Kim Bài Đả Thủ – 72 + 73 (V)

Kim Bài Đả Thủ

Phao Phao Tuyết Nhi

Thể loại: hiện đại, hắc bang, cường cường, hiện thực hướng, 1×1, HE

Edit: Nana

***

Chương 72

Dương Lỗi bị nhốt hai ngày.

Tạm thời không nói đến việc hai ngày này Dương Lỗi sống như thế nào, chỉ biết khi Dương Lỗi được thả ra, thế giới bên ngoài đã long trời lở đất.

Ngày La Cửu và Kiều Tân đàm phán, trận siêu đại chiến giữa hai thành phố vào cuối thế kỷ trước đã bùng nổ. Trận sống mái này còn kéo theo năm sáu đại ca giang hồ ở Tỉnh Thành và Giang Hải, Kiều Tân liên kết với vài người có quan hệ mật thiết ở Tỉnh Thành, La Cửu cũng gọi đến những thế lực yểm trợ, hôm nay đúng là phải một mất một còn, sống chết ngay trước mắt, hai bên không thể sơ sẩy được. Tuy trước đây Yến Tử Ất không đứng về phe nào cả, chỉ giữ thái độ trung lập, nhưng Yến Tử Ất và La Cửu có quan hệ thế nào chứ, trước tình hình như vậy, chẳng lẽ Yến Tử Ất có thể trơ mắt theo phe trung lập nữa hay sao? La Cửu không có đi tìm Yến Tử Ất, Yến Tử Ất cũng chẳng nói gì với ai, nhưng người của Yến Tử Ất đột nhiên xuất hiện, đột nhiên gia nhập cuộc chiến, không nói nhiều lời vô nghĩa, roẹt một tiếng, một loạt xe đen dừng lại, cả đám anh em nhảy xuống, cầm vũ khí, đâm người!

Rốt cuộc trận đại chiến hôm đó có bao nhiêu người tham dự, không ai có thể đưa ra con số chính xác. Về phần vũ khí, dao, súng đều đầy đủ. Nghe nói chỉ riêng súng ống đã có hơn hai mươi loại khác nhau, nào là súng lục năm phát, súng săn hai nòng, súng hoa cải, lúc ấy trên thị trường có bao nhiêu loại đều tập hợp đủ cả.

Dao, súng nhiều như vậy, không xảy ra án mạng là chuyện bất khả thi.

Nhưng có súng và dám nổ súng là hai khái niệm khác nhau. Có người ngày nào cũng mang súng theo bên mình, nhưng chắc gì dám bóp còi, lại có người vừa cầm súng lần đầu tiên đã dám bắn nát đầu người khác.

Trong trận chiến sinh tử này, bên La Cửu và Kiều Tân đều có người bỏ mạng, hàng chục người bị thương nặng, em ruột của Kiều Tân, Kiều Minh, gần như chặt đứt một cánh tay của Lão Lượng, cơ hồ chỉ còn da thịt dính với nhau. Phòng Vũ đập nát xương đầu gối của Kiều Minh, rồi lại dùng dao cắt luôn gân chân của gã, hai chân Kiều Minh bị phế, từ nay trở thành người tàn tật.

Trận đàm phán này La Cửu thắng rất thảm, dựa theo quy tắc giang hồ, hai bên xem như “xong” rồi, bên thua cuộc phải chấp nhận điều kiện của bên chiến thắng, hơn nữa quan trọng nhất là, mặc kệ có bao nhiêu người chết cũng không thể trả thù đối phương, đây chính là quy tắc của đàm phán, gọi là “sống chết có số”.

Thế cho nên, trận quyết chiến cuối thế kỷ này đã tiếp bước “Cuộc chiến đường sắt”, trở thành truyền thuyết mới trong giang hồ, nhưng so với bản thân cuộc chiến, chính chuyện xảy ra sau đó mới thật sự khiến mọi người bất ngờ.

Đêm hôm đó, lúc La Cửu đang ở bệnh viện trông chừng các anh em bị thương, hối hả tìm cách giải quyết hậu quả của trận chiến, lúc La Cửu chưa biết phải dọn dẹp tàn cuộc thế nào bởi sự việc đã kinh động đến cảnh sát, một sự kiện đã xảy ra.

Ngay buổi tối hôm đó, Kiều Tân nổi điên chạy đến trường trung học nội trú, bắt cóc La Văn em gái ruột của La Cửu, cưỡng hiếp cô bé.

Sáng hôm sau, La Văn bị chà đạp đến sống dở chết dở bị vứt trước cửa nhà La Cửu.

Năm nay La Văn vừa tròn 17 tuổi, kém La Cửu gần 20 tuổi, là người thân duy nhất của La Cửu trên cuộc đời này. Hai anh em sống nương tựa lẫn nhau, tình cảm rất sâu đậm.

La Cửu gia nhập xã hội đen là thế, nhưng hắn lại muốn cho La Văn một môi trường sạch sẽ nhất, hắn đưa La Văn vào trường tiểu học tốt nhất, trường trung học tốt nhất, La Văn muốn học đàn dương cầm, La Cửu mua ngay một chiếc đàn dương cầm, thậm chí nếu La Văn muốn hái sao trên trời, La Cửu cũng sẵn lòng đi hái. La Cửu một lòng muốn em gái học đến đại học, sau này gả cho một người đàng hoàng và đáng tin cậy, trải qua cuộc sống bình thường và hạnh phúc.

La Văn cũng không hề kém cạnh. La Văn xinh đẹp, ngoan hiền, thành tích ưu việt, không ai nghĩ rằng anh trai của một cô gái tốt như vậy lại là đại ca xã hội đen.

Tuy rằng La Cửu lăn lộn giang hồ đắc tội rất nhiều người, nhưng vào thập niên 80, xã hội đen vẫn biết nói đạo nghĩa, nói quy tắc, còn có chút phẩm chất của Lục Lâm hảo hán*, chuyện giang hồ sẽ giải quyết ở giang hồ, báo thù đều là oan có đầu nợ có chủ, nếu ai dám liên lụy người thân vô tội, nhất là người già, phụ nữ, trẻ em, tất sẽ bị toàn bộ người trong giới sỉ vả, hết đường lăn lộn nữa. Vì thế vào lúc đó, đối với sự an toàn của người nhà, các đại ca giang hồ vẫn tương đối yên tâm.

*Lục Lâm vốn là tên núi Đại Đồng ở Hồ Bắc, từng là căn cứ của nghĩa quân Vương Khuông, Vương Phượng thời Hán. Theo truyện xưa thời Vương Mãng, những kẻ nổi dậy chống lại triều đình tụ họp nhau ở núi Lục Lâm. Lục Lâm hảo hán chỉ người anh hùng trong dân gian, hoặc bọn cướp trộm tụ tập thành bầy.

Nhưng rồi sang đến thập niên 90, loại người như Kiều Tân xuất hiện, bọn chúng có thể mặc kệ đạo nghĩa mà khơi mào tranh chấp chỉ vì tiền, đạo nghĩa vốn chẳng có nghĩa lý gì với bọn chúng, đương nhiên cái gì bọn chúng cũng dám làm.

La Cửu sơ sót. La Cửu không theo kịp thời đại, giang hồ đã không còn là giang hồ trước đây của hắn nữa. Sơ sót của La Cửu đã hủy hoại người thân mà hắn yêu thương nhất.

Đến khi Phòng Vũ hay tin, là ở trong bệnh viện.

Hắn gặp được La Cửu. Nét mặt của La Cửu hôm đó, Phòng Vũ không thể nào quên.

Phòng Vũ tỉnh lại sau cơn hôn mê, vừa mở mắt liền nhìn thấy La Cửu.

Đó là lần cuối cùng hắn nhìn thấy La Cửu.

Lúc La Văn tám chín tuổi, La Cửu thường dẫn cô bé theo bên mình, khi đó Phòng Vũ mới mười bốn mười lăm tuổi, chỉ là thằng nhóc choai choai, La Cửu bảo Phòng Vũ giúp mình trông chừng La Văn, vì vậy Phòng Vũ thường xuyên chơi với La Văn.

Trẻ con rất thích những người chơi đùa với mình, khi còn bé La Văn cứ luôn miệng “anh Phòng Vũ”, “anh Phòng Vũ”, theo sát sau mông Phòng Vũ, hệt như một cái đuôi cắt không đứt. Đôi khi Phòng Vũ có việc, La Cửu gọi các anh em khác đến chơi với La Văn, thế nhưng cô bé không chịu ai hết, bực tức làm ầm ĩ, La Cửu không còn cách nào khác, đành phải gọi Phòng Vũ về. Phòng Vũ vừa về ôm La Văn một cái, cô bé lập tức nín khóc cười hì hì, La Cửu còn từng nói đùa, sau này cho em làm vợ anh Phòng Vũ được đấy!

Thế nhưng từ khi La Văn lên cấp hai, cô bé đột nhiên xa lánh Phòng Vũ, thỉnh thoảng Phòng Vũ nói vài câu với mình, La Văn còn tỏ ra ngượng ngùng, đỏ mặt, trốn tránh Phòng Vũ. Tuổi biết yêu lần đầu, con gái là người nhạy cảm hơn, La Văn nảy sinh tình cảm ngây thơ với Phòng Vũ, âu cũng là chuyện bình thường. Sau khi La Văn lớn lên, Phòng Vũ không thể xem La Văn như cô bé ngày xưa nữa, đã có nam nữ chi phòng*, quan hệ giữa hai người dần dần xa cách. Dĩ nhiên khi La Văn hòa nhập với cuộc sống phong phú nơi trường học, những cảm giác đầu đời dành cho Phòng Vũ cũng đổi thay, La Văn đã có cuộc sống và tình cảm của riêng mình.

*男女之防 (Nam nữ chi phòng): “phòng” ở đây là phòng bị/đề phòng, còn “chi” chắc là tân ngữ thôi, không biết dịch như nào nên để nguyên vậy, có thể hiểu là nam nữ đề phòng lẫn nhau =))

Tiếc là, giấc mộng đẹp của thiếu nữ đã tàn lụi trong một đêm.

Lúc Phòng Vũ tỉnh lại trên giường bệnh trông thấy La Cửu, hắn vẫn chưa biết La Văn đã gặp chuyện không may.

La Cửu nói với hắn: “Tôi ra ngoài một chuyến. Nếu mấy ngày nữa tôi không trở về, cậu hãy thay tôi chăm sóc Văn Văn.”

La Cửu bỏ đi.

Đây là câu nói cuối cùng mà La Cửu để lại cho Phòng Vũ.

Thi thể của Kiều Tân được tìm thấy tại một bãi rác. Lúc thi thể được lôi ra khỏi bao bố, nó giống hệt một cái hồ lô máu, toàn thân có hơn chục lỗ dao đâm và rất nhiều dấu vết bị vật nặng đánh đập. Trong đó, hạ thân bị đập đến nát bấy, trông có vẻ là kết quả của việc bị những vật như búa đập vô số lần.

_____________________

Chương 73

La Cửu giết Kiều Tân, biến mất không rõ tung tích.

La Cửu đợi một ngày rồi mới ra tay. Trong lúc đó đã xảy ra chuyện gì, không ai biết cả. Đến khi Phòng Vũ hôn mê tỉnh lại lần nữa, hay tin La Văn gặp chuyện không may, La Cửu đã đi được một ngày, Dương Lỗi cũng được thả ra từ cục cảnh sát.

Hôm đó Phòng Vũ báo tin cho Dương Đại Thiên, nửa đường bắt Dương Lỗi về, Dương Lỗi sốt ruột như ngồi trên đống lửa. Dương Đại Thiên đưa hắn vào cách ly, mặc kệ Dương Lỗi vừa đấm vừa xoa dùng đủ mọi cách cũng nhất quyết không thả. Dương Lỗi ở trong phòng tạm giam, không biết làm sao mà qua được hai ngày. Dương Lỗi thật sự không ngờ Phòng Vũ lại làm vậy, hắn tức, hắn giận, hắn giận Phòng Vũ lừa dối mình, tự cho là tốt cho mình, Phòng Vũ vốn chẳng hiểu hắn muốn gì, nhưng lẽ nào hắn không biết tại sao Phòng Vũ lại làm thế? Phòng Vũ làm thế vì ai hắn không biết sao?? Nhưng rốt cuộc Phòng Vũ có nghĩ đến hay không, nếu Phòng Vũ xảy ra chuyện trong trận quyết chiến đó, cả đời này hắn sẽ cảm thấy thế nào? Hắn sẽ đau khổ tột độ vì lúc ấy mình không ở bên cạnh Phòng Vũ! Hắn sẽ bị dằn vặt cả đời!

Dương Lỗi vừa ra ngoài, biết Phòng Vũ bị thương nên vội vàng chạy đến bệnh viện, đến bệnh viện đúng lúc Phòng Vũ hay tin La Văn gặp chuyện không may, bấy giờ Phòng Vũ mới biết La Cửu bỏ đi để làm gì, hắn xốc chăn muốn xuống giường.

“Anh Cửu có dẫn người theo không?!”

“Không có, anh Cửu không cho ai theo hết…”

“Các cậu để cho anh Cửu đi một mình?!”

“Anh Cửu cầm súng nói ai đi theo sẽ bắn người đó!!” Đám anh em đứng bên giường đều đỏ mắt.

Phòng Vũ nhổ kim truyền nước muốn xông ra ngoài, nhưng lại bị Dương Lỗi đang chạy vào cửa ôm chầm lấy.

“Anh như vậy mà muốn đi đâu!”

Nhìn thương tích của Phòng Vũ, lòng Dương Lỗi chùng xuống. Cánh tay phải của Phòng Vũ vẫn chưa lành hẳn, trong lúc chiến đấu quyết liệt lại bị thương nặng, quanh hông còn quấn đầy băng gạc, rươm rướm máu.

“Tránh ra!”

Phòng Vũ cũng nóng nảy, bây giờ ai cản đường mình, Phòng Vũ cũng phát cáu hết! Phòng Vũ hiểu La Cửu quá rõ, hắn biết La Cửu muốn đi lấy mạng Kiều Tân, vì sợ liên lụy các anh em nên mới không dẫn theo người nào, La Cửu muốn liều mạng đây mà, câu nói trước khi đi của La Cửu, rõ ràng chính là di ngôn!

Phòng Vũ có thể không nóng nảy sao?! Phòng Vũ muốn đẩy Dương Lỗi ra, nhưng lại bị Dương Lỗi giữ chặt, dùng sức kéo về giường.

“Phòng Vũ! Anh bình tĩnh lại đi!”

“Mẹ kiếp tôi bình tĩnh thế nào được?!”

“Vậy bây giờ anh đi thì làm được gì! Anh muốn liên lụy chết anh Cửu hả??”

“……”

Phòng Vũ ngẩn ra một lát, ổn định lại cảm xúc kích động của mình, hắn nhìn thẳng vào mắt Dương Lỗi.

“Tôi biết phải làm thế nào. Em để tôi đi đi.”

Dương Lỗi chưa từng thấy ánh mắt này của Phòng Vũ bao giờ. Dương Lỗi bảo tất cả mọi người đi ra ngoài, đóng cửa lại.

“Anh đừng gấp, Hoa Miêu và các anh em đang thăm dò tin tức của anh Cửu, anh Cửu có bản lĩnh thế nào, anh rõ hơn tôi mà! Anh đừng lo lắng quá, không có tin tức thì càng tốt!”

Dương Lỗi trấn an Phòng Vũ, lúc đến đây Dương Lỗi đã biết rõ tình hình.

“Lần này đàm phán gây náo động quá lớn, cảnh sát đã bắt đầu điều tra rồi, bây giờ anh lại ra ngoài, lỡ như xảy ra chuyện thì khác gì tự chui đầu vào lưới! Đụng họng súng đó anh có biết không!”

“Đụng họng súng? Tôi sợ đụng họng súng thì ra ngoài lăn lộn làm cái quái gì?!”

“Nghiêm đả đấy! Không phải chuyện đùa!”

Dương Lỗi cũng nổi nóng. Hai ngày nay hắn bị giam ở cục cảnh sát nên nắm rất rõ tình hình. Dương Lỗi thấp thỏm lo sợ, trước đây hắn không sợ, cũng không để ý gì cả, cho dù phải ngồi tù đi chăng nữa, chỉ cần đáng giá thì hắn chẳng để ý gì hết, nhưng bây giờ lại khác, hắn rất sợ, hắn sợ cho dù biến động nhỏ nhoi nhất cũng có thể chia cách mình và Phòng Vũ, tương lai của bọn họ không còn là của một người nữa, mà là của hai người. Hắn sợ tại nơi đầu sóng ngọn gió, nếu Phòng Vũ thật sự làm ra chuyện gì bị đem đi xét xử làm gương, hậu quả thế nào, hắn thậm chí không dám nghĩ đến.

Dương Lỗi lớn lên trong cục cảnh sát. Hắn biết rõ nghiêm đả là cái gì, hắn đã từng chứng kiến hậu quả của nghiêm đả. Hắn từng nhìn thấy pháp trường, từng nhìn thấy tội phạm bị xử bắn. Hắn đã nhìn thấy tất cả.

Hắn biết, nếu bây giờ Phòng Vũ ra ngoài, hậu quả sẽ như thế nào. Phòng Vũ muốn lấy mạng Kiều Tân đấy. Bởi vì La Cửu. Vì La Cửu, Phòng Vũ không ngại gì hết.

Nhưng hắn làm sao cho Phòng Vũ đi được chứ? Tuy xét về mặt đạo nghĩa, hắn không nên ngăn cản Phòng Vũ, La Cửu có vị trí thế nào trong lòng Phòng Vũ, hắn hiểu rõ hơn bất kỳ ai! Nhưng xét về mặt tình cảm, hắn không thể không ngăn cản, hắn không thể để Phòng Vũ ra ngoài mà bỏ mặc hậu quả được!

“Anh Cửu là anh ruột của tôi, La Văn là em gái của tôi! Em nói, tôi có nên đi không?”

Phòng Vũ trừng mắt.

“Tôi dẫn người đi. Anh ở đây đợi tôi trở lại.”

Dương Lỗi nói.

“Vớ vẩn!!”

Liên quan đến sống chết của La Cửu, Phòng Vũ không còn giữ được tỉnh táo như ngày thường.

“Em tránh ra!”

Phòng Vũ tức giận.

“Nếu em còn không tránh, tôi sẽ không khách sáo với em đâu!”

“Phòng Vũ!”

“Dương Lỗi, ai cản tôi cũng được nhưng em thì không! Tại sao em lại cản tôi?!”

Sắc mặt Phòng Vũ hoàn toàn thay đổi. Dương Lỗi hiểu ý của Phòng Vũ, Phòng Vũ cảm thấy so với những người khác, hắn càng hiểu tâm trạng của Phòng Vũ bây giờ hơn! Nhưng Phòng Vũ có hiểu tâm trạng của hắn không? Dương Lỗi cũng nổi giận.

“Tại sao tôi lại cản anh? Thế tại sao anh lại gọi Dương Đại Thiên đến bắt tôi, tôi cản anh cũng vì vậy đấy!!”

Dương Lỗi rống lên, Phòng Vũ hơi sửng sốt, không nói nữa.

“Tại sao anh lại nói cho Dương Đại Thiên? Tại sao lại gọi chú ấy đến bắt tôi? Anh tự hỏi chính mình đi, đừng hỏi tôi!”

“Đây không phải cùng một chuyện!”

Phòng Vũ nhíu chặt lông mày.

“Cùng một chuyện chứ gì nữa! Nếu là lúc trước, tôi sẽ không cản anh, nhưng bây giờ thì khác, nếu anh phạm tội bị bắt… tôi biết làm thế nào đây? … Anh suy nghĩ cho hai ta được không??”

Bình thường có đánh chết Dương Lỗi cũng không nói được những lời này, nhưng bây giờ Dương Lỗi lại không kiềm được thốt ra, mang theo khổ sở, chân thành.

Chỉ tiếc lời này lại chọc giận Phòng Vũ.

“Đừng lôi chuyện này vào!!”

Phòng Vũ gắt giọng.

“Bây giờ là lúc nói chuyện này sao?? … Coi như tôi có lỗi với em đi!”

“… Tại sao lại nói có lỗi với tôi?”

Nghe Phòng Vũ nói vậy, Dương Lỗi sửng sốt, trong lòng rối bời.

“Giữa hai ta có gì mà phải thấy có lỗi? Tôi sợ cái gì chứ? Tôi đỡ đạn thay anh còn được! Tôi chỉ sợ anh xảy ra chuyện thôi!”

“… Đừng nói nữa!”

Trong lòng Phòng Vũ cũng phiền muộn vô cùng.

“… Em còn nhỏ, không hiểu đâu!”

Phòng Vũ nói.

Dương Lỗi sững sờ một lát, đột nhiên hiểu được ý tứ trong lời nói của Phòng Vũ. Hắn nghĩ đến câu “tôi có lỗi với em”, rồi lại nhớ tới lời nói lần trước của Phòng Vũ. Lần trước Phòng Vũ nói, là tôi dạy hư em, tôi không thể do dự…

Dương Lỗi cảm thấy một luồng khí lạnh xông thẳng lên não. Phòng Vũ cho rằng hai người bọn họ “không đàng hoàng” như vậy là do Phòng Vũ không dẫn mình đi đúng hướng, là trách nhiệm của Phòng Vũ, vì vậy Phòng Vũ cảm thấy có lỗi với mình? Phòng Vũ đến với mình cũng là vì “có lỗi” với mình sao? Cho nên Phòng Vũ mới chiều theo ý mình? Phòng Vũ thật sự nghĩ như thế?

Dương Lỗi càng nghĩ, lòng càng nguội lạnh.

“… Anh nói rõ ràng đi, rốt cuộc anh có ý gì?”

“Có phải anh cảm thấy thiếu nợ tôi không?”

“… Tôi trượng nghĩa với em! Không thể bất nghĩa với anh Cửu!”

Phòng Vũ bỗng dưng ngẩng đầu lên.

Dương Lỗi ngẩn người, mất thật lâu mới thốt nên lời.

“… Cái gì?”

Hắn giống như chưa nghe rõ.

“Trượng nghĩa?”

Dương Lỗi cứ như vừa nghe thấy từ này lần đầu tiên, hắn nhìn Phòng Vũ.

Hai người đột nhiên im thin thít.

Cửa bị đẩy ra, một người anh em thở hồng hộc đứng ở cửa.

“Anh Vũ! Kiều Tân chết rồi… thi thể đã được tìm thấy, nhưng lại không thấy anh Cửu, chắc anh Cửu không sao đâu, có lẽ anh ấy chạy trốn rồi!”

Phòng Vũ và Dương Lỗi cùng nhìn người nọ.

Đợi đến khi Phòng Vũ hỏi rõ mọi chuyện xoay người lại, Dương Lỗi đã đi mất rồi.

La Cửu đã có tin tức, Phòng Vũ có thể tạm yên tâm. Vậy nên Dương Lỗi đi.

Dương Lỗi đi trên đường, đầu óc trống rỗng.

Từ “trượng nghĩa” của Phòng Vũ gây cho hắn cú sốc không nhỏ.

Hắn cho rằng Phòng Vũ đã suy nghĩ kỹ lưỡng rồi mới quyết định đến với mình. Hôm nay hắn mới biết, chỉ sợ đến bây giờ Phòng Vũ vẫn chưa thật sự hiểu rõ.

… Phòng Vũ nói là trượng nghĩa! Nghĩa khí giữa anh em!

Hôm trước uống rượu với Đinh Văn, Dương Lỗi từng nói câu này với Đinh Văn:

“… Lòng tôi không yên tâm! …”

Dương Lỗi nói ra những gì mình dằn xuống dưới đáy lòng.

“… Ban đầu là tôi kéo anh ấy lên con đường này! … Phòng Vũ anh ấy… trượng nghĩa lắm! Cực kỳ trượng nghĩa! Tôi rất sợ anh ấy… vẫn chưa thật sự hiểu rõ, anh có hiểu không? …”

Dương Lỗi nói lung tung với Đinh Văn, lúc ấy chính hắn cũng không biết mình đang nói cái gì.

Nhưng mà Đinh Văn nghe hiểu.

“Ý anh là, anh sợ anh ta bị anh kéo xuống nước, có lẽ vẫn chưa thật sự rõ ràng tình cảm mà bản thân dành cho anh, rốt cuộc có phải là tình yêu hay không?”

Không phải Dương Lỗi suy nghĩ vẩn vơ, tự tìm phiền phức cho mình, nhưng từ khi hắn và Phòng Vũ đến với nhau, hắn luôn có cảm giác nắm bắt không được. Phòng Vũ chấp nhận hắn nhanh như thế, thuận lợi như thế, khiến cho Dương Lỗi cảm thấy như đang nằm mơ. Cũng chính vì vậy, hắn mới luôn cảm thấy bất an, không yên tâm, hắn cảm thấy Phòng Vũ vẫn chưa thật sự suy nghĩ cẩn thận, lỡ như ngày nào đó Phòng Vũ đột nhiên “suy nghĩ cẩn thận”, sau đó lại nói “không chơi nữa” như lúc trước, phát hiện bản thân vẫn còn thích phụ nữ, cuối cùng rời xa mình.

Những người yêu trước thường có xu hướng lo được lo mất. Dương Lỗi và Phòng Vũ quá thân thiết, chính sự thân thiết ấy đã giúp hắn và Phòng Vũ đến với nhau, nhưng lại trở thành tâm bệnh của Dương Lỗi. Phòng Vũ suýt phế cả cánh tay vì hắn, Phòng Vũ lo lắng đuổi tới Lữ Thành tìm hắn, Phòng Vũ hôn hắn, ân ái với hắn, Dương Lỗi cứ tưởng mình hiểu rõ Phòng Vũ rồi. Hắn từng sợ Phòng Vũ làm như vậy là xuất phát từ một loại “nghĩa khí”, hắn từng lo lắng rất nhiều, nhưng theo thời gian dần trôi, Dương Lỗi không còn nghĩ như vậy nữa. Phòng Vũ trả giá vì hắn, hắn cảm nhận được chứ, hắn tin tưởng Phòng Vũ, tin tình cảm đó không phải là nghĩa khí giữa bạn bè, tin tình cảm của bọn họ có thể vượt qua mọi thử thách. Hắn và Phòng Vũ đều là đàn ông, đàn ông vốn không cần nói chữ yêu, chỉ cần hiểu lẫn nhau là được!

Nhưng giờ đây, Dương Lỗi rối loạn. Hắn đờ đẫn đi trên đường, nhớ lại lời Đinh Văn nói hôm đó: “Nhiều người đàn ông có thể chấp nhận chuyện này ngay từ đầu, nhưng thật ra vẫn chưa phân rõ giữa tình anh em và tình yêu, đến khi gặp được người phụ nữ mình thích thì mới vỡ lẽ…”

Dù vậy, hiện tại Dương Lỗi không có thời gian nghĩ nhiều về vấn đề này. Tình hình không được khả quan cho lắm.

Hơn trăm người ở hai thành phố dùng vũ khí đánh nhau, lại còn ngay lúc nghiêm đả, cảnh sát sẽ bỏ qua sao? Theo lẽ thường, xã hội đen quyết chiến với nhau, chỉ cần không đụng đến súng, cảnh sát sẽ không can thiệp nhiều, nhưng tính chất của sự việc lần này quá ác liệt, hơn nữa còn sử dụng súng ống, cảnh sát không thể nào ngồi yên làm ngơ. Bên Tỉnh Thành đã bắt đầu xử lý các băng nhóm xã hội đen ở địa phương, Giang Hải cũng chuẩn bị tiếp bước, hành động của những người như Phòng Vũ đều bị giám sát chặt chẽ.

Dương Lỗi rời khỏi bệnh viện, trước tiên đến cục cảnh sát thám thính tình hình. Mấy ngày nay cục cảnh sát thành phố bận tối tăm mặt mũi vì một vụ án hình sự nghiêm trọng, vụ án này đang là tâm điểm ở thành phố, cho nên chưa có thời gian giải quyết vụ đánh nhau có vũ khí bên đây, nếu không đã bắt một đám người có liên quan để giết gà dọa khỉ rồi. Dương Lỗi rời khỏi cục cảnh sát, gọi điện thoại cho Yến Tử Ất. Người của Yến Tử Ất cũng tham gia vụ ẩu đả này, Dương Lỗi kể sơ lược về tình hình cho bọn họ nghe, hắn cũng lo lắng cho các anh em bên mình, dặn bọn họ trốn càng xa càng tốt để tránh bị vạ lây. Mấy ngày tới hắn phải đến trông chừng Phòng Vũ, không thể quay về được.

Chuyện của Kiều Tân, Yến Tử Ất đã nghe nói. Hành vi của Kiều Tân bị toàn bộ người trong giới sỉ vả, kết cuộc của gã là hoàn toàn thích đáng.

“La Cửu bỏ trốn rồi. Cậu qua giúp Phòng Vũ đi. Chuyện lần này không dễ giải quyết đâu.”

Yến Tử Ất nói.

Kiều Tân chết, không cần điều tra, thủ phạm là ai đã quá rõ ràng. Một khi có người báo án, cảnh sát sẽ tham gia điều tra, nhất định sẽ tra ra La Cửu, bây giờ La Cửu lại bỏ trốn, vậy thì chắc chắn sẽ điều tra người bên cạnh La Cửu, Phòng Vũ sẽ là người đứng mũi chịu sào.

Điều tra Phòng Vũ, tất nhiên sẽ điều tra đến vụ đánh nhau có vũ khí vừa qua, Phòng Vũ có lấy mạng người nào trong vụ đó hay không, Dương Lỗi vẫn chưa biết, nhưng bất kể thế nào, chỉ cần Phòng Vũ bị cảnh sát Tỉnh Thành theo dõi, chắc chắn sẽ rất phiền phức. Bên Giang Hải, Dương Lỗi còn có thể nói giúp được, nhưng nếu cảnh sát ở Tỉnh Thành vào cuộc, yêu cầu giải quyết việc công, Dương Lỗi cũng hết cách!

Dương Lỗi chạy đôn chạy đáo vì việc này, cố gắng nghĩ cách giải quyết. Hắn không còn thời gian nghĩ về chuyện giữa mình và Phòng Vũ, bây giờ không phải là lúc nhi nữ tình trường*, hắn có nhiều chuyện quan trọng hơn phải làm. Dương Lỗi bận rộn cả buổi chiều, tranh thủ rút chút thời gian gọi điện thoại đến bệnh viện, tìm mấy anh em trông chừng Phòng Vũ, biết Phòng Vũ đi sắp xếp chuyện của La Văn, vừa mới trở lại bệnh viện, Dương Lỗi nghe xong thì cúp điện thoại.

*儿女情 (nhi nữ tình trường): quyến luyến chuyện tình cảm trai gái.

Dương Lỗi về nhà Phòng Vũ một chuyến, thu thập một ít vật dụng cần dùng cho Phòng Vũ, sau đó đến công ty, xử lý một ít việc của mình.

Tạm thời hắn không muốn quay lại bệnh viện. Hắn muốn bình ổn tâm trạng của mình trước, sắp tới phải đối mặt với rất nhiều chuyện, hắn và Phòng Vũ cần phải tỉnh táo để đối diện, giữa hai người không nên tồn tại cảm xúc dư thừa gì.

Ngay lúc Dương Lỗi đang ở văn phòng, Yến Tử Ất gọi điện thoại đến.

Yến Tử Ất trầm giọng nói.

“La Cửu chết rồi.”

________________

Hix hix tạm biệt anh Cửu…

Chương 74 + 75

Tagged:

32 thoughts on “Kim Bài Đả Thủ – 72 + 73 (V)

  1. […] Chương 72 […]

    Like

  2. leo2307 04/09/2014 at 20:38 Reply

    Là mình mình cũng giết. Đệch nó em gái bảo bối yêu qúy cuả mình. Mình thương còn không hết mà thằng ch* đó dám làm thế. Đọc mà tức phát khóc. Chương này ngắn mà nhiều cảm xúc quá. Không dám đọc lại luôn >_< TT.TT

    Liked by 2 people

    • Nana 04/09/2014 at 20:46 Reply

      chương sau chắc còn cảm xúc hơn ~(‾▿‾~)

      Like

      • leo2307 04/09/2014 at 20:48 Reply

        Đừng ahhhhhhhhhh

        Like

        • Nana 04/09/2014 at 20:57 Reply

          nói chung thấy mấy chương sau chương nào cũng cảm xúc =))

          Like

          • leo2307 04/09/2014 at 22:58 Reply

            Cảm xúc tiêu cực đó hả TT.TT Orz. Hay là để gom cả rồi đọc một thể nhỉ, chứ cú thế này chắc shock tim quá TT.TT

            Like

            • Nana 05/09/2014 at 00:41 Reply

              Tùy chương (▰˘◡˘▰) Chờ gom hết mới đọc chắc lúc đó ko nhớ truyện nói về cái gì luôn quá Σ( ° △ °|||) Với lại t thích có người đọc tới đâu tám tới đó cơ ~(‾▿‾~)

              Like

              • leo2307 05/09/2014 at 00:45 Reply

                Mà đau lòng quá nàng TT.TT Rồi dính ngược thân ngược tâm thì sao. Tim ta mong manh lắm orz

                Like

            • Nana 05/09/2014 at 01:10 Reply

              Ta cũng yếu tim lắm, nàng thấy trong nhà cũng toàn truyện pink là chính đó, nhưng ta thấy truyện này đáng ngược nàng ạ, làm nổi bật tình yêu của 2 anh đó mà, ngọt quá nó ko có cao trào ( ˇ෴ˇ ) Nói chứ ngược tâm thôi chứ ko có ngược thân, nàng yên tâm, ta sẽ dìu dắt nàng qua đoạn ngược đó =)))

              Like

              • leo2307 05/09/2014 at 01:15 Reply

                Đệch :)))))))))) ta đặt trọn niềm tin nơi

                Like

              • leo2307 05/09/2014 at 01:16 Reply

                Ta đặt trọn niềm tin nơi nàng :3

                Liked by 1 person

                • Nana 05/09/2014 at 13:05 Reply

                  ta thấy ngược có xí à, tại nhiều người thấy tag hiện thực hướng nên tưởng ngược quằn quại ấy chớ =))

                  Like

  3. frozenworld53 04/09/2014 at 23:03 Reply

    ( ̄^ ̄) Chương này quá ngắn… Chậc chỉ hi vộng PV ko *chăm sóc* em nó cả đời…

    Liked by 1 person

    • Nana 04/09/2014 at 23:35 Reply

      ko có đâu, ta cũng ngại mấy vụ trách nhiệm này lắm =))

      Like

      • frozenworld53 14/09/2014 at 21:53 Reply

        ( ̄^ ̄) Thì đấy nàng. Huống hồ anh PV còn là người khoái chịu trách nhiệm nữa. Cứ nói là tại ảnh mà DL từ thẳng thành cong…

        Liked by 1 person

  4. Giatuphuongtu 05/09/2014 at 00:02 Reply

    Thật là một chương đau khổ :(

    Like

  5. soup 05/09/2014 at 15:25 Reply

    càng lúc càng ko dám đọc lun, hix

    Like

  6. Tâm Khiết 05/09/2014 at 21:13 Reply

    nhời đầu tiên cho mình xin cảm tạ chủ nhà T^T mình đang đọc KBĐT bên luckfox đến chường 6 mấy ý mà bên ấy drop thẳng tay đk 1 năm làm t đau lòng k kể đâu cho hết, tự nhiên xuất hiện 1 ám dạ cung đã edit đến chương 72 mà t thực cảm động :'(
    nhời thứ 2, sẽ k phỉa là bà trẻ văn văn có thai đi T^T sẽ k phỉa là phòng vũ tình nghĩa đầy mình chăm sóc cho bà trẻ kia đi T^T đừng mà T^T
    nhời cuối, xin chủ nhà đừng drop em nó :”D tội nghiệp :”>

    Like

    • Nana 05/09/2014 at 21:34 Reply

      Ây dà ko drop đâu, tình yêu của đời mình mà, cảm ơn bạn ủng hộ nhé ~(‾▿‾~) Và mọi chuyện ko có như bạn nghĩ đâu yên tâm =))

      Like

  7. nhatkhanhho 06/09/2014 at 06:27 Reply

    thấy thương nàng quá, ôm xô edit lunn (thiệt tình lờ ko biết nói gì hơn) (~O~)zZ

    Like

  8. nhatkhanhho 06/09/2014 at 06:45 Reply

    ko lẽ em gái La Cửu có bầu, PV gánh trách nhiệm, rồi thành đại ca xhđ thế chân LC, cẩu huyết TT-TT

    Like

    • Nana 06/09/2014 at 13:53 Reply

      ec, nhiều người nghĩ theo thướng này quá hen, nhưng mà ko phải vậy đâu =))

      Like

  9. Life without love... 24/03/2015 at 22:39 Reply

    Đm…. đọc mà thấy Kiều Tân chết chưa hết tội ~~~ có lẽ mình độc ác quá

    Like

  10. portgasrouge 22/12/2015 at 19:48 Reply

    Nói thật là đứa nào động vào em gái mình, mình cũng liều chết với nó. Động đến người nhà thì thường không ai giữ được bình tĩnh cả hazzj

    Like

  11. ダット ナクエンノ 26/12/2015 at 14:15 Reply

    Ghét kiểu giang hồ sử không lại cái lôi bầy lôi đàn tới hoặc là đi kiếm người thân mà trả thù…. Nhục bỏ mẹ @.@

    Liked by 2 people

  12. Sony 30/12/2015 at 01:38 Reply

    Nếu những chương ngược của Kim Bài làm em đau, tiếc nuối, rồi rơi nước mắt, thì chương 72 là một chương gây sốc và phẫn nộ cực kỳ 凸(艹皿艹 ) Cmn thằng Kiều Tân thiệt là nhục, thiệt đáng căm hận mà, đáng lẽ phải cho thằng này ra đi không nhận dạng được khuôn mặt chớ (╯‵□′)╯︵┻━┻

    Chương 73… ừ thì lại một lần anh Lỗi khổ tâm suy nghĩ về tình cảm của anh Vũ. Từ “trượng nghĩa” này đúng là như một gáo nước lạnh a~~ Mà anh Lỗi nè, anh Vũ thương anh romantically thật mà, đừng nghĩ nhiều nữa~~~ ლ(¯ロ¯ლ)

    Liked by 1 person

    • Nana 30/12/2015 at 01:44 Reply

      Thật ra chị thấy từ trượng nghĩa cũng không vấn đề gì, chắc tại cả hai đang nóng nảy nên Lỗi hơi nhạy cảm với cách dùng từ của anh Vũ, vốn dĩ trước tình yêu thì hai người còn tình nghĩa mà, trượng nghĩa với nhau cũng đúng thôi chứ có gì đâu =))))

      Liked by 1 person

  13. Uyên Vũ 10/04/2016 at 01:27 Reply

    Anh Cửu… :'(

    Like

  14. hincchan 29/09/2017 at 20:03 Reply

    Đọc nhiều chương rồi giờ mới để lại cmt, một phần vì sợ spam bài của chủ nhà quá nên nhiều khi có cảm nghĩ gì cũng không dám cmt, đợi đến cuối mới cmt 1 thể, nhưng đến chương này thì quá giới hạn chịu đựng nên muốn bày tỏ cảm xúc 1 tý. Đọc truyện phải nói là mình ghét nhất mấy đoạn có cưỡng hiếp này nọ. Nó không phải là ta chém mi gẫy tay gẫy chân, không phải là hành hạ thân thể đến chết, mà là hành hạ con người về tinh thần, cả thể xác. Có lẽ nó sẽ trở thành nỗi ám ảnh của một người chỉ vì như vậy, thế mà một cô gái lại bị cưỡng như thế chỉ vì trả thù, đoạn này khiến mình vừa bực vừa muốn khóc. Thực sự cái trò này nó quá là đốn mạt ლ(¯ロ¯ლ)

    Còn về Phòng Vũ thực ra mình có chút đồng tình với hành động của Vũ, bởi vì Vũ chính là như vậy, luôn muốn tốt cho Lỗi. Có thể nó không hoàn toàn đúng nhưng đó chính là cảm giác của những người đang yêu, không muốn người mình yêu có chuyện, dù chỉ là nhỏ nhất. Suốt từ đầu đến giờ mình toàn đứng trên lập trường của Vũ để suy xét, có lẽ là mang cảm giác cá nhân nhưng tình cảm của mình nghiêng về phía Vũ rồi, biết làm sao đây, mấy cái cảm nhận có lẽ mình sẽ nói sau nha (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥

    Liked by 2 people

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: