Kim Bài Đả Thủ – 64 + 65 (V)

Kim Bài Đả Thủ

Phao Phao Tuyết Nhi

Thể loại: hiện đại, hắc bang, cường cường, hiện thực hướng, 1×1, HE

Edit: Nana

***

Chương 64

Tiếng ghế dựa ngã xuống đất thu hút rất nhiều ánh mắt xung quanh, có người nhận ra Phòng Vũ, không nói tiếng nào mà tự động tránh ra thật xa.

Đinh Văn chật vật đứng dậy, lúc này mới nhìn thấy Phòng Vũ mặc áo da màu đen đứng ở đó. Phòng Vũ nhìn Đinh Văn, trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt của hắn lại khiến cho Đinh Văn thấy lạnh cả sống lưng.

Đinh Văn biết Phòng Vũ đã hiểu lầm, nhưng không biết phải giải thích như thế nào, hắn sợ người này. Ánh mắt khi người này nhìn người khác ẩn chứa sự lạnh lùng và tàn nhẫn đích thực.

Dương Lỗi quay đầu lại, cánh tay đã bị Phòng Vũ giữ chặt.

“Về!”

Phòng Vũ cau mày, nói một chữ.

Dương Lỗi hất tay Phòng Vũ ra.

“Anh làm gì vậy, là tôi gọi anh ấy tới đấy!”

Dương Lỗi đang say, thấy Phòng Vũ liền nổi nóng.

“Phòng Vũ, tâm trạng của anh Lỗi không tốt lắm, anh ấy uống hơi nhiều, anh đừng chọc giận anh ấy nữa.”

Đinh Văn cố lấy can đảm nói với Phòng Vũ.

Nghe Đinh Văn nói vậy, Phòng Vũ giống như mới phát hiện ra sự tồn tại của Đinh Văn, hắn chậm rãi quay đầu lại, nhìn Đinh Văn chằm chằm.

“……”

Bị ánh mắt đáng sợ của Phòng Vũ nhìn như thế, Đinh Văn như bị đóng đinh dưới đất, không nói được lời nào.

“Ở đây có chuyện của mày không?”

Một lúc sau, Phòng Vũ mới từ từ mở miệng, giọng nói lạnh như băng, vừa thiếu kiên nhẫn vừa mang ý khiêu khích.

“……”

Đinh Văn không dám hé răng.

Mặc dù đã say quắc cần câu, Dương Lỗi vẫn không quên xin lỗi Đinh Văn.

“Đinh Văn, xin lỗi anh… tối nay thật sự cảm ơn anh, anh về trước đi!”

Phòng Vũ đã đến rồi, Đinh Văn thật sự không còn lý do để ở lại, hắn buồn bã đi về. Chờ Đinh Văn đi rồi, Phòng Vũ mới giật lấy chai rượu của Dương Lỗi, Dương Lỗi muốn giật trở lại, Phòng Vũ đẩy tay hắn ra, sau đó kéo hắn dậy.

“Về thôi.”

“Tôi không về!”

Dương Lỗi lại dở chứng.

“Em làm trò gì đây? Rượu lên não rồi à?”

Phòng Vũ cũng bắt đầu nổi giận. Hắn vừa đến nơi đã thấy Đinh Văn ôm chặt Dương Lỗi, hắn có thể không giận sao??

“Anh mặc kệ tôi đi!”

Dương Lỗi uống nhiều quá nên tính tình lại trở xấu.

“Tôi mặc kệ em thì ai quan tâm em? Cái thằng Đinh Văn kia?”

Dương Lỗi tựa vào quầy bar, xoay mặt nhìn Phòng Vũ.

“Gì đây, anh ghen à?”

“Đừng lên mặt!”

Phòng Vũ không muốn nói chuyện ở chỗ này. Tiếng nhạc disco ầm ĩ và nhịp điệu thùng thình ở Loạn Thế đã át hết lời nói của bọn họ.

Cồn kích thích Dương Lỗi, kích thích luôn cả đầu óc không tỉnh táo và mạch máu đang sôi trào trong người hắn.

“Anh sợ à??”

Dương Lỗi lên giọng, trừng mắt nhìn Phòng Vũ.

“Anh sợ cái gì?!”

Giữa những âm hưởng ồn ào huyên náo, áp lực chất chứa trong lòng hắn như trào hết ra ngoài, nếu có thể, Dương Lỗi muốn hét thật to cho cả thế giới nghe thấy! Người hắn yêu tên là Phòng Vũ! Cũng là một người đàn ông giống như hắn! Hắn yêu một người đàn ông thì đã sao, những thứ khác biến hết đi!!

Hắn không thể quang minh chính đại ôm người mình yêu dưới ánh mặt trời, không thể nắm tay người đó âu yếm đi trên đường, không thể chia sẻ tình cảm này với anh em bạn bè để được họ chúc phúc, cũng không thể ôm hôn người mình yêu giữa đám đông!

“Anh về đi! Tôi ở lại đây qua đêm!”

Dương Lỗi bực dọc quát lên.

“Đừng nổi điên nữa!”

“Tôi không có nổi điên!”

“Rốt cuộc em muốn làm gì?”

Phòng Vũ nổi nóng.

“… Tôi muốn anh hôn tôi ngay tại đây!”

Dương Lỗi bỗng nhiên không kiềm chế được, buột miệng thốt ra, sau đó chăm chú nhìn Phòng Vũ.

Ở Loạn Thế bao giờ cũng có những người say rượu rồi cãi nhau ỏm tỏi, cộng thêm tiếng nhạc quá to, không ai nghe thấy bọn họ đang nói gì.

“……”

Phòng Vũ nhìn Dương Lỗi, im lặng.

Mặc dù biết bản thân đã uống quá nhiều, Dương Lỗi vẫn cảm thấy đầu óc mình cực kỳ tỉnh táo, hắn cũng nhìn Phòng Vũ, hai người một ngồi một đứng, nhìn thẳng vào mắt nhau giữa nhịp trống thùng thình…

Dương Lỗi cảm thấy mình uống nhiều quá rồi, hắn hối hận vì đã nói những lời vớ vẩn như vậy. Sao lại trách Phòng Vũ chứ? Là lỗi của Phòng Vũ sao??

Phòng Vũ đột nhiên kéo phecmơtuya xuống, cởi chiếc áo khoác da màu đen của mình ra.

Kéo tới chỗ băng gạc bọc quanh cánh tay trái, Phòng Vũ không chút do dự kéo nó xuống.

Dương Lỗi nhìn Phòng Vũ, không biết Phòng Vũ định làm gì.

Chẳng đợi hắn kịp phản ứng, Phòng Vũ bất thình lình bước tới, cúi người xuống… hình ảnh trước mắt Dương Lỗi bỗng nhiên phóng đại, khi đôi môi ấm áp của hắn bị lấp kín, một mảnh bóng tối bao trùm bọn họ…

Dưới ánh đèn mờ ảo, giữa tiếng nhạc mê loạn, hai người dưới lớp áo màu đen hôn nhau say đắm… không ai biết bên dưới chiếc áo khoác kia đang diễn ra chuyện gì, một chuyện cấm kỵ, bức thiết, điên cuồng, mang theo sự bạo dạn và khát vọng mãnh liệt không thể kiềm chế…

________________

Chương 65

Lúc Dương Lỗi bị Phòng Vũ lôi ra khỏi Loạn Thế, hắn vẫn còn cười, cười như một thằng ngốc.

“Mẹ nó… Phòng Vũ… anh được lắm đấy! …”

Hắn thật sự không ngờ Phòng Vũ lại bạo đến vậy, còn bạo hơn cả mình, bảo hôn là hôn thật, ngay tại chỗ này! Dùng cách như thế!

“Lần sau em còn điên nữa không??”

Phòng Vũ mắng. Phòng Vũ cũng là thanh niên trẻ tuổi khí thịnh.

“Anh dám làm tôi dám điên!” Dương Lỗi càn rỡ hét to, hắn cảm thấy vừa rồi thật kích thích, thật sung sướng!

“Đắc chí!”

Phòng Vũ bước lên xe gắn máy, lúc đến đây hắn lười lái xe hơi vì ngại tìm chỗ đỗ, cho nên quyết định lái một chiếc Honda 400, mặc dù cánh tay bị thương nhưng không ảnh hưởng gì nhiều. Dương Lỗi ngồi lên ghế sau ôm eo Phòng Vũ, Phòng Vũ nổ máy rồi phóng như bay ra ngoài.

kb3

Honda 400

Gió đêm thổi bay tóc Dương Lỗi, ngã tư đường không một bóng người, tấm lưng vừa căng đầy vừa ấm áp của Phòng Vũ làm cho lòng Dương Lỗi xao xuyến, say như điếu đổ… Dương Lỗi ôm lấy Phòng Vũ, siết chặt Phòng Vũ vào lòng, đoạn thò tay vào khe hở của chiếc áo khoác, hết sờ ngực rồi lại sờ xuống thân dưới của Phòng Vũ…

“… Lấy tay ra!” Phòng Vũ khàn giọng nói, âm thanh xuyên qua tiếng gió, nhưng tay vẫn tiếp tục cầm lái.

Dương Lỗi không thèm để ý, tách hai chân áp sát vào Phòng Vũ, không hề che giấu vật cứng bên dưới đang tì vào mặt sau của Phòng Vũ…

Sau khi bỏ lại xe ở dưới lầu, hai người im lặng lên cầu thang, chỉ nghe thấy hơi thở dồn dập của đối phương.

Vừa vào cửa, Dương Lỗi vội vàng kéo Phòng Vũ lại, Phòng Vũ cũng đưa tay nắm cổ hắn, kéo hắn về phía mình, thô bạo bịt kín miệng của hắn…

Hai người đã nhịn suốt quãng đường, bây giờ nhịn hết nổi rồi, chưa chi đã quấn lấy nhau ngay trước cửa. Phòng Vũ dùng sức lật người Dương Lỗi lại, để hắn tựa lên cửa, chẳng buồn cởi quần áo, loạt soạt hai cái đã tụt quần Dương Lỗi xuống, tiếp theo kéo khóa quần của mình, đứng ngay đó đâm vào trong…

Đây là lần đầu tiên hai người dùng tư thế đứng, ai cũng cảm thấy phấn khích một cách khó kiềm chế. Dương Lỗi tựa lên cửa, thừa nhận động tác va chạm thô bạo của Phòng Vũ ở phía sau, đau đớn xen lẫn khoái cảm và sự kích thích mới mẻ khiến hai chân Dương Lỗi run rẩy… Hắn không ngăn được tiếng rên rỉ bật ra từ miệng mình, Phòng Vũ dùng cánh tay không bị thương giữ hông Dương Lỗi, tiếng thân thể va vào nhau quanh quẩn nơi hành lang tối tăm yên tĩnh, ánh trăng rọi xuống mặt đất phản chiếu hai bóng người đang chồng lên nhau… Chiếc áo da của Phòng Vũ ma sát dữ dội với áo khoác ngoài của Dương Lỗi, phát ra tiếng vang nặng nề mà dồn dập, ngay cả không khí cũng bị châm lửa, đốt cháy…

Sau khi bình ổn lại, Phòng Vũ nằm trên giường, áo sơmi mở rộng để lộ lồng ngực trần trụi, hắn vừa hút thuốc vừa suy nghĩ gì đó.

“… Anh chưa từng sợ thật sao?”

Dương Lỗi hỏi Phòng Vũ. Cả hai đều hiểu Dương Lỗi đang hỏi điều gì.

“Sợ rồi.”

Một lát sau, Phòng Vũ nói.

“… Làm chuyện này với đàn ông… tôi làm vậy là không đúng!”

Phòng Vũ cau mày, lời nói thẳng thắn không hề che giấu.

“Đâu chỉ không đúng, còn phạm tội lưu manh nữa kìa!”

Dương Lỗi mỉa mai.

“Má.”

Phòng Vũ nói.

“… Anh có do dự bao giờ chưa?”

Dương Lỗi hỏi vấn đề mà mình vẫn luôn canh cánh trong lòng.

Phòng Vũ hít khói, nhìn trần nhà, Dương Lỗi thấp thỏm chờ đợi câu trả lời của hắn…

“Do dự thì được gì chứ?”

Phòng Vũ nói, vẫn nhìn trần nhà.

“Là tôi dạy hư em, tôi không thể do dự…”

Sáng sớm, Phòng Vũ vẫn còn ngủ, Dương Lỗi ngồi bên cửa sổ, thất thần nhìn phong cảnh bên ngoài. Bầu trời xanh biếc, không có một áng mây, ánh mặt trời dần dần tỉnh dậy nơi thành thị, lại thêm một ngày bận rộn.

Dương Lỗi nhìn ra ngoài một lát, sau đó quay đầu lại ngưng mắt nhìn Phòng Vũ đang nằm ngủ trên giường. Gió buổi sớm nhẹ nhàng thổi bay bức màn, trong lòng Dương Lỗi vừa tĩnh lặng vừa kiên định.

Phòng Vũ tỉnh dậy, Dương Lỗi nhìn Phòng Vũ, mỉm cười.

Áo sơmi của Dương Lỗi không cài nút, mở bung ra để lộ lồng ngực trần, Dương Lỗi có dáng người đẹp, cơ thể cân đối, Phòng Vũ vừa tỉnh dậy đã thấy Dương Lỗi như vậy, hắn cũng nhìn Dương Lỗi rồi mỉm cười.

Phòng Vũ rửa mặt xong, thấy Dương Lỗi vẫn chưa chịu cài áo mà đang ôm đàn guitar.

“Tự dưng ngứa tay quá, luyện tập một chút.”

Dương Lỗi cúi đầu, gảy một cái, một chuỗi hợp âm phát ra.

Phòng Vũ nằm trên giường, dùng một tay gối sau đầu, nghe Dương Lỗi đánh đàn.

Dương Lỗi vẫn đàn bài “Tình khúc 1990”, vừa đàn vừa khẽ cất tiếng hát:

Đôi mắt đen láy và nụ cười của em,

Làm thế nào cũng không quên được từng sắc thái trên gương mặt em,

Những tháng ngày xa xưa cứ nhẹ dần trôi,

Đến khi quay đầu lại, ngần ấy năm đã trôi qua…

Đường chân trời bao la chính là nơi phiêu bạt của em,

Bước chân anh mãi kiếm tìm bóng hình ấy,

Bên chiếc gối đơn trong đêm, nhớ tới sự dịu dàng của em,

Để rồi buổi sáng tỉnh dậy, anh lại thấy xót xa…

Phòng Vũ lẳng lặng lắng nghe, nhìn Dương Lỗi. Dương Lỗi đàn xong, ngẩng đầu nhìn Phòng Vũ, Phòng Vũ cười cười, vươn cánh tay đang gối sau đầu ra, ngoắc ngoắc ngón tay, ý bảo Dương Lỗi lại đây.

Dương Lỗi buông đàn guitar xuống rồi nhảy lên giường, dùng sức nhào vào lòng Phòng Vũ.

Hai người cười ôm lấy nhau, Phòng Vũ cúi đầu chăm chú nhìn Dương Lỗi một lát, đoạn cúi xuống hôn lên môi Dương Lỗi một cái.

Dương Lỗi cũng nhìn Phòng Vũ, đột nhiên kề sát vào tai Phòng Vũ, thấp giọng nói một câu.

“Chờ em đánh thắng tôi rồi nói sau!”

Phòng Vũ nói, vẫn còn cười, gương mặt trông thật đẹp trai.

“Má! Anh tưởng tôi đánh không lại anh chắc? Là tôi nhường anh thôi! Nếu tôi không nhường anh… tôi đã chơi anh từ lâu rồi!”

Dương Lỗi lỗ mãng nói, sau đó bắt đầu động tay, Phòng Vũ nhanh nhẹn chụp tay hắn lại, hai người lại dùng chân đấu đá nhau, anh tới tôi đến quấn quýt đối phương, lăn vòng vòng trên giường…

“… Anh còn bảo tôi đi nữa không?”

Đùa giỡn đủ rồi, Dương Lỗi nằm xuống, thở hổn hển hỏi Phòng Vũ.

“… Em nghĩ tôi muốn sao? …”

Phòng Vũ nghẹn nửa ngày mới thốt ra một câu, thô lỗ, không kiên nhẫn…

Dương Lỗi nằm trên giường, lặng lẽ nở nụ cười…

__________________

Chương sau bắt đầu sóng gió…

Tình khúc 1990 – Phẩm Quán

Chương 66 + 67

Tagged:

9 thoughts on “Kim Bài Đả Thủ – 64 + 65 (V)

  1. […] Chương 65 […]

    Like

  2. frozenworld53 16/08/2014 at 18:46 Reply

    ( ̄^ ̄) Thấy tên bài hát lạ wá… ta đi hỏi google-sama liền… a dè… nghe xong mới biết bài này mình cũng biết. Chỉ là dân ta đạo nhạc rồi đổi cả tên… làm ta cmn nhầm.

    ( ¯¯ー¯¯ ) Chương này bình yên lạ lùng… giống như mọi chuyện đều ko thật ấy… Ta nghĩ cmn thui rầu… là bình lặng bão mừ…

    Liked by 1 person

    • Nana 16/08/2014 at 18:51 Reply

      nàng nói đúng, chương này bình lặng còn chương sau… =)) nói chung là mọi chuyện khởi nguồn từ chương sau.

      Liked by 1 person

      • frozenworld53 26/08/2014 at 17:06 Reply

        Buồn a…
        (❁´▽`❁) Nhưng nếu lưu manh là 1 tội… thì ta thấy thế giới này chả có ai thoát khỏi tội này cả.

        Like

  3. Tử mộc 16/08/2014 at 19:07 Reply

    Cam giác trời yên bể lặng trước cơn bão ý. Chương này 2 anh vật lộn nhưng vẫn có cảm giác bí bách ghê.

    Like

  4. Giatuphuongtu 17/08/2014 at 01:13 Reply

    Phòng Vũ đúng là đàn ông đích thực. Dù người nhất mực kéo PV vào mối quan hệ bí mật này là Dương Lỗi, vậy mà PV vẫn luôn cho rằng mình mới chính là người phải chịu trách nhiệm.
    Không phải ai cũng suy nghĩ được như vậy. Chị chịu phục nhân cách đó.
    À, ra là PV lúc này mới 23, DL 19, 20.
    He he
    Đau khổ sắp bắt đầu rồi đây…

    Liked by 1 person

    • Nana 17/08/2014 at 21:39 Reply

      đúng là sắp bắt đầu, đoạn này có lẽ là cao trào của truyện dẫn đến những rắc rối sau này (҂⌣̀_⌣́)

      Like

  5. […] Chương 64 + 65 (V) […]

    Like

  6. youngielin363 14/05/2018 at 16:16 Reply

    Ayda edit hay quá ❤ còn có cả hình ảnh minh họa và video âm nhạc nữa , thật quá có tâm ❤
    Chương này bình yên quá , thật thích thứ tình cảm này !

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: