Kim Bài Đả Thủ – 31 + 32 + 33 (V)

Kim Bài Đả Thủ

Phao Phao Tuyết Nhi

Thể loại: hiện đại, hắc bang, cường cường, hiện thực hướng, 1×1, HE

Edit: Mika

Beta: Nana

***

Chương 31

Phòng Vũ dừng lại.

Nhìn Dương Lỗi đột nhiên không chống cự, không nhúc nhích, nhìn ánh mặt trời sáng dần bên ngoài chiếu lên gương mặt của Dương Lỗi, lửa giận và lửa dục làm mờ lý trí Phòng Vũ lập tức lụi tắt. Phòng Vũ buông bàn tay đang giữ chặt Dương Lỗi, nhổm dậy khỏi người Dương Lỗi, bối rối nhìn Dương Lỗi.

“Dương Lỗi…”

Phòng Vũ nhỏ giọng gọi. Dương Lỗi không lên tiếng, cũng không có phản ứng gì.

Sau khi tỉnh táo lại, Phòng Vũ cảm thấy vô cùng hối hận.

Trước năm hai mươi tuổi, cũng vì tính cách manh động và nóng nảy của mình mà Phòng Vũ đã làm rất nhiều chuyện khiến bản thân phải hối hận. Vì vậy kể từ đó trở đi, Phòng Vũ thề với lòng sẽ không manh động nữa, không để bản thân mình phải hối hận nữa.

Phòng Vũ vẫn tuân thủ lời thề này, tuân thủ rất tốt là đằng khác, bây giờ Phòng Vũ đã trở thành người chín chắn, lịch sự, không còn hối hận vì chuyện gì nữa.

Nhưng buổi tối hôm nay, Phòng Vũ hối hận rồi.

Đã lâu Phòng Vũ không có kích động như thế, một lần nữa, sự xúc động này lại gây ra hậu quả khiến hắn phải hối hận.

Phòng Vũ ngồi thẳng dậy, im lặng kéo áo sơmi cho Dương Lỗi, Dương Lỗi vẫn không nói lời nào.

“.. Xin lỗi cậu…” Phòng Vũ dùng sức vuốt mặt.

“… Tôi không biết mình bị gì nữa…”

Phòng Vũ thật sự không biết. Vừa rồi đầu óc của hắn hỗn loạn, thậm chí còn trống rỗng, Phòng Vũ không nhớ nổi lần cuối cùng mình mất bình tĩnh như vậy là khi nào.

“Không phải tôi cố ý ép buộc cậu… tôi thật sự không có ý đó!”

Phòng Vũ nhíu chặt lông mày, hắn chưa từng nghĩ rằng mình lại có lúc nói không thành lời thế này, không biết nên biểu đạt thế nào.

“… Dương Lỗi!”

Phòng Vũ rầu rĩ gọi một tiếng, sau đó cúi đầu, dùng ánh mắt phức tạp nhìn Dương Lỗi.

“Trong lòng tôi xem cậu là người thế nào cậu biết mà, nếu tôi thật sự xem cậu là người như vậy thì tôi là người gì chứ? Nhưng mà…”

Phòng Vũ nhớ lại mấy ngày gần đây, trước giờ hắn chưa từng kể khổ với bất kỳ ai.

Phòng Vũ cũng có tâm sự, cũng có nỗi khổ của riêng mình. Phòng Vũ cũng có lúc bị tổn thương, nhưng hắn biết tìm ai để nói bây giờ? Trước kia hắn còn có thể tìm Dương Lỗi, nhưng tâm sự lần này là do Dương Lỗi mà ra, Phòng Vũ phải nói thế nào đây??

“… Nhưng thời gian qua chúng ta càng lúc càng xa cách… lòng tôi rất khó chịu!”

Những lời này, từng câu từng chữ đều là lời thật lòng của Phòng Vũ.

Là những lời mà hắn đã kiềm nén trong lòng bấy lâu nay, là tâm trạng của hắn mỗi khi ngồi trên ban công nhìn Dương Lỗi đi ngang qua rồi biến mất ở góc đường.

Lúc Phòng Vũ nói chuyện, Dương Lỗi chỉ im lặng nhìn hắn.

Nghe Phòng Vũ nhịn không được nói câu “tôi khó chịu”, Dương Lỗi đột nhiên ngồi bật dậy, ôm lấy Phòng Vũ, ôm thật chặt.

“……”

Phòng Vũ sửng sốt.

Dương Lỗi ôm rất chặt, hắn dùng sức ôm lấy Phòng Vũ, vùi mặt vào bả vai của Phòng Vũ, giống như muốn khảm Phòng Vũ vào cơ thể của mình vậy. Hắn ngửi mùi hương trên người Phòng Vũ, đây là mùi hương vô cùng quen thuộc đối với hắn, thoang thoảng mùi thuốc lá và mùi bột giặt, còn có mùi hương của nắng khi quần áo được phơi dưới ánh mặt trời.

Dương Lỗi không ngờ mình lại nhớ mùi hương này đến thế, nhớ cả độ ấm, cơ lưng, thậm chí là những nếp uốn trên chiếc áo này. Dương Lỗi cứ ôm Phòng Vũ như vậy, giống như muốn truyền tất cả nhớ nhung, tủi thân, bất đắc dĩ, buồn khổ trong suốt thời gian qua cho Phòng Vũ, truyền cho người mà hắn muốn chạm nhưng không dám chạm, truyền cho tình yêu mà hắn muốn buông tay nhưng không buông được.

“… Phòng Vũ!” Dương Lỗi nhịn không được, thấp giọng gọi tên Phòng Vũ, giống như một đứa bé bị ức hiếp…

Tất cả cảm xúc của hắn như tràn ra từ tiếng gọi này…

Phòng Vũ cũng dùng sức ôm lấy Dương Lỗi.

Dưới ánh ban mai mờ nhạt, hai người thậm chí không biết tại sao mình cứ ôm ghì lấy nhau như thế…

“… Tôi thật sự chỉ đến đó chơi máy vi tính thôi.”

Dương Lỗi tựa lên vai Phòng Vũ, nhỏ giọng nói.

“Từ trước đến giờ tôi chưa từng qua đêm ở đó, hôm nay trò chuyện hơi muộn, anh ta muốn giữ tôi lại nhưng tôi cũng không ở lại…”

Giống như quay lại hồi còn ở nhà trẻ, khi bị xử oan đánh bạn khác, nhóc Dương Lỗi sẽ tủi thân giải thích với thầy của mình.

“Tôi sợ đến nhà anh sẽ làm anh cảm thấy mất tự nhiên… tôi nghĩ như vậy thật đó…”

Mỗi lần đi ngang qua nhà Phòng Vũ, Dương Lỗi đều phải cố gắng kiềm chế xúc động muốn chạy như bay lên lầu.

“Nếu tôi có thể làm chuyện đó với người khác, tôi đã đi tìm người khác từ lâu rồi, nhưng tôi chỉ thừa nhận anh thôi, tôi cũng biết mình có bệnh mà!”

Dương Lỗi buồn bã níu áo Phòng Vũ. Phòng Vũ ôm hắn thật chặt.

“Đinh Văn có ý với tôi, nhưng tôi đã nói rõ với anh ta từ sớm rồi, tôi và anh ta chỉ là bạn bè, sao anh lại không tin tôi chứ!”

“Tôi tin, tôi luôn tin cậu.” Phòng Vũ nói thật lòng, hắn vẫn luôn tin tưởng Dương Lỗi. Nghe Dương Lỗi nói chỉ làm thế với mình và chỉ thừa nhận mình, trong lòng Phòng Vũ xẹt qua một cảm giác khó diễn tả, vui có, phức tạp có, còn có chút gì đó mơ hồ, nhưng Phòng Vũ lại khống chế bản thân không nghĩ sâu hơn.

“Tất cả đều là lỗi của tôi, là tôi không tốt, là tôi nóng nảy làm rối mọi chuyện… chúng ta làm hòa đi, được không?”

Giọng điệu của Phòng Vũ hoàn toàn thay đổi. Nhiều năm trước khi dỗ dành bạn gái, Phòng Vũ mới dùng giọng điệu này, nhưng ngay cả bản thân Phòng Vũ cũng không phát hiện.

Dương Lỗi buông Phòng Vũ ra, nhìn Phòng Vũ.

Ánh nắng bên ngoài ngày càng sáng, chúng rọi lên gương mặt đẹp trai, khí khái của Phòng Vũ.

Nhìn gương mặt trước mắt, trong lòng Dương Lỗi lại nhói đau. Đây là gương mặt mà hắn mong ngày nhớ đêm, tối nào cũng phải nghĩ đến mới ngủ được, hắn phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều lần mới có thể kiên trì giữ nguyên quyết định của mình, không nói cho Phòng Vũ biết đây không phải là “chơi”, không nói tình cảm của bọn họ đã thay đổi mất rồi…

“… Phòng Vũ, chúng ta làm thêm một lần đi, được không? Một lần thôi…”

Dương Lỗi cầu xin…

Phòng Vũ im lặng nhìn Dương Lỗi một lát, sau đó vươn tay ra, ôm lấy Dương Lỗi, từ từ ngã xuống giường…

Trước đây Phòng Vũ rất ít khi hôn Dương Lỗi, nhưng hôm nay, Phòng Vũ hôn hắn.

Phòng Vũ hôn cổ, hôn ngực, hôn hai điểm nhô lên trước ngực, hôn đường cong cơ bụng rắn chắc của Dương Lỗi. Môi Phòng Vũ di chuyển đến đâu, Dương Lỗi lại phản ứng mãnh liệt đến đó, hơi thở càng lúc càng dồn dập… bọn họ cởi hết quần áo, toàn thân trần truồng ôm lấy nhau, an ủi cho nhau, mang theo khát khao của những ngày qua, mang theo dục vọng khó nhịn, cùng với nỗi buồn không thể nói thành lời.

Cả hai đều kích động và nôn nóng, không biết do nhịn quá lâu hay là do sáng sớm tinh lực dồi dào, hai người vừa ma sát mấy cái đã bắn ra, bắn lên bụng đối phương, ẩm ướt, hỗn độn.

Thế nhưng hai người vẫn cảm thấy chưa đủ, Phòng Vũ đặt Dương Lỗi dưới thân, vuốt ve vòng eo dẻo dai của Dương Lỗi, xoa nắn mông và đùi của hắn. Nhìn gương mặt tràn đầy dục vọng của Phòng Vũ, Dương Lỗi biết Phòng Vũ cũng nhịn rất lâu, khát khao rất lâu… Phòng Vũ đè lên người Dương Lỗi, cúi đầu nhìn vật kia của Dương Lỗi, nó cương cứng trong tay Phòng Vũ, hình dạng thay đổi hoàn toàn… Phòng Vũ liếc Dương Lỗi một cái, mặc dù Phòng Vũ từng gặp chướng ngại tâm lý, nhưng giờ phút này tất cả đã biến mất, hắn muốn làm cho Dương Lỗi sung sướng, giống như Dương Lỗi từng toàn tâm toàn ý làm cho hắn vậy. Phòng Vũ không do dự nữa, cúi đầu xuống, ngậm thứ thô to của Dương Lỗi vào trong miệng…

Dương Lỗi kinh ngạc nâng người dậy, hắn chưa từng nghĩ Phòng Vũ sẽ làm thế vì mình. Dương Lỗi sửng sốt nhìn Phòng Vũ, nhìn vật đó của mình ra ra vào vào trong miệng Phòng Vũ…

Hình ảnh này gây kích thích thị giác quá lớn.

Thật ra Phòng Vũ chẳng có kỹ xảo gì, nhiều lúc còn dùng răng cạ trúng Dương Lỗi, làm Dương Lỗi đau muốn chết, nhưng Dương Lỗi chưa từng thấy kích thích như thế, khoái cảm mãnh liệt này không chỉ đến từ sinh lý mà còn đến từ tâm lý. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên làm chuyện này, nếu nói Phòng Vũ không hề cảm thấy bài xích là không đúng, nhưng Phòng Vũ vẫn kiên trì làm tiếp, làm một cách chăm chú, tập trung, muốn cho Dương Lỗi nhiều khoái cảm hơn. Ngực Dương Lỗi phập phồng kịch liệt, không kìm được cử động cơ thể, đẩy mình vào sâu hơn trong miệng Phòng Vũ, miệng bật ra những tiếng thở dốc và rên rỉ… Cuối cùng Dương Lỗi không nhịn được nữa, hắn đẩy Phòng Vũ ra, phía dưới rung động bùng phát, bắn ra từng đợt một, bắn mấy lần cũng chưa dừng lại được…

Dương Lỗi há miệng thở hổn hển, mơ màng nhìn Phòng Vũ. Phòng Vũ cũng nhìn Dương Lỗi, nhịn không được đưa tay vuốt tóc Dương Lỗi, nhìn thẳng vào mắt Dương Lỗi.

“… Thoải mái không?” Phòng Vũ khàn khàn hỏi.

Dương Lỗi gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn Phòng Vũ.

Sau năm 2000, có một bài hát từng gây sốt khắp đại giang nam bắc, tên là《Đôi mắt em bán đứng trái tim em》, ngay lúc đó, ánh mắt của Dương Lỗi đã bán đứng trái tim hắn, ánh mắt hắn gần như đã tiết lộ tình cảm trong lòng hắn. Phòng Vũ nhìn Dương Lỗi, nhìn đôi môi khẽ nhếch của Dương Lỗi, ngay khoảnh khắc đó, Phòng Vũ thậm chí có xúc động muốn hôn môi Dương Lỗi, nhưng hắn vẫn kiềm chế bản thân, quay đầu sang chỗ khác.

“… Tôi giúp anh.” Dương Lỗi đưa tay xoa phân thân chưa được phát tiết của Phòng Vũ, khép chặt hai chân, ý bảo Phòng Vũ cứ làm như lần trước, muốn làm thế nào để thoái mái thì cứ làm…

Lần này Dương Lỗi không nằm sấp mà nằm ngửa, nhận lấy sự va chạm của Phòng Vũ, nửa người trên của bọn họ dính sát vào nhau, mồ hôi toàn thân giao hòa cùng một chỗ. Dương Lỗi cảm nhận được thứ nóng như lửa của Phòng Vũ giữa hai chân mình, nghe Phòng Vũ nằm trong vòng tay mình phát ra tiếng rên rỉ khó nhịn từ cổ họng, đó là giọng nam trầm thấp nhất, gợi cảm nhất, hấp dẫn nhất, khiến cho Dương Lỗi lòng say thần mê, hòa tan vào trong những cảm xúc mãnh liệt. Dương Lỗi cảm thấy sự dung hòa này không chỉ về mặt khoái cảm, mà còn cả trái tim của mình và Phòng Vũ, càng ngày càng gần nhau hơn…

Sau khi cao trào qua đi, hai người nằm song song trên giường, mặc cho ánh mặt trời bên ngoài xuyên qua cửa sổ rọi lên cơ thể.

Lồng ngực của cả hai khẽ phập phồng, hai người ngửa mặt nhìn trần nhà. Trong lòng bọn họ đang tẩy rửa thứ gì đó, nhưng lại không biết là thứ gì…

“Dương Lỗi… có phải tôi cũng bị bệnh rồi không…?” Không biết Phòng Vũ đang hỏi Dương Lỗi hay đang tự hỏi chính mình…

Dương Lỗi lẳng lặng nhìn trần nhà, không nói lời nào…

Sáng sớm hôm ấy, có thứ gì đó đã không còn như trước.

Có lẽ, khoảng cách giữa hai người chỉ còn một bước ngắn, cho bọn họ thêm chút thời gian nữa, có thể bọn họ sẽ hiểu được bước này có ý nghĩa gì, cũng như phải đi như thế nào.

Nhưng mà, chuyện đời thường không cho người ta thời gian để suy nghĩ.

Xế chiều hôm đó, Dương Lỗi rời nhà Phòng Vũ để đến công ty, Yến Tử Ất bảo hắn đi cùng, hai người ngồi xe lửa đến Tỉnh Thành bàn chuyện làm ăn.

Rời khỏi nhà Phòng Vũ, hai người chia tay ở dưới lầu, Phòng Vũ còn mỉm cười vẫy tay tạm biệt Dương Lỗi, sau đó đến nhà hàng Thế Kỷ.

Dương Lỗi còn nhớ lúc ra cửa, Phòng Vũ mặc một chiếc áo sơmi mới tinh màu trắng. Đó là chiếc áo lần trước hai người đi dạo cùng mua, Dương Lỗi cảm thấy Phòng Vũ mặc nó trông rất khoan khoái, bảnh bao.

Tối hôm đó, Phòng Vũ xảy ra chuyện.

____________________

Chương 32

Phòng Vũ xảy ra chuyện, phải nhắc đến Lâm San San.

Trong thời gian Lâm San San theo đuổi Phòng Vũ, có một người cũng đang theo đuổi Lâm San San. Không mấy ai biết tên người này, chỉ biết gã đứng hàng thứ hai trong nhà, vì vậy lúc ấy mọi người đều gọi gã là Chu Nhị.

Chu Nhị là tên côn đồ mới nổi gần đây ở Giang Hải. Nghiêm túc mà nói, người như Chu Nhị không thể xem là côn đồ thực thụ, bọn chúng không giống những tên côn đồ bình thường, tuy rằng bọn chúng tự xưng là người trong giang hồ, hơn nữa cũng rất hiếu chiến, còn xưng bá khắp đường phố, thường xuyên gây ra nhiều vụ xung đột gây đổ máu và thương tích nghiêm trọng, nhưng khác nhau ở chỗ, nhà của bọn chúng có quyền, trong túi bọn chúng có tiền, sau lưng có người bảo kê, tha hồ ăn chơi trác táng, vung tiền như rác, ỷ trong nhà có quyền mà hoành hành ngang ngược, không coi ai ra gì.

Đó chính là Thái tử đảng hoặc phú nhị đại theo cách gọi hiện nay.

*Phú nhị đại: thế hệ con nhà giàu thứ hai.

Thái tử đảng: chữ này xuất hiện từ đầu thế kỷ 20, dùng để gọi đám bè bạn của con trai trưởng của Viên Thế Khải. Viên Thế Khải được đưa lên làm Tổng thống rồi tự xưng hoàng đế, cho nên con ông trở thành “thái tử.” Sau này Thái tử đảng tiếp tục được dùng để gọi bọn con nhà quyền thế dưới mọi chế độ, bây giờ là con cháu các lãnh tụ đảng cộng sản.

Chu Nhị chính là một ví dụ.

Yến Tử Ất, La Cửu, kể cả Phòng Vũ và Dương Lỗi lăn lộn trong xã hội đen bằng thực lực của đàn em, bằng đạo nghĩa trên giang hồ, nhưng loại người như Chu Nhị, bọn chúng cũng lăn lộn nhưng không hẳn là xã hội đen. Yến Tử Ất có thể xử lý tất cả đại ca băng đảng ở Giang Hải dám đắc tội với mình, nhưng chưa chắc có thể xử lý nhóm côn đồ nhỏ nhoi như Chu Nhị, đây chính là sự khác biệt.

Đây là sự khác biệt giữa xã hội đen và giới quan chức có quyền có thế. Đây là sự khác biệt giữa tầng lớp thượng lưu và tầng lớp dưới cùng của xã hội.

Đây là sự khác biệt cơ bản, không thể dùng nắm đắm, vũ khí, hay đạo nghĩa để giải quyết.

Thế nên, mặc dù đám người Chu Nhị đắc tội với rất nhiều người, bao gồm cả những người có máu mặt trong giang hồ, nhưng không ai thật sự tính sổ với bọn chúng, cũng không ai thật sự đắc tội với bọn chúng.

Đắc tội với bọn chúng, đồng nghĩa với việc không thể lăn lộn trong giang hồ.

Trong giới xã hội đen, cho dù có chém chết người cũng giải quyết theo quy tắc giang hồ, không có chuyện báo cảnh sát hoặc tống người đó vào cục cảnh sát, nếu người nào dám làm vậy, sau này sẽ khó mà sống yên trên giang hồ. Nhưng đám người Chu Nhị thì khác, bọn chúng tự cho mình là người trong giang hồ, nhưng chưa bao giờ tuân theo quy củ giang hồ, chỉ cần nhìn vào kết cục của Đại Hổ là biết.

Phòng Vũ chưa từng gây sự với Chu Nhị, nhưng Chu Nhị vẫn tìm đến Phòng Vũ.

Lúc đầu, Chu Nhị cũng không biết Lâm San San theo đuổi Phòng Vũ.

Chu Nhị thích Lâm San San đã lâu, từ khi quen biết Lâm San San thông qua quan hệ giữa hai gia đình, gã vẫn theo đuổi Lâm San San ráo riết, nhưng Lâm San San chỉ thấy gã chướng mắt, còn từ chối gã rất nhiều lần. Nhưng Chu Nhị lại không nghĩ như thế, Chu Nhị cảm thấy dựa vào thế lực nhà mình, Lâm San San chỉ đang chơi trò lạt mềm buộc chặt mà thôi, cô không dám xé xuống thể diện của đại tiểu thư nên mới từ chối gã, sớm muộn gì cô cũng sẽ nhào vào lòng gã. Vì vậy Chu Nhị không hề nôn nóng, gã còn nhắn gửi với đám Thái tử đảng và phú nhị đại rằng Lâm San San là người mà mình để ý, nếu ai dám đụng vào một sợi tóc của Lâm San San, tức là gây sự với Chu Nhị gã.

Trong mắt Chu Nhị, Lâm San San là một cô gái cao ngạo có mắt mọc trên đỉnh đầu, chỉ cần cô còn ở Giang Hải, cô sẽ không thể để ý người nào khác, ngoại trừ gã.

Thế nên Chu Nhị rất yên tâm, cũng rất kiên nhẫn. Lúc Lâm San San bắt đầu theo đuổi Phòng Vũ, đúng lúc Chu Nhị có việc không ở Giang Hải. Chờ đến khi gã quay về Giang Hải, đám bạn thái tử đảng của gã đều biết Lâm San San đã xuất đầu lộ diện theo đuổi một tên côn đồ đường phố không có chút thân phận hay gia thế gì.

Ban đầu Chu Nhị không tin, đến khi nghe chính miệng Lâm San San thừa nhận, gã mới chịu tin là thật. Gã đuổi theo Lâm San San để chất vấn cô, em và cái thằng ở nhà hàng Thế Kỷ có quan hệ gì? Lâm San San đang thất tình, đây là thời gian khó khăn nhất đối với cô, cô không hề muốn gặp Chu Nhị, cô nói với gã ta, tôi đã có người trong lòng, mặc kệ anh ấy có thích tôi hay không, sau này xin anh đừng bám theo tôi nữa!

Chu Nhị nổi giận đùng đùng. Thật ra khi đó gã đã biết Phòng Vũ và Lâm San San chẳng có quan hệ gì, chuyện này chỉ cần hỏi thăm một chút là biết ngay, nhưng Chu Nhị vẫn không thể nuốt trôi cục tức này.

Chu Nhị biết Phòng Vũ. Gã từng nghe nói về Phòng Vũ.

Thế nhưng trong mắt gã, chỉ cần gã muốn, đừng nói là xử lý Phòng Vũ, xử lý đại ca La Cửu của Phòng Vũ cũng còn được.

Buổi tối hôm nọ, một đám Thái tử đảng và phú nhị đại ào ạt kéo tới, đằng đằng sát khí xông vào nhà hàng Thế Kỷ.

Thật ra lúc đám người Chu Nhị kéo tới, Phòng Vũ không có mặt ở nhà hàng.

Phòng Vũ đang ở bên ngoài bàn chuyện mua bán, vẫn chưa trở về. Lúc đó trong nhà hàng chỉ có Lão Lượng và một vài anh em.

Thật ra hôm đó cũng quá trùng hợp, nhà hàng Thế Kỷ vốn là nơi làm ăn đàng hoàng, anh em của Phòng Vũ không có làm việc ở đây, nhân viên nhà hàng đều là người bình thường, nếu Chu Nhị đến vào tối hôm khác, có lẽ gã đã không gặp bất kỳ ai trong giang hồ, nhưng tối hôm đó, gã đụng phải Lão Lượng.

Lão Lượng là một trong ba tay đấm hàng đầu dưới trướng Phòng Vũ, khả năng đánh đấm chỉ thua mỗi Phòng Vũ, vô cùng trung thành và tận tâm với Phòng Vũ, Phòng Vũ cũng xem Lão Lượng như em ruột. Mỗi tội Lão Lượng rất nóng tính, nổi tiếng là một thùng thuốc súng di động, chỉ cần ném chút lửa vào là nổ tan tành ngay. Theo Phòng Vũ nhiều năm như vậy, Lão Lượng vẫn không sửa được tính tình của mình.

Lúc ấy, Lão Lượng dẫn vài anh em đến nhà hàng của đại ca mình ăn cơm, đám người của Chu Nhị vừa bước vào đã ngồi kín hai bàn, sau đó đập bàn gọi thức ăn.

“Mang hết những món tốt nhất và mắc nhất của chúng mày ra đây!”

Chu Nhị quát.

Món ăn được dọn lên đầy đủ, đám người ở hai bàn cũng ăn gần hết, đột nhiên có người bên bàn của Chu Nhị hét lớn: “Cái quái gì thế này, gián chết?!”

Tất cả thực khách đều nhìn sang, tên kia dùng muỗng múc một con gián to tướng đã chết từ trong tô canh, muốn ghê tởm bao nhiêu thì ghê tởm bấy nhiêu.

“Khốn kiếp, bọn mày mở nhà hàng kiểu gì thế?! Đây là thứ cho con người ăn à?” Đám người ngồi ở hai bàn làm ầm lên.

Quản lý đang trực ban và nhân viên vội vàng chạy đến giải quyết. Từ khi khai trương nhà hàng đến nay, chưa từng xảy ra tình huống này, Phòng Vũ yêu cầu rất khắt khe với nhà bếp, nói ăn trúng sợi tóc thì còn có khả năng, chứ con gián to như vậy là chuyện hết sức vô lý.

“Quý khách, có khi nào là hiểu lầm không…” Quản lý đang trực ban cũng cảm thấy luống cuống.

“Hiểu lầm? Con gián lớn như vậy mà là hiểu lầm à? Mày nói là hiểu lầm, vậy mày có dám ăn không?” Đám người của Chu Nhị làm căng.

“Nhưng không có chứng cứ chứng minh món canh mà chúng tôi bưng ra có…” Quản lý là một cô gái, cô đang cố gắng tranh luận với đám người kia.

“Mày nói vậy là có ý gì? Ý mày là bọn tao cố tình đến đây gạt tiền nhà hàng bọn mày phải không? Sợ bọn tao trả không nổi à, nói cho mày biết ông đây có rất nhiều tiền!” Chu Nhị ném “bịch” một tiếng, trên bàn là một xấp nhân dân tệ, tất cả đều là tiền mặt.

Lão Lượng đi tới.

“Người anh em, có chuyện gì từ từ nói, thế này đi, mặc kệ con gián này từ đâu đến, nếu đã là khách của nhà hàng chúng tôi, chúng tôi cũng nên phục vụ chu đáo, hai bàn này sẽ do tôi làm chủ, miễn phí! Quản lý Lữ, mang hai đĩa thức ăn nóng ra đây, thêm mấy két bia nữa, cho các anh em này uống thỏa thích.” Lão Lượng rất khách sáo, tuy hắn rất nóng tính, nhưng khi xử lý công việc vẫn biết giữ chừng mực.

“Mày là cái thá gì? Ở đây mày có quyền gì mà lên tiếng? Gọi tổng giám đốc Phòng của mày ra đây!”

Chu Nhị liếc Lão Lượng một cái, chỉ đích danh Phòng Vũ.

“Đại ca của tôi không có ở đây, anh ấy ra ngoài làm việc rồi. Anh bạn, có việc gì nói với tôi cũng được.” Lão Lượng nhẫn nhịn, nhưng trong bụng đã sôi sùng sục rồi.

“Nói với mày? Nhà hàng của mày đúng là giết người cướp của! Trong thức ăn có gián chết còn không chịu thừa nhận, không biết bình thường còn bỏ mấy thứ kinh khủng gì trong đồ ăn đây! Hỏa Thối, lấy con gián ra cho mọi người xem đi! Đây là thức ăn của nhà hàng Thế Kỷ đấy!” Chu Nhị đùa cợt.

“Được!” Gã có biệt danh Hỏa Thối vui vẻ cầm con gián chết vẫn còn dính nước canh đi xung quanh, đong đưa mấy vòng trước mặt các thực khách, ai nấy cũng bị dọa đến mức đứng lên né tránh, có vài người còn cau mày tính tiền đi về.

“Mọi người ra ngoài nhớ nhắc nhở người khác đấy! Nhà hàng Thế Kỷ bán canh có gián, phải tuyên truyền tuyên truyền nhé!” Hỏa Thối vô cùng đắc ý.

“Bọn mày đến đây gây sự phải không?” Lão Lượng nổi giận, rõ ràng đám người này đến đây để kiếm chuyện.

“Đúng thì sao, mày làm gì được tao? Có nghe tên tao bao giờ chưa?” Chu Nhị liếc Lão Lượng.

“Mẹ kiếp, mày có biết đây là địa bàn của ai không?” Lão Lượng chưa từng thấy người nào dám đến đây gây sự.

“Biết chứ! La Cửu này! Phòng Vũ này!” Chu Nhị còn cố ý kéo dài chữ ‘này’. “Chỉ là bọn tôm tép thôi! Mau kêu Phòng Vũ ra đây! Hôm nay tao đến để đập nhà hàng của nó, khốn kiếp, pansy của tao mà cũng dám giật! Đập nát chỗ này cho tao!”

“Đứa nào đụng thử xem!?” Lão Lượng rút ra một cái xiên ở bên chân, mũi xiên sắc nhọn ghim xuống bàn, chỉ ghim một cái đã sâu mấy centimet, khiến cho phần chuôi của nó run lên.

kb15

“Đứa nào dám đụng tao sẽ đâm đứa đó trước!!”

Thùng thuốc súng của Lão Lượng đã nổ tan tành, hắn chẳng quan tâm nơi này là nhà hàng Thế Kỷ, không phải là nơi hắn thường đánh nhau, vốn dĩ có vài thực khách vẫn kiên nhẫn ở lại ăn tiếp, nhưng lần này tất cả đều bị cái xiên cắm trên bàn dọa chạy mất dép, ngay cả nhân viên nhà hàng cũng bị dọa đến mức chạy ra ngoài.

____________________

Chương 33

Tất cả anh em của Lão Lượng đều bước tới, cả bọn cầm dao ba cạnh trên tay, đứng sau lưng Lão Lượng.

Lão Lượng trông rất dữ tợn, làm cho đám người của Chu Nhị bị choáng ngợp.

Nếu xét về khả năng đánh đấm thực thụ, đám tiểu khai* thái tử đảng kia làm gì đủ can đảm để liều mạng với tay đấm của xã hội đen? Mấy tay đấm này, người nào chưa từng trải qua trăm trận chiến, dao của người nào mà chưa từng dính máu, còn đám tiểu khai như Chu Nhị chỉ được cái to mồm, nếu phải đánh nhau, bọn chúng chỉ biết kêu cha gọi mẹ, tốc độ chạy trốn bảo đảm không ai sánh bằng! Cho dù bọn chúng có người quyền thế chống lưng, nhưng nếu thật sự chọc giận xã hội đen, bỏ mạng cũng quyết phải ăn thua đủ với mày, đến khi bị người ta giết chết thì bắt người bỏ tù hay xử bắn còn ích lợi gì nữa? Thật ra đám tiểu khai này cũng hiểu đạo lý đó, bọn chúng không sợ đại ca giang hồ, bởi vì đa số đại ca giang hồ đều nhìn trước ngó sau, biết phải dè chừng chỗ nào, bọn chúng chỉ sợ đám côn đồ cấp thấp liều lĩnh mù quáng dùng mạng đổi mạng, ai thèm sợ bọn chúng?!

*Tiểu khai: từ địa phương của Thượng Hải, ý nghĩa tương tự “phú nhị đại”, được dùng để chỉ tầng lớp con nhà giàu chỉ biết ăn chơi và xài tiền của cha mẹ.

Vậy nên khi nhìn thấy cục diện bên Lão Lượng, đám Chu Nhị ngồi ở hai bàn không dám hé răng câu nào, không ai dám nhúc nhích, tất cả đều chuyển tầm mắt về phía Chu Nhị.

Chu Nhị cũng sợ lắm chứ, nhưng Chu Nhị là người khá khôn lỏi. Thấy tình hình như thế, gã biết phải làm thế nào để bắt thóp Lão Lượng

“Đâm đi, đâm ở đây nè!”

Chu Nhị ưỡn ngực, chỉ vào lồng ngực của mình.

“Mày cứ việc đâm! Chỉ cần mày đâm một nhát, không cần biết mày có đâm chết tao hay không, cho dù chỉ làm tróc một miếng da của tao, nhà hàng Thế Kỷ đừng hòng mở cửa được nữa, hôm nay dẹp tiệm luôn đi! Ngày mai cục Công Thương sẽ lập tức xuống đây tịch thu và tiêu hủy giấy phép của bọn mày! Mày có tin không!?”

“Có gan thì theo tao ra ngoài!” Lão Lượng rống lên. Hắn biết Chu Nhị không phải dọa suông, nhưng hắn đã quên mất một việc, Chu Nhị là người “có gan” sao? Là người tuân theo quy tắc giang hồ sao?

“Làm quái gì tao phải theo mày ra ngoài? Hôm nay tao sẽ ngồi ở đây, mà không chỉ ngồi ở đây thôi đâu, tao còn muốn đập nát chỗ này nữa kìa! Nói cho mày biết, trước khi đến đây, ông mày đã gọi điện thoại báo cảnh sát rồi, lập tức sẽ có người tới đây, nếu bọn mày dám ra tay, tao sẽ nói với cục cảnh sát là do Phòng Vũ cầm đầu, nếu mày dám đâm tao, tao sẽ nói là do Phòng Vũ đâm. Mày không tin thì cứ thử đi, để xem cục cảnh sát tin mày hay tin tao.”

Chu Nhị đắc ý nói, sau đó vênh váo ngồi xuống.

Lão Lượng từng gặp phải nhiều dạng người cứng đầu, nhưng chưa từng gặp kẻ nào đê tiện và vô liêm sỉ như Chu Nhị, hắn có thể tự đâm mình bị thương, nhưng quyết không thể liên lụy tới Phòng Vũ, vì vậy hắn do dự. Trong lúc Lão Lượng do dự, Chu Nhị hùng hổ gào lên: “Đập nát chỗ này cho tao!”

Trong tiếng kêu sợ hãi của nhân viên nhà hàng, bàn ghế, chén dĩa thủy tinh, bồn thủy tinh nuôi hải sản đều bị đập phá, đám con ông cháu cha của Chu Nhị giỏi nhất là phá hoại, thấy Chu Nhị cầm đầu đập phá, bọn chúng lập tức hùa theo, nhà hàng Thế Kỷ chìm trong âm thanh vỡ vụn và khung cảnh hỗn độn.

“Mẹ kiếp!” Lão Lượng không thể nhịn được nữa, hắn nhảy lên cái bàn, phóng vài bước đến trước mặt Chu Nhị, thẳng tay chém xuống!

Lão Lượng vừa ra tay, đám anh em phía sau cũng đồng loạt ra tay, dao phay không chút lưu tình bổ về phía đám tiểu khai.

Tuy vậy Lão Lượng vẫn còn lý trí, hắn không dùng lưỡi dao mà chỉ dùng sống dao, chém bằng sống dao không tạo thành vết thương, nhưng vẫn có thể khiến người bị chém đau chết lên chết xuống!

Chu Nhị cứ tưởng chỉ cần nói mấy câu sẽ dọa được Lão Lượng, nhưng nào ngờ Lão Lượng cũng không phải người chỉ biết dùng sức, nếu Lão Lượng chỉ là người hữu dũng vô mưu (có sức mà không có đầu óc), sao hắn có thể đảm đương vai trò trợ thủ đắc lực nhất của Phòng Vũ. Tất cả đàn em của Lão Lượng đều nhìn theo Lão Lượng, thấy Lão Lượng dùng sống dao để chém, cả bọn hiểu ngay phải làm thế nào.

Lúc này nhà hàng Thế Kỷ thật sự trở thành bãi chiến trường, lũ tay sai của Chu Nhị có thể đánh trả sao? Bọn chúng dám đánh trả sao? Vừa nhìn thấy đám người Lão Lượng không hề bị dọa, bọn chúng đã sợ mất mật, còn chưa kịp phân biệt sống dao hay lưỡi dao, chỉ mới bị đánh trúng vài cái đã kêu cha gọi mẹ, chạy tán loạn ra ngoài.

Tuy nhiên, trong đám người nào cũng có kẻ ngu ngốc, cũng có kẻ thiếu đầu óc. Chu Nhị bị Lão Lượng đuổi chém không chống trả nổi, nhưng trong nhóm của Chu Nhị lại có một người không hề bỏ chạy, hết sức mù quáng, gã rút ra một con dao xếp, chẳng buồn quan tâm đến sự khác biệt giữa sống dao và lưỡi dao, nhắm về phía người đang định chém mình, đâm thẳng vào bụng người đó.

Người nọ ngã xuống. Con dao vẫn còn cắm trên bụng, chỉ còn lòi ra bên ngoài chừng hai ba cm.

Máu chảy như suối.

Kẻ đâm người chính là Hỏa Thối. Sau khi đâm người, có lẽ do quá hoảng, cũng có lẽ do muốn tiêu hủy chứng cứ, Hỏa Thối thiếu hiểu biết đi đến cầm lấy cán dao, muốn rút dao ra.

Nếu Hỏa Thối rút dao ra, người này có thể sẽ chảy máu đến chết.

Nhưng Hỏa Thối không biết điều đó, Hỏa Thối vẫn muốn rút dao ra.

Lúc Hỏa Thối cầm lấy cán dao, bụng gã chợt lạnh đi.

Xiên của Lão Lượng, cắm vào người gã.

Hỏa Thối trơ mắt nhìn bụng mình chảy ra chất lỏng đỏ tươi, gã thậm chí còn chưa kịp cảm thấy đau đớn, chỉ cảm thấy cả người lạnh cóng, ngay cả trái tim cũng lạnh.

Hỏa Thối đưa tay bụm bụng mình, trên tay lập tức dính đầy máu, máu từ tay gã chảy xuống đất, càng lúc càng nhiều.

Hỏa Thối cũng ngã xuống, máu của gã và máu của người bị gã đâm hòa vào nhau, chảy dài dưới nền đá cẩm thạch bóng loáng của nhà hàng Thế Kỷ. Hai bên đều dừng tay, nhân viên nhà hàng sợ ngây người, bên ngoài đã có đám đông tụ tập vây xem, sự tình đã trở nên nghiêm trọng.

Lão Lượng rút xiên của mình ra, hắn và Hỏa Thối khác nhau, đâm người và rút dao đều có cân nhắc, không thể chết được.

Chu Nhị ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt, bỗng nhiên phản ứng lại, gào to: “Giết người! Nhà hàng Thế Kỷ giết người rồi!”

Giọng của Chu Nhị the thé, còn mang theo một tia hưng phấn không thể kiềm chế!

“Người là do tao đâm! Bọn mày thấy rõ chứ?” Lão Lượng cầm cây xiên liên tục nhỏ máu trên tay, đảo mắt nhìn những người xung quanh.

“Bây giờ mày còn nói Phòng Vũ đâm nữa không?” Lão Lượng hỏi Chu Nhị.

“Còn không??” Lão Lượng hỏi lại lần nữa, hắn nhìn Chu Nhị chằm chằm, nhấc cây xiên đang nhỏ máu lên.

“……” Chu Nhị bị Lão Lượng dọa sợ.

Tất cả mọi người đều bị Lão Lượng dọa sợ.

Lúc Phòng Vũ chạy đến nhà hàng Thế Kỷ, mọi chuyện đã ra nông nỗi này.

Ngay khi Phòng Vũ bước vào cửa, tiếng còi xe cảnh sát đã vang lên.

Phòng Vũ nhìn tình hình trước mắt, nghe tiếng còi xe cảnh sát, không nói nhiều lời vô nghĩa.

“Lão Lượng, chạy đi!”

Phòng Vũ nói với Lão Lượng.

“Tôi không đi!” Sao Lão Lượng chịu đi cho được?

“Cậu bị bắt rồi còn ra được sao??” Phòng Vũ rống lên.

Lão Lượng còn liên can tới nhiều vụ đánh người khác, năm ngoái do gây ra mấy vụ ẩu đả quá nghiêm trọng, Lão Lượng còn bị cục cảnh sát truy nã, phải chạy tới Tứ Xuyên trốn suốt nửa năm, chờ La Cửu giải quyết xong mọi chuyện mới dám quay về Giang Hải. Sau khi quay về, mặc dù Lão Lượng vẫn nóng tính như ngày nào, nhưng ít nhiều gì cũng dịu hơn so với ngày trước, nếu hôm nay bọn Chu Nhị không cố tình gây sự với Phòng Vũ, Lão Lượng đã không ra tay đâm người như thế. Nếu lần này bị bắt, cộng thêm bới ra án cũ, nói không chừng Lão Lượng thật sự phải ngồi tù 3 đến 5 năm.

Lão Lượng cũng do dự, tiếng còi xe cảnh sát đã ở ngay ngoài cửa.

“Đi đi!” Phòng Vũ đẩy Lão Lượng ra cửa sau của nhà hàng Thế Kỷ.

“Đại ca! Vậy còn anh thì sao?” Lão Lượng sợ việc này sẽ liên lụy tới Phòng Vũ.

“Vừa rồi anh không có ở đây, bọn họ không làm gì được anh đâu! Tìm một chỗ trốn trước rồi tính sau!” Phòng Vũ đẩy Lão Lượng đi.

Lão Lượng rất nghe lời Phòng Vũ. Hắn cảm thấy bất kể tình hình có nguy hiểm đến đâu, chỉ cần Phòng Vũ nói một câu là hắn có thể yên tâm, hắn tin tưởng Phòng Vũ như thế đấy. Hắn tin Phòng Vũ thật sự có cách giải quyết chuyện này.

Lão Lượng đi. Nhưng mà lúc này, niềm tin của hắn không còn chính xác nữa.

Không phải cục diện nào, Phòng Vũ cũng có thể giải quyết.

Từ lúc Phòng Vũ bước vào cửa, Chu Nhị đã nhìn Phòng Vũ chòng chọc.

Thật ra Chu Nhị chưa gặp Phòng Vũ bao giờ, nhưng vừa thấy Phòng Vũ, gã đã biết đó là Phòng Vũ.

Phòng Vũ thoạt nhìn còn xuất sắc hơn tưởng tượng của gã nhiều, Chu Nhị cảm thấy thật không công bằng. Từ đầu đến cuối, gã chỉ lạnh lùng nhìn Phòng Vũ đuổi Lão Lượng đi, không ngăn cản gì cả.

Lão Lượng vừa đi, cảnh sát đã ập vào.

“Ai là quản lý ở đây?” Sau khi đưa hai người bị thương lên xe cấp cứu đến bệnh viện, một viên cảnh sát còn trẻ mặc đồng phục cáu kỉnh quát to.

“Là tôi.” Phòng Vũ bước ra.

“Chính là hắn! Là hắn đâm người đó! Sếp Tôn, sao bây giờ các anh mới tới!? Anh nhìn đi, bằng chứng rành rành kia kìa!”

Chu Nhị đột nhiên nhảy ra, gắng sức chỉ vào Phòng Vũ, chỉ vào chiếc áo sơmi của Phòng Vũ bị dính máu từ cây xiên của Lão Lượng trong lúc đẩy Lão Lượng đi.

Phòng Vũ liếc Chu Nhị một cái.

Hắn im lặng, không giải thích lời nào.

“Nói bậy! Rõ ràng Phòng tổng vừa mới đến! Ngài ấy…”

“Lữ Yến!” Phòng Vũ quát lên, muốn ngăn quản lý Lữ nói tiếp, sợ cô quá kích động mà khai tên Lão Lượng.

“Giải hết về đồn đi!”

Vị cảnh sát họ Tôn phất tay, đẩy Phòng Vũ và những người khác lên xe cảnh sát.

Lúc bấy giờ, Chu Nhị cũng giả vờ bị áp giải về đồn mà bước lên một chiếc xe cảnh sát khác. Vừa lên xe, Chu Nhị lập tức thay đổi sắc mặt.

“Mẹ nó mấy người làm ăn chậm chạp thế!”

“Công tử của tôi ơi, vậy là nhanh lắm rồi đấy!” Sếp Tôn cười nói. “Sao lại đâm người thật thế kia?”

“Không đâm sao được? Tất cả đều tại thằng Phòng Vũ đó! Tôi nói mọi chuyện đều do Phòng Vũ làm, chuyện này phải bung cho thật lớn, anh biết phải làm thế nào rồi đấy!”

“Biết rồi, biết rồi!” Sếp Tôn nói.

________________

Ẻm mới đi chân trước mà chân sau ảnh đã bị cảnh sát gông cổ, tội quá mà =(( 

Bài hát Đôi mắt em bán đứng trái tim em

Chương 34+35

Tagged:

12 thoughts on “Kim Bài Đả Thủ – 31 + 32 + 33 (V)

  1. lin 02/05/2014 at 07:52 Reply

    mấy đứa này gan gê. dám đụng zô PV của bợn Lỗi. chờ bị phanh thây đê. A Lỗi mau trở về để anh hùng cứu mỹ nhơn đê khử khử

    Like

  2. […] Chương 33 […]

    Like

  3. Hắc Hồ 02/05/2014 at 10:10 Reply

    Chương sau sẽ kích thích lắm đây. Tội nghiệp anh Vũ. TT^TT

    Like

    • Nana 02/05/2014 at 10:21 Reply

      mọi người có vẻ đã biết kết cục của ảnh thì phải =))

      Like

      • tieudaodong 02/05/2014 at 16:49 Reply

        Có tớ chưa biết nè (*´∀`*)人(*´∀`*) hổng có thgian coi QT lun, ráng đợi các nàng làm rồi đọc đó, vậy nên cố nhanh nhanh nha (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤

        Like

  4. […] Chương 31 + 32 + 33 (V) […]

    Like

  5. Bop108 25/10/2015 at 13:47 Reply

    Đù mé sao có thằng đổi trắng thay đen thế hả giời 😬😬😬😬
    A Vũ với Lỗi ca mới về với nhau xong đã có đứa phá hoại, shiat, đừng cản em, để em mổ bụng thằng nàyyyyyy!!!!!

    Like

    • Nana 25/10/2015 at 15:07 Reply

      Thằng đó gieo nhân nào gặt quả nấy thôi em ạ 😌😌

      Like

      • Bop108 25/10/2015 at 15:14 Reply

        Hóng “quả” của nó 😒

        Like

  6. nhatkhanhho 囧rz 26/10/2015 at 02:01 Reply

    Gìơ đọc lại chương này cảm xúc vẫn như ngày xưa, hận không thể tróc da lóc thịt móc mắt mổ bụng thằng Chu Nhị ấy ra (눈_눈) Cầm điện thoại mà tay run run giận muốn trào máo họng ra lun à, sao tác giả cứ thích ngược anh Vũ nhà tui vậy nè ▔□▔)/▔□▔)/▔□▔)/

    Liked by 1 person

    • Nana 26/10/2015 at 18:33 Reply

      làm công nên thiệt hơn đó mà ╮(╯▽╰)╭

      Liked by 1 person

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: