Kim Bài Đả Thủ – 76 + 77 (V)

Kim Bài Đả Thủ

Phao Phao Tuyết Nhi

Thể loại: hiện đại, hắc bang, cường cường, hiện thực hướng, 1×1, HE

Edit: Nana

***

Chương 76

Băng nhóm của Kiều Tân ở Tỉnh Thành bị nghiêm đả, hơn chục bè đảng nghi phạm chủ chốt bị bắt, liên quan đến việc dùng súng giết người, chém thuê, tụ tập đánh nhau, cố ý gây thương tích, lừa gạt vơ vét tài sản, trong đó ba người bị phán tử hình.

Chiến dịch bài trừ tệ nạn ở Giang Hải cũng bắt đầu giăng lưới, Vương Lão Hổ là người đứng mũi chịu sào. Vương Lão Hổ xui xẻo, trong khi Yến Tử Ất và La Cửu đều chuyển mình lui về cánh gà, Vương Lão Hổ vẫn tiếp tục đi theo con đường chém giết, gã mở sòng bạc, cho con bạc vay nặng lãi, đòi nợ phi pháp, cướp bóc tài sản, trong lúc đánh nhau còn đâm chết người, nhưng phải nói Vương Lão Hổ xui xẻo thật, gã bị bắt ngay thời điểm dầu sôi lửa bỏng, gộp hết tội trạng xử một lượt, những vụ giết người phóng hỏa trước kia đều bị lôi ra. Quan trọng nhất là Vương Lão Hổ không có người chống lưng, gã không biết tạo dựng quan hệ với bạch đạo, đến khi xảy ra chuyện không có ai bảo vệ, bị đưa ra xét xử làm gương, tử hình.

Bắt một đám, phán quyết một đám, giới xã hội đen ở Giang Hải lâm vào tĩnh mịch, lòng người hoang mang. La Cửu chết, Yến Tử Ất cũng im hơi lặng tiếng, Phòng Vũ lẽ ra kế thừa La Cửu lại vì trả thù cho La Cửu mà rơi vào đường trốn chạy. Sau đợt nghiêm đả lần này, cục diện “Yến La cùng tồn tại” cực thịnh một thời ở Giang Hải lại thay đổi lần nữa, nhưng chuyện này nói sau.

Kiều Hoằng mạng lớn, bị bắn xuyên phổi vẫn chưa chết, hôm đó gã chỉ còn một hơi tàn thì được đưa vào bệnh viện, hôn mê vài ngày rồi tỉnh. Tuy nhiên, nghênh đón gã lại là một viên đạn khác, viên đạn của luật pháp và chính nghĩa.

Sau này khi Kiều Hoằng nhận án xử bắn, La Cửu cả đời lăn lộn trong xã hội đen, cuối cùng lại nhờ luật pháp quốc gia mà khiến kẻ thù của mình nhận quả báo.

Lúc thăm dò được tin Kiều Hoằng chưa chết, Dương Lỗi thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng nhíu mày.

Kiều Hoằng chưa chết, chứng cứ phạm tội của Phòng Vũ rõ như ban ngày, nhưng chưa chết người, kết tội cũng nhẹ hơn một chút.

Tuy Dương Lỗi đã đưa Phòng Vũ đi trốn, nhưng hắn biết, trốn như vậy không phải là cách, không thể trốn cả đời được.

“Chú.”

Vừa trông thấy Dương Lỗi, Dương Đại Thiên đã biết hắn đến vì việc gì.

“Con muốn cứu cậu ta, chỉ có một con đường thôi.”

Dương Đại Thiên không nói vòng vo, nhìn Dương Lỗi.

“Bảo cậu ta ra tự thú.”

“Dùng súng gây thương tích cho người khác, ít nhất bảy năm trở lên, hiện tại đang lúc dầu sôi lửa bỏng, có khi còn nặng hơn nữa! Nếu bây giờ cậu ta không ra tự thú mà bị bắt trở lại, tính chất của sự việc sẽ khác hẳn, tám mười năm là còn nhẹ, lỡ như gặp trục trặc, bị đưa ra xét xử làm gương, chắc chắn sẽ bị phán rất nặng.”

Dương Đại Thiên không có hù dọa Dương Lỗi, ông chỉ nói sự thật.

“Chuyện quá khứ của Phòng Vũ, nếu thật sự bị lôi ra, Vương Lão Hổ nhận án phạt thế nào, con nhìn thấy rồi đấy.”

Dương Lỗi không nói gì.

Dương Đại Thiên cũng hết cách. Phòng Vũ phạm vào tội này, vốn dĩ không nặng không nhẹ, nếu là bình thường, lẽ ra có hy vọng giải quyết trong nội bộ, nhưng bây giờ đang lúc nghiêm đả, tình hình không còn như lúc trước.

“May là chưa chết người, tự thú có thể giảm bớt tình tiết phạm tội, đến khi cân nhắc mức hình phạt sẽ xem xét… nếu con muốn chú nói đỡ vài lời, chú sẽ giúp một tay.”

Dương Đại Thiên nói thế đã là phá lệ lắm rồi. Đối với cháu trai Dương Lỗi, ông xem như con ruột của mình vậy. Dương Lỗi vì nguyên nhân gia đình mà gia nhập xã hội đen, khiến cho không ít người dèm pha cục trưởng cục cảnh sát như ông, nhưng Dương Đại Thiên không để tâm. Ông thật lòng thương đứa cháu trai này, ông biết Dương Lỗi trở thành như vậy là vì nguyên nhân gì, cho nên ông càng thương nó hơn. Dương Lỗi lăn lộn là thế, nhưng chưa bao giờ mở miệng cầu xin ông, Dương Lỗi tự mình phạm tội bị nhốt bị phạt cũng chưa từng nhờ vả ông, đây là lần đầu tiên vì người khác mà cầu xin ông.

“Có thể phán bớt vài năm không?”

Im lặng hồi lâu, Dương Lỗi hỏi.

“Chú sẽ cố gắng hết sức.”

Trên đời không có chuyện tuyệt đối. Dương Đại Thiên không thể cam đoan được.

“Chú, chú nhất định phải giúp con… Phòng Vũ, đặc biệt quan trọng đối với con.”

Dương Lỗi ngẩng đầu, lặp lại bốn chữ với Dương Đại Thiên.

“Đặc biệt quan trọng.”

Dương Đại Thiên nhìn Dương Lỗi, giật mình.

Từ nhỏ đến lớn, ông chưa từng nhìn thấy vẻ mặt này của Dương Lỗi.

Dương Đại Thiên trầm tư trong chốc lát.

“Tiểu Lỗi, nếu con thật sự muốn cứu cậu ta, con có thể tìm một người.”

“Ai?”

Dương Đại Thiên không trả lời, ánh mắt hướng về phía TV.

Dương Lỗi nhìn theo ánh mắt của ông.

TV đang truyền tin lãnh đạo tỉnh và thành phố đến khảo sát tiến trình xây dựng ga xe lửa mới. Màn hình lần lượt đảo qua gương mặt của những vị lãnh đạo chủ chốt, gương mặt trang trọng, nghiêm túc của Dương Đại Hải.

Cách một ngày, Dương Lỗi đúng hẹn liên lạc với Phòng Vũ một lần.

“Bọn Lão Lượng tránh được họng súng rồi, không sao đâu, Nhị Hắc cũng đứng dậy được rồi… không có ai gây chuyện hết, bọn họ ngoan ngoãn lắm, ai cũng nghe lời cả. Anh không cần lo lắng.”

Giọng điệu của Dương Lỗi có vẻ rất thoải mái.

“… La Văn cũng sắp xếp ổn thỏa rồi, nghỉ học ở trường bên kia, qua một thời gian nữa, tôi sẽ chuyển trường cho con bé…”

“… Tiểu Vũ đã tới, nó khóc sướt mướt luôn… chưa nói, sao tôi dám không nghe lời anh được? Tôi biết anh không muốn làm cho bọn họ lo lắng…”

“Có thiếu cái gì không? Có gặp người nào tra hỏi không? …”

“… Tình hình lúc đầu hơi căng, bây giờ đỡ nhiều rồi, đang lo bắt bên Vương Lão Hổ, bên chúng ta vẫn ổn…”

“… Tôi hả? Tôi có thể có việc gì chứ, không ai gây phiền phức cho tôi hết… tôi có bối cảnh thế nào, dám theo dõi tôi sao? Chán sống chắc? …”

Dương Lỗi thấp giọng nói, giả vờ thật thoải mái.

“… Được rồi, tôi cúp máy đây, anh yên tâm chờ tin tức của tôi, sẽ nhanh thôi.”

Dương Lỗi cúp điện thoại, giọng điệu thoải mái không còn nữa, tâm tình trở nên nặng nề.

Hắn đúng hẹn liên lạc với Phòng Vũ hai lần, mỗi lần chỉ có thể nói ngắn gọn vài câu. Dương Lỗi chưa nói thật với Phòng Vũ, cảnh sát đang theo dõi hắn, cho dù hắn là Dương Lỗi đi chăng nữa. Dương Lỗi gọi cú điện thoại này cũng rất vất vả.

Đi tới cổng quân khu, Dương Lỗi dừng một lát, nhưng rồi vẫn bước vào.

Hắn chậm rãi đi lên lầu, đến trước cửa nhà mình. Dương Lỗi trầm tư một lát, đẩy cửa ra, đóng lại.

Dương Lỗi không ngờ rằng, lúc này hắn bước vào cửa nhà, vài ngày sau cũng không ra được.

Dương Đại Hải nổi giận. Dương Đại Hải nhốt Dương Lỗi vài ngày.

“Mày còn mặt mũi cầu xin cho người khác? Mày có biết lần nghiêm đả này, mày làm tao mất hết thể diện rồi hay không!”

Với địa vị của Dương Đại Hải ngày hôm nay, có ai dám nói bậy bạ trước mặt ông? Thế nhưng miệng đời cay độc, con trai ruột của ông như vậy, sao có thể không bị dị nghị?

“Bố!”

Dương Lỗi vất vả gọi một tiếng!

Nghe tiếng gọi này, Dương Đại Hải ngây ngẩn cả người.

Từ năm mười hai mười ba tuổi, sau sự kiện xét nghiệm huyết thống kia, Dương Lỗi không còn gọi ông là bố nữa.

“……”

Trong lòng Dương Đại Hải rối bời.

Tiếng gọi này, ông đã đợi rất nhiều năm, thậm chí còn cho rằng đời này Dương Lỗi sẽ không bao giờ chịu gọi nữa. Là một người cha, là một người cha vô cùng áy náy với con mình, là một người cha cảm thấy hối hận về vết nứt khó mà hàn gắn giữa mình và con trai, trong lòng Dương Đại Hải ngổn ngang trăm mối, không còn bình tĩnh được nữa.

Con trai rốt cuộc chịu gọi một tiếng “bố”, nhưng lại vì có chuyện cầu xin ông. Dương Đại Hải không biết đây là bất hạnh của mình hay là do báo ứng.

“Bố muốn đánh con, dạy dỗ con thế nào cũng được. Sau này bố muốn con làm thế nào, con sẽ làm thế nấy. Chỉ cần bố đồng ý chuyện này, bố cứ đánh đi!”

Dương Lỗi quỳ gối trước mặt Dương Đại Hải, giống như khi còn bé Dương Đại Hải tức giận phạt hắn, bắt hắn quỳ gối dưới đất tự kiểm điểm, không cho phép ăn cơm.

“Con chưa từng cầu xin bố việc gì, nếu như bố còn xem con là con trai, bố giúp con lần này đi. Chỉ lần này thôi, sau này, tất cả đều nghe theo bố.”

Dương Lỗi ưỡn thẳng lưng, nhìn thẳng vào Dương Đại Hải. Hắn chưa bao giờ muốn cúi đầu trước người đàn ông này, nhưng bây giờ hắn lại tình nguyện quỳ dưới chân ông, cầu xin ông.

Đây là hy vọng lớn nhất của hắn, cũng là hy vọng duy nhất của Phòng Vũ.

Dương Lỗi đã từng căm hận gia đình này, căm hận số mệnh cho hắn sinh ra trong một gia đình như vậy, có một người cha như vậy. Nhưng mà bây giờ, Dương Lỗi thật sự cảm kích khi được sinh ra trong một gia đình có đặc quyền như thế, lúc này đây, hắn chỉ có thể trông cậy vào đặc quyền. Nếu hắn chỉ là một người bình thường, hắn không thể nào cứu được Phòng Vũ, Phòng Vũ sẽ bị phán 10 năm 20 năm, hoặc bị xử bắn như Đại Hổ. Cho dù Phòng Vũ có thể bỏ trốn, Phòng Vũ vẫn mãi là tội phạm bị truy nã, trốn chui trốn nhủi nơm nớp lo sợ, tàn cả cuộc đời. Nhận tội, giảm hình phạt, chỉ có đặc quyền mới có thể giúp hắn, cuộc sống tàn nhẫn như thế đấy.

“… Cái thằng Phòng Vũ kia, rốt cuộc đã cho mày uống bùa mê thuốc lú gì? Mày vì nó mà làm đến mức này??”

Nhìn con trai quỳ gối dưới chân mình, Dương Đại Hải vừa khiếp sợ, vừa đau lòng.

Không ai hiểu rõ lòng tự trọng và bản chất không chịu khuất phục của Dương Lỗi hơn Dương Đại Hải, vậy mà bây giờ Dương Lỗi lại chịu nhục quỳ xuống cầu xin ông! Vì một tên xã hội đen nổ súng giết người!

“… Con nợ anh ấy một mạng!”

Dương Lỗi cắn răng.

Hắn nợ Phòng Vũ một mạng, không phải, mạng của hắn là của Phòng Vũ!

“Đừng đem cái tập khí* giang hồ của mày vào nhà tao!”

*Tập khí (习气) = thói quen và tác phong xấu.

Dương Đại Hải nổi giận.

“Cũng vì lăn lộn với loại người này nên mày mới ra nông nỗi như hôm nay!!”

“Nhốt nó lại! Ai dám thả nó thì đừng bước vào cái nhà này nữa!”

Dương Đại Hải phẩy tay áo bỏ đi.

__________________

Chương 77

Cách một ngày không đợi được điện thoại của Dương Lỗi, Phòng Vũ nhẫn nại đợi thêm hai ngày nữa, đến khi tiếp tục không nhận được điện thoại của Dương Lỗi, Phòng Vũ biết, Dương Lỗi nhất định đã xảy ra chuyện.

Trong lòng Phòng Vũ như có lửa đốt.

Từ khi quyết định trở về Giang Hải gặp Dương Lỗi, Phòng Vũ đã chuẩn bị tâm lý. Việc đã đến nước này, hắn không hối hận, cho dù có cơ hội làm lại, hắn vẫn sẽ chọn cách báo thù cho anh Cửu. Nỗi lo duy nhất của Phòng Vũ chính là liên lụy Dương Lỗi. Dương Lỗi bôn ba vì hắn, nghĩ cách giúp hắn, nhưng làm thế chẳng khác gì dẫn lửa thiêu thân! Nếu cảnh sát tra được Dương Lỗi đưa hắn đi trốn, Dương Lỗi sẽ dính tội chứa chấp tội phạm, cho dù Dương Lỗi có xuất thân như vậy, nhưng với tình hình hôm nay, không có chuyện gì dễ nói cả!

Trong những ngày Dương Lỗi không có tin tức, Phòng Vũ không biết mình sống như thế nào.

Hắn lo lắng, dằn vặt, hối hận!

“… A lô…”

Phòng Vũ rốt cuộc không nhịn được nữa, mạo hiểm gọi vào số mà Dương Lỗi để lại.

Người nghe vừa nhấc máy đã đoán được Phòng Vũ là ai.

Người này là bạn từ thuở nhỏ của Dương Lỗi, bạn cùng lớp từ tiểu học đến cấp hai. Mọt sách, sinh viên gương mẫu, học sinh ba tốt, luôn là học sinh giỏi cho đến năm đại học, đừng nói là đánh nhau, ngay cả nắm đấm còn chưa vung bao giờ. Thế mới nói quan hệ giữa người và người rất kỳ lạ, nhìn bề ngoài cứ như dùng tám cây gậy tre cũng không khều tới được, nhưng bạn bè thật sự chỉ khi có chuyện mới xuất hiện, có thể tin cậy bất cứ lúc nào.

Cậu bạn này là người mà Dương Lỗi tin rằng sẽ ít bị nghi ngờ nhất.

“Anh đừng lo lắng quá, tôi chưa nghe nói cậu ấy xảy ra chuyện gì cả. Để tôi hỏi thăm giúp anh, tối nay anh hãy gọi cho tôi lần nữa.”

Bạn học nói. Bạn học vô cùng tỉnh táo.

Bạn học thăm dò được Dương Lỗi bị nhốt ở nhà. Bạn học tìm đến tận nơi, Dương Đại Hải quen biết cậu, cậu là người duy nhất mà Dương Đại Hải hoan nghênh trong số bạn bè của Dương Lỗi.

“Chú Dương, cháu mang tạp chí máy tính đến cho Lỗi Tử giải buồn.”

Thư sinh, Dương Đại Hải không đề phòng.

“Anh ta sắp điên rồi, sợ liên lụy cậu, muốn đi tự thú.”

Hai người ở trong phòng, nhỏ giọng nói chuyện.

“Cái gì??”

Dương Lỗi ở nhà cũng như kiến bò trên chảo nóng. Hắn hối hận vì chưa tính toán kỹ càng, không ngờ Dương Đại Hải lại bắt nhốt mình, Phòng Vũ không đợi được điện thoại của hắn, sao có thể không sốt ruột?? Hắn cũng đang chờ bạn học đến, chờ mà nẫu hết cả ruột, Phòng Vũ không có tin tức của hắn, nhất định sẽ liên lạc với dãy số hắn để lại.

Dương Đại Hải cắt đứt mọi liên lạc của Dương Lỗi với thế giới bên ngoài, bao gồm cả điện thoại, cho dù có điện thoại, Dương Lỗi cũng không thể dùng điện thoại trong nhà, làm thế sẽ vạch trần nơi ẩn náu của Phòng Vũ.

Đây là một cuộc chiến, người nào không thể kiên trì sẽ thất bại, Dương Lỗi vẫn chưa đi được, hắn nhất định phải gắng gượng.

“Anh ấy điên rồi! Cậu có cản anh ấy không?!”

Chừng nào hắn chưa dọn xong đường, Phòng Vũ không thể đi được! Lỡ như vừa ngoi đầu lên đã bị bắt, đừng nói là tự thú, muốn nói nửa câu cũng không được!

“Cản rồi, cậu đừng quýnh!”

“Cậu nói với anh ấy, đừng bao giờ hành động thiếu suy nghĩ! Tôi không sao hết! … Bảo anh ấy cố gắng chăm sóc cho chính mình! …”

Dương Lỗi nói năng lộn xộn…

Trong những ngày Phòng Vũ đứng ngồi không yên vì Dương Lỗi, bên phía Quảng Đông cũng nóng nảy.

Hai người lính xuất ngũ đã biết chuyện Phòng Vũ phạm tội. Lúc bấy giờ, dân lưu manh ở Giang Hải phạm tội bỏ trốn, những nơi thường đi nhất chính là Tứ Xuyên, Vân Quý (Vân Nam – Quý Châu) và Quảng Đông. Quảng Đông là nơi vàng thau lẫn lộn, nếu may mắn còn có thể chạy đến Hồng Kông hoặc Macau, vậy thì đúng là ngoài tầm tay với, là nơi trốn chạy lý tưởng nhất của giới xã hội đen.

Hai người lính xuất ngũ ở Quảng Đông cố gắng làm chút mánh khóe, Phòng Vũ dùng điện thoại công cộng gọi cho bọn họ. Phòng Vũ gọi cú điện thoại này không phải vì bản thân, mà là vì những người dưới tay mình, nhất là Lão Lượng, đến giờ vẫn còn là tội phạm bị truy nã, lần này nghiêm đả không biết có thoát nổi hay không. Bây giờ hắn đã như vậy, không thể chăm sóc cho các anh em được nữa, thế nên mới giao phó bọn họ cho hai người anh em ở Quảng Đông, mong rằng lỡ như bọn họ xảy ra chuyện vẫn còn một nơi để nương tựa, hai người kia sẽ đón nhận và trông nom bọn họ.

Nhưng chẳng lẽ hai người lính xuất ngũ có thể trơ mắt bỏ mặc Phòng Vũ??

“Cậu uống lộn thuốc rồi à?? Sao còn chưa chịu chạy? Cậu chờ đó, bọn anh có đường đón cậu, ngày mai đi luôn!”

“Không được, tôi vẫn chưa thể đi.”

“Tại sao?”

“… Tôi phải chờ một người!”

“Mẹ kiếp! Người gì? Đàn bà? Bây giờ là lúc nào rồi?!”

Phòng Vũ không trả lời.

Khi Phòng Vũ nhận được tin tức từ bạn học, bạn học kể hết đầu đuôi ngọn nguồn cho Phòng Vũ nghe, những lời Dương Lỗi cho nói và không cho nói đều nói tuốt.

“… Cậu ấy đang cầu xin bố… quan hệ ở bên kia đã thông, đường đã nhờ người dựng rồi.”

Dương Lỗi không thể treo cổ trên một thân cây. Mọi con đường đều được thử.

“Số này.”

Bạn học nói cho Phòng Vũ nghe một con số.

“… Cậu ấy đào đâu ra nhiều tiền như vậy?”

“Cậu ấy đem xe đi bán, xe nhập khẩu, hơn mấy trăm ngàn.”

“……”

Phòng Vũ không nói lời nào…

Tối ba ngày sau, Phòng Vũ mạo hiểm đội mưa phùn trở lại nhà trại.

Hôm nay vẫn chưa đợi được điện thoại của Dương Lỗi.

Trong bóng đêm dày đặc, Phòng Vũ đang ngồi trầm tư, thế rồi đột nhiên đứng dậy.

Hắn cảnh giác lần mò đến bên tường, lắng nghe động tĩnh bên ngoài, mỗi một dây thần kinh đều bị kéo căng, tay duỗi ra sau lưng.

Cửa bị gõ nhè nhẹ.

Một tiếng, hai tiếng.

“… Phòng Vũ… !”

Một tiếng gọi đè nén, bức thiết, quen thuộc, gấp gáp vang lên…

_______________

Chương sau chỉ có thể nói là đang lúc dầu sôi lửa bỏng thế nì mà cũng rất là máu ლ(¯ロ¯ლ) 

Chương 78 + 79

Tagged:

14 thoughts on “Kim Bài Đả Thủ – 76 + 77 (V)

  1. […] Chương 77 […]

    Like

  2. tieudaodong 17/09/2014 lúc 21:23 Reply

    Cả chương nhớ nhất chữ “máu” của nàng (▰˘◡˘▰) H đê~~H cho nó có không khí bị cấm cản, bỏ nhà theo giai (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤

    Like

    • Nana 18/09/2014 lúc 09:04 Reply

      Nguyên chương sau sẽ như ý nàng ~(‾▿‾~)

      Like

      • Tâm Khiết 20/09/2014 lúc 17:38 Reply

        thế là cuối cùng lại có xôi thịt ăn, xúc động quá =)) na2 tỉ2 mau lên a~~~~

        Like

        • Nana 20/09/2014 lúc 23:11 Reply

          chắc mai đó nàng, hôm nay hơi bận tí =))

          Like

  3. nhatkhanhho 18/09/2014 lúc 01:11 Reply

    có ngược mới thấm tình yêu của 2 người ╭(╯ε╰)╮ 

    Like

    • Nana 18/09/2014 lúc 09:05 Reply

      có lẽ là vậy =))

      Like

  4. leo2307 18/09/2014 lúc 07:22 Reply

    Cái chương ….

    Like

    • Nana 18/09/2014 lúc 09:03 Reply

      Dài quá hả ◕‿◕

      Like

      • leo2307 18/09/2014 lúc 10:57 Reply

        Ko, buồn à nàng, ta ko bao giờ chê truyện dài đâu :3

        Liked by 1 person

        • Nana 18/09/2014 lúc 11:34 Reply

          ko, ý ta là chương này ngắn quá đó, ta tưởng ý nàng là vậy nên mới hỏi ngược lại =))

          Like

          • leo2307 18/09/2014 lúc 11:53 Reply

            :v ta đọc trên di động nên gần như mất cảm giác về độ dài rồi. Ngại ghê, nàng nói đùa mà ta cứ như con ngơ vậy XD

            Like

  5. frozenworld53 24/09/2014 lúc 01:50 Reply

    ლ(¯ロ¯ლ) Ta ko còn gì để nói. Nàng edit rất tốt chỉ là… Sao lại là…
    “Bạn học nói. Bạn học vô cùng tỉnh táo.”…

    … Nghe mà hâm đục thật đấy… (҂⌣̀_⌣́)

    Like

  6. Tiểu Tử Bạch Kim 30/09/2014 lúc 23:42 Reply

    Bạn học nói. Bạn học vô cùng tỉnh táo.

    Bạn học thăm dò được Dương Lỗi bị nhốt ở nhà. Bạn học đến Dương gia, Dương Đại Hải quen biết cậu, cậu là người duy nhất mà Dương Đại Hải hoan nghênh trong số bạn bè của Dương Lỗi. => đoạn này đọc chỉ thấy buồn cười.Toàn bạn học =))))

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: