Y Sinh Thế Gia – 73 (2)

Y Sinh Thế Gia

医生世家

Tác giả: Điệp Chi Linh

Thể loại: hiện đại, nhất công nhất thụ, CP chính dưỡng phụ tử niên thượng, CP phụ huynh đệ niên hạ, HE

Edit: o Vũ

Beta: Nana

***

Chương 73 (2)

Màn hình TV đột nhiên biến thành màu xanh không còn tín hiệu.

 

Trong phòng khách ở nhà lớn An gia im lặng như chết.

 

Phim đã hết, nhưng trong đầu người xem vẫn còn hình ảnh cái chết thảm thương của Tô Tử Hàng.

 

Thiệu Vinh nắm chặt tay, móng tay đâm thật sâu vào lòng bàn tay, thế nhưng vẫn không khống chế được run rẩy.

 

Môi của cậu bị cắn đến chảy máu, sắc mặt vô cùng tái nhợt.

 

Thật là đáng sợ. . . . . .

 

Nhìn tận mắt ba ruột của mình, trước khi chết phải chịu đựng những việc như vậy. . . . . .

 

Thiệu Vinh thậm chí cảm nhận được nỗi đau của hắn khi mỗi một roi quất xuống, đau đến co quắp cả người, trong lòng cậu cũng cảm thấy như bị người ta dùng roi quất, đau đến mức không thể hình dung.

 

Trước giờ chưa từng nghĩ rằng, vị cảnh sát trẻ tuổi kia “hi sinh vì nhiệm vụ” lại là chuyện kinh khủng như vậy. . . . . .

 

Thiệu Vinh không khỏi nhớ lại di ảnh trước bia mộ của hắn, nhìn khuôn mặt nghiêm túc, đôi mắt đen nhánh tràn đầy nhiệt huyết và tinh thần phấn chấn của người trẻ tuổi, lại còn mặc cảnh phục trông vô cùng đẹp trai.

 

Thiệu Vinh còn nhớ mình đã từng hỏi Tô Thế Văn một câu: “Ba cháu là người thế nào?” Lúc ấy, Tô Thế Văn im lặng thật lâu rồi mới đáp: “Ba cháu là người rất tốt.”

 

Tô Thế Văn dùng hai chữ “rất tốt” để hình dung anh trai của mình, có lẽ vì ngoại trừ “rất tốt” ra, không còn từ nào thích hợp hơn để hình dung Tô Tử Hàng, người bị hành hạ tàn nhẫn như thế nhưng vẫn không thỏa hiệp chút nào.

 

Bầu không khí im lặng khiến người ta hít thở không thông kéo dài thật lâu, lâu đến khi không khí sắp đọng lại thì An Dương mới mở miệng nói: “Tôi đã xem đoạn ghi hình này rất nhiều lần.”

 

Lần đầu tiên nhìn thấy hắn còn tưởng rằng mình sẽ phát điên, nhưng đến giờ phút này lại bình tĩnh giống như đang xem một bộ phim.

 

Mười mấy năm đau khổ bị dày vò về mặt tinh thần, An Dương chưa từng nói với bất kì ai.

 

“Biết tại sao tôi lại có đoạn ghi hình này không?” An Dương đứng lên khỏi ghế sô pha, đi tới ngồi xuống bên người Thiệu Vinh, đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc Thiệu Vinh, dịu dàng nói: “Camera trong biệt thự này là do tôi và Tử Hàng cùng lắp đặt. Lúc đầu bọn chúng thừa dịp tôi không có ở nhà, lẻn vào bên trong giải quyết Tử Hàng, bọn chúng không hề biết trên nóc nhà có gắn camera lỗ kim đã quay lại tất cả mọi việc.”

 

“Tiểu Vinh, cậu nói xem, bọn chúng hành hạ Tử Hàng của tôi như vậy. . . . . . Tôi có nên bỏ qua cho bọn chúng không?”

 

“. . . . . .”

 

Thiệu Vinh thật sự không thể đưa ra câu trả lời phủ định.

 

Đừng nói An Dương không bỏ qua cho bọn chúng, ngay cả Thiệu Vinh cũng cực kì tức giận. Lúc xem đoạn ghi hình này, cậu thậm chí hận không thể xông vào màn hình bóp chết mấy tên súc sinh kia!

 

An Dương cười cười, nói: “Xem ra, cậu cũng không phản đối cách tôi báo thù cho Tử Hàng đâu nhỉ.”

 

Thiệu Vinh im lặng cắn chặt môi.

 

An Dương tiếp tục hỏi: “Cậu có biết người nổ súng cuối cùng là ai không?”

 

Thiệu Vinh đột nhiên ngẩn người.

 

—— Làm sao tôi biết được?

 

Người nổ súng đứng ở cửa biệt thự, vì vậy camera trên nóc phòng khách không có quay được khuôn mặt của hắn, chỉ nghe được tiếng bước chân của hắn.

 

Trong đầu Thiệu Vinh đột nhiên hiện lên hình ảnh vừa nhìn thấy trong TV, Tô Tử Hàng ngẩng đầu nhìn ra cửa, thấp giọng nói: “Giết. . . . . Giết tôi đi. . . . . . Thiệu tiên sinh. . . . . .”

 

Lưng Thiệu Vinh đột nhiên cứng đờ, cậu kinh ngạc hỏi: “Người. . . . . . Người kia. . . . . Họ Thiệu?”

 

An Dương gật đầu, “Là Thiệu An Quốc.”

 

“. . . . . .”

 

Sao có thể như vậy được?! Thiệu Vinh thật sự không thể tin nổi.

 

Thiệu An Quốc không phải là viện trưởng trước kia của bệnh viện An Bình sao? Ông ta y thuật cao minh, được xem là lão tiền bối nổi tiếng trong giới y học, là người cha mà Thiệu Trường Canh kính trọng nhất.

 

Mặc dù lúc nào trông ông ta cũng nghiêm túc, không giận mà uy, nhưng tất cả người Thiệu gia đều vô cùng yêu quý ông.

 

Sao ông ta có thể là người nổ súng giết Tô Tử Hàng được?

 

Chuyện này thật sự quá hoang đường!

 

“Không thể nào. . . . . .” Sắc mặt Thiệu Vinh trắng bệch, cậu lắc đầu nói, “Tôi không tin.”

 

An Lạc xen vào: “Tiểu Vinh, Thiệu gia không phải là gia đình bác sĩ chữa bệnh cứu người như trong suy nghĩ của cậu đâu. Ban đầu Thiệu gia cũng nằm trong xã hội đen, là đồng minh tốt nhất của An gia chúng tôi. Ngoại trừ buôn lậu thuốc phiện, Lam Dạ còn buôn lậu nội tạng, Thiệu An Quốc chính là người phụ trách phần này.”

 

Buôn lậu nội tạng. . . . . .

 

Đúng rồi, ngày xưa từng có cảnh sát điều tra buôn lậu nội tạng đến bệnh viện An Bình, lúc đó mình còn làm nhân chứng thời gian cho Thiệu Trường Canh. Nói vậy, Thiệu gia thật sự. . . . .

 

Trong đầu Thiệu Vinh loạn thành một đoàn, sự thật Thiệu An Quốc giết cha ruột Tô Tử Hàng của mình khiến cậu khó có thể chấp nhận.

 

So với vẻ mặt cứng ngắc của An Lạc, An Dương bình tĩnh hơn rất nhiều. Hắn dùng mắt ra hiệu cho An Lạc ngừng lại, sau đó cúi người cởi trói cho Thiệu Vinh, nhẹ nhàng cầm bàn tay lạnh ngắt của cậu.

 

“Thật ra tim của Tử Hàng bị lệch bẩm sinh, thế nên một đạn của Thiệu An Quốc vẫn chưa hoàn toàn giết chết hắn. Sau khi cảnh sát tới nơi, đưa Tử Hàng bị thương và nhiễm trùng nặng đến bệnh viện An Bình gần đó để cấp cứu. . . . . . Thiệu An Quốc thấy tình hình không đúng, vì vậy liền dùng danh nghĩa cứu giúp tự mình vào phòng phẫu thuật, dùng một mũi thuốc mê kết liễu Tử Hàng.”

 

“. . . . . .” Sắc mặt Thiệu Vinh càng trở nên tái nhợt.

 

“Thiệu An Quốc thông đồng với pháp y Âu Dương Lâm sửa đổi báo cáo kiểm tra thi thể, nói Tử Hàng chết do suy tim. Đúng vậy, Âu Dương Lâm chính là người đàn ông xuất hiện trong đoạn phim, lão ta và Thiệu An Quốc là nhân vật chủ chốt của Lam Dạ buôn lậu nội tạng mấy năm qua. Chính hai người bọn chúng đã hợp tác bày ra tất cả mọi việc, giết Tử Hàng rồi mượn tay cảnh sát tiêu diệt Lam Dạ. . . . . .”

 

“Vốn dĩ kế hoạch của bọn chúng thật sự không chê vào đâu được, có điều bọn chúng không ngờ rằng trong phần chứng cứ của Tử Hàng lại không có đề cập đến tôi, vì vậy tôi mới có thể thuận lợi tránh được cảnh sát.”

 

“Thiệu An Quốc không cam lòng, tiếp tục phái người truy sát tôi và An Lạc trên xa lộ cao tốc, muốn đụng chết hai người chúng tôi. May là mạng tôi lớn, xe lăn xuống sườn núi nổ tung vẫn chưa chết được. Đó cũng là nguyên nhân tôi xảy ra tai nạn vào năm cậu hai tuổi.”

 

“Đừng nói nữa. . . . .” Thiệu Vinh đau khổ lấy tay ôm đầu.

 

An Dương im lặng một hồi rồi dịu dàng nói: “Tôi biết, từ nhỏ cậu lớn lên ở Thiệu gia, so với chúng tôi thì cậu có tình cảm với người Thiệu gia hơn. Nhưng Tiểu Vinh à, đừng quên trước khi ba cậu chết đã trải qua những chuyện gì.”

 

“Tiểu Vinh, thật ra Tử Hàng luôn biết sự tồn tại của cậu. Ban đầu khi An Phỉ mang thai cậu, tôi và Tử Hàng ai cũng rất mong chờ đến ngày cậu chào đời. Thậm chí chúng tôi cũng đã nghĩ ra tên cho cậu, vốn định rằng sau khi cậu ra đời sẽ cùng nhau ra nước ngoài sinh sống. . . . . . Tiếc là Tử Hàng không chờ được đến ngày đó.”

 

“Nếu như sau khi biết tất cả sự thật mà cậu vẫn còn muốn trở lại Thiệu gia. . . . . . Vậy tôi cũng không ngăn cản.”

 

An Dương nói xong những lời này liền xoay người trở lại trên lầu.

 

Lên lầu quẹo trái, phòng thứ ba chính là phòng ngủ của hắn. Nhiều năm về trước, An Phỉ còn học ở trong nước; An Dương, An Phỉ và An Lạc, phòng ngủ của ba anh em đều cùng một tầng, phòng ngủ của An Dương ngay sát bên phòng An Phỉ.

 

Kể từ khi ở chung với Tô Tử Hàng, An Dương mua một căn nhà ở ngoài, thời gian trở về nhà cũng càng ngày càng ít.

 

An Dương lẳng lặng đứng trước cửa sổ, nhìn bông tuyết bay lả tả ở bên ngoài.

 

Nhiều năm về trước, cũng trong đêm tuyết rơi như vậy, Tô Tử Hàng cùng hắn đi làm một vụ mua bán ma túy, lúc ấy đối phương âm thầm bố trí mai phục, hai người bị tập kích điên cuồng, thuộc hạ mang theo không chết cũng bị thương nặng.

 

Sau một hồi cùng nhau chiến đấu kịch liệt, hai người rốt cuộc cũng có thể thoát khỏi vòng vây, chạy đến nơi an toàn, trốn sau lưng một chiếc xe con, ai ngờ mới vừa thở dốc một hơi thì đã bị người bắn lén.

 

“Cẩn thận!” Cơ hồ là phản xạ có điều kiện, An Dương kéo Tô Tử Hàng ra phía sau, bản thân mình thì bị đạn bắn trúng bả vai. Sau khi giải quyết xong tên cá lọt lưới kia, An Dương đau đớn ngã ngồi trên đất.

 

Tô Tử Hàng khẩn trương ngồi xuống, cởi quần áo của hắn ra kiểm tra vết thương, “An Dương, An Dương anh có sao không?”

 

Lông mi của Tô Tử Hàng khẽ rung động dưới ánh đèn xe mờ nhạt, trên lông mi thật dài còn dính bông tuyết chưa kịp tan, miệng thở ra khói trong thời tiết mùa đông rét lạnh, hắn tháo khăn quàng cổ trên cổ xuống, cẩn thận băng bó vết thương cho mình, lại còn lo lắng hỏi: “Anh không sao chứ? Vết thương còn đau không?”

 

An Dương vẫn im lặng nhìn hắn, sau khi được băng bó xong thì đột nhiên đưa tay kéo hắn vào trong ngực, sau đó hôn lên môi của hắn.

 

“A. . . . .” Nhìn thấy ánh mắt khiếp sợ của Tô Tử Hàng, An Dương càng ôm hắn càng chặt, đầu lưỡi cũng luồn vào trong miệng của hắn, dịu dàng hôn.

 

Đó là hắn lần đầu tiên hôn Tử Hàng.

 

Thật ra trước đó hắn đã nhẫn nại lâu lắm rồi.

 

Tô Tử Hàng không chỉ là anh em cùng vào sinh ra tử, kề vai chiến đấu với hắn, mà còn là người trong lòng của hắn. Hắn không muốn dọa Tô Tử Hàng sợ, vì vậy đành phải cố nhịn, nhưng hôm đó rốt cuộc cũng không nhịn được, dùng một nụ hôn phá vỡ mối quan hệ này.

 

Đã nhiều năm như vậy, nhưng An Dương vẫn không thể quên được đêm hôn nhau lần đầu tiên, hôm đó tuyết rơi lả tả trên đường, cách không xa còn vang lên nhiều tiếng súng liên tiếp, còn có lông mi khẽ rung động và khuôn mặt đỏ bừng của người nọ.

 

Hôm nay tuyết vẫn rơi hệt như nhiều năm về trước, nhưng chỉ còn lại một người cô độc đứng trước cửa sổ hoài niệm.

 

An Dương mở ví tiền ra, cúi đầu nhìn tấm hình trong ví.

 

Đó là một buổi chiều thời tiết tốt, An Dương nhất thời cao hứng chụp tấm hình này ở trước cổng biệt thự. Hai người trong tấm hình mặc áo ngắn tay, đội mũ lưỡi trai, cầm vợt tennis, thoạt nhìn y như một đôi kiện tướng thể dục thể thao.

 

Trên mặt cả hai đều nở nụ cười rực rỡ, hạnh phúc đến chói mắt.

 

Đây cũng là bức ảnh duy nhất mà hai người bọn họ chụp chung.

 

Những năm gần đây, mỗi khi nhớ đến người kia, An Dương sẽ lấy bức ảnh này ra, nhìn khuôn mặt mỉm cười của Tô Tử Hàng trong ảnh.

 

Hắn luôn mang theo tấm hình này bên người, giống như Tử Hàng của hắn đến bây giờ cũng chưa từng rời xa.

 

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

(Vũ làm sót phần này (◣_◢), sẽ bổ sung trong nay mai)

10 thoughts on “Y Sinh Thế Gia – 73 (2)

  1. Tiểu Hàn 27/04/2013 at 13:01 Reply

    Đọc chùa đã lâu, chính là bây giờ mới com cho editor
    Thật tội lỗi T^T
    Trước hết, xin cảm ơn các editors đã bỏ công ra edit bộ truyện hay như thế này T^T
    Đọc chương này, thật sự thấy đau thay cho An Dương, An Lạc…
    Tiểu Vinh thì ít ra vẫn còn Thiệu cha
    Nhưng An Dương thì lại chẳng còn gì cả. Tử Hàng đi rồi, Thiệu Vinh cũng thuộc về người kia.
    Còn An Lạc…
    Yêu đơn phương anh trai mình quả thật rất đau khổ, may là em ấy cũng đã tìm thấy tình yêu của mình T^T
    Ôi…cảm xúc dâng trào nên lảm nhảm chả ra đâu vào đâu
    Mong mọi người bỏ qua cho

    Like

    • Nana 28/04/2013 at 01:24 Reply

      ^^ cảm ơn bạn nha, thật ra thì cứ dâng trào cảm xúc thế này đi, bọn mình thích đọc cmt thế này lắm xP

      Like

      • Tiểu Hàn 30/04/2013 at 20:11 Reply

        hề hề :D
        Tớ sẽ cố gắng a~ =))

        Like

  2. pelisa2010 27/04/2013 at 20:47 Reply

    Đều do các nàng cắt giữa chừng làm ta hiểu lầm Anh Dương!!!! Ta thật hối hận :( Anh Dương rất là yêu Anh Hàng! Ta cảm nhận đc điều đó mà :3 *hét* Anh Dương a~ ta thật rút lại những lời nói ngươi tàn nhẫn ở phần trước *ăn năn*

    Like

    • Nana 28/04/2013 at 01:26 Reply

      Lần sau nhớ bình tĩnh nha nàng =))

      Like

  3. bebe 27/04/2013 at 21:37 Reply

    chỉ cảm thấy rất đau, rất đau lòng……..

    Like

  4. Smile 27/04/2013 at 21:53 Reply

    Mình thắc mắc 1 điều nếu An Dương và Tử Hàng yêu nhau thì tại sao Tử Hàng lại có con với An Phỉ?

    Like

  5. Thương Vũ 27/04/2013 at 22:28 Reply

    Thụ tinh nhân tạo mà.

    Like

  6. Tiểu Quyên 28/04/2013 at 07:34 Reply

    đọc chương này thấy tội anh dương quá , anh hàng chết rồi ảnh chỉ còn lại một mình
    may mà em vinh có canh ở bên cạnh hạnh phúc hơn nhiều

    Liked by 1 person

  7. […] | 68 | 69 | 70 | 71 | 72 | 73 (1) | 73 (2) […]

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: