Đặc Chủng Dong Binh – 21

Đặc Chủng Dong Binh

Nhất Thế Hoa Thường
Thể loại: hiện đại, hắc bang, bộ đội đặc chủng, nhị hóa dương quang thụ, cường cường, 1×1, HE

Edit: Nấm

Beta: Nana

***

Chương 21

Được và mất

Tống Phong bị bắt dưỡng thương một tháng, rốt cuộc cũng thoát khỏi sự độc hại của Tống Triết, hắn sung sướng lái xe đến Quốc An, ngồi trước bàn làm việc của Vương Nhất Trung, vui vẻ thảo luận vấn đề tiền bạc với ông ta, tiếc là không đòi được đồng nào, nguyên nhân là do Tiêu Minh Hiên chỉ nộp báo cáo, không hề đề cập đến vấn đề này.

Tống Phong nổi giận, yêu cầu Vương Nhất Trung gọi điện thoại hỏi, Vương Nhất Trung bình tĩnh nói không biết số, bản thân Tống Phong cũng không biết số điện thoại của người kia. Tống Phong không nói gì trừng Vương Nhất Trung một lúc lâu, sau đó thở hồng hộc lái xe đến doanh trại, hỏi ra mới biết Tiêu Minh Hiên đã bị điều đi rồi, hỏi tiếp thì chỉ nhận được hai chữ: bí mật. Tống Phong nghiến răng nghiến lợi, thầm nghĩ dù sao lễ mừng năm mới người này cũng phải về, đến lúc đó tính sau.

Sau khi nghĩ thông suốt, Tống Phong chạy đi chơi bời, hắn lái xe vòng quanh Tứ Cửu thành (Bắc Kinh), tự hỏi chỗ nào chơi vui nhất, ai ngờ trong lúc đó ông chủ công ty lại gọi tới sáu cuộc điện thoại. Tống Phong cảm thấy nếu hôm nay mình không bắt máy, ông ta nhất định sẽ gọi tiếp, vì vậy đành phải bắt máy: “Lại có công việc à? Để tôi chơi vài ngày đi.”

“Cậu đã chơi nửa tháng rồi, chưa đủ sao?”

Tống Phong khóc không ra nước mắt, nửa tháng trước hắn tưởng mình có thể đi ra, ai ngờ vì một câu mà bị nhốt thêm nửa tháng, hắn thương lượng: “Một ngày thôi.”

“Không được,” Ông chủ nổi giận, “Người ta đã đợi cậu nửa tháng rồi, người đó ra giá rất cao, hôm nay cậu phải trở về, không kì kèo nữa!”

Tống Phong giằng co một lúc lâu, cuối cùng đành phải nghe lời chạy về công ty, hắn bước vào văn phòng ông chủ, muốn xem thử ai mà kiên nhẫn thế, tiếp theo trượt xuống khung cửa, nức nở nói: “Cho tôi con đường sống được không…”

Một người đàn ông bảnh bao ngồi trên sô pha, tóc dài nhuộm thành màu vàng, hắn nhìn Tống Phong: “Tao cảm thấy sau khi chết mày nhất định không muốn nhìn thấy tao, vì vậy tao mới sai người sang Thái Lan đưa thi thể của mày về chôn trong sân, mỗi ngày nhìn mày một cái cho mày gớm chết, ai ngờ bọn chúng lại nói không có thi thể, chậc, điều này thật khiến người ta cảm thấy ngoài ý muốn,” Hắn chậm rãi đi tới, “Sau đó tao sực nhớ tên cảnh sát mà tao bắt là người Thái, rất có thể bọn chúng đã giúp bọn mày, sự thật chứng minh tao đã đoán đúng.”

Tống Phong run rẩy lui về phía sau.

“Tao thấy mày có vẻ giống lính đánh thuê, lại nghe nói Thiệu Tu Kiệt tìm được mày ở Mỹ, cho nên tao mới lật công ty PMC này một lần, rốt cuộc tìm được rồi,” Phù Sơn Minh ngồi xổm xuống, cười cười vỗ mặt Tống Phong, “Bảo bối, tao nhớ mày muốn chết.”

“…”

Cuối mùa thu, Tiêu Minh Hiên nhận được nhiệm vụ thứ nhất khi trở thành bộ đội đặc chủng, địa điểm là vùng phụ cận biên cảnh, một người tàng trữ ma túy có vũ khí bị cảnh sát truy nã dồn đến đường cùng, gã đột nhập vào nhà trọ của công nhân gần đó, bắn chết hai công nhân, vài người bị bắt làm con tin. Khi bọn họ đuổi tới nơi, bên ngoài đã dựng hàng rào cách ly, chuyên gia đàm phán đang can thiệp, bọn họ chia làm hai đội, một đội lên lầu đột kích phía trước, đội còn lại lên tầng cao nhất của nhà trọ, dùng dây thừng leo xuống, chuẩn bị phá cửa sổ mà vào.

Gã tội phạm bị bắn chết trong khoảng cách gần, nhanh chóng chính xác không nhân nhượng, từ lúc bắt đầu đến lúc chấm dứt chưa đến nửa phút. Trong không khí nồng nặc mùi thuốc súng và mùi máu tươi, uy lực của viên đạn đủ lớn để bắn nát nửa đầu người; máu, bộ phận mềm, óc, thậm chí là mắt hoặc da thịt văng đầy tường và mặt đất. Sau khi bắn chết gã tội phạm, bọn họ lập tức vọt tới trước mặt con tin đang hoảng loạn, dùng thân thể che lại cảnh tượng máu me này, sau đó giao cho nhân viên chuyên nghiệp tư vấn tâm lí.

Tiêu Minh Hiên là người mới duy nhất trong nhiệm vụ lần này, bác sĩ tâm lí trong doanh trại cảm thấy vô cùng bất ngờ, ông biết người mới thường bị kéo đi nhìn máu, phần lớn nhiệm vụ đều là giải cứu con tin, nhưng nhiệm vụ lần này không cùng cấp bậc với nhiệm vụ xử lí mấy kẻ bắt cóc cầm dao gọt trái cây, nhiệm vụ lần này đẫm máu hơn, ảnh hưởng tâm lí cũng lớn hơn, ông nhìn Tiêu Minh Hiên: “Sau khi giết người có cảm giác gì?”

“Chỉ vậy thôi.”

Bác sĩ nghẹn họng: “Chỉ vậy thôi là ý gì?”

Tiêu Minh Hiên trả lời đơn giản: “Từ hai năm trước làm nhiệm vụ tôi đã bắt đầu giết người, giết cho đến bây giờ. Tôi không thích giết người, cũng không cho rằng mạng người là cỏ rác, vì thế chỉ vậy thôi.”

“…”

Tống Phong ôm chặt cái bàn, dưới sự đe dọa từ chức hoặc tự sát của hắn, rốt cuộc ông chủ phải thiết lập một đống điều kiện với Phù Sơn Minh, ví dụ như không thể xâm phạm tình dục và ngược đãi nhân viên, không thể cố tình sắp xếp nhân viên đi làm những nhiệm vụ một đi không trở lại, v.v… Anh có thể không tuân theo, nhưng chúng tôi sẽ điều tra, nếu là thật, công ty sẽ dùng lính đánh thuê như sát thủ, anh có thể đề phòng một hai năm, nhưng không thể đề phòng mười năm. Phù Sơn Minh đồng ý, kí hợp đồng rồi kéo Tống Phong ra ngoài: “Rốt cuộc mày tên gì?”

“… Tiêu Minh Hiên.”

“Được rồi,” Phù Sơn Minh bước lên trực thăng, “Sau này phải bảo vệ tao như bảo vệ Tiêu Thành, biết chưa?”

Tống Phong hít hít mũi: “Rõ, ông chủ.”

Phù Sơn Minh ngẩn ra: “Kêu tiếng nữa đi.”

“Ông chủ…”

Ánh mắt quỷ dị của Phù Sơn Minh nóng lên: “Không tệ.”

Tống Phong che ngực chui vào trong góc, run rẩy cuộn thành một nhúm. Trực thăng chậm rãi đáp xuống biệt thự, Tống Phong nhận mệnh đi theo Phù Sơn Minh, sau khi nhìn thấy bia mộ phía trước, hắn lập tức run lên. Phù Sơn Minh mỉm cười: “Đây chính là bia mộ tao dựng cho mày.”

Tống Phong run rẩy quét mắt một vòng, nhìn đến ba chữ “Tiêu Minh Hiên” thì nở nụ cười: “Giữ đi, không chừng ngày nào đó sẽ dùng tới.”

Phù Sơn Minh quan sát hắn: “Tao cũng nghĩ như vậy.”

“…”

“À đúng rồi, Thiệu Tu Kiệt cứ tưởng mày bị chôn ở đây thật, suốt hai tháng liên tục phái người tới đây cướp mộ, đáng tiếc giữa đường đều bị người của tao đánh trở về, chưa thấy ai ngu như hắn.”

“…”

Tối đó Tống Phong đang ngủ, bỗng nhiên nghe tiếng cửa phòng mở, người nào đó nhào lên giường, thở dốc cười khẽ: “Bảo bối, thích không?”

“… Không cho phép xâm phạm tình dục.”

“Tao đang mời.”

“Không.”

“Được rồi,” Phù Sơn Minh tiếc hận nói, sau đó vén chăn chui vào, “Giường của tao hư rồi, tao ngủ chung phòng với mày.”

Tống Phong dùng sức đẩy bàn tay khoác trên lưng mình ra, đáng thương lăn xuống giường, nằm co ro trên thảm, hắn xé khăn tắm làm hai hình nộm tiểu nhân, một cái cho Phù Sơn Minh, một cái cho Tiêu Minh Hiên, hung hăng đánh cả đêm. Hôm sau mọi người trong biệt thự đều nghỉ, nấu cơm giặt giũ thu dọn phòng ốc đều do một người làm, cỏ trong sân cũng do người đó nhổ, chẳng biết tại sao máy cắt cỏ đột nhiên bị hỏng, chỉ có thể dùng tay nhổ. Tống Phong nhổ hai phút, sau đó nổi điên chạy lên lầu, bổ nhào về phía Phù Sơn Minh: “Tao phải giết mày a a a!”

Phù Sơn Minh hoàn toàn không để ý đến việc cổ bị bóp đến thở không nổi, hắn đỉnh đỉnh thắt lưng về phía trước, ánh mắt nóng rực. Tống Phong sâu sắc cảm nhận được vật cứng nào đó, im lặng vài giây rồi đi ra ngoài.

“Đi đâu thế?”

“Nhổ cỏ.”

Phù Sơn Minh giày vò Tống Phong suốt hai ngày, nhiều lúc hắn rất muốn treo ngược người này lên quất một chút, ai ngờ vừa quay đầu nhìn thì roi đã bị băm nát, hoàn toàn không dùng được. Gần đây Phù Sơn Minh muốn làm một vụ làm ăn lớn, không thể xảy ra sơ suất, vì thế sang ngày thứ ba, hắn mới cho Tống Phong làm vệ sĩ, chuyên tâm xử lí công việc. Hai người ngồi xe chạy ra biệt thự, vừa mới quẹo ra liền bị một chiếc xe ngăn lại. Phù Sơn Minh ngẩng đầu lên nhìn, nở nụ cười: “Xuống xe.”

Tống Phong nhìn người vừa tới, hai mắt lập tức rưng rưng. Thiệu Tu Kiệt mở cửa bước xuống, nhìn Tống Phong không chớp mắt, chung quanh ngựa xe như nước, phồn hoa náo nhiệt, trong chốc lát tất cả như biến mất. Ái biệt ly (phải xa lìa người yêu), oán tằng hội (phải gần gũi người mình ghét), cầu bất đắc (muốn mà không được), phóng bất hạ (không bỏ được), cứ tưởng mất rồi, nhưng… Đã tìm lại được, vào giờ khắc này, Thiệu Tu Kiệt thậm chí muốn rơi lệ.

“Tiểu Phong…”

Tiêu Minh Hiên đã làm được vài nhiệm vụ, thật ra nhiệm vụ của bọn họ không nhiều lắm, đa số thời gian đều dành cho việc huấn luyện, bất quá bộ đội đặc chủng không chỉ giết người cứu mạng mà còn phải tiến hành bắt cóc bí mật.

Hôm nay Tiêu Minh Hiên và đồng đội nằm sấp trong bụi cỏ ẩn nấp suốt 13 tiếng đồng hồ, cuối cùng nhân vật mục tiêu cũng xuất hiện trong tầm mắt. Bọn họ lại đợi thêm hai tiếng nữa, bốn phía rốt cuộc trở nên im lặng. Binh lính hai bên trạm gác đồng loạt bị đánh gục, ống nghe truyền đến mệnh lệnh động thủ, bọn họ chậm rãi xâm nhập căn nhà tre, trong tình huống không thể đạp trúng một con trùng, bọn họ mở cửa sổ cắt cổ người nọ khiến hắn bất tỉnh, người bên ngoài nghe tiếng động chạy vào xem xét, bọn họ áp sát lên bức tường cạnh cửa, dùng dao găm nhanh chóng giải quyết hai người kia, sau đó kéo người đã bất tỉnh nhảy khỏi cửa sổ, yên tĩnh không tiếng động.

Hôm sau trong trại vừa hoảng loạn vừa tuyệt vọng, bởi vì lão đại của bọn chúng đã biến mất rồi, ngay cả cọng tóc cũng không để lại.

Tống Phong nơm nớp lo sợ làm vệ sĩ, thời gian trên hợp đồng là một tháng, hắn hộ tống Phù Sơn Minh đi làm, trong lúc che chở cho đối phương giữa mưa bom bão đạn, Tống Phong nổi giận mắng: “Sau này đen ăn đen* nhớ tìm chỗ nào dễ đối phó!”

*đen ăn đen: ý nói người xấu cướp của nhau, cướp của bọn cướp.

Phù Sơn Minh bị Tống Phong đè dưới đất, lựu đạn nổ ầm ầm phía sau, hắn cười nói: “Dễ đối phó đều là người mới, bọn chúng không đáng để tao ăn.”

Tống Phong cảm thấy có nói cũng phí lời, kéo Phù Sơn Minh rút khỏi nơi nguy hiểm, ấn hắn lên xe rồi lập tức bỏ chạy, Phù Sơn Minh híp mắt: “Khó trách Tiêu Thành lại tìm mày làm vệ sĩ, thật sự không tệ, bây giờ hắn đang ở đâu?”

“Không biết.”

“Được rồi bảo bối, chừng nào muốn nói thì cứ nói cho tao biết.”

“… Tao thật sự không biết.”

“Mày muốn nói sao cũng được.”

Tống Phong im lặng lái xe, thầm nghĩ nhiệm vụ đã hoàn thành, rốt cuộc không cần gặp lại tên này nữa! Phù Sơn Minh biết rõ Tống Phong đang nghĩ gì, hắn gọi điện thoại định gia hạn hợp đồng, ai ngờ lại có người khác đặt trước, hắn tức giận đập di động.

Tối đó Tống Phong nhận được điện thoại, ông chủ ở đầu bên kia khuyên nhủ: “Hết cách rồi, người đó ra giá rất cao, dù sao cũng là ông chủ cũ của cậu, tôi biết cậu muốn nghỉ ngơi, yên tâm, tôi không kí nhiều, chỉ hai tháng thôi, được, sau lần này nhất định sẽ cho cậu nghỉ.”

Tống Phong cúp điện thoại, thu dọn đồ đạc chuyển vào biệt thự Thiệu gia dưới ánh mắt lạnh như băng của Phù Sơn Minh, sau đó bổ nhào lên người Thiệu Tu Kiệt: “Ông chủ, tôi có yêu cầu.”

Thiệu Tu Kiệt sờ sờ đầu Tống Phong: “Nói đi.”

“Tôi có thể đi chơi cả đêm rồi sáng mai trở về không?”

Thiệu Tu Kiệt suy nghĩ vài giây: “Cậu muốn làm gì?”

“Ai, tất cả mọi người đều là đàn ông, anh không biết tôi muốn làm gì thật sao?”

Thiệu Tu Kiệt lại suy nghĩ thêm vài giây: “Cậu vừa mới chuyển qua đây, buổi tối ra ngoài coi chừng bị Phù Sơn Minh theo dõi.”

“Nói cũng đúng, vậy… Vậy anh có thể tìm cho tôi một cô gái không? Tìm cô nào xinh xinh một chút!”

Thiệu Tu Kiệt lại sờ sờ đầu đối phương: “Trễ rồi, đi ngủ sớm đi.”

Tống Phong khóc lóc ăn vạ, cuối cùng đành phải ngoan ngoãn đi ngủ, hôm sau tỉnh dậy thì lập tức ngẩn ra: “Ông, ông chủ…”

“Sao?”

“Thiệu gia… Từ khi nào mà Thiệu gia không có người hầu nữ nào hết vậy?”

“Quên rồi.”

Nhiệt độ ở xích đạo vẫn nóng bức như cũ, Bắc bán cầu đã tiến vào mùa đông, Tiêu Minh Hiên bị thương suýt chút nữa mất mạng, may là nhiệm vụ đã hoàn thành một cách thuận lợi, quân hàm của hắn có thể tăng lên một cấp, ngay cả tổng đội cũng rất ấn tượng. Thời tiết càng ngày càng lạnh, bọn họ bắt đầu huấn luyện chống rét, trèo lên vách đá trong nhiệt độ âm, gió núi lạnh buốt thổi vào người, lạnh đến cắt da cắt thịt.

“Đội phó, nghe nói anh đã nộp đơn yêu cầu, là đơn gì vậy?”

Tiêu Minh Hiên tập trung nhìn vách đá, chậm rãi mở miệng, nhiệt khí trên không trung ngưng tụ thành một mảnh khói trắng.

“Muốn về đội hai bộ đội đặc chủng,” Tiêu Minh Hiên dừng một chút, nhếch miệng cười, “Tôi chuẩn bị về Quốc An tìm một người.”

Tagged:

28 thoughts on “Đặc Chủng Dong Binh – 21

  1. anhcung1292 13/12/2013 at 19:48 Reply

    Phù minh Sơn hay Thiệu Tu thì cũng đều BT cả =.=+

    Like

    • Nana 13/12/2013 at 23:06 Reply

      Phù Sơn Minh nàng ơi, ko phải Phù Minh Sơn (nghe bựa quá) =)))

      Like

      • anhcung1292 14/12/2013 at 00:32 Reply

        ờ ha :D bé cái nhầm >////<

        Liked by 1 person

  2. TieuMinh 13/12/2013 at 20:12 Reply

    hay quá đi, thích bạn thụ như a Phong, hy vọng các anh công tranh nhau thật ác liệt vào, chẹp chẹp, *mơ màng*
    P/s: đọc chuà đến tận h, ngại quá, thank chủ nhà nhiù nhìu….

    Like

    • Nana 13/12/2013 at 23:07 Reply

      (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥

      Like

  3. Tử Mộc 13/12/2013 at 21:03 Reply

    Ta ket a Psm quá cơ. Mún thấy a PSM bị rape…
    Mờ a hiên ko về nhanh, vk anh bị rước bây giờ

    Like

    • Nana 13/12/2013 at 23:09 Reply

      1 chương nữa =)))
      Ta cũng kết anh PSM, rất mong có anh công nào đó rước ảnh về mà tác giả ko cho ọ__ọ Ta thấy ảnh với Tống Triết làm 1 cặp cũng rất được ლ(¯ロ¯ლ)

      Liked by 1 person

      • Tử Mộc 15/12/2013 at 15:11 Reply

        chuẩn đấy, a PSM vậy mà bị tác giả ghẻ lạnh, hum trước mò đọc bộ viện dưỡng liệu trực bá gian của tác giả này có 1 anh có 1 anh boss bị nói lắp =)) dễ thương ko chịu đc~~~

        Like

  4. tranmai0906 13/12/2013 at 21:04 Reply

    yêu quá đi mất ^^……. hóng ah hóng……………………..

    Like

  5. lin 13/12/2013 at 21:22 Reply

    a Hiên đi vắng lâu thêm tí nữa thì vợ a cũng chẳng còn, tiểu Phong thiệt là chọc hoa đào mà!

    Like

  6. YuQiao Chen 13/12/2013 at 21:25 Reply

    TMH phải là phúc hắc cực kì may ra mới trị dc TP ~(‾▿‾~)

    Like

    • Nana 13/12/2013 at 23:13 Reply

      dùng tình yêu chân thành cũng đc mà =))

      Like

  7. Akashi Yukiko 13/12/2013 at 21:48 Reply

    “tập trung nhìn vách đá, chậm rãi mở miệng, nhiệt khí trên không trung ngưng tụ thành một mảnh khói trắng.”

    Hình như chỗ này mất chủ ngữ rồi nè Nana.

    Tống Phong thật không có tiết tháo, hoàn toàn không có tiết tháo (*`へ´*)凸 Yêu cầu anh Hiên về gấp, trói vợ anh lại cho thiên hạ bớt loạn (*`へ´*)凸

    Like

    • Nana 13/12/2013 at 21:52 Reply

      ặc, sao tự nhiên mất cái cụm tên anh Hiên vậy =))) Cảm ơn bạn đã nhắc ọ___ọ

      1 chương nữa là anh Hiên trói về được rồi :))

      Like

  8. Aki 13/12/2013 at 22:24 Reply

    Tui thề, cho dù PSM có BT cỡ nào đi nữa thì tui cũng k ghét nổi, còn cha TTK có dịu dàng cỡ nào đi nữa thì tui cũng vưỡn ghét ghét =))

    Like

    • Nana 13/12/2013 at 23:15 Reply

      PSM là biến thái kiểu… tưng tửng, chứ biến thái kiểu tởm lợm (như mụ Beauvoir) thì tui dám cá cô ko thích nổi đâu (‾-ƪ‾)

      Like

      • Aki 14/12/2013 at 09:55 Reply

        Thà cho TP ở với PSM đến lúc TMH đến đón còn hơn ở với thằng cha kia ==
        Bo Bo là thuộc về một phạm trù khác rồi, ở đây chúng ta k xét tới =))

        Like

        • Nana 14/12/2013 at 09:57 Reply

          Lâu rồi mới nghe tên Bobo, tự nhiên thấy mắc cười quá =)))))

          Like

          • Aki 14/12/2013 at 15:23 Reply

            Độc quyền made by Tiêu Tiêu =)))))))

            Like

  9. […] Chương 21: Được và mất […]

    Like

  10. Tiểu Quyên 14/12/2013 at 08:17 Reply

    mừng cho anh phong còn sống khi qua tay anh PMS, mong 2 anh sớm gặp lại

    Like

  11. Remi 14/12/2013 at 09:02 Reply

    Thích Thiệu Tu Kiệt thế. Anh í với bạn Phong thành 1 cặp cũng ok lắm lắm nè

    Like

  12. nhatkhanhho 14/12/2013 at 12:42 Reply

    Anh Hiên về lẹ đi ko TTK đụng đến cúc vợ anh bi giờ =A=

    Like

  13. Windylovedbsk 15/12/2013 at 20:07 Reply

    Cầu chap mới..*ôm chân*
    Mới vô đọc mà ôm nguyên cả một buổi..kết bộ này lắm luôn.
    Cảm ơn chủ nhà đã edit.
    Kết anh Tiêu Minh Hiên quá đi..

    Like

    • Nana 15/12/2013 at 22:45 Reply

      Chap mới mai có (^_^)☆

      Like

  14. lyt140694 16/12/2013 at 14:04 Reply

    nhờ PSM mới có mấy chỗ hài bựa mà coi, hô hô

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: