi giày da của nam, Trần Mộc Ngôn cũng dùng qua một chút xa xỉ phẩm, không lầm thì là giày thủ công của Ý.

Xem ra có khách quý lâm môn .

Trần Mộc Ngôn đi qua cửa, đã nhìn thấy Cao Chí Dương ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn thấy cậu, còn lộ ra một bộ khinh bỉ .

Tới hai bước nữa, đã nhìn thấy Trần Chi Mặc bị hắn đè ở trên ghế sa lon, cổ áo ngủ  đã sớm mở ra.

“Tiểu Ngôn! Em đã về rồi?” Trên mặt Trần Chi Mặc là nụ cười bình tĩnh, muốn chống lên thân thể, bị Cao Chí Dương một phen nhấn trở về.

Trần Mộc Ngôn xách lên túi ny lon xoay người chạy hướng phòng bếp, mở ra tủ lạnh, khí lạnh trào đến, làm suy nghĩ đình trệ của cậu từ lưu động .

“Anh cùng Cao tiên sinh ở nhà ăn hay là muốn ra ngoài ăn?” Cậu vừa đem món ăn bỏ vào trong tủ lạnh vừa cao giọng hỏi.

“Ta ở chỗ này ăn.” Cao Chí Dương đáp lời, thanh âm vẫn lạnh như băng .

Trần Mộc Ngôn đóng tủ lạnh, đi tới phòng khách, vào lúc này Trần Chi Mặc là dựa vào ghế sa lon ngồi , mà Cao Chí Dương ngồi ở bên cạnh hắn, nắm tay Trần Chi Mặc .

Đi lên thang lầu, Trần Mộc Ngôn nói:”Em hôm nay có báo cáo muốn viết, dù sao Cao tiên sinh là khách của anh, cơm anh làm đi !”

Nói xong, liền bước trở về phòng.

Muốn nói Trần Mộc Ngôn ghen, dĩ nhiên là không .Tình hướng hiện tại rõ ràng là Cao Chí Dương tìm được nhà bọn họ tới, không phải là Trần Chi Mặc đi ra ngoài trêu chọc người ta. Bất quá phải nói cậu tức giận, đó là đương nhiên ! Trần Mộc Ngôn cậu còn chưa có khí thế đem Trần Chi Mặc đè ở phía dưới đâu, tại sao Cao Chí Dương dám làm như vậy !

Hiện tại Trần Mộc Ngôn cũng hoài nghi khi Trần Chi Mặc cùng Cao Chí Dương ở chung một chỗ, nói không chừng căn bản chính là Cao Chí Dương đem hắn đè ở trên sân thượng !

Nghĩ đi nghĩ lại, Trần Mộc Ngôn vui vẻ lên, giống như Trần Chi Mặc thật sự bị Cao Chí Dương làm gì đó giải hận .

Vừa lúc đó, điện thoại Trần Mộc Ngôn vang lên, lại là Sở Cận gọi tới.

“A lô– Sở đại ca! Anh thế nào rảnh rỗi gọi tôi vậy?”

“Thế nào, tôi không thể gọi hỏi cậu có thời gian cùng nhau ăn cơm hay không? Vậy là cậu bị Trần Chi Mặc quản ?”

“Tôi dĩ nhiên rảnh,hẹn ở đâu?”

“Thức ăn Tứ Xuyên cậu ăn được?”

“Thức ăn Tứ Xuyên là món yêu thích của tôi !”

Hai người hẹn xong thời gian địa điểm cúp điện thoại, Trần Mộc Ngôn ngay cả áo sơ mi đều không đổi, mang theo ví tiền điện thoại liền ầm ầm đi xuống thang lầu, lúc này mới nhìn thấy Cao Chí Dương đang buồn bực nhìn chằm chằm Trần Chi Mặc trong phòng bếp .

Trần Mộc Ngôn kêu một tiếng: “Mặc ca — em buổi tối không ở trong nhà ăn !”

“Cái gì?” Trần Chi Mặc quay mặt lại, Trần Mộc Ngôn cũng đã chạy đến cửa, “Anh đã nấu phần cho em rồi !”

“Vậy hãy để cho Cao tiên sinh ăn nhiều một chút đi.”

Cậu đang mang giày, Trần Chi Mặc liền đi tới trước mặt cậu, “Em cùng ai ăn cơm? Đinh San San hay Khương Phi?”

Chương 76

Trần Mộc Ngôn đuôi lông mày khẽ nhíu, chợt đưa tay sờ thắt lưng Trần Chi Mặc một cái, gạt ra ánh mắt nói: “Mặc ca. . . . . . anh còn phải bảo vệ tốt bản thân không nên bị Cao tiên sinh khai thác mới phải!”

Đang muốn mở cửa, chỉ nghe”Ầm–“một tiếng, sống lưng Trần Mộc Ngôn bị đối phương ấn ngay cánh cửa , Trần Chi Mặc áp bách mười phần hôn cậu thở không nổi.

“Em cảm thấy hắn có bản lãnh làm gì anh sao?” Trần Chi Mặc khóe môi nhếch lên, phối hợp vết thương trên mặt kia, như một đạo bí ẩn  làm cho người theo dõi trong đó ẩn sâu cái gì, “Em ăn no một chút, bởi vì buổi tối anh sẽ không để cho em mạnh khỏe .”

Nói xong, Trần Chi Mặc ga lăng thay cậu mở cửa ra, cười hướng cậu phất tay một bộ hảo ca ca nói: “Buổi tối sớm một chút trở lại nha!”

Trần Mộc Ngôn rùng mình một cái, đi nhanh lên thang máy.

Trần Chi Mặc quay đầu lại, chống lại ánh mắt hung ác của Cao Chí Dương ,lạnh nhạt mở miệng nói: “Tôi hiếm thấy xuống bếp, cậu hảo hảo thưởng thức tài nấu nướng của tôi đi.”

Hắn mới vừa đi qua Cao Chí Dương, đối phương níu lấy bờ vai của hắn, đáng tiếc ngược lại bị Trần Chi Mặc một phát đặt ở ghế sa lon.

“Chí Dương, cậu hình như vẫn không cam lòng ở sân thượng trường học bị tôi  thượng?” Trần Chi Mặc một tay khác lưu luyến bên thắt lưng Cao Chí Dương  ,”Nếu như cậu muốn phản công, tôi khuyên cậu quên đi, cậu không có bản lãnh kia. Nếu như cậu muốn làm phía dưới. . . . . . thật xin lỗi, cậu đã không phải là tách trà của tôi.”

Cao Chí Dương hất ra hắn, lực mạnh sửa sang lại ống tay áo, nổi giận đùng đùng đi về phía cửa, tiếng đóng cửa vang cả tầng lầu đều chấn động.

Trần Chi Mặc đi tới phòng bếp, nhún vai, “Dù sao chỉ có một mình mình ăn, không cần rang thức ăn, cơm rang trứng là tốt rồi.”

Trần Mộc Ngôn cùng  Sở Cận ở Nùng Tình Lạt Vị chạm mặt, Sở Cận đã đặt một bao sương nhỏ.

“Sở đại ca, tim anh không thành vấn đề đi? Cũng đừng cay không chịu nổi đột nhiên té xỉu !”

Sở Cận cười một cái, “Yên tâm đi, tôi cũng không có vô dụng như vậy , đến lúc đó cậu đừng cay tới chảy nước mắt mới phải.”

Thức ăn rất cay bất quá mùi vị không tệ, Sở Cận gợi ra đề tài, hai người tán gẫu vô cùng vui vẻ.

Ăn không sai biệt lắm, Sở Cận mở miệng hỏi: “Anh cậu nói sau này tính toán làm đạo diễn, tôi tin lấy danh tiếng của hắn vô luận hắn muốn quay cái gì cũng không lo không có đầu tư, chẳng qua là hắn có tính làm MTV?”

“Những chuyện này hắn cũng không cùng tôi nói qua, mấy ngày nay hắn vẫn ở nhà trọ tránh paparazzi.”

“Là như vầy, Tô Trăn cũng sắp có bước tiến mới ,tôi sẽ là chế tác, nếu như có thể mời được Trần Chi Mặc làm đạo diễn . . . . .”

“Vậy cũng rất làm cho người khác mong đợi, ca sĩ cấp Thiên vương , người chế tác cùng đạo diễn. . . . . vậy nam nữ chính trong MTVchọn xong chưa?”

Sở Cận cười một cái, đem lời ca đưa cho cậu,”Vai nam chính, tôi chọn Even.”

Trần Mộc Ngôn gật đầu một cái, cầm lời ca nhìn lại.

“Cậu sẽ không nói tôi vì tình riêng mà làm việc bất hợp pháp đi?”

“Sẽ không, lời ca hình như đang nói một đứa trẻ tùy hứng muốn dựa vào, rất phù hợp cá tính Even.Tôi trở về sẽ cùng anh tôi nói, xem hắn có tính toán gì.”

“Tốt, bất quá hắn nếu biết cậu và tôi đi ra ăn cơm, đoán chừng bị chọc tới xù lông .”Sở Cận giống như là đã nghĩ tới cái cảnh tượng đó, cười đến rất vui vẻ.

“Sở đại ca. . . . . . tôi thế nào cảm thấy anh là cố ý a?”

Khi Trần Mộc Ngôn trở lại nhà trọ, đã là hơn chín giờ tối .

Mở cửa, Trần Chi Mặc đang ngồi ở phòng khách xem ti vi, đã không thấy Cao Chí Dương.

“A? Cao tiên sinh đi rồi? Hắn có nói anh làm thức ăn ngon không !” Trần Mộc Ngôn cười mị mị đi qua, chỉ thấy Trần Chi Mặc ôm cánh tay tựa hồ dù bận vẫn ung dung nhìn cậu.

“Hoàn hảo, hắn bị cơn tức mình làm cho no nên liền đi. Về phần em. . . . . . tại sao không nói anh là đi cùng Sở Cận ăn cơm?”

“Làm gì, Sở đại ca người ta vẫn là nhân sĩ chính phái có được hay không.” Trần Mộc Ngôn lên lầu, không nghĩ tới trời đất quay cuồng lập tức bị Trần Chi Mặc gánh lên bả vai.

“Tốt, chúng ta cùng đi lên giường thảo luận một chút Sở Cận có đủ chính phái hay không !” Bàn tay Trần Chi Mặc vỗ mông Trần Mộc Ngôn vỗ .

“Anh thả em xuống !Nếu không em cào nát mặt sẹo anh!”  Trần Mộc Ngôn phẫn hận mình nhất thời không bắt bẻ cho nên lại bị Trần Chi Mặc chiếm được tiên cơ.

“Em cào đi !”Trần Chi Mặc mở cửa, một tay đem Trần Mộc Ngôn quẳng trên giường, nhảy qua ngồi ở trên người của cậu, bắt đầu cởi áo và thắt lưng ra .

“Nè ! Để em đứng lên coi cái tên lường gạt này !” Trần Mộc Ngôn bật dậy,đáng tiếc Trần Chi Mặc vẫn như cũ vững như núi Thái Sơn.

“A?Anh lừa em cái gì?”

“Anh coi khí thế Cao Chí Dương, anh tuyệt đối là bị đè ở phía dưới!”

Trần Chi Mặc ha hả cười một tiếng, kéo ra quần jean Trần Mộc Ngôn, soạt hai cái lưu loát lột xuống , đụng đến giữa hai chân của cậu, một tay lôi kéo chúng,”Hôm nay anh sẽ để cho em biết rõ, rốt cuộc anh  ở phía trên hay là phía dưới.”

Không tới hai cái, liền nghe thấy tiếng gào thét của Trần Mộc Ngôn.

“Trần Chi Mặc — anh đi ra cho tôi ! Tôi giết anh !”

“Tốt, em kẹp chặt một chút, để anh thích chết cũng được !”

“Trần Chi Mặc! Anh là ở mặt dưới ! Em nguyền rủa anh bị Cao Chí Dương ép tới trọn đời thoát thân không được!”

“Anh nói Tiểu Ngôn, em cũng quá không có chí khí ! Thật muốn anh bị áp, em tự mình đến là tốt, tại sao phải kéo người khác vào !”

“Mẹ kiếp ! Đau chết! Anh còn dám tới tôi dùng gậy bóng chày đâm chết anh !”

“Thì ra em thích gậy bóng chày à, tốt, lần sau anh dắt em đi Mỹ coi !”

“Em không tới! Em không tới!”

“Anh còn muốn tới ! Em cùng Sở Cận đi ra ngoài ăn cơm cho là anh không biết ?”

“Em nói thật! Sở đại ca chẳng qua là muốn hỏi anh có muốn làm đạo diễn MTV hay không . . . . . .”

“Chuyện này lần sau hãy nói. . . . . . Tiểu Ngôn bên trong em thật thoải mái. . . . . .”

“Thoải mái. . . . . . cái đầu mẹ ngươi. . . . . .”

Không biết Trần Chi Mặc có phải biết lịch học của Trần Mộc Ngôn hay không, hắn giống như đã sớm biết Trần Mộc Ngôn ngày thứ hai không có lớp.

Lúc tỉnh lại, Trần Mộc Ngôn chỉ cảm thấy xương mình cũng muốn rã rời, Trần Chi Mặc ngày hôm qua đem cậu lăn qua lăn lại giống như Địa Ngục, cậu bắt đầu tính toán mình quả thật không nên ở nơi này. Cậu rất muốn uống nước, nhưng Trần Chi Mặc cũng không ở trong phòng. Hai chân đang lúc cứng ngắc cảm giác đã sớm không có, cậu mơ hồ nhớ Trần Chi Mặc hình như đã rửa sạch giúp cậu.

Tùy tiện tìm quần mặc vào, lảo đảo lắc lư xuống lầu muốn tới phòng bếp tìm nước uống, lại nhìn thấy Trần Chi Mặc ngồi ở trên ghế sa lon thần thanh khí sảng gọi điện thoại, cậu thật muốn dùng cái gối đem hắn đập chết.

Trần Chi Mặc thấy cậu  xuống, đưa tay đem cậu kéo tới đây ôm ở bên người, Trần Mộc Ngôn trong lòng khó chịu, từ chối hai cái, đáng tiếc xương sống thắt lưng đều đau, cuối cùng vẫn bỏ qua.

Mới vừa cúp điện thoại, Trần Chi Mặc đã nhìn thấy ánh mắt phẫn hận của Trần Mộc Ngôn, cười cười nói: “Anh nhu nhu cho em hen?”

Trần Mộc Ngôn không nhìn hắn, đứng dậy tới phòng bếp tìm nước uống.

Nằm ở ghế sa lon, Trần Chi Mặc nói: “Anh đã đáp ứng Sở Cận quay MTV cho Tô Trăn.”

“Em cũng cảm thấy MTV của Tô Trăn đối với anh là một khởi đầu tốt.”

“Ừ, cái MTV này tháng sau bắt đầu chuẩn bị, cuối tháng này sẽ triệu mở ký giả, chính thức nói cho bọn hắn biết anh là đạo diễn. Em đi không , buổi tối sẽ có liên hoan.”

“Ngại quá, cuối tuần Trịnh giáo sư muốn dẫn em và Thẩm Thanh cùng đi Hàn Quốc nghe một toạ đàm, cơ hội khó được, em ngay cả hộ chiếu cũng chuẩn bị xong.” Trần Mộc Ngôn vừa nghĩ tới vuổi thảo luận liền mặt mày hớn hở lên.

Chủ nhật, Trần Mộc Ngôn thật hưng phấn thu hồi hành lý, bút ghi âm cũng đem theo.Trần Chi Mặc ngồi  ở một bên nhìn cậu dọn dẹp hành lý, sờ sờ cằm nói : “Anh thế nào cảm thấy có thể rời đi bên cạnh anh, em thật vui vẻ a?”

Trần Mộc Ngôn trong lòng đát một tiếng, trên mặt còn một bộ không có gì  ,”Anh không phải không biết em hiện tại chẳng qua là học sinh mà thôi, mặc dù có bằng hành nghề thầy thuốc nhưng không phải là danh y, nếu như không phải là Trịnh giáo sư, loại hội nghị này căn bản em không có cơ hội tham gia !”

“Tốt lắm, biết biết, em liền vứt bỏ anh đi nghe bọn hắn nói những thứ kiến thức khoa tim kia làm cho người ta đầu óc choáng váng !” Trần Chi Mặc một bộ vô cùng đau đớn, buổi tối hôm đó thê thảm đúng là Trần Mộc Ngôn, cậu bị hung hăng giằng co một lần. Mà Trần Chi Mặc thoải mái nói cái gì mà “Dù sao em ở trên phi cơ cũng có thể tiếp tục ngủ” , thật là làm cho người nghe nổi trận lôi đình.

Ngày thứ hai ,Trịnh giáo sư nhìn cậu chống nạnh cho nên nói muốn giới thiệu với cậu thầy matxa , nói tuổi nhỏ như vậy cơ thắt lưng vất vả mà sinh bệnh, khích lệ cậu không việc gì đừng ở trong phòng, cũng đi phòng tập thể thao vận động một cái.

Mà Thẩm Thanh thì càng khoa trương, thừa dịp Trịnh giáo sư đi vệ sinh, nhỏ giọng hỏi Trần Mộc Ngôn:”Cậu không phải bị trĩ chứ?”

Trần Mộc Ngôn nhất thời quẫn tới không biết như ngẩng đầu thế nào.

Đến Seoul, nghỉ ngơi và hồi phục một ngày, sau mấy ngày, buổi toạ đàm của danh y đến từ các quốc gia Châu Á, để Trần Mộc Ngôn cùng Thẩm thanh gặt hái rất nhiều.

Tọa đàm kết thúc chiều hôm đó, Trần Mộc Ngôn giúp Thẩm Thanh tới trên đường xem một chút đặc sắc trang sức đeo tay bằng thủ công của Hàn Quốc, nhìn Thẩm thanh một đường dừng một chút đi một chút, ở trước sạp lưu luyến quên về, tựa hồ lại trở về khi mình còn là Diệp Nhuận Hành .

“Nhuận Hành ! Cậu xem cái này như thế nào?”  Thẩm Thanh cười quay đầu lại, giơ lên một bông tai so ở mặt bên.

Trần Mộc Ngôn tim chấn động, ngay sau đó cười nói: “Cậu ở đây gọi ai đó!”

Thẩm Thanh cũng sửng sốt một chút, “A, thật xin lỗi, tôi nhất thời. . . . . .”

“Không quan hệ , chờ một chút cậu mời tôi ăn bánh gạo rang !”

Đi ngang qua sạp báo, Trần Mộc Ngôn liếc thấy bìa mặt mấy quyển tạp chí giải trí tựa hồ đăng hình Trần Chi Mặc. Nghe Vương Đại Hữu nói qua, mấy năm gần đây nghệ sĩ nước mình ở nước ngoài nổi tiếng nhất chính là Trần Chi Mặc, không nghĩ tới tin tức hắn cũng có thể nổi lên ở đầu tạp chí giải trí Hàn Quốc.

Nhất thời không nhịn được, Trần Mộc Ngôn mua một quyển tạp chí, trở lại khách sạn lật xem .Mặc dù không hiểu tiếng Hàn, nhưng nhìn ra tờ báo này tương đối Bát Quái.

Tờ thứ nhất là hình Trần Chi Mặc ngồi ở dưới ảnh mặt trời nghỉ ngơi, ngồi bên cạnh một cô gái chừng hai mươi tuổi, chỉ có một hình mặt bên mà thôi, nhìn ra được vô cùng xinh đẹp. Thứ hai là Trần Chi Mặc dìu cô gái kia, mà góc bên phải hình thế nhưng xuất hiện mặt Cao Chí Dương , còn có vòng hồng vòng quanh, một đầu chỉ nhìn hướng thân ảnh Trần Chi Mặc và cô gái kia .

Tagged:

7 thoughts on “Nhập Hí-Chương 74~76

  1. […]  Chương 74+ 75+ 76 […]

    Like

  2. Tiểu Quyên 18/02/2012 at 13:55 Reply

    tội anh NGôn bị ăn rồi a.hic..hic……………..

    Like

  3. Thiên Bình 18/02/2012 at 17:59 Reply

    Cuối cùng anh cũng ăn được em nó rồi =)))

    Like

  4. Nấm 18/02/2012 at 18:02 Reply

    ai đó đang chờ H h` đc thõa nguyện rùi chứ =]]
    nhưng H tắt đèn kéo rèm há há =]]

    Like

  5. Zippy 18/02/2012 at 21:31 Reply

    Đọc 1 lèo sướng cả người ** nhảy nhảy **.
    Mà ức chế cái khúc H gê chưa =)))))…ta mòn mỏi chờ đợi nỡ lòng nào kéo rèm >”< ** pặc pặc **……

    Like

    • Ảo Vũ 18/02/2012 at 21:55 Reply

      Chấp nhận đi nàng ơi, cái khúc H này nó còn đỡ, mình cũng bjk là ẻm bị ăn, mấy bộ khác qua khúc H mjk còn chả bjk ấy =]]

      Like

  6. NganVu 08/04/2012 at 01:34 Reply

    Ai giong thanh thuy van a @@ k cam long` ti nao`
    Thk vi` da~ dich

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: