Thế Giới Này Điên Rồi – 21

Thế Giới Này Điên Rồi

Nhất Thế Hoa Thường

Thể loại: hiện đại, trọng sinh, thanh mai trúc mã, hài hước, HE

Edit: Mika

Beta: Nana

***

Chương 21

Giả bộ ngủ

Cố Bách nằm ngửa trên giường, đầu hơi nghiêng sang một bên, dưới ánh đèn ấm áp, đường cong trên khuôn mặt càng trở nên nhu hòa, trông vô cùng đẹp trai, lúc này anh đang từ từ nhắm mắt lại, không biết đã ngủ hay chưa.

Kì Nhạc nhìn anh rồi nhìn chỗ đặt chìa khóa, do dự một lát mới mở miệng: “Cố Bách?”

Cố Bách giật giật mí mắt nhưng không mở mắt ra, anh mơ màng đáp lại: “. . . . . Gì vậy?”

“Không có gì, ngủ đi.” Thấy đối phương vẫn còn có ý thức, Kì Nhạc tạm thời kiềm chế xúc động muốn trộm chìa khóa, đi qua giúp anh cởi giày và vớ, sau đó cởi áo sơmi. Cậu thở dài trong lòng, người này luôn biết giữ tự chủ, trước giờ chưa từng uống say như thế này, cậu nhịn không được lên tiếng oán giận: “Anh nói đi, anh hành hạ bản thân mình cho ai xem đây, tuổi còn trẻ đừng phá hư cơ thể, sức khỏe rất quan trọng. . . . . Mẹ nó, làm ông đây cũng khó chịu theo. . . . .”

Cố Bách nghe cậu rì rầm câu cuối, giống như đang tự nói thầm với chính mình, anh nhịn không được mỉm cười, nhắm mắt hưởng thụ phục vụ, giả bộ mơ mơ màng màng giơ tay lên để cậu cởi áo, sau đó phát hiện người này đang cởi dây nịt của mình, hô hấp liền trở nên căng thẳng, có chút mất khống chế. Để tránh bị bại lộ, anh vội vàng áp chế rung động trong lòng, nhưng cho dù là vậy, anh vẫn cảm thấy dục vọng của mình rục rịch, ngay lúc này, một tiếng chuông thanh thúy đột nhiên vang lên, Cố Bách nghe được đây không phải là chuông điện thoại của mình, vì thế nằm im không nhúc nhích.

Kì Nhạc nhìn tên “Tiêu” hiển thị trên màn hình, thầm nghĩ phải sửa tên này lại mới được, cậu nhấn nút trả lời: “Alô?”

“Cậu đang ở đâu?”

“Ở ngoài đường.” Kì Nhạc nhìn Cố Bách, thấy anh không bị đánh thức mới đưa tay tháo nút quần của anh ra, thuận miệng hỏi, “Có gì không? Quên mang theo chìa khóa à?”

“Có mang.” Ninh Tiêu nói, “Tôi thấy trong phòng ngủ của cậu có đống hành lí, cậu muốn làm gì?”

Kì Nhạc im lặng tiêu hóa tin tức một giây: “Ai cho anh vào phòng tôi?”

“Tôi không có sở thích đó.” Giọng nói của Ninh Tiêu trở nên lạnh lẽo, “Là do cậu không đóng cửa phòng ngủ.”

Kì Nhạc nhớ lúc đó đi vội quá, hình như đã quên đóng cửa phòng, cậu kéo khóa quần của Cố Bách xuống, đáp: “Được rồi.”

“Cậu định thu dọn đồ đạc đi đâu?”

“Chuyển nhà, tôi không muốn ở đó nữa.” Kì Nhạc đứng dậy, kéo ống quần Cố Bách, cởi quần của anh ra.

Cố Bách nhíu mày, giả vờ như bị quấy rầy khi đang ngủ, anh cử động thân thể một chút, giúp Kì Nhạc cởi ra dễ dàng hơn. Anh vẫn lắng nghe cuộc đối thoại, suy đoán người ở đầu bên kia chính là Ninh Tiêu, thái độ của tên này thật sự có vấn đề. Cố Bách chăm chú lắng nghe, ngay cả chút rục rịch trong cơ thể cũng biến mất, chỉ nghe Kì Nhạc nói: “Tôi chuyển qua ở với anh hai tôi, anh nói tôi đột nhiên nổi điên là có ý gì? Ông đây muốn chuyển thì chuyển đó, rồi sao? Đừng nhắc đến chuyện ở bệnh viện lần trước, tôi nói muốn làm bạn với anh không có nghĩa là muốn ở chung với anh, tôi đã bảo anh chăm sóc em trai tôi, chưa gì anh đã đá cậu ta rồi. Kệ tôi, cho dù tôi không nhớ cậu ta tên gì thì cậu ta vẫn là em trai tôi. . . . . Cái gì? Tất nhiên hôm nay tôi sẽ về, không về thì tôi biết đi đâu ngủ? Alô. . . . Làm trò gì không biết, tên điên này.”

Kì Nhạc cất di động, đặt quần áo sang một bên, đắp chăn cho Cố Bách, sau đó cẩn thận lên tiếng hỏi: “Cố Bách? Anh ngủ chưa? Tôi chợt nhớ vài chuyện về Kì Nhạc, anh muốn nghe không? Không trả lời thì tôi không nói. . . . Ha ha, ngủ rồi.”

Cố Bách biết cậu muốn trộm chìa khóa của mình, nhịn cười thều thào: “. . . . . Nước.”

Kì Nhạc: “. . . . .”

Vẫn còn ý thức là thế quái nào!? Kì Nhạc im lặng trong chốc lát, gật đầu nói: “Chờ chút, tôi đi rót.” Cậu yên lặng đi rót nước, quay về nâng Cố Bách dậy rồi đút anh uống, thầm nghĩ trước kia mình được người này hầu hạ hơn thế này nhiều!

Cố Bách uống hai hớp, tâm tình rất tốt, mở đôi mắt mê man nhìn cậu: “Cảm ơn.”

Kì Nhạc cười gượng: “Đừng khách sáo, anh ngủ đi.”

Cố Bách “ừ” một tiếng, xoay người kéo gối qua nằm xuống, nhắm mắt ngủ. Cái gối kia vừa vặn đè lên chùm chìa khóa, biểu tình của Kì Nhạc lập tức nứt ra, tại sao tình hình càng lúc càng tệ thế này? Cậu đi vòng qua bên kia giường, nhìn chằm chằm nửa chùm chìa khóa lòi ra ngoài, khóc không ra nước mắt. Cố Bách nhíu mày, hé mắt ra, biết rõ còn cố hỏi: “Sao cậu vẫn còn ở đây?”

Đây là cơ hội ngàn năm có một, đánh chết cũng không đi. . . . . Kì Nhạc gật đầu: “Tôi về đây.”

“Ừ. . . . Nhớ tắt đèn giúp tôi.”

Kì Nhạc đành phải tắt đèn đi ra ngoài, ôm con trai mình ngồi trên sô pha, sờ sờ đầu nó: “Tiểu Quyển, con nói xem chừng nào cậu ta mới ngủ say?”

Mèo cụp tai làm nũng cọ cọ tay cậu: “Meo ~”

Kì Nhạc tiếp tục ôm nó, liếc mắt nhìn thoáng qua phòng ngủ của mình, im lặng một lát rồi mở cửa đi vào trong. Nhìn căn phòng quen thuộc, cậu cảm thấy có chút thương cảm, kế đến cậu ngồi trên giường thương cảm suốt nửa tiếng đồng hồ. Cậu đánh giá thời gian, sau đó ôm con trai đặt vào ổ nhỏ của nó rồi quay lại phòng người nào đó một lần nữa. Cậu đứng bên cạnh giường, vòng tay qua người nào đó mò mò dưới gối, chuẩn bị kéo chùm chìa khóa ra ngoài, đúng lúc này, cổ tay cậu đột nhiên bị người nọ nắm lấy.

Kì Nhạc: “= 口 =”

Mẹ nó, chuyện này không khoa học! Kì Nhạc choáng váng, hoàn toàn không biết nên làm gì, cảm thấy lần này mình chết chắc rồi, nhưng chỉ nghe Cố Bách lẩm bẩm vài chữ: “Tiểu Nhạc. . .”

Kì Nhạc sợ đến đứng tim, sau đó mới nhận ra Cố Bách không gọi mình mà là đang nằm mơ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Ai ngờ còn chưa kịp rút tay ra, cơ thể đột nhiên bị người nọ kéo xuống, cậu ngã xuống giường lớn, hoảng sợ kêu một tiếng, sau đó lập tức ngậm miệng lại, không dám đánh thức đối phương.

Trong bóng đêm, Cố Bách cười khẽ, kéo chăn lên ôm người nào đó vào lòng: “Tiểu Nhạc. . . . .”

“Tôi không phải cậu ấy, anh nhận lầm người rồi, bỏ tay ra, này. . . . .” Kì Nhạc nhỏ giọng thì thào, không dám dùng sức giãy giụa, chỉ có thể từ từ nhích người ra, nhưng cậu vừa cử động một chút, người nọ liền ôm chặt thêm, vì vậy cậu đành phải chờ người nào đó ngủ say. Nửa người trên của cậu nằm gọn trong lòng đối phương, chân thì treo lơ lửng bên ngoài, tư thế này rất mỏi, cậu suy nghĩ một chút, sau đó dứt khoát cởi dép, rúc chân lên giường.

Nghe tiếng dép lê rơi trên mặt đất, Cố Bách mỉm cười một lần nữa, anh ôm eo cậu, kéo cậu vào trong lòng, sau đó đột nhiên cúi đầu hôn lên cổ cậu: “Tiểu Nhạc. . . . . .”

Kì Nhạc: “= 口 =”

Chết tiệt, đây là tình huống gì?!

Tay của Cố Bách ở phía sau bắt đầu trượt xuống eo cậu, vừa vuốt ve vừa kéo áo sơmi của cậu lên, làn da của hai người lập tức dán vào nhau, cảm xúc mềm mại kia khiến hô hấp của anh dần dần trở nên nặng nề, anh áp sát vào tai người nào đó hôn hôn mấy cái: “Tiểu Nhạc, đừng rời xa anh.”

Bọn họ nằm sát rạt nhau, vì thế Kì Nhạc có thể cảm nhận được một vật cứng đang chạm vào người mình, cậu nổi điên rồi, mẹ nó, cái tên này đang mộng xuân sao?! Cậu chợt nhớ đến hình ảnh ở nhà trọ lần trước, lập tức cảm thấy hoa cúc căng thẳng, cả người đều cứng ngắc.

Cố Bách cảm nhận được thân thể cứng ngắc của cậu, anh đấu tranh tư tưởng một lát, sau đó thở dài trong lòng, anh định nhân cơ hội này làm luôn, sau đó lấy lí do chịu trách nhiệm bảo cậu dọn qua đây ở, nhưng có lẽ anh đã quá nôn nóng rồi, lỡ như dọa người chạy mất thì rất phiền phức, dù sao cũng đã chờ nhiều năm như vậy, chờ thêm một thời gian nữa cũng không thành vấn đề. Anh hôn lên mặt cậu một cái, xoay người nằm xuống ôm cậu ngủ.

Kì Nhạc thấy rốt cuộc Cố Bách cũng nằm yên, thân thể cứng ngắc dần dần thả lỏng. Cậu lau mồ hôi lạnh trên trán, đáng thương nằm yên một chỗ, sau một lúc lâu mới thử cử động thân thể, nhưng rồi lại bị ôm chặt. Kì Nhạc sợ tới mức không dám nhúc nhích, tiếp tục nằm yên thêm một lúc, cậu vừa định cử động thân thể lần nữa, tiếng di động đột nhiên vang lên. Cậu giật mình, vội vàng móc điện thoại ra mở khóa, chuẩn bị nhấn nút từ chối cuộc gọi, nhưng ngay lúc này, Cố Bách bất chợt siết chặt vòng tay, ngón tay cậu nhấn hụt sang nút nhận cuộc gọi bên cạnh. Kì Nhạc run run, miễn cưỡng cầm di động lên nghe, đầu bên kia lập tức truyền đến giọng nói lạnh lùng của Ninh Tiêu, trong phòng ngủ im ắng nghe cực kì rõ ràng: “Sao cậu vẫn chưa về nhà?”

Kì Nhạc: “= 口 =”

Cố Bách nhíu mày, lẩm bẩm: “. . . . Gì mà ồn vậy?”

Đầu bên kia im lặng một lúc, âm thanh lạnh đến cực điểm: “Cố Bách?”

Kì Nhạc vội vàng nhấn tắt máy, hoảng sợ nhìn người nào đó, thấy anh không nhúc nhích mới biết anh vẫn còn ngủ. Cậu lau mồ hôi lần nữa, mẹ nó, đứng tim thật. Cậu đặt di động sang một bên, gọi thử: “Cố Bách?”

Cố Bách vẫn im lặng, Kì Nhạc nháy mắt mấy cái, vòng tay qua cổ anh mò mẫm dưới gối nằm, rốt cuộc cũng đụng được chùm chìa khóa. Cậu dùng ngón kẹp lấy, từ từ kéo nó ra ngoài, rất nhanh đã nắm gọn nó trong lòng bàn tay, ai ngờ còn chưa kịp ăn mừng, điện thoại của Cố Bách đột nhiên vang lên, Kì Nhạc nổi điên thật rồi, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết là Ninh Tiêu gọi tới, cậu vội vàng chụp lấy di động, bấm tắt máy.

“. . . . Gì vậy?” Cố Bách theo thường lệ phát ra chút âm thanh, giả vờ sờ soạng xung quanh tìm gì đó, tình cờ đụng trúng một vật lành lạnh, anh cố nén cười, cầm vật đó ném đi, chùm chìa khóa lướt qua giường lớn, “keng” một tiếng không biết đã bay đến xó xỉnh nào.

Kì Nhạc: “= 口 =”

Cố Bách ôm chặt người nào đó, chân gác ngang người cậu, cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Ông trời ơi, tại sao ông lại làm thế với tôi. . . . Kì Nhạc nằm trên giường khóc không ra nước mắt, trộm chìa khóa gì mà còn khó hơn đi thỉnh kinh nữa!

Cố Bách biết tính tình người này, ước chừng sẽ giãy giụa thêm vài lần nữa, anh kiên nhẫn mặc cậu phá, phá đến gần sáng mới thấy cậu chịu nằm yên. Cố Bách dựa sát vào người cậu, phát hiện hô hấp của cậu đã trở nên đều đều, cơ thể không còn cứng ngắc như trước nữa, đoán chắc là cậu đã ngủ. Anh im lặng nở nụ cười, hôn lên mặt cậu một cái rồi mới yên tâm ngủ.

Lúc Kì Nhạc tỉnh lại thì trời đã sáng trưng, cậu mờ mịt chớp mắt một cái, nhanh chóng nhớ tới chuyện tối hôm qua. Cậu lập tức ngồi dậy, nhìn hai bên một chút, phát hiện Cố Bách không có ở đây, cậu đấu tranh tư tưởng một lát, chậm rãi bước xuống giường, mở cửa đi ra ngoài.

Cố Bách đang đặt đồ ăn sáng lên bàn, lạnh lùng liếc cậu một cái: “Sao hôm qua cậu không về?”

Cậu tưởng tớ thèm ở lại lắm à?! Kì Nhạc hít sâu một hơi, nói mình sẽ về ngay, ai ngờ lại bị kéo xuống giường.

Cố Bách im lặng một lát: “Có chuyện này thật sao?”

Đồ vô liêm sỉ, ăn quá trời đậu hủ của người ta mà lại dám nói không nhớ. . . . Trên mặt Kì Nhạc không có biểu tình gì: “Đúng thế.”

“Thật xin lỗi, cậu đi rửa mặt đi, chúng ta ăn sáng.”

Kì Nhạc im lặng đi vào phòng tắm, Cố Bách nấu ăn rất ngon, cậu bưng cháo lên húp, cảm thấy cái này có thể miễn cưỡng an ủi tâm hồn bị tổn thương của mình.

“Lát nữa cậu muốn đi đâu?”

“Về nhà, hôm nay tôi sẽ chuyển nhà.”

Cố Bách gật đầu: “Để tôi giúp cậu, coi như tạ lỗi vậy.”

Kì Nhạc đồng ý, chợt nhớ đến cuộc gọi tối qua với Ninh Tiêu, thầm nghĩ nếu trở về có thể gặp mặt hắn, hỏi xem rốt cuộc hắn bị trúng gió gì.

Tagged:

28 thoughts on “Thế Giới Này Điên Rồi – 21

  1. vuynguyet 14/12/2013 at 20:11 Reply

    Hay qua. Rot cuoc cung cho duoc chuong moi. Cam on cac nang. Vat va qua. :3 ~ <3

    Like

  2. hadang23197 14/12/2013 at 20:18 Reply

    Hình như bạn KN bị ám ảnh với chuyện bạo cúc rồi ( ¯¯ー¯¯ )
    KN mà biết CB giả vờ chắc sẽ giận lắm nhỉ ( ¯¯ー¯¯ )

    Like

    • Nana 15/12/2013 at 10:24 Reply

      Sau này sẽ biết, giận thì có giận nhưng mà… ( ̄p ̄)

      Liked by 2 people

  3. Akashi Yukiko 14/12/2013 at 20:21 Reply

    Mình yêu phúc hắc công (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ Mong chờ Cố Bách đóng gói xách Kì Nhạc về nhà sủng (aka ăn đậu hủ) o(≧∇≦o)

    Like

    • Nana 15/12/2013 at 10:42 Reply

      ăn đậu hủ thì ảnh ăn hoài à, còn rước về nhà thì chưa =))

      Like

  4. Hắc Bạch 14/12/2013 at 20:29 Reply

    Quá gian, tranh thủ ăn đậu hủ, CB v5 (*´∀`*)人(*´∀`*)

    Liked by 1 person

    • Nana 15/12/2013 at 05:31 Reply

      Ko ăn được hết thì ăn miếng đậu hũ tráng miệng vậy (@ ̄ρ ̄@)

      Liked by 1 person

  5. tramanhnguyen 14/12/2013 at 20:35 Reply

    Mẹ nó, chuyện này k khoa học== ta nói e Nhạc giống vợ nhỏ nhà a Long lắm mà–!
    Tiêu Tiêu, sao e nó cứ thể hiện kiểu chồng bắt gian vợ xuất tường v a==””

    Like

    • Nana 15/12/2013 at 05:30 Reply

      Ta cũng ko hiểu tại sao anh Tiêu cứ xuất hiện vào những lúc nhạy cảm như vậy =))

      Like

  6. Tử Mộc 14/12/2013 at 21:34 Reply

    A bách thật phúc hắc. He..he.. Buổi sau là a đi rằn mặt mình tiêu đây

    Like

  7. tieulam 14/12/2013 at 21:54 Reply

    Hiu hiu~~ anh phuc hac ma sao khong no say ruou loan tinh luon di anh????? Em con phai cho toi bao vo????

    Like

    • Nana 15/12/2013 at 05:29 Reply

      Cứ từ từ bình tĩnh nàng ạ ọ__ọ

      Like

  8. tieudaodong 14/12/2013 at 22:03 Reply

    Cuối cùng editor cũng chịu để xưng hô anh-em a TT^TT dù chưa phải hai người trực tiếp đối thoại cơ mà cũng thấy ngọt ghê gớm (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ Mong chờ ngày Bách Bách “rước nàng về dinh” quá XD~~~

    Like

    • Nana 15/12/2013 at 05:28 Reply

      Nói chứ thấy để “đừng rời xa tớ” nghe nó bựa quá nên thôi đổi lại Σ( ̄。 ̄ノ)
      Còn chừng nào anh Bách rước KN về thì… Chừng chục chương =))

      Like

      • Aki 15/12/2013 at 10:20 Reply

        Thì lúc nói chuyện bình thường để cậu-tớ/mình đi =))

        Like

  9. nhatkhanhho 14/12/2013 at 22:34 Reply

    Anh Bách ơi sao anh không “thịt” bé Nhạc cho em nhờ, chờ gì nữa a =A=
    Ninh Tiêu, chúc mừng anh thành trái tim bên lề vô duyên nhất mà em từng thấy =O= Mỗi lần anh xuất hiện không hiểu sao em lại thấy buồn cười =))))

    Like

    • Nana 15/12/2013 at 05:24 Reply

      Đúng là vô duyên thật, ko hiểu sao cứ toàn ghen bóng ghen gió =))) Còn vụ 2nvc của chúng ta thì từ từ nàng ạ, chậm mà chắc ( ̄▽ ̄)

      Liked by 1 person

  10. […] Chương 21: Giả bộ ngủ […]

    Like

  11. Tiểu Quyên 15/12/2013 at 09:25 Reply

    ủng hộ anh bách đi xử anh tiêu đi, may cho anh nhạc sém chút nữa ảnh bị ăn rồi, cái thằng tiêu đó nên cút sang chỗ khác đi

    Like

  12. Aki 15/12/2013 at 10:21 Reply

    Trong truyện này Cố Bách là Ảnh Đế, còn Kì Nhạc chính là Ảnh Hậu =)))))

    Like

    • Nana 15/12/2013 at 10:22 Reply

      Còn chúng ta là diễn viên quần chúng =))

      Like

  13. frozenworld53 18/12/2013 at 04:31 Reply

    (҂⌣̀_⌣́)… Nghề chôm chỉa này quả là nan ăn thiệt !!!

    Like

  14. ironfence 05/03/2014 at 22:26 Reply

    Càng ngày càng thấy Ninh Tiêu đại ca có máu M, ngày trước được cung phụng nên không thèm liếc mắt tới, căn bản là vì M với M vốn không làm nên trò trống gì … *nghĩ nghĩ* à có, nhưng chỉ là hãng kẹo xi cu la nổi tiếng thế giới thôi, căn bản không là gì *nhỏ nước miếng nhìn gói M&M*

    Lại nói, sau này Kì Nhạc nhập vào cậu ta, nhiễm máu công tử có tí S, đại M được S một tẹo lập tức sinh cảm tình ( ¯¯ー¯¯ ) Về điểm này, cảm thấy thương Ninh Tiêu nha~

    Like

    • Nana 06/03/2014 at 02:28 Reply

      ta thấy anh Tiêu nên hợp thành 1 cặp với Mặt Trẻ Con, xứng đôi vừa lứa, khỏi đi đâu xa tìm chi cho mệt, em MTC bảo đảm chỉ yêu mình ảnh =))

      Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: