Y Sinh Thế Gia – 76 (2) – Hoàn Chính Văn

Hôm nay tự nhiên nổi hứng, năng suất quá, hoàn chính văn luôn rồi nè ╥_╥

Y Sinh Thế Gia

医生世家

Tác giả: Điệp Chi Linh

Thể loại: hiện đại, nhất công nhất thụ, CP chính dưỡng phụ tử niên thượng, CP phụ huynh đệ niên hạ, HE

Edit: o Vũ

Beta: Nana

***

Chương 76 (2)

Đại kết cục

Im lặng một lúc lâu sau, An Dương cười khẽ, “Thiệu Trường Canh, ngày xưa ở Anh anh đã giúp đỡ An Phỉ rất nhiều, sau này còn nhận nuôi Tiểu Vinh và dốc lòng chăm sóc nó nhiều năm như vậy, thật ra tôi cũng không ghét anh,” ngừng một chút, An Dương lại thấp giọng nói, “Ba anh đã mất, ân oán giữa hai nhà chúng ta dừng ở đây đi.”

Mặc dù không ghét nhưng cũng chưa tới mức thích, nhưng ít nhất những hận thù kia nên chết theo Thiệu An Quốc thôi, không cần tiếp tục truy cứu nữa. Huống chi Thiệu Vinh thích Thiệu Trường Canh như vậy, An Dương cũng không có tâm tình chia rẽ bọn họ.

“Vậy là tốt nhất.” Thiệu Trường Canh gật đầu, “Bây giờ tôi có thể lên lầu đón nó chưa?”

Thấy An Dương mỉm cười, Thiệu Trường Canh cũng cười đáp lại.

“Cảm ơn.”

Một nụ cười xóa hết ân oán, người cảm thấy nhẹ nhõm không phải chỉ riêng Thiệu Trường Canh.

Thiệu Trường Canh vừa muốn lên lầu đón Thiệu Vinh, cửa phòng ngủ trên lầu đột nhiên bị đẩy ra.

Thiệu Vinh mặc đồ ngủ đi dép lê chạy như điên xuống lầu, nhào thẳng vào trong ngực Thiệu Trường Canh dưới ánh mắt kinh ngạc của An Dương và An Lạc.

“Sao ba lại tới đây?! Con tưởng con nằm mơ mới nghe thấy tiếng ba chứ! Ba có sao không? Có bị thương chỗ nào không? Bọn họ có làm gì ba không?”

Thiệu Vinh còn tưởng rằng Thiệu Trường Canh bị hai cậu của mình đổi ý bắt tới đây, lo hắn gặp chuyện không may nên đưa tay sờ soạng khắp người hắn, kiểm tra xem có vết thương nghiêm trọng nào không.

Sau khi xác nhận không có vết thương nào, Thiệu Vinh lại lo lắng hỏi: “Ba không sao chứ?”

“. . . . . .” Thiệu Vinh đột nhiên nhào tới làm Thiệu Trường Canh giật mình.

An Dương và An Lạc bị xem thành “người xấu” chỉ biết liếc mắt nhìn nhau, rất ăn ý tiếp tục giữ im lặng.

“Sao ba không trả lời?” Thiệu Vinh nghi ngờ nhìn Thiệu Trường Canh.

Nhìn ánh mắt lo lắng của cậu, trong lòng Thiệu Trường Canh mềm nhũn, hắn đưa tay sờ sờ đầu Thiệu Vinh, dịu dàng nói: “Yên tâm, ba không sao.”

Lúc này Thiệu Vinh mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó quay đầu lại hỏi An Lạc: “Cậu, không phải cậu đã hứa với con là không truy cứu rồi sao?”

“. . . . . .”

Có ai truy cứu đâu, là ba của con nửa đêm nửa hôm xông tới đá cửa nhà cậu ấy chứ.

An Lạc nhìn Thiệu Vinh một cái, lười trả lời.

Cũng là An Dương mỉm cười nói: “Được rồi, hơn nửa đêm gọi người ta dậy, thấy Thiệu Vinh không sao chắc anh yên tâm rồi nhỉ.”

Thiệu Vinh quay đầu lại nghi ngờ nhìn Thiệu Trường Canh, Thiệu Trường Canh chỉ cười cười.

“Tôi nghỉ ngơi trước.” An Dương xoay người lên lầu, đi được một nửa thì quay đầu lại nói, “Tiểu Vinh, ngày mai bay lúc năm giờ chiều, trước bốn giờ cậu sẽ gọi điện thoại cho con, đến lúc đó cho cậu câu trả lời.”

Thiệu Vinh gật đầu: “Vâng. . . . . .”

An Dương xoay người lên lầu, An Lạc im lặng nhìn hai người một cái rồi cũng lên lầu ngủ.

***

Trong phòng khách chỉ còn lại hai người, lúc này Thiệu Vinh mới hỏi: “Đúng rồi, sao đột nhiên ba lại tới đây?”

Thiệu Trường Canh thấp giọng nói: “Điện thoại di động của con gọi mãi không được, ba tưởng con đã xảy ra chuyện nên mới tìm tới đây.”

Thiệu Vinh vội nói: “Con không sao, cũng tại ba. . . . . . Sao không chịu bắt điện thoại?”

Thiệu Trường Canh giải thích: “Lúc đi đón con, gần sân bay đột nhiên xảy ra tai nạn giao thông, ba đi theo xe cứu thương về bệnh viện, vào phòng phẫu thuật vội quá nên để quên di động trong xe, vì vậy mới không nghe thấy điện thoại của con.”

“Thì ra là vậy, con còn tưởng rằng ba đã xảy ra chuyện.”

“Ba không sao.” Thiệu Trường Canh dừng một chút, “Tiểu Vinh, theo ba về nhà được không?”

Thiệu Vinh lập tức gật đầu, “Được, chờ con một chút, con thay quần áo với xếp hành lí là đi được rồi.”

Thiệu Vinh quay về phòng ngủ nhanh chóng thay quần áo, sau đó xách vali chạy xuống lầu, thấy Thiệu Trường Canh đang đứng tại chỗ yên lặng chờ mình.

Trong phòng khách sáng đèn, cửa phòng vẫn còn mở, một mình Thiệu Trường Canh đứng lẳng lặng ở đó, vóc người cao lớn dưới ánh đèn trông có chút mệt mỏi.

Ngoài cửa, gió lạnh xen lẫn bông tuyết bay vào phòng khách, rơi xuống trên tóc hắn. Có lẽ do ra ngoài quá vội vàng, hắn mặc rất ít quần áo, áo khoác ngoài màu đen bị gió thổi tung vạt áo, hai tay cũng đông lạnh đến đỏ tấy cả rồi.

Trước giờ hắn vẫn luôn lẳng lặng chờ đợi như vậy.

Lúc mình còn nhỏ thì đứng chờ mình trước cổng trường, năm ấy khi mình thi tốt nghiệp trung học thì đứng chờ bên ngoài cho đến khi mình thi xong, sau đó chờ mình quay đầu lại, chờ mình cho hắn một câu trả lời. . . . . .

Trước kia dây thần kinh của mình quá thẳng, căn bản không biết quay đầu lại. Thật ra thì lần nào cũng vậy, chỉ cần mình quay đầu lại sẽ luôn thấy hắn đứng chờ ở phía sau, đến giờ cũng chưa từng rời đi.

Vừa rồi ở trên lầu nghe hắn nói chuyện với An Dương và An Lạc, Thiệu Vinh mới biết thì ra Thiệu Trường Canh đã sớm biết chuyện thái tử, trong hai năm mình vô tư không biết gì, có lẽ mỗi ngày hắn đều sống trong đề phòng và lo lắng.

Bao dung và bảo vệ như vậy khiến Thiệu Vinh cảm thấy mũi mình ê ẩm.

Cậu vội vàng đi tới bên Thiệu Trường Canh, đau lòng cầm tay của hắn, nhẹ nhàng thổi vài hơi nhiệt khí, xoa xoa ngón tay cứng ngắc của hắn. Chờ đến khi ngón tay của hắn dần dần ấm lên, Thiệu Vinh mới nhỏ giọng oán giận nói: “Hơn nửa đêm mà mặc ít như vậy, sao không lên xe đợi? Ba không biết lạnh à?”

Thiệu Trường Canh nói: “Không sao.”

Thiệu Vinh nhìn hắn, “Còn nói không sao? Gió lạnh như vậy rất dễ bị cảm.”

Nghe giọng nói đau lòng của cậu, Thiệu Trường Canh mỉm cười, cầm lại tay Thiệu Vinh, “Biết rồi, chúng ta đi thôi.”

Thật ra thì không có lạnh chút nào, nhất là lúc nhìn thấy Thiệu Vinh lo lắng cho mình như vậy, còn dùng cách xoa tay khờ khạo sưởi ấm cho mình. . . . . .

Mặc dù đang giữa đêm khuya trời đông tuyết rơi lạnh buốt, Thiệu Trường Canh lại cảm thấy lòng mình ấm áp như mùa xuân.

***

Đặt vali Thiệu Vinh vào cốp xe, mở cửa xe cho Thiệu Vinh lên ngồi, lúc này Thiệu Trường Canh mới trở về vị trí ghế lái, khởi động xe một lần nữa.

So với lúc đi lòng nóng như lửa đốt, lúc về Thiệu Trường Canh chạy rất chậm, giống như muốn làm dịu lại những cảm xúc kịch liệt vừa rồi.

Dọc đường đi không ai nói câu nào.

Thiệu Vinh không dám mở miệng nói chuyện với Thiệu Trường Canh, dù sao hắn đã bận rộn cả ngày, nghe mấy lời hắn nói ban nãy, hình như là hắn tự mình lên bàn phẫu thuật, sau khi làm xong phẫu thuật nhất định rất mệt mỏi, bây giờ không nên làm phiền hắn thì hơn.

Bên ngoài tuyết rơi rất nhiều, nói chuyện với hắn làm hắn phân tâm không chừng sẽ xảy ra tai nạn.

Mặc dù trong lòng còn rất nhiều câu hỏi nhưng Thiệu Vinh vẫn cố nhịn, ngoan ngoãn ngồi yên để Thiệu Trường Canh chuyên tâm lái xe.

Còn nguyên nhân Thiệu Trường Canh không mở miệng nói chuyện, ngoại trừ việc đang rất mệt, thật ra thì hắn cũng không biết nên nói gì.

Lúc Thiệu Vinh gửi tin nhắn nói muốn về nước, Thiệu Trường Canh đã ngầm đoán được Thiệu Vinh sẽ cho hắn đáp án. Vừa rồi ở An gia Thiệu Vinh trực tiếp nhào vào lòng mình ngay trước mặt anh em họ An, dùng mọi cách để che chở mình, Thiệu Trường Canh đã phần nào xác định được tâm ý của Thiệu Vinh.

Chỉ là. . . . . . Chờ đợi quá lâu, đến khi biết được kết quả, ngược lại không cảm thấy quá vội vã.

Cuối cùng xe cũng về tới nhà, hai người cùng nhau đi thang máy lên lầu. Thiệu Trường Canh mở cửa rồi thuận tay mở đèn, Thiệu Vinh theo hắn vào trong nhà, lúc đổi giày thì kinh ngạc phát hiện đôi dép lê của mình vẫn còn trong tủ.

Hắn vẫn chưa vứt những thứ này sao?

Sống chung với hắn hơn mười năm, mỗi một vật bày biện trong nhà Thiệu Vinh đều nhớ rất rõ, ngôi nhà này chứa đựng rất nhiều kỉ niệm đẹp của cả hai.

Ban đầu khi rời đi, Thiệu Vinh còn tưởng rằng mình sẽ không bao giờ quay trở lại đây nữa, cậu còn nhớ lúc đặt chìa khóa lên bàn đã đau lòng và tiếc nuối thế nào, bây giờ về lại nơi cũ, trong lòng nhất thời có chút cảm khái.

Rời đi hơn một năm, nơi này gần như không thay đổi một chút nào, ngay cả đôi dép mình thích mang nhất cũng được hắn giữ gìn cẩn thận.

Thiệu Vinh đổi dép, thấy Thiệu Trường Canh trông có vẻ mệt, cậu vội vàng quay đầu lại nói: “Ba có mệt lắm không? Nhanh đi tắm rửa đi, tắm rửa xong thì nghỉ ngơi sớm một chút.”

Thiệu Trường Canh gật đầu: “Được.”

Nhìn hắn đi vào phòng tắm, Thiệu Vinh liền vào phòng ngủ của hắn, chỉnh nhiệt độ máy điều hòa, thuận tiện trải chăn cho hắn.

Sau khi sắp xếp xong tất cả mọi thứ, Thiệu Vinh định trở về phòng của mình ngủ, nhưng đột nhiên lại cảm thấy không yên tâm.

Thiệu Vinh cảm thấy nhất định Thiệu Trường Canh đang cố gắng chống đỡ, im lặng đè nén nỗi đau một mình. Ba hắn vừa mới qua đời, hắn còn tự mình làm phẫu thuật cho ông ta, trơ mắt bất lực nhìn người thân của mình chết, sau khi làm xong phẫu thuật còn phải ứng phó với người nhà Thiệu gia. . . . . .

Thiệu Vinh thật sự không tưởng tượng được Thiệu Trường Canh phải chịu bao nhiêu áp lực.

Thiệu Vinh ăn nói vụng về, không biết làm sao an ủi người khác, cậu chỉ muốn có thể ở bên cạnh Thiệu Trường Canh, cho hắn một chút an ủi và động viên.

Thiệu Trường Canh tắm xong đi ra ngoài, phát hiện Thiệu Vinh vẫn còn ngồi ngơ ngác trong phòng ngủ của mình, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Thiệu Trường Canh đi tới ngồi xuống bên cạnh cậu, thấp giọng hỏi: “Trễ rồi, con cũng đi ngủ đi.”

Thiệu Vinh phục hồi tinh thần lại, nhỏ giọng nói: “Con, máy điều hòa phòng con hình như bị hư. . . . . .”

“. . . . . .” Mặc dù biết cậu đang lấy cớ, Thiệu Trường Canh cũng không muốn vạch trần. Thật ra trong lòng hắn rất hi vọng Thiệu Vinh có thể ở cùng mình, nhưng lo rằng cậu vẫn còn ác cảm nên không dám mở miệng, không ngờ Thiệu Vinh lại quan tâm mình như vậy, còn chủ động muốn ở lại.

Thiệu Trường Canh nhìn cậu một cái, dịu dàng nói: “Vậy ngủ ở đây được không?”

“Được!” Thiệu Vinh gật đầu, nhanh chóng chui vào trong chăn.

Thiệu Trường Canh cười cười, vén chăn lên nằm bên cạnh Thiệu Vinh, hôn trán Thiệu Vinh một cái, nói: “Nghỉ ngơi sớm một chút.”

Thiệu Trường Canh đưa tay tắt đèn bàn đầu giường, trong phòng đột nhiên tối đen, bầu không khí vô cùng yên tĩnh, cơ hồ có thể nghe được tiếng hít thở của nhau.

Hai người cũng không có buồn ngủ, sau khi im lặng một hồi lâu, Thiệu Trường Canh đột nhiên cảm giác tay mình bị một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng cầm lấy, bên tai vang lên giọng nói dịu dàng của Thiệu Vinh: “Con biết ông mất rồi, nếu ba buồn cũng đừng cố chống đỡ. . . . . .”

Thiệu Trường Canh đột nhiên vươn tay tay ra ôm chặt Thiệu Vinh vào trong ngực.

“Tiểu Vinh. . . . . .”

Hắn thật sự đã chống đỡ đến cực hạn.

Tận mắt nhìn sinh mạng của ba mình trở thành một đường thẳng trên máy theo dõi, sau khi phẫu thuật còn phải ứng phó với người nhà. Trước mặt người ngoài, hắn luôn cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng lúc này, ở trước mặt Thiệu Vinh, hắn không cần phải ngụy trang nữa.

Thiệu Trường Canh hít một hơi thật sâu, hai tay càng thêm dùng sức ôm chặt Thiệu Vinh để tâm tình mình bình tĩnh trở lại.

May là vẫn còn có nó. . . . . .

Ngay thời điểm cần có người bầu bạn nhất, may là có nó tự nguyện ở lại.

Vậy là đủ rồi.

Cảm giác được cánh tay Thiệu Trường Canh giống như bắt được nhánh cỏ cứu mạng, càng lúc càng siết chặt, biết bây giờ tâm tình hắn không tốt, Thiệu Vinh đành phải ngoan ngoãn để hắn ôm, sau đó vươn tay nhẹ nhàng ôm lại hắn.

“Baba. . . . . . Ba đừng buồn.” Thiệu Vinh vỗ nhẹ lưng Thiệu Trường Canh, nhỏ giọng an ủi, “Ba tự mình làm phẫu thuật là đã cố gắng hết sức rồi. . . . . .”

“Đừng buồn nữa. . . . . .”

Thiệu Vinh không biết cách an ủi người khác, cách an ủi vụng về như vậy có chút ngốc nghếch, nhưng với Thiệu Trường Canh mà nói, đây chính là cách hữu dụng nhất.

Nghe Thiệu Vinh lặp lại mấy câu đơn giản “đừng buồn nữa,” trong lòng Thiệu Trường Canh thật ra dễ chịu hơn rất nhiều.

Chuyện cũ đã qua, có đau khổ thêm cũng không thay đổi được gì. Trước khi Thiệu An Quốc mất, hắn đã cố gắng làm tất cả những việc mà một đứa con trai có thể làm, thật ra cũng không có quá nhiều điều tiếc nuối.

Thiệu Trường Canh bình tĩnh trở lại rất nhanh, sau đó chậm rãi nhắm hai mắt lại trong tiếng an ủi của Thiệu Vinh.

Thiệu Vinh không biết Thiệu Trường Canh đã mệt đến mức ngủ thiếp đi, cậu vẫn còn tiếp tục ngây thơ nói: “Đừng buồn nữa. . . . .”

“. . . . . .”

“Còn có con ở đây, con sẽ không bỏ ba đâu.”

“. . . . . .”

“Con sẽ ở đây với ba.”

“. . . . . .”

“Sao ba không trả lời? Ách. . . . . . Ngủ rồi à?”

Lúc này Thiệu Vinh mới phát hiện nãy giờ Thiệu Trường Canh không có trả lời mình. Cậu ngẩng đầu lên, thấy hắn đã nhắm mắt lại ngủ từ lúc nào, thế nhưng cánh tay ôm mình vẫn không buông ra.

Thiệu Vinh mỉm cười, điều chỉnh vị trí một chút, tựa vào trong ngực của hắn rồi nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại.

***

Lúc Thiệu Trường Canh lái xe tới Thiệu gia, cả nhà Thiệu Xương Bình đang ăn điểm tâm. Thiệu Thần nhìn thấy Thiệu Trường Canh liền chào hỏi hắn: “Bác hai ăn sáng chưa?”

Thiệu Trường Canh nói: “Chưa.”

“Qua đây ăn đi, bánh bao vẫn còn nóng này.”

“Ừ.” Thiệu Trường Canh đi vào phòng ăn, cùng cả nhà Thiệu Xương Bình ăn điểm tâm. Sau khi ăn xong, Thiệu Thần giúp mẹ thu dọn bát đũa, Thiệu Trường Canh mở miệng nói: “Anh cả, em có chút chuyện muốn bàn với anh.”

“Vào thư phòng đi.”

Hai anh em vào thư phòng, ngồi xuống đối diện nhau, Thiệu Xương Bình nói: “Là chuyện về tang lễ của ba sao?”

“Ừ, em định làm tang lễ khiêm tốn một chút, anh nghĩ sao?”

Thiệu Xương Bình gật đầu: “Anh cũng nghĩ như vậy. Tang lễ không cần quá long trọng, cứ làm đơn giản thôi, chúng ta tìm cho ba một phần mộ rồi mời mấy người bạn già của ba đến làm lễ truy điệu,” ngừng một chút, “Đúng rồi, ba đã hiến tặng di thể, vậy sắp xếp chút di vật tượng trưng đặt vào hủ tro cốt đi, em thấy thế nào?”

“Được.” Thiệu Trường Canh im lặng chốc lát rồi nói, “Về vấn đề chuyển giao bệnh viện, trước lúc ba mất, em đã từng nói với ba sẽ giao chức viện trưởng lại cho Thiệu Thần.”

Thiệu Xương Bình khẽ cau mày, “Thiệu Thần còn quá nhỏ, anh sợ nó không đảm đương nổi chức vị này.”

Thiệu Trường Canh nói: “Anh yên tâm, em sẽ ở trong nước chờ nửa năm, từ từ giao lại bệnh viện cho nó. Năm đó lúc em về nước nhận chức cũng bằng tuổi nó bây giờ, em tin Tiểu Thần cũng có thể làm tốt.”

Thiệu Xương Bình im lặng, “Em quyết định đi thật sao?”

Thiệu Trường Canh gật đầu, “Nơi này có quá nhiều bạn bè quen thuộc, nếu như quan hệ của em và Tiểu Vinh bị phát hiện, em sợ nó không chịu nổi áp lực dư luận. Dù sao cũng là cha con hơn mười năm, em không hi vọng có bất kì ai nhìn nó bằng ánh mắt xem thường.”

Thiệu Xương Bình nhìn thái độ kiên quyết của em trai, biết một khi Thiệu Trường Canh đã quyết định làm việc gì thì khó mà cản nổi, hắn chỉ còn biết thở dài, nói: “Vậy cũng tốt. Ở Anh không có nhiều người biết quan hệ cha con của em và Tiểu Vinh, người quen xung quanh cũng không nhiều, áp lực của hai người cũng ít hơn.”

Thiệu Trường Canh mỉm cười: “Em muốn bắt đầu cuộc sống mới với nó ở bên kia.”

Thiệu Xương Bình gật đầu, “Về vấn đề chuyển giao bệnh viện, nếu cần anh giúp gì thì cứ nói. Sau khi em đi, anh cũng sẽ trông chừng Thiệu Thần, giúp nó quản lí bệnh viện thật tốt.”

“Ừ, anh để Tiểu Thần chuẩn bị một chút đi, ba ngày sau buổi họp bệnh viện hằng năm, em sẽ đưa Tiểu Vinh đi.”

“Tốt, không thành vấn đề.”

***

Lúc bốn giờ chiều, Thiệu Vinh nhận được điện thoại của An Dương.

“Đã suy nghĩ kĩ chưa?” An Dương hỏi thẳng vào vấn đề, “Có muốn ra nước ngoài với hai cậu không?”

Thiệu Vinh nhẹ giọng nói: “Dạ không, con thật sự không có hứng thú với việc làm ăn. . . . . . Xin lỗi cậu.”

An Dương cười cười, “Không cần xin lỗi, cậu đã sớm đoán được con sẽ ở lại bên cạnh hắn,” dừng một chút, “Sau này cần giúp đỡ gì cứ gọi điện thoại cho cậu.”

“Vâng, cám ơn cậu.” Thiệu Vinh cũng cười, “Con không tới sân bay tiễn hai cậu được, chúc hai cậu lên đường bình an.”

“Ừ.” Im lặng một hồi, An Dương đột nhiên thấp giọng nói, “Tiểu Vinh, sau này có lẽ không còn cơ hội gặp lại. . . . . . Nhớ tự mình bảo trọng.”

Thiệu Vinh ngẩn người, sau đó gật đầu nói: “Cậu cũng vậy, bảo trọng.”

Sau khi cúp điện thoại, An Dương thở phào nhẹ nhõm.

Thật ra tình cảm hắn dành cho Thiệu Vinh vô cùng mâu thuẫn, một bên là quan tâm với con trai, bên khác lại không muốn đối mặt. Có thể do dung mạo cả hai quá giống nhau, nhìn đứa trẻ này khó tránh khỏi sẽ nhớ tới ba nó, trong lòng không hề cảm thấy dễ chịu.

Bất luận thế nào, Thiệu Vinh lựa chọn ở lại bên cạnh Thiệu Trường Canh cũng là chuyện tốt đối với cả ba.

An Dương cúi đầu nhìn đồng hồ: “Không cần chờ nữa, đi thôi.”

“Được.” An Lạc gật đầu, nhấc vali đuổi theo bước chân hắn.

Hai anh em cùng nhau qua cổng kiểm soát, rất nhanh liền biến mất trong biển người.

Sau đó Thiệu Vinh không còn gặp bọn họ nữa, chỉ nghe nói bọn họ mở một công ty ở Canada, làm ăn rất phát đạt. Sản nghiệp trong nước của An gia bị chuyển đi trong vài năm, ngay cả nhà lớn An gia cũng bị hủy, bây giờ ở đó đã xây một quảng trường nhỏ.

Về ân oán tình cừu giữa An gia và Thiệu gia, rốt cuộc đã kết thúc trong cú điện thoại cuối cùng của An Dương.

***

Năm giờ chiều, Thiệu Vinh đột nhiên nhận được tin nhắn của Từ Cẩm Niên.

“Về chưa? Ra ngoài ăn cơm với nhau không?”

Thiệu Vinh nhớ hôm qua lúc gửi tin nhắn cho Trần Lâm Lâm, cô nàng nói vẫn còn còn đang thi, vì vậy liền nhắn lại hỏi: “Các cậu thi xong chưa?”

Từ Cẩm Niên trả lời: “Ừ, thi xong mấy môn chính rồi. Tớ đã đặt chỗ trong nhà hàng, đừng kiếm cớ không hợp ý cậu nha!”

Thiệu Vinh cười cười nhắn lại: “Được, tớ tới ngay.”

Thay quần áo xong rồi ra khỏi nhà, Thiệu Vinh đón taxi đến địa chỉ Từ Cẩm Niên đã nhắn, từ xa đã nhìn thấy một nam một nữ đứng trước cửa nhà hàng. Người nam thân hình cao lớn, mặc áo khoác màu đen lịch lãm, người nữ cũng mặc áo khoác đen, chân đi giày cao gót, hai người sóng vai đứng chung một chỗ trông vô cùng xứng đôi.

Thiệu Vinh bước xuống xe taxi, vẫy vẫy tay với cả hai, “Cẩm Niên, Lâm Lâm.”

Từ Cẩm Niên nghe giọng Thiệu Vinh liền vội vàng chạy tới ôm chầm lấy cậu, “Đã lâu không gặp. sao cậu gầy quá vậy! Nhìn kìa, cả người toàn là xương, cậu qua đó không có cơm ăn à!”

Thiệu Vinh nói: “Gầy cũng tốt, có thể tự luyện tập kiểm tra sức khoẻ.”

Từ Cẩm Niên đau lòng nói, “Ai, tớ nói này, cậu học cái gì không học, lại chạy ra nước ngoài học y, sao không tới bệnh viện cho người ta khám mình trước đi?”

Thiệu Vinh cười cười, “Không cần quá đáng vậy chứ?”

Trần Lâm Lâm chen vào: “Được rồi được rồi, đi vào thôi, đứng ở đây làm thần giữ cửa đuổi hết khách của người ta bây giờ.”

“Đúng rồi, nhanh vô ăn, đói chết mất.” Từ Cẩm Niên vội vàng kéo Thiệu Vinh vào nhà hàng, đi tới chỗ đã đặt.

Đặt bốn chỗ, Từ Cẩm Niên và Trần Lâm Lâm rất tự nhiên ngồi ở một bên. Thiệu Vinh ngồi đối diện hai người bọn họ, nhìn lúc bọn họ gọi thức ăn vừa cãi nhau vừa ăn ý trao đổi ánh mắt, trong lòng cũng hiểu được đôi chút.

Hai đứa này đang quen nhau phải không ta? Hèn chi lần trước mình gửi tin nhắn chung thì cả hai liền phát hiện ngay lập tức.

Nhìn hai người vẫn cãi nhau như lúc trước, Thiệu Vinh nhịn không được mỉm cười, hai người bạn thân nhất của mình có thể tiến thêm một bước, cậu dĩ nhiên rất muốn quan sát.

Sau khi chọn món xong, Trần Lâm Lâm đột nhiên lấy một tấm thẻ và một cái hộp từ trong ví ra.

“Đúng rồi Thiệu Vinh, lần trước cậu cho tớ mượn ít tiền, bây giờ trả lại cho cậu nè.”

“Không cần trả vội.”

Trần Lâm Lâm nói: “Cầm lấy đi, tài khoản của mẹ tớ đã được thả rồi, bây giờ tớ còn dạy kèm tại nhà, cũng không thiếu tiền.”

Thiệu Vinh cười cười, nhận thẻ từ tay cô bạn.

“Còn cái này nữa.” Trần Lâm Lâm đẩy một cái hộp tới trước mặt cậu, “Tặng cậu quà năm mới.”

—— Quà năm mới?

Đúng rồi, hôm qua là 31, hôm nay chính là 1 tháng 1, lúc này Thiệu Vinh mới phát hiện thì ra hôm nay đã sang năm mới rồi.

“Ách, tớ quên hôm nay là năm mới, không có chuẩn bị quà cho hai cậu. . . . . .” Thiệu Vinh ngượng ngùng nhìn bọn họ.

Từ Cẩm Niên nói: “Khụ khụ, tớ cũng chưa chuẩn bị gì, thôi hai đứa mình miễn cho nhau đi.”

Trần Lâm Lâm mỉm cười: “Đừng khách sáo, cậu cứ nhận lấy đi.”

Thiệu Vinh mở hộp ra, phát hiện bên trong là một ống nghe bệnh vô cùng tinh xảo.

“Là ống nghe bệnh?”

Trần Lâm Lâm gật đầu: “Ừ, hồi trước bạn tớ trong học viện y muốn đi mua ống nghe bệnh, tớ mới hỏi thăm một chút, thuận tiện mua cho cậu một cái luôn. Nghe nói hiệu này dùng rất tốt, chắc sau này cậu cũng dùng mà ha.”

“Cảm ơn.” Thiệu Vinh vui vẻ nhận quà, món quà này thật sự rất hữu dụng.

Rất nhanh, món ăn đã được bưng lên, ba người cùng nhau ăn cơm. Lúc ra cửa, Trần Lâm Lâm vào phòng vệ sinh rửa tay, Từ Cẩm Niên và Thiệu Vinh đứng chờ ở cửa, Từ Cẩm Niên đột nhiên đề nghị: “Thời gian vẫn còn sớm, nếu không tối nay chúng ta đi hát karaoke đi?”

Nhớ tới giọng hát lạc điệu kinh khủng năm đó của Từ Cẩm Niên, Thiệu Vinh cười nói: “Thôi, hai cậu đi đi, tớ còn có việc phải về.”

Muốn về đón năm mới với Thiệu Trường Canh.

Huống chi, Thiệu Vinh cũng không muốn làm bóng đèn cản trở hai người bọn họ hẹn hò.

Từ Cẩm Niên sờ sờ mũi, “Cậu biết rồi à?”

“Hả?”

“Khụ, chuyện tớ và Lâm Lâm đang quen nhau đó. Thật ra cũng mới quen nhau chưa bao lâu, chưa kịp nói cho cậu biết.” Từ Cẩm Niên dừng một chút, hạ giọng nói, “Cậu biết Âu Dương Lâm không? Ông ta chính là người cha trước giờ luôn bỏ mặc mẹ con Lâm đó, cách đây không lâu đã bị người ta. . . . . . Cảnh sát cả ngày cứ quấn lấy Lâm Lâm để điều tra, đoạn thời gian đó tinh thần của Lâm Lâm kém lắm, tớ vẫn luôn ở bên cạnh cậu ấy.”

Nghe cậu ta nói vậy, tâm tình Thiệu Vinh nhất thời có chút phức tạp, cậu im lặng một lát rồi nói: “Cẩm Niên, tớ thật sự rất vui khi biết hai cậu đang quen nhau, sau này nhớ chăm sóc Lâm Lâm thật tốt đó.”

Từ Cẩm Niên gật đầu: “Dĩ nhiên rồi. À quên, cậu ở Anh có gặp được đối tượng phát triển nào chưa?”

Đừng nói là đối tượng phát triển, người kia. . . . . . Có lẽ sẽ là đối tượng suốt đời của mình.

Thiệu Vinh gật đầu, “Ừm, cứ coi như là có đi.”

Từ Cẩm Niên nổi máu nhiều chuyện, hỏi: “Là người thế nào, nói nghe xíu coi?”

Thiệu Vinh vội vàng nói: “Sau này có cơ hội sẽ từ từ nói cho cậu biết, tớ về nhà trước đây, bái bai.”

Nhìn Thiệu Vinh vẫy xe chạy như trốn, Từ Cẩm Niên nhịn không được bật cười, thật là, xấu hổ cái gì chứ. . . . . .

Lúc Thiệu Vinh về đến nhà phát hiện thời gian vẫn còn sớm, vì vậy cậu ghé siêu thị gần đó mua một ít đồ ăn bỏ vào tủ lạnh. Vừa rồi được Trần Lâm Lâm tặng quà năm mới đã nhắc nhở cậu một chuyện, cậu đã chuẩn bị quà cho Thiệu Trường Canh, chẳng qua hai ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện nên thiếu chút nữa đã quên mất.

Hôm nay vừa đúng là năm mới, đồng hồ đeo tay này coi như là quà mừng năm mới tặng hắn đi.

Nghĩ tới đây, Thiệu Vinh liền gửi tin nhắn cho Thiệu Trường Canh: “Tối nay ba có về không?”

Thiệu Trường Canh nhắn lại: “Có thể phải muộn một chút, nếu con đói thì cứ ăn cơm trước đi.”

Thiệu Vinh đã ăn rồi, nhưng Thiệu Trường Canh vẫn chưa ăn cơm, tối về chắc chắn sẽ rất đói. . . . . Vì thế Thiệu Vinh lại chạy vào phòng bếp nấu hai món mà bình thường Thiệu Trường Canh thích ăn nhất, thuận tiện nấu cơm luôn.

Sau khi chuẩn bị xong tất cả, Thiệu Vinh ngồi trong phòng khách vừa xem tivi vừa chờ hắn về nhà.

Đến hơn 9 giờ, ngoài cửa mới vang lên tiếng chìa khóa tra vào ổ. Thiệu Vinh vội vàng đứng dậy chạy ra cửa, mỉm cười nói: “Ba về rồi,” thuận tay nhận áo khoác của hắn, thấy trên đó đọng một tầng bông tuyết, Thiệu Vinh vừa phủi bông tuyết vừa nói, “Bên ngoài lại có tuyết rơi à?”

Thiệu Trường Canh không nói gì, cặp mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Thiệu Vinh.

Thiệu Vinh treo áo khoác ngoài lên giá áo, ngượng ngùng hỏi: “Nhìn, nhìn cái gì?”

Thiệu Trường Canh đột nhiên kéo Thiệu Vinh vào trong ngực, cúi người hôn xuống.

“A. . . . .”

Nụ hôn nồng nhiệt làm cho Thiệu Vinh nhất thời mất khả năng tư duy, trong đầu trống rỗng, chỉ cảm giác được đầu lưỡi của hắn trong cổ họng, sống lưng xuất hiện cảm giác vừa xa lạ lại quen thuộc khiến cậu đỏ mặt.

Bị hôn đến thiếu chút nữa thở không được, Thiệu Vinh dùng sức đẩy hắn ra, thở hổn hển hỏi: “Ba. . . . . . Ba bị gì vậy?”

Thiệu Trường Canh cười cười, nói: “Ba rất vui vì con ở nhà chờ ba, không có bỏ ba chạy sang nước ngoài với hai ông cậu kia.”

“. . . . . .”

Còn tưởng hắn vừa gặp chuyện gì, thì ra là chuyện này.

Thiệu Vinh nhỏ giọng nói: “Sao con có thể bỏ ba chạy theo bọn họ được chứ, không phải đã nói sẽ ở lại với ba rồi sao?”

“Cái gì?” Thiệu Trường Canh tiến tới gần, “Nói gì không nghe, lặp lại lần nữa?”

—— Da mặt dày của hắn đúng là quá dày rồi!

Thiệu Vinh đỏ mặt lảng sang chuyện khác, “Ba ăn cơm chưa?”

“Chưa.”

“Vậy con vào nhà bếp hâm đồ ăn.” Thiệu Vinh xoay người vào nhà bếp, nhanh tay lẹ chân hâm thức ăn bưng ra.

Lúc chiều ăn quá sớm, qua vài tiếng đồng hồ, bây giờ Thiệu Vinh cũng có chút đói bụng, vì vậy cầm hai bát ra ngoài ăn cơm với hắn, coi như ăn khuya luôn.

Sau khi ăn cơm xong, Thiệu Trường Canh vào phòng tắm, Thiệu Vinh trở lại phòng ngủ, mở vali tìm cái hộp đựng đồng hồ kia.

Thiệu Vinh vểnh tai nghe động tĩnh trong phòng tắm, chờ Thiệu Trường Canh tắm xong liền cầm cái hộp chạy vào phòng ngủ của hắn.

Thiệu Trường Canh đang ngồi trên giường lau tóc, ngay cổ áo ngủ lộ ra lồng ngực màu mật ong khỏe mạnh.

Thiệu Vinh cúi đầu đi tới trước mặt hắn, lắp bắp nói: “Con, con có lời muốn nói với ba.”

Thiệu Trường Canh ngừng động tác, đặt khăn lông lên ghế dựa bên cạnh, hỏi: “Chuyện gì?”

“Không phải ba đã nói lần gặp mặt tiếp theo sẽ xác định quan hệ của chúng ta, bảo con cho ba một câu trả lời chắc chắn sao?”

“Ừ.” Thiệu Trường Canh gật đầu, “Con nghĩ ra đáp án rồi?”

Thiệu Vinh cũng gật đầu: “Nghĩ ra rồi.”

Nhìn dáng vẻ khẩn trương cúi thấp đầu của cậu, trong lòng Thiệu Trường Canh mềm nhũn, dịu dàng nói: “Không sao, đáp án gì cũng được, con cứ nói đi.”

Thiệu Vinh nuốt nước miếng một cái, “Con. . . . . . Con. . . . . .”

“. . . ?” Thiệu Vinh đột nhiên biến thành máy dạy nói làm Thiệu Trường Canh có chút ngạc nhiên, sao hôm nay nó lại ấp a ấp úng như vậy, nãy giờ chưa nói được một câu hoàn chỉnh.

“Con. . . . . .”

“Con cái gì?” Thiệu Trường Canh rốt cuộc không thể nhịn được nữa, cắt lời máy dạy nói Thiệu Vinh.

Thiệu Vinh lấy hết dũng khí nói: “Con thích ba.”

“. . . . . .” Thì ra là tỏ tình sao!

Trái tim Thiệu Trường Canh như muốn ngừng đập, vừa rồi còn định trêu chọc mấy câu cà lăm của cậu, bây giờ lại kích động đến mức không thể hình dung.

Thiệu Vinh rốt cuộc cũng nói ra ba chữ “con thích ba”, mặt đã đỏ đến sắp nhỏ ra máu, cộng thêm Thiệu Trường Canh đột nhiên không có phản ứng gì, Thiệu Vinh chỉ còn biết nhắm mắt lại, đưa cái hộp trong lòng bàn tay đã đổ đầy mồ hôi của mình đến trước mặt hắn.

“Cái này. . . . . . Là quà con mua cho ba ở Anh, tặng ba này, chúc ba năm mới vui vẻ.”

“. . . . . .” Không chỉ tỏ tình mà còn có cả tín vật đính ước?

Đơn giản mà nói, bây giờ cảm giác của Thiệu Trường Canh giống như vừa bị năm triệu tờ vé số đập trúng, sau đó lại bị một trăm ngàn tờ đập lần nữa.

“Tặng cho ba?” Thiệu Trường Canh không thể tin nhìn Thiệu Vinh, cố gắng giữ giọng nói sao cho thật bình tĩnh, nhận cái hộp từ tay cậu.

Vừa mở ra thì nhìn thấy một chiếc đồng hồ đeo tay kiểu nam rất mới, mặt đồng hồ màu bạc phối với dây màu đen, đơn giản mà sang trọng.

Đồng hồ này hắn từng thấy qua trên tạp chí, là mẫu mới ra năm nay, giá rất đắt, Thiệu Vinh mua đồng hồ này nhất định tốn không ít tiền, quan trọng hơn là đồng hồ này rất hợp với hắn, hiển nhiên đã được Thiệu Vinh lựa chọn cẩn thận.

Thiệu Vinh cúi đầu nói: “Con không biết ba thích cái gì, thấy đồng hồ của ba cũng cũ rồi nên mới mua một cái mới cho ba. Ba. . . . . . Thích không?”

“Dĩ nhiên là thích.” Thiệu Trường Canh lập tức tháo đồng hồ cũ trên tay xuống, thấp giọng nói, “Qua đây, đeo giúp ba.”

Thấy hắn thích món quà này, Thiệu Vinh vô cùng sung sướng, vội vàng vươn tay đeo đồng hồ cho hắn.

Cái đồng hồ này rất hợp với Thiệu Trường Canh, hắn đeo vào nhìn rất phong độ, ừm, quả nhiên mình không có chọn sai.

Thiệu Vinh hài lòng nhìn đồng hồ, đột nhiên nghe hắn thấp giọng nói bên tai: “Tiểu Vinh.”

“Hả?”

“Làm sao bây giờ, ba chưa có chuẩn bị quà năm mới cho con.”

Môi của hắn gần như áp sát vào lỗ tai cậu.

Giọng nói gợi cảm khàn khàn vang lên bên tai, sau mỗi chữ đều có một trận nhiệt khí ấm áp phả lên mặt Thiệu Vinh.

Thiệu Vinh bị hơi thở ấm nóng của hắn làm cho cực kì hồi hộp, cậu vội vàng lui về phía sau, rụt cổ lại, nói: “Không có gì, hồi trước ba tặng cho con nhiều quà lắm rồi, năm nay không tặng cũng không sao.”

“Nhưng mà ba muốn tặng.”

“. . . ?” Thiệu Vinh nghi ngờ nhìn hắn.

“Thôi thì ba tặng tấm thân này cho con đi.”

“. . . . . .” Thiệu Vinh lập tức đỏ mặt, “Ba, ba nói bậy cái gì vậy. . . . . .”

“Con vừa tỏ tình với ba, ba vẫn chưa bày tỏ, vậy chẳng phải là quá vô trách nhiệm sao?” Thiệu Trường Canh mỉm cười, vươn tay kéo Thiệu Vinh vào trong ngực, tiếp theo lật người lại, nhẹ nhàng ấn cậu xuống giường.

Thiệu Vinh hốt hoảng vùng vẫy, “Con mệt, muốn. . . Muốn về phòng ngủ.”

“Đừng hòng.” Thiệu Trường Canh chặn cậu lại, đặt hai tay cậu ra hai bên, mười ngón đan xen, nhân tiện cũng chen đầu gối vào giữa hai chân cậu, chặn hết đường trốn của Thiệu Vinh.

Rốt cuộc hiểu được ý “tặng tấm thân này cho con”, Thiệu Vinh cứng ngắc quay đầu sang chỗ khác, lại bị Thiệu Trường Canh xoay đầu lại, cúi người hôn xuống.

“A. . . . .”

Tư thế hoàn toàn bị áp đảo trên giường như vậy khiến tâm tình Thiệu Vinh thật khẩn trương.

Nụ hôn dịu dàng làm sau lưng cậu dâng lên từng dòng điện mãnh liệt, cậu cố gắng khống chế nhịp tim, dồn hết lực chú ý vào nụ hôn của hắn, vì vậy hoàn toàn không biết mình đã bị hắn vừa hôn vừa lột sạch.

Chờ đến khi nụ hôn kết thúc, hai chân tiếp xúc đến làn da ấm áp của hắn, nhìn lồng ngực màu mật ong của hắn lộ ra ngay trước mắt, Thiệu Vinh đỏ mặt, muốn ngồi dậy lại bị hắn đè trở về lần nữa.

“Quà đã tặng không cho trả lại.” Thiệu Trường Canh mỉm cười, “Con nên nhận lấy đi.”

“. . . . . .” Có, có cái màn ép người ta nhận quà thế này sao?

Thiệu Vinh đỏ mặt giãy giụa, nhưng cái quần lót cuối cùng cũng bị hắn lột xuống.

Khí quan nhạy cảm bị hắn trực tiếp cầm trong lòng bàn tay, Thiệu Vinh hồi hộp căng cứng cơ thể.

Thiệu Trường Canh biết Thiệu Vinh vẫn còn ác cảm với loại chuyện này, hắn kiềm chế dục vọng trong cơ thể, kiên nhẫn lấy tay vuốt ve trung tâm dục vọng của cậu, dùng kĩ thuật trượt lên trượt xuống làm cậu dần dần có cảm giác.

Khoái cảm xa lạ khiến Thiệu Vinh bắn ra rất nhanh, cậu há miệng thở hổn hển để điều chỉnh hô hấp.

Thiệu Trường Canh hôn trán cậu một cái, lấy gel bôi trơn trong tủ đầu giường, nhẹ nhàng bôi ở phía sau Thiệu Vinh.

Chất lỏng lạnh lẽo làm thân thể Thiệu Vinh đột nhiên cứng đờ. . . . . .

Hình ảnh bị cưỡng bức vào hôm sinh nhật lần trước không hay ho chút nào, tư thế bị hắn áp chế như vậy khiến Thiệu Vinh không khỏi liên tưởng tới cơn ác mộng đêm đó, thân thể bị tiến vào mạnh mẽ, nỗi đau tê tâm liệt phế đó thật sự rất đáng sợ. . . . . .

Bây giờ mới chỉ tiến vào một ngón tay nhưng cảm giác bị dị vật xâm nhập đã làm sắc mặt Thiệu Vinh thay đổi.

Thiệu Trường Canh dừng lại động tác, nhìn vẻ mặt Thiệu Vinh cũng đủ biết cậu đang nghĩ tới buổi tối không vui kia, hắn nhịn không được cảm thấy đau lòng, bế Thiệu Vinh lên, để cậu ngồi trên người mình, tiến sát lại bên tai cậu, dịu dàng nói: “Đừng sợ, sẽ không làm con đau.”

“A. . . . . .” Thay đổi sang tư thế này giúp Thiệu Vinh cảm thấy tốt hơn nhiều, ngồi trên người của hắn, ngửi mùi hương quen thuộc trên người hắn, dần dần Thiệu Vinh cũng không cảm thấy sợ nữa.

Người này là người mình yêu, hai người yêu nhau, làm chuyện này cũng là chuyện đương nhiên, không có gì phải sợ.

Vừa nghĩ như thế, trong lòng đột nhiên trở nên bình tĩnh hơn, Thiệu Vinh vươn tay ôm lấy bả vai Thiệu Trường Canh, chôn mặt ở trước ngực của hắn, nhẹ giọng nói: “Không sao, tiếp. . . . . Tiếp tục đi.”

Thiệu Trường Canh vừa dịu dàng hôn cậu, vừa kiên nhẫn lấy ngón tay mở rộng nơi đó.

“Có đau không?” Thiệu Trường Canh thấp giọng hỏi.

“Không. . . . . . Không đau.”

Lúc mở rộng vừa đủ, Thiệu Trường Canh tách hai mông Thiệu Vinh ra, nâng eo lên, sau đó tiến vào từ bên dưới.

“A. . . . . .” Vật cứng lớn hơn nhiều so với ngón tay đột nhiên tiến vào cơ thể làm Thiệu Vinh đau đến nhíu chặt chân mày.

Thiệu Trường Canh dịu dàng an ủi cậu: “Ngoan, nhịn một chút sẽ hết đau.”

Vừa cẩn thận quan sát vẻ mặt cậu, vừa điều chỉnh vị trí bắt đầu từ từ chuyển động, lúc xâm nhập tới một vị trí thì thấy thân thể Thiệu Vinh đột nhiên co rút, khuôn mặt cũng lập tức đỏ bừng, Thiệu Trường Canh cười cười, bắt đầu chuyển động nhanh hơn, tiếp tục kích thích nơi nhạy cảm đó.

Đó là vị trí gần tuyến tiền liệt, ma sát vào chỗ đó sẽ khiến con người cảm thấy hưng phấn. Thiệu Trường Canh hiểu cấu tạo cơ thể người rõ như lòng bàn tay, dĩ nhiên biết phải làm sao để khiến Thiệu Vinh hưởng thụ nhiều nhất.

“. . . . . . A. . . . . . Không, không cần. . . . . . Nhẹ một chút. . . . . .”

Thiệu Vinh bị khoái cảm mãnh liệt trong cơ thể làm cho rên rỉ không ngừng, về sau cũng không biết mình đang nói cái gì.

Trong trí nhớ của cậu, làm chuyện này rất đau đớn, hoàn toàn không ngờ lại thoải mái như vậy. . . . .

Khoái cảm mãnh liệt như thủy triều ập vào cơ thể, phủ kín từ lòng bàn chân đến đỉnh đầu, trong đầu Thiệu Vinh hoàn toàn trống rỗng.

Đau đớn xen lẫn khoái cảm, cảm giác giống như đang ở giữa địa ngục và thiên đường.

Động tác Thiệu Trường Canh càng ngày càng điên cuồng, Thiệu Vinh cũng không còn thời gian cảm thấy xấu hổ, chỉ có thể ôm chặt vai hắn, liều mạng thở, dục vọng vừa phát tiết xong lại thức tỉnh thêm lần nữa. . . . .

***

Hôm nay định trước là thức trắng đêm.

“Quà năm mới” và cả quá trình nhận quà chắc chắn khiến Thiệu Vinh nhớ mãi không quên.

Sang năm mới, cuối cùng hai người cũng đã trao đổi tâm ý. Ngay giờ phút được hắn ôm, rốt cuộc Thiệu Vinh cũng xác định được, bắt đầu từ năm nay, hai người không còn là cha con nữa, mà là người yêu thân mật nhất.

Từ nay về sau sẽ dùng một thân phận khác ở bên cạnh hắn, nhiều thứ sẽ thay đổi, nhưng thứ duy nhất không thay đổi chính là tình cảm và sự quan tâm dành cho nhau.

Trong mơ, hình như lại trở về thật lâu trước kia, hai cha con nằm trên giường lớn ôm nhau ngủ. Khi ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, chỉ cần Thiệu Vinh mở mắt ra sẽ nhìn thấy khuôn mặt của baba đầu tiên.

Hắn sẽ mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt tóc mình, dịu dàng hỏi: “Ngủ ngon không?”

Có lẽ sau này ngày nào cũng vậy, bầu bạn với nhau, cùng nhau trải qua cuộc sống này.

【 Hoàn chính văn 】

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Rốt cuộc kết thúc rồi! Tung hoa!

Hai cha con quan tâm an ủi lẫn nhau thiệt ấm áp quá đi! Thiệu cha tặng quà như vậy đúng là không biết xấu hổ. . . . . .

Do vài lí do tế nhị, chính văn chỉ có thịt vụn, xin chờ phiên ngoại >_<

——————————————

Hoàn rồi hoàn rồi, hoàn rồi mà sao buồn như con chuồn chuồn thế này T__T Tự nhiên không biết nói gì, thôi để mốt hoàn toàn văn rồi nói sau. . . Dù sao cũng cảm ơn những bạn đã theo dõi tới cùng, mấy bạn chính là nguồn động lực để tui với Vũ lết cái thân lười này tới đây đó, cũng hi vọng là đã truyền tải được nội dung tác phẩm đến các bạn (─‿‿─), cuối cùng là có thể sẽ up 1 phiên ngoại ngắn hơn trong tuần này, phiên ngoại dài hơn đợi tuần sau thi xong mới có thời gian làm.

51 thoughts on “Y Sinh Thế Gia – 76 (2) – Hoàn Chính Văn

  1. […] | 75 | 76 (1) | 76 (2) | PN 1 | PN […]

    Like

  2. shoorin yumi 10/05/2013 at 10:17 Reply

    ↖(^ω^)↗ chúc mừng nàng, cuối cùng cũng hoàn rùi ! Các nàng đã vất vả rầu, ta đợi phiên ngoại nhe, hy vọng có tiệc hoành tráng, giờ gặm miếng thịt trước ! (ღ˘⌣˘ღ)

    Like

    • Nana 11/05/2013 at 03:10 Reply

      Thật ra cũng ko có tiệc hoành tráng đâu, cũng có miếng thịt cỡ vầy à =))

      Like

      • Shoorin Yumi 11/05/2013 at 07:55 Reply

        (*´▽`*)vì câu nói nì mà ta hy vọng nè ” chính văn chỉ có thịt vụn, xin chờ phiên ngoại >_< " đó đó huhuhu oy oy, làm ta chuẩn bị hoành tráng để đi ăn tiệc, ai ai, có thịt còn hơn không , cảm ơn các nàng * đưa hoa *(●^o^●)

        Like

  3. Quinn 10/05/2013 at 10:26 Reply

    Hoàn rồi * tung bông*
    cảm ơn bạn edit nhiều nhiều
    (ღ˘⌣˘ღ)

    Like

  4. Ảo Vũ 10/05/2013 at 10:36 Reply

    Còn 2 chương phiên ngoại nữa, Nana cố lên ↖(^ω^)↗

    Like

  5. Tiểu Quyên 10/05/2013 at 11:22 Reply

    mừng cho 2 anh , cuối cùng em vinh cũng đc hạnh phúc trọn vẹn.hi…………..hi…………..

    Like

  6. mjuyuyin 10/05/2013 at 11:37 Reply

    chời ơi vừa mới mon men vào đọc đã thấy Hoàn rùi..còn chưa đã mờ ╭(╯^╰)╮

    Like

    • Nana 11/05/2013 at 03:11 Reply

      Dài lắm rồi mà còn chưa đã nữa hả =))

      Like

      • mjuyuyin 11/05/2013 at 07:42 Reply

        vẫn còn muốn nữa cơ >.<

        Like

        • Nana 11/05/2013 at 07:43 Reply

          Còn 2 PN đó, cũng hơn 30 trang chứ không ngắn đâu @_@

          Like

          • mjuyuyin 11/05/2013 at 08:02 Reply

            hehe~~~ thế cố lên nàng a~ ~ ta ngóng chờ tin nàng từng giây từng phút ~~ ↖(^ω^)↗

            Like

  7. maichan(◔ᴥ◔) 10/05/2013 at 11:57 Reply

    (*´▽`*)cuối cùng đã sắp kết thúc rồi. Còn phiên ngoại nữa ~

    Like

  8. Aki 10/05/2013 at 12:06 Reply

    Hoàn chính văn rồi *tung bông*

    Đây là chương đầu tiên tôi đọc đó :”> Dưng mờ đọc chương này + kiểu ngược điển hình của mợ Linh tôi cũng lờ mờ tưởng tượng ra được nội dung truyện =))
    Tôi hỏi chút, phía trên có nói Thiệu Vinh bị rape là Thiệu Trường Canh làm hử? :3

    Like

    • Nana 10/05/2013 at 12:12 Reply

      Còn ai trồng khoai đất này =))

      Like

      • Aki 10/05/2013 at 12:32 Reply

        Đúng kiểu mợ Linh, có rape cũng là 2 nhân vật chính rape nhau =))

        Like

  9. lucthuythuy 10/05/2013 at 12:16 Reply

    Đã hoàn rồi!!! Lúc đọc thì chờ hoàn nhưng bây giờ tâm trạng lại có chút gì tiếc nuối…
    Cảm ơn Ảo Vũ và Na Na! (ღ˘⌣˘ღ)

    Like

    • Nana 11/05/2013 at 03:11 Reply

      Không có chi ♪(´ε` )

      Like

  10. mewclumsy 10/05/2013 at 13:04 Reply

    hoàn rồi tự nhiên lại thấy tiếc
    dù sao cũng cảm ơn nàng <3 <3

    Like

  11. angelandvampire 10/05/2013 at 13:06 Reply

    hay quá a, nhất là đoạn cuối

    Like

  12. Kellyangel1006 10/05/2013 at 14:50 Reply

    Ai. .h0an uj. .thây pun pun ghê. .thuj nàng cố lết thêm 2 phjên ng0aj nua la nghj hưu. .ách phaj la nghj ngơi bồi dưỡng chớ. .hêhê. .rất tk nàng đa làm pộ truyện nay. .

    Like

  13. Tước Vũ 10/05/2013 at 17:36 Reply

    *tung bông*, hoàn rùi hoàn rùi, chúc mừng nghen, cơ mà còn 2 phiên ngoại, cố lên nghen, ta ngóng-ing…

    Like

    • Nana 13/05/2013 at 21:16 Reply

      Trong tuần này sẽ cho 2 PN lên hết luôn, t thi xong rùi *_*

      Like

  14. Tuki 10/05/2013 at 18:08 Reply

    Ta xin lỗi vì ta rất chi là lười com *cúi đầu* cho nên mới chờ nàng làm xong chính văn r com cả thể *hối lỗi*
    Cuối cùng cũng hoàn r *uốn éo* *nhảy múa* ta là ta ngóng chương mới của nàng từng ngày một đó <3.<3 cách ngày lại mở ra xem có chg mới chưa T^T ta thấy nói chung là nàng edit rất hay đóa *nhảy vào ôm hôn*
    vất vả cho nàng r, ta luôn theo dõi và ủng hộ nàng nha (mặc dù ít com :)) *hun hun*
    love u :x

    Like

    • Nana 13/05/2013 at 21:14 Reply

      cảm ơn nàng ♪(´ε` )

      Like

  15. teapotoo 10/05/2013 at 19:09 Reply

    “…..Hôm nay định trước là thức trắng đêm” ╮(╯_╰)╭ anh Canh già rồi mà thú tính gớm!! Tội nghiệp trẻ nhỏ bị làm hư (giá mà anh Canh thú tính nhiều hơn một chút nữa là perfect roài kakaka).
    Ps: Cuối cùng truyện cũng hoàn thành, cám ơn bạn đã bỏ công sức làm truyện này. Mới đầu sợ ngược, đọc mà cứ nơm nớp lo sợ ko bik khi nào đạp trúng “ngược luyến tàn tâm”. Cặp đôi nhân vật chính thực chất rất ngọt ngào, chỉ tiếc cho thế hệ trước gặp phải quá nhiều cản trở, lòng dạ người hiểm ác mà ko đến được với nhau.

    Like

    • Nana 13/05/2013 at 21:13 Reply

      Nhà mình không ai làm truyện ngược đâu tại ai cũng sợ ngược hết, nàng yên tâm =))

      Like

  16. thienthan_acquy 10/05/2013 at 19:44 Reply

    w2007 sao trùi???? máy ta 2003 với 2010 thui ah…sao mà ác quá zị nè????

    Like

    • Aki 10/05/2013 at 22:28 Reply

      Lâu lắm không gặp đồng chí :3

      Like

    • Nana 11/05/2013 at 03:13 Reply

      2007 thì 2010 mở được mà •_• t cũng chỉ biết là đuôi .docx thôi chứ ko chắc 2007 hay 2010 nữa. Thường thì t vô trường cop, máy trường word 2010, xong về nhà cũng cop thêm miếng, máy nhà là 2007.

      Like

      • thienthan_acquy 11/05/2013 at 21:22 Reply

        ta cũng không viết nữa ak…nếu down về mà mở dc thì hay quá ùi…củm ơn nana nha..

        @aki: lâu ùi nên giờ mới rảnh qua com nah… nhớ aki quá đi….*1000 nụ hôn gió* hihihi

        Like

      • Aki 12/05/2013 at 01:04 Reply

        Tui cũng nhớ cô, dạo này ít xuất hiện thế (ღ˘⌣˘ღ)

        Like

  17. frozenworld53 10/05/2013 at 19:53 Reply

    (●^o^●)….wa…chúc mừng nàng đã hoàn thành xong chính văn a…..giờ chỉ còn 2 cái phiên ngoại nữa thui à….cố gắng lên nàng…..sắp lết tới đích rùi….~(‾▿‾~)

    Like

  18. tramanhnguyen 10/05/2013 at 20:48 Reply

    Một thời gian dài hóng mỏ đi theo ystg, cuối cùng cũng đợi đc ngày này*chấm nước mắt* hoàn rồi nhaaaaa~ chúc mừng nàng aa. hóng xôi thịt phiên ngoại nha:”> mà cái khúc tặng quà dễ thương quá, cưng chết ta r.><

    Like

  19. my 10/05/2013 at 23:22 Reply

    thế là cũng hoàn rồi, tí thịt vụn cuối truyện coi như cũng đỡ thèm hehehehehehe

    Like

  20. Lam Ngọc Cẩn 11/05/2013 at 19:47 Reply

    Người người tung bông, nhà nhà tung bông, ta đây xách thùng đi hốt bông tặng lại tiểu Vũ với Ná Nà o(>…<)o

    Like

    • Nana 13/05/2013 at 21:14 Reply

      *nhận bông* cảm ơn cảm ơn ♪(´ε` )

      Like

  21. Tử Mộc 12/05/2013 at 17:10 Reply

    Ngot ngào quá. Mà anh Canh cũng lưu manh ghê cơ, tặng như anh thì hok bit a tặng hay là lại đòi quà tập 2 nữa đây. Cuối cùng cũng hoàn. Chúc mừng nha. Tung bông…tung bông..

    Like

  22. pelisa2010 12/05/2013 at 22:41 Reply

    Ai ya thiệt xin lỗi nàng nha
    Ra tới mấy ngày rồi mà ta mới vào đọc và comt cho nàng :3
    Cơ mà hoàn rồi ta buồn quá à :((
    Không nỡ chút nào hết á ;_;
    Nhưng mà ngược lại ta hóng phiên ngoại nha
    Ta muốn thịt kho luôn kìa :3
    Chứ thịt vụn chán muốn chết :”>

    Like

    • Nana 13/05/2013 at 21:12 Reply

      Phiên ngoại ta thấy cũng cỡ này à =)) chị Linh ít viết H lắm nàng

      Like

      • pelisa2010 14/05/2013 at 00:09 Reply

        Ề v mà chị ấy bảo sẽ có H làm ta cứ mong đợi >/////<

        Like

        • Nana 14/05/2013 at 01:08 Reply

          Có H nhưng mà không nhiều =))

          Like

          • pelisa2010 14/05/2013 at 09:57 Reply

            Vậy thì nó ko có đã a~~~

            Like

            • Nana 14/05/2013 at 10:02 Reply

              Nói chứ H ít t cũng mừng, làm H ngại lắm nàng ơi =)) đọc H thì đọc được chứ bắt tay vô làm nó sao sao á Σ( ̄。 ̄ノ)ノ

              Like

  23. anhcung1292 25/06/2013 at 22:41 Reply

    hồi trước đọc = đt mà nó ” hiện đại” quá nên hết đúng ở đoạn H, giờ mới dc đọc :(( huhu

    Like

  24. Purinsusaki zoku 22/07/2013 at 17:15 Reply

    Good!!!!!!

    Cưc ki tuyêt vơi a! Hay đến tê tâm liệt phê há há*cuoi khar ố*

    Like

  25. Tạc Mao Mèo June 19/02/2014 at 08:15 Reply

    Có zụ ép nhận quà mới ghê =))

    Like

  26. Higawa Rei - kyumin 06/08/2014 at 11:26 Reply

    “Làm sao bây giờ, ba chưa có chuẩn bị quà năm mới cho con.”
    “Thôi thì ba tặng tấm thân này cho con đi.”
    Hí hí *che miệng* hảo hạnh phúc. Canh ca ca là số 1! Toẹt vời quá điiiiii

    Like

  27. Xu ken 07/09/2014 at 21:06 Reply

    Cám ơn nàng đã dịch tr này. Nàng dịch rất hay á. Ta cũng rất thích mấy lời nhảm nhảm của bà tác giả ở cuối. Nhưng nàng ơi, hình như trước bà tác giả định biến tr này thành ngược hay nào ý. Lúc Thiệu Vinh chuẩn bị ra nước ngoài, có đoạn Thiệu Vinh ko hiểu đk thâm ý của cô giáo, nếu khi ấy cậu quay đầu lại thì cũng ko có cảnh vật còn người mất như bây giờ? Ta chờ hoài cái kết lên cao trào mà cuối cùng nó lại hơi ỉu xìu đi một tí.Hjhj

    Like

  28. roseila 25/12/2016 at 11:11 Reply

    Đoạn 2 main hp bên nhau cũng chính là ngày 2 ông cậu họ An bị tai nạn máy bay chết 😢😢 xót

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: