Đặc Chủng Dong Binh – 40

Đặc Chủng Dong Binh

Nhất Thế Hoa Thường
Thể loại: hiện đại, hắc bang, bộ đội đặc chủng, nhị hóa dương quang thụ, cường cường, 1×1, HE

Edit: Ảo Vũ

Beta: Nana

***

Chương 40

Ngoài cuộc

Tiêu Minh Hiên ôm eo Tống Phong, kéo Tống Phong vào trong lòng, tay còn lại thì nắm chặt cằm đối phương. Hắn dùng hơi nhiều sức, làm cho đầu lưỡi của mình thâm nhập càng sâu, hôn đắm đuối một phen.

Tống Phong bị bắt ngửa đầu lên, biết Tiêu Minh Hiên còn phải quan sát buổi kiểm tra, chắc hẳn sẽ buông mình ra nhanh thôi, dù sao chỉ là một nụ hôn, Tống Phong cũng không để ý lắm. Bên cạnh là cửa phòng, bên tai có thể nghe rõ ràng tiếng nhạc và tiếng người ngoài hành lang, bọn họ đang hôn nhau ngay sau cánh cửa của căn phòng mờ tối, cảm giác này vừa bí ẩn vừa kích thích. Tống Phong cảm nhận vật ấm áp di chuyển trong miệng, xúc cảm mềm mại này thật khiến người ta say mê. Tống Phong nắm lấy quần áo của Tiêu Minh Hiên, bắt đầu đáp lại.

Tiêu Minh Hiên thở hổn hển, hôn càng sâu hơn, trong lúc triền miên có thể nghe được tiếng nước khe khẽ hòa với tiếng động ầm ĩ bên ngoài, làm cho người ta càng phấn khởi hơn. Tiêu Minh Hiên lại hôn sâu thêm một chút, cuối cùng mới lưu luyến lui ra ngoài, khi tách ra còn mút nhẹ vào môi dưới của đối phương, để lại một mảnh ướt át.

Tống Phong thở dốc, liếm liếm môi nhìn bóng dáng mơ hồ trước mặt, nụ hôn này quá ngắn, sức nóng của cơ thể còn chưa được giải tỏa thì đã chấm dứt rồi, nhưng chính vì như vậy mới để lại nhiều dư vị.

Tiêu Minh Hiên vẫn đang nắm cằm Tống Phong, ngón cái chậm rãi vuốt ve môi đối phương: “Cảm giác thế nào?”

Tống Phong cười cười: “Không tệ.”

“Vậy là tốt rồi.” Nói xong, Tiêu Minh Hiên mở cửa, ánh sáng ngoài hành lang theo khe hở chiếu vào phòng.

Chuyện thứ nhất mà Tống Phong làm chính là cúi đầu xuống, tuy bộ đầm này không phải là đầm bó sát, nhưng cũng không phải là dạng rộng thùng thình, lỡ như gặp sự cố thì xong đời. Tiêu Minh Hiên nhìn thấy rất rõ ràng, cười nghiền ngẫm: “Cương à?”

“Chưa cương hẳn có được không…” Tống Phong thuận miệng đáp, tiếp tục cúi đầu quan sát, “Nhìn ra được hả?”

Tiêu Minh Hiên nhìn lướt qua: “Không có.”

Lúc này Tống Phong mới yên tâm đi ra ngoài. Tiêu Minh Hiên ôm eo Tống Phong, đỡ Tống Phong đi tới thang máy, vừa rồi thật sự rất kích thích, đối với người không có tiết tháo chỉ đi theo cảm giác như Tống Phong, việc này càng dễ khơi dậy sự nhiệt tình của hắn, nhưng có một tiền đề quan trọng, đó là Tống Phong không ghét mình, nếu đổi thành người khác —— ví dụ như Phù Sơn Minh chẳng hạn —— Dám cá Tống Phong sẽ trực tiếp ra tay đánh người.

Xem ra Tống Phong cũng không ghét sự đụng chạm của mình, Tiêu Minh Hiên híp mắt, đây là dấu hiệu tốt.

Bọn họ nhanh chóng đi lên lầu hai, hai người kia đã ngồi xuống, phía sau là vài tên thuộc hạ, Bạch Húc Nghiêu tựa lưng vào ghế, hưng phấn ngoắc tay với bọn họ: “Anh, nhanh lên, sắp bắt đầu rồi.”

Tống Phong khập khiễng bước qua, vừa ngồi xuống liền tháo giày ra, giẫm lên mặt thảm mềm mại: “Mẹ nó, mệt muốn chết.”

Tiêu Minh Hiên ngồi xuống bên cạnh Tống Phong, cúi đầu liếc mắt nhìn thử, Tống Phong mang vớ dài, không thấy rõ hình dạng của vết thương, đành phải đợi quay về rồi tính sau. Hắn ôm eo Tống Phong, nhìn về phía giữa sảnh, nơi đó có môt sân khấu hình tròn cao nửa mét, trên sân khấu có vài vũ công nóng bỏng đang đứng, bọn họ nhiệt tình chào hỏi mọi người, chỉ chờ nhạc vang lên là bắt đầu biểu diễn.

Bạch Húc Nghiêu cầm ly rượu vui vẻ ngồi chờ, hai mắt sáng như đèn pha. Tống Phong đã xem mấy thứ này rất nhiều lần, vì vậy không có chút hưng phấn nào, còn Tiêu Minh Hiên thì bất luận là trước kia hay sau này đóng vai trùm thuốc phiện đều đã xem qua rồi, vì vậy cũng không có hứng thú, hắn rót hai ly rượu, đưa một ly cho Tống Phong, lẳng lặng chờ những người còn lại xuất hiện.

Màn biểu diễn đã bắt đầu, đám đông nhanh chóng bị cuốn theo điệu nhạc, tiếng hò hét vang lên liên tục. Bạch Húc Nghiêu hăng hái nhìn một lát, sau đó chuyển tầm mắt trở về, cậu vẫn chưa quên mục đích Tống Phong giữ mình ở lại, cậu cầm cái ly nhìn xung quanh, dưới ngọn đèn lấp lóe, khắp nơi đều là người, nhưng lại không tìm được bóng dáng người quen.

Tống Phong liếc Bạch Húc Nghiêu một cái: “Tìm gì vậy?”

“Tìm xem sư huynh của em đang ở hướng nào.”

“Cứ chờ đi,” Tống Phong nói, “Chắc cũng sắp tới rồi.”

Bạch Húc Nghiêu tò mò: “Rốt cuộc anh ấy đến đây bằng cách nào?”

“Vậy em lấy bài bằng cách nào?”

“Đi theo người ta…” Bạch Húc Nghiêu dừng một chút, “Anh ấy cũng vậy sao?”

Tống Phong gật đầu: “Có thể lắm.”

Bạch Húc Nghiêu đang định hỏi tiếp, chợt nghe bên kia vang lên tiếng chửi mắng, cậu vội vàng nhìn sang, chỉ thấy dưới ánh đèn mờ là hai người đàn ông, một người trong đó đã uống say bí tỉ, vừa mắng té tát vừa níu áo người còn lại, hai người đang đi về phía này. Bạch Húc Nghiêu tập trung theo dõi, hai mắt lại sáng lên, không lâu sau đã thấy bọn họ tới gần. Người bị níu áo xoay lưng về phía bọn họ, tuy không nhìn thấy mặt mũi, nhưng dựa theo chiều cao và vóc dáng, chắc chắn không phải Vệ Tiểu Nghiễn, Bạch Húc Nghiêu thất vọng quay đầu lại: “Cũng không phải.”

Tống Phong cười tủm tỉm nhắc nhở: “Em nhìn kĩ lại đi.”

Bạch Húc Nghiêu bán tín bán nghi nhìn lại lần nữa, chỉ thấy sau lưng hai người kia đột nhiên xuất hiện thêm một người đàn ông, người này mặc một thân âu phục, không phải Vệ Tiểu Nghiễn thì còn ai, lúc này vệ Tiểu Nghiễn đang khuyên can: “Anh Dương, anh buông tay trước đi, có chuyện gì về nhà nói.”

“Không được,” Người uống say đang rất tức giận, “Mẹ nó ông đây ở ngoài cực khổ kiếm tiền, chỉ đi uống chút rượu thôi mà, có phải đi chơi gái đâu!”

Người bị níu áo cũng có vẻ rất tức giận: “Đúng, anh không chơi gái, anh chỉ chơi trai!”

Người uống say càng giận hơn: “Tôi đã nói vừa rồi là hiểu lầm, lúc nãy cậu cũng đi theo tôi mà, phải không?”

Bọn họ chuẩn bị đi ngang qua bàn này, Tống Phong nói thầm: “Chú ý chân của cậu ấy.”

Bạch Húc Nghiêu vội vàng nhìn chăm chú, Vệ Tiểu Nghiễn vừa khuyên can vừa cố gắng tách hai người kia ra. Vệ Tiểu Nghiễn dùng thêm chút sức, rốt cuộc cũng thành công kéo được một người, nhưng hắn đang đứng sau lưng người ta, người nọ theo quán tính lùi về phía sau, đúng lúc vấp phải chân của hắn, cả người lập tức mất thăng bằng ngã nhào xuống đất, ngã lên đúng cái bàn trước mặt, rượu bia văng tung tóe.

Vệ Tiểu Nghiễn vội vàng chạy tới đỡ người nọ, ngón tay hành động rất nhanh, lá bài lập tức rới tay, hắn đứng dậy nói với bảo vệ: “Xin lỗi, bạn tôi uống nhiều quá.” Sau đó quay đầu lại: “Anh Dương, anh bình tĩnh lại đi, dù sao nơi này cũng là nơi công cộng, làm loạn lên thì mọi người đều khó xử.”

Người uống say thở hồng hộc, nói với người còn lại: “Mẹ nó ông đây không muốn nhìn thấy cậu nữa, mau thu dọn đồ đạc cút đi!” Nói xong liền quay đầu bỏ đi.

“Anh Dương!” Vệ Tiểu Nghiễn kêu một tiếng, sau đó thở dài bất đắc dĩ, quay đầu nhìn trùm thuốc phiện và đại ca xã hội đen: “Xin lỗi mọi người, đây là lỗi của bạn tôi, số rượu vừa rồi cứ ghi sổ cho tôi.” Hắn đỡ người nọ đi chỗ khác: “Ngã có đau không? Anh Dương là thế đó, anh đừng để trong lòng.”

Người nọ lắc đầu: “Tôi đã chịu đủ rồi.” Bọn họ vừa đi vừa nói chuyện, lát sau đã không thấy bóng dáng.

Tống Phong mỉm cười: “Thấy không, Tiểu Nghiễn không giống anh, em, và Đoàn Thanh, cậu ấy chỉ là người ngoài cuộc, không xuất hiện cùng lúc ở đây, cho dù có dựng cảnh chân thật cũng không sao, bởi vì màn này không phải do cậu ấy đánh, nếu trùm thuốc phiện và đại ca xã hội đen nổi giận vì bị quấy rầy cũng sẽ không tìm cậu ấy tính sổ, cậu ấy chỉ là người vô tội khuyên can, nhưng em đoán xem sự thật là gì?”

Bạch Húc Nghiêu ngơ ngác: “Sự thật?”

Tống Phong cười càng rạng rỡ: “Sự thật là con ma men vừa rồi bảy phần là do cậu ấy chuốc say, còn hai người kia đánh nhau tám phần là do cậu ấy âm thầm châm ngòi, nếu người bị ngã vừa rồi không kiên định trong chuyện tình cảm, có một nửa khả năng sẽ nảy sinh hảo cảm với cậu ấy.”

Bạch Húc Nghiêu: “…” Sư huynh thật là lắm chiêu.

“Đều là đi theo người khác, nhưng em và cậu ấy không cùng cấp bậc.”

Bạch Húc Nghiêu há miệng rồi lại há miệng, không thể tin nổi: “Trong thời gian ngắn như vậy, chọn ra người thích hợp trong đám đông, sau đó kết thân với người ta, tìm hiểu mâu thuẫn nhà người ta rồi châm ngòi ly gián, rồi lại làm cho bọn họ ra tay quá nặng, rồi lại tình cờ đi ngang qua nơi này… Giỡn hả?!”

“Đây là điều kỳ diệu của Tiểu Nghiễn,” Tống Phong cười tủm tỉm, “Bởi mới nói em không bao giờ học được đâu, ngay cả anh cũng không thể làm được điều đó trong thời gian ngắn.”

Bạch Húc Nghiêu càng không thể tin nổi: “Rốt cuộc anh ấy làm bằng cách nào?”

“Theo lời của cậu ấy thì, em phải có một đôi mắt quan sát tốt,” Tống Phong uống một hớp rượu, lười biếng nằm trên sô pha, “Em còn phải học hỏi nhiều, đồng chí Tiểu Bạch à.”

Bạch Húc Nghiêu không buồn phản đối vấn đề xưng hô, cậu nhìn về hướng sư huynh mình bỏ đi, không biết dùng từ gì để diễn tả tâm trạng hiện giờ của mình.

Tiêu Minh Hiên nhìn thấy hết một màn vừa rồi: “Cách của cậu ấy quá rắc rối.”

“Người ngoài cảm thấy rắc rối, nhưng với cậu ấy thì nó rất đơn giản,” Tống Phong cười, “Cậu ấy còn có rất nhiều cách, nhưng nếu lần này các anh cho cơ hội hành động bên ngoài, dĩ nhiên cậu ấy sẽ không bỏ qua.”

Tiêu Minh Hiên gật đầu, im lặng chờ những người còn lại, đến hơn mười giờ, buổi kiểm tra kết thúc, chắc hẳn mọi người đang lật đật chạy tới địa điểm tập hợp. Tiêu Minh Hiên giúp Tống Phong đứng dậy, bất đắc dĩ nói: “Cậu không mang giày à?”

“Không,” Tống Phong chậm chạp lết xuống lầu, “Bên ngoài có xe chứ?”

“Có.”

Chỗ tập hợp là quảng trường thành phố, nơi đó rất nhộn nhịp, ánh đèn đêm vô cùng rực rỡ. Nhóm lính mới đã tới từ lâu, ngay cả người của đội một cũng đã có mặt, khi nhìn thấy Tiêu Minh Hiên dìu một người đẹp xuống xe, ánh mắt cả bọn đều trợn ngược.

“Đội phó,” Người đội một trêu ghẹo, “Đây là chị dâu hả?”

Tiêu Minh Hiên liếc nhìn người đang cúi đầu ngượng ngùng kéo tay mình, gật đầu: “Ừ.”

“Hèn gì anh lại quyết chọn thành phố này cho bằng được, thì ra là vậy, chị dâu đẹp quá, anh thật có phúc,” Dứt lời, người nọ quay sang nhìn Tống Phong, “Chào chị dâu.”

Tống Phong nhẹ giọng nói: “Chào.” Hắn nhìn xung quanh một vòng, chợt thấy huấn luyện viên lúc trước ngồi trên xe việt dã. Tống Phong chậm rãi bước lại gần, làm ra vẻ sắp khóc đến nơi: “Đúng là anh rồi…”

Những người xung quanh đồng loạt nhìn sang, trong đầu lập tức hiện lên vở kịch tình tay ba cẩu huyết. Người nọ kinh ngạc: “Chị dâu, chị nhận lầm người à?”

Tống Phong than thở: “Em biết ngay là anh sẽ giả bộ không nhận ra em, thôi được, lúc trước anh bảo em chờ anh, em đã chờ rồi, ai ngờ anh lại lên giường với người đàn bà khác, sau đó anh bảo em buông tay, em cũng buông, bây giờ anh lại nói em nhận lầm người, thôi coi như em nhận lầm vậy.”

Ánh mắt của mọi người thay đổi cái roẹt, cặn bã, không bằng cầm thú, bắt cá hai tay! Quan trọng là con gái người ta đẹp như thế, sao ông có thể bỏ được!

Bạch Húc Nghiêu và Đoàn Thanh cứng đờ, hãi hùng nhìn cảnh tượng trước mắt, Vệ Tiểu Nghiễn thì khoanh tay đứng bên cạnh, vẻ mặt như đang xem kịch vui. Chỉ thấy người nọ run rẩy tiến lên, lắp ba lắp bắp: “Chị chị chị chị dâu, chị nhìn kĩ lại xem, chị nhận lầm người thật rồi.”

Tống Phong nhìn gương mặt người nọ, bỗng nhiên quay đầu lại, buồn bã nói: “Xin lỗi Minh Hiên, em thật sự không quên được anh ấy.”

Tiêu Minh Hiên vô cùng bình tĩnh: “Không có gì, để anh giết hắn.”

Người nọ: “…”

“Đội phó…” Người nọ thật sự muốn khóc, “Tin tôi, tin tôi đi!”

Tiêu Minh Hiên còn chưa kịp mở miệng, Tống Phong đã nhào qua ôm lấy đối phương: “Em thật sự không quên được anh…”

Người nọ run lẩy bẩy: “Chị dâu, chị chị chị đừng như vậy… Đừng như vậy…”

Sợ Tống Phong làm quá trớn sẽ hôn người ta, Tiêu Minh Hiên đành phải đi lên tách hai người ra: “Được rồi, đừng đùa nữa.”

Tống Phong cười hớn hở vẫy vẫy tay, khôi phục lại giọng nói cũ: “Í, chào huấn luyện viên~”

Người nọ: “…”

Những người còn lại: “…”

“Mẹ nó, thằng mắc dịch này!” Người nọ nhảy lên, định xông lại ăn thua đủ với Tống Phong, nhưng người nào đó được Tiêu Minh Hiên che chở, người nọ chỉ có thể hận đến nghiến răng.

Tiêu Minh Hiên liếc mắt nhìn đồng hồ, ra lệnh cho mọi người lên xe, đi theo trực thăng quay về quân doanh. Lúc đó đã qua rạng sáng, trong núi có mưa nhỏ, hắn đứng trong đội ngũ công bố thành tích, lần kiểm tra này có ba người bị đội một bắt, hai người bị bắt tại hiện trường, trong năm người có hai người cố gắng chạy trốn, chứng minh bọn họ vẫn chưa từ bỏ sinh mạng và hy vọng, bọn họ có thể ở lại, còn ba người kia vẫn bị trục xuất, sáng mai phải đi khỏi đây, những người còn lại thì sáng mai bắt đầu chuyển chỗ, chuyển vào khu túc xá.

Mọi người giải tán, quay về nghỉ ngơi.

Tống Phong ngẩng đầu: “Mưa rồi, trang điểm bị lem…”

“Lem thì lem, lát nữa về cũng phải tắm rửa thôi,” Tiêu Minh Hiên nhìn đám người đi xa, “Để tôi cõng cậu, ở đây không sợ bị lộ.”

Tống Phong thầm nghĩ cũng phải, gật đầu đồng ý. Hai người quay về ký túc xá dưới cơn mưa, Tống Phong tựa lên người Tiêu Minh Hiên: “Ngày mai chuyển chỗ là chuyển sang phòng hai người phải không? Có thể chọn bạn cùng phòng tùy thích đúng không?”

Tiêu Minh Hiên dừng chân, sau đó bình tĩnh đi tiếp, suýt nữa hắn đã quên mất, qua đêm nay bọn họ sẽ không ngủ chung nữa.

Tống Phong cúi đầu: “Đúng không?”

“Ừ.”

“Vậy tôi ở chung một phòng với Tiểu Nghiễn.” Tống Phong cười tủm tỉm.

Tiêu Minh Hiên không trả lời, chậm rãi đi lên lầu năm. Tống Phong mở đèn, cởi áo khoác, ném giày cao gót, giật tóc giả xuống, tìm quần áo để thay rồi đi vào phòng tắm. Tiêu Minh Hiên nhìn mấy thứ dưới mặt đất, bất đắc dĩ nhặt lên đi cất. Nghe tiếng nước trong phòng tắm, Tiêu Minh Hiên liếc mắt nhìn đồng hồ rồi đi vào theo.

Tống Phong nhíu mày: “Anh muốn làm gì?”

“Tắm chứ làm gì.” Tiêu Minh Hiên chậm rãi cởi áo, trên lồng ngực có vài vết sẹo do roi gây ra, càng tăng thêm vài phần hung hãn, hắn nhanh chóng cởi quần, đứng sẵn sàng: “Như vậy tiết kiệm thời gian, cậu không ngại chứ?”

“…”

Tagged:

23 thoughts on “Đặc Chủng Dong Binh – 40

  1. laomieu 16/03/2014 at 20:54 Reply

    o(≧∇≦)o

    Like

  2. byeonbyeonmsong 16/03/2014 at 21:06 Reply

    Chờ mãi (ToT)/~~~
    Nếu thật sự trong lúc mặc váy em Phong “dựng lều” ;( thiệt biến thái nhaaaaa
    Chương sau có vụ gì trong nhà tắm chăng?
    Bao giờ anh Hiên mới ăn được Phong nhà ta lần 2 aa

    Like

    • Nana 17/03/2014 at 07:17 Reply

      Vài chương nữa, nhớ ko nhầm là 44 =))

      Like

  3. lin 16/03/2014 at 21:16 Reply

    em vẫn còn thù người ta vụ bắt chạy theo xe. hờ hờ, co TMH bảo kê TP tha hồ mà quậy. tắm chung tắm chung rồi đấy :3

    Like

  4. Akashi Yukiko 16/03/2014 at 21:35 Reply

    Không nháo thì không phải thằng Phong =)) Mà tiếng “chị dâu” nghe vui tai phết =))

    Like

  5. Yu Qiao 16/03/2014 at 21:37 Reply

    Hóng xôi hóng thịt hóng H văn. (*´▽`*)

    Like

    • Nana 17/03/2014 at 07:17 Reply

      Xôi thịt hình như c44 hay 45 thì phải :))

      Like

      • Yu Qiao 17/03/2014 at 21:36 Reply

        TT~TT vậy còn phải đợi á? :((((( oaaa

        Like

  6. vuynguyet 16/03/2014 at 21:42 Reply

    Và hai anh đã tắm chung, ố ỳe

    Like

  7. bohipmat 16/03/2014 at 21:44 Reply

    (▰˘◡˘▰) tắm chung

    Like

  8. Aki 16/03/2014 at 22:06 Reply

    Áuuuuuuuu! Tắm chung rồi! Dự là lại sắp có xôi chay *chuẩn bị giấy*
    //huhu, cuối cùng cũng đọc được c40 *gạt nước mắt*

    Like

    • Nana 17/03/2014 at 07:16 Reply

      *đưa giấy* cô hãy bình tĩnh =))) Chương 41 sẽ có trong tuần này, tui mới liếc sơ thấy cũng ko dài d( ̄  ̄)

      Like

      • Aki 17/03/2014 at 08:15 Reply

        …trong tuần á? =__=

        Like

        • Nana 17/03/2014 at 08:17 Reply

          Chứ cô muốn sao nữa (♯`∧´)

          Like

          • Aki 18/03/2014 at 10:25 Reply

            1/2 tuần đi =3=

            Like

            • Nana 18/03/2014 at 11:42 Reply

              qua tuần này đã, tuần này tui hơi bận =-=

              Like

  9. frozenworld53 16/03/2014 at 22:59 Reply

    (*´▽`*)… Tiết kiệm thời gian gì ko bít?! Sao anh ko nói đại là anh muốn ăn đậu hũ của người ta đi…

    Like

    • Nana 17/03/2014 at 07:16 Reply

      Nàng nói đúng tiếng lòng của ảnh rùi đó =))

      Like

      • frozenworld53 27/03/2014 at 02:06 Reply

        (*´∀`*)人(*´∀`*) Chuẩn ko còn chỗ chê ấy chứ!!!

        Like

  10. yuu 17/03/2014 at 07:19 Reply

    Tiểu Nghiễn tuyệt đối là dạng người thâm tàng bất lộ :))) Đoạn cuối hơi đau lòng cho a Hiên nha, TP vô tâm quá trời, hôn người ta có cảm giác đến vậy mà ko chịu suy nghĩ gì cả =.=” Bởi vậy sẽ bị anh Hiên tìm cách trừng phạt dài dài nha :”)

    Like

    • Nana 17/03/2014 at 07:21 Reply

      Nói chứ TP có muốn chuyển đi cũng ko đc nên nàng khỏi buồn cho anh Hiên =) Vài chương nữa là anh Phong lên thớt rùi

      Like

  11. Tiểu Quyên 17/03/2014 at 10:27 Reply

    mừng cho anh hiên hôn người đẹp ko bị đánh, anh phong chơi xấu thật tội ông đội phó

    Like

  12. Bop108 17/03/2014 at 19:26 Reply

    Ai đời vừa hôn xong lại hỏi ngay :”Cương à?”
    Anh Hiên thật là…

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: