TSCQQCNH 31-32

Trọng sinh chi quan quân cùng nam hài

Edit: Nấm

Beta: Mika-chan

31, Li cm ơn và tiêu tan

Có đôi khi ngẫm nghĩ lại, Tô Kha cảm thấy cuộc sống hiện tại rất tốt.

 

Người mình thầm yêu kiếp trước hiện đang làm bạn ở bên cạnh mình, tình thân mà không dám hy vọng xa vời cũng nhận được, ngay cả những vấn đề người bình thường phải lo lắng, cậu cũng không cần lo.

 

Bởi vì xung quanh cậu đã có những người đủ khả năng giúp cậu che gió che mưa, tiếp sức cho cậu đi trên con đường của mình.

 

Có thể bởi vì quá mức sùng bái Mạt Kình Lộc, có đôi khi nói chuyện với anh, cậu khó tránh mang theo vài phần ngượng ngùng. Không nói nên lời, hô hấp khẩn trương, lâu lâu lại xuất hiện những biểu hiện này, mà lúc này đây, nghe Mạt Kình Lộc nói xong những lời này, Tô Kha thật sự có chút phản ứng không kịp.

 

Cảm giác đó thật kỳ diệu, trong lòng vẫn có một chút tình cảm gọi là sùng bái, nhưng khi cùng người này ở chung, nó sẽ chậm rãi thay đổi, để đến cuối cùng hoàn toàn biến thành tình yêu say đắm.

 

Giờ phút này, tình cảm rung động đó đã hoàn toàn thay đổi thành tình yêu duy nhất.

 

Đầu tiên là Tô Kha đỏ mặt, sau đó cậu nhẹ nhàng kêu Mạt Kình Lộc là “ca ca”, ngữ điệu mềm mại lại mang theo ý làm nũng, nhỏ giọng hô.

 

Cảm giác tê dại truyền đến thân thể, Mạt Kình Lộc khẽ mím môi, rồi sau đó không tự chủ được mà nở nụ cười tươi.

 

“Anh đang rất vui!” Anh đột nhiên ôm lấy Tô Kha, ghé sát vào lỗ tai cậu nhỏ giọng nói.

 

Bệnh của Thích Mậu cũng không nặng lắm, trẻ con là thế, dễ bị bệnh mà cũng dễ hết, ở bệnh viện theo dõi hơn một tuần lễ liền được xuất viện. Vui vẻ ôm tiểu Mậu Mậu, Tô Mẫn Dung lại tới nhà Đoạn Lôi Khải một lần nữa.

 

Lần này bà đến là muốn cám ơn một tiếng, bà biết với tình trạng bây giờ của mình không thể trả được cái gì cho người ta, vẫn ôm lấy Thích Mậu, bà nghĩ đến đứa con kia của mình, ánh mắt nhìn mình khi đó thật đạm mạc và xa cách, Tô Mẫn Dung đã cảm thấy không thoải mái, còn có vị sĩ quan kia, mặc dù trên suốt đường đi không nói với mình câu nào, nhưng nhìn cậu ta đứng bên cạnh Tô Kha làm cho bà có cảm giác thật kỳ quái.

Tuy là như vậy, nhưng ban đầu cũng đều là do bà cương quyết muốn đi, đứa con kia cũng là do bà ép buộc rời đi cùng mình, nay nghĩ lại, mọi việc đã không thể cứu vãn được nữa, mọi việc cũng đều là do mình suy nghĩ không kĩ càng mà đã quyết định.

 

Khoảng cách từ bệnh viện đến nhà Đoạn Lôi Khải cũng khá xa, Tô Mẫn Dung nhìn Thích Mậu nằm lim dim ngủ trong lòng mình, khẽ cắn môi, vẫy tay gọi xe.

 

Lúc vừa ra viện đứa nhỏ này còn rất vui vẻ, sau một phen quậy quọ liền mệt mỏi, bệnh của nó vừa khỏi, Tô Mẫn Dung sợ xe buýt không thoáng khí, sơ sẩy một chút Thích Mậu lại sinh bệnh thì khổ.

Lúc bà đến được nhà Đoạn Lôi khải đã là chạng vạng, hôm nay cũng khéo, Đoạn Lôi Khải ở công ty không có việc gì làm, cùng Côme về sớm, hiện đang chuẩn bị dùng cơm cùng Tô Kha.

 

Tô Mẫn Dung gõ cửa, Côme đang dọn thức ăn lên, nghe thấy tiếng gọi cửa, liền bước tới mở cửa, lại không nghĩ rằng vừa mở cửa liền thấy một người phụ nữ đang ôm đứa nhỏ đứng ở bên ngoài.

 

Côme sửng sốt một chút, rồi sau đó nghiêng người ra phía sau, biểu tình ngơ ngác, nhìn thoáng qua Tô Kha rồi nhìn sang Đoạn Lôi Khải.

 

. . . . . . . .

 

“Thực xin lỗi, em không nghĩ việc mình tới đây sẽ tạo thành hiểu lầm cho mọi người.”

 

Tô Mẫn Dung ngồi trên sô-pha với tâm trạng vô cùng bất an, Đoạn Lôi Khải nhíu nhíu mày, nhìn Thích Mậu trên tay bà, mày thoáng nới lỏng, “Đứa bé này nhìn rất đáng yêu.”

 

“Tất nhiên, nó là con em mà.”

 

Đoạn Lôi Khải ngẩn người, sau đó cười, “Em vẫn như trước, không có gì thay đổi! Vẫn là như vậy. . . . . .”

 

Lời này nói ra hai người đều sửng sốt,  Tô Mẫn Dung là đại tiểu thư của Tô gia, trên người luôn mang theo khí chất cao quý, mỗi cử động đều rất tự tin, sẽ không giả bộ khiêm tốn, cũng sẽ không a dua nịnh nọt.

 

Hiện tại, bà vẫn giữ mấy phần kiêu ngạo như lúc trước.

 

Đoạn Lôi Khải nhìn tiểu Thích Mậu đáng yêu ngủ say sửng sốt một hồi, rồi sau đó nhìn đồng hồ trên vách tường.

 

Thân thể Tô Mẫn Dung căng thẳng, lập tức đứng dậy, hơi hơi lui từng bước, ôm chặt Thích Mậu, nói: “Lần này em tới là để cám ơn lần trước Mạt sĩ quan đã giúp mang Thích Mậu tới bệnh viện. . . .”

 

“Khám bệnh?” Đoạn Lôi Khải quay đầu, nghi hoặc nhìn Tô Kha.

 

“Lúc con còn bệnh, Mạt Kình Lộc ở đây, thấy. . . . Thích Mậu đang bị bệnh, nên dẫn đi bệnh viện.” Tô Kha nói đến “mẹ” liền dừng lại, cuối cùng không nói tiếp.

 

Tô Mẫn Dung run lên, đáy mắt hiện lên một tia bi thương.

 

Đoạn Lôi Khải nói: “Thì ra là vậy, sao con không nói sớm với ba?” Tô Mẫn Dung ở bên cạnh vội nói, “Đừng trách Tô Kha, là em không cho nó nói.”

Côme vẫn đứng ở bên cạnh, cách Đoạn Lôi Khải khá xa, vừa rồi lúc y mở cửa, nhìn thấy người đứng trước cửa liền có chút tức giận, nhưng sau khi được người phụ nữ này giải thích, y mới hết hiểu lầm, nhưng, người phụ nữ này cho dù vài năm không gặp cũng là vợ cũ của Đoạn Lôi Khải, hiện tại đứng ở chỗ này, khó tránh y vẫn có chút khó chịu.

 

Y vô thức đá nhẹ chân ghế sô-pha, động tác rất nhỏ, nhưng Đoạn Lôi Khải vẫn thấy được, liền có chút lo lắng nhìn y vài lần.

 

“Thời gian không còn sớm, em chỉ muốn lại đây thông báo một tiếng để mọi người yên tâm, người cũng đã gặp, nên phải về rồi.” Tô Mẫn Dung hơi quay đầu qua một bên, liếc nhìn sắc trời.

 

“Em ở đâu, anh đưa em về . . . . .”

 

“Không cần, em có thể tự về, chỉ mất vài phút đi xe.” Tô Mẫn Dung cười từ chối, ôm Thích Mậu ra cửa, lúc gần đi không nhịn được quay đầu lại nhìn Tô Kha một cái, Tô Kha rụt cổ lại.

 

Tô Kha nhìn bóng lưng Tô Mẫn Dung rời đi, suy nghĩ có chút đình trệ, người phụ nữ này là người đầu tiên mình gặp khi tới nơi này, khi cậu từ trên sườn núi lăn xuống, bị thương nặng, đều là do bà ngày đêm cẩn thận chăm sóc, cũng chưa từng nghĩ đến con mình đã chết, người mà bà ngày đêm chăm sóc đó lại là một cô hồn không biết tên.

 

Mặc dù sau này bà có lạnh nhạt, xa cách cỡ nào, cậu vẫn không thể nào quên sự chăm sóc dịu dàng kia, cho đến tận sau này, mỗi khi nhớ tới, cậy vẫn luôn ấm áp pha lẫn nhiều bi thương.

 

Cậu đứng tại chỗ chần chừ một hồi, cuối cùng chạy ra ngoài.

 

Tô Mẫn Dung đã đi được một đoạn, Tô Kha chạy có chút thở hổn hển, rốt cục vẫn đuổi kịp, cậu không có gọi bà, mà là trực tiếp chạy tới trước mặt Tô Mẫn Dung, trên trán đầy mồ hôi, Tô Kha chớp mắt nhìn Tô Mẫn Dung.

 

Tô Mẫn Dung sửng sốt một chút, rồi sau đó nhíu mày, đưa tay sờ sờ đầu Tô Kha, “Làm gì mà con chạy nhanh như vậy? Đổ nhiều mồ hôi như thế, con không quan tâm thân thể mình sao, nếu ngã thì sao?” Bà càm ràm một hồi, nói xong mới cảm giác mình nói nhiều, nhưng lại không biết nên làm sao bây giờ, đành phải ngậm miệng lại, ấp úng nhìn Tô Kha.

 

“Về sau, nếu muốn mẹ cứ tới. . . . . . bình thường con luôn ở nhà.”

Tô Kha hít một hơi, nghẹn ra một câu.

 

Tô Mẫn Dung vẫn cảm thấy đứa bé này thật thiện lương, lúc trước bà vì cái tên Đại Quảng vô liêm sỉ kia mà bỏ rơi đứa con này của mình, nay suy nghĩ lại, thật sự là ngay cả súc sinh cũng không bằng.

 

Bà có chút nghẹn ngào, nhìn đứa nhỏ đã lâu không gặp trước mặt, bà đã làm quá nhiều chuyện sai lầm, bà đã từng chán ghét nó, nhưng nay một lời áy náy cũng không thể nói ra, ngưng kết lại một chỗ, cuối cùng chậm rãi thành một nỗi đau không rõ.

 

Sau đó Tô Kha chuyển lời cảm ơn của Tô Mẫn Dung cho Mạt Kình Lộc, Mạt Kình Lộc thản nhiên như bình thường.

 

Nhưng thật ra anh đã phái người đi thăm dò tung tích của Đại Quảng.

 

Lúc trước vì Tô Kha không muốn làm cho Tô mẫu khó xử liền không truy cứu việc làm của Đại Quảng với mình, sau khi Mạt Kình Lộc rời nông thôn, chuyện phát sinh sau đóanh cũng không biết gì, mà không, phải nói là mọi người bên này đều không biết mới đúng, bây giờ nghĩ lại, Tô Kha vẫn là không có nói cho ai biết.

 

Sau khi phái người tra xét Đại Quảng, Mạt Kình Lộc mới phát giác có nhiều điểm đáng ngờ.

 

Khi gặp lại Tô Kha, anh đã quá mức kích động mà không để ý đến việc tại sao Tô Kha lại ở đây, lúc ấy anh chỉ nghĩ Đoạn Lôi Khải tìm được và dẫn cậu về ở chung, lại không nghĩ tới sau đó hỏi Đoạn Lôi Khải, mới biết được hắn gặp Tô Kha ở bệnh viện, đang sốt cao, được nơi tạm trú đưa đến.

32, Tìm người và an i

Người Mạt Kình Lộc phái đi tìm tung tích Đại Quảng phát hiện ông ta ở sòng bạc, ông ta sau khi cãi nhau với Tô Mẫn Dung thì bỏ đi, ngày đêm ở sòng bạc. Ngay cả vợ mình bỏ đi đã vài ngày cũng không hay, khi tìm được Đại Quảng, ông ta đang say khướt hét lớn, dúi tay vào túi quần, lấy ra chút tiền ít ỏi còn lại.

Mạt Kình Lộc sau khi biết tin này, thoáng trầm tư một lát, rồi đi tìm Tô Kha.

 

Anh tìm Đại Quảng, cũng chỉ vì Tô Kha, là để cho cậu trút giận, nay đã tìm được, tuy anh nghĩ có một số việc không để cậu biết thì tốt hơn, nhưng Mạt Kình Lộc không muốn để trong lòng việc này, cũng không muốn gạt Tô Kha.

 

Xe chạy khá nhanh, trong lòng có chút gấp, muốn nhanh chóng trông thấy Tô Kha, chưa tới mười phút đã đến nơi.

 

Bởi vì không có báo trước, Tô Kha cũng không có chuẩn bị, Mạt Kình Lộc vào ngồi trong phòng Tô Kha, khắp phòng đều bừa bộn. Giống như những cậu bé khác, cậu cũng không có nghiêm túc quét dọn, thứ gì dùng xong là quăng luôn ở đó, tranh vẽ, cọ, màu nước bị ném lung tung trên đất, trong mớ hỗn độn đó có mấy bức tranh cậu vừa vẽ xong bị gió thổi lay động.

 

Trong ấn tượng của Mạt Kình Lộc, anh chưa bao giờ thấy mặt này của Tô Kha, người đàn ông anh tuấn hơi hơi buông lỏng, nhìn về phía Tô Kha, mỉm cười nói: “Không nghĩ tới cậu nhóc của anh còn là một con mèo lười.”

 

Tô Kha nghe anh nói thế, mặt đỏ cực kỳ, mím môi, mắt to chớp chớp nhìn anh.

 

Sau đó, Mạt Kình Lộc đương nhiên là ưu tiên chăm sóc tốt cho chú mèo con của mình, dọn phòng cho cậu, lại gấp chăn, đem quần áo bẩn ném vào máy giặt, anh làm xong mọi thứ đều gọn gàn, mau lẹ khiến Tô Kha đứng bên cạnh trố mắt nhìn.

“Anh đã từng làm qua sao?”

 

“Trước kia còn ở trong quân đội, cái gì cũng phải tự mình làm, làm nhiều riết quen thôi.” Mạt Kình Lộc xếp chăn thành hình chữ nhật, động tác vô cùng nề nếp, tấm chăn gấp xong cũng vô cùng chỉnh tề.

 

Tô Kha gật gật đầu, Mạt Kình Lộc đem chăn gấp xong đặt ở một bên, rồi sau đó ngồi xuống bên cạnh cậu.

 

Không khí trong phòng lúc này vô cùng yên tĩnh, bên ngoài, trời nắng đẹp, Tô Kha ngồi ở trên giường mềm mại, chậm rãi bình tĩnh hô hấp rồi sau đó thả lỏng, tựa vào trên người Mạt Kình Lộc, động tác này làm đã nhiều lần, nhưng mỗi lần thực hiện cũng khiến Tô Kha vui vẻ trong lòng.

 

Lúc này, Mạt Kình Lộc đột nhiên lên tiếng, “Anh đã tìm được cha dượng của em.”

 

Tô Kha sửng sốt, thân thể cứng ngắc, quay đầu khẽ nhếch  miệng.

 

Nói về cảm nhận của Tô Kha về người cha dượng này, cũng không có ấn tượng gì đặc biệt. Khi sống lại trên thân thể cậu bé này, tư tưởng của cậu cũng đã trưởng thành, cậu có thể phân biệt được đúng sai, biết cách làm như thế nào để tránh gặp nguy hiểm, như việc bị cha dượng dâm loạn.

 

Sự chênh lệch thân thể quá lớn, mà mỗi lần cậu sắp bị dâm loạn, đều có người thứ ba tới cứu, cho nên mà nói, cậu thật sự không có cảm giác gì. Nếu có, cũng chỉ là khi bất hòa với Tô Mẫn Dung mà cảm thấy hơi uất ức và không cam lòng.

 

Cậu một mình rời đi, trải qua một quãng thời gian không mấy gì tốt đẹp, rồi sau đó lúc cậu không có nơi để về, cậu ngẫu nhiên sẽ nghĩ đến Mạt Kình Lộc, nghĩ đến Tô Mẫn Dung, nhưng chưa từng nghĩ đến người cha dượng kia.

 

Kỳ thật đối với Tô Kha mà nói Đại Quảng chỉ là kẻ xa lạ, người không thể tha thứ cho hắn chỉ có “cậu bé” đã chết kia, người mà làm cho Tô Mẫn Dung thương tâm khổ sở.

 

Nếu nhờ có đứa con trai kia mà Đại Quảng đối xử tốt với Tô Mẫn Dung, lấy việc cố gắng xây dựng một gia đình đầy đủ mà sửa đổi, có lẽ cậu sẽ không truy cứu về việc hắn từng làm tổn thương mình.

 

Nhưng kẻ đó vẫn chứng nào tật nấy.

 

Tô Kha cúi đầu, nghĩ nghĩ, rồi sau đó nhìn về phía Mạt Kình Lộc, “Để. . . . . mẹ em quyết định đi!”

Cậu nói để cho Tô Mẫn Dung quyết định, Mạt Kình Lộc cũng không nói gì, anh gật gật đầu, không muốn tiếp tục đề tài về kẻ này nữa.

 

Hai người lại nói về hội họa, Mạt Kình Lộc nhìn mấy bức tranh chưa hoàn chỉnh của Tô Kha, cây cỏ xanh tươi, mặt hồ trong veo, hai tay Mạt Kình Lộc đặt trên đùi mình mỉm cười nói, “Đây là ở đâu?”

 

“Là cái hồ gần nhà.” Tô Kha có chút bất đắc dĩ nói, nơi này cậu đến đã hơn một năm, nơi từng đi qua không nhiều lắm, muốn vẽ ra cảnh sắc đẹp, nhưng phong cảnh ngắm được quá ít, tưởng tượng cũng quá khó khăn, Tô Kha có điểm xấu hổ, nhìn Mạt Kình Lộc đang thưởng thức bức tranh của mình.

“Vẽ không tồi, hôm nào anh dẫn em đi chơi nhiều nơi đẹp hơn!”

 

Tô Kha mừng rỡ gật gật đầu, Mạt Kình Lộc sờ sờ đầu cậu.

 

Tối hôm đó Tô Kha tới nhà Mạt Kình Lộc ngủ, ngồi ở trên xe Mạt Kình Lộc, cậu còn đang nhớ tới bộ dáng thở phì phò của Đoạn Lôi Khải, vô thức nở nụ cười, vừa vặn bị Mạt Kình Lộc bắt gặp, lúc này anh đã thành công bắt cóc chú mèo con của mình, tâm tình vô cùng tốt, xoa bóp hai má mềm mại của Tô Kha, hôn lên môi cậu một cái.

 

Tô Kha cười hì hì, thả người vào trong lòng Mạt Kình Lộc, cọ cọ đầu vào lòng anh, Mạt Kình Lộc vỗ vỗ đầu Tô Kha, như là đang an ủi mèo con,  “Ngoan, một lát nữa là đến nhà rồi.”

 

Mấy ngày nay hai người chưa gặp mặt, nhiều ngày chưa cho mèo con ăn no, giờ phút này liền khắc chế không được mình. Cậu cọ cọ Mạt Kình Lộc, không khí bên trong xe có chút ái muội.

Tốc độ xe rất nhanh, khi về đến nhà, sắc trời cũng đã hơi tối, Mạt Kình Lộc trực tiếp ôm Tô Kha vào trong lòng của mình, Tô Kha vòng hai tay ra sau cổ Mạt Kình Lộc,  tại xương quai xanh tinh tế của anh cắn một cái. Làn da trần hiện lên vết đỏ, Tô Kha nhớ rõ, làn da tinh tế dưới cổ áo có màu lúa mạch tinh tế.

 

Giống như bị mèo con cắn, Mạt Kình Lộc nhịn không được thấp giọng cười, trong ngực khẽ phập phồng, Tô Kha run lên, trong miệng phát ra tiếng than nhẹ, thân thể có chút mềm nhũn ngã vào trên người Mạt Kình Lộc, vật mềm mềm nho nhỏ dưới người cậu bị Mạt Kình Lộc cầm lấy, vừa vặn trong lòng bàn tay, tiết tấu của Mạt Kình Lộc có chút nhanh, giúp cậu nhanh phát tiết.

 

Tình dục nồng đậm, Tô Kha có chút nhịn không được, khoái cảm đến quá nhanh, cậu còn không kịp hảo hảo thưởng thức, đã đến thời khắc bộc phát, thân thể run lên, đem thứ kia tiết ra trong tay Mạt Kình Lộc.

 

Thân thể lập tức trở nên nhẹ nhõm, Tô Kha mềm nhũn nằm ở trên giường không ngừng thở dốc, ngón tay níu chặt ra giường, Mạt Kình Lộc cảm thấy bộ dáng Tô Kha mệt mỏi, có điểm không giống bình thường, liền bế cậu lên, áp vào trên người mình.

Bóp nhẹ cái mông co dãn của cậu, ngón tay mang theo thuốc bôi trơn bắt đầu khuếch trương, vuốt ve nơi muốn tiến vào, Mạt Kình Lộc hôn hai má hồng hào của Tô Kha, Tô Kha có chút không quen với tư thế này, hơi uốn éo, muốn nằm lại trên giường, nhưng bị Mạt Kình Lộc ngăn lại.

 

“Anh muốn nhìn mặt em.”

 

Hơi thở của anh thổi ngay bên tai Tô Kha, hơi thở nóng rực mang theo động tình ám chỉ, Tô Kha bởi vì ngón tay anh đột nhiên tiến vào mà phát ra âm thanh ai oán, cuối cùng không có phản kháng.

 

Giống như chú mèo nhỏ, thấp giọng kêu, ngón tay Mạt Kình Lộc vẫn còn đang ra vào, bước đầu anh luôn chuẩn bị rất kỹ càng, anh không muốn làm cho Tô Kha bị thương, liền đem lực nhẫn nại của mình luyện vô cùng tốt.

 

Đợi đã chuẩn bị đầy đủ, anh mới bắt đầu động, nâng dương cụ mình lên, chậm rãi tiến vào trong cơ thể Tô Kha, từng chút, từng chút một, chậm rãi xâm nhập.

 

Tô Kha hừ một tiếng, “Nhanh một chút. . . . . .”

 

Nhận được sự cho phép, động tác của anh liền trở nên nhanh.

 

Cứ như vậy kéo dài thật lâu, cuối cùng Tô Kha không chịu được nữa, chóng mặt ngã vào trong lòng Mạt Kình Lộc. Mạt Kình Lộc véo véo mũi cậu, cậu hừ hừ hai tiếng, Mạt Kình Lộc ôm cậu vào phòng tắm, rửa sạch sẽ, sau đó liền đem Tô Kha đang ngủ say đặt lên giường.

 

Ban đêm vô cùng yên tĩnh, tuy hôm nay nghe được mấy chuyện không vui, nhưng hai người vẫn ngủ rất an ổn, bởi vì bên cạnh còn có đối phương, người quan trọng nhất của mình.

Tagged:

4 thoughts on “TSCQQCNH 31-32

  1. […] Chương 29 | Chương 30 | Chương 31 | Chương 32 […]

    Like

  2. Tiểu Tử Bạch Kim 10/10/2012 at 11:52 Reply

    Tem~
    H nhẹ nhành quá na~
    @vũ sn vui vẻ na,hnay ngày đẹp,nhờ nàng mà được đọc 1 loạt chương mới ~o(>_<)o~

    Like

  3. atamikobayashi 20/07/2015 at 11:53 Reply

    H gì mà gọn gàng vầy ლ(¯ロ¯ლ)

    Like

  4. sao tác giả có thể viết tiểu thụ xuất sớm dị chứ O_O

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: