Thế Giới Này Điên Rồi – 27

Thế Giới Này Điên Rồi

Nhất Thế Hoa Thường

Thể loại: hiện đại, trọng sinh, thanh mai trúc mã, hài hước, HE

Edit, Beta: Nana

***

Chương 27

Bạn trai

Kì Nhạc đánh bài rất lành nghề, cậu móc bóp ra lục tới lục lui, thấy tiền mặt không nhiều lắm, để phòng ngừa trường hợp xui xẻo thiếu nợ người ta, cậu dặn dò mấy câu: “Không cho ghi nợ, thua hết tiền mặt thì cởi quần áo, cởi hết thì đi ra, những người còn lại tiếp tục chơi.”

Những người kia đồng ý, bắt đầu xào bài.

Hai tiếng sau, Kì Nhạc mặc quần lót tứ giác, im lặng nhìn mọi người: “Các anh không đi nhảy sao? Chơi… Chơi tiếp hả? Đừng đùa chứ… Chừa cho tôi cái quần được không?”

Trầm Thư ngồi bên cạnh cậu, bình thường cởi quần áo đều cởi mấy thứ nho nhỏ trước, ví dụ như giày hoặc vớ, ngoại trừ áo thun lớn, đa số đều cởi từ trên xuống dưới, nhưng hắn lại dở chứng cởi từ dưới lên trên, vì vậy nửa người trên của hắn vẫn còn y nguyên, nhưng phía dưới đã không còn quần lót, chim trực tiếp lộ ra ngoài, hắn bắt chéo hai chân: “Sao lại không chơi, chờ tụi nó nhảy xong rồi chơi tiếp cũng được.”

Kì Nhạc: “……”

Kì Nhạc yên lặng nhìn hắn, mẹ nó anh bị điên hả, vào thời điểm này lẽ ra anh phải đứng về phía tôi chứ?!

Những người kia cười gật đầu, xoay người đi ra ngoài, vừa định mở cửa thì Diệp Thủy Xuyên bước vào, cười nói: “Tiểu Viễn, anh….” Sau khi nhìn thấy tình cảnh nơi này, Diệp Thủy Xuyên lập tức nổi giận: “Mẹ nó, sao em bị lột sạch rồi?” Hắn nhìn về phía Trầm Thư, “Tiểu Viễn mất trí nhớ, có phải mày liên kết với tụi nó ăn hiếp em tao không?”

“Thèm vào,” Trầm Thư chỉ chim của mình, “Mày mù hả? Mày nhìn đi, tao cũng thảm vậy.”

Diệp Thủy Xuyên mặc kệ: “Đó là do mày xui!”

“Ê, đừng có nguyền rủa tao, lát nữa tao còn phải chơi tiếp.”

Diệp Thủy Xuyên trề môi: “Nói thật là mày rất xui, chơi tiếp cũng thua thôi, cuối cùng áo thun cũng không còn.”

“Mẹ kiếp, ngậm cái miệng quạ đen của mày lại!” Trầm Thư nổi giận, bất chợt đứng dậy, xắn tay áo muốn đánh lộn.

Kì Nhạc lập tức trốn vào trong góc, Cố Bách đã dặn không được xen vào khi hai người này đánh nhau, cậu nhìn sang hai bên, phát hiện những người kia cũng đã trốn đi thật xa, chỉ có Mặt Trẻ Con không sợ chết nhào tới, nghẹn ngào nói: “Anh hai, anh Tiểu Xuyên, hai anh đừng đánh mà…”

Hai người kia đánh nhau rất dữ dội, chỉ trong chốc lát đã hất tung Mặt Trẻ Con sang một bên, cậu ta vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục bò về, nghĩa vô phản cố xông lên, nức nở nói: “Bình tĩnh, đừng đánh mà….”

*nghĩa vô phản cố: làm việc nghĩa không chùn bước.

Trầm Thư liếc mắt một cái, vừa đánh vừa dạy dỗ: “Anh dạy em cái gì em quên rồi à? Phải có khí thế!”

Mặt Trẻ Con bị hất tung lần nữa, nghẹn ngào bò về, hai mắt đỏ bừng: “Mẹ… Mẹ kiếp, hai người dừng lại cho ông, nếu còn đánh nữa, ông sẽ… Ông sẽ… Quất chết hai người… A…”

Diệp Thủy Xuyên đẩy cậu ta ra, thừa dịp hai người kia nói chuyện vô ích, hắn dùng sức lật người Trầm Thư lại, cưỡi lên người đối phương, thuận tay chộp lấy cái ly trên bàn. Trầm Thư không hề tỏ ra sợ hãi, phách lối ngửa đầu lên: “Có ngon thì mày tạt đi, tao không sợ đâu!”

Diệp Thủy Xuyên hơi ngẩn ra, tạt hết nước vào mặt Trầm Thư, sau đó rút vài tờ khăn giấy ra lau khô cho hắn, nắm cằm hắn xem xét: “Không sợ bị tạt hả, có phải mày lại xức mỹ phẩm mới gì không? Da mặt mịn quá.”

Trầm Thư cười đắc ý: “Mày đoán đi.”

Diệp Thủy Xuyên tiếp tục quan sát: “Rốt cuộc là cái gì?”

“Tao không có xức cái gì hết, chỉ đắp mặt nạ thôi, hiệu quả tương đối tốt,” Trầm Thư đứng dậy sờ sờ túi, “Có muốn không, mới mua, cho mày mấy miếng.”

Diệp Thủy Xuyên nhanh chóng bước tới, “Muốn, có hợp với da tao không? Hiệu gì thế?”

Kì Nhạc há miệng rồi lại há miệng, má ơi, vậy là… Vậy là huề rồi sao? Giỡn chơi hả! Cậu nhìn hai người kia vui vẻ thảo luận chuyện mặt nạ, dời tầm mắt nhìn sang Mặt Trẻ Con bị hất lên sô pha vẫn chưa đứng dậy nổi, cậu đứng dậy đi mặc quần, sau đó bước qua hỏi thăm: “Cậu có sao không?”

Mặt Trẻ Con nằm trên ghế, hốc mắt đỏ bừng, nhớ tới lời dạy của anh hai, cậu cố bày ra vẻ mặt thản nhiên: “Ông… Ông vẫn còn đi được…”

Kì Nhạc: “……”

Kì Nhạc thầm nghĩ cậu nhóc này cũng là người quái dị, mẹ nó người xung quanh đều không bình thường, sau này mình phải sống sao đây!

Diệp Thủy Xuyên sung sướng tham khảo vấn đề bảo quản, cầm mấy miếng mặt nạ quay đầu nhìn Kì Nhạc: “Tiểu Viễn, mặc quần áo vào, chúng ta về thôi.”

Kì Nhạc hoàn hồn, kinh ngạc hỏi: “Sao hôm nay về sớm vậy?”

Diệp Thủy Xuyên đưa áo thun cho cậu: “Hôm nay có một DJ mới tới, lúc đầu anh dẫn hắn đi xung quanh giúp hắn làm quen với hoàn cảnh, phần sau giao cho hắn, anh có thể tan tầm trước.”

Kì Nhạc đi theo sau, tò mò hỏi: “Mới tới? Vậy còn anh thì sao?”

“Anh còn phải đi học, anh chỉ làm bán thời gian thôi,” Diệp Thủy Xuyên giải thích, “Lúc trước còn một DJ nữa nhưng hắn xin nghỉ rồi, đây là người mới thuê.”

Kì Nhạc gật đầu, dừng một chút rồi hỏi: “Anh học năm mấy?”

“Anh cũng giống Tiểu Thư, lớn hơn em một khóa.”

Kì Nhạc ừ một tiếng, mở cửa lên xe, thầm nghĩ bất kể thế nào anh hai nhà mình thỉnh thoảng vẫn còn bình thường, vậy là may lắm rồi. Hai người trở về nhà trọ thay phiên nhau tắm, sau đó vào phòng ngủ. Tối qua Kì Nhạc không có nghỉ ngơi đủ, lúc này nằm trên giường lớn, cậu cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Cậu sung sướng nhắm mắt lại, chuẩn bị chìm vào mộng đẹp, ai ngờ lúc nửa mê nửa tỉnh lại nghe bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, cậu lập tức ngồi bật dậy, phản ứng đầu tiên chính là mẹ nó, chẳng lẽ tên ngốc Dịch Hàng lại trốn tới đây?!

Kì Nhạc vội vàng xuống giường, tựa vào cửa phòng nhìn ra phòng khách, Diệp Thủy Xuyên ngáp ngắn ngáp dài đi ra ngoài, không kiên nhẫn hỏi: “Ai đó?”

Bên ngoài vang lên một trận tiếng cười: “Bảo bối, em đoán đi?”

Kì Nhạc nhất thời ngẩn ra, Diệp Thủy Xuyên vội vàng xông tới mở cửa, kéo người bên ngoài vào trong: “Uyên, anh đi công tác về rồi sao?”

Người nọ mở đèn, ôm Diệp Thủy Xuyên vào lòng: “Vừa cất hành lý xong liền tới tìm em, vui không?”

“Vui!”

Kì Nhạc nghe rất rõ ràng, biết ngay đây là bạn trai của anh mình, hai mắt cậu lập tức sáng lên, nhưng cậu còn chưa kịp nhìn kĩ, người nọ đã xoay người đặt Diệp Thủy Xuyên lên cửa ôm hôn kịch liệt, còn lột cả áo ngủ của Diệp Thủy Xuyên, sau đó sờ chim của hắn. Diệp Thủy Xuyên mơ mơ màng màng rên rỉ một tiếng, vừa hôn vừa cởi quần áo của người nọ, chỉ trong chớp mắt hai người đã nhào lên sô pha.

Mẹ nó, lại được xem trực tiếp! Kì Nhạc ngơ ngẩn, cảm thấy mình nên tránh đi, cậu đang định đóng cửa, chợt nghe Diệp Thủy Xuyên khàn khàn mở miệng: “Đừng, có người.”

“Có người?” Người nọ ngẩn ra, “Không phải em nói người thuê nhà chung đã đi rồi sao?”

“Phải, nhưng Tiểu Viễn đã trở lại.”

Người nọ kinh ngạc quay đầu lại, lập tức chạm trúng ánh mắt của người nào đó, cười hỏi: “Nghe nói em bị mất trí nhớ, em còn nhớ anh không?”

Kì Nhạc lắc đầu, đánh giá vài lần, người này thật sự rất đẹp trai, về phần tính tình thì chưa nhìn ra.

“Không sao, từ từ sẽ nhớ lại thôi,” Người nọ an ủi một câu, sau đó nhìn Diệp Thủy Xuyên, “Chúng ta vào phòng?”

Cái quần lót cuối cùng cũng bị cởi, Diệp Thủy Xuyên co rúc trong lòng ngực của hắn: “Nhưng em muốn làm trên sô pha….”

Người nọ hôn Diệp Thủy Xuyên một cái, quay đầu lại: “Em nghe rồi đấy.”

Kì Nhạc giật giật khóe miệng, đóng cửa vào phòng, thầm nghĩ anh tưởng tôi thèm nhìn hai người lắm chắc. Cậu chậm rãi bò về giường, vừa định tiếp tục ngủ, cửa phòng đột nhiên bị đẩy mạnh, ngay sau đó đèn cũng sáng lên, chỉ thấy người nọ mặc quần lót xông tới, hình dáng của vật dưới quần lót trông cực kì rõ ràng, Kì Nhạc lập tức lui vào trong góc: “Anh muốn làm gì?!”

“Bà xã anh nói dầu bôi trơn ở trong phòng này.”

“…..” Kì Nhạc nói, “Ở trong ngăn kéo kia.”

Người nọ lập tức bước tới mở ngăn kéo, cầm dầu bôi trơn và bao cao su xoay người chạy như bay: “Anh không đợi được nữa, em tự đóng cửa đi.”

Kì Nhạc im lặng vài giây, sau đó nhận mệnh xuống giường tắt đèn đóng cửa, lúc cửa phòng sắp đóng lại, cậu thấy rõ người nọ đang vùi đầu vào hai chân anh hai nhà mình.

Kì Nhạc: “=口= !!!”

Hình ảnh này quá kích thích, cả người cậu cứng đờ, hoàn toàn không biết nên phản ứng như thế nào, đến khi người nọ gác hai chân Diệp Thủy Xuyên lên vai, cúi người thúc một cái, Diệp Thủy Xuyên “a” một tiếng thì cậu mới tỉnh lại. Cậu vội vàng đóng cửa, hoảng hốt bò lên giường, thầm nghĩ nếu cứ như vậy, mình nhất định sẽ mơ thấy giấc mơ kia! Cậu nhắm mắt chuẩn bị ngủ, nhưng trong phòng ngủ rất yên tĩnh, vì thế âm thanh ngoài phòng khách và tiếng cót két của sô pha nghe cực kì rõ ràng.

“Bảo bối, thích không?”

“A…. A…. Thích… Nữa đi….”

Kì Nhạc: “……”

Thích cả nhà hai người! Cậu bực bội trùm chăm kín đầu, không ngừng đếm cừu thôi miên, nhưng đếm nửa ngày vẫn vô dụng, âm thanh bên ngoài giống như sẽ không bao giờ ngừng. Cậu lăn qua lăn lại một hồi, cuối cùng chịu không nổi, nhảy xuống giường mở cửa: “Này…”

Giờ phút này Diệp Thủy Xuyên đang giang rộng hai chân, ngồi trên thân người nọ, tranh thủ lúc cậu nói chuyện, người nọ kéo âu phục qua che lại bộ vị quan trọng, sau đó hai người đồng loạt quay lại nhìn cậu. Kì Nhạc yếu ớt hỏi: “……. Hai người có thể về phòng không? Tôi muốn đi ngủ.”

Người nọ hôn lên cổ Diệp Thủy Xuyên một cái: “Ý em thế nào, bảo bối?”

Diệp Thủy Xuyên ôm cổ hắn: “Được….”

“Nghe lời em.” Người nọ cười, quấn âu phục ngang hông Diệp Thủy Xuyên, ôm hắn đứng dậy, Diệp Thủy Xuyên hoảng sợ kêu một tiếng, ngẩng đầu rướn cổ lên: “Sâu quá…. Không được….”

“Không được cũng phải được.” Người nọ cười khẽ, dùng tư thế này đi về phòng ngủ, khiến cho Diệp Thủy Xuyên sợ hãi kêu không ngừng.

Kì Nhạc cứng ngắc nhìn bọn họ vào phòng, thầm nghĩ mình nhất định sẽ mơ thấy giấc mơ kia, ôm eo bạo cúc thật quá kinh khủng, nghĩ như vậy, cậu đột nhiên cảm thấy giấc mơ kia cũng không đến nỗi nào, vì thế ngoan ngoãn quay về phòng ngủ. Nhưng cậu đã tính sai, phòng của Diệp Thủy Xuyên ngay sát bên phòng cậu, tiếng động vẫn ồn ào như cũ, có lẽ do trở lại phòng ngủ, hai người kia chơi còn high hơn bên ngoài.

“Thích không?”

“A…. Thích…. Tuyệt quá….”

Kì Nhạc: “……..”

Kì Nhạc im lặng suy nghĩ có nên vào toilet xé giấy nhét vào tai hay không, nhưng nhét như vậy rất khó chịu, cậu dùng gối nằm che đầu lại, không tin bọn họ sẽ không làm xong. Cậu tiếp tục lăn lộn, dần dần cảm thấy mơ hồ, nhưng lần nào sắp ngủ cũng bị một tiếng hét sợ hãi đánh thức. Sau vài lần như vậy, rốt cuộc Kì Nhạc cũng nổi giận, cậu mở cửa đi qua đi lại trong phòng khách hai vòng, thấy tiếng rên rỉ bên trong vẫn chưa có dấu hiệu chấm dứt, cậu nhào qua cào cửa: “Hai người đủ chưa, tôi buồn ngủ, buồn ngủ a a a!”

Âm thanh bên trong dừng lại một lát, tiếp theo cửa phòng mở ra, Diệp Thủy Xuyên chìa một cánh tay ra, cầm một bộ tai nghe, thở dốc nói: “Tiểu biệt thắng… A… Tân hôn ấy mà, nghe… Nghe là ngủ ngay.”
*tiểu biệt thắng tân hôn: chút xa cách còn hơn cả đêm tân hôn, kiểu như vợ chồng không gặp ít ngày, khi gặp lại tình cảm càng mặn nồng hơn.  

Kì Nhạc im lặng nhận lấy, nhẹ nhõm trở về phòng, chuẩn bị nghe khúc nhạc ru ngủ, ai ngờ vừa bật lên, tiếng nhạc cụ đinh tai nhức ói lập tức xông vào tai, lại còn là nhạc cải lương do người nào đó hát, nhịp trống kia giống như có thể xuyên thủng màng nhĩ: Đinh! Đinh! Đinh! Chú hai của nó chú ba của nó đều là chú của nó —— ! [1]

Cậu bị dọa hết hồn, vội vàng đổi bài khác, chỉ nghe một giọng nam não nề: Mau dùng côn nhị khúc, hự hự hự! Mau dùng côn nhị khúc, hự hự hự! [2]

“Mẹ nó!” Cậu đứng bật dậy, đập tai nghe một cái, đi qua đi lại trong phòng khách thêm hai vòng nữa, sau đó đột nhiên nhào vào nhà bếp chụp một con dao, một cước đá văng cửa phòng của hai người kia, vẻ mặt cực kì hung dữ: “Ông đây phải thiến hai người!”

Diệp Thủy Xuyên bị tình huống bất ngờ này dọa giật mình, thở dốc một tiếng, cả người run lên, trong mắt dâng đầy nước, người nọ cũng run lên, thở hồng hộc, ôm chặt Diệp Thủy Xuyên vào lòng, hai người nghỉ ngơi mấy giây rồi cùng nhau quay đầu lại: “…. Gì vậy?”

Kì Nhạc cầm dao đứng trước mặt vợ chồng son người ta, nhìn chất lỏng màu trắng vừa xuất hiện trên giường, lập tức hiểu ra: “Bắn… Bắn rồi?”

Hai người gật đầu.

“….” Kì Nhạc chần chừ, “Cả hai đều bắn?”

Hai người gật đầu lần nữa.

“…. Tốt lắm, ngoan ngoãn ngủ cho ông, nếu không ông sẽ chém hai người.” Kì Nhạc ra lệnh, sau đó quay đầu bỏ đi. Người nọ nhìn Diệp Thủy Xuyên: “Nó là Tiểu Viễn thật sao?”

Diệp Thủy Xuyên lười biếng vùi đầu vào ngực hắn: “Ừ…. Mất trí nhớ, thay đổi nhiều lắm.”

Người nọ nhìn bộ dáng của Diệp Thủy Xuyên: “Bảo bối…..”

Vì thế Kì Nhạc vừa mới hài lòng trở về phòng ngủ đã nghe tiếng động bên cách vách: “Thêm lần nữa đi, ngoan, được không?” Người nào đó thở dốc: “Ừ…. A… Nhẹ một chút….”

Kì Nhạc: “…….”

Kì Nhạc liêu xiêu đứng trong phòng ngủ, đang chuẩn bị ra ngoài chém hai người kia, chỉ nghe tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên. Cậu nhìn tên hiển thị trên màn hình, cảm thấy vô cùng tủi thân, mẹ nó hồi xưa ở chung với cậu ấy, cậu ấy chưa bao giờ để mình mất ngủ! Cậu run run ấn nút trả lời: “Alô….”

Cố Bách nhìn con mèo ỉu xìu nằm trong ổ, rốt cuộc cũng cho nó ăn, lúc này đã qua rạng sáng, anh cảm thấy bây giờ gọi điện thoại sẽ chứng minh mình coi trọng con mèo này, anh thấp giọng nói: “Xin lỗi, trễ như vậy còn quấy rầy cậu, ngày mai cậu có rảnh không? Hôm nay mèo của Tiểu Nhạc ăn không nhiều lắm, nó ỉu xìu rồi, tôi muốn nhờ cậu cho nó ăn.”

Kì Nhạc chỉ muốn bật khóc tại chỗ: “Anh có rảnh không? Tới đón tôi đi, mèo là loài động vật đáng yêu nhất trên đời, tôi sẽ đến cho nó ăn ngay lập tức!”

___________

Bài [1] có thể nghe ở đây.

Bài [2] là bài Côn nhị khúc của Châu Kiệt Luân (khúc mà Kì Nhạc nghe là từ 1:54)

Tagged:

37 thoughts on “Thế Giới Này Điên Rồi – 27

  1. nhihuynh0911 04/01/2014 at 21:17 Reply

    hô hô t chết zới zợ chồng a Diệp. hot xịt máu

    Like

  2. Smiley Joyce 04/01/2014 at 21:21 Reply

    dã man =)))))))))))))

    Like

  3. lin 04/01/2014 at 21:39 Reply

    CN lợi dụng triệt để…ko từ thủ đoạn a. Tiểu Nhạc đang bị bẽ cong từ trong tư tưởng còn đâu.

    Liked by 2 people

  4. Tử Mộc 04/01/2014 at 21:40 Reply

    =)) vk ck nhà anh diệp vô đối thật =))
    Em Nhạc chuẩn bị về ở vs ck rồi. Vk ck người ta thế e chịu sao đc =)))

    Liked by 1 person

    • Nana 05/01/2014 at 09:59 Reply

      Chồng ẻm cũng sợ ẻm bị hai người này doạ rồi kì thị ảnh luôn ( ̄ー ̄)

      Liked by 1 person

  5. hongtru 04/01/2014 at 22:09 Reply

    á áh áh áh há há há =))))))))))))))))))

    Liked by 1 person

  6. tramanhnguyen 04/01/2014 at 22:16 Reply

    md, t có thể đảm bảo rằng tác nhân bẻ cong e Nhạc ngoài sự liều mạng làm bậy của a Bách còn có mấy màn gay porn bản live các loại của đám đồng bọn này của e==!!!
    Phần đoán mò: tiểu thụ chịu không ít kinh hách khi ngày ngày phải sống chung với anh trai rên la ư ử bất kể ngày đêm, mềm nhũn khóc đến lê hoa đái vũ cầu xin tiểu công đón mình về nhà, không hề biết bản thân rồi cũng sa chân vào con đường vứt hết cả tiết tháo hầu ngủ tiểu công *chấm nước mắt*

    Like

    • Nana 05/01/2014 at 09:56 Reply

      Ta thích cmt này của nàng ghê =)))

      Like

  7. Hắc 04/01/2014 at 22:23 Reply

    ლ(¯ロ¯ლ) *Câm lặng*
    Thế giới xung quanh Tiểu Nhạc quá đáng sợ, dù có thẳng mấy cũng sẽ phải cong, RIP em.

    Like

    • Nana 05/01/2014 at 09:56 Reply

      Chui vô động gay mà thẳng gì nổi ( ̄ー ̄)

      Like

  8. Aki 04/01/2014 at 22:45 Reply

    Anh Diệp đúng là ông mối của 2 đứa nhỏ mà =)) Nhờ có “công” của hai vc anh mà Kì Nhạc sẽ muốn chuyển nhà ngay lập tức =))

    Like

    • Nana 05/01/2014 at 09:55 Reply

      Nguyên nhân chính đúng là thế :))

      Like

  9. Akashi Yukiko 04/01/2014 at 23:16 Reply

    Đọc chương này mà trong đầu cứ chửi đờ mờ =)) Nhịn cười sắp chết với hai vợ chồng nhà anh Xuyên =)) Đọc TGNĐR vào ban đêm thật nguy hiểm =)) Không biết bao giờ Kì Nhạc mới cuốn gói theo trai, lộn, theo chồng đây =))

    Liked by 1 person

    • Nana 05/01/2014 at 09:54 Reply

      Cũng sắp rùi, chồng ẻm cũng sợ ẻm bị 2 người này doạ đến cong không nổi =))

      Like

  10. […] Chương 27: Bạn trai […]

    Like

  11. tieulam 05/01/2014 at 07:00 Reply

    Oimeoi, live action~~~=)))) bai qua~~

    Like

  12. Tiểu Quyên 05/01/2014 at 08:54 Reply

    anh công của xuyên cũng mặt dày và vô sỉ ko kém gì anh bách, mừng cho anh bách anh nhạc tự dâng đến cửa

    Like

    • Nana 05/01/2014 at 09:54 Reply

      Theo ta thấy thì anh công nào cũng mặt dày vô sỉ hết ( ̄ー ̄)

      Like

  13. PHONG LINH LÂU 05/01/2014 at 09:16 Reply

    đôi chồng chồng mặt dày YD!

    Like

    • Nana 05/01/2014 at 09:53 Reply

      Tiểu biệt thắng tân hôn nàng ợ =)))

      Like

  14. Tước Vũ 05/01/2014 at 09:52 Reply

    ko liên quan cơ mà tui thấy cái MV Côn nhị khúc của ông Jay ^^

    Like

  15. Hạ Thập Ngũ 05/01/2014 at 14:51 Reply

    *chấm chấm nc mắt* tại hạ đọc trong tình trạng đang đau dạ dày dữ dội. Thật sự là hết sức khổ bức T.T

    Like

  16. nhatkhanhho 05/01/2014 at 15:50 Reply

    nhớ cô quá ko trồi lên ko nhịn được |(*´▽`*)
    bộ này có bao nhiêu cặp có H vậy? mới cặp này mà đã mặt đỏ tim đâp rồi a (▰˘◡˘▰) ko biết cảnh H của cp Cố Ba1chx Kỳ Nhạc như thế nào, ta thực mong chờ a o(≧∇≦o) , ko biết anh Bách có bạo dâm ko a~(=v=)~

    Like

    • Nana 05/01/2014 at 23:23 Reply

      Tui cũng nhớ cô, tưởng cô lặn luôn chớ(*´▽`*) Bộ này thì cặp DTX có H, cặp CB-KN dĩ nhiên là có, theo nhận xét của tui thì H của 2 người khá là… ấm áp, ko mạnh bạo như cặp DTX =)) Cặp DH cũng có H 1 lần (‾-ƪ‾)

      Like

  17. giantacuoionnhu 05/01/2014 at 18:52 Reply

    hjx.t cham 1ngay.chu nha oi cho hoi tr bao nhju chuong the

    Like

  18. frozenworld53 06/01/2014 at 04:33 Reply

    ( ¯(エ)¯ ) … Giờ ta hỉu lý do tại sao mà thằng bạn cùng phòng với hai vợ chồng anh Diệp đòy chuyển phòng cấp tốc thế a!!! Chắc chỉ có những người da mặt dày mới dám ở chung với CP này thui. (=`ω´=)

    Like

  19. lyt140694 07/01/2014 at 11:43 Reply

    chuyện này nhắc đến ‘chim’ nhiều thật ( ¯(エ)¯ )

    Like

    • Nana 07/01/2014 at 11:54 Reply

      chắc sợ bị kiểm duyệt ấy mà :))

      Like

      • lyt140694 07/01/2014 at 11:55 Reply

        dù sao đọc mấy đoạn chim chóc cũng buồn cười
        À mà mặt ẻo lả có cp k nàng? Không biết ai yêu dc tên này nữa ?

        Like

        • Nana 07/01/2014 at 11:56 Reply

          rất tiếc là không (_ _!)

          Like

  20. athi 08/01/2014 at 23:25 Reply

    Hi hi thank nang da day cong cuc kho dich a….ta am tham len len ung ho bua gio ma chua com nang cai nao thuc co loi. Day la mot truyen thu vi so voi nhung bo ma ta tung doc. mong cho chuong moi cua nang.

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: