Sói Đi Thành Đôi – 65

Sói Đi Thành Đôi 

Vu Triết

Thể loại: hiện đại, oan gia, cường cường, hỗ công, 1×1, HE

Biên tập: Nana

***

Chương 65

Sáng sớm Biên Nam bọc chăn đang ngủ bù, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng la của Vạn Phi: “Hô hô! Hô hô hô! Tuyết rơi rồi!”

“Uầy…” Biên Nam kéo chăn qua trùm đầu, cậu buồn ngủ muốn chết.

Tối qua sau khi Khưu Dịch tan tầm, hai người gọi điện thoại tâm sự hơn một tiếng, đến gần hai giờ sáng mới cúp điện thoại. Khưu Dịch có ngủ liền hay không cậu không biết, còn cậu thì ngẩn tò te cả buổi mới chịu ngủ, hiện tại mới hơn năm giờ sáng quả thật là thời gian buồn ngủ nhất.

“Đừng uầy, dậy đi,” Vạn Phi đập chăn của Biên Nam mấy cái, đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, “Năm nay tuyết rơi muộn ghê, sắp mùng một rồi.”

“Ông Tưởng không thông báo nghỉ chạy bộ sao? Tuyết lớn vậy mà.” Tôn Nhất Phàm bọc chăn ngồi trên giường.

“Đừng vọng tưởng, hai hôm tuyết lớn năm ngoái chúng ta cũng phải chạy bộ như thường đấy thôi.” Chu Bân rúc trong chăn nói.

“Đúng rồi! Hôm đó anh Nam còn ngã như chó gặm phân.” Nghĩ tới đó, Vạn Phi cười phá lên.

*ngã như chó gặm phân: ý nói ngã dập mặt xuống đất, giống như con chó cúi đầu xuống gặm phân.

“Mày mới gặm phân ấy,” Biên Nam vén chăn ngồi dậy, chỉ vào Vạn Phi, “Mày đó lúc trượt té cứ phải tông vào mông người ta, bị mày tông như vậy mẹ nó ai mà đứng nổi.”

“Tao đã cố gắng kiềm chế, chưa giật quần mày xuống là may lắm rồi,” Vạn Phi cười nói, với tay đẩy hé cửa, “Bọn mày mau lên đi…”

Gió bắc bất thình lình thổi vào từ khe cửa, giường của Biên Nam rất gần cửa sổ, cậu thậm chí có thể nghe được tiếng gió rít, cả bọn đồng loạt rú lên: “Đậu má!”

Bị Vạn Phi giày vò như vậy, ai nấy cũng tỉnh giấc, trở thành phòng ký túc xá rời giường tích cực nhất trong dãy hành lang.

Vừa ra khỏi tòa ký túc xá, Biên Nam lấy di động ra, gọi điện thoại cho Khưu Dịch.

Bên kia, Khưu Dịch coi bộ mới vừa dậy, giọng nói xen lẫn giọng mũi mơ màng: “Gì thế?”

“Tuyết rơi rồi,” Biên Nam bật người nhảy về phía trước, “Lạnh quá.”

“Ừm, tôi biết, bốn giờ rưỡi nhị bảo từng hét một lần,” Khưu Dịch cười cười, “Cậu phải đi chạy bộ à?”

“Ừ đúng, tôi ra cửa rồi,” Biên Nam kéo phecmơtuya lên đến đầu, “Vừa buồn ngủ vừa lạnh thiệt chịu không nổi luôn.”

“Tôi cũng buồn ngủ,” Khưu Dịch ngáp một cái, “Nhị bảo bị cảm, suốt đêm cứ ngáy vào tai tôi.”

“Nhị bảo bị cảm?” Biên Nam nhíu nhíu mày, “Cần phải tăng cường tố chất thân thể của nó, chôn tôi trong đống tuyết hai ngày tôi cũng không bị cảm.”

“Phải rồi,” Khưu Dịch bật cười, “Đông chết cậu luôn, khỏi có cơ hội bị cảm.”

Hai người tùy tiện trò chuyện đôi câu, Biên Nam cúp điện thoại, theo đội ngũ chạy bộ ra khỏi cổng trường.

Chạy quanh trường học chưa được hai vòng, tuyết đã rơi dày đến độ mọi người hết thấy đường, gió cũng thổi rất dữ dội, không ngờ trận tuyết đầu tiên của năm nay lại tàn bạo như thế.

“Nè, anh Nam,” Nón của Vạn Phi kéo thấp đến mức sắp che cả mắt, “Ba ngày nghỉ Nguyên đán, mày định làm gì?”

“Nghe giảng bài.” Biên Nam nói, vừa hé miệng liền rót gió vào bụng.

“Nghe giảng bài?” Vạn Phi ngẩn người, hạ giọng, “Giảng cái bài gì, không đi chung với Khưu Dịch sao?”

“Nghe Khưu Dịch giảng bài.” Biên Nam thở dài, hôm qua vì chuyện này mà hai người mới trò chuyện lâu như vậy.

Trong khái niệm của Biên Nam, ngày nghỉ dùng để chơi bời, Khưu Dịch thì ngược lại, ngày nghỉ chỉ dùng để kiếm tiền. Khưu Dịch đã xếp lịch cho ba ngày nghỉ Nguyên đán, đến ngày lễ, bên nhà hàng vô cùng bận không xin nghỉ được, học sinh lớp 9 vốn dĩ cũng không có ngày nghỉ gì đáng nói, tất cả dồn lại vào mấy ngày đó…

“Xin lỗi,” Giọng Khưu Dịch nghe rất áy náy, “Tôi chưa suy nghĩ chu toàn.”

“Xin lỗi cái gì chứ,” Nghe Khưu Dịch nói vậy, trong lòng Biên Nam nhất thời không dễ chịu gì, hoàn cảnh của cậu và Khưu Dịch khác nhau, xin nghỉ mà cũng vất vả như thế, “Dù sao muốn gặp mặt lúc nào cũng được mà, đâu thiếu gì mấy ngày này.”

“Hay là để tôi bỏ bớt một cái…” Khưu Dịch suy nghĩ.

“Đừng đừng đừng,” Biên Nam càng áy náy hơn, cuối cùng cắn răng nói, “Nếu không tôi theo cậu đi dạy kèm?”

Kết quả của cuộc thảo luận chính là Biên Nam và Khưu Dịch cùng đi dạy kèm cho học sinh.

Dở hơi ghê.

Chẳng qua Biên Nam cảm thấy, như vậy còn thú vị hơn là trốn trong ký túc xá hoặc về nhà hoặc theo đám bạn học ra ngoài quậy.

Cậu cũng rất muốn xem thử dáng vẻ nghiêm trang của Khưu Dịch khi dạy kèm trông thế nào.

Thật ra đối với việc ngày nghỉ có thể cùng đi chơi với Khưu Dịch hay không, cậu cũng không để bụng lắm, dù sao đi đâu cũng toàn đi hai người, đi dạo phố đi xem phim ăn bữa cơm, có khác gì bình thường đâu.

Nếu muốn đi chơi theo nhóm, vậy thì phải buông bỏ rất nhiều thứ, ví dụ như tranh thủ nắm nắm tay sờ sờ hông vân vân và vân vân…

Nghĩ tới những việc này, Biên Nam lại thấy buồn bực.

Tối tuần trước, mấy thằng trong ký túc xá chuồn ra ngoài đi hát karaoke. Mặc dù chỉ là một tiệm dởm đời bên cạnh trường học, âm thanh hay khung cảnh đều rặt vẻ quê mùa, nhưng như vậy cũng không ảnh hưởng Vạn Phi và Hứa Nhị tay nắm tay cùng hát tình ca, hai người nhìn nhau hát thiếu điều sáp lại vừa hôn vừa hát nữa thôi.

Mỗi khi nhìn thấy cảnh tượng này, Biên Nam lại phiền lòng, ở trên đường gặp phải những cặp tình nhân, cậu cũng phiền lòng nốt.

Phiền lòng!

May là lòng cậu lớn.

Loại phiền lòng này lần nào cũng do nghĩ tới hoặc nhìn thấy mới xuất hiện.

Qua vài phút là tản đi.

Ví dụ như lúc cậu đang đợi Khưu Dịch, thấy một đôi tình nhân cùng gặm khoai lang nướng cười toe toét đi ngang qua, một giây trước còn định khụ một tiếng cho bõ ghét, nhưng quay đầu thấy Khưu Dịch đi tới, tâm trạng lập tức thay đổi.

“Sao không cho tôi tới nhà cậu chờ?” Biên Nam rụt cổ nhảy qua.

“Tới nhà tôi nhị bảo thấy cậu sẽ không cho cậu đi,” Khưu Dịch cười nói, thả một vật nóng hổi vào tay cậu, “Nếm thử đi.”

“Hả?” Biên Nam cúi đầu nhìn thử, trong tay là một miếng khoai lang nướng nóng hầm hập, “Ở đâu ra vậy?”

“Nhà hàng xóm nướng,” Khưu Dịch nói, đi về phía giao lộ đường nhỏ, “Nhà ổng bán cái này, đang định đem ra sạp, tôi tiện tay lấy hai cái.”

“Chúng ta đi đâu? Không ngồi xe bus sao?” Biên Nam vừa ăn vừa đi theo, kề sát bên cạnh Khưu Dịch, đi hai bước lại huých người Khưu Dịch một cái.

“Xe điện ngầm, đi thẳng một đường là tới nơi,” Bị cậu huých mấy cái liên tục, Khưu Dịch sắp rớt xuống lề đường, đành phải huých lại người cậu một cái, “Có phải mắt cậu bị lé không?”

“Má,” Biên Nam tặc lưỡi, “Tay không thể nắm, miệng không thể hôn, không phải chỉ còn cách huých mấy cái cảm nhận sự tồn tại của cậu sao.”

Khưu Dịch thở dài, rút tay ra khỏi túi quần, khoác lên vai cậu: “Được rồi chưa?”

“Tạm chấp nhận.” Biên Nam cười cười, tuy rằng tư thế này là đúng chuẩn anh em quần chúng đi đường, nhưng đỡ hơn đi song song nhiều.

Vừa đến ngày nghỉ, bất luận tiết trời thế nào, trên đường đều đông nghịt người, dàn loa của cửa hàng hai bên đường cái này ầm ĩ hơn cái kia, trong tai là đủ loại âm thanh, trước mắt cũng chất đầy màu sắc.

Bên trong xe điện ngầm cũng thế, người người chen chúc, bình thường Biên Nam rất ghét những lúc này, nhưng ở bên cạnh Khưu Dịch thì lại khác, càng nhiều người càng tốt.

Sau khi chen vào trong xe, cậu cơ bản là áp sát sau lưng Khưu Dịch.

Trước người Khưu Dịch có hai đứa nhóc đang chen tới chen lui, Khưu Dịch nắm vòng treo lùi ra sau nhường chỗ, thừa dịp này Biên Nam lặng lẽ đặt một tay lên hông đối phương.

“Làm gì thế?” Khưu Dịch quay đầu lại nhìn cậu, khóe miệng mang theo ý cười.

“Làm ấm tay,” Biên Nam luồn tay vào trong túi áo khoác của Khưu Dịch, ôm đối phương, “Lạnh quá.”

“Ở đây mà cũng lạnh?” Khưu Dịch cười cười.

“Tôi nói lạnh là lạnh, tôi sợ lạnh.” Biên Nam tặc lưỡi, nếu không phải sợ quá lộ liễu, cậu còn định gác cằm lên vai Khưu Dịch nữa cơ.

Tiếc là nhà học sinh cần dạy kèm cách đây không xa lắm, chưa qua vài trạm đã phải xuống xe.

Mãi đến khi xuống xe, người bên cạnh đã không đủ làm vật che chắn, Biên Nam mới miễn cưỡng rút tay về, cùng Khưu Dịch xuống trạm.

“Tôi nói cậu là bạn học của tôi, chuẩn bị đi dạy thêm, tới nghe thử tôi dạy thế nào.” Khưu Dịch dặn dò cậu.

“Ừ,” Biên Nam gãi đầu, “Nhỡ người ta cảm thấy tôi cũng không tệ, muốn giới thiệu học sinh cho tôi thì sao đây?”

“Không có đâu,” Khưu Dịch nhìn cậu, “Trông cậu đâu có giống học sinh giỏi.”

“Má!” Biên Nam sờ sờ mặt, “Biến đi.”

“Nếu thật sự may mắn như vậy, cậu giới thiệu cho tôi là được.” Khưu Dịch cười nói.

“Cậu còn làm nổi sao, bây giờ gần như làm liên tục rồi.” Biên Nam cau mày, cậu có thể nhìn thấy quầng thâm nơi mắt Khưu Dịch, mặc dù không rõ ràng lắm.

“Tôi có thể chuyển cho bạn học của tôi, lấy chút phí giới thiệu, còn nhiều người chờ tôi giới thiệu lắm.”

“… Cậu đúng là rất biết làm ăn.”

Cần dạy kèm là một nam sinh, trong nhà không có người lớn nào, chắc là ra ngoài dạo phố cả rồi, vậy nên Biên Nam không cần lo bị người ta coi trọng rồi giới thiệu học sinh cho mình.

Nam sinh đeo mắt kính, trông có vẻ là một học sinh giỏi, cậu ta còn lễ phép đưa nước và quà vặt cho Biên Nam.

Đến khi Khưu Dịch bắt đầu giảng đề toán cho cậu ta, Biên Nam mới phát hiện, nam sinh này thoạt nhìn giống như học sinh giỏi, nhưng thành tích kém ơi là kém, với lại hình như còn rất dốt.

Biên Nam ngồi trên sô pha phía sau nam sinh, vừa giương mắt là có thể nhìn thấy Khưu Dịch.

“Đề này lần trước đã giảng cho em rồi, sao lại sai nữa?” Khưu Dịch chỉ vào tờ đề.

“Chưa giảng… mà?” Nam sinh lại gần nhìn.

“Đừng giả bộ,” Khưu Dịch cầm sổ ghi chép bên tay, giở ra lật vài trang, đặt trước mặt cậu ta, “Lần sau nếu nghe không hiểu thì nói cho anh biết, giảng thêm vài lần cũng không thành vấn đề.”

“Vâng ạ.” Nam sinh gật đầu.

“Vậy anh giảng lại lần nữa cho em, hiểu hay không nhớ phải nói.” Khưu Dịch nói.

Biên Nam chống thái dương nhìn Khưu Dịch giảng đề cho nam sinh.

Có chút kinh ngạc nho nhỏ.

Cậu vẫn cho rằng Khưu Dịch có thể dạy kèm cho học sinh là bởi vì cậu ấy học giỏi, chưa từng nghĩ đến cái khác.

Sau khi Khưu Dịch bắt đầu giảng đề, Biên Nam mới phát hiện, có lẽ không phải chỉ học giỏi là có thể làm tốt việc, tư duy của Khưu Dịch khá rõ ràng, giải thích đơn giản mà mạch lạc.

Hồi cấp hai, thành tích của Biên Nam kém đến mức lần nào có thể đạt đủ chuẩn là bố vui mừng khôn xiết, đặc biệt là toán học, thầy dạy toán là một ông già, thuộc tuýp trong bụng có tài nhưng diễn đạt không xong…

Biên Nam vào lớp toán học là buồn ngủ, ông thầy nói chuyện ngang phè không có thanh điệu, giống như ngồi trong miếu vậy, còn nếu thầy giáo là Khưu Dịch…

Nam sinh này nghe hiểu hay không thì Biên Nam không biết, nhưng cậu ngồi một bên tùy tiện nghe một chút, thế mà nghe hiểu gần hết.

Đây là lần đầu tiên cậu nghe người ta giảng đề mà không thấy buồn ngủ.

Đột nhiên cảm thấy Khưu Dịch hơi bị đẹp trai.

Thời gian Khưu Dịch dạy kèm cho nam sinh này là hai tiếng, nhưng đến khi hết hai tiếng, Khưu Dịch lại giảng thêm nửa tiếng, xác định hôm nay cậu ta không còn chỗ nào không hiểu, Khưu Dịch mới bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Lúc ra khỏi nhà nam sinh, Biên Nam có cảm giác mình ngồi ê cả mông.

Cậu vỗ vỗ mông mình: “Nè, đại bảo, cậu mệt không?”

“Cũng được,” Khưu Dịch duỗi cánh tay, “Dạy kèm cho thằng nhóc này rất tốn sức, nói cả buổi mới chịu hiểu, đổi thành người khác giảng một lần là hiểu ngay.”

“Sau này lại gặp học sinh như vậy, cậu cứ đẩy cho người khác đi, hoặc là không nhận.” Biên Nam vừa đi vừa vặn eo.

“Học sinh như thế mới phải nhận, có thể đào tạo người như thế thành tài, xem như quảng cáo cho mình luôn,” Khưu Dịch nắn nhẹ sau hông cậu, “Ngồi yên một chỗ mà cũng làm cậu mệt đến vậy à?”

“Này!” Biên Nam bỗng thấy ngứa ran, bất thình lình nhảy bật lên trước, mỉm cười xoa xoa hông mình, “Tôi phát hiện cậu suy nghĩ chu toàn lắm nhé, lỡ như không thành tài thì sao?”

“Cũng phải chọn người chứ, buổi đầu tiên tôi không thu phí, xem thử như nào trước, tôi chọn học sinh, học sinh cũng chọn tôi, dốt thì dốt, nhưng chịu khó học theo mình thì hoàn toàn có khả năng,” Khưu Dịch nhìn Biên Nam, “Còn dạng như cậu thì pass thôi.”

“Nhảm nhí,” Biên Nam bật cười, “Nói thật, cậu giảng đề tôi nghe hiểu đấy chứ, vừa nãy tôi nghe cả nửa ngày còn gì, không cần nhìn đề, nhưng vẫn nghe hiểu rất nhiều thứ.”

Khưu Dịch cười cười, khoác tay lên vai cậu ôm ôm, thở dài: “Cậu rất thông minh.”

Biên Nam đắc ý nhướng mày, cười cợt một lát, cuối cùng thu lại nụ cười rồi thở dài một hơi: “Tôi thật sự cảm thấy cậu quá cực khổ.”

“Quen rồi sẽ không còn cảm giác gì nữa, mấy đề này ngày nào tôi cũng giảng cho người ta, giảng thành phản xạ có điều kiện luôn rồi, tôi có thất thần cũng giảng được,” Khưu Dịch ghé vào tai cậu vỗ tay một cái, “Cậu lo quan tâm chuyện thực tập đi, nếu quyết định đi thì phải làm cho tốt.”

“Tôi trâu bò như vậy, nhất định có thể làm tốt, yên tâm đi.” Biên Nam cũng vỗ tay ra tiếng.

Lần trước sau khi nói với bố xong, trong nhà không còn thảo luận chuyện thực tập nữa, Biên Nam cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, mặc dù cậu không hứng thú gì với tennis, nhưng mà cậu vẫn muốn cố gắng làm cho tốt.

Khưu Dịch rất rành đường ở khu này, ra khỏi khu dân cư liền rẽ sang phố kế bên: “Đi mua một ít đồ nướng đi, ở đây có một tiệm làm ngon lắm, nhị bảo thích ăn.”

“Mua nhiều chút, trưa nay tôi ghé nhà cậu ăn.” Biên Nam nói.

“Mai mốt không cần nói mấy lời vô nghĩa này.” Khưu Dịch cười cười.

Tiệm bán đồ nướng gì đó có ngon không thì chưa biết, nhưng việc làm ăn thật sự rất khá, trời lạnh như vậy mà có tới mười mấy người xếp hàng, xếp gần nửa tiếng mới đến phiên hai người bọn họ, Biên Nam còn lo đồ ăn đã bị người phía trước mua hết.

“Muốn ăn gì?” Khưu Dịch hỏi.

“Ăn như nhị bảo là được.” Biên Nam nói.

Khưu Dịch mua rất nhiều, lúc mỗi người xách một túi đi đến trạm xe điện ngầm, chẳng hiểu sao Biên Nam có cảm giác rất hạnh phúc.

Trở lại nhà Khưu Dịch, mới bước vào cửa đã thấy Khưu Ngạn vừa hắt xì vừa chạy tới: “Đại hổ tử!”

“Ôi giọng mũi này nghe đau lòng quá đi,” Biên Nam ôm lấy nhóc, “Hắt xì đến đỏ mũi rồi, sao lại bị cảm vậy?”

“Hai bạn ngồi trước và ngồi sau em đều bị cảm,” Khưu Ngạn dụi mũi, “Lây cho em.”

“Uống thuốc chưa?” Biên Nam hỏi.

“Uống rồi.” Khưu Ngạn vừa gật đầu vừa móc ra một cái khẩu trang trong túi quần, đeo lên.

“Làm gì vậy?” Biên Nam bật cười, Khưu Ngạn vừa đeo khẩu trang vào, trên mặt chỉ còn lại cặp mắt to.

“Sợ lây cho anh nha, ở trong nhà em cũng đeo, sợ lây cho bố.” Khưu Ngạn nói.

“Vậy lúc ngủ với anh hai em cũng đeo sao?” Biên Nam ghẹo nhóc.

“… Không đeo, em thở không ra hơi,” Khưu Ngạn nhất thời sửng sốt, một lát sau mới rũ mắt xuống, rầu rĩ nói, “Làm sao bây giờ nha?”

“Ây ây, anh chọc em đó, nếu bị cảm thì anh hai em đã bị từ lâu rồi,” Biên Nam vội vỗ lưng nhóc, “Anh hai em khỏe lắm, ảnh không sợ cái này đâu, anh cũng không sợ, qua đây hôn cái nào.”

Biên Nam kéo khẩu trang của Khưu Ngạn xuống, hôn cái chụt lên mũi nhóc.

Mùi vị của tiệm đồ nướng quả thật không tệ, có thể thấy Khưu Ngạn dành tình yêu đích thực cho tiệm đồ nướng này, dù bị nghẹt mũi không ngửi được mùi, nhóc cũng vùi đầu ăn thật nhiều, cuối cùng cơm nước xong xuôi còn gặm một cái cánh gà như chưa đã ghiền.

Sau khi tuyết rơi, tiết trời vẫn lạnh cóng, bố Khưu ho khan mấy bận, ăn cơm xong tùy tiện trò chuyện vài câu với bọn họ rồi trở về phòng xem TV.

Nhà Khưu Dịch có trang bị hệ thống sưởi hơi, cũng ấm lắm, nhưng sau khi bố Khưu vào phòng, Khưu Dịch lại xách thêm một cái máy sưởi vào đặt bên chân ông, mở chế độ sưởi.

“Không nóng à?” Biên Nam nhỏ giọng hỏi Khưu Dịch.

“Bố tôi là vậy đó, sức khỏe không tốt, tới mùa đông thì càng nhiều bệnh hơn.” Khưu Dịch nói.

“Anh hai, em cũng xem TV được không?” Do được nghỉ, buổi trưa Khưu Ngạn không muốn ngủ.

“Không được vào phòng bố xem.” Khưu Dịch nói.

“Vậy em xem ở phòng khách.” Khưu Ngạn nằm dài trên sô pha.

“Xem đi,” Khưu Dịch giúp nhóc mở TV, rồi lại liếc mắt nhìn Biên Nam, “Cậu muốn ngủ một lát không? Hồi sáng có phải mệt lắm không?”

“Ờ.” Biên Nam đáp lời, vào phòng.

Vài phút sau, Khưu Dịch cũng đi vào, mới vừa trở tay đóng cửa lại, Biên Nam đã bật người nhào tới, ôm chầm lấy Khưu Dịch hôn loạn xạ lên má lên cổ người ta: “Tôi không có ngủ đâu.”

“Làm tôi giật cả mình,” Khưu Dịch nở nụ cười, cũng ôm lấy cậu, “Cứ tưởng cậu muốn đánh nhau chứ.”

“Tôi muốn ôm cậu một cái thôi.” Biên Nam siết cánh tay.

“Định đứng như vậy ôm suốt buổi trưa à?” Khưu Dịch nghiêng đầu qua nhìn Biên Nam, hôn lên má cậu một cái.

“Không biết nữa,” Biên Nam dụi dụi mặt lên vai Khưu Dịch, “Trước tiên cứ ôm như thế một hồi rồi tính sau.”

“Ừ.” Khưu Dịch lùi ra sau tựa vào tường, không nói tiếp nữa.

Biên Nam nhắm mắt lại, cảm giác khi ôm chặt nhau thế này thật thoải mái, dường như chỉ có vậy mới khiến cậu yên tâm được.

Hai người lẳng lặng đứng ôm trong chốc lát, Khưu Ngạn ở phòng khách đột nhiên hô to một tiếng: “Anh hai, bố gọi anh kìa!”

Biên Nam giật bắn, Khưu Dịch vội vàng đẩy cậu ra, kéo áo lại: “Tới ngay!”

“Hầy,” Biên Nam cũng chỉnh lại quần áo, “Tôi chuẩn bị ngủ rồi, làm tôi sợ hết hồn, suýt nữa trật eo luôn.”

“Chẳng phải cậu nói không ngủ sao? Bây giờ đứng mà cũng ngủ được?” Khưu Dịch cười mở cửa đi ra ngoài.

Biên Nam thở dài, ngã xuống giường.

Bố Khưu muốn đi vệ sinh, đại khái do ăn mặc hơi nhiều đi lại không tiện, cho nên mới bảo Khưu Dịch qua giúp đỡ.

Biên Nam chờ một lát, lúc cậu đang cân nhắc có nên đi qua giúp không thì Khưu Dịch trở vào phòng.

“Làm xong chưa?” Biên Nam hỏi.

“Rồi,” Khưu Dịch cười cười, “Quần áo mắc vào xe lăn, nếu không bình thường ông ấy tự đi được.”

“May là không trực tiếp qua đây gọi cậu,” Biên Nam ngồi dậy, suy nghĩ một chút lại nói, “Nếu người nhà cũng biết chuyện thì không cần căng thẳng vậy rồi.”

“Cái gì?” Khưu Dịch đang mở cửa tủ định lấy quyển sách, nghe Biên Nam nói thế thì bỗng dưng quay đầu lại, nụ cười trên mặt biến mất.

Phản ứng của Khưu Dịch nhất thời làm cho Biên Nam sửng sốt, hồi lâu sau mới mở miệng: “Tôi nói nếu người nhà… biết chuyện… tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi, không có ý gì khác.”

Khưu Dịch không lên tiếng, một lát sau mới đóng cửa tủ sách, đi tới trước mặt Biên Nam, khom lưng ôm cậu.

“Xin lỗi,” Khưu Dịch ôm rất chặt, nói khẽ bên tai cậu, “Tôi cũng không có ý gì khác, chỉ là cậu nói hơi bất ngờ… xin lỗi cậu.”

_________________

Tui đã trở lại đây hoho ( ≧ε≦ ) Tui muốn uýnh bạn Dịch quá, nhưng mà tui thương bạn nên tui tha đó, bạn làm Nam xoắn hoài à ლ(¯ロ¯ლ)

Chương 66

Tagged:

28 thoughts on “Sói Đi Thành Đôi – 65

  1. […] Chương 61 | Chương 62 | Chương 63 | Chương 64 | Chương 65 […]

    Like

  2. Sony 11/01/2016 at 16:19 Reply

    Hôm nay chị Nana post sớm thế (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤
    SĐTĐ chương nào chương nấy đáng yêu dữ thần vậy chời (つ﹏<)・゚。 đầu năm đầu tháng có được một chương dài ngọt lòng như vậy thiệt là tốt cho sức khỏe a~~ Anh Dịch thiệt là thực tế, còn anh Nam cứ ngây thơ mê trai cứ bị dắt mũi hoài (▰˘◡˘▰)
    Em đọc ngang đoạn "huých để cảm nhận sự tồn tại của cậu" lại nhớ đến những nụ hôn và H của Vũ Lỗi, mặc dù bên đó đau đớn da diết mãnh liệt hơn ( ̄^ ̄) Nhưng dù sao thì tình cảm này cũng thiệt đáng quý, đẹp đẽ *thở dài*
    P/S: Chào mừng sự trở lại của chị Nana~~

    Liked by 1 person

    • Nana 12/01/2016 at 03:08 Reply

      Yêu nhau thì phải đụng chạm sờ mó nhiều mới bên nhau dài lâu được ☆〜(ゝ。∂)Nói chớ bạn chuẩn bị giận nhau rồi =))))

      Liked by 1 person

      • Sony 12/01/2016 at 19:25 Reply

        Uầy, em thích cái spoil này quá nha ( ≧ε≦ ) Ngược tâm ngược thân gì không chị Nana? ლ(´ڡ`ლ) #thanhniêntựngược

        Like

        • Nana 12/01/2016 at 21:25 Reply

          Ngược tâm thôi chứ truyện này ngược thân gì em ơi =)))

          Liked by 1 person

  3. Kushiyo 11/01/2016 at 16:19 Reply

    Queo căm bách nha =)))
    Huhu thế thì bao giờ mới comeout được đây :'( Em là em chờ phản ứng của mọi người khi hai anh come out lắm đó, nhất là của Nhị Bảo =)))))) Tưởng tượng chắc cưng lắm đó =))

    (Hông có ai em tem nha)

    Liked by 1 person

    • Nana 12/01/2016 at 03:10 Reply

      Sắp tới vụ come out rồi, hình như 70 hay sao ấy =))) nhưng mà come out với ai come out kiểu nào thì… 😂😂😂 Người lớn biết trước, nhị bảo còn lâu mới biết :)))

      Liked by 2 people

  4. Kiara 11/01/2016 at 19:25 Reply

    Nam cưng à, bớt trái tính trái nết đi nha, bực bội với mấy cặp tình nhân khác làm cái gì :v Hai đứa cưng cũng tình thương mến thương lắm biết không, chẳng qua là theo kiểu khác, nếu cưng cảm thấy lấn cấn thì đi hỏi Thân Đào là sẽ ngộ ra thôi. Đi mà so với FA chính hiệu đây nè =))

    Mà nói chứ đám yêu nhau đều chung một mô tuýp, mặt đứa nào đứa nấy đều như hiện lên dòng chữ, “tui là người hạnh phúc nhất nhất nhất, có ai ganh tỵ với tui không”, khó trách cưng cảm thấy bực mình như ông cụ khó tính =)))

    Thực ra chap này á, đọc vẫn thấy ngọt với ấm lắm, đến khúc cuối lại thấy giống bị nhéo cho một phát ==” Thật sự là bực bạn Dịch, nhưng mà xót nhiều hơn. Bản thân Dịch rất muốn bù đắp và cưng chiều người yêu, khổ cái gánh nặng nhiều quá. Nam ơi thông cảm nha =(((
    Xin lỗi gì chứ ngốc ơi.

    Liked by 4 people

    • Nana 12/01/2016 at 03:18 Reply

      Tui thấy Nam cay cú mấy cặp khác là do người ta được công khai nắm tay nắm chân hôn hít ôm ấp người yêu giữa chốn đông người ấy mà, còn hai bạn dù yêu ngầm nhưng rõ ràng là đang thời điểm cuồng nhiệt thuở mới yêu đâu kém gì người ta =))) Mà nói Dịch xoắn thế thôi chứ mai mốt cũng tự miệng khai ( ̄^ ̄)

      Liked by 2 people

      • Kiara 12/01/2016 at 11:07 Reply

        Thì ít ra vẫn sướng hơn thể loại FA mà, cưng ấy bực cái gì, cùng lắm cái đám yêu đương công khai thoải mái hơn thôi. Chứ cưng ấy với Dịch tình quá trời, thương nhau, nghĩ cho nhau thế còn gì ;))

        Like

        • Nana 12/01/2016 at 21:33 Reply

          Chắc Nam thích khoe khoang mình có bồ hot boy =)))))

          Liked by 2 people

  5. NidB 11/01/2016 at 19:34 Reply

    Phải nửa tháng rồi mới gặp lại SĐTĐ, mừng quá :((

    2 bạn càng ngày càng tình cảm và manh động (〃v〃)

    Liked by 1 person

    • Nana 12/01/2016 at 03:19 Reply

      Hai bạn sắp giận nhau (¬_¬)

      Like

      • NidB 13/01/2016 at 13:04 Reply

        chắc giận nhau vì comeout hả (¬_¬)

        Like

        • Nana 13/01/2016 at 13:39 Reply

          Giận nhau vì ngọt quá rùi phải xát chút muối vô cho cân bằng =)))))

          Like

  6. nibom18 11/01/2016 at 21:31 Reply

    Cũng tội cho KD mà, nói cho cùng thì cả 2 đứa còn nhỏ quá. Có nhiều cái… Nói thế nào nhỉ…hồi bằng tuổi KD, tui gây ra lỗi cũng chỉ im im, bố mẹ hỏi mới nói. Kiểu đà điểu ý. Haizz. :(

    Liked by 1 person

    • Nana 12/01/2016 at 03:24 Reply

      Không chỉ những người còn trẻ mà thậm chí những người lớn trưởng thành có khi cũng không dám công khai nữa kìa, cho nên không trách Dịch được, chưa kể nếu xét hoàn cảnh gia đình thì càng thấy bạn ấy khó mà mở miệng công khai tình cảm này. Dĩ nhiên đúng như Nam nói, nếu người nhà biết thì không cần phải lén lén lút lút, nhưng mà chắc gì người nhà biết thì họ sẽ chấp nhận, có khi họ cấm cản rồi cả hai lại phải lén lén lút lút tiếp thôi =)) Túm lại có những điều nên công khai mà cũng có những điều chỉ cần hai người biết là được ( ´ ▽ ` )ノ

      Liked by 1 person

  7. khj con 11/01/2016 at 21:34 Reply

    Chuc mung Nana da quay tro lai ^^

    Liked by 1 person

  8. Phong Vãn Thu 11/01/2016 at 22:58 Reply

    Mừng bạn quay lại. Mình chỉ muốn nói: “Haiz. Thật là khổ tâm cho hai người” T_T

    Liked by 1 person

    • Nana 12/01/2016 at 03:26 Reply

      Hường phấn quá trời mà khổ tâm gì =)))))

      Like

  9. kyouyahibari995 11/01/2016 at 23:38 Reply

    nen noi sao day …. ban BN Thuong chong qua chong di day hoc ma cung theo con dinh an dau hu KD nua chu haizzz tam hon BN thiet den toi wa
    những tội KD quá yêu mà không thể nói….

    Liked by 1 person

    • Nana 12/01/2016 at 03:27 Reply

      Nam thì càng lúc càng lộ rõ sự mê trai mà, còn Dịch thì rồi sẽ phải nói thôi =)))

      Like

  10. Khoái những lúc BN nói chuyện vs Ngạn ngạn qá ^^ thấy cưng cưng sao á~~~
    đọc cmt thấy nói 2 ẻm sắp zận nhau ọ_ọ why~why~ T_T
    Mà Na thức khuya ghê, gần tết rồi dưỡng nhan sắc đi Na ơi~~~~ ^_^

    Like

  11. Thích những lúc BN nói chuyện vs Ngạn ngạn qá ^^ thấy cưng cưng sao á~~~
    đọc cmt thấy nói 2 ẻm sắp giận nhau ọ_ọ why~why~~
    mà Na thức khuya ghê ta @@ sắp tết rồi dưỡng nhan sắc đi Na ơiiiiii…. on_no

    Like

    • Nana 12/01/2016 at 21:34 Reply

      Có yêu nhau cỡ nào thì thi thoảng cũng xảy ra mâu thuẫn mà, mâu thuẫn đưa ta đến gần nhau hơn =)))
      Na là cú đêm kinh niên, buồn nhắm =((

      Like

  12. Frozenworld53 14/01/2016 at 23:57 Reply

    (⊙▽⊙) Nam cưng à, bạn Dịch giảng bài của học sinh lớp 9 cho học sinh 12 cho ưng, mà cưng còn ko hiểu thì ta thật sự phải quan ngại về độ não phẳng dùm cho ba mẹ, bạn bè, người iu của cưng đấy!

    (⊙▽⊙) “Mai mốt không cần nói mấy lời vô nghĩa này.” Câu này của bạn Dịch làm ta cảm động qúa đi!

    (¬_¬) Tới câu cuối của Dịch… cục feel của tôi rơi đâu mất tiêu rồi? Dịch à bạn trẻ làm ta tụt mood qúa đi.

    Like

    • Nana 15/01/2016 at 11:37 Reply

      Tác giả chuyên vậy đó, cứ thích xả đường đầy chương rồi cuối chương quăng cho cục muối mới vừa lòng (¬_¬)

      Like

  13. Las 05/08/2016 at 14:57 Reply

    bao h mới có H a(╥﹏╥)

    Like

Leave a Reply to Kiara Cancel reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: