Y Sinh Thế Gia – 76 (1)

Y Sinh Thế Gia

医生世家

Tác giả: Điệp Chi Linh

Thể loại: hiện đại, nhất công nhất thụ, CP chính dưỡng phụ tử niên thượng, CP phụ huynh đệ niên hạ, HE

Edit: o Vũ

Beta: Nana

***

Chương 76 (1)

Đại kết cục

 

Trong nhà lớn An gia, Thiệu Vinh vừa mới tiễn An Dương đi thì tới lượt An Lạc gõ cửa phòng của cậu.

Thiệu Vinh nhìn sắc mặt lãnh đạm của hắn, một hồi lâu cũng không biết nên nói gì.

An Dương cho người ta cảm giác rất dịu dàng, giống như gió mát tháng ba, nhưng An Lạc lại cho người ta cảm giác lại vô cùng lạnh lẽo, khuôn mặt không chút biểu tình cộng thêm ánh mắt sắc bén cứ như một cái máy điều hòa biết đi.

Thiệu Vinh ngồi dậy nhìn hắn, “Cậu, cậu tìm con?”

An Lạc không nói lời nào, cầm một ly nước và một viên thuốc đặt lên tủ đầu giường.

Thiệu Vinh nghi ngờ hỏi: “Đây là cái gì vậy?”

“Lấy cho con một viên thuốc ngủ, không muốn uống thì cứ để đó.”

An Lạc xoay người muốn rời đi, Thiệu Vinh đột nhiên lên tiếng: “Cậu, cậu muốn lấy phần chứng cứ kia có phải là lo cậu An Dương sẽ gặp nguy hiểm không?”

Sắc mặt An Lạc cứng ngắc, một lát sau mới thấp giọng nói: “Thật ra phần chứng cứ đó cũng không thể uy hiếp An Dương được bao nhiêu. Nhiều năm trước sau khi hắn gặp tai nạn giao thông, bệnh viện đã tuyên bố hắn chết rồi. Theo luật pháp mà nói, An Dương là một người đã chết, bây giờ hắn về nước cũng không phải dùng thân phận An Dương.” An Lạc dừng một chút, “Chỉ là, cậu không muốn phần chứng cứ này rơi vào tay người khác.”

Thiệu Vinh suy nghĩ một chút, nói: “Nếu con lấy chứng cứ tới đây, cậu cho con về gặp baba con có được không?”

An Lạc cau mày, “Con vẫn còn muốn trở lại bên cạnh Thiệu Trường Canh?”

Thiệu Vinh gật đầu, “Vâng.”

An Lạc im lặng một hồi rồi hỏi: “Con. . . . . . Thích hắn?”

Thiệu Vinh không hề do dự, nghiêm túc gật đầu nói: “Đúng vậy, con thích hắn.”

Thật ra nói những lời này cũng không khó, chỉ là trước kia cậu suy nghĩ quá nhiều. Quan hệ cha con nhiều năm, ánh mắt người xung quanh, chênh lệch tuổi tác, hai người có rất nhiều trở ngại. Nhưng dù sao cũng không thể làm trái với cảm giác thật sự trong lòng, thích là thích, bây giờ Thiệu Vinh không còn do dự gì về tình cảm dành cho hắn nữa.

“Hai người đã nói, nếu sau khi con biết sự thật mà vẫn còn muốn trở về, hai người sẽ không ngăn cản con.” Thiệu Vinh nhìn An Lạc, nhẹ giọng nói, “Bây giờ ba nhất định rất đau lòng, con muốn trở lại bên cạnh ba.”

“. . . . . .” An Lạc im lặng.

“Thiệu An Quốc đã mất, ba ruột con cũng qua đời nhiều năm, chúng ta là người còn sống, không cần phải vùi mình trong bóng ma quá khứ mãi, cậu nói có đúng không?”

Nhìn vẻ mong chờ chân thành trong mắt Thiệu Vinh, An Lạc không biết nên trả lời như thế nào.

Thật buồn cười làm sao, hắn và An Dương đau khổ nhiều năm mà chẳng ai suy nghĩ được thấu đáo như Thiệu Vinh.

Có lẽ chính vì bản tính đơn thuần và thẳng thắn nên Thiệu Vinh mới có thể suy nghĩ đơn giản như vậy.

Không sai, chuyện cũ đã qua, người đã chết cũng là sự thật, người sống không cần phải vùi mình vào quá khứ, đạo lí đơn giản này ai cũng hiểu, nhưng có bao nhiêu người có thể khoan dung được như Thiệu Vinh?

An Dương không làm được, An Lạc cũng không làm được.

Chỉ có Thiệu Vinh đơn thuần mới có thể làm được điều đó.

Sau khi biết được sự thật, cậu sẽ căm giận Thiệu An Quốc thật đấy, nhưng cậu chưa từng nghĩ đến việc trả thù, lại càng không để cho loại cảm xúc căm giận này ảnh hưởng đến một người luôn yêu thương mình.

Thiệu An Quốc đã xảy ra chuyện, việc đầu tiên cậu nghĩ đến không phải là niềm vui báo thù mà là lo lắng cho người trong lòng, lo lắng Thiệu Trường Canh sẽ cảm thấy khổ sở.

Ở nơi trắng đen tiếp giáp, ở thời điểm phải lựa chọn, Thiệu Vinh đã chọn bên màu trắng hướng về ánh mặt trời.

Bởi vì trong lòng cậu còn rất nhiều điều tốt đẹp quan trọng hơn việc báo thù.

Nhìn ánh mắt mong chờ của Thiệu Vinh, An Lạc bất chợt cảm thấy đau lòng.

Thật ra tính tình của Thiệu Vinh rất giống Tô Tử Hàng, cả hai đều có thói quen nghĩ mọi việc theo hướng tích cực, ân oán rõ ràng, tâm địa thiện lương. Ngày xưa An Dương bị Tô Tử Hàng hấp dẫn có lẽ cũng do Tô Tử Hàng cho người ta một cảm giác rất ấm áp.

Còn mình từ nhỏ đã lăn lộn trong xã hội đen, không biết cách khiến người ta cảm thấy ấm áp như thế nào.

Mình và An Dương là cùng một loại người, lạnh lùng tận xương, tâm cơ thâm trầm, vì đạt được mục đích sẽ không từ bất cứ thủ đoạn tàn nhẫn nào, tính cách thế này đều do hoàn cảnh gai góc tạo nên. Trong thế giới đó, nếu bạn không cầm súng, bạn sẽ trở thành vong hồn dưới súng kẻ khác.

Nhưng người sống lâu trong bóng tối sẽ khát vọng ánh mặt trời ấm áp, vì vậy An Dương mới yêu Tô Tử Hàng chứ không hề động tâm với mình, người vẫn theo bên cạnh hắn từ trước tới giờ. . . . . . Thật ra qua nhiều năm như vậy, An Lạc cũng đã hiểu được điều này.

Thấy sắc mặt An Lạc đột nhiên trở nên cô đơn, Thiệu Vinh không nhịn được lo lắng hỏi: “Cậu?”

An Lạc phục hồi tinh thần lại, nhìn Thiệu Vinh một cái, nói: “Được rồi, cậu chấp nhận lời đề nghị của con. Con giao phần chứng cứ kia cho cậu, cậu sẽ tiêu hủy nó. Thiệu An Quốc đã chết, chuyện này cũng không cần phải truy cứu nữa.”

Nghe lời hắn nói, trong mắt Thiệu Vinh lập tức hiện lên nét vui mừng, “Ngày mai con sẽ đi lấy mấy thứ đó đến cho cậu.”

An Lạc gật đầu, “Được,” dừng một chút, “Bất quá, cậu có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Suốt đời này con cũng không được đến thăm mộ Thiệu An Quốc.”

Thiệu Vinh im lặng, gật đầu, “Vâng.”

Có lẽ đây là điểm giới hạn của An Dương và An Lạc. Thân là con trai Tô Tử Hàng, Thiệu Vinh cũng không muốn đến trước mộ Thiệu An Quốc bái tế.

“Đi ngủ sớm một chút đi.” An Lạc nói xong câu này liền xoay người ra khỏi cửa.

Chờ đến bóng lưng của hắn biến mất, lúc này Thiệu Vinh mới ngồi dậy, cầm ly nước trên tủ đầu giường uống một hớp.

Nhiệt độ nước vừa phải, hiển nhiên đã được kiểm tra qua. Thiệu Vinh bẻ nửa viên thuốc ngủ rồi nuốt xuống, nằm trên giường nhắm mắt lại, một lát sau rốt cuộc cũng chìm vào mộng đẹp.

***

Mà lúc này, người cho rằng Thiệu Vinh đã xảy ra chuyện, Thiệu Trường Canh đang điên cuồng nhấn ga phóng xe đến nhà lớn An gia, chiếc xe Jaguar màu bạc phóng vun vút trên đường cao tốc như một con báo.

May là đang nửa đêm, xe cộ trên đường cũng không nhiều, Thiệu Trường Canh lái một đường không hề gặp trở ngại, rất nhanh đã tới trước cổng nhà lớn An gia.

Biệt thự này vẫn hệt như trong trí nhớ, kiến trúc đặc biệt do mẹ An Phỉ tự mình thiết kế. Bây giờ đèn cả biệt thự đều tắt, ngôi nhà hai tầng tối đen như mực, chỉ có hai ngọn đèn mờ ảo chiếu sáng căn biệt thự có kiến trúc đặc biệt này.

Thiệu Trường Canh dừng xe lại, đi tới trước cổng nhấn chuông.

Vừa rồi đi quá vội, Thiệu Trường Canh chưa kịp mặc thêm quần áo, trên người chỉ có một cái áo len mỏng, bên ngoài phủ thêm áo khoác màu đen. Bây giờ đang là rạng sàng ngày đông, nhiệt độ rất thấp, trên trời lại đổ tuyết, đứng trước cổng một lát mà hai tay đã bị đông lạnh đến tấy đỏ.

Trước giờ Thiệu Trường Canh không sợ lạnh, cũng không cảm thấy khó chịu với nhiệt độ rét lạnh như thế này.

Điều làm hắn khó chịu chính là lo lắng cho Thiệu Vinh.

Điện thoại Thiệu Vinh vẫn gọi không được khiến lòng hắn nóng như lửa đốt.

Từ nhỏ Thiệu Vinh đã rất nhát gan, nếu thật sự bị thái tử bắt cóc, bây giờ nhất định nó vừa lạnh vừa sợ. Nghĩ đến hình ảnh nhóc con núp trong góc tường run rẩy, Thiệu Trường Canh cảm thấy trong ngực rất đau.

Tiểu Vinh đừng sợ, baba sẽ tới đón con nhanh thôi. . . . .

Hắn vừa tự an ủi mình, vừa tiếp tục nhấn chuông, thế nhưng nhấn hồi lâu cũng không thấy ai đáp lại, vị trí của Thiệu Vinh hiển thị trên điện thoại di động vẫn đứng bất động ở một chỗ.

Chẳng lẽ nó đã xảy ra chuyện?

Suy nghĩ như vậy khiến Thiệu Trường Canh đổ mồ hôi lạnh, hắn rốt cuộc không nhịn được đạp mạnh vào cổng lớn An gia.

Lúc này cửa phòng ngủ thứ nhất trên lầu đột nhiên mở ra, An Lạc âm trầm bước ra ngoài, thuận tay mở đèn lớn ở phòng khách.

“. . . . . .” Khi ánh mắt của hai người chạm nhau, trong không khí lập tức xẹt lửa.

Thiệu Trường Canh nhìn An Lạc, lạnh lùng nói: “An Lạc, có phải Thiệu Vinh bị cậu mang đến nơi này không? Rốt cuộc cậu muốn gì?”

An Lạc chậm rãi đi tới ghế sô pha ngồi xuống, ngáp một cái, khuôn mặt không có biểu tình gì nhìn Thiệu Trường Canh.

Thiệu Trường Canh bình tĩnh hỏi: “Thiệu Vinh đâu?”

An Lạc im lặng hồi lâu mới mở miệng: “Ngày mai tôi sẽ sang nước ngoài, tôi muốn mang Thiệu Vinh theo. Dù sao nó cũng là con cháu của An gia chúng tôi, tôi dẫn nó đi kế thừa gia nghiệp là chuyện đương nhiên đúng không?”

“Không được.” Thiệu Trường Canh lập tức phản đối, “Tôi sẽ không để cậu mang nó đi.”

“Lí do?”

“Tôi muốn ở bên cạnh nó, bởi vì tôi yêu nó, lí do này đã đủ chưa?”

An Lạc nhìn Thiệu Trường Canh, im lặng một lúc lâu mới thấp giọng nói: “Anh cũng rất thẳng thắn.”

Thiệu Trường Canh thản nhiên nhìn An Lạc, “Chuyện đã tới nước này cũng không cần quanh co làm gì nữa, tôi và Thiệu Vinh đã sớm không còn là cha con bình thường, bây giờ nó là người yêu của tôi, cậu đừng hòng mang nó đi, tôi chỉ nói với cậu ba chữ thôi —— Không thể nào.”

“. . . . . .” Nhìn thái độ cường ngạnh của Thiệu Trường Canh, nhất thời An Lạc cũng không biết nên nói cái gì.

Nếu cẩn thận tính kĩ, hắn và Thiệu Trường Canh đã đàm phán với nhau ba lần rồi, lần đầu tiên là về quyền nhận nuôi Thiệu Vinh lúc sáu tuổi, lần thứ hai là vì cái két sắt kia, lần này là về việc đi hay ở của Thiệu Vinh.

Lần nào gặp phải chuyện của Thiệu Vinh, thái độ của Thiệu Trường Canh cũng vô cùng kiên quyết, không cho thương lượng dù chỉ một chút, hiển nhiên Thiệu Vinh rất quan trọng đối với hắn. Chính hắn đã nói, Thiệu Vinh là điểm giới hạn của hắn.

Bầu không khí im lặng kéo dài một lúc lâu, một cánh cửa phòng ngủ khác trên lầu đột nhiên mở ra. An Lạc ngẩng đầu nhìn lên trên một cái, Thiệu Trường Canh nhìn theo ánh mắt của hắn thì thấy An Dương không có biểu tình gì đứng trước cửa phòng ngủ.

Thiệu Trường Canh cười cười: “An Dương. . . . . . Đã lâu không gặp.”

“Đúng là đã lâu không gặp.” An Dương vừa đi xuống lầu vừa nói, “Đối với chuyện tôi vẫn chưa chết, hình như anh cũng không ngạc nhiên?”

Thiệu Trường Canh gật đầu, bình tĩnh nói: “Két sắt của An Phỉ ở trong tay tôi, tôi đã xem nhật kí mà cô ấy để lại, đã sớm đoán được cậu là thái tử rồi.”

An Dương kinh ngạc nói: “Chúng tôi tìm người lật khắp biệt thự cũng không tìm được cái két sắt kia, thì ra Thiệu Vinh đã đưa nó cho anh?”

“Cũng không phải nó đưa cho tôi, là tự tôi tìm được.” Thiệu Trường Canh dừng một chút, “Tiểu Vinh chôn két sắt này ở trong rừng, còn để lại kí hiệu trên cây, cái kí hiệu đó là kí hiệu khi còn bé nó rất thích vẽ, tôi nhìn một lần là biết.”

“. . . . . . Hai người thật hiểu nhau.” An Dương trầm giọng nói, “Bây giờ hơn nửa đêm anh chạy tới An gia là muốn tìm người sao?”

Thiệu Trường Canh nhíu mày, “Tôi sẽ không để cậu mang Thiệu Vinh đi.”

“Lí do là anh yêu nó?” An Dương nhìn thẳng vào Thiệu Trường Canh, “Đừng quên nó chính là con nuôi của anh.”

“Vậy thì sao?” Thiệu Trường Canh cười cười, “Tôi yêu nó, điều đó không có liên quan đến thân phận của nó. Tôi không để ý chuyện nó chỉ là đứa trẻ được tạo từ gen và ống nghiệm, cũng không để ý chuyện nó là đứa con trai tự tay tôi nuôi lớn. Tôi chỉ biết nó là Tiểu Vinh mà tôi yêu thương nhất.”

An Dương và An Lạc liếc mắt nhìn nhau, không nói được lời nào.

Đúng vậy, không để ý.

Thiệu Trường Canh có khí phách như vậy, chỉ hai câu “không để ý” liền ném phăng chướng ngại vật khổng lồ mà người khác khó có thể vượt qua.

Hắn không để ý thân thế của Thiệu Vinh, không để ý ân oán tình cừu giữa Thiệu gia và Tô gia. Hắn yêu Thiệu Vinh, những việc khác đều không liên quan. Hắn yêu Thiệu Vinh, bối cảnh phức tạp của Thiệu Vinh cũng không ảnh hưởng đến hắn.

Hắn yêu Thiệu Vinh, chỉ đơn giản vậy thôi. Bất kể Thiệu Vinh sinh ra vì cái gì, bất kể trong thân thể Thiệu Vinh chảy dòng máu của ai, hắn chỉ biết Thiệu Vinh là bảo bối mà Thiệu Trường Canh hắn yêu thương nhất.

Lời này sao lại giống lời Thiệu Vinh vừa nói với An Lạc đến thế.

—— Không để ý.

Hai người trong cuộc đã không để ý, những người khác có tư cách gì ngăn cản?

Thiệu Trường Canh nhìn An Lạc, nói từng câu từng chữ: “An Lạc, lúc đầu khi tôi mang nó đi, cậu đã hỏi tôi một câu. Cậu hỏi, nếu Thiệu Vinh không phải là con ruột của tôi, tôi mang nó về chăm sóc có phải rất thiệt thòi hay không?”

“Đáp án bây giờ của tôi vẫn giống như lúc ấy.”

“Tôi mang nó về, chăm sóc nó hơn mười năm. Đến bây giờ tôi cũng chưa hề cảm thấy thiệt thòi, ngược lại tôi còn cảm thấy rất may mắn.”

Nhìn ánh mắt thản nhiên của Thiệu Trường Canh, nghe giọng nói bình tĩnh của hắn, cứ như chuyện yêu Thiệu Vinh chẳng có gì phải giấu diếm.

Mà là chuyện đương nhiên, quang minh chính đại.

Trong lòng An Dương khẽ chấn động.

Hình như hắn đã hiểu tại sao Thiệu Vinh lại lo lắng cho Thiệu Trường Canh như thế.

Bao dung như vậy, bảo vệ như vậy, chỉ khi nào gặp chuyện liên quan đến Thiệu Vinh mới thấy được mặt dịu dàng của hắn, khó trách Thiệu Vinh lại một mực chung thủy với hắn.

An Dương cười cười, hỏi: “Anh cho là sau khi biết được sự thật, nó vẫn sẽ lựa chọn ở bên cạnh anh chứ không phải cùng tôi ra nước ngoài sao?”

“. . . . . .” Thiệu Trường Canh im lặng.

“Sao vậy, không có lòng tin à?”

Thiệu Trường Canh cười cười nói: “Nó sẽ không trút giận sang tôi. Thiệu Vinh là đứa con một tay tôi nuôi lớn, tính cách của nó thế nào tôi hiểu rất rõ. Xin cậu để yên cho nó tự quyết định, nếu nó thật sự muốn đi với các người, tôi sẽ không ngăn cản.”

An Dương và An Lạc liếc mắt nhìn nhau.

Nhìn khuôn mặt mỉm cười tự tin của Thiệu Trường Canh khi nói ra những lời này, hiển nhiên hắn và Thiệu Vinh đã quá hiểu nhau, không ai có thể nhúng tay vào phá hư nữa rồi.

An Dương và An Lạc thiếu điều lật hết cả đất cũng không tìm được két sắt, thế nhưng Thiệu Trường Canh lại có thể dễ dàng tìm được. Thiệu Vinh tùy tiện vẽ kí hiệu, người khác có thể không nhớ, nhưng trong mắt hắn lại trở thành đầu mối rõ ràng.

Sau khi Thiệu Vinh biết được sự thật, mặc dù căm hận Thiệu An Quốc nhưng vẫn không đổ tội lên đầu Thiệu Trường Canh, tình cảm dành cho Thiệu Trường Canh cũng không hề thay đổi.

Thiệu Vinh là đứa con do tự tay Thiệu Trường Canh nuôi lớn. . . . . .

Nhiều năm như thế, tự tay mặc quần áo cho cậu, tự tay đút cậu ăn cơm, nhìn cậu trưởng thành qua từng ngày, từ một đứa bé nho nhỏ trở thành thiếu niên cao lớn hôm nay . . . . .

Trên đời này còn ai hiểu rõ Thiệu Vinh hơn Thiệu Trường Canh?

Thiệu Vinh chọn ai đã không cần phải đoán nữa rồi.

8 thoughts on “Y Sinh Thế Gia – 76 (1)

  1. tieuMM 05/05/2013 at 10:59 Reply

    tem @, @

    Like

  2. maichan(◔ᴥ◔) 05/05/2013 at 12:57 Reply

    ( ̄ー ̄)Ta rất thích tính cách quyết đoán của Thiệu cha. Đúng là mẫu người lý tưởng để Tiểu Vinh gởi gắm cả đời.

    Like

  3. Tử Mộc 05/05/2013 at 19:37 Reply

    Hự… đọc đến đoạn “bây giờ nhất định nó vừa lạnh vừa sợ. Nghĩ đến hình ảnh nhóc con núp trong góc tường run rẩy” ta ko nhịn đc bật cười, hì hì… Anh Canh lo cho em Vinh quá cơ… Thế là sắp hết rồi, 2 người tin tưởng nhau như vậy thiệt ngọt ngào mà…
    Mà cũng tội An Lạc ghê, cảm thấy anh ấy cứ đứng sau cô đơn nhìn anh mình yêu người khác mà đau lòng (ღ˘⌣˘ღ)

    Like

  4. Amex 05/05/2013 at 19:43 Reply

    The la co hai cap doi hanh phuc rui. May qua. Minh cu so Thieu cha xay ra chuyen. Chi co tinh yeu chan chinh moi lam nen dieu ki dieu. Vay nen cac you cu yeu nhau di va hanh phuc cho den tan cuoi doi den dau bac rang long hay la lau hon nua, sang den tan the gioi ben kia.

    Like

  5. pelisa2010 05/05/2013 at 19:55 Reply

    Bởi mới nói. Anh Canh với em Vinh là 1 cặp trời sinh rồi! Khỏi bàn cãi nữa a~
    Gặp bạn An Lạc còn làm bộ nói đem em Vinh thử lòng Anh Canh nữa :))
    thiệt tình hà :))

    Like

  6. Lam Ngọc Cẩn 05/05/2013 at 22:50 Reply

    *thỏa mãn*

    Like

  7. Tiểu Quyên 06/05/2013 at 09:45 Reply

    anh canh như vậy em vinh thích là phải…………hihi………………

    Like

  8. ngocanh 07/05/2013 at 23:53 Reply

    ta thich tinh cach quyet doan ,,,good

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: