Sói Đi Thành Đôi – 79

Sói Đi Thành Đôi 

Vu Triết

Thể loại: hiện đại, oan gia, cường cường, hỗ công, 1×1, HE

Biên tập: Nana

***

Chương 79

Biên Nam cảm thấy thật ra lòng mình to lắm, rõ ràng mấy hôm nay vẫn thấp thỏm không yên, hôm qua và hôm nay lại xảy ra chuyện lớn như vậy, thế mà cậu chỉ thừ người nhìn cửa sổ một lát rồi bọc chăn đang ngủ thiếp đi, trước khi ngủ cậu còn nhìn lướt qua di động, vẫn chưa đến 11 giờ.

Đã thế ngủ một phát giống như uống nhầm thuốc ngủ vậy, ngủ đến tỉnh không nổi, hẳn là do hôm trước mất ngủ cả đêm.

Sáng sớm Dương Húc xốc chăn của cậu, đá cậu mấy cái, cậu mới mơ mơ màng màng mở mắt ra: “Má, anh làm gì vậy?”

“Hôm nay cậu có đi làm không?” Dương Húc khoanh tay, “Dậy nhanh lên, tôi phải buôn bán.”

“Anh buôn bán cái khỉ khô,” Biên Nam miễn cưỡng ngồi dậy, “Em chưa bao giờ thấy quán anh có người khác.”

“Ai bảo thế?” Dương Húc tựa hờ vào bên tường, đưa tay chỉ vài chỗ kế bên cậu, “Nhiều người như vậy mà cậu không thấy à?”

“Ai chứ?” Biên Nam ngẩn ra, sau đó chợt thấy sau lưng lạnh run, tóc gáy dựng hết cả lên, cậu nhảy bật dậy, vừa liều mạng xoa lưng mình vừa mắng: “Ông nội anh!”

“Đây là địa chỉ,” Dương Húc đưa một tờ giấy nhắn cho cậu, “Buổi chiều tan tầm cậu qua đó luôn đi, hệ thống sưởi hơi khí đốt thiên nhiên đều có đủ, nhớ phải dọn dẹp, nếu không dọn một tháng trả sáu ngàn tiền thuê nhà.”

“Biết rồi,” Biên Nam cầm giấy nhắn xem thử, viết rất chi tiết, địa chỉ này có vẻ không xa Triển Phi lắm, nếu đạp xe ước chừng nửa tiếng là tới nơi, “Anh Dương chữ anh viết khó coi quá, nói gà bới là còn biểu dương đó…”

“Mau dọn đồ đi đi,” Dương Húc xoay người đi ra ngoài, “Bộ bàn chải đánh răng dùng một lần đặt trên quầy, cậu lấy dùng đi.”

“Ồ,” Biên Nam mặc quần áo vào, “Chỗ anh còn có thứ này à?”

“Lúc trước ở trọ tiện tay mua.” Dương Húc trở vào phòng.

Có lẽ tối hôm qua tuyết rơi khá nhiều nên lúc rời khỏi Thật Nhàm Chán, Biên Nam phát hiện trên lề đường toàn là tuyết, đạp lên nghe sồn sột.

Đoạn đường từ Thật Nhàm Chán đến Triển Phi không biết nên đón xe thế nào, Biên Nam tìm bản chỉ dẫn tuyến đường xem thử, thế mà chỉ có một chuyến xe, hơn nữa còn không đúng hướng.

Cậu do dự một hồi, nên đi ra đường lớn tìm trạm xe, hay là…

Sau khi đi vài bước, trước mặt có một chiếc xe taxi lái tới, Biên Nam vội vẫy tay cản xe lại, hôm nay thật sự quá lạnh, cậu còn quên đeo khăn quàng cổ, gió trút ào ào vào cổ làm cậu không tài nào chịu nổi.

Vừa lên xe, Khưu Dịch đã gọi điện thoại qua: “Hôm qua ngủ thế nào?”

“Ngủ ngon lắm,” Biên Nam cười cười, “Ngủ một mạch tới sáng, giống như cạp thuốc vậy.”

“Còn sợ cậu mất ngủ vì đống chuyện kia chứ…” Khưu Dịch nói được một nửa thì ngập ngừng, “Hôm nay cậu đón taxi?”

“Phải,” Biên Nam đoán có lẽ Khưu Dịch nghe được thông báo của phần mềm trên xe taxi, “Tôi ngủ quên nên dậy trễ, sợ không kịp.”

“Vậy cậu đi trước đi,” Khưu Dịch cười nói, “Hôm nay bên tôi phải dọn dẹp tổng vệ sinh, buổi sáng bận lắm, trưa rảnh tôi gọi cho cậu.”

“Ừa.” Biên Nam đáp một tiếng cúp điện thoại, vốn dĩ định nói hôn cái đi, nhưng tiếc là tài xế ở ngay bên cạnh.

“Tiểu Khưu,” Tổ trưởng ở đằng sau gọi Khưu Dịch: “Cậu dẫn vài bạn nam ra ngoài vườn hoa dọn đi, lạnh quá đừng để con gái đi.”

“Được.” Khưu Dịch gật đầu.

Khưu Dịch cầm túi rác lớn, dẫn theo vài nhân viên phục vụ đi đến cổng vườn hoa, vườn hoa này là do nhà hàng tự xây, công nhân vệ sinh không phụ trách dọn dẹp, thông thường đều do bọn họ tự dọn.

Quét dọn xong, Khưu Dịch trở vào nhà hàng, cảm thấy bàn tay tê rần vì nhiễm lạnh.

Lát nữa còn phải lau chùi, Khưu Dịch vào phòng nghỉ định tìm một bộ bao tay, vừa chuẩn bị bước vào thì đụng phải Biên Hinh Ngữ đi ra từ bên trong.

Thấy Biên Hinh Ngữ, Khưu Dịch hơi bất ngờ, cậu không nghĩ rằng Biên Hinh Ngữ vẫn tiếp tục tới làm.

“Chào buổi sáng.” Tinh thần của Biên Hinh Ngữ không được tốt cho lắm, thấy Khưu Dịch chỉ nhỏ giọng chào hỏi một tiếng.

“Chào buổi sáng.” Khưu Dịch đáp lời, do dự có nên nói thêm vài câu không, nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng.

Cậu muốn hỏi Biên Hinh Ngữ có phải Biên Nam không còn ở nhà hay không.

Trong cuộc điện thoại hồi sáng, cậu nghe thấy tiếng thông báo trên xe taxi, tuy rằng không quá rõ ràng, chỉ loáng thoáng nghe được một cái địa chỉ, nhưng địa chỉ này không nằm trên đoạn đường từ nhà Biên Nam đến Triển Phi, cho dù sợ kẹt xe đi đường vòng cũng không lết tới đó.

Đó là nơi mà đón taxi từ trường Thể thao mới đi qua.

Tối hôm qua Biên Nam không có ở nhà, nhưng vì nguyên nhân nào đó, Biên Nam chưa nói cho cậu biết.

Không biết Biên Nam chỉ chạy ra ngoài một đêm, hay là bỏ nhà ra đi, hay là… bị đuổi ra ngoài.

Mặc dù rất lo lắng, nhưng Khưu Dịch vẫn không hỏi thẳng Biên Nam.

Biên Nam không phải là con nít, ở vấn đề này cậu ấy ắt sẽ không quá manh động, vả lại nếu so với manh động, Khưu Dịch càng để tâm sự nhạy cảm của Biên Nam, cậu không muốn Biên Nam khó chịu vì mình truy hỏi quá nhiều.

Sau buổi trưa bận rộn, tổ trưởng gọi từng người một vào văn phòng của Tiêu Mạn.

Còn mấy ngày là đến Tết, Tiêu Mạn muốn phát lì xì, ngoại trừ tiền lương và phí tăng ca, trước Tết chị ta sẽ đích thân phát cho mỗi nhân viên một bao tiền lì xì.

Lúc Khưu Dịch đi vào văn phòng, Tiêu Mạn cười vẫy tay: “Ngồi đi.”

Khưu Dịch ngồi xuống đối diện Tiêu Mạn, Tiêu Mạn lấy ra một bao lì xì trong ngăn kéo, đưa tới trước mặt cậu: “Cực khổ rồi.”

“Cảm ơn chị Mạn.” Khưu Dịch nhận bao lì xì, cậu không biết bao lì xì của người khác chứa bao nhiêu, nhưng bao của cậu thì dày cộm.

“Tôi nghe tổ trưởng nói, sau Tết cậu vẫn dự định không làm nữa phải không?” Tiêu Mạn nhìn Khưu Dịch.

“Phải ạ, đi thực tập trước.” Khưu Dịch gật đầu.

“Vậy thôi được, tôi sẽ không níu kéo nữa, cậu cũng không phải dạng người nói vài câu là chịu đổi ý,” Tiêu Mạn cười cười, “Chỉ là sau này đến chỗ mới, có gì cần giúp cứ liên lạc với tôi, đừng đi xong rồi làm như không quen biết nhau là được.”

“Không đâu,” Khưu Dịch cất kỹ tiền lì xì, đứng dậy, “Thật ra em mới phải cảm ơn chị thời gian quan vẫn luôn giúp đỡ em.”

“Chậc, đừng nói những lời này, tôi đã quen với việc bình thường cậu chẳng bao giờ nói thế rồi,” Tiêu Mạn mỉm cười phất tay, “Được rồi, đi mau lên, mấy ngày Tết còn phải nhờ nhân viên kỳ cựu các cậu giúp đỡ nhiều, có cả khối việc đấy.”

Vừa ra khỏi văn phòng, Khưu Dịch lủi thẳng vào nhà vệ sinh, lẽ ra cậu định nhịn một lát rồi xem trong bao lì xì có bao nhiêu tiền, nhưng rốt cuộc vẫn không nhịn được.

Mấy ngày nay Biên Nam sống vô cùng thanh nhàn, sắp đến Tết rồi, bây giờ chỉ còn một lớp chơi bóng, lượng công việc giảm đi rất nhiều.

Cuối cùng hôm nay Biên Nam đã nhớ tới việc gọi điện thoại cho Miêu Nguyên để nhắn hộ Cố Vĩ, thật ra Miêu Nguyên vẫn còn nhớ Cố Vĩ, cũng bằng lòng thử làm quen với Cố Vĩ.

“Là anh huấn luyện viên mặt tròn phải không, kết bạn thì được, đưa số điện thoại của em cho ảnh đi,” Miêu Nguyên rất thẳng thắn, “Nam thần đã mở miệng, đành phải nể mặt thôi.”

“Nghe em nói kìa.” Biên Nam cười cười.

“Tết này có thời gian rủ nhau ra chơi đi, rủ anh mặt tròn luôn, kể từ khi được nghỉ em cứ nhàn rỗi ở nhà suốt.” Miêu Nguyên nói.

“Được, hẹn ngày xong sẽ gọi cho em.” Biên Nam cúp điện thoại, giơ hai ngón yeah với Cố Vĩ đang hồi hộp đứng bên cạnh nhìn cậu gọi điện thoại.

“Đồng ý không?” Cố Vĩ hỏi.

“Đồng ý kết bạn, không phải đồng ý kết môđen.” Biên Nam nhấn mạnh, bấm mở số điện thoại của Miêu Nguyên cho Cố Vĩ xem.

“Tôi biết mà,” Cố Vĩ vỗ vai cậu, lưu lại số điện thoại của Miêu Nguyên, “Cảm ơn nhé.”

Bữa sáng chưa ăn, bữa trưa Cố Vĩ khao, hai người đi ăn lẩu, Biên Nam vùi đầu ăn ngấu nghiến, sau khi ăn uống no nê rời quán, cậu cảm thấy mình không dựng eo đứng thẳng nổi.

Lúc Khưu Dịch gọi đến, cậu đang một tay vịn lưới sắt bên sân bóng, một tay xoa bụng.

“Ầy, tôi ăn nhiều quá,” Biên Nam nhấc máy liền nói ngay, Bây giờ tôi không dám há miệng luôn.”

“Vậy lát nữa tôi gọi lại, cậu tiêu hóa tiếp đi.” Khưu Dịch bật cười.

“Đừng đừng, điện thoại của cậu thì tôi vẫn chịu được,” Biên Nam tựa vào lưới, “Cậu hết bận rồi hả?”

“Ừ, bây giờ có thể nghỉ ngơi một lát,” Khưu Dịch nói, “Ngày mai cậu được nghỉ phải không? Qua đây đi sắm đồ Tết với tôi đi, tôi lên danh sách hết rồi.”

“Ừ,” Biên Nam lập tức đồng ý, “Bên cậu mới phát tiền lương hả?”

“Hôm qua đã phát tiền lương rồi, hôm nay phát tiền lì xì,” Khưu Dịch cười nói, “Đoán xem được bao nhiêu?”

“Một ngàn?” Biên Nam ngẫm nghĩ.

“Một ngàn mà tôi lại mừng như vậy à,” Khưu Dịch tặc lưỡi, “Đoán lại đi.”

“Đậu má, người mê tiền như cậu, tôi thấy dù là năm trăm cậu cũng mừng,” Biên Nam cười ha ha, “Ba ngàn?”

“Sáu ngàn sáu trăm sáu mươi sáu,” Khưu Dịch nói, “Cái này có thể xem như lộc ngoài ý muốn, ban đầu tôi nghĩ chắc cho khoảng một hai ngàn thôi, thật sự không ngờ cho tận sáu ngàn.”

*Số 6 mang ý tốt lành lợi lộc, bởi vì “lục: đọc lái đi là lộc.

“Có phải bà chủ của cậu có ý đồ gì không,” Biên Nam nhíu mày, “Thực tập sinh bên Triển Phi còn chưa được phúc lợi như vậy!”

“Tôi đâu phải thực tập sinh, tôi thuộc hàng nhân viên kỳ cựu rồi,” Khưu Dịch cười cả buổi, “Tết này tôi sẽ lì xì cho cậu và nhị bảo.”

“Tôi nhớ kỹ đấy nhé.” Biên Nam cười nói, cười xong  lại có chút phiền muộn, thường thì mỗi dịp Tết đến cậu sẽ nhận được bao lì xì khủng của bố, năm nay miễn bàn rồi.

Trước đây tiền tiêu vặt tiền lì xì tiền này nọ cậu đều tiêu như nước, nếu biết sớm đã tiết kiệm một chút rồi.

… Vậy tám mươi ngàn có phải là tiền lì xì của bố không?

“Biên Nam,” Khưu Dịch thấp giọng nói, “Thương lượng với cậu chuyện này tí.”

“Nói đi, hai đứa mình còn có chuyện gì phải dùng từ thương lượng chứ.” Biên Nam vừa xoa bụng vừa nói.

“Chiều đêm 30 tôi đi làm, buổi tối thì không cần, nhưng sẽ về nhà muộn, cho nên cơm tất niên cũng ăn muộn, chắc khoảng hơn 9 giờ,” Khưu Dịch nói, “Tôi nghĩ là, nếu cậu chuồn ra được, hay là tới nhà tôi dùng cơm đi?”

Biên Nam sửng sốt, hồi trưa ăn lẩu cậu còn rầu rĩ không thôi, đêm 30 không thể về nhà được, đến nhà Khưu Dịch ăn lại sợ Khưu Dịch nghi ngờ, cũng sợ bố Khưu nghĩ lệch đi, lần trước còn nói mùng một mới qua chơi…

Bây giờ nghe Khưu Dịch nói thế, cậu nhất thời cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, thiếu điều phá lên cười nữa thôi.

“Được!” Biên Nam nói ngay, nói xong thấy lộ liễu quá nên giả vờ suy tư một lát, “Nhà tôi ăn xong cơm tất niên trước 8 giờ, thông thường tôi sẽ ra ngoài chơi… vậy, hơn 9 giờ tôi qua nhé?”

“Ừ, nếu cậu muốn, cậu qua đây đón tôi về chung cũng được.” Khưu Dịch nói.

“Tôi đến đón cậu.” Biên Nam cười ha ha.

Sau khi cúp điện thoại, Khưu Dịch khẽ thở dài, Biên Nam đúng là chẳng biết nói dối, vừa nói dối là cách nói chuyện khác hẳn bình thường ngay, nghiêm trang y như đồ ngốc vậy.

Coi bộ thật sự không phải chỉ chạy ra một đêm, Khưu Dịch tung điện thoại di động, hiện giờ ký túc xá trường học không ở được nữa, không biết cậu ấy thuê phòng hay là chi mạnh tay ở khách sạn đây.

Chẳng biết Biên Nam định nín bao lâu mới chịu thú nhận chuyện này với mình.

Biên Nam tâm tình không tệ, đêm 30 có chỗ để đi khiến cậu sướng rơn, lúc tan tầm cậu đeo balô phấn khởi đón xe đến nhà Dương Húc kiểm tra tình huống.

Đến khu dân cư, nhìn cảnh vật xung quanh cũng khá ổn, tòa nhà mà Dương Húc sống nằm bên trong khu dân cư, không gần đường phố, hẳn là rất yên tĩnh.

Vừa ra khỏi thang máy, Biên Nam đã nhìn thấy biển số nhà, chính là nơi này.

Cậu đưa mắt nhìn quanh, bốn hộ gia đình, nhà người ta đã dán câu đối chúc xuân, thoạt nhìn rất náo nhiệt.

Nhìn đẳng cấp của cánh cửa là biết nhà Dương Húc trang bị không tệ, Biên Nam lấy chìa khóa ra mở cửa.

Bụi bặm bên trong hất vào mặt khiến cậu nhịn không được tặc lưỡi, mò mẫm trên tường cả buổi mới mở đèn lên.

Đèn vừa sáng, cậu sững sờ ở cửa.

Căn nhà của Dương Húc rất đẹp, lại là nhà có lầu lửng.

Thế nhưng… Biên Nam biết tại sao Dương Húc lại nói người giúp việc sẽ không nhận việc dọn nhà rồi.

Mẹ nó nhà này rõ là từ trước tới nay không có người ở!

Chỉ trùng tu lắp đặt thiết bị cơ bản rồi vứt đấy!

Trong nhà chất chồng đủ loại thùng giấy và một chiếc bàn không tìm được chỗ đặt!

Còn có một đống túi đóng gói thực phẩm và giấy rác ném lung tung dưới sàn…

“Đậu má!” Sau một lúc sửng sốt, Biên Nam cảm thán một tiếng, lấy di động ra tìm số điện thoại của Dương Húc mà buổi sáng ra ngoài đã ghi lại, bên kia vừa nhấc máy cậu đã hét lên, “Chú à! Nhà chú không phải cần tìm người giúp việc, nhà chú phải tìm công ty dọn nhà!”

“Phòng ngủ ở lầu hai không cần dọn, cậu ở tạm phòng đó trước đi,” Dương Húc lười biếng nói, “Không dọn nhà cũng được, một tháng tám ngàn tiền thuê nhà.”

“Lần trước nói sáu ngàn mà?” Biên Nam ngẩn ra, đóng cửa phòng lại, đứng giữa một đống thùng giấy trong phòng khách.

“Cậu nghe nhầm rồi, tám ngàn, căn hộ lớn như thế, trang bị còn mới toanh, hệ thống sưởi hơi điện nước cũng không cần phải lo…” Dương Húc nói chầm chậm, “Nếu cậu thấy đắt quá thì dọn nhà đi.”

“Nếu ngày mai em hỏi anh lần nữa có phải tiền thuê nhà sẽ đổi thành mười ngàn không?” Biên Nam hết biết nói gì.

“Thông minh lắm, tự cân nhắc đi anh bạn lang thang.” Dứt lời không đợi Biên Nam mở miệng, Dương Húc đã cúp điện thoại.

“Em… này!” Biên Nam bất đắc dĩ ném balô xuống đất, một mớ bụi trắng lập tức bốc lên.

Làm một kẻ lang thang… làm một kẻ lang thang cố gắng tự lập đạt tiêu chuẩn…

Sau khi lượn quanh lầu trên và lầu dưới vài vòng rồi ước định lượng công việc, Biên Nam quyết định dọn nhà.

Phòng ngủ chính ở lầu hai sửa sang khá tốt, ngoại trừ cần lau một ít bụi thì không có gì cần phải dọn, mấy phòng khác cậu cũng xem cả rồi, không có gia cụ gì.

Công việc chủ yếu của cậu chính là chuyển mấy cái thùng giấy chưa mở ra này vào một phòng, tiếp theo tìm chỗ sắp đặt gia cụ trong phòng khách, cuối cùng là quét rác lau nhà.

Nghĩ lại cũng đâu có khó lắm!

Dù rằng từ nhỏ đến lớn chỉ từng lau bàn khi tổng vệ sinh ở trường học, Biên Nam vẫn hết lòng tin tưởng bản thân mình.

Cậu vào phòng bếp lục lọi, tìm được mấy cái khăn lau mới, dùng chúng lau chùi phòng ngủ vài lần.

Trên bàn có một chiếc đèn bàn sang chảnh một cách hậu hiện đại (chống lại chủ nghĩa hiện đại), Biên Nam dời đèn sang bên cạnh một chút, đặt tượng đất và heo nhỏ ở giữa bàn.

Đặt xong, cậu mở ngăn tủ trong phòng ngủ ra nhìn thử, điều khiến cậu hài lòng chính là chăn gối này nọ đều được đựng bằng túi chân không, không có phủ bụi.

Bên trong còn treo vài bộ quần áo thể thao, xem ra là của Dương Húc, chỉ là chưa từng thấy Dương Húc mặc quần áo thể thao bao giờ…

Cậu treo quần áo của mình ở bên cạnh, sau đó trải giường đâu vào đấy, nằm dài lên trên, cảm giác cũng thoải mái lắm.

Nếu như không mở cửa phòng ngủ.

Dọn phòng ngủ mất cả tiếng đồng hồ, Biên Nam tắm rửa một phen, cậu tìm được một cái máy giặt trong phòng vệ sinh ở lầu một, bấm thử lại dùng được.

“Thần kỳ ghê.” Lẽ ra cậu định súc rửa bụi trong máy giặt trước, nhưng nghĩ lại dù sao cũng là quần áo bẩn… vì vậy quyết định khỏi rửa, ném quần áo vừa thay ra vào giặt luôn.

Không có bột giặt, Biên Nam tìm khắp nơi, cuối cùng tìm được vật thay thế trong phòng bếp.

Chỉ là cậu không ngờ lần đầu tiên tự mình giặt quần áo lại dùng nước rửa chén.

Hôm nay cứ vậy trước đi, ít nhất có chỗ ngủ, Biên Nam móc ví ra, chuẩn bị xuống quán mì trong khu dân cư ăn chút gì trước.

Đang định ra cửa, Khưu Dịch gọi điện thoại sang.

“Giờ cậu đang nghỉ hả?” Biên Nam biết tối nay Khưu Dịch phải đi làm, cậu nhìn đồng hồ, bây giờ chắc là thời gian nhân viên phục vụ đổi ca ăn cơm chiều.

“Ừ, mới vừa ăn cơm xong, nghỉ ngơi một lát,” Khưu Dịch nói, “Cậu đang làm gì đấy?”

“Tôi mới vừa dọn nhà.” Biên Nam buột miệng nói, nói xong lập tức nhéo đùi mình một cái.

“Dọn nhà?” Khưu Dịch hỏi.

“Phải… dọn dẹp một chút,” Biên Nam chỉ đành nói tiếp, “Sắp đến Tết rồi nên tự dọn phòng mình ấy mà.”

“Không phải nhà cậu có bảo mẫu dọn phòng sao?” Khưu Dịch lại hỏi.

“Tôi không muốn cho bảo mẫu dọn phòng mình,” Biên Nam cẩn thận nói, vừa quay đầu trông thấy tượng đất và heo nhỏ trên bàn, cậu tức thì tìm được lý do, “Quà cậu tặng tôi đều cất trong phòng, tôi không muốn cho người khác chạm vào.”

Khưu Dịch cười cười: “Không nhắc đến quà tôi cũng quên mất, thư tình của tôi đâu?”

“Uầy,” Biên Nam nở nụ cười, “Mấy hôm tới sẽ viết cho cậu, có ai như cậu không, đuổi theo người ta đòi thư tình…”

“Tôi muốn đóng khung treo lên,” Khưu Dịch cười nói, “Viết đủ số từ cho tôi đó, thiếu một từ phạt trăm từ.”

“Đủ đủ đủ, nhất định đủ!” Biên Nam nói.

“Vậy cậu nghỉ ngơi đi, ngày mai đừng ngủ muộn quá, tôi hút điếu thuốc rồi bận tiếp.” Bên Khưu Dịch truyền đến tiếng mở bật lửa.

“Qua hôn cái đi.” Biên Nam hôn cái chóc vào điện thoại.

Có lẽ Khưu Dịch dùng tay bụm ống nghe, tiếng hôn nghe rất lớn, Biên Nam cười hí hửng một lúc lâu mới cúp điện thoại.

Chắc Khưu Dịch không nghi ngờ gì đâu, cậu huýt sáo, cầm ví và chìa khóa ra cửa.

Mì thịt bò của quán mì kia cũng không tệ, do sắp phải đóng cửa, chủ quán thả hết thịt còn lại vào bát, Biên Nam ăn no căng bụng.

Nhưng khi thấy chủ quán mì và vợ con cùng ngồi bên cạnh xem TV, cậu lại có chút phiền muộn, mặc dù với cậu mà nói, gia đình không phải là nơi có gì làm cậu đặc biệt lưu luyến, nhưng bỏ nhà ra đi như vậy, cậu vẫn không khỏi bận lòng.

Nói cho cùng hiện giờ sau lưng cậu thật sự trống không, ngay cả bố cũng không còn ở sau lưng cậu.

Hiện giờ chỉ có Khưu Dịch.

Nhưng mà không sao, đêm 30 có thể qua nhà Khưu Dịch, rất tốt.

Trước khi ngủ Biên Nam chỉnh đồng hồ báo thức, sợ mình lại ngủ quên, nếu Khưu Dịch bảo tôi tới cửa nhà cậu đón cậu nha, mình sẽ lộ tẩy mất.

Chẳng qua không biết có phải do thu xếp chỗ ở ổn thỏa rồi không mà chuyện trong lòng bắt đầu nhen nhóm, đêm nay cậu ngủ không được ngon, đồng hồ báo thức còn chưa reo mà cậu đã tỉnh giấc.

Gọi điện thoại cho Khưu Dịch nói với cậu ấy tí nữa mình qua ngay, sau đó rửa mặt đánh răng thật nhanh, băng qua ma trận thùng giấy trong phòng khách đi ra ngoài.

Theo thói quen mua một đống điểm tâm ở đầu hẻm nhà Khưu Dịch, Biên Nam xách mấy cái túi vừa bước vào hẻm đã nghe tiếng hét của Khưu Ngạn: “Đại hổ tử ——”

Coi bộ nhóc kia đã chờ sẵn ở cửa sân, vừa nhìn thấy cậu là chạy ra ngay.

“Ây! Nhị bảo! Cục cưng! Bé đáng yêu!” Biên Nam gọi một tràng, siết chặt túi đồ ăn, duỗi cánh tay đỡ Khưu Ngạn lủi thẳng vào ngực mình y như luyện thiết đầu công, “Giời ạ, may là anh chưa ăn sáng, nếu không bị em thúc ra hết rồi.”

“Em cũng đi sắm đồ Tết đó,” Khưu Ngạn hưng phấn nói, ôm cổ Biên Nam, “Anh hai bảo cho em chọn thứ mình muốn ăn!”

“Vậy em muốn ăn gì?” Biên Nam bế nhóc đi vào sân, “Em còn ăn nữa, sao anh cảm thấy mới vài ngày không gặp mà em nặng lên nhiều thế này?”

“Em mập, còn cao nữa,” Khưu Ngạn đắc ý nói, “Bây giờ em cao nhì lớp nha.”

“Mập mà em thích vậy sao… mập nữa là không cô nào thèm.” Biên Nam tặc lưỡi.

“Không sợ nha,” Khưu Ngạn tựa cằm lên vai Biên Nam, lắc chân, “Em cảm thấy em mập cũng rất đẹp trai.”

Biên Nam cười cả buổi, suýt không bế được nhóc: “Em tự tin giống ai thế?”

Khưu Dịch đã rời giường, lúc Biên Nam đẩy cửa vào nhà, Khưu Dịch đang ngồi trò chuyện với bố Khưu.

Vừa thấy Biên Nam bước vào, bố Khưu nở nụ cười: “Chú đã bảo không cần mua điểm tâm rồi mà.”

“Chào chú ạ,” Biên Nam thả Khưu Ngạn xuống, đặt túi đồ ăn trong tay lên bàn, “Chú thích ăn há cảo ở cái tiệm đầu hẻm đúng không, lúc nãy con thấy chỉ còn vài xửng cuối cùng nên giật ngay, bà chị đứng sau lườm con mà con không dám quay đầu lại nhìn luôn.”

“Tốt thật, cuối tuần này muốn ăn há cảo khỏi cần giật rồi, rõ ràng hôm qua còn một xửng, vậy mà Khưu Dịch lại nhường cho người khác,” Bố Khưu lập tức đưa tay bốc một miếng ăn, “Lát nữa hai đứa đi đâu mua đồ thế?”

“Đi hội chợ đồ tết bên quảng trường, hôm nay là ngày cuối cùng, đến trưa là dọn hàng rồi,” Khưu Dịch nói, “Ăn xong đi qua là vừa lúc, bây giờ hàng hóa còn rẻ lắm.”

“Trong danh sách mà con soạn có mua gì tặng hàng xóm không?” Bố Khưu vừa ăn vừa hỏi.

“Có, con nghĩ hết rồi, không phải bố nói hộp bánh ngọt lúc trước nhà hàng con làm ăn ngon sao, mấy ngày tới nhà hàng sẽ làm tiếp, con đặt một mớ rồi, đến lúc đó cùng chia cho bọn họ.” Khưu Dịch đặt một ly sữa đậu nành trước mặt Biên Nam.

“Vậy chừng nào con qua chỗ chú? Có cần lấy thêm chút…” Bố Khưu suy nghĩ một chút lại hỏi.

“Để con xem ngày đã, bố đừng lo, con biết tính toán.” Khưu Dịch nói, quay sang nhìn Khưu Ngạn vì hưng phấn quá mà cầm bánh bao vừa ăn vừa xoay vòng vòng khắp phòng, “Em ăn hay là xoay? Chọn một đi.”

“Ăn.” Khưu Ngạn lập tức ngồi xuống bên bàn.

“Được rồi, lát nữa mấy đứa đi mua đồ, nhớ đừng mua quần áo lung tung, năm ngoái nhị bảo chọn cho bố một cái áo bông đỏ chót, bố mặc ở trong sân mà còn thấy xấu hổ.” Bố Khưu nói thêm một câu.

Biên Nam nghe vậy bèn phì cười, cười cả buổi trời.

Cậu vẫn không nói gì, cứ nghe bố Khưu và Khưu Dịch câu có câu không trò chuyện với nhau như thế.

Nội dung cuộc trò chuyện cũng chẳng có gì đặc biệt, nhưng vừa ăn vừa nghe như vậy lại tạo cho cậu một loại cảm giác vô cùng thoải mái, nghe cả ngày cũng không chán.

_____________

Tui mới chuyển nhà, chưa có mạng, đang ngồi up hàng làm sẵn ở tiệm net đây huhu =(( Có sai chỗ nào mọi người cứ nói tui có mạng sẽ onl chỉnh sau nhé ọ_ọ 

Chương 80

Tagged:

22 thoughts on “Sói Đi Thành Đôi – 79

  1. nibom18 19/03/2016 lúc 19:50 Reply

    Dùng nước rửa chén để giặt đồ. Tui chết mất. Sao Biên Nam không nghĩ đến chuyện đi mua bột giặt nhỉ?

    Like

    • Nana 20/03/2016 lúc 18:18 Reply

      Ý là ko có bột giặt sẵn nên tiện có cái gì lấy cái đó giặt luôn ấy mà :))

      Like

      • nibom18 20/03/2016 lúc 20:08 Reply

        tui hiểu. Nhưng nó ba trấm lắm. Giá kể có người đem đồ tui giặt như thế thì thà là tui không giặt. ლ(¯ロ¯ლ)

        Like

  2. watashiannhien 19/03/2016 lúc 19:51 Reply

    Da da tem này tem này ≧▽≦y hí hí lần đầu tiên bóc được tem (ಥ_ಥ) Nam cưng tưng tửng thật ra là người hay lo nghĩ và cô đơn quá. Đoạn Nam cưng nhìn nhà người ta coi tv làm mị thương ẻm ghê. Bạn trai nhỏ bé của Nam biết hết rồi cưng êi~~~ giấuu làm gì nữa~~~ khai thật rồi dọn về nhà chồng đi thôi (◕‿◕✿)

    Liked by 1 person

    • watashiannhien 19/03/2016 lúc 19:52 Reply

      Ơ~~ mị tưởng mị lấy được tem chớ (ಥ_ಥ) quê dễ sợ

      Like

    • Nana 20/03/2016 lúc 18:19 Reply

      Nam đóng đô ở nhà đại gia Dương luôn rồi, nhà Dịch chỗ đâu nữa mà nhét =)))))

      Like

      • watashiannhien 20/03/2016 lúc 23:28 Reply

        Đồng sàn cộng chẩm a~~ =)))) thích hơn làm osin cho anh Dương (✿´‿`)

        Like

  3. Kiara 19/03/2016 lúc 20:09 Reply

    Bạn Dịch yêu dấu, quả thật trình của Nam cưng quá kém để có thể qua mắt được bạn :v , dẫu sao bạn dẫn đầu top của tui cơ mà, thật đáng trông đợi.

    Tinh ý là điều tốt, hai bạn bù trừ cho nhau, giờ Nam cưng cù bất cù bơ rồi, mong bạn thương tình che chở, và tuyệt đối đừng có nói câu “đừng quá gần gũi với bố tôi” blah blah các kiểu nữa nha. Em nó rất tủi thân chuyện của bố ruột mình, không có Khưu thúc và em Ngạn làm khuây khỏa, đảm bảo sẽ rất thảm.

    P.S: Nam cưng ngốc, còn tự tin là qua mặt được Khưu Dịch, trình của cưng thì never nhé, xác định đi.

    Liked by 1 person

    • Nana 20/03/2016 lúc 18:22 Reply

      Nhìn cái tướng múa rìu qua mắt thợ của Nam mà thấy buồn cười dễ sợ, thiệt ngộ nghĩnh 😂 Mà người ta không muốn Dịch lo lắng cũng đúng thôi, Tết nhất rồi phải vui vẻ chứ nói ra làm hai bên rầu chung thì không nên, một mình mình rầu luôn phần của 2 người vậy =))

      Like

      • Kiara 22/03/2016 lúc 17:06 Reply

        Nam cưng đâu có muốn Dịch phải phiền luôn vì chuyện của mình, bạn Dịch có quá nhiều thứ để lo nghĩ rồi, cực khổ liên miên, cũng phải thương bạn ấy chứ.
        Nhưng Nam cưng quá gà, vậy mà còn tưởng mình qua mắt được người ta :v

        Like

  4. Kushiyo 19/03/2016 lúc 20:19 Reply

    “nghỉhả” => dính chữ nè
    Nói thiệt chứ dùng nước rửa chén giặt đồ cũng được mà, chỉ là đừng có lạm dụng thường xuyên thôi =))
    Giờ mới biết ở TQ 666 là nghĩa tốt nha, là kiểu lục lục lục nghe giống lộc lộc lộc đúng không. Cơ mà sao em cứ liên tưởng đến số của Satan (つД`)ノ
    Lạy hồn đại bảo kinh dị quá, nghe có tiếng của taxi qua điện thoại là biết địa chỉ rồi vạch bản đồ trong đầu rồi suy đoán luôn. Não thằng nhỏ chắc phải IQ 3 số chứ đùa… ( i _ i )
    NHỊ BẢO CƯNG QUÁAAAAAAAAAAAAAAA

    Liked by 1 person

    • Nana 20/03/2016 lúc 18:23 Reply

      Đại bảo là trùm đạp xe đón xe đi học đi làm các kiểu mà, nghe là biết nơi nào cũng là chuyện bình thường xD

      Like

  5. arthur vũ 19/03/2016 lúc 20:19 Reply

    dạo này zô = opera nên chậm như rùa…=> lười cm…. cơ mà lun ủng hộ cả nhà nhé…. thanks

    Liked by 1 person

  6. huyenhunnie1204 19/03/2016 lúc 20:35 Reply

    Khưu đại bảo công nhận nhạy dễ sợ, nghe 1 cái là biết bạn Nam ko ở nhà! Đoạn Nam cưng nói phía sau cũng ko còn bố thật đau lòng. Còn đoạn cuối đọc cảm thấy ấm lòng ghê…
    Cảm ơn chủ nhà, yêu ghê cơ!

    Liked by 1 person

  7. Tử Mộc 19/03/2016 lúc 21:13 Reply

    cô chuyển nhà lấy ck à? tui hnay cũng chuyển đồ mệt phờ râu…
    Hy vọng papa Biên Nam sớm tha thứ cho 2 bạn. BN cưng sớm cse vs anh iu đi ko thì anh nhà lại lo lắng đâu đâu…

    Like

    • Nana 20/03/2016 lúc 18:24 Reply

      Chuyển nhà thôi chứ cô suy luận sao mà chuyển nhà = lấy chồng thía :))) Nói chứ cũng nôn lấy lắm rồi mà chưa anh nào rước tuôi :'(

      Like

      • Tử Mộc 21/03/2016 lúc 07:38 Reply

        Cô cứ bình tĩnh. Là của mềnh rồi nó sẽ tới. :'( Sao cô vs tôi đồng cảnh ngộ ghê. Cơ bản t thấy chuyển nhà dê liên tưởng tới điều đó

        Like

  8. Sony 19/03/2016 lúc 21:20 Reply

    #emrấtmuốncmtchotửtếnhưngmàđuốiquá
    À chị Na nè, “vậu mà KD lại nhường…” –> “vậy mà…” :v

    Like

  9. Bop108 21/03/2016 lúc 13:42 Reply

    Thế là đêm 30 a Nam không bơ vơ rồi xD. Đại bảo cũng tinh tế quá đi, a Nam ngốc nhà tui cứ tinh vi là mình che giấu tài tình lắm=)))
    Mà chả hiểu nghĩ gì đi dùng nước rửa bát giặt quần áo, toi chết mấy=))))) đúng là tên thiếu kiến thức căn bản mà 😂😂😂

    Like

  10. […] 76 | Chương 77 | Chương 78 | Chương 79 | Chương […]

    Like

  11. yahikotakani 22/03/2016 lúc 12:23 Reply

    Ôi, thích Dương đại gia ghia~~~~

    Like

  12. Frozenworld53 23/03/2016 lúc 04:09 Reply

    (¯―¯٥) Ôi Nam cưng yêu dấu, đọc chương này xong ta thấy xấu hổ dùm cưng ghê, trình độ nói dối của cưng quá tệ rồi!

    (¬‿¬) Ngược lại ta có lời khen bạn Dịch thông minh đáo để lắm, cứ như Conan ấy, Dịch chỉ thiếu mỗi khả năng đặc biệt của Conan thôi.

    (⊙▽⊙) Mà ông Dương Thật Nhàm Chán này cũng hay nhỉ, có nhà cao cửa rộng vậy mà ko ở, lại đi co ro ở quán của mình?!

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: