NLKT-Chương 40 ~ Q2

Vũ: Dạo này bạn bận quá, nàng Tử Diễm gửi chương nàng ý edit mờ h mới post đc, mấy nàng đừng trách ta a = =

Chương 40: Tập kích

Edit: Tử Diễm

Nguyệt Lạc đứng trên boong tàu phía đuôi thuyền, thân ảnh đơn bạc nhỏ gầy cùng boong tàu to lớn hình thành tiên minh đối lập.

 

Bàn tay nhỏ bé nắm lấy lan can, phiêu mắt nhìn về nơi xa, màu xanh của biển, màu xanh của trời hòa mình làm một, thân ảnh chìm đắm trong ánh dương quang, có một loài mộng ảo, mờ ảo. Gió biển phất qua, mái tóc dài đến mắt cá chân tung bay, vũ động, ôn nhu mà triền miên, nhè nhẹ từng đợt, từng đợt, lướt qua giống như chạm vào nơi tối mẫn cảm trong tâm.

 

Phụ hoàng……………….

 

Phảng phất như thở dài, Nguyệt Lạc nhẹ nhàng phun ra hai chữ, tựa như lông vũ của thiên sứ từ không trung rơi xuống. Khóe miệng gợi lên nụ cười bất đắc dĩ, bất quá ôn nhu trong mắt khiến người say mê, có thể đem người bao phủ trong tưởng niệm. Lưu quang đỏ sậm thản nhiên xẹt qua, huyết sắc thâm uyên tựa như thiên quốc thánh khiết.

Nơi khuất bóng bên trái, một đôi nhãn thần thâm trầm gắt gao khóa chặt Nguyệt Lạc, liếm liếm môi, phảng phất một đầu dã thú đang quan sát con mồi của mình, chỉ cần con mồi một phút lơ là, nghênh đón sẽ là tuyệt cảnh không thể tưởng.

 

Lắc đầu, Nguyệt Lạc đem tạp niệm đuổi trong lòng đuổi ra ngoài, sau đó chỉ còn lại: phụ hoàng, Cửu nhi nhớ ngươi!

 

Mà đúng lúc này, ba luồng kình phong từ phía sau Nguyệt Lạc mạnh mẽ đánh úp lại, phương hướng kia, đúng là thẳng tắp thấp nhắm ngay đầu Nguyệt Lạc. Hiển nhiên, người xuất thủ muốn y xuống tử địa.

 

Rùng mình, Nguyệt Lạc hơi hơi nghiêng đầu, một luồng kình khí từ bên tai Nguyệt Lạc sát qua, mặt khác lưỡng đạo kình khí bị một mạc ngân quang dễ dàng phòng ngự, phát ra tiếng vang “Ba ba”.

 

Xoay người, nhìn tới ba người lao ra. Bọn họ đều mặc hắc y, phi thường nhẹ nhàng, cánh tay cùng bên sườn được buộc lại bằng những mảnh làm từ da thuộc, không ảnh hưởng tới hành động của bọn họ.; nhìn kỹ sẽ thấy bên trong là ám khí hay độc dược.

 

Càng quái dị chính là, trên mặt ba người bọn họ đều mang diện cụ (mặt nạ) bằng sắt, đem toàn bộ khuôn mặt bao trùm, chỉ để lộ đôi mắt không hề có cảm tình. Ánh mắt kia căn bản không phải là ánh mắt của người sống, căn bản chỉ là công cụ không có sinh mệnh.

 

Ba người từ ba hướng khác nhau đánh tới Nguyệt Lạc, tay đều cầm chủy thủ phiếm lục quang, hiển nhiên có độc.

 

Tinh thần lực đảo qua, ba người đều là thực lực cao cấp chiến sĩ, bất quá tốc độ của họ so với Lang Vân – sơ giai thiên không chiến sĩ không kém chút nào.

 

Ánh mắt Nguyệt Lạc biến lãnh, đối với địch nhân y trước hay đều không nương tay. Hơn nữa, những người này còn quấy rầy y nghĩ đến phụ hoàng.

 

Bất quá, không đợi y ra tay, một đạo tàn ảnh lam sắc hiện lên, chỉ nghe “Bồng bồng bồng” ba thanh âm nặng nề vang lên, ba người hùng hùng hổ hổ rơi xuống đất. Bụng bị đấm lõm xuống, bất quá không chí tử.

 

“Chủ tử, ngài không có việc gì đi?”

 

Lang Vân Lang Phong âm thầm tự trách, đều do bọn họ không có thời thời khắc khắc canh giữ bên người điện hạ, tuy nói đây là mệnh lệnh điện hạ, chính là vì việc này làm cho chủ tử gặp nguy hiểm, đồng dạng là không thể tha thứ.

 

“Thỉnh chủ tử trách phạt!”

 

Khoát tay, Nguyệt Lạc nhìn thoáng qua Mạc Phong còn đang thư giãn gân cốt, quay đầu, đối Lang Vân Lang Phong hai người lạnh giọng nói, mang theo nghiêm khắc.

 

“Việc này không liên quan các ngươi, ta cũng không có đem bọn ngươi đương thuộc hạ, không cần luôn đem hai chữ trách phạt bắt tại ngoài miệng. Các ngươi căn bản không cần đem việc bảo hộ ta thành trách nhiệm của các ngươi, muốn làm cái gì liền làm cái gì.”

 

Nói xong cũng không quan tâm hai người biểu tình từ kinh ngạc, kinh hãi, kinh dị,không hiểu chuyển sang phức tạp, xoay người đi qua, chuẩn bị nhìn xem ba người kia là ai, lại bị động Mạc Phong cấp sửng sốt.

 

Chỉ thấy, Mạc Phong một cái phong hệ ma pháp, đem ba người nằm trên mặt đất phao ngoài biển, đồng thời, tại đuôi thuyền kết thành một cái phong hệ kết giới.

 

Làm xong này nọ, mấy người liền nghe một tiếng nổ kịch liệt “Oanh long long” từ bên ngoài kết giới truyền dến, nhấc lên sóng biển ngập trời. Nhưng lại không thể làm cho chiến thuyền ma pháp cự luân này chấn động một chút.

 

Lang Vân Lang Phong nháy mắt bừng tỉnh, trừng lớn hai mắt, dù rằng con thuyền đã rời khỏi khá xa, cũng có thể thấy rõ song biển ngập trời, không tự chủ được nuốt một ngụm nướt bọt, tim đập như sấm.

 

Nguyệt Lạc đồng dạng là nhăn lại hai hàng lông mày, trong mắt hiện lên mạt ánh sáng lạnh.

 

“Sao lại thế này?”

 

“Trong cơ thể bọn họ có đặt thuốc nổ, vừa rồi bị họ dẫn phát.”

 

“Ngoan (ngoan tuyệt) như vậy? Đem chính mình làm thuốc nổ. ”

 

Lang Phong cau mày, khuôn mặt tuấn tú thượng có chút khó hiểu nhưng càng nhiều chính là bất mãn. Như thế nào có thể đối đãi sinh mệnh mình như thế?

 

” Người thuốc nổ?” (thỉnh liên hệ quân cảm tử ôm bom tự sát) Lang Vân nhíu mày, trầm tư.”Ta nhớ ra rồi, trên đại lục, giống như có cái tổ chức, bọn họ tiếp nhận nhiệm vụ giết người, bằng cách oanh tạc người.”

 

“U Minh Hỏa.”

 

Mạc Phong thần sắc âm lãnh nói, nghĩ đến cái gì, ánh mắt phi thường không tốt, toàn thân đều tản ra sát khí. Cúi đầu nhìn về phía Nguyệt Lạc, ánh mắt ẩn hàm lo lắng.

 

“Mục đích của bọn họ là chủ tử, người nào muốn giết chủ tử?”

 

Lang Vân Lang Phong, ngay cả Mạc Phong cũng nhìn thấy Nguyệt Lạc, đã thấy Nguyệt Lạc khóe miệng khơi mào một mạt tươi cười. Chính là, mạt tươi cười kia  cùng bình thường không giống, làm cho người ta kinh hãi đảm chiến.

 

Muốn ngoạn, ta liền cùng các ngươi ngoạn!

 

“Tiểu Nguyệt!”

 

“Cửu đệ, các ngươi đều tại đây, không có việc gì đi?”

 

Hiên Viên Du Liên cùng Hiên Viên Thanh Ngọc nhìn đến mấy người Nguyệt Lạc bình yên vô sự, mới thở dài nhẹ nhõm. Chấn động vừa rồi, tuy nói bọn họ đối với  Nguyệt Lạc có tin tưởng, bất quá vẫn lo lắng không thôi.

 

Bên cạnh hai người, còn có  Địch Nguyệt, La Phỉ Tư cùng với Tề Tán một thân bạch sắc ma pháp bào.

 

“Chuyện vừa rồi không cần nói cho bọn họ.”

 

“Vâng.”

 

“Các ngươi không có việc gì là tốt rồi, vừa rồi chấn động kia không chỉ kịch liệt hơn nữa còn kỳ quái.”

 

Nhìn đến mấy người Nguyệt Lạc lông tóc vô thương, lo lắng trong mắt Tề Tán cũng buông, nhưng trong lòng như cũ có chút nghi hoặc, chấn động kia, thật sự là tới mạc danh kỳ diệu.

 

“Bình thường thôi mà.”

 

“Đúng rồi, các ngươi không phải muốn đi tham gia yến hội sao? Sắp bắt đầu rồi!”

 

“Tiểu Nguyệt hắn là ghét nhất yến hội, khẳng định ……”

 

“Tốt, cùng đi đi!”

 

“A? !”

 

Không chỉ có Hiên Viên Du Liên cả kinh mở to hai mắt nhìn, ngay cả Hiên Viên Thanh Ngọc cùng bọn người Địch Nguyệt cũng là thần tình kinh ngạc. Hôm nay, hảo khác thường nga!

 

Hiên Viên Du Liên kinh ngạc nhìn Mạc Phong, thấy hắn vẫn là phó bộ dáng lười nhác muốn chết, mặt nhăn mày nhíu, lại nhìn hướng Lang Vân Lang Phong, đã thấy bọn họ hai người hơi hơi cúi đầu, như là nghĩ đến cái gì.

 

Hai người suy nghĩ vấn đề U Minh Hỏa, nghĩ đến lời nói vừa rồi của Nguyệt Lạc.

 

“Đi thôi!”

 

“Ân.”

 

Mấy người đi vào trong khoang thuyền, chính là trước khi vào, Nguyệt Lạc cùng Mạc Phong hai người đều vô tình hữu ý liếc mắt mép thuyền bên trái.

 

“Ác Kì Lãng, ngươi ở trong này làm gì?”

 

“Điện hạ!”

 

“Bọn họ là ai?”

 

Ác Kì Lãng nhìn nhìn Cao Niết Bạt • Ám Nỗ Thác Lợi, khóe miệng khơi mào mạt cười như có như không.

 

“Người rất thú vị!”

 

“Đi thôi, yến hội muốn bắt đầu rồi! Tọa thuyền thật sự nhàm chán a!”

 

Nói xong liền hướng khoang thuyền đi đến, chính là trong đầu hồi tưởng lại ánh mắt đứa nhỏ kia, thật sự rất đặc biệt a!

 


Tagged:

7 thoughts on “NLKT-Chương 40 ~ Q2

  1. […] Chương 40 […]

    Like

  2. Tiểu Quyên 02/04/2012 at 21:41 Reply

    anh lạc đi đâu cũng thu hút người

    Like

  3. Nấm 03/04/2012 at 11:49 Reply

    Hom chu nhat troi bao , day mang nha t bi dut roi nha t ko ai chiu di sua het h t thanh ng rung lun roi oa oa, phAi muon dt ba chi vo cmt ,kho wa.3ngay ko onl t sap dien roiiiiiiiii!!

    Like

    • Ảo Vũ 03/04/2012 at 11:56 Reply

      tội nghiệp Nấm quá, thía gọi số tổng đài coi, ng ta sửa liền mờ, ở bên t toàn gọi 119 thui, sáng gọi chiều ngta đi sửa liền

      Like

      • Nấm 03/04/2012 at 12:12 Reply

        Mag cua t la cau tu nha em ho,ma nha no ko rot mang ma nha t rot moi ge,cho nen la day bi dut hay sao do phai tu sua ;))nhung sao day mag nha t con chop ta(:

        Like

  4. haphuongyeudau 04/04/2012 at 06:46 Reply

    aaaaaaaaa chương nữa đi nàng ơi @@!

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: