Kim Bài Đả Thủ – 78 + 79 (V)

Kim Bài Đả Thủ

Phao Phao Tuyết Nhi

Thể loại: hiện đại, hắc bang, cường cường, hiện thực hướng, 1×1, HE

Edit: Nana

***

18+

Chương 78

Phòng Vũ thình lình mở cửa ra.

Một bóng người nhanh chóng lẻn vào, dùng lưng chống cửa, sau đó xoay người khóa trái cửa.

Mũ trùm đầu nâng lên, lộ ra gương mặt của Dương Lỗi.

“Là tôi đây! … Tôi bị bố nhốt vài ngày… !”

Dương Lỗi dùng sức lau nước mưa trên mặt. Hắn đỗ xe ở cách đây một đoạn đường, sợ bị người ta phát hiện nên liều lĩnh đội mưa đi bộ tới.

“… Anh lo lắm phải không… !”

Thấy Phòng Vũ vẫn bình an vô sự, Dương Lỗi rốt cuộc cũng yên tâm. Hắn rất sợ đến đây sẽ không thấy Phòng Vũ trong nhà, hắn sợ Phòng Vũ nhất thời nóng lòng mà xúc động chạy ra ngoài…

Không đợi Dương Lỗi nói câu tiếp theo, Phòng Vũ đã kéo hắn vào lòng.

Nụ hôn bất ngờ chẳng cho Dương Lỗi thời gian để phản ứng, ào ạt phủ lấy hắn.

“……”

Dương Lỗi cũng gắng sức ôm Phòng Vũ, đáp lại nụ hôn gấp gáp khó nhịn của đối phương.

Nụ hôn nồng nhiệt như bài sơn đảo hải* cắn nuốt Dương Lỗi, khiến hắn không kịp hô hấp…

*bài sơn đảo hải: đào núi lấp biển, ý nói dữ dội, mãnh liệt.

Qua thật nhiều năm sau, Dương Lỗi vẫn không quên được nụ hôn đêm nay.

Hắn và Phòng Vũ đã hôn nhau vô số lần, nhưng chưa có lần nào quyết liệt và điên cuồng như bây giờ. Dương Lỗi cảm thấy tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, hắn cũng nghe được tiếng tim đập của Phòng Vũ, thì ra nhịp tim của Phòng Vũ nhanh như thế, mạnh mẽ như thế, dồn dập như thế…

Sau bức tường tối đen ở trong sân, dưới nóc cửa vẫn đang rả rích mưa, hai người ôm chặt lấy nhau, hệt như cắn xé mà hôn đối phương… Dương Lỗi vừa hôn vừa bị Phòng Vũ nghiêng nghiêng ngả ngả kéo vào cửa, quần áo đẫm nước mưa bị cởi ra, Phòng Vũ bỗng dưng chặn ngang bế hắn lên. Phòng Vũ ôm hắn vào phòng trong, ném hắn lên giường, không nói lời nào đã đè lên người hắn…

Đêm hôm đó, tại nhà trại vắng vẻ trên rừng núi, trong căn phòng tối đen không có một ánh đèn, trên chiếc giường lót ván chật hẹp cũ kỹ của nhà nông, hai người miệt mài ân ái, không biết mệt mỏi, không biết thời gian, không biết sắc trời, chỉ biết cơ thể của đôi bên, chỉ biết mùi vị và hơi thở của đối phương, giống như động vật dùng cách thức nguyên thủy nhất để xác nhận sự tồn tại của nhau, giống như qua đêm nay sẽ không còn đêm tiếp theo…

Dương Lỗi bị dục vọng nhuộm đỏ cả khóe mắt, hắn nằm sấp trên tấm đệm bông, nắm lấy hai cạnh hình vuông nhô ra ở đầu giường để chống đỡ thân thể, đón nhận sự va chạm mãnh liệt của Phòng Vũ. Phòng Vũ thúc từng đợt thô bạo vào trong cơ thể hắn, đau đớn xen lẫn tê ngứa chạy dọc sống lưng của Dương Lỗi, hắn có thể cảm nhận được lồng ngực của Phòng Vũ kề sát tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của mình, Phòng Vũ choàng tay qua vai hắn, ôm hắn thật chặt, thân dưới của Phòng Vũ va chạm với bờ mông của hắn, phát ra tiếng vang nặng nề mà ướt át, hòa chung với tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, lởn vởn trong căn phòng nhỏ hẹp…

“… A… !”

Dương Lỗi nhịn không được ngẩng đầu lên, bị một cú thúc mạnh làm cho rên rỉ ra tiếng, tiếng rên đó nhanh chóng vỡ thành từng mảnh, không còn âm thanh nào. Phòng Vũ đẩy nhanh tần suất, động tác như gió bão mưa rào, Dương Lỗi há to miệng, ngay cả hơi thở cũng rối loạn…

Đau đớn và tê dại, khoái cảm và mê loạn, chảy dọc theo tứ chi bách hài (bốn chi trăm xương), Phòng Vũ giữ nguyên tư thế kết hợp rồi lật người Dương Lỗi lại, động tác ma sát khác thường này làm cho eo Dương Lỗi run rẩy… Phòng Vũ tách chân của hắn ra, đè lên người hắn ngay phía chính diện, Dương Lỗi thở hổn hển, hai chân kẹp quanh vòng eo dẻo dai của Phòng Vũ, phối hợp với nhịp độ của Phòng Vũ. Phòng Vũ vừa chuyển động vừa cúi đầu nhìn Dương Lỗi, Dương Lỗi đón nhận ánh mắt của đối phương, ánh mắt ấy sâu thẳm mà nồng đậm, gương mặt ấy khiến hắn ngày nhớ đêm mong gần như sắp phát điên, ánh mắt lờ mờ trong bóng đêm nhưng lại dạt dào tình cảm làm cho lòng hắn đau nhói… Dương Lỗi run rẩy đưa tay vuốt ve hai má của Phòng Vũ, mới vài ngày ngắn ngủi, đôi má ấy đã gầy đi rất nhiều, và cũng tiều tụy rất nhiều… tay Dương Lỗi bị Phòng Vũ chụp lấy, Phòng Vũ đặt một nụ hôn xuống lòng bàn tay Dương Lỗi, trái tim Dương Lỗi đột nhiên nảy lên, ngón tay cũng bị Phòng Vũ ngậm vào miệng…

Phòng Vũ chuyên chú liếm ngón tay của hắn, từ trước đến nay Phòng Vũ luôn rất mãnh liệt ở trên giường, thậm chí còn có phần hung bạo, hiếm khi mới dịu dàng và chậm rãi như thế… Dương Lỗi có thể cảm giác được lưỡi của Phòng Vũ quấn quanh ngón giữa của mình, đầu ngón tay mẫn cảm mang dòng điện khoái cảm xộc thẳng vào tim hắn… hơi thở của Dương Lỗi càng thêm dồn dập, nhịp tim cũng mất quy luật, lồng ngực nhấp nhô phập phồng, hắn mê man nhìn Phòng Vũ, Phòng Vũ cũng nhìn hắn, Phòng Vũ chầm chậm cúi người xuống, kéo hai tay của Dương Lỗi sang hai bên, hai người mười ngón đan xen, siết chặt… môi của Phòng Vũ từ từ hạ xuống, phủ lên đôi môi khẽ nhếch của Dương Lỗi, từ cạn tới sâu, cuốn lấy lưỡi của hắn, nhẹ nhàng đưa đẩy, quấn quyện… trái tim Dương Lỗi như tan chảy trong nụ hôn dịu dàng và triền miên này. Phía dưới bất ngờ bị thúc mạnh một cái, ngay khi điểm nào đó trong cơ thể bị sượt qua, Dương Lỗi bật ra một tiếng rên rỉ từ cổ họng, nhưng lại bị môi Phòng Vũ thô bạo lấp kín, đẩy ngược vào trong miệng…

Phòng Vũ phóng thích trong cơ thể của Dương Lỗi, Dương Lỗi cũng theo đó mà dâng trào…

Phòng Vũ muốn rút ra ngoài, thế nhưng Dương Lỗi kéo hắn lại.

“Đừng đi ra…”

Phòng Vũ cúi đầu nhìn vào mắt Dương Lỗi, không có rút ra, cứ lẳng lặng chôn trong cơ thể Dương Lỗi như thế. Hai người ôm nhau, cảm nhận hạ thân nối liền một chỗ, cảm nhận cảm giác của sự kết hợp… giữa không gian tĩnh lặng, trái tim hai người như hòa chung một nhịp, cộng thêm nhịp đập truyền đến từ nơi đó, cảm giác này kỳ lạ vô cùng, làm cho hai người không nói được lời nào.

Hiện tại, bọn họ đã hòa làm một, trở thành một cá thể. Giao hòa hợp nhất không chỉ là cơ thể mà còn cả tư tưởng, tâm hồn. Dương Lỗi nằm ngửa ôm Phòng Vũ, Phòng Vũ nằm ngoài trên người hắn, dần dần ổn định hơi thở sau cao trào, tay Dương Lỗi bắt đầu vuốt ve tấm lưng láng mịn và vòng eo dẻo dai rắn chắc của Phòng Vũ, vuốt ve phiến mông trần trụi nam tính của Phòng Vũ, xoa nắn, vân vê… tất cả mọi thứ đều thuộc về hắn. Vài phút trước, cơ thể này vừa mang đến gió táp mưa sa, khiến hắn gần như phát điên, đến khi yên tĩnh lại, nó lại ẩn chứa năng lượng vận sức chờ phát động của giống đực đang ngủ đông, nhấn chìm hắn trong đó.

Dương Lỗi nhúc nhích cơ thể, chợt nghe giọng nói khàn khàn của Phòng Vũ: “… Đừng nhúc nhích…”

Cơ thể cử động lại làm cho nơi mẫn cảm kia nóng lên, Dương Lỗi cảm giác được chỗ nào đó của Phòng Vũ lại cương rồi… hô hấp của hai người bắt đầu trở nên dồn dập… Dương Lỗi ôm Phòng Vũ, bỗng dưng lật người lại, đè Phòng Vũ ở bên dưới.

Dương Lỗi vuốt ve đôi mắt của Phòng Vũ, vuốt ve gương mặt gầy nhom tiều tụy của hắn, đoạn cúi người xuống hôn hắn, hôn mắt, hôn trán, hôn mũi, hôn môi… hôn mỗi một nơi mình có thể nhìn thấy và chạm đến. Phía dưới còn kết hợp vì động tác của Dương Lỗi mà tách rời, Phòng Vũ lại nhích người lên, Dương Lỗi ngồi thẳng dậy, sức nặng của việc ngồi làm cho vật thô to của Phòng Vũ xâm nhập càng sâu, hai người đều phát ra một tiếng kêu đau.

Dương Lỗi đặt tay trên lồng ngực Phòng Vũ, ánh mắt nhìn xuống Phòng Vũ, bắt đầu nâng hông lên.

“……”

Ngực Phòng Vũ càng thêm phập phồng, hắn nằm đó, nhìn lên Dương Lỗi.

Dương Lỗi cúi đầu, từ cao nhìn xuống, nhìn thẳng vào mắt của Phòng Vũ, hắn có cảm giác như đang chiếm hữu Phòng Vũ, hắn nhìn mỗi một điểm biến hóa nhỏ nhất trên gương mặt Phòng Vũ, tất cả đều do hắn mang đến. Giờ phút này, chính hắn đang chi phối Phòng Vũ, chi phối nhịp tim và dòng máu của Phòng Vũ, chi phối suy nghĩ và tâm tư của Phòng Vũ! Mặc kệ qua bao lâu nữa, mặc kệ qua bao năm nữa, hắn muốn Phòng Vũ nhớ rõ buổi tối hôm nay, nhớ rõ khoảnh khắc hiện tại!

“… A…”

Dương Lỗi đong đưa eo nhanh hơn, nhìn Phòng Vũ vì động tác của mình mà nhíu chặt lông mày, hai mắt đỏ thẫm, nhìn biểu cảm mê man và nhẫn nhịn khi Phòng Vũ đắm chìm trong khoái cảm, nhìn gương mặt nam tính và khêu gợi vì tình dục của Phòng Vũ… động tác của Dương Lỗi càng lúc càng nhanh, hắn lặp đi lặp lại nhiều lần, hô hấp của hai người dần dần mất kiểm soát. Phòng Vũ đưa tay sờ nắn lồng ngực mướt mồ hôi của Dương Lỗi, sau đó nắm eo Dương Lỗi, đón nhận tiết tấu không thể khống chế của hắn, nhấn hắn xuống người mình. Đến thời khắc cuồng loạn, Phòng Vũ bỗng nhiên ngồi dậy, đỡ lấy Dương Lỗi, nâng mông hắn lên, đâm vào thật sâu… Chuyển động, đong đưa, hai người đều bật ra tiếng rên rỉ nam tính mê đắm vì tình dục…

Ngay giờ phút đạt cao trào, Dương Lỗi thình lình cắn xuống vai Phòng Vũ… Phòng Vũ nhịn đau không cử động, mặc cho Dương Lỗi cắn thật mạnh, tơ máu lưu lại trên vai…

Dương Lỗi nhả ra, nhìn miệng vết thương do mình vừa tạo nên.

Đây là minh chứng, là dấu ấn hắn để lại trên người Phòng Vũ…

_________________

Chương 79

Bên ngoài vẫn còn mưa, trên chiếc giường trong phòng, hai người tựa sát vào nhau, yên lặng ngồi.

“Bố tôi đồng ý rồi, phán sáu năm, giảm hình phạt còn ba năm.”

Trong bóng đêm, giọng nói của Dương Lỗi lẳng lặng vang lên.

“Điều kiện là… tôi đi Học viện Chỉ huy Lục quân.”

Đây là kết quả mà hai bên thỏa thuận sau cuộc đàm phán giữa hắn và Dương Đại Hải. Dương Đại Hải cam kết sẽ giải quyết chuyện Phòng Vũ, nhưng chỉ khi nào Dương Lỗi lập tức đến Học viện Chỉ huy Lục quân, hơn nữa là lập tức khởi hành đi xếp lớp.

Cuối cùng Dương Đại Hải vẫn phải chấp nhận cuộc đàm phán này. Dương Đại Hải cũng biết, đây là cơ hội cuối cùng để cứu vãn quan hệ giữa hai cha con. Quan trọng nhất là, nó có thể giúp Dương Lỗi quay về chính đạo, đưa Dương Lỗi trở lại con đường đứng đắn lần nữa. Dương Đại Hải bằng lòng rẽ khúc ngoặt này. Với ông mà nói, chuyện Dương Lỗi cầu xin không phải là quá khó, chỉ cần Dương Lỗi chịu đi Học viện Chỉ huy Lục quân, sau này thật sự chịu nghe lời ông nói, Dương Đại Hải có thể làm chuyện khó hơn gấp mười.

Tấm lòng của người làm cha trên đời này đều giống nhau.

“Trước tiên cứ phán như thế, một năm sau sẽ giảm hình phạt.”

Dù sao cũng đang lúc nghiêm đả, giảm hình phạt cần phải tránh nơi đầu sóng ngọn gió.

“Tôi không tin được bố tôi cũng tin được chú tôi. Có chú ấy ở đây, chú ấy sẽ không lừa gạt tôi.”

Dương Lỗi đã ước pháp tam chương (ba điều quy ước) với Dương Đại Hải và Dương Đại Thiên. Nếu một năm sau bọn họ không thực hiện lời hứa, không giảm hình phạt cho Phòng Vũ, Dương Lỗi sẽ lập tức thôi học. Chuyện này, đừng ai mong gạt được hắn. Chỉ cần bố hắn vẫn còn muốn hắn yên ổn tốt nghiệp từ Học viện Chỉ huy Lục quân, ông nhất định phải hoàn thành việc này.

Phòng Vũ ôm Dương Lỗi, im lặng lắng nghe.

“Đường bỏ chạy, tôi cũng chuẩn bị tốt rồi.”

Dương Lỗi tựa vào ngực Phòng Vũ, giọng nói ảm đạm.

“Tôi có cách đưa anh đi, trời vừa sáng lập tức đi ngay. Trước tiên đến Quảng Đông, chạy đến chỗ hai người bạn của anh, nhưng Quảng Đông cũng không an toàn, phải lên đường đi tiếp, tôi sẽ tìm người đưa anh đi Hồng Kông. Chừng vài năm nữa mới về được, bây giờ Hồng Kông còn chưa thuộc phạm vi quản lý của bên này, an toàn lắm. Đợi mọi việc bên này ổn thoả rồi, tôi lập tức đi tìm anh.”

Dương Lỗi nói.

Trong lòng Dương Lỗi cũng mâu thuẫn đến cực điểm.

Từ lúc bắt đầu cho đến nay, Dương Lỗi đấu tranh tư tưởng rất nhiều. Phải, hắn không muốn Phòng Vũ từ nay về sau trở thành tội phạm bị truy nã, cả đời sống trong bóng tối, dùng thân phận giả trốn đông trốn tây lo lắng sợ hãi, hắn muốn Phòng Vũ có thể quang minh chính đại sống dưới ánh mặt trời, nhưng chẳng lẽ hắn lại nguyện ý để Phòng Vũ ngồi tù?? Ngồi tù là tư vị gì?? Hắn có thể cam lòng nhìn Phòng Vũ ngồi tù sao? Đừng nói là ba năm, ngay cả một phút xa rời Phòng Vũ cũng khiến hắn đau đớn. Bây giờ hắn phải chịu đựng ít nhất ba năm!

Theo cá tính trước đây của Dương Lỗi, nói không chừng hắn đã không chút do dự chọn cách đưa Phòng Vũ đi trốn, cùng Phòng Vũ cao chạy xa bay. Quan tâm nhiều như thế làm gì! Mặc xác sau này thế nào! Hắn không quản được nhiều như vậy!!

Nhưng Dương Lỗi hiện tại đã không còn là Dương Lỗi của mấy tháng trước. Hắn không còn là cậu thiếu niên chính trực và bốc đồng như ngày xưa, cũng chẳng còn tự hào về sự chính trực và bốc đồng ấy.

Hắn hiểu rằng mỗi một vấn đề đều phải đối mặt, mỗi một hành vi đều phải gánh chịu hậu quả.

Được cái này, ắt phải trả giá bằng cái khác, cho dù cái giá đó khiến hắn đau đớn.

“……”

Dương Lỗi nói xong, cả hai cùng im lặng.

Chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ, đập vào lòng hai người đang lặng thinh ôm nhau.

Vài phút ngắn ngủi này sẽ quyết định tương lai, vận mệnh hoàn toàn khác biệt của bọn họ.

“Tôi đi tự thú.”

Hồi lâu sau, Dương Lỗi nghe Phòng Vũ nói ra bốn chữ này.

Hơi nóng xộc thẳng lên hốc mắt Dương Lỗi…

“Bán nhà hàng Thế Kỷ đi, gửi tiền cho Văn Văn, đưa con bé đi Mỹ.”

Trong căn nhà trại tối om, giọng nói trầm thấp của Phòng Vũ vang lên.

La Cửu rất trọng tình nghĩa với thuộc hạ, có tiền đều chia hết cho các anh em, bản thân mình không tích trữ được bao nhiêu, Phòng Vũ biết rất rõ.

“Tôi có bạn học ở Mỹ, có thể chăm sóc con bé.”

Chỉ khi thay đổi hoàn cảnh triệt để mới có thể giúp La Văn nhanh chóng bước ra khỏi bóng tối. Phòng Vũ đã nghĩ kỹ rồi.

“… Không được, chuyện đưa con bé ra nước ngoài cứ để tôi lo liệu, nhà hàng Thế Kỷ không thể bán được, chờ anh ra ngoài…”

Nhà hàng Thế Kỷ là tâm huyết của Phòng Vũ, nó có vị trí thế nào trong lòng Phòng Vũ, không ai rõ hơn Dương Lỗi!

“Bán đi.”

Phòng Vũ cắt lời Dương Lỗi.

“Tôi đã hứa với anh Cửu sẽ chăm sóc Văn Văn. Đây là chút việc cuối cùng tôi có thể làm.”

Dương Lỗi im lặng…

“Phòng game và phòng bida Quang Minh, nếu có ai bằng lòng nhận thầu thì cứ cho người ta, nhưng phải chừa chén cơm cho các anh em. Nói với Lão Lượng, ai muốn ở thì ở, ai muốn đi thì đi, cứ cho mọi người giải tán, tìm việc làm đàng hoàng, quay về chính đạo. Người nào đi rồi, nếu dám bêu xấu tên tuổi của anh Cửu, chờ tôi ra ngoài, tôi sẽ xử người đó.”

“Nhà của tôi, thời hạn thuê đến cuối năm, tiền thuê đã trả đủ. Số điện thoại của chủ nhà đặt dưới mặt bàn thủy tinh, tôi cũng không có đồ vật gì nhiều, nói với bà ấy, sang năm cho người khác thuê đi.”

“Em đến trường phải cố gắng học tập, đừng gây rối. Trường học không thể so với ở đây, nhất là tính tình của em đấy… em phải sửa tính tình nóng nảy của mình đi, có chuyện gì hãy cố nhịn, đừng lấy bằng cấp ra đánh cược, không đáng đâu…”

“Sổ tiết kiệm của tôi còn chút tiền. Trước khi đi em thay tôi đến thăm mẹ Đại Hổ, xem thử bà ấy còn thiếu thứ gì, mua cho bà ấy…”

Phòng Vũ đưa sổ tiết kiệm cho Dương Lỗi.

“Mật mã là sinh nhật em…”

Phòng Vũ nói.

Đợi đến khi không còn gì chưa nói, hai người đều lặng thinh.

“Anh có nghe nói về Thiên hi niên* bao giờ chưa?”

*Thiên hi niên: năm của thiên niên kỷ mới, ví dụ năm 1000, 2000, 3000.

Dương Lỗi đột nhiên hỏi Phòng Vũ.

“Qua bốn năm nữa, là năm 1999 rồi.”

Cuối thế kỷ, đó chính là chủ đề của toàn xã hội lúc bấy giờ. Người người đều nói, giao thế kỷ, kỷ nguyên mới, thiên niên kỷ mới, bước vào thế kỷ 21. Trong văn của học sinh tiểu học, năm 2000 chính là thế giới tương lai ngập tràn người máy.

Năm 1999 —— Mọi người vừa hưng phấn vừa nóng lòng bàn tán về nó. Có người nói, thế giới sẽ bị hủy diệt vào năm ấy, có người nói, người ngoài hành tinh sẽ đến vào năm này.

“Bọn Xuyên Tử nói muốn uống rượu ăn chơi suốt đêm 31 tháng 12 năm 99, nghe tiếng chuông 0 giờ, đón chào thế kỷ mới.”

Dương Lỗi cười nói. Hắn có thể tưởng tượng được, nếu thật sự đến ngày đó, mấy tên nhóc kia sẽ ầm ĩ thế nào.

“Lúc đó anh đã ra ngoài được một năm, còn tôi cũng tốt nghiệp rồi.”

“Anh biết không, đêm 31 tháng 12 năm 99 đến rạng sáng Tết nguyên đán năm 2000, người ta gọi là đêm thiên hi. Từ năm 1000 đến năm 1999, qua được một ngàn năm có được bao nhiêu người chứ, chúng ta cùng nhau đón ngày đó đi, nếu không phải chờ đến năm 2999 sang năm 3000, tức là thêm một ngàn năm nữa. Hiếm có thật, anh nói có đúng không?”

*Đêm thiên hi: đêm của thiên niên kỷ mới.

Dương Lỗi giống như đã thấy được buổi tối của bốn năm sau. Buổi tối bước vào thế kỷ mới, thời khắc kỳ diệu ngàn năm chuyển giao. Hắn như thấy được chính mình và Phòng Vũ đứng cạnh nhau giữa đám đông ồn ào, sóng vai nghe tiếng chuông báo hiệu thiên niên kỷ mới, cùng đám đông hò hét hoan hô. Bọn họ vẫn giống như hiện tại, trẻ tuổi, tự do, Phòng Vũ vẫn mặc chiếc áo sơmi trắng muốt ấy, vẫn phấn chấn như thế, vẫn là một thanh niên nhiệt huyết ngông cuồng, đứng bên cạnh hắn, cười với hắn…

“Đêm thiên hi, hai chúng ta cùng bên nhau nhé?”

Dương Lỗi nói.

“12 giờ, chúng ta ra đường cái đốt pháo đi. Đốt cho nổ ầm trời luôn, đốt đủ vài chục đến vài trăm cái, đến khi nào cảnh sát khu vực xuất hiện mới thôi.”

Dương Lỗi miêu tả cứ như đêm hôm đó chính là ngày mai.

“Chỉ anh và tôi. Hai người chúng ta.”

Dương Lỗi quay đầu lại, nhìn Phòng Vũ.

“Hứa rồi đấy, hai chúng ta cùng đón ngày đó nhé. Cùng nhau vượt qua thế kỷ mới, vượt qua thiên niên kỷ mới.”

Dương Lỗi nói.

Phòng Vũ nhìn hắn, gật đầu.

“Hứa rồi đấy.”

Dương Lỗi nói.

“Hứa rồi.”

Phòng Vũ nói…

_______________________

Buồn quá, dặn dò em trước khi lên đường, xa nhau rùi =(((

 Chương 80

Tagged:

23 thoughts on “Kim Bài Đả Thủ – 78 + 79 (V)

  1. icecreamicesnow 21/09/2014 lúc 18:34 Reply

    Ặc, máu của tui :'(

    Like

  2. Hắc Hồ 21/09/2014 lúc 18:42 Reply

    Quá kích thích *xịt máu mũi*

    Like

  3. leo2307 21/09/2014 lúc 19:37 Reply

    Cho H vào lúc này thường chả phải chuyện tốt lành gì cả. Nghi là cho kẹo trước khi ăn vả lắm :v hay là mình nghĩ nhiều
    Ps đọc xong phê pha quá :3

    Like

    • Nana 21/09/2014 lúc 20:16 Reply

      Rất tiếc phải nói là nghi ngờ đúng đó =))

      Like

      • leo2307 21/09/2014 lúc 21:11 Reply

        Đệch -_-! Đừng nói là ngược thân ngược tâm tới rồi nha. Ta khóc đó. Người ta còn chưa sẵn sàng mà :”<

        Like

        • Nana 22/09/2014 lúc 01:39 Reply

          Ta nói rùi, ko có ngược thân, ngược tâm thì… chuyện gì đến rồi sẽ đến =))

          Like

      • haleymeimei93 21/09/2014 lúc 22:24 Reply

        Dù biết là sẽ có màn ngược tâm chia lìa, nhưng vẫn hóng không chịu được.

        Like

        • Nana 22/09/2014 lúc 01:40 Reply

          sẽ ko để bạn đợi lâu (▰˘◡˘▰)

          Like

  4. Tâm Khiết 21/09/2014 lúc 19:50 Reply

    ôi mong mỏi cái chương này mãi T.T phải nói là rất rất kích thích *máu mũi tùm lum* >o<

    Like

    • Nana 22/09/2014 lúc 01:42 Reply

      Ta cũng thích đọc H, chỉ là ko thích mần H thôi, thấy cứ bị khớp sao đó, ngại lớm (_ _!)

      Like

      • Tâm Khiết 23/09/2014 lúc 13:24 Reply

        bị khớp là bị làm sao cơ, nhưng e thấy tỉ edit mượt mà :3 *chân chó* =))

        Like

  5. haleymeimei93 21/09/2014 lúc 22:00 Reply

    Nghi ngờ chương sau sẽ ngược trái tym thiếu nữ. TT_TT

    Like

    • Nana 22/09/2014 lúc 01:40 Reply

      cũng ko đến nỗi =))

      Like

  6. […] Chương 78 […]

    Like

  7. Thuong Tra 22/09/2014 lúc 12:35 Reply

    trời ơi lâu lắm mới được ăn thịt, thích quá đi, ăn thịt thì thích mà không thích ăn ngược đâu

    Like

  8. nhatkhanhho 23/09/2014 lúc 02:13 Reply

    có khi nào chương sau ông bố xuất hiện không? :v

    Like

  9. frozenworld53 24/09/2014 lúc 01:55 Reply

    (¬_¬) Chương này làm thiên hạ mất máu nhiều quá!!!

    “Qua thật nhiều năm sau, Dương Lỗi vẫn không quên được nụ hôn đêm nay.”

    ╮(╯_╰)╭ Anh DL quên được mới lạ đó.

    Like

  10. […] Chương 78 + 79 (V) […]

    Like

  11. nhatkhanhho 囧rz 31/12/2015 lúc 22:23 Reply

    Tui không hiểu sao nường lại post chương này trùng hợp thế, phải.là cố ý chăng ლ(¯ロ¯ლ) Tâm trạng ngày cuối cùng sang năm.mới ai chả muốn đón giao thừa bên cạnh người mình yêu thương nhất, vậy mà một người thì đón giao.thừa trong cô đơn tuyệt vọng, một người thì đón ở trong…à.mà thôi (´゜艸゜)(´゜艸゜)゚(゚ノД`゚)゚

    Like

  12. HUYỀN VŨ 16/04/2016 lúc 21:46 Reply

    đàn em đọc nhiều truyện edit lắm rồi nhưng chẳng mấy khi đọc được mượt đến thế này, thực lòng cám ơn bà chị :3

    Liked by 1 person

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: