XVCNQĐ-Chương 22 [3-4]

[3]

Ta thấy ngọc nha nhi ở trong thất sắc thủy tinh trận, quỷ dị trôi lơ lửng ở trên mặt nước sau đó bất động, dưới sự hiệp trợ của Lạc Ly ,  trước lệ tuyền mang một bàn thờ, dâng lên hoa tươi hương khói, sau đó hướng ngọc nha khấu đầu ba cái, khi ta quỳ xuống trước ngọc nha thì Lạc Ly cũng tự động quỳ gối song song bên cạnh ta, cùng ta dập đầu, mặc dù ngoài miệng Lạc Ly chưa nói gì, nhưng ánh mắt nghiêm túc nhìn ngọc nha kia, thái độ lại mười phần mười giống như là tế bái nhạc phụ,  dưới không khí nghiêm túc cũng không khỏi đỏ mặt lên.

Đợi hết thảy đều sửa sang lại hảo , Lạc Ly Tam sư huynh đệ bọn họ liền bận rộn chuẩn bị lễ mừng năm mới làm , mà ta vẫndưỡng bệnh, cộng thêm hai ngày nay bên ngoài bắt đầu bão tuyết, ta sợ lạnh cũng chỉ có thể ôm Tiểu Bạch Bảo Bảo ở trong phòng, lúc đang nhàm chán lại thấy một nam tử da ngăm đen tóc bạch kim, cầm một cái khay, cũng không gõ cửa , trực tiếp dùng chân mở ra cửa đi vào, làm ta ngốc ở mép giường.

Nam tử kia đầu tóc bạch kim qua vai cuồng loạn mà rối bù, thân hình cao lớn khỏe mạnh, rõ ràng là trời lạnh tuyết rơi lại chỉ bọc một kiện áo khoác, còn lộ ra hai cánh tay cùng hơn nửa lồng ngực bền chắc, làn da ngăm đen lộ ra bên ngoài bên trên có  vằn báo giống như hình xăm, trên ngũ quan khắc sâu một đôi hồng mâu dã tính, chỉ thấy nam tử kia hướng ta nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra hai cái răng trắng rõ ràng là răng hổ treo trên miệng kia, đối với ta quen thuộc vô cùng nói.

“Tuyết, tới uống thuốc!” Thanh âm nam tử nhẹ nhàng khoan khoái thấp trầm, hơi mang điểm khàn khàn, rồi lại kỳ diệu không để cho người cảm thấy chói tai.

“Tiểu. . . . . .Ban Ban?” Tóc nam tử kia, hình xăm cùng với hồng mâu dã tính kia làm ta không thể không nghĩ như vậy.

“Tuyết rất thông minh nha ~ còn tưởng rằng sẽ dọa ngươi giật mình.” Tiểu Ban Ban đem khay bỏ lên trên bàn, mới mặt không cam lòng nói với ta.

Ta không nói gì nhìn Tiểu Ban Ban sau khi hóa thành người dáng dấp vô cùng đẹp trai, cũng không phải là ta không muốn giật mình, mà là ta phát hiện ta đã trải qua nhiều chuyện , hiện tại sớm bị dọa cho sợ đến thấy nhưng không thể trách , huống chi ngươi biến thân màu da cùng màu tóc không có khác biệt, ta muốn đoán sai cũng rất khó đi?

“Sao ở trên đường cũng không thấy biến thân, trở lại đảo lại hóa người, không phải là rất đẹp trai sao.” Nhìn thẳng tám khối cơ bụng bền chắc của hắn, nghĩ thầm có thể đứng cùng hắn cũng chỉ có Cao Dương, ta oán .

Ôm Tiểu Bạch Bảo Bảo  đi tới bàn nhỏ, sau khi đem Tiểu Bạch Bảo Bảo ném cho Tiểu Ban Ban ôm , liền chấp nhận cầm chén thuốc kia, bóp mũi mặt nhăn mày nhíu đem thuốc kia một ngụm uống , hiện tại những người khác bận rộn chiếu cố, làm việc làm việc, trách nhiệm của ta chính là ngoan ngoãn đem thân thể nuôi hảo.

“Ta vốn là thụy thú (thú may mắn) của Vụ Ẩn sơn này, núi này chính là nguồn linh khí của ta, vừa rời đi núi này năng lực ta cũng giảm phân nửa, vốn cũng không thể duy trì hình người , nhưng không cần phải tốn khí lực kia, huống chi hình thú rất dễ hành động nha.”

Không nghĩ tới Tiểu Ban Ban có lai lịch lớn, đợi ta đem chén thuốc phóng hảo quay đầu trở về  đang muốn ôm Tiểu Bạch Bảo Bảo thì mới phát giác Tiểu Bạch Bảo Bảo ở trong lòng ngực Tiểu Ban Ban phát run giống như là sợ vô cùng , nghĩ đến bộ dáng của Tiểu Bạch quản hồ lúc ta mới gặp gỡ, ta vỗ cái trán một cái, hỏng, Tiểu Bạch Bảo Bảo nhất định là cực kỳ sợ Tiểu Ban Ban, liền lập tức đem Tiểu Bạch Bảo Bảo ôm trở về trong ngực, Tiểu Bạch Bảo Bảo vừa về tới trong ngực ta liền dùng hết toàn lực chui vào trong ngực ta , một bộ dáng bị dọa sợ đáng thương,làm ta đau lòng vỗ lưng nó.

“Ta nói Tiểu Bạch ngươi đừng giả bộ, cũng một đống tuổi còn giả bộ nhỏ.” Tiểu Ban Ban ngữ mang khinh thường nói.

“Cái gì một đống tuổi, Tiểu Bạch Bảo Bảo còn rất nhỏ không phải sao?” Ta nghi ngờ, tiểu bảo bảo răng cũng còn chưa mọc đây, nhìn dáng dấp nó tuyệt không vượt quá nửa tuổi.

“Lại nói ,Tiểu Bạch tuổi của nó so với Tuyết còn lớn hơn đó, chẳng qua kỳ ấu nhi của bảo bảo Yêu tộc rất dài, nên vẫn là cái bộ dáng này.” Tiểu Ban Ban hai tay đặt ở sau đầu, nửa nằm trên tường hướng ta ném ra một câu tạc đạn.

“Cái gì? ! Tiểu Bạch Bảo Bảo so với ta còn lớn hơn?” Hai tay ta đem nâng lên Tiểu Bạch Bảo Bảo cười đến rất vô xỉ  vô tội,làm  sao cũng nhìn không ra tiểu oa nhi so với ta lớn hơn à ?

“Tuyết mới mười chín đi? Tiểu Bạch ta nhìn nó sao cũng khoảng bốn mươi, đúng rồi, Lạc Ly bảo ta đem tiểu quỷ đi tắm, đi trước.” Ta hóa đá nhìn Tiểu Ban Ban đi đến trước mặt ta, đem Tiểu Bạch Bảo Bảo giống như xách tiểu miêu từ trong ngực ta xách đi, trực tiếp biến mất ở sau cửa.

Ta bị dọa đến hôn thiên ám địa thật lâu vẫn chưa thể từ trong hóa đá hồi thần, cho đến kh Lạc Hoa bắt vai ta, dùng sức đem ta lay động tỉnh , mới phát hiện Lạc Hoa lúc ta hóa đá đã đi vào trong phòng ta.

“Tiền bối, Tiểu Ban Ban nói Tiểu Bạch Bảo Bảo có hơn 40 tuổi , đây là thật sao?” Ta gấp gáp bắt lấy Lạc Hoa liền hỏi.

“Kỳ ấu nhi của Yêu tộc lớn rất chậm, bọn họ mười năm  ước chừng bằng một tháng nhân loại chúng ta , nhìn dáng vẻ Tiểu Bạch Bảo Bảo không sai biệt lắm lớn cỡ bốn tháng , có hơn 40 tuổi cũng không kỳ quái.”

“Nhưng Tuyết Cơ rõ ràng nói Tiểu Bạch ra đời không bao lâu mà.”

“Đối với một con cửu vĩ hồ ba nghìn tuổi mà nói, hơn bốn mươi năm không bao lâu là đúng.”

Lời của Lạc Hoa làm cho ta 囧 đi đến trong góc, ta bây giờ rất khó đi tiếp thu, ta đã từng đối với một Bảo Bảo yêu quái hơn 40 tuổi vừa ôm vừa hôn, còn để cho hắn hút nhũ đầu của ta ngủ qua.

__________________________________

[4]

“Tiểu oa nhi, đừng quá kinh ngạc, tuy nói kỳ ấu nhi của Yêu Tộc dài, tương đối cũng là phát dục chậm, ngươi đừng coi nó như hơn bốn mươi,coi nó như  bốn tháng là được.” Lạc Hoa đến gần ta, vỗ đầu vai ta tựa như đang an ủi nói.

Lời tuy như thế, nhưng ức vẫn là ức, sau này ta tin chắc không bao giờ có thể coi như không có chuyện gì xảy ra mà chơi với Tiểu Bạch Bảo Bảo , nghĩ đến có thể ta tóc trắng xoá thì Tiểu Bạch Bảo Bảo còn có thể chỉ là oa nhi mới vừa biết đi ta liền không nói gì, ô, thế giới này sao lại biến thái như vậy nha!

“Tiểu oa nhi, lúc này ta muốn nói với ngươi, vốn định đem hôn sự ngươi cùng Ly nhi chung với  lễ mừng năm mới thành cái song hỷ , nhưng Cao Dương tiểu tử kia lại nói thời gian quá gấp, nói cái gì mà hôn sự nhi tử của Cao gia hắn không thể cẩu thả như vậy, phải đợi đầu mùa xuân sau mới hành lễ, cái gì Cao gia a, tiểu oa nhi rõ ràng họ Diệp.” Lạc Hoa một trảo đem ta từ góc bắt ra ngoài trở về bên cạnh bàn ngồi xong, cũng không để ý ta có nghe hay không liền nói lia lịa.

“Tiền bối, ta cùng ca kết nghĩa, hắn nói muốn như thế cũng là hộ ta, hơn nữa, ta cũng còn chưa đáp ứng lập gia đình.” Bọn họ sao cũng không hỏi ý kiến ta, ta phải gả sao? Ta là nam a.

“A, ta nửa câu chưa nói ngươi phải lập gia đình, ta vẫn luôn nói hôn sự mà thôi, nam tử bên này cùng cưới đều không gọi gả, gọi hôn, cùng  người nhà song phương nhi tử, sau khi cưới hai bên tự do, không có chuyện nam cưới nữ gả , nhẹ nhõm rất nhiều.” Lạc Hoa giống như quen ta kiến thức khác biệt, tâm tính nhẫn nại cùng ta giải thích.

“Nhưng. . . . . .Lạc Ly cũng chưa nói , muốn cùng ta thành thân.” Biết được tự mình nghĩ nhiều, ta hồng mặt cúi đầu kêu, không phải là ta muốn so đo cái này, cũng không hoài nghi tâm ý Lạc Ly đối với ta, chỉ là ta không muốn ta cùng Lạc Ly hai người lúc ấy còn không có phản ứng cái gì thì người chung quanh liền đem chúng ta thành đôi, cảm giác kia, luôn là  lạ .

“Ngươi tiểu oa nhi này sao náo loạn, nếu Ly nhi không có cái tâm đó, lại như thế nào để mặc cho chúng ta ở một bên náo loạn đi,nhi tử ta đây tính tình đạm, từ nhỏ sẽ không thấy qua hắn trừ đối với thức ăn ngon, đối diện loại dạng vật nào mất đi tĩnh táo qua, nhưng tiểu oa nhi ngươi lúc ấy bị tên khốn thái tử kia trói đi, sắc mặt Ly nhi lúc đó thật là gọi đặc sắc, ta xem, Ly nhi này thật đúng là tài ở  trong tay tiểu oa nhi ngươi này , ngươi cũng đừng loạn tưởng nhiều như vậy, nếu nghĩ, không bằng nghĩ thật kỹ muốn thế nào cùng Ly nhi gần nhau đời này đi.” Lạc Hoa đưa ra ngón tay nhỏ dài, thẳng hướng cái trán ta điểm , mặc dù cũng không đau mấy, nhưng vì hống hống tiền bối, ta vẫn là ai yêu kêu loạn mấy tiếng.

“Gần nhau. . . . . . Đời này sao?” Nói đến đời này, ta lại nghĩ tới chuyện tuổi thọ kia của ta, tâm tình vốn là coi như nhẹ nhõm , rồi lại bởi vì lời này trầm thấp lên, hiện nay bạo xuất ra ta là một khoa không gian hỗn huyết, tuổi thọ ta nghĩ  sao cũng không rõ ràng.

Không thể nghi ngờ trừ nguồn gốc ngoài ý muốn, gien là chiếm tuyệt đại đa số , nhưng ta đây hỗn huyết gien tuổi thọ sẽ di truyền từ một nước kia cũng không biết được, coi như muốn lấy trong đó coi là có hai trăm năm tuổi thọ, cũng là không thể cùng Lạc Ly cùng đầu bạc, còn thân thể suy yếu hiện tại của ta, có thể chống đỡ được hai trăm năm hay không cũng là không biết được, làm ta chỉ có thể đối với Lạc Hoa lộ ra cười khổ.

“Tiểu oa nhi, sao ta gần đây mỗi lần nhắc tới cái này ngươi đều như vậy? Sao vậy? Ngươi không muốn cùng ta nhà Ly nhi quá cả đời ngươi sớm nói, chớ để tương lai mọi đều thương tâm!” Xem ra kỹ thuật ẩn giấu tình cảm của ta thật rất kém cỏi, Lạc Hoa hiện tại mặt giống như lão kê hộ tiểu kê, mao cũng tạc lên.

“Không, tiền bối, ta thật rất muốn cùng Lạc Ly cùng nhau, tương ái chi nhân, có người nào không muốn chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão? Cũng phải muốn ta mới có thể được.” Ta cúi đầu nhìn chằm chằm hoa văn trên bàn gỗ, sâu kín nói.

Lạc Hoa phản phản phục phục thấp giọng niệm mấy lần”Chấp tử tay, dữ tử giai lão” lời này sau, mới giương mắt hướng ta quét tới, “Không nghĩ tới tiểu oa nhi ngươi còn hảo văn chương như vậy, chỉ là lời của ngươi có ý gì.

Ta nghiêm túc nhìn về phía Lạc Hoa, nhìn tiền bối linh động như trích tiên, nghĩa hiệp, nhìn người cha vì Lạc Ly suy nghĩ, ta  mâu thuẫn, do dự, ta nên nói không ? Nói sau sẽ có cách sao? Ta đứng lên đi tới cạnh cửa trái phải nhìn quanh, xác định không người nào sau mới đem cửa đóng, lần nữa ngồi ở trước mặt Lạc Hoa.

“Tiền bối, sau đây ta muốn nói, ngươi trước tiên có thể cùng ta bảo đảm không cùng người khác nói chứ ?”

“Cái gì thần bí như vậy, ngay cả Ly nhi cũng không được?”

Ta lắc đầu một cái, “Thật ra thì cũng không phải là không thể để cho hắn biết, nhưng ta muốn trước khi hết thảy chưa xác định thì không nói với hắn, dù sao đây cũng chỉ là ta  phỏng đoán, nhưng vấn đề này làm ta cùng với Lạc Ly bắt đầu khốn nhiễu ta, ta thực không có cách nào , mới muốn hướng tiền bối thỉnh giáo một chút.”

Lạc Hoa mắt to tràn đầy linh quang nhanh như chớp một cái, mới hướng ta nói : “Hảo, ngươi chưa cho phép  ta sẽ không đem chuyện dưới đây cùng người thứ ba nói.”

Mặc dù cảm thấy lời Lạc Hoa giống như có điểm quái quái, nhưng trong lòng ta hỗn loạn, cũng không có muốn nghĩ nhiều như vậy, cầm lên chén trà trên bàn cho mình ngã hớp trà, đem cả chén cũng quán vào bụng sau mới hít thở sâu khẩu khí, cùng Lạc Hoa nói: “Tiền bối, ta có thể chỉ sống khoảng không tới trăm năm tuổi, thử hỏi làm  sao cùng Lạc Ly sống tới đầu bạc?”

_____________________________

Vũ: Tuyết Nhi a~ ngươi bị Lạc Hoa lừa rồi, đúng là cha nào con nấy, hồ ly a hồ ly

Tagged:

4 thoughts on “XVCNQĐ-Chương 22 [3-4]

  1. ixora 30/03/2012 at 12:33 Reply

    Thì ra Tuyết nhi là con của đại sư huynh của Lạc Hoa nha, cái này gọi là thế giới thật là nhỏ, đến cả hai thế giới mà còn có thể gặp gỡ người có thể gọi là bà con mà.

    Tuyết nhi vốn đã là em kết nghĩa của Cao Dương, lại được cả nhóm cưng như trứng, giờ thêm tiểu cha và cha_sư phụ của Lạc Ly nhận thân nhân nữa, phen này Lạc Ly mà khi dễ Tuyết nhi, khiến Tuyết nhi mấy ngày ko xuống giường được chắc sẽ thảm rồi.

    Tuyết nhi từ cô nhi, biết ra có cha, rồi còn được cả mấy trăm người ở Vụ Ẩn thôn xem như người nhà, ko cảm động đến khóc sao chứ. Ân tình của mấy trăm người thật khiến nguời ta xúc động mà.

    Vụ đan dược có thể tạo tử cung rồi mang thai có vẻ giống fic Trầm Nịch nè, mà thế này thì nghe hợp lý hơn là ăn dược vào rồi tự nhiên mang thai được liền, mình thích cách này hơn. Nhưng Tuyết nhi một thân một mình đã sức khỏe yếu, sợ ko sống tới trăm năm được nữa, nếu nghịch thiên ăn đan dược này, làm sao còn sống sót lâu được với Lạc Ly nhỉ.

    Like

  2. […] [3-4] Rate this: Share this:FacebookLike this:Like50 bloggers like this […]

    Like

  3. Tuyết Liên 31/03/2012 at 01:23 Reply

    còn vài chương nữa! cố lên các nàng :D

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: