Nhập Hí-Chương 77~80

Chương 77

Ở cùng một gian phòng với Trần Mộc Ngôn chính là bác sĩ trẻ tuổi đến từ Busan, hắn rảnh rỗi nhàm chán cũng mượn tạp chí đến xem, hai người thường sẽ dùng Anh ngữ làm một chút trao đổi.

Trần Mộc Ngôn có chút tò mò tạp chí Hàn Quốc viết gì, dùng Anh ngữ hỏi hắn.

Đối phương buồn cười nói hết thảy đều là tin vô căn cứ mà thôi. Tạp chí nói Trần Chi Mặc mới vừa lên làm đạo diễn thì có nữ diễn viên yêu thương nhung nhớ.Mà cái cô gái gọi là Lương Du Du đoán chừng là được Phó tổng công ty Cao Chí Dương giựt dây, vào lúc này liền yêu thương Trần Chi Mặc, Cao Chí Dương tự nhiên khó chịu. Người Hàn Quốc còn cộng thêm một câu Trần Chi Mặc lần đầu tiên làm đạo diễn đưa tới không ít chú ý, rất nhiều tạp chí cũng muốn từ bên trong đào ra chút gì để viết, rất nhiều thứ căn bản không đáng giá tin tưởng.

Trần Mộc Ngôn dĩ nhiên cảm thấy buồn cười, bởi vì cậu biết Cao Chí Dương tuyệt đối không phải là ăn dấm nữ diễn viên kia, mà là khó chịu Trần Chi Mặc cùng người khác thân cận. Không biết tại sao, chỉ cần Cao Chí Dương tìm Trần Chi Mặc  phiền toái, Trần Mộc Ngôn sẽ cảm thấy rất thoải mái, đại khái là bởi vì chính mình vẫn bị Trần Chi Mặc lấn áp, mặc dù Cao Chí Dương đối với mình không có hảo cảm, nhưng nhìn hắn ngăn chặn Trần Chi Mặc, chính là hả giận.

Khi Trần Mộc Ngôn về nước, MTV đã bắt đầu quay, Trần Chi Mặc tới ngoại ô thành phố lấy cảnh, vì tiết kiệm thời gian cùng tiền vốn, hắn và những diễn viên khác cũng ở tại  phụ cận.

Sau khi về nhà, Trần Mộc Ngôn tắm ngủ một giấc, liền bị tiếng chuông của Vương Đại Hữu đánh thức.

“A lô — Vương đại ca, chuyện gì vậy. . . . . .”

“Cậu đã về nhà? Tôi trong chốc lát đi qua đón cậu.”

“Đón tôi? Đi đâu?”

“Tới Studio, Chi Mặc nói hắn nhớ cậu.”

“Tôi muốn ngủ.”

“Cá tính anh cậu cậu cũng không phải không biết, hắn hôm nay không nhìn thấy cậu, ai biết lại sẽ muốn cái quỷ gì đem cậu qua.Hơn nữa nơi này phong cảnh tốt vô cùng, cậu coi như ngắm cảnh đi!”

Vừa nói ,Vương Đại Hữu cũng đã đi tới ngoài cửa, Trần Mộc Ngôn không thể làm gì khác hơn là cùng hắn đi.

Xe chạy hơn hai giờ mới đến đến nơi, khi Vương Đại Hữu đem Trần Mộc Ngôn đang ngủ lay tỉnh, chỉ ngửi thấy một cỗ mát mẻ, bên tai là tiếng nước chảy róc rách xa xa còn có chim hót.

Trần Mộc Ngôn nhìn hết thảy trước mắt,mặt mày từ từ giãn ra,”Chỗ này thật. . . . . . rất đẹp . . . . . .”

“Đúng vậy, anh cậu nói cậu không phải là ở trường học hay tới bệnh viện thực tập thì chính là đọc sách, muốn cậu tới nơi này hít thở không khí mới mẻ một chút.”

Trần Mộc Ngôn duỗi lưng một cái, liền cởi giày bỏ vào trong khe suối.

Mùa này nước suối có chút lạnh, nhưng thích ứng sau sẽ cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái.

Vương Đại Hữu đứng ở trên bờ buồn cười  lắc đầu một cái, chỉ vào nhà xe cách đó không xa nói: “Anh cậu cũng ở bên trong nghỉ ngơi, đi vào chào hỏi đi!”

Mặc dù vừa bắt đầu đối với Trần Chi Mặc cố kéo mình tới đây có chút mất hứng, bất quá cảnh sắc nơi này quả thật rất đẹp ,Trần Mộc Ngôn quyết định tha thứ hắn, xách giày đi tới xe.

Vừa muốn kéo cửa ra, nghe giọng nói bên trong,thậm chí có xu hướng cãi vả  .

Một người trong đó là Trần Chi Mặc , về phần một người khác, Trần Mộc Ngôn không chắc lắm.

“Cậu lâm trận đổi diễn viên như vậy, làm đoàn phim rất khó thích ứng .”

“Là đoàn phim khó khăn thích ứng vậy thì ngươi khó thích ứng à? Chỉ sợ là Lương Du Du ở trên giường làm ngươi rất thư thản, ngươi không bỏ được ?” Cái loại ngữ điệu âm lãnh lại kiêu ngạo, không phải là Cao Chí Dương còn có thể là ai?

“Diễn viên chính cùng đạo diễn phân tích nhân vật, ăn một bữa cơm có vấn đề gì? Huống chi Even và Sở Cận đều ở đây.” Trần Chi Mặc thanh âm của vẫn như cũ không nhanh không chậm, nghe không ra hỉ giận.

“Nhưng Lương Du Du muốn mượn xì căng đan đi lên là sự thật .”

“Trong giới diễn viên có ai không muốn nổi tiếng? Hơn nữa ký giả tùy tiện cắt hình, không có nghĩa là tôi cùng cô ta liền thật sự có cái gì ?”

“Tóm lại ta không thích bất kỳ nữ diễn viên nào đối với ngươi có ý đồ .”

“Vậy cũng tốt , tôi ngay cả người đầu tư cũng phải đổi, bởi vì tôi không thích người đầu tư đối với tôi có ý đồ .”

Lời này của Trần Chi Mặc khiến Trần Mộc Ngôn gật đầu một cái, không có biện pháp, mặc dù hi vọng Cao Chí Dương có thể để cho Trần Chi Mặc nếm chút khổ sở, mà bất đắc dĩ cách người này nói chuyện và làm việc khiến người ta muốn đánh hắn.

Bên trong xe truyền đến bùm bùm thanh âm, sườn xe chừng lắc lắc, Trần Mộc Ngôn trong lòng kinh hãi, hai người này sẽ không hợp liền đánh nhau đi?

Chợt mở cửa xe, cảnh tượng trước mắt làm cậu hơi bị sửng sốt.

Trần Chi Mặc một tay ôm lấy ghế, một cái tay khác chống đỡ mình, ngón tay còn đang kẹp một cây viết.

Mà Cao Chí Dương đè ở trên người của hắn, nghiêng đi đầu tựa hồ là muốn hôn lên miệng Trần Chi Mặc .

Hai người này thoạt nhìn ngoài ý muốn có sức kéo, đều là mỹ nam tử mặc dù khí chất bất đồng, chung một chỗ như vậy có chút thú vị riêng.

“Tiểu Ngôn?” Trần Chi Mặc nghiêng mặt sang bên, mặt mày đều là vui vẻ.

“Tại sao lại là ngươi!” Cao Chí Dương mắt đao bắn tới ,Trần Mộc Ngôn thật hối hận khi chưa chuẩn bị cho mình áo chống đạn.

“Các ngươi. . . . . . tiếp tục đi. . . . . .” Trần Mộc Ngôn gãi gãi cái ót, trước khi đem cửa đóng lại không nhịn được bổ sung một câu, “Cái đó. . . . . . Mặc ca. . . . . . anh xác định anh không phải là phía dưới chứ?”

Sau khi nói xong, cậu ồn ào mà đem cửa xe kéo lại.

Đi không tới hai bước, lại nghe thấy xe chấn động .

Trần Mộc Ngôn bĩu môi, nghĩ thầm Mặc ca ngươi thật kém, bắt chước người ta chơi rung xe !Cẩn thận đến thắt lưng đi!

Ở gần studio,Trần Mộc Ngôn gặp Even, hắn ngồi ở trên ghế xếp, tựa hồ là đang nhìn kịch bản, chẳng qua là lật tờ bình suất để lộ ra hắn giờ phút này đang phiền não.

Trần Mộc Ngôn dĩ nhiên sẽ không vào lúc này trêu chọc hắn, nhưng xoay người không tới hai bước, Even liền kêu cậu,”Nếu tới, thế nào ngay cả chào hỏi đều không liền đi?”

Cái tên này thật đúng là không thay đổi .Trần Mộc Ngôn ngượng ngùng đi tới, tùy ý hỏi: “Quay phim thế nào ?”

Even đem kịch bản ném qua bên cạnh , mặt lạnh nói: “Ngươi đối với Sở Cận cũng còn rất hiểu rõ đi, hình như hắn cái gì cũng nguyện ý nói với ngươi .”

“Đại khái tôi là người ngoài cuộc .” Trần Mộc Ngôn kéo cái ghế qua một bên ngồi xuống, bốn phía nhân viên làm việc đang chuẩn bị , một mảnh cảnh tượng bận rộn vòng quanh, giống như cậu cùng với Even phải không thuộc về thế giới đó .

“Vậy hắn có nói cho ngươi biết, tại sao ép ta nhận công việc này rồi lại đối với ta chẳng quan tâm?”

Trần Mộc Ngôn dừng một chút, “Cậu thật thích Sở Cận sao? Còn lệ thuộc vào hắn?”

“Thế nào,  ngươi sau khi mạnh khỏe không coi tạp chí sao?”

“Tôi đối với tạp chí  gì một chút hứng thú cũng không có, tin tức Trần Chi Mặc đáng giá so với cậu nhiều hơn . Bất quá Sở Cận đã từng nói, yêu một người cùng lệ thuộc vào một người không giống nhau. Yêu một người, hắn như cũ có thể hoàn thành chuyện mình muốn.Tỷ như tôi đã từng thích một bạn học nữ, nhưng cái này cũng không ảnh hưởng tôi muốn trở thành một bác sĩ.Nhưng lệ thuộc vào một người. . . . . . nếu không có hắn cậu sẽ không tự tin không cách nào làm xong một chuyện.”

Even cười lạnh, “Ý của ngươi là không có Sở Cận ở bên cạnh ta, ta sẽ không tự tin ?”

“Không phải ,tôi là muốn nói cho cậu biết, có lẽ Sở Cận luôn cho cậu công việc sau đó lại mặc kệ cậu, có lẽ chỉ là muốn chứng minh, cậu cũng không phải là lệ thuộc vào hắn.”

Even trầm mặc, Trần Mộc Ngôn chậm rãi đứng dậy rời đi.

Cậu từ từ cách xa đoàn phim, đi tới dòng đầu nguồn suối, đó là một đầm nước nhỏ, vô cùng trong suốt, cơ hồ có thể nhìn thấy đá ngầm.Trần Mộc Ngôn hăng hái, đem giầy ném lên bờ, thử bước xuống.

Nhìn cũng không sâu, không cẩn thận trượt xuống mới biết nó cũng hơi sâu, chẳng qua cậu đặt mông ngồi vào đáy đầm, uống vài hớp nước lạnh, bị sặc khí.

Khi cậu đứng dậy níu ở bên bờ, nhìn thấy một đôi giày da, từ quần tây nhìn lên, là khuôn mặt kiêu căng của Cao Chí Dương .

Trần Mộc Ngôn trong lòng lộp bộp, người này hình như rất ghét mình, sẽ không nhân cơ hội đem mình áp trong nước chết đuối đi?

“Hừ.” Cao Chí Dương dắt khóe miệng cười cười, nhất thời nhiệt độ đầm nước giảm xuống làm Trần Mộc Ngôn cả người run lên.

Bất quá Trần Mộc Ngôn mặt không lộ vẻ sợ hãi, chỉ ngước đầu dùng ngữ điệu bình thường hỏi:”Cao tiên sinh cũng muốn xuống thử một lần?”

“Nghe nói Trần Chi Mặc rất cưng chìu ngươi?” Trong thanh âm không có ăn dấm, chỉ có một loại nhìn khinh bỉ đối với một đứa nhỏ ngu ngốc.

“Đại khái hắn cần hình tượng tốt, tỷ như anh trai thương yêu em trai.” Trần Mộc Ngôn ở trong nước nhún vai, nếu như nói một đêm lăn qua lăn lại không ngừng để cho cậu bị giáo sư cùng bạn học nói thành cơ thắt lưng vất vả mà sinh bệnh sinh trĩ cũng coi như thương yêu  . . . . không biết tại sao, Trần Mộc Ngôn có một loại ảo giác mình đang cùng Cao Chí Dương giao đấu.

“Ngươi biết điểm này thật đúng là không dễ dàng a.”

Về điểm này, Anna, Sở Cận còn có Tô Trăn cũng từng hoặc sáng hoặc tối báo cho mình phải cẩn thận Trần Chi Mặc, Trần Mộc Ngôn cậu như thế nào sẽ không hiểu đây?

“Cái đó Cao tiên sinh, anh không ngại tôi hỏi một chuyện?”

“Ngươi nói .”

“Anh không phải rất muốn áp đảo Trần Chi Mặc ?”

Cao Chí Dương nhíu mi, “Ngươi muốn nói gì.”

Trần Mộc Ngôn gật gù đắc ý thương hại vỗ vỗ giày da Cao Chí Dương  ,”Vậy tôi cũng nhắc nhở anh một câu ,Trần Chi Mặc là cái loại ngươi càng muốn khống chế hắn lại càng dễ dàng phát hiện mình bị hắn khống chế .”

Nói xong, cậu dời hai bước, từ trong nước bò lên bờ, xách giày tí tách hướng về phía đoàn phim.

Gió vừa thổi, cậu lạnh run.

Đi không tới hai bước, liền nghe thấy thanh âm Trần Chi Mặc : “Tiểu Ngôn!Em đã làm gì !”

“Đến đầm sờ cá !”

Một áo khoác đắp lên, Trần Chi Mặc trực tiếp ôm cậu đi tới xe.

Vào xe, Trần Mộc Ngôn đem áo sơ mi cùng quần cởi,vắt ngay cửa sổ xe, nước lốp bốp rơi xuống ở trên cỏ.

Trần Chi Mặc khoanh tay đứng ở cửa, tầm mắt vẫn nhìn chằm chằm vào quần lót Trần Mộc Ngôn ướt đẫm gắt gao dính vào trên người của cậu, vạch ra độ cong hoàn hảo.

“Mặc ca! Có quần áo thay không?”Trần Mộc Ngôn vừa quay đầu lại liền ý thức được giờ phút này trong đầu Trần Chi Mặc nghĩ cái gì.

“Mới vừa rồi Cao Chí Dương đối với em nói cái gì?” Trần Chi Mặc trực tiếp ngồi vào cạnh cửa, nếu như Trần Mộc Ngôn muốn đi ra ngoài, thế tất phải leo cửa sổ .

“Không có gì, hắn không phải là muốn áp đảo anh sao? Để trả thù năm đó ở sân thượng .”

Chương 78

“Ai da. . . . . .” Trần Chi Mặc chợt cúi đầu, ngón tay bóp huyệt Thái Dương một bộ rất phiền não  ,”Anh cùng tình nhân cũ đụng mặt,em thế nào một chút cũng không thèm để ý a?”

Trần Mộc Ngôn ha hả cười một tiếng, hai con mắt loan thành trăng lưỡi liềm “Đại khái em tương đối hiểu rõ con người Trần Chi Mặc đi. Khi hắn không muốn thay lòng, mười Cao Chí Dương ra tay cũng vô dụng.”

“Nói có lý, không hổ là Tiểu Ngôn của anh.” Trần Chi Mặc gật đầu một cái, tùy tiện nói, “Bất quá em có biết trong khoảng thời gian em ở Hàn Quốc, anh đã phải tự xử rất không thoải mái không.”

Hắn vừa nói như thế, mặt Trần Mộc Ngôn lập tức xanh mét.

“Anh. . . . . em cho anh biết ,đây là đoàn phim . . . . .” Trần Mộc Ngôn lui về phía sau hai bước, Trần Chi Mặc lại từng bước từng bước áp sát cậu, nhân tiện đưa tay đem cửa sổ xe kéo lên .

“Tiểu Ngôn a, để quần lót dính vào trên người thật không thoải mái ha? Mặc ca giúp em cởi ra có được hay không ?”

“Không cần!” Trần Mộc Ngôn vừa muốn chạy liền bị đối phương thoáng cái đè xuống, kết cục bi thảm phía sau có thể đoán trước  .

“Hiện tại em cảm thấy anh là ở phía trên hay là phía dưới a?”

Hoàn hảo phụ tá trường quay tới thông báo Trần Chi Mặc có thể bắt đầu cảnh quay, nếu không Trần Mộc Ngôn liền bị ăn ngay cả mảnh vụn đều không còn dư lại .

Thay quần áo, Trần Mộc Ngôn may mắn có thể cùng nhân viên hiện trường quay làm việc cùng nhau thấy Trần Chi Mặc đạo diễn cảnh đầu tiên.

Trần Chi Mặc ngồi trước màn ảnh, ngồi bên cạnh chính là Cao Chí Dương, mà Even đã đứng ở địa điểm sớm định .

“Tốt Even, hôm nay và ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu quay tất cả cảnh tĩnh, thừa dịp hai ngày này cậu cũng có thể tiến vào cảm xúc nhân vật .” Trần Chi Mặc thanh âm không có khí thế ra lệnh, mang theo hướng dẫn làm cho suy nghĩ người ta bất giác theo hắn.

Even hít một hơi, vẫn còn có chút khẩn trương.

Hình ảnh đầu tiên là Even cầm một mảnh lá cây rơi xuống. Vẻ mặt của hắn có chút cứng ngắc, ánh mắt nhìn chằm chằm lá cây  giống như là trên lá cây có con sâu.

Cao Chí Dương nhìn màn ảnh trực tiếp nhếch môi, “Đây chính là người ngươi và Sở Cận đề cử ? Bộ dáng khí chất kỹ thuật diễn hạng hai đi đâu cũng thấy, người đại diện yêu cầu giá rẻ cũng không thèm –Amaze cũng không có nhiều tiền như vậy mà nâng đỡ thái tử gia này.”

Thanh âm của hắn không nhỏ, chẳng những phụ tá một bên trường quay nghe được, Even khẳng định cũng nghe .

Even nghiêm mặt nơi đó, không biết như thế nào cho phải.  Người đại diện hắn vội vàng tiến lên không phải an ủi Even mà là hướng Cao Chí Dương chịu tội, dù sao Cao Chí Dương chẳng những là Phó tổng công ty cũng là nhà đầu tư, đắc tội ai cũng không thể đắc tội hắn.

Trần Chi Mặc hướng Even vẫy vẫy tay, “Em tới đây một chút.”

Even chậm rãi đi tới trước mặt của hắn, Cao Chí Dương vĩnh viễn là dáng vẻ kiêu ngạo làm cho không người nào có thể đến gần, ngược lại là Trần Chi Mặc đưa tay đem Even túm đến bên cạnh mình, vẻ mặt ôn hoà nói : “Em nghe bài “nhất diệp chi gian” của Tô Trăn chưa?”

“Nghe qua.”

“Ừ, vậy em hiểu ở đây khi một mảnh lá cây rơi xuống đất, ca khúc biểu đạt cái gì ?”

“Ưu sầu?”

“Như vậy tại sao ưu sầu ?”

Even nhíu mày một cái: “Bởi vì nữ nhân vật chính muốn cùng nam nhân khác chung một chỗ.”

Trần Chi Mặc mắt hàm chưa thâm ý cười một cái, ngay sau đó làm một dấu tay, công việc trường quay liền tạm ngừng , sau đó Trần Chi Mặc mang theo Even rời đi đoàn phim, đi tới bên dòng suối nhỏ.

Hai người ngồi ở khe suối tựa hồ nói chút gì, mọi người chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của bọn họ.

Cao Chí Dương không vui treo ở trên mặt, thấy bọn họ hai người ở nơi đó hàn huyên hơn mười phút còn không thấy trở lại mất đi kiên nhẫn, bước nhanh tới. Những nhân viên đoàn phim căn bản không dám ngăn trở hắn, đang lúc hắn rời đoàn phim,Trần Mộc Ngôn tiến lên kéo lại hắn.

“Làm gì?” Cao Chí Dương vung cánh tay, hoàn hảo Trần Mộc Ngôn là một nam nhân, nếu là con gái đã sớm ngã xuống đất .

“Đạo diễn cùng diễn viên trò chuyện là một chuyện rất bình thường , Cao tiên sinh cần gì nóng lòng như thế tiến lên quấy rầy đây?”

Cao Chí Dương nghiêng mắt nhìn chằm chằm Trần Mộc Ngôn:”Chỉ là một cảnh tĩnh mà thôi, còn cần nói lâu như vậy?”

Chợt nhớ tới Cao Chí Dương bởi vì nữ nhân vật chính cùng Trần Chi Mặc đến gần một chút sẽ phải đổi diễn viên, hiện tại hay bởi vì Trần Chi Mặc cùng Even nói chuyện với nhau mà không thoải mái, Trần Mộc Ngôn ha hả nở nụ cười, “Cao tiên sinh, nếu như mỗi một người cùng anh ta nói nói chính là muốn cùng hắn phát sinh cái gì ,chị dâu của tôi sớm đã có vài đám !”

Mặt Cao Chí Dương quả nhiên khó coi, lông mày run rẩy, đưa tay đẩy mạnh về phía Trần Mộc Ngôn.

Trần Mộc Ngôn cũng không phải là kẻ ngu, đứng ở đó để người ta đẩy, bước qua bên cạnh.Vừa đúng lúc Trần Chi Mặc mang theo Even trở về, nhân tiện lôi đi Trần Mộc Ngôn ,  tư thế ôm ở trong mắt người khác là  anh em thân mật, ở trong mắt người kia biến thành thân mật.

Lưu lại Cao Chí Dương ở đó, có mấy phần lúng túng.

“Chuẩn bị quay !” Trần Chi Mặc vỗ tay một cái, thợ trang điểm trang điểm lại cho Even.

Lần này, Even trong tay cứng ngắc cầm phiến lá cây, cúi thấp đầu, tựa hồ không biết nên buông tay lúc nào, trên mặt như cũ là thần sắc khẩn trương.

Cao Chí Dương chậm rãi đi tới, cười nói: “Xem ra các ngươi trò chuyện không có gì hiệu quả a!”

Nửa phút sau, Even chợt nới lỏng tay, cả đoàn phim yên tĩnh lại.

Tầm mắt  Even vẽ theo quỹ tích lá cây rơi xuống, giống như vô số quá khứ, những điểm tích kia lưu chuyển trong khoảnh khắc ánh mắt hắn lướt qua. Khi lá cây chạm vào trên mặt đất , EVEN thở ra một hơi, mi tâm hơi nhíu rồi lại phút chốc giãn ra.

“Well done!” Trần Chi Mặc là người thứ nhất vỗ tay  .

Even nhìn Trần Chi Mặc toát ra thần sắc mừng rỡ, hắn vẫn bị rất nhiều tạp chí bình luận vì diễn kỹ dở đến bất trị, mặc dù loại bình luận có chút khoa trương, nhưng đủ để đả kích lòng tự ái của Even, từ đó về sau hắn có thể không nhận diễn cũng không nhận. Lần này có thể được ảnh đế Trần Chi Mặc tán thưởng, đối với hắn mà nói là khẳng định lớn lao .

“Hừ, so với ngươi, hắn còn quá tệ.”Cao Chí Dương vĩnh viễn một bộ dùng lỗ mũi nói chuyện ,nếu không phải là người dáng dấp không tệ, một bộ sánh ngang người mẫu cộng thêm trong nhà nhiều tiền, nếu không hắn sớm đã bị người chỉnh hơn trăm lần .

“Ta không cần Trần Chi Mặc thứ hai .” Trần Chi Mặc vẫy Even tới đây chuẩn bị cảnh quay tiếp theo.

Trần Mộc Ngôn ở một bên quan sát lần đầu tiên lĩnh hội đặc biệt của Trần Chi Mặc khi cởi ra hào quang ảnh đế, trong yên ổn nổi lên đợt sóng, đem những vỏ ngoài bình thường không có gì lạ đẩy ra, để cho bọn họ nhìn thấy thiên phú của mình.

Bởi vì Trần Chi Mặc hướng dẫn thích đáng, cảnh quay phía sau dị thường thuận lợi. Một vị quay phim đã từng cùng Even hợp tác cũng kinh ngạc với Nhất Tịch Chi Gian, Even thế nào tựa như biến thành một người khác, kỹ thuật diễn trước kia cứng ngắc trở  nên tự nhiên hơn.

Buổi tối, Trần Chi Mặc trở lại đoàn phim an bài một khách sạn vùng ngoại ô.Cơm tối mọi người cùng nhau ăn món ăn nhà nông, uống chút bia. Trần Mộc Ngôn nhìn Cao Chí Dương kia thối mặt, người này tám phần ăn quán tốt, muốn hắn dùng bát đũa không khử trùng còn hơn buộc hắn ăn độc dược. Hoàn hảo công việc của đoàn phim chu đáo, chuẩn bị một chút khăn khử trùng, nhìn Cao Chí Dương lau chiếc đũa .

Trần Chi Mặc buồn cười nhìn về phía Trần Mộc Ngôn:”Tiểu Ngôn a, em học y, nói một chút coi thông qua đồ ăn có thể truyền bá những tật bệnh nào?”

Trần Mộc Ngôn đang ăn ngon, phản xạ có điều kiện giống như bật thốt lên: “Viêm gan A, kiết lỵ, bệnh thương hàn, bệnh lao phổi cùng ngộ độc thức ăn. . . . . .”

Lúc này, Cao Chí Dương đem chiếc đũa lau rất nhiều lần vỗ lên bàn, đứng lên: “Ta không ăn!”

Mọi người thấy bóng lưng của hắn hai mặt nhìn nhau không biết như thế nào cho phải.

“Tốt lắm, mọi người yên tâm ăn đi! Những đồ ăn này người đoàn phim chúng ta nhìn chằm chằm ông chủ dùng nước nóng nấu quá một lần .” Trần Chi Mặc khóe miệng câu lên, mọi người rối rít ăn.

Trần Mộc Ngôn trừng Trần Chi Mặc, người nầy tuyệt đối là cố ý mượn mình đem Cao Chí Dương chọc tức !

Sau buổi cơm tối, Trần Mộc Ngôn cùng Trần Chi Mặc nằm cùng gian phòng .

Trần Mộc Ngôn mới vừa ở trên giường nằm xuống không bao lâu, Trần Chi Mặc liền từ phía sau ôm lấy cậu,”Em không hiếu kỳ anh đối với Even nói cái gì sao?”

Trần Mộc Ngôn chậc một tiếng, “Đoán chừng anh nhắc tới Sở Cận.”

“Ừ, anh nói cho hắn biết từ thời điểm cầm phiến lá rụng hết thảy phải có liên quan Sở Cận, nhưng một khi lá cây rơi xuống đất, hắn nhất định phải không nghĩ tới nữa.”

“Nhưng không nghĩ một màn sau, Even vẫn diễn vô cùng tốt, hắn tựa hồ bắt được cảm giác !”

“Tựa như một cái hộp, cần phải có người thay hắn mở ra, đem tài hoa bên trong thả ra ngoài. Kỹ thuật diễn của Even là trống không , chính là bởi vì trống không không có gì cả, cho nên hắn có thể biến thành bất luận kẻ nào. . . . . .” Giọng Trần Chi Mặc mang theo ma lực từ tính, quanh quẩn ở bên tai Trần Mộc Ngôn.

Trần Mộc Ngôn nuốt một ngụm nước bọt, hướng một bên hoạt động một chút, nhưng Trần Chi Mặc lại ngay sau đó dính vào.

Liếc mắt, cậu trực tiếp muốn lật người xuống giường, không nghĩ tới thắt lưng bị người phía sau gắt gao ôm, đáng hận nhất chính là cậu có thể cảm giác được cái vật cứng đang nóng lên như có như không chầm chậm trên đùi cậu.

“Em muốn ngủ!”

“Anh biết.” Trần Chi Mặc thanh âm mềm mại, tay ôm Trần Mộc Ngôn trượt xuống, lưu luyến ở giữa hai chân, có thể nói “Lòng Tư Mã Chiêu người đi đường đều biết” .

Trần Mộc Ngôn khuỷu tay chọt ngay phía sau, đáng tiếc không có ngay mục tiêu, ngược lại có người gõ cửa phòng bọn họ .

Trần Chi Mặc như cũ ôm vô cùng chặc, hôn gáy cậu, điều này làm cho Trần Mộc Ngôn run bả vai, tiếp xúc qua da thịt bắt đầu nóng lên, Trần Chi Mặc khẽ cười duyện hôn đầu vai cậu .

“Ai !”Trần Mộc Ngôn dùng sức kéo ra, kéo tay đối phương ra , lật người đứng ở mép giường, quay đầu lại trừng  hắn. Ai biết đối phương chỉ chống đầu, trong bóng tối cặp mắt kia ngoài ý muốn sáng ngời.

“Ta.” Người ngoài cửa mặc dù chỉ nói một chữ, lại để lộ ra cảm giác cao ngạo .

“Mẹ nó ! Đây là trả lời? Nếu như ta hỏi “Ta là ai” nữa , ngươi không phải là đáp lại “Ta là ta” ?

Như vậy ,trừ Cao Chí Dương còn có thể là ai?

Bất quá đây cũng là cơ hội thoát khỏi Trần Chi Mặc rất tốt.

“Cao tiên sinh ta cho là ngươi đi về rồi.”Trần Mộc Ngôn mở cửa, quả nhiên Cao Chí Dương vẫn như cũ mặt lạnh.

“Thiết bị gian phòng chỗ này quá tệ ?” Khẩu khí chất vấn, phảng phất như nơi  này là Trần Mộc Ngôn lập ra.

“Bởi vì nơi này là vùng ngoại thành , hơn nữa cũng không phải là địa điểm du lịch, chỉ có dân lâu năm ở mà thôi.” Trần Mộc Ngôn buồn cười trả lời.

Cao Chí Dương ánh mắt xẹt qua cậu nhìn về phía Trần Chi Mặc nằm nghiêng ở trên giường  .

Trần Mộc Ngôn trực tiếp mở miệng nói: “Cao tiên sinh, anh cùng anh tôi đã sớm quen biết, để hắn cùng anh trò chuyện có lẽ  anh sẽ quên đi gian phòng này có bao nhiêu tồi, có thể đem chìa khóa của anh cho tôi không?”

Chương 79

Cao Chí Dương ừ một tiếng, một bộ khen thưởng đem cái chìa khóa ném vào trong lòng bàn tay Trần Mộc Ngôn.

Trần Mộc Ngôn như được đại xá, giơ lên cái chìa khóa liền đi. Đi tới gian phòng Cao Chí Dương ,Trần Mộc Ngôn thật là không thể không cảm thán Phó tổng chính là Phó tổng, cả đoàn phim đoán chừng chỉ có phòng của hắn là có ban công .

Gió đêm xuyên thấu qua màn cửa sổ bằng lụa mỏng thổi vào, mát mẻ làm Trần Mộc Ngôn một đêm mộng đẹp.

Ngày hôm sau mọi người ở đại sảnh ăn điểm tâm, Trần Mộc Ngôn liếc về phía Cao Chí Dương, người này mặt so với hai ngày trước còn tệ hơn.

Ngược lại Trần Chi Mặc, một bộ cái gì cũng không phát sinh qua, ngồi vào bên người Trần Mộc Ngôn, còn một bộ nam nhân tốt bóc trứng gà bưng sữa đậu nành cho cậu.

“Ngày hôm qua em ngủ có ngon không?” Trần Chi Mặc tùy ý hỏi.

“Hoàn hảo. . . . . .” Trần Mộc Ngôn cảm giác mình nên nhanh chóng rời khỏi phạm vi cơn bão, “Em ăn xong điểm tâm theo Vương đại ca đi về, ngày mai còn có lớp .”

“Được.”Trần Chi Mặc đáp ứng ngoài ý muốn dứt khoát.

Lúc rời đi, Trần Chi Mặc gõ cửa sổ xe một cái ,Trần Mộc Ngôn đem cửa sổ quay xuống ,mới vừa thò đầu ra hỏi: “Sao vậy?”

Trần Chi Mặc trên môi cong lên, bỗng dưng hôn lên mắt cậu.

Tim thiếu chút nữa từ trong lồng ngực nhảy ra, Trần Mộc Ngôn luống cuống tay chân muốn đẩy ra hắn. Nơi này cách đoàn phim không xa, Trần Chi Mặc cũng không sợ có người nhìn thấy!

Hoàn hảo Vương Đại Hữu không nhìn ,trực tiếp đạp chân ga, xe liền rời đi.

Trần Mộc Ngôn ngây ngô ngồi thẳng thân thể, nhìn kính chiếu hậu Trần Chi Mặc hai tay cắm ở túi, nhàn nhã đứng dưới ánh nắng,mặc dù xa, còn có thể loáng thoáng nhìn rõ nụ cười trên mặt hắn .

Xe chạy trên xa lộ cao tốc, mười mấy phút đồng hồ sau, Trần Mộc Ngôn nhìn thấy hai bên phong cảnh giống nhau không khỏi bắt đầu buồn ngủ, Vương Đại Hữu cười nói: “Cậu cũng đừng ngủ , cậu ngủ không ai nói chuyện với tôi, tôi cũng sẽ mệt rã rời đó!”

Trần Mộc Ngôn dụi dụi con mắt, liếc thấy kính chiếu hậu có một chiếc Ferrari màu đỏ đang cách bọn họ càng ngày càng gần.

“Hình như là xe Cao Phó tổng .”Vương Đại Hữu cau mày, “Hắn thế nào không ở trường quay? Mà anh cậu thật tài tình. Cậu biết hôm qua phát sinh chuyện gì không?”

“Cái gì?” Trần Mộc Ngôn có chút ngạc nhiên.

“Chi Mặc đem Cao Phó tổng cởi hết sau cột vào trên giường, cho đến sáng sớm hôm nay tôi đi gõ cửa là tôi cởi trói cho hắn.”

“Không thể nào. . . . . .”

Chẳng lẽ Trần Chi Mặc không để Cao Chí Dương dây dưa, tối hôm qua đem hắn”Xử ngay tại chỗ”?

Tiếng động cơ xe Ferrari ngày càng gần, rất nhanh liền cùng Vương Đại Hữu sánh vai mà đi .

Trần Mộc Ngôn nhìn về phía cửa sổ xe đối diện, quả nhiên là Cao Chí Dương, trong ánh mắt sắc bén hắn từ trên mặt Trần Mộc Ngôn xẹt qua, còn chưa kịp phản ứng, Ferrari đụng vào xe Vương Đại Hữu.

Vương Đại Hữu cũng tài xế lão luyện, nghìn cân treo sợi tóc thay đổi tay lái giảm bớt tốc độ, làm xe Cao Chí Dương chạy nhanh đến trước mặt.

“Cái Cao Phó tổng này phát điên cái gì thế !”

Vương Đại Hữu đem xe dừng ở ven đường, Trần Mộc Ngôn vẫn chưa tỉnh hồn.

Tiếng thắng xe chói tai vang lên, Cao Chí Dương bước xuống xe.

Trần Mộc Ngôn cau mày, cũng xuống xe, cậu cảm giác Cao Chí Dương là hướng về phía cậu.

Quả nhiên, Cao Chí Dương dừng ở trước mặt của cậu, bàn tay vỗ vào trên bả vai của cậu:”Như thế nào, Trần Chi Mặc đem ngươi cưng chìu đến mình họ gì đều không nhớ?

“Tôi họ Trần.” Trần Mộc Ngôn nhàn nhạt trả lời.

Cao Chí Dương liền cái tư thế đó chợt đẩy, Trần Mộc Ngôn lui về phía sau từng bước.

“Ngươi trước kia chính là truyện cười giữa ta cùng hắn.”

Trần Mộc Ngôn thở dài một cái, “Cao Phó tổng, anh không cảm thấy anh luôn dây dưa Mặc ca, giống cái chê cười hơn sao?”

“Ngươi nói cái gì!” Cao Chí Dương ngữ điệu lên cao, không thể nghi ngờ hắn có khuynh hướng bạo lực .

Xa xa có một chiếc xe lái tới, Vương Đại Hữu nhận ra là xe Trần Chi Mặc, thở phào nhẹ nhỏm phất tay ý bảo.

“Tôi nói anh vẫn chìm trong quá khứ! Trần Chi Mặc cùng anh đã kết thúc, khi anh muốn hắn trở lại bên cạnh anh, nhưng anh phát hiện mình lại bị cự tuyệt, vì vậy kiêu ngạo của anh không cách nào dễ dàng tha thứ, anh bắt đầu tìm lý do khắp nơi.Anh cảm thấy ngay cả nữ nhân vật chính của MTV cùng Mặc ca ngồi chung một chỗ trao đổi vấn đề, Even cùng Mặc ca đơn độc nói đôi câu anh liền không nhịn nổi, còn có tôi đứa em trai  từ trước không được đối xử tốt chợt được cưng chiều, anh thì càng thêm coi tôi là cái đinh trong mắt . Cao tiên sinh, anh đã lớn như vậy thế nào còn chưa học được nhận rõ thực tế ?”

Cao Chí Dương nhìn chằm chằm Trần Mộc Ngôn, chợt đưa tay vươn tới cổ của cậu nhấn xuống xe.

Vương Đại Hữu kinh hô lên, thì ngược lại trong tích tắc đó đại não Trần Mộc Ngôn vô cùng rõ ràng, hai tay dùng sức chống đỡ, xe chẳng qua là chấn động một cái, đầu không có đụng vào.

Xe Trần Chi Mặc ngừng lại, bước nhanh tới một tay túm Trần Mộc Ngôn đến bên cạnh mình.

“Cao Phó tổng, ngươi đây là đang làm gì đó?”

“Thế nào, ta chỉnh em trai ngốc của ngươi, ngươi đau lòng?”

Trần Chi Mặc rũ đầu xuống, mím môi cười một tiếng, “Nghe nói ngươi từ nước ngoài sau khi trở về, ở trong AMAZE mạnh mẽ vang dội, làm rất tốt. Ta cho là ngươi cùng người tùy hứng lại lỗ mãng trước kia không còn giống nhau.”

“Người không còn như xưa là ngươi, không phải là ta. Ta ra nước ngoài ngươi không gọi cho ta một cuộc điện thoại! Gửi qua một phong thơ !”

Trần Chi Mặc nghiêng đầu: “Nhưng ngươi cũng không gọi cho ta một cuộc điện thoại, gửi qua một phong thơ đi?Ngươi vĩnh viễn không thể để cho ta một phương diện ngươi vì ta nhượng bộ ? Thiếu niên tùy hứng mười mấy tuổi, là đáng yêu. Người trưởng thành ba mươi hai tuổi còn tùy hứng như vậy, ngươi cảm thấy còn có thể đáng yêu sao?”

“Cho nên ?Ngươi bây giờ liền thích thằng em vẫn bám mông ngươi !Ngươi cho rằng ta mới vừa rồi không nhìn thấy ngươi hôn hắn sao — ngươi cái tên biến thái !”

Trần Mộc Ngôn sửng sốt, nhớ tới Cao Chí Dương dù sao cũng là Phó tổng  Amaze, nếu người này coi đây là lấy cớ hủy diệt danh dự Trần Chi Mặc thì làm gì bây giờ?

“Đúng vậy, ta rất biến thái . Ngươi cũng không phải ngày đầu ta không bình thường. Bất quá việc ngươi bây giờ lái xe đuổi theo phía sau Tiểu Ngôn cũng không biến thái sao?”Trần Chi Mặc nhẹ giọng nở nụ cười, “Nếu như trong lòng ngươi bất công, muốn hay không ta ở chỗ này cùng ngươi làm một lần, để cho em ta xem một chút chúng ta đã từng  như keo như sơn thế nào?”

“Trần Chi Mặc –” Cao Chí Dương giương lên quả đấm đánh ra .

Chẳng qua hắn không nghĩ tới chính là, một quyền này đánh vào trên mặt Trần Mộc Ngôn nhảy vào ngăn, Trần Chi Mặc đưa tay ôm lấy Trần Mộc Ngôn,chỉ thấy môi hắn ra máu đã sưng lên.

“Tiểu Ngôn!” Trần Chi Mặc chợt nổi giận, rống về phía Cao Chí Dương, “Ngươi muốn nổi điên thì về tìm cha ngươi — người của Trần Chi Mặc ta không phải là ngươi tùy tiện có thể đánh !”

Vừa dứt lời, hắn một đấm tung ra, đánh về phía Cao Chí Dương ngã trên mặt đất.

Cao Chí Dương hiển nhiên ngây ngẩn cả người, ngẩng đầu nhìn Trần Chi Mặc giống như còn chưa phản ứng kịp cảm giác đau trên mặt .

Trần Chi Mặc cười lạnh một cái, “Không cần hoài nghi, ta mới vừa rồi là đánh ngươi . Ta đã từng thích ngươi, bởi vì ngươi kiêu ngạo làm ngươi thoạt nhìn giống như là một cọng rơm yếu ớt, rõ ràng gập lại liền gãy lại không quật cường thẳng thắn.Nhưng là hiện tại. . . . . . nói cho ta biết ngươi còn có cái gì!”

Cao Chí Dương chậm rãi đứng lên, cười lạnh nói: “Người thay đổi rõ ràng là ngươi, rồi lại muốn tới tố cáo ta.”

“Đúng, ta cũng thay đổi .Thiếu niên mười bảy tuổi  nếu như không thay đổi liền vĩnh viễn sẽ không lớn lên, vĩnh viễn không biết thứ mình muốn là cái gì.” Trần Chi Mặc tay ôm Trần Mộc Ngôn,xoay người nói, “Ngươi thật không nên trở về dây dưa ta, bởi vì như vậy ta sẽ vĩnh viễn nhớ dáng vẻ tốt nhất của ngươi.”

Lên xe, Trần Chi Mặc thắt dây an toàn, “Đi thôi, anh đưa em về.”

Xe chạy nhanh  ra ngoài, từ bên người Cao Chí Dương nghênh ngang mà qua.

Trần Mộc Ngôn nuốt nước miếng, cậu lần đầu tiên nhìn thấy Trần Chi Mặc nổi giận mất đi khống chế .

Mà giờ khắc này, cả bên trong buồng xe tràn ngập không khí lạnh lẽo.

Trần Chi Mặc luôn luôn mang theo nụ cười trên mặt giờ lại không có chút vẻ mặt nào.

“Mặc ca. . . . . .”

Trần Chi Mặc chợt đem xe dừng lại, đang lúc  đầu Trần Mộc Ngôn bởi vì quán tính thiếu chút nữa đụng đầu,Trần Chi Mặc chợt đưa tay nâng trán của cậu.

Không đếm xỉa tim lại bị kéo trở lại, Trần Mộc Ngôn chậm rãi nghiêng đầu đến nhìn về phía đối phương.

“Mới vừa rồi em tại sao phải để Cao Chí Dương đánh em?”

“Bởi vì. . . . . vết thương trên mặt anh còn chưa hết . . . .”

Sửng sốt hai giây, Trần Chi Mặc chợt gục trên tay lái run vai nở nụ cười, “. . . . . Em là đồ ngốc à?”

“Em thế nào lại ngốc chứ !” Trần Mộc Ngôn la lên, chỗ bị đánh lại đau.

Ngón tay Trần Chi Mặc xẹt qua vết thương Trần Mộc Ngôn, nhẹ nhàng bấm bấm,”Bởi vì mặt anh không chút nào quan trọng.Anh hỏi em, nếu như anh biến thành mị ảnh trong bài ca ‘ hạ thủy đạo vương tử ’, em còn có thể ở bên cạnh anh không?”

“Như vậy. . . . . . anh còn có thể là Trần Chi Mặc không?”

“Phải hay không có cái gì khác nhau?”

“Nếu như anh còn là Trần Chi Mặc, em tự nhiên sẽ ở lại bên cạnh anh, tựa như anh xuyên qua cổ thân thể này nhìn thấy em chân chính.” Trần Mộc Ngôn kéo khóe miệng, “Nếu như anh đã không phải là Trần Chi Mặc , vậy em cũng chỉ có thể đem Trần Chi Mặc tìm trở lại.”

Bỗng nhiên, ngón tay Trần Chi Mặc dùng sức bấm Trần Mộc Ngôn nước mắt cũng muốn chảy xuống!

“Anh. . . làm gì !”

Trần Chi Mặc khóe môi cũng sắp kéo đến bên tai, “Anh càng thích người nào thì càng thích khi dễ người đó, em cũng không phải không biết.”

“Vậy anh tối hôm qua khi dễ Cao Chí Dương đem hắn cột vào trên giường, chẳng lẽ không thích hắn?” Trần Mộc Ngôn liếc hắn một cái.

“Trước kia là anh cảm thấy khi dễ hắn rất thú vị, thú vị rất nhiều khi thấy hắn rõ ràng yếu ớt còn cố giả bộ kiên cường rồi sẽ rất đau lòng.” Trần Chi Mặc thu ngón tay về, “Nhưng ngày hôm qua, anh chỉ là cảm thấy thú vị.”

Nói xong, hắn lại lần nữa khởi động xe, chạy nhanh trở về thành phố.

Trở lại nhà trọ, Trần Chi Mặc tìm tới khối băng buộc lại đưa cho Trần Mộc Ngôn chườm.

“Mặc ca, anh còn phải trở về quay phim sao?”

“Dĩ nhiên. Ngồi một lát anh phải trở về .”Trần Chi Mặc đưa tay vuốt vuốt đầu của cậu, “Nếu là Cao Chí Dương lại chạy đến tìm em phiền toái, em biết nên làm thế nào?”

“Cùng lắm thì em nhường hắn.”

“Sai rồi, ” Trần Chi Mặc ngồi bên cạnh cậu, một tay dựa ghế sa lon, một tay kia chọc chọc đầu cậu,”Là tuyệt đối không mở cửa cho hắn , làm như không nhìn thấy hắn.”

Chương 80

“Sao lại nghe như chuyện cổ tích thỏ trắng bé nhỏ? Thỏ mẹ dặn thỏ con không được tùy tiện mở cửa?”

“Đúng rồi.” Trần Chi Mặc đứng dậy, xách chìa khóa trên bàn trà rời đi.

“Mặc ca, anh đi ngay?Mới vừa chạy nhanh hai giờ trước. . . . . .”

Trần Chi Mặc cười một cái, cúi đầu hôn lên môi của cậu, lúc tách ra đầu lưỡi câu trên môi cậu,”Chờ MTV quay xong anh sẽ trở lại , em tắm xong cái mông chờ anh đi.”

Nhìn bóng lưng của hắn, Trần Mộc Ngôn cảm giác nơi bị đánh của mình càng đau hơn. . . . . .

Sau mấy ngày, Trần Chi Mặc thật toàn tâm dành gần một tháng chưa trở về nhà trọ.

Bắt đầu một tuần, Trần Mộc Ngôn đắc chí , nghĩ mình có thể có một đoạn thời gian cuộc sống không bị Trần Chi Mặc lăn qua lăn lại .

Chẳng qua Trần Chi Mặc mỗi đêm đều gọi cho cậu, mỗi câu nói  sau cùng đều là một câu “Tại sao em không nhớ anh?”

Trần Mộc Ngôn luôn lầm bầm hai câu cho qua.

Thời gian lâu dài, Trần Mộc Ngôn vắng vẻ đợi ở nhà trọ, nói không tịch mịch đó là mình an ủi. Thỉnh thoảng buổi tối nấu mì, nhớ tới Trần Chi Mặc nấu mì nấm hương, nuốt nước miếng một cái đóng nắp nồi lại.

Thói quen quả nhiên là thứ rất đáng sợ !

Lên mấy ngày khóa sau, có một ngày Trần Mộc Ngôn đang lái xe ra cửa trường, kết quả bị một chiếc xe thể thao chặn ngang.

Trong lòng cậu lộp bộp,Cao Chí Dương không có tới nhà trọ ngược lại tìm tới trường học.

“Làm gì?” Trần Mộc Ngôn nhô đầu ra hỏi.

Cao Chí Dương hướng hắn làm cái thủ thế, ý là để cho hắn lên xe.

Trần Mộc Ngôn trong đầu cũng không chứa đậu hủ, bị Cao Chí Dương tẩn một lần, nếu là thật mở cửa cho hắn, hắn lần nữa đột nhiên nổi điên muốn đồng quy vu tận cũng nói không chừng. Hơn nữa Trần Mộc Ngôn hết lần này tới lần khác không muốn nghe hắn, xe lui mấy thước, chuyển qua phương hướng khác tính toán đi vòng .

Ai biết Cao Chí Dương không thuận theo không buông tha, lại hướng phía trước chạy,vừa đúng khiến cho xe Trần Mộc Ngôn bị xe thể thao cùng ven đườngchặn, không đường tiến lui.

Trần Mộc Ngôn xuống xe, đi tới cạnh cửa Cao Chí Dương  ,bất đắc dĩ nói: “Cao Phó tổng, anh có thể chớ giống như đứa trẻ không?”

Cao Chí Dương lạnh lùng nói: “Ta muốn cùng ngươi nói một chút.”

“Được ! Tôi và anh nói, nhưng sau hôm nay, anh có chuyện gì phải đi tìm Trần Chi Mặc. Tôi cũng không cùng anh đấu võ lực.”

“Ta không thấy ngươi sợ ta như vậy ?”Nói xong, xe lui về phía sau, tới cửa trường.

Hai người ở trong xe ngược lại không nói gì ,mười mấy phút sau, bọn họ dừng ở trước quán bar.

Đây là một CLUB cao cấp, có thể đi vào dĩ nhiên đều là người thượng lưu.

Trần Mộc Ngôn nghi đối phương rốt cuộc muốn đem mình mang đến nơi này làm gì, bọn họ liền đi tới trước bàn bi-da.

Cao Chí Dương ngước cằm, phục vụ liền đem bàn bóng dọn xong, cây gậy được dâng lên.

Hắn đầu tiên đem gậy thục một phát, sau đó tựa ở bên cạnh bàn, “Ta cùng Trần Chi Mặc lần đầu tiên nói chuyện là ở trên sân thượng trường cao trung .Thật ra thì trước đó, ta cũng đã chú ý tới hắn.”

Trần Mộc Ngôn không có trả lời, bởi vì cậu rất rõ ràng, Trần Chi Mặc cho dù không nói câu nào ngồi ở một góc, vẫn sẽ không tự chủ hấp dẫn lực chú ý của những người khác  .

“Nhưng ta không nghĩ tới mình và hắn nói câu đầu tiên sau, hắn liền đem ta ấn trên mặt đất. Ta cho là hắn muốn khi dễ ta, ” Cao Chí Dương một phát thục vào lỗ,”Nhưng hắn chỉ là muốn ta khóc lên. . . . . . hắn cười hỏi ta, giả dạng làm một cái gai, người khác không tới gần , mình cũng sẽ không đau đớn?”

Trần Mộc Ngôn gật đầu, đây quả thật giống lời Trần Chi Mặc sẽ nói .

“Hắn nói không sai, ta rất tùy hứng.Nhưng người chân chính làm ta tùy hứng, không phải là hắn sao?”

Không sai, Trần Chi Mặc ôn nhu làm cho người ta khó có thể rút ra, người được cưng chìu, dĩ nhiên là sẽ tùy hứng.Cao Chí Dương vốn là kiêu ngạo. . . . . .

Trần Mộc Ngôn chợt hiểu Cao Chí Dương tại sao ra nước ngoài cố ý không cùng Trần Chi Mặc liên lạc.

Bởi vì Cao Chí Dương cũng bất an, hắn cũng sẽ rất muốn xác định rốt cuộc lúc nào thì kiên nhẫn Trần Chi Mặc sẽ dùng hết.

Trần Mộc Ngôn mím môi, đúng vậy  . . . không chỉ Anna, còn có Tô Văn Hi cũng từng nhắc nhở qua mình, nếu như Trần Chi Mặc không hề cưng chiều cậu nữa ,cậu có chịu được không?

Lần thục tiếp theo, Cao Chí Dương không vào lỗ.

“Nếu như là ngươi, ngươi sẽ làm sao?”

Trần Mộc Ngôn nhận lấy gậy, trước kia khi là Diệp Nhuận Dành giàu có lúc nhàn hạ chơi bi-da một chút, kỹ thuật cậu thật ra thì không kém.Cậu lưu loát thục liên tiếp mười mấy cái, phát cuối cùng một bóng sẩy tay.

“Ngươi vẫn chưa trả lời ta cái vấn đề đó.”Cao Chí Dương nhấc lên gậy, cuối cùng một phát vào lỗ.

“Tự tôi làm.” Trần Mộc Ngôn kéo khóe miệng, “Cái vấn đề này tôi đã từng nghĩ tới vô số lần . Cao tiên sinh, anh từng nghĩ tự mình làm chưa?”

“Có ý gì?”

“Cao Chí Dương là một người thế nào, tôi không biết. Nhưng tôi biết Trần Mộc Ngôn là một người như thế nào .Trần Chi Mặc từ trước có bao nhiêu ghét tôi, tôi nghe nói qua nhưng đáng tiếc không nhớ rõ. Nhưng cho dù có một ngày Trần Chi Mặc không ở bên cạnh tôi , tôi sẽ cố gắng làm hắn trở về.”

“Ngươi nói cũng rất dễ dàng.”

Lúc này, một người khác đi vào bàn,”Cao Phó tổng, ta biết ngươi quen Trần Chi Mặc, không nghĩ tới ngươi ngay cả em hắn đều biết a?”

Cao Chí Dương quay đầu lại cười một tiếng, “Sở Cận, nếu đã gặp, có muốn cùng ta chơi không, nghe nói ngươi đánh rất tốt.”

Sở Cận đi qua bên người Trần Mộc Ngôn, tiện tay cầm lên một cái gậy, “Được .”

Kết quả Trần Mộc Ngôn liền bị gạt sang một bên, mặc dù chỉ là một trò chơi, nhưng lại mơ hồ sóng ngầm mãnh liệt.

Cao Chí Dương  kỹ thuật không tệ, đáng tiếc có lúc nóng nảy, một khi sai lầm bị Sở Cận tìm được cơ hội sẽ làm đâu chắc đấy một đường thắng đến cuối .

“Sở Cận, ngươi hình như là người chế tác MTV lần này sao, cũng bề bộn nhiều việc đi, thế nào rảnh rỗi tới nơi này ?”

“Ta cũng tranh thủ lúc rảnh rỗi thôi.” Sở Cận nhìn về phía Trần Mộc Ngôn ,”A đúng rồi, cậu ngày mai còn có lớp đi, muốn tôi đưa cậu về không?”

“Được, cám ơn Sở đại ca !” Trần Mộc Ngôn hiểu Sở Cận đến chính là mang mình đi.

Nếu Trần Mộc Ngôn cũng nói nguyện ý cùng Sở Cận đi, Cao Chí Dương cũng không tiện ngăn trở.

Lúc rời đi, Trần Mộc Ngôn bị đối phương gọi lại.

“Ngươi cảm thấy nếu là ngươi còn có thể quay về chính ngươi sao?” Cao Chí Dương nghiêng thân một khắc kia, quả nhiên tựa như cọng rơm Trần Chi Mặc nói ,thoạt nhìn kiêu ngạo mà cao ngất, cũng rất yếu ớt.

“Tôi vẫn luôn là tôi.” Trần Mộc Ngôn hít một hơi,trong ánh mắt không rõ của Sở Cận cùng nhau rời đi.

Lên xe, Trần Mộc Ngôn trước hết cám ơn hắn đặc biệt tới giải vây , “Bất quá làm sao anh biết tôi ở trong CLUB?”

“Cậu đoán xem.”

“Tôi thế nào đoán được?” Trần Mộc Ngôn tức giận nói.

“Ừ, Trần Chi Mặc gọi điện thoại cho tôi.”Sở Cận nở nụ cười.

“Mặc ca gọi điện thoại bảo anh tới nơi này tìm tôi?”

“Này có cái gì ly kỳ, so với Cao Chí Dương Sở Cận tôi hệ số nguy hiểm vẫn là nhỏ hơn.Hắn cũng không thể gọi bảo vệ Trần gia tới, như vậy kích thích lòng tự ái Cao Chí Dương , hắn sẽ không ngừng cố gắng .”

Xe dừng ở nhà trọ ,Trần Mộc Ngôn về đến nhà, nhớ tới mình bởi vì Cao Chí Dương mà ngay cả cơm tối cũng chưa ăn. Tìm mì ăn liền cùng trứng gà, tùy tiện nấu một nồi.

Lúc lên lầu nghỉ ngơi đi ngang gian phòng Trần Chi Mặc, theo bản năng đưa tay vặn ,cửa mở ra.

Giống như là tâm tình bị mở ra, Trần Mộc Ngôn lần đầu tiên phát giác mình thế nhưng nhớ tên kia.Không biết có phải hay không là bởi vì mỗi lần hắn gọi điện thoại luôn luôn nói một câu ,”Tại sao em không nhớ anh” thôi miên .

Rầm một cái ngã trên giường của hắn, đệm chăn mơ hồ lộ ra mùi hương thuộc về Trần Chi Mặc. Ánh mắt quét qua bên sách, để một hàng kịch bản, còn có một chút tiểu thuyết. Trần Mộc Ngôn lúc này mới nhớ tới mình ngay cả Trần Chi Mặc thích xem sách gì cũng không biết, lững thững đi tới, mới phát hiện những  thuyết phần lớn thuộc về cùng tác giả — Lãnh Phong.

Tiểu thuyết Lãnh Phong khi Trần Mộc Ngôn còn là Diệp Nhuận Dành xem qua không ít, hắn là nhà tiểu thuyết có lượng tiêu thụ hiếm thấy sánh ngang những thứ người thích văn học nhanh.

Không nghĩ tới mấy quyển mới ra kia Trần Chi Mặc cũng có mua, thuận tay rút ra, Trần Mộc Ngôn liền nằm ở trên giường Trần Chi Mặc lật xem .

Hôm nay Trần Chi Mặc điện thoại tới hơi trễ, trong thanh âm có hơi mệt mỏi, nhưng lại rất có kiên nhẫn. Hắn nói một chút về chuyện quay phim,thành thật mà nói, Trần Mộc Ngôn không nghĩ hắn sẽ cùng mình trao đổi những vấn đề này. Thỉnh thoảng Trần Mộc Ngôn dưới góc độ  không phải là người chuyên nghiệp nói ra được một ít lời, sẽ làm đối phương đột nhiên tán dương nói là ý kiến hay.

Cuối cùng, Trần Chi Mặc hướng cậu nói một câu: “Đi ngủ sớm một chút đi, ngủ ngon.”

Trần Mộc Ngôn suy nghĩ dừng lại một cái ,”Anh thế nào không hỏi em có nhớ anh không?”

“Em nếu là thật không nhớ anh, anh cũng không còn biện pháp lấy đầu em bắt em phải nhớ tới anh, đúng không?”

“. . . . . Em có chút nhớ anh.”Trần Mộc Ngôn hé miệng, lẩm bẩm nói.

Cậu chợt có chút khẩn trương, suy đoán phản ứng của đối phương.

“Em làm anh thật muốn lái xe về nhà.” Thanh âm kia gần ở bên tai, Trần Mộc Ngôn thậm chí cảm giác đối phương đang ở phía sau ôm cậu.

Những lời này làm Trần Mộc Ngôn không tự giác cong khóe miệng,”Anh cũng đừng thật đột nhiên chạy về , đêm rất nguy hiểm .”

“Được, em cấm anh làm cái gì anh cũng không làm .”

“Ừ, cùng lắm thì tuần này từ em lái xe tìm anh.Bất quá Cao Chí Dương sẽ không ở đó đi?”

“Sẽ không, hắn bị anh đánh một quyền, trong thời gian ngắn sẽ không xuất hiện ở trước mặt anh.”

Cúp điện thoại, Trần Mộc Ngôn ôm sách liền nằm ở trên giường ngủ thiếp đi.

Cuối tháng, MTV phát sóng, phía làm phim phi thường hài lòng, ngay cả Sở Cận sau khi xem đều không tiếp thụ nói Trần Chi Mặc coi như làm đạo diễn điện ảnh đoán chừng cũng không kém cỏi .

Khi Trần Chi Mặc khi về đến nhà, Trần Mộc Ngôn chợt quát to lên: “Mặc ca!  Vảy trên mặt anh mất rồi !”

“Đúng vậy, cũng hai tháng mà còn chưa tróc,đó là vảy chắc cỡ nào a !”

Đem Trần Chi Mặc kéo đến trên ghế sa lon, Trần Mộc Ngôn dùng sức nhìn về phía gò má hắn,”Giống như không có vết thương gì hết?”

“Ai nói không có?” Trần Chi Mặc hơi ngẩng đầu lên ,dưới ánh sáng có thể nhìn thấy một đạo dấu vết.

“Cái đó là phấn có thể che ?”Trần Mộc Ngôn một phen ôm hắn, “Mặc ca, như vậy anh có thể tiếp tục làm diễn viên !”

Trần Chi Mặc cũng ôm lấy cậu, ngã trên ghế sa lon, “Tiểu Ngôn, nếu như có một ngày em nói không làm bác sĩ khoa tim nữa, phải làm phụ khoa, em đoán anh sẽ nói thế nào?”

“A?” Trần Mộc Ngôn nghĩ thầm bác sĩ phụ khoa không phải là mỗi ngày phải kiểm tra phụ nữ à  . . . . Trần Chi Mặc chắc chắn sẽ không đồng ý.

“Anh sẽ ủng hộ em.” Trần Chi Mặc dừng một chút, “Anh là thật sự rất muốn làm đạo diễn. So với diễn viên chỉ có thể diễn một nhân vật, đạo diễn phải để mình biến thành toàn bộ, đem tất cả xâu chuỗi nhân vật đánh thức, một nhân vật sẽ ảnh hưởng đến một nhân vật khác, tựa như Domino ,sẽ sinh ra phản ứng dây chuyền. Mà đạo diễn chính là phải để cho tất cả diễn viên đều được diễn một phần, không có bất kỳ người nào phân ly ở  bề ngoài diễn một vai.”

“Đối với anh mà nói, đạo diễn không phải là anh khống chế mà là người hướng dẫn, trong mỗi một chi tiết khi diễn, đều là đạo diễn suy nghĩ thể hiện.”

“Không sai.” Trần Chi Mặc chân dài chậm rãi hướng về phía trước, đầu gối đỉnh giữa hai chân Trần Mộc Ngôn.

“Này !Này !Anh muốn làm gì!”

“Ghế sa lon cũng là nơi anh muốn thử một lần.” Trần Chi Mặc thanh âm kéo dài, ý đồ nào đó không cần nói cũng biết.

“Em mới không muốn ở ghế sa lon! Sẽ rơi xuống!”

“Vậy em liền ôm chặt anh !”Trần Chi Mặc khẽ hôn mi tâm của cậu, thế công nhu tình là pháp bảo của hắn mọi việc luôn luôn thuận lợi.

Tin tức khuôn mặt Trần Chi Mặc hoàn toàn hồi phục dĩ nhiên sẽ không chỉ có Trần Mộc Ngôn biết, đang lúc hắn trở lại thành phố được hai ngày,các tạp chí giải trí chợt không hẹn mà cùng đăng  hình của hắn, tiêu cự nhắm ngay nơi gương mặt từng bị thương .

Rất nhiều trang web cũng bắt đầu điều tra dân ý, nội dung tập trung có bao nhiêu người hi vọng Trần Chi Mặc làm việc lại hay cho là hắn nên làm việc lại.Bằng kết quả phiếu bầu thuần một kiều đều ủng hộ Trần Chi Mặc nên làm việc lại, ngay cả một ít radio cũng trong vòng một tuần lễ tung ra chuyên đề,mời một thợ ánh sáng, thợ trang điểm bình luận vết sẹo Trần Chi Mặc có ảnh hưởng chuyện hắn lên màn ảnh hay không.

Thợ trang điểm chuyên nghiệp trả lời làm cho hàng vạn fan cơ hồ sôi trào, bởi vì chỉ cần trang điểm chút,vết thương trên mặt Trần Chi Mặc không nhìn thấy .

Vốn là nhà trọ BucKingHam yên lặng  một đoạn thời gian lần nữa chật ních ký giả, các phương tiện truyền thông cũng hy vọng có thể phát tin Trần Chi Mặc  làm việc lại trước, thậm chí đã có vài đoàn phim cùng nhà sản xuất liên lạc Vương Đại Hữu hi vọng Trần Chi Mặc có thể đóng phim bọn họ.

Đêm đó, Trần Chi Mặc ngay cả nhà trọ cũng không về được, Trần Mộc Ngôn cũng dứt khoát tới kí túc xá nghiên cứu sinh cùng Khương Phi cầm đuốc soi đêm .

Để hạ đợt sóng này, Amaze khẩn cấp tổ chức buổi họp báo tin tức.

Trần Mộc Ngôn cũng tiến đến, cậu vừa vào phòng làm việc, đã nhìn thấy Vương Đại Hữu đang không ngừng nghe điện thoại, một bộ bể đầu sứt trán.

Cúp điện thoại, hắn nhìn về phía Trần Mộc Ngôn:”Cậu tới phòng hóa trang 1202 xem một chút, anh cậu đang chờ cậu đấy !”

“Được !”Trần Mộc Ngôn mới vừa đi tới gian phòng kia, cửa khép, Trần Chi Mặc ngồi ở trên ghế xoay nhìn gương trước mắt.

Cái này tình cảnh này như đột nhiên trở lại lúc bọn họ lần đầu tiên gặp mặt, Diệp Nhuận Hành trải qua ngàn khó khăn đi tới ngoài cửa phòng hóa trang Trần Chi Mặc, lại bị Trần Chi Mặc cười nói vấn đề mình hỏi giống như giáo sư sinh viên đại học.

“Đi vào.” Trần Chi Mặc đưa tay, Trần Mộc Ngôn tiến lên bị đối phương ôm lấy, “Mộc Ngôn,toàn bộ thế giới tựa hồ đều cảm thấy anh nên tiếp tục làm một diễn viên.”

Trần Mộc Ngôn đầu tựa vào trên vai của hắn, chậm rãi nói: “Nhưng Trần Chi Mặc cũng không phải là người toàn bộ thế giới muốn hắn đi làm cái gì, hắn sẽ đi làm cái đó.”

“. . . . . . Cám ơn em,anh phải đi.”Trần Chi Mặc đứng dậy, đi về phía cửa, bóng lưng của hắn vẫn như cũ thon dài, tây trang màu đen trên người hắn có vẻ ưu nhã anh tuấn.

Hắn lững thững đi về phía trước, phảng phất như đi trên thảm đỏ, bốn phía là ánh mắt đến từ cả thế giới .

Trần Mộc Ngôn lần này không tới hiện trường ký giả ,mà là ở trong phòng Vương Đại Hữu xem hiện trường được ghi hình lại, giống như trong cái màn ảnh đó,Trần Chi Mặc là hoàn toàn thuộc về cậu.

Ở họp báo,Trần Chi Mặc rất kiên định công bố mình sẽ tiếp tục con đường đạo diễn này, vô luận ký giả hỏi như thế nào, hắn cũng dị thường có kiên nhẫn nhất nhất giải đáp. Khi họp báo kết thúc, hắn hướng máy quay cúi một cái,vẫn như cũ phong thái mê người nói,”Cảm tạ các vị truyền thông tới buổi họp báo lần đầu tiên của Trần Chi Mặc tôi làm đạo diễn .”

Giới giải trí lần nữa bị tiếng thở dài bao phủ, nhưng Trần Mộc Ngôn lại nhìn màn ảnh khẽ cười,bởi vì cậu biết người đàn ông tuấn mỹ này sẽ không sắm vai nào nữa, hắn có thể sống như chính hắn.

Sau buổi họp báo, Trần Chi Mặc cùng Trần Mộc Ngôn chưa trở về nhà trọ ngay, mà tới nhà hàng của Anna ăn một bữa tối an tĩnh.

Cả không gian u tĩnh, chỉ có tiếng nước chảy qua từ cây cầu vòm bằng gỗ, ngọn đèn dầu đầu cầu trong  ánh lửa thỉnh thoảng lay động lóe sáng.

Hai người không hẹn mà cùng chạm cốc.

“Chúc anh trở thành đạo diễn số 1 thế giới .”

“Cũng chúc em trở thành bác sĩ khoa tim số 1 thế giới .”

Mà từ hôm nay trở đi, bọn họ phải hướng tới mục tiêu của mình.

Album của Tô Trăn bắt đầu tiến vào thị trường trong một tuần liền leo lên top 3 trên các bảng xếp hạng doanh số bán hàng,mà Trần Chi Mặc đạo diễn MTV  “nhất diệp chi gian” cho hắn cũng ra mắt trên các đài radio lớn, tỷ suất thu không thua gì phim truyền hình  sôi động khác, lập tức trở thành điểm nóng trong giới giải trí.

Một người chủ trì đang cùng một đạo diễn nổi danh có tiết mục phỏng vấn cố ý nhắc tới Trần Chi Mặc đạo diễn MTV này và hỏi thăm đối phương đối với việc đổi nghề diễn viên làm đạo diễn có ý kiến gì không.

Vị đạo diễn này câu đầu tiên nói rằng hắn cũng không cho là đại đa số diễn viên có sẵn năng lực làm đạo diễn  ,vì đạo diễn không phải là hiểu hoặc là biểu diễn một nhân vật, mà là phải hoàn thành cả một câu chuyện.

Khi người chủ trì cho là hắn phê bình MTV Trần Chi Mặc  ,vị đạo diễn kia lại nói riêng MTV này,Trần Chi Mặc tuy làm không có năng lực tiêu chuẩn chuyên nghiệp ,vẫn có thể cảm giác được hình ảnh trong câu chuyện đó, với chút cố ý xử lý ống kính cảnh quay tương đối khá.Dĩ nhiên đây chỉ là một MTV ngắn, không cách nào đánh giá sâu hơn năng lực Trần Chi Mặc .

Sau đó,Trần Chi Mặc lại đạo diễn hai bộ phim ngắn và một bộ phim phóng sự về một quỹ từ thiện, được khen ngợi sâu sắc.

Tagged:

9 thoughts on “Nhập Hí-Chương 77~80

  1. […]  Chương 74+75 76   Chương 77~80 […]

    Like

  2. Tiểu Quyên 19/02/2012 at 21:35 Reply

    anh Mặc đúng là làm nghề gì cũng giỏi a
    2 anh đc hạnh phúc rồi , vui quá
    mừng nàng đã hoàn bộ nữa

    Like

  3. knight4sue 15/04/2012 at 00:27 Reply

    ớ, thế này là hoàn rồi hở nàng?
    sao ta thấy nó trống vắng sao sao á =-=
    có zậy thui sao :(

    Like

  4. thingno 28/08/2014 at 17:08 Reply

    Đọc truyện này mình cảm thấy tình cảm của đôi chính nhạt nhẽo, có nhiều phần gượng ép. Tình cảm lúc đầu của Chi Mặc có vẻ khá sâu đậm, nhưng sau đó càng về cuối càng thấy cái cách hắn dây dưa với người cũ khiến cho tình yêu với Mộc Ngôn trở nên nhạt hơn. Đặc biệt là tình cảm của Mộc Ngôn. Phải nói là tác giả thực sự rất thất bại khi xây dựng tình cảm của nhân vật này.
    Truyện có 80 chương, nhưng phải đến tận chương thứ 60 gì đó, trải qua quãng thời gian rất dài, cậu ta vẫn k có tình cảm gì rõ nét cả. Điều đáng buồn là từ lúc cậu ta bị Thẩm Thanh từ chối, bị thất tình, cậu ta mới chính thức trở về với Chi Mặc, vì vậy có cảm giác k phải vì yêu Chi Mặc mà vì cô đơn nên cậu ta tìm đến người cho cậu ta tình cảm.
    Điều tiếp theo chính là phần cuối truyện, sự xuất hiện của Cao Dương chẳng chứng tỏ được tình cảm sâu đậm của 2 người mà khiến cho tình cảm ấy trở nên nhạt nhòa, Chi Mặc thì thái độ k rõ ràng. Đặc biệt là Mộc Ngôn, cậu ta biết Cao Dương có tình ý với người yêu mình, thế nhưng lại tạo điều kiện cho 2 người ở bên nhau, thật buồn cười. Nhìn thấy cảnh 2 người ôm nhau, còn vô tư bước đi bảo là cứ tiếp tục, chả hề ghen. Thậm chí đưa chìa khóa cho Cao Dương để hắn ta ở chung phòng với người yêu mình. Chỉ với những hành động ấy thôi, đã chứng tỏ thực ra cậu ta k yêu Chi Mặc thật sự, anh ta với ai cũng được. Đây là sự kém cỏi nhất trong xây dựng tình tiết của tác giả, chỉ có mấy chương cuối mà đã vứt toàn bộ công sức xuống sông bể.
    Tiếp theo chính là cái thái độ phải nói thế nào nhỉ, nhẹ thì gọi là dễ dãi mà nặng thì người ta gọi là lẳng lơ. Mộc Ngôn biết một số người có ý đồ với cậu ta như Sở Cận nhug cậu ta vẫn cứ dán dính lấy,

    Liked by 1 person

    • Phong Mỹ Nguyệt 10/12/2015 at 22:57 Reply

      Bạn ns xàm qa nên im đi

      Like

    • Tytylove 22/01/2016 at 12:43 Reply

      Mình thích bình luận của bạn

      Like

    • Tử Hoa 03/05/2016 at 16:57 Reply

      Mình thích ý kiến của bạn thingno, đọc khúc đầu cảm thấy rất vui, rất thích tình cảm của công thụ, nhưng dần về sau mình cảm thấy thụ quá lãnh tâm, mình còn tưởng bạn Cao Dương xuất hiện sẽ có cái cao trào đánh ghen hay đại loại nhưng mà cái gì cũng không có, làm cảm xúc nó rỗng rỗng làm sao T.T
      Dù sao cũng cảm ơn chủ nhà đã edit bộ nì ~~~~~ <3

      Like

  5. Phong Khuynh 14/02/2015 at 23:21 Reply

    Gan het rùi hjx*lau nuoc mat*

    Like

  6. sophie051966 31/05/2015 at 22:29 Reply

    Trần Chi Mặc như cũ ôm vô cùng chặc, hôn gáy cậu, điều này làm cho Trần Mộc Ngôn run bả vai, tiếp xúc qua da thịt bắt đầu nóng lên, Trần Chi Mặc khẽ cười duyện hôn đầu vai cậu .=> chật

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: