Kim Bài Đả Thủ – 66 + 67 (V)

Kim Bài Đả Thủ

Phao Phao Tuyết Nhi

Thể loại: hiện đại, hắc bang, cường cường, hiện thực hướng, 1×1, HE

Edit: Mika

Beta: Nana

***

Chương 66

Nhị Hắc rủ Phòng Vũ và Dương Lỗi cùng đám anh em ra ngoài tụ tập.

Từ khi đến nhà hàng Thế Kỷ, Nhị Hắc không cần ra ngoài đòi nợ nữa, La Cửu đã phái người khác nhận công việc của hắn, Nhị Hắc cũng yên tâm ở lại nhà hàng giúp Phòng Vũ. Nếu đặt vào thời đại ngày nay, Nhị Hắc chính là một nhân tài trong ngành quan hệ công chúng. Vừa đến nhà hàng Thế Kỷ không bao lâu, Nhị Hắc đã xưng anh gọi em với nhóm thanh tra công thương, thuế vụ, quản lý trật tự và bộ mặt thành phố, nhà hàng Thế Kỷ không cần lo lắng về vấn đề này nữa, Phòng Vũ cũng bớt được khối việc.

Hôm nay tâm trạng của Nhị Hắc cực kỳ tốt, hắn rủ Phòng Vũ, Dương Lỗi, Lão Lượng, thêm vài anh em thân thiết, buổi tối đến khách sạn Đông Phương ăn cơm, sau đó ghé hộp đêm Chính Đại.

Nhị Hắc cứ ôm vợ suốt, hai người tình nồng ý mật anh anh em em, làm cho đám anh em buồn nôn muốn chết, ngay cả Phòng Vũ cũng chịu không nổi.

“Thôi thôi, về nhà mà cắn nhau! Văn minh chút đi!”

Phòng Vũ nói đùa.

“Tiểu Cầm, chị thật là tài giỏi, có thể thu phục được Nhị Hắc nhất định không phải người bình thường!”

Lão Lượng cười hề hề trêu chọc, Tiểu Cầm đỏ mặt, càng thêm thẹn thùng.

Nhị Hắc ôm vợ: “Thì sao chứ, mấy người ghen tị với tôi chứ gì, vậy thì mau tìm người kết hôn đi!”

“Được được, hôm nay cậu trả tiền, cậu muốn gì chúng tôi cũng chiều!”

Tất cả mọi người ồ lên.

Đợi mọi người cười xong, Nhị Hắc mới vui sướng nói: “Nói cho mọi người biết, tôi sắp làm cha rồi!”

Lông mày và khóe mắt của Nhị Hắc lộ rõ sự hạnh phúc…

Đêm đó là đêm vui nhất trong suốt hai mươi mấy năm cuộc đời của Nhị Hắc, các anh em hoan hô ầm ĩ, buộc hắn thừa nhận đã “ăn cơm trước kẻng”, Nhị Hắc bị mọi người mời rượu, mặt mày sáng rỡ. Trong những tình huống như thế này, Dương Lỗi luôn là người ồn ào nhất, hắn dẫn đầu giỡn cợt làm cho ai nấy cũng cười nắc nẻ… Phòng Vũ ngồi uống rượu, mỉm cười xem bọn họ vui đùa, nhìn Nhị Hắc hạnh phúc ôm Tiểu Cầm, Phòng Vũ chợt nhớ lại lúc Nhị Hắc mới đi theo mình, lúc đó Nhị Hắc chỉ biết chạy khắp nơi gây sự… bây giờ Phòng Vũ thật lòng mừng cho hắn…

Đang lúc náo nhiệt, có vài người xuất hiện.

“Nhị Hắc!”

Có người gọi một tiếng.

Nhị Hắc ngẩng đầu lên.

“Ủa! Lương Qua!”

Lương Qua là người mà Nhị Hắc quen biết trong thời gian đến Lữ Thành đòi nợ, Lương Qua cũng là người giang hồ, hai người xem như quen biết nhau.

“Anh đến Giang Hải khi nào vậy? Qua đây! Ngồi đi!”

Nhị Hắc nhiệt tình đón tiếp.

“Vừa đến thôi, cậu tới đây chơi à?”

Lương Qua khách khí nói, tỏ ra vô cùng thân thiết.

“Để tôi giới thiệu, đây là bạn của tôi ở Lữ Thành, Lương Qua! Ở đây đều là anh em của tôi!”

Nhị Hắc bước đến khoác vai Lương Qua, mỉm cười dẫn gã sang bên này ngồi.

“Qua đây! Cùng uống một ly đi! Hôm nay tôi có…”

Hai chữ “chuyện vui” còn chưa ra khỏi miệng, Nhị Hắc chợt cảm thấy bụng mình lạnh toát.

Nhị Hắc ngơ ngác cúi đầu xuống, nhìn con dao đang cắm trong bụng mình, máu từ kẽ dao bắt đầu trào ra ngoài…

Lương Qua nhanh tay đâm thêm nhát thứ hai, rút ra rồi lại thọc vào lần nữa…

Mọi thứ chỉ diễn ra trong vòng một giây. Không ai kịp phản ứng, tất cả đều sợ ngây người.

“Khốn kiếp!!” Phòng Vũ đau đớn rống lên, nhảy vọt qua cái bàn, dùng sức đẩy ngã Lương Qua, ghìm chặt gã dưới mặt đất… Lương Qua vùng vẫy muốn đứng dậy, Phòng Vũ giật con dao nhuốm máu kia đâm vào lưng Lương Qua, máu tươi chảy ào ạt, Phòng Vũ nhấc tay đâm thêm nhát nữa.

“Á ——!” Lương Qua kêu la thảm thiết, đồng bọn của Lương Qua ở phía sau đua nhau xông lên, Dương Lỗi và Lão Lượng cũng vội vàng chạy tới…

“Giết người rồi! Xảy ra án mạng rồi!” Khách khứa hoảng loạn hét lên, sợ hãi chạy ra ngoài.

“… Hắc Tử! Hắc Tử… !!” Tiểu Cầm khóc nức nở, loạng choạng ngã xuống cạnh Nhị Hắc trong vũng máu…

Ba bốn chục người từ bên ngoài xông vào, trên tay người nào cũng lăm le mấy con dao rựa, mặt ai cũng lạ hoắc lạ huơ, cả lũ đồng loạt xông về phía nhóm Dương Lỗi. Đây là trận phục kích đã được chuẩn bị trước, lực lượng hai bên chênh lệch rõ ràng. Dương Lỗi và Lão Lượng chỉ kịp mang theo năm sáu anh em mở đường máu chạy trốn, có người chạy không kịp bị dồn vào góc phòng chém tơi tả…

“Phòng Vũ! Đi!”

Dương Lỗi và Lão Lượng chạy đến kéo Phòng Vũ đang nổi điên ở bên kia, Phòng Vũ mặc kệ xung quanh xảy ra chuyện gì, chỉ đánh một mình Lương Qua, trên lưng Lương Qua đã có hai lỗ thủng máu chảy đầm đìa, tình trạng vô cùng thê thảm, mặt mũi máu thịt lẫn lộn không thể nhận ra ngũ quan, chẳng khác gì một đống thịt nát dưới tay Phòng Vũ.

*Ngũ quan dùng để chỉ 5 bộ phận trên khuôn mặt con người gồm: mắt, lông mày, tai, mũi, miệng.

“Đừng đánh nữa! Đi mau!”

Dương Lỗi kéo hắn.

“Nhị Hắc sắp không được rồi!”

Dương Lỗi rống lên!

Rốt cuộc Phòng Vũ cũng có phản ứng, hắn buông Lương Qua đã không còn phản ứng gì ra, vác Nhị Hắc bê bết máu lên lưng…

Lão Lượng ở phía trước chém đỏ mắt để phá vòng vây, Dương Lỗi vung tay ném một băng ghế dài bằng thép, những ai bị chân ghế đập trúng đều chảy máu xối xả. Phòng Vũ cõng Nhị Hắc, trên lưng nóng ướt một mảng, tất cả đều là máu chảy ra từ bụng Nhị Hắc, nhuộm đỏ băng gạc trong áo sơmi và thấm ướt cả lưng Phòng Vũ…

Có người chắn đường Phòng Vũ, lập tức bị đá một cú vào xương bánh chè, kêu thảm một tiếng rồi ngã lăn quay…

Nửa tiếng đồng hồ sau, trận báo thù ở hộp đêm Chính Đại đã gây chấn động toàn bộ giới xã hội đen ở Giang Hải.

Trận ác chiến đêm hôm đó đã mở màn cho trận đại chiến giữa các thế lực xã hội đen ở hai thành phố. Giang Hải yên bình bấy lâu nay lại lâm vào mưa máu gió tanh.

___________________

Chương 67

Lúc Nhị Hắc được đưa đến phòng cấp cứu thì đã hôn mê sâu, tuy Tiểu Cầm được các anh em liều chết bảo vệ ra ngoài, nhưng do chịu cú sốc quá lớn, Tiểu Cầm xuất hiện dấu hiện sinh non, vì vậy cũng được đẩy vào phòng cấp cứu.

Về phần Lương Qua, lúc gã được đưa đến bệnh viện, những người chứng kiến kể lại rằng gã chảy máu rất kinh khủng, ai cũng nghĩ gã sẽ không qua khỏi. La Cửu chạy đến trước cửa phòng phẫu thuật của Nhị Hắc, quát tháo ngăn cản Phòng Vũ máu me đầy mình đang dẫn người xông vào lầu dưới của bệnh viện. La Cửu biết, nếu Nhị Hắc sống không qua đêm nay, Phòng Vũ nhất định sẽ không để Lương Qua sống đến sáng mai, Phòng Vũ nhất định sẽ chém chết Lương Qua ngay tại bệnh viện, nhưng sự việc tối nay gây náo động quá lớn, cảnh sát cũng đã vào cuộc, nếu thật sự gây án mạng, Phòng Vũ nhất định sẽ bị truy nã.

“Anh Cửu!!” Giọng nói của Phòng Vũ cũng thay đổi.

“Mẹ kiếp tối nay cậu dám ra ngoài làm bậy thì sau này đừng đi theo tôi nữa!”

La Cửu rống lên.

Dương Lỗi giúp Phòng Vũ canh giữ bên ngoài phòng phẫu thuật của Nhị Hắc, canh giữ suốt một đêm.

Cuối cùng Nhị Hắc cũng được cứu sống, nhưng đứa con trong bụng Tiểu Cầm lại không giữ được.

Lương Qua sống dở chết dở cũng may mắn vớt được cái mạng, nhưng gã phải trả giá rất đắt, gan bị cắt bỏ một phần, nhiều nội tạng bị tổn thương nghiêm trọng, tay phải xem như tàn phế.

Không đợi đến lúc thổi còi báo thù, hôm sau đã xảy ra một sự kiện gây chấn động Giang Hải. Tối hôm sau, trong lúc La Cửu và Phòng Vũ đang trông chừng Nhị Hắc vẫn chưa tỉnh, toàn bộ phòng game và sòng bài của La Cửu ở Giang Hải, kể cả phòng bida Quang Minh, đều bị đập phá tan tành. Người đến đập phá rất đông, ít nhất cũng năm sáu chục người, tất cả đều là dân lạ mặt, gặp người nào đánh người đó, đi đến đâu đập phá đến đó, trên tay đều là dao pha, búa tạ, thấy người thì dùng sống dao chém, thấy bàn ghế hay máy móc thì dùng búa đập, chẳng kém gì đội đập phá chuyên nghiệp!

La Cửu ở Giang Hải đã nhiều năm, trước giờ chưa từng có người nào dám gây sự với hắn như thế, bất kể là hắc đạo hay bạch đạo đều chừa mặt mũi cho hắn. Vài năm trước, La Cửu từng tranh giành địa bàn với một lão đại xã hội đen khác, đối phương cũng dẫn người đến đập phá, nhưng chỉ giới hạn ở một hai chỗ, hơn nữa thuộc hạ vẫn biết chừng mực, dù sao cũng không thể dồn nhau vào đường cùng, chẳng ai muốn chọc điên La Cửu cả. Xét địa vị hiện tại của La Cửu ở Giang Hải, dân địa phương thật sự không ngờ vẫn còn có người dám khiêu khích La Cửu như thế!

Chỉ có một đáp án duy nhất, những người này vốn không phải là người địa phương.

Tối hôm xảy ra chuyện, phần lớn người của La Cửu đều ở lại bệnh viện trông chừng, từ trước đến nay không ai dám xâm phạm địa bàn của La Cửu, cho nên đàn em ở đó trông chừng rất ít, đa số thuộc hạ đã được La Cửu phái sang nơi khác đòi nợ, chưa kể bị tập kích bất ngờ, thế nên đành trơ mắt chịu đánh. Lúc ấy thông tin liên lạc chưa phát triển như bây giờ, muốn thổi còi tập hợp nhân lực cũng cần có thời gian, chờ đến khi La Cửu và Phòng Vũ hay tin, một vài nơi đã bị đập tan tành.

Lúc bọn chúng đến đập phá một phòng game, đúng lúc đụng phải Hoa Miêu vừa nghe tin liền chạy tới đầu tiên. Hoa Miêu đến nơi không nói hai lời, mở bọc vải trên tay ra, bên trong là một thanh lưỡi lê sắc bén. Lưỡi lê là vũ khí rất hiếm thấy ở những năm đầu thập niên 90, nó từng được xem là vũ khí lạnh* cận chiến hàng đầu một thời, sau này lại trở thành dụng cụ bị quân đội quản chế, không biết Hoa Miêu tìm được một thanh ở đâu, vừa xông lên đã đâm tới tấp, gần bốn chục người đi theo hắn cũng vứt tung giấy báo bọc đủ loại dao và dùi nhọn, hai bên sống mái với nhau ngay trong phòng game. Đây là sự chống cự quyết liệt nhất từ phía La Cửu mà đám người kia gặp phải đêm hôm đó, sau này theo lời những người từng tham dự kể lại, lúc nhìn thấy một tên ẻo lả tóc xoăn xông tới, chẳng ai thèm để ý đến hắn, nhưng không ngờ tên ẻo lả này mẹ nó còn hung hãn hơn cả đàn ông, gã cầm đầu suýt chút nữa đã mất mạng dưới tay hắn, cuối cùng nửa đoạn xương cánh tay bị bẻ gãy, để lại di chứng vĩnh viễn.

*Vũ khí lạnh là vũ khí không gây nổ hay liên quan tới lửa.

Sự liều mạng của Hoa Miêu đã dọa đám người kia sợ mất mật, phòng game đó chính là nơi cuối cùng bị đập phá.

Nhìn khắp nơi bị đập phá tan nát, La Cửu và Phòng Vũ không nói tiếng nào.

“Anh! Anh ơi!”

Vừa nhìn thấy Phòng Vũ, Tiểu Vũ lập tức bật khóc, cậu bò dậy từ dưới đất, chạy tới ôm Phòng Vũ.

“… Mẹ nó, bọn chúng quá hống hách rồi!!” Tiểu Vũ khóc nấc. Từ khi tiếp nhận phòng bida Quang Minh tới nay, ngoại trừ lần Dương Lỗi đến quậy phá, cậu chưa từng chịu ức hiếp lớn như vậy.

La Cửu rít ra một chữ từ kẽ răng:

“Lật!”

Đây không còn là cuộc trả thù của một cá nhân nữa, mà là của hai bang phái lớn; càng về sau, nó từng bước trở thành cuộc chiến một mất một còn giữa hai thế lực xã hội đen ở hai thành phố.

Ngày hôm sau, giới xã hội đen ở Giang Hải nhanh chóng truyền tin cho nhau, ai nấy đều chờ xem La Cửu gần như đã rửa tay gác kiếm sẽ máu tẩy giang hồ lần nữa như thế nào.

Năm đó La Cửu giết người, từng bị bắt ngồi tù, bây giờ lại bị người khác giẫm lên đầu giương oai như vậy, La Cửu là ai chứ, hắn có thể nhịn được sao?? Mấy năm nay La Cửu yên tĩnh hơn nhiều, chỉ âm thầm làm ăn kiếm tiền, mấy năm trước La Cửu dẫn tay đấm hàng đầu của mình đi giao đấu, có lần nào mà không gây náo loạn, không gây án mạng? Thậm chí đến tận bây giờ, đám côn đồ ở Giang Hải vẫn còn sợ hãi khi nhắc đến những chiến dịch máu chảy thành sông kinh điển năm đó, đôi lúc kể lại một vài tình tiết, có người còn nhịn không được nhắm mắt lại, giống như không dám nhìn vào thảm trạng năm đó vậy.

Sau khi bước vào thập niên 90, phương thức quyết đấu giữa các băng đảng xã hội đen đã có sự thay đổi, những cuộc ẩu đả xô xát trên đường phố dần dần ít đi, nếu thật sự muốn xử lý kẻ nào đó, bọn họ sẽ tìm vài người đi giết hoặc đánh người đó tàn phế, chứ không trực tiếp lộ diện nữa. Tất cả đều bận rộn vì tiền, bù đầu đi kiếm tiền. Thế nên sau khi bước vào 2000, những trận chiến quy mô lớn càng ngày càng ít. Đám đại ca xã hội đen như La Cửu là những người đang trong thời kỳ chuyển giao, vốn là lúc nên tránh xa máu tanh, nhưng chỉ trong vỏn vẹn hai buổi tối, La Cửu đã không còn cách nào rút chân khỏi giang hồ nữa.

Đám người nhắm vào La Cửu đến từ Tỉnh Thành, là thuộc hạ của đại ca băng đảng lớn nhất Tỉnh Thành, Kiều Tân.

Gã Kiều Tân này tự đặt cho mình một biệt danh: Kiều Đại. Biệt danh của gã lấy từ cái tên mà lúc ấy không người Trung Quốc nào không biết: Kiều Tứ.

Kiều Tứ vùng Đông Bắc tên thật là Tống Vĩnh Giai, sinh năm 1948 bị xử bắn năm 1991, là thủ lĩnh của băng đảng xã hội đen lớn nhất Cáp Nhĩ Tân (thuộc tỉnh Hắc Long Giang) ở Trung Quốc vào những năm 80. Kiều Tứ nổi tiếng ngông cuồng, luôn treo biển số xe giả A88888, cảnh sát không bao giờ dám chặn, các xe khác phải dạt vào lề tránh đường.

Kiều Tứ vùng Đông Bắc tên thật là Tống Vĩnh Giai, sinh năm 1948, bị xử bắn năm 1991, là thủ lĩnh của băng đảng xã hội đen lớn nhất Cáp Nhĩ Tân (thuộc tỉnh Hắc Long Giang) ở Trung Quốc vào những năm 80. Kiều Tứ nổi tiếng ngông cuồng, luôn treo biển số xe giả A88888, cảnh sát không bao giờ dám chặn, các xe khác phải dạt vào lề tránh đường.

Ở thập niên 80-90, đa số người Trung Quốc đều biết đến Kiều Tứ gia vùng Đông Bắc. Thậm chí đến tận bây giờ, vị lão đại xã hội đen khiến cho cả nước khiếp sợ này vẫn còn là truyền kỳ trong giới xã hội đen ở Trung Quốc. Từ giữa đến cuối thập niên 80, tập đoàn Kiều Tứ ở Hắc Long Giang Cáp Nhĩ Tân đùa cợt chính phủ trong lòng bàn tay, dư đảng của Kiều Tứ có chân trong mạng lưới xã hội đen trải rộng khắp cả nước, mãi đến thế kỷ 21, đồng bọn của Kiều Tứ vẫn không ngừng sa lưới. Từ thời dựng nước đến nay, Kiều Tứ là một trong số ít những đại ca xã hội đen mà Nội các chính phủ phải tự mình hạ lệnh truy nã, cảnh sát ở Đông Bắc không thể làm gì được gã, cuối cùng buộc Nguyên thủ quốc gia ở Bắc Kinh phải đích thân điều động lực lượng không quân vũ trang đến mới bắt được.

Kiều Tứ được tương truyền như một nhân vật thần thánh trong giới xã hội đen, là thần tượng của các đại ca băng nhóm khắp cả nước lúc bấy giờ. Nhưng gã Kiều Tân này lại tự xưng là Kiều Đại, ý nói gã còn đáng gờm hơn Kiều Tứ, có thể thấy gã ngông cuồng đến mức nào.

Đương nhiên, Kiều Tân không thể so sánh với Kiều Tứ, nhưng gã cũng là bá chủ một phương ở Tỉnh Thành, lúc ấy việc làm ăn chủ yếu của gã còn có hơi hướm đi trước thời đại: Mày trả tiền, tao chém người, giống như “chém thuê” ở thời nay.

Tên côn đồ bị Nhị Hắc trừng trị ở Lữ Thành ghi hận trong lòng, gã nuốt không trôi cục tức này, nhưng gã biết mình không đủ thực lực đối đầu với La Cửu, vậy nên mới chi một số tiền lớn tìm đến Kiều Tân.

Lúc đầu Kiều Tân cũng do dự. Gã rất có đầu óc làm ăn, giỏi về tính toán, nếu cương quyết đối đầu với kẻ khó nhằn như La Cửu, nhất định sẽ lưỡng bại câu thương (hai bên đều bị tổn thương). Nhưng tên côn đồ kia quá quyết tâm báo thù, đưa ra cái giá trên trời, trong giới xã hội đen ở Trung Quốc lúc bấy giờ, chẳng mấy ai có thể chống lại sự cám dỗ của cái giá ngất ngưởng đó.

Đồng tiền đã quyết định trận mưa máu gió tanh này, ắt phải dùng mạng người để chấm dứt.

_____________________

Chương 68 + 69

Tagged:

9 thoughts on “Kim Bài Đả Thủ – 66 + 67 (V)

  1. […] Chương 67 […]

    Like

  2. frozenworld53 20/08/2014 lúc 17:53 Reply

    Σ( ° △ °|||) Idol trong giới xã hội đen cũng… rất hoành tráng và rất được hoan nghên a…
    ( ̄^ ̄)

    Liked by 1 person

  3. nhatkhanhho 20/08/2014 lúc 20:16 Reply

    lại một trận tinh phong huyết vũ sắp nổi lên, nghĩ đến 2 anh Lỗi Vũ có bị sứt sẹo gì ta thấy lo quá o(╯□╰)o

    Like

    • Nana 20/08/2014 lúc 21:31 Reply

      ta ko muốn spoil trước cho nàng sẽ mất hay ~(‾▿‾~)

      Like

  4. leo2307 21/08/2014 lúc 09:18 Reply

    Càng về gần cuối đọc càng phê :3

    Like

  5. […] Chương 66 + 67 (V) […]

    Like

  6. Đêm Đầy Sao 08/05/2016 lúc 21:58 Reply

    tui đọc tới đây mới lết nổi lên máy còm men cho thím, thím thông cảm nha, hihihi(●’◡’●)ノ♥

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: