Đường cũ ngắm hoàng hôn – 2 + 3

Đường cũ ngắm hoàng hôn

Tác giả: Bắc Nam

Thể loại: hiện đại, công ngầu x thụ nhoi, vườn trường + xã hội, 1×1, HE

Biên tập: Nana

***

Chương 2

Lâm Du Châu nói quả không sai, mấy ngày nay có mưa.

Vẫn là tòa nhà đó, vẫn là mái hiên đó, nhưng dù đã trở thành dù của người khác. Phí Nguyên nhét tay vào túi quần không nhúc nhích, nhìn từng nhóm bạn cùng lớp đi ra ngoài.

Lộ Kha Đồng không nhanh không chậm bước xuống lầu, sau đó thong thả vênh váo đứng bên cạnh Phí Nguyên, nói: “Cậu nói xem sao cậu theo chủ nghĩa cơ hội quá vậy? Chẳng lẽ cậu còn ảo tưởng mình không đến lớp, định xài trộm dù của mình nữa nên không tự mang dù theo?”

Phí Nguyên đột nhiên nhích lại gần, cười như không cười nói: “Tôi còn tưởng cậu là con gái, đến lúc đó mình cầm dù đi chung trông đẹp biết nhường nào, ai biết cậu là con trai chứ.”

Lộ Kha Đồng nổi cáu: “Dẹp đi, cho dù cậu là con gái, người ta cũng không đi chung với cậu đâu!”

Nói đoạn bung dù bước vào trong mưa, có bạn học đi ngang qua nói: “Lộ Lộ, lại xài dù hoa nhỏ của cậu hả.” Lộ Kha Đồng vẫn chưa nguôi giận, giận cá chém thớt nói: “Thì sao chứ? Mẹ mình mua cho mình, mình thích đó!”

Nhìn Lộ Kha Đồng đi xa dần, Phí Nguyên nhịn không được muốn cười, cậu nhóc này cầm dù hoa nhỏ trông cũng mẹ nó hợp đấy chứ.

Tài xế chờ ở cổng trường, Lộ Kha Đồng lên xe rồi bắt đầu ăn nhóp nhép, tài xế bảo cậu ăn ít thôi, kẻo về đến nhà ăn không ngon. Lộ Kha Đồng lắc đầu: “Không về đâu, đến nhà Khưu Lạc Dân.”

Nhà Khưu Lạc Dân cũng là điển hình của nhà rộng nhiều tiền ít người, sau khi đến nơi, Lộ Kha Đồng bay thẳng vào phòng game, vừa đẩy cửa đã nhìn thấy Khưu Lạc Dân đầu quấn băng vải ngồi chơi game.

“Anh đúng là não tàn chí kiên, mau thêm em vào với.”

*Não tàn chí kiên: Não tàn nhưng ý chí kiên cường.

Khưu Lạc Dân bấm pause: “Cưng còn biết đến thăm anh à? Lúc anh nằm viện cưng chết ở xó nào, anh nhập học rồi mà còn ở nhà chờ cưng qua đây canh giường nè.”

Lộ Kha Đồng ngồi xuống: “Em sợ kẻ thù của anh đến bệnh viện trả thù, lỡ làm em bị thương thì tính sao.”

“Má, không nhắc tới chuyện đó thì anh đây còn cho chơi chung nhá.” Khưu Lạc Dân cũng không phải học sinh ba tốt gì cho cam, chỉ là lần này đụng trúng thứ dữ: “Anh chỉ chọc thỏ trắng nhỏ trong lớp một tí, ai ngờ sói xám to lớp kế bên lại là thanh mai trúc mã của cậu ta, trùng hợp thế chứ lại.”

Lộ Kha Đồng hết hồn: “Mới chọc một tí đã vỡ đầu? Anh thật sự không có hấp diêm người ta sao?”

Khưu Lạc Dân lại đau đầu: “Cưng tới đây với mục đích gì, làm anh tức mình hả? Nói chứ anh đời nào lại hấp diêm con trai.”

“Cái gì cơ?” Hôm nay Lộ Kha Đồng toàn trợn mắt há mồm, cậu mở to mắt nhìn Khưu Lạc Dân: “Con trai? Thỏ trắng nhỏ là con trai? Vậy sói xám to cũng là con trai? Thế tức là thanh mai trúc mã chơi gay rồi!”

Khưu Lạc Dân nói: “Anh chỉ tò mò thôi, tại trong lớp đều loan tin thỏ trắng nhỏ là cái loại đàn đúm hư hỏng….”

Lộ Kha Đồng bị sốc, lúng ta lúng túng nói: “Trường trọng điểm bọn em chỉ lo học thôi nha, em không chơi với anh nữa, em phải về nhà học bài.”

“Cưng sao vậy, bị dọa hả?” Khưu Lạc Dân đưa Lộ Kha Đồng xuống lầu, miệng vẫn còn giải thích: “Anh chỉ tò mò thôi chứ không phải thích con trai thật, nếu anh thích con trai thì chắc chắn sẽ thích cưng rồi, đúng không?”

Lộ Kha Đồng xoay người lại, ánh mắt thế mà lại có chút đau thương: “Khưu nhi, nếu anh thích con trai thì đừng tìm bạn gái, còn không hại người sẽ bị quả báo đó.”

Nhìn Lộ Kha Đồng đi xa, Khưu Lạc Dân có cảm giác nhảy xuống sông cũng rửa không sạch.

Ôn Ngưng ở nhà học nướng bánh, biến đổi nhiều cách đa dạng phục vụ con trai, Lộ Kha Đồng đưa mắt nhìn lên lầu, coi bộ Lộ Nhược Bồi lại không về. Cậu thay quần áo vào phòng bếp, nằm sấp trên kệ bếp mắng ba mình.

“Ba con bận việc mà, với lại mấy ngày nay con bị bệnh ba con ở nhà suốt còn gì.”

“Mẹ không giận hả?” Lộ Kha Đồng đi tới sau lưng Ôn Ngưng lắc lắc vai đối phương, giọng đầy xót xa: “Sao lúc trước mẹ lại gả cho ba chứ, người như ba nên cô độc sống quãng đời còn lại.”

Ôn Ngưng thấp giọng quở trách: “Lộ Lộ!”

Lộ Kha Đồng chán nản lên lầu làm bài tập. Cậu mở sách giáo khoa thừ người ra, đọc không vô, thế nên gửi tin nhắn vào nhóm chat của nam sinh trong lớp, hỏi cuối tuần có ai muốn đi đá bóng không.

“Đá đá đá, không được tới muộn nha.”

“Có mày thích tới muộn chứ ở đó mà nói.”

“Tao vừa mua giày đinh dăm, cuối tuần xử đẹp tụi mày.”

“Ê có muốn rủ Phí Nguyên theo không?”

Mới vừa làm bạn học hai ngày, vẫn chưa quen thân lắm, người nói chuyện nhiều nhất với Phí Nguyên chính là Lộ Kha Đồng, nhưng mà hai người cũng chẳng nói gì thân thiện lịch sự với nhau. Lớp trưởng nói: “Lộ Lộ, cậu hỏi thử xem cậu ấy đi không?”

Lộ Kha Đồng trả lời ngay tắp lự: “Bạn đó nói bản không đi.”

Lúc này trong nhóm có người nói: “Không thì khỏi rủ, nghe nói thằng đó dữ dằn lắm.”

Những người khác hết sức tò mò, hoặc vì tuổi trẻ ngông cuồng nên cảm thấy chỉ là dóc tổ mà thôi. Cả bọn liên tục hỏi dò, bạn học kia đành phải kể tiếp: “Bạn học cấp hai của tao học chung trường với thằng đó, đều là Nhị Trung, hình như thằng đó đánh nhau bị đuổi học.”

Lộ Kha Đồng thở dài, bấm gọi ngay cho Khưu Lạc Dân.

“Gì nữa vậy? Anh thật sự không có thích con trai.”

“Kệ anh chứ,” Lộ Kha Đồng sắp bẻ gãy bút bi, nói: “Sao học sinh trường anh thích đánh nhau quá vậy? Trường em mới vừa nhận một người bị bên anh đuổi nè, em thấy rầu giùm anh quá.”

Khưu Lạc Dân thuận miệng hỏi: “Ai thế?”

Lộ Kha Đồng cau mày đáp: “Tên Phí Nguyên.”

“Đậu má!” Khưu Lạc Dân thình lình hét toáng lên, tiếp theo phải nói là nhổ bật được gốc dương liễu luôn: “Chính là nó! Thanh mai trúc mã của thỏ trắng nhỏ! Lộ Lộ xử nó cho anh!”

*Nhổ bật gốc dương liễu: Bắt nguồn từ Thủy Hử, kể về sự tích Lỗ Trí Thâm nhổ bật gốc dương liễu ở trước chùa Trấn Quốc để thu phục một đám lưu manh.

Trước mắt Lộ Kha Đồng bỗng tối đen: “Anh coi như em chết ở khu phục vụ rồi đi.”

Nhóm chat vẫn đang bàn tán xôn xao, càng loan tin càng kỳ dị, song dường như không ai chịu phục, lớp trưởng gửi số điện thoại của Phí Nguyên vào nhóm, nói: “Có ai liên hệ với cậu ta chưa?”

“Không có.”

“Thôi tao ngại lắm.”

“Không nhớ số.”

Sau cơn mưa trong sân lạnh ngắt, Phí Nguyên gập chân ngồi trên ghế lau xe máy, gần mười hai giờ Thẩm Đa Ý mới trở về, sau đó hai người cùng lau chung.

Thẩm Đa Ý nói: “Cậu thay bóng đèn rồi hả? Mình vừa vào đầu hẻm đã thấy trong sân sáng trưng.”

Phí Nguyên không đáp, hỏi: “Sao về muộn vậy?”

“Tan học xong đi làm thêm, làm ở siêu thị 24 giờ.” Thẩm Đa Ý lau thật kỹ lưỡng, nhẹ giọng hỏi: “Cậu qua trường mới ổn chứ?”

Phí Nguyên nói: “Rất ổn.”

Di động đặt trên bàn thỉnh thoảng rung một cái, gom lại cũng hơn mười tin nhắn. Phí Nguyên lau xong rửa tay, cầm di động mở ra xem, gần như toàn là: Chào cậu, mình là người này người nọ, ngồi ở hàng mấy ghế số mấy, rất hân hạnh được làm quen với cậu.

Vừa chuẩn bị tắt máy, một tin nhắn khác lại đến: Bạn đằng sau, cuối tuần có muốn đi đá bóng không? Nếu kỹ thuật tệ quá thì coi như đây chưa nói.

Phí Nguyên nhìn vài giây mới nhận ra là ai, sau đó trả lời “được”. Thẩm Đa Ý nhìn Phí Nguyên, nói đùa: “Cười gì thế, có phải quen bạn nữ xinh xắn nào không?”

Phí Nguyên khôi phục dáng vẻ mặt không biểu cảm, nhưng dường như trong mắt vẫn còn vương ý cười. Bạn nữ xinh xắn gì chứ, chỉ là một tên ngố xinh xắn mà thôi, họ Lộ, Lộ Kha Đồng.

Ngũ hành thiếu Mộc thật sao, Phí Nguyên lưu số vào máy, ghi hai chữ: Cây non.

______________

Chương 3

Cuối tuần nam sinh trong lớp hẹn nhau đến trung tâm thể dục đá bóng, người còn chưa đến đông đủ, có đứa khoe giày chơi bóng mới, có đứa xoạc chân làm nóng người. Lộ Kha Đồng ngồi chồm hổm dưới đất xỏ dây giày, xem giày như Phí Nguyên, xỏ thủng bụng tên đó luôn.

Lòng thầm nghĩ: Khưu ơi, xem như em báo thù cho anh rồi nè.

Ngoài cổng đột nhiên truyền đến tiếng ầm ầm chói tai từ xa đến gần, nghe là biết băng đảng đua xe lái xe máy tới, có người bắt đầu ồ lên kinh ngạc, Lộ Kha Đồng vẫn tập trung xỏ dây giày, không ngẩng đầu lên.

Phí Nguyên phóng xe máy vào từ cổng chính, giống như muốn tông chết cả bọn vậy, chờ khi sắp gây án mạng mới thình lình quay đầu xe, làm một cú trượt bánh sau, đã thế còn nhắm bô xe về phía Lộ Kha Đồng.

Lộ Kha Đồng ngửa đầu hét to: “Có đạo đức không vậy!”

Những người khác vây quanh trầm trồ trước chiếc xe máy, Phí Nguyên xuống xe đi tới trước mặt Lộ Kha Đồng, chọc ghẹo: “Từ đằng xa đã thấy em nhỏ nào ngồi chồm hổm ở đây, tôi còn tưởng ai nữa chứ.”

Lộ Kha Đồng không lên tiếng, Phí Nguyên đá đá giày trong tay cậu, hỏi: “Bạn đằng trước, câm rồi à?”

“Nói chuyện với cậu mắc công đau cổ họng, người ta quý giá lắm chứ đùa.” Lộ Kha Đồng đúng là nhỏ hơn đám bạn học này hai tuổi, cậu chỉ mới mười lăm.

Phí Nguyên ngồi xổm xuống, cầm một chiếc giày khác xỏ giúp Lộ Kha Đồng. Bấy giờ lớp trưởng chạy tới, nói với ánh mắt sùng bái: “Phí Nguyên, mình thêm cậu vào nhóm rồi đó, nhanh lên nhanh lên.”

Lộ Kha Đồng liếc mắt khinh bỉ: “Hôm nào đây lái chiếc xe ba gác tới cho mấy người sáng mắt ra.”

Sau khi vào nhóm, Phí Nguyên tìm được Lộ Kha Đồng, cậu mở ra xem kỹ thông tin, bỗng nhiên cảm thấy bạn nhỏ này hơi bị trẻ con thật. Chẳng hạn như áo thun cổ lật buộc hết các nút, rồi chẳng hạn như mặt nhỏ nhắn trắng trẻo non choẹt.

sd5

Áo thun cổ lật

“Bạn đằng trước, làm đàn em của tôi đi.”

Lộ Kha Đồng lườm Phí Nguyên, nếu tròng mắt có thể nói chuyện, vậy chắc chắn là câu chửi thề: “Biết ba mình là ai không?”

Phí Nguyên giả bộ ngây thơ: “Thị trưởng à?”

Lộ Kha Đồng cười lạnh một tiếng: “Coi chừng bị hù chết, ba mình làm trong đội quản lý trật tự đô thị đó.”

Trận bóng bắt đầu, vốn dĩ sự si mê dành cho băng đảng đua xe ngầu bá cháy của mọi người vẫn chưa phai nhạt, chờ Phí Nguyên đá vào hai trái liên tiếp, cả bọn mẹ nó phục sát đất.

“Tao đã bảo thằng này dữ dằn lắm rồi mà…”

“Cái này là phát rồ luôn ấy chứ.”

“Đừng ai cản tao, tao phải kết nghĩa kim lan với cậu ta.”

Lộ Kha Đồng chạy lăng xăng cả buổi cũng không chạm được bóng, thừa dịp mọi người phân tâm, cậu rê bóng tiếp tục chạy lăng xăng, ánh mặt trời ngày càng chói chang, có thể thấy rõ cái bóng đuổi theo phía sau.

Lộ Kha Đồng roẹt một cái dừng lại, người phía sau đuổi theo chưa kịp chuẩn bị, lồng ngực va vào lưng Lộ Kha Đồng.

Lần đầu tiên thấy người rê bóng còn phanh lại, Phí Nguyên theo quán tính ôm lấy cây non trước mặt, mũi đập vào sau ót Lộ Kha Đồng, chạm phải mái tóc mềm như nhung.

“Cho người ta đá vào một trái thì có bị sao không?!”

Lộ Kha Đồng giãy khỏi lồng ngực của Phí Nguyên hét om sòm, xem ra hết nhịn nổi Phí Nguyên rồi. Phí Nguyên chống nạnh lùi ra sau hai bước, cười nói: “Rồi đó, cậu đá đi.”

Đồng đội từ đằng sau chạy tới, Phí Nguyên cản lại, nói: “Để cho Tiểu Lộ Lộ đá vào một trái, không ai được giành đấy.”

Lộ Kha Đồng đá bóng vào khung thành, sau đó quay đầu bỏ đi, tức muốn xì khói, đây rõ là sự sỉ nhục cực kỳ lớn.

Phí Nguyên huýt sáo một tiếng, tiếp tục đá với mọi người, chỉ một buổi sáng đã giành được nửa giang sơn trong lớp. Lộ Kha Đồng ra khỏi trung tâm thể dục, quay đầu lại nhìn thế mà chẳng thấy ai đuổi theo mình.

Lên taxi cũng không biết đi đâu, Lộ Kha Đồng nói: “Tìm tiệm net nào lớn một chút cho cháu xuống là được.”

Lộ Kha Đồng cúi đầu chơi di động, bụng tức anh ách, hoàn toàn quên mất mình là người đòi đá bóng vào. Cậu ghi chú lại trong lòng, họ Phí bảo mình làm đàn em, còn dùng bô xe nhả khói vào mặt mình, còn khinh thường kỹ thuật đá bóng của mình, giận đến mức mình gieo vần luôn.

Tức tối ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, gương mặt nhỏ nhắn của Lộ Kha Đồng tức thì tối sầm. Trước cửa một nhà hàng riêng tư không bắt mắt, Lộ Nhược Bồi và ai đó ăn xong vừa nói vừa cười đi ra, song người kia chỉ có bóng lưng, Lộ Kha Đồng không thấy rõ.

“Không đi tiệm net nữa.”

Tài xế hỏi: “Vậy đi đâu?”

Lộ Kha Đồng lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ: “Đến Tòa thị chính, cháu phải khiếu nại.”

Lộ Kha Đồng ngồi trong phòng tiếp khách đợi gần nửa tiếng, Lộ Nhược Bồi mới về tới. Thấy cậu, Lộ Nhược Bồi hơi bất ngờ, bèn bảo thư ký đi mua đồ ăn vặt và trái cây. Lộ Kha Đồng hỏi thẳng: “Ba vẫn không bỏ tật xấu à?”

“Ra ngoài trước đi.” Lộ Nhược Bồi sầm mặt, ông nuông chiều Lộ Kha Đồng, nhưng không có nghĩa là sẽ không nổi nóng.

“Vâng, thị trưởng Lộ.”

Giọng Lộ Kha Đồng không lớn, thậm chí còn rất nhẹ nhàng: “Ba cười vui quá ha.”

“Lộ Lộ, con đừng kiếm chuyện.”

“Con làm gì?” Lộ Kha Đồng đứng lên, đỏ mắt nói: “Nếu đi với đàn ông vui như vậy, tại sao ba lại kết hôn? Tại sao lại sinh con?”

Lộ Nhược Bồi mệt mỏi hít một hơi, nới lỏng cà vạt: “Lộ Lộ, con còn nhỏ lắm.”

Trong nhà bao giờ cũng trống huơ trống hoác, Ôn Ngưng không thường xuyên ra ngoài, chăm nom nhà kính trồng hoa đã tốn phần lớn thời gian trong ngày của cô, ông xã quá bận ít trở về, con trai quá nhoi chạy loạn suốt ngày, Ôn Ngưng cũng không tức giận.

Bị tài xế đưa về nhà, Lộ Kha Đồng ỉu xìu bậm môi đi vào nhà kính ngửi lần lượt từng chậu hoa, trông điệu bộ cứ như hít thuốc phiện. Thấy vậy, Ôn Ngưng cười hỏi: “Cái nào thơm nhất?”

Cậu hít hít mũi: “Không thơm bằng cánh gà.”

Ôn Ngưng đặt bình tưới nước xuống: “Vậy tối nay nấu cánh gà.”

“Dạ, con thích ăn lắm.” Trong lòng bức bối khó chịu, Lộ Kha Đồng lại bổ sung một câu “con cảm ơn mẹ”. Ôn Ngưng cảm thấy hôm nay Lộ Kha Đồng thật kỳ lạ, bèn bảo cậu cứ như con nít vậy.

Lộ Nhược Bồi cũng nói cậu còn nhỏ, nhỏ ư? Cậu mười lăm tuổi rồi.

Lộ Kha Đồng mười lăm tuổi, ghê tởm nhất chính là ba mình chơi đàn ông.

Ngõ hẻm trước ba giờ là yên tĩnh nhất, nhà nhà đều đang ngủ trưa, Phí Nguyên lái xe máy chạy từ đầu hẻm đến cuối hẻm có thể đánh thức láng giềng cả khu, bị họ mắng cho mấy câu.

Phí Đắc An cầm ấm tử sa đi ra sân: “Tỉnh thì đừng ngủ nữa, qua đây qua đây, chơi bắt A đỏ đi.”

*Bắt A đỏ: một trò chơi đánh bài, A là con át.

Bốn người chơi bắt A đỏ phải có mười bốn người vây quanh nhìn, Phí Nguyên vào phòng làm bài tập, do quá ồn nên cuối cùng cũng không làm được. Cậu lấy di động ra nhìn nhóm chat, tất cả mọi người đều đang kêu gọi Lộ Kha Đồng.

“Lộ Lộ, giận thiệt hả?”

“Đừng nha, thứ hai đem bánh bao thịt mẹ mình hấp cho cậu ăn.”

“Còn không lên tiếng nữa là mình phát lì xì đó.”

*Phát lì xì là một tính năng gửi tiền của WeChat. Theo đó, người dùng WeChat có thể chuyển một lượng tiền nhất định từ tài khoản ngân hàng của mình vào một số “phong bao lì xì” mong muốn, hay e-hongbao. Những e-hongbao này sau đó được gửi dưới dạng thư tới người nhận, và người nhận có thể mở thư để nhận được một số tiền lì xì nhất định.

Phí Nguyên được xem là kẻ đầu têu, nhưng chẳng đời nào cậu đi dỗ dành cả. Phí Nguyên bấm tắt di động tiếp tục đọc sách, cho dù đọc không vô cũng phải đọc.

“Đến đây! Lấy tiền đi!” Giọng nói oang oang của Phí Đắc An ở ngoài sân truyền vào tai, cuối cùng Phí Nguyên buồn bực khép sách lại.

Lộ Kha Đồng nằm trên giường xem ảnh cũ, mình mặc quần yếm cưỡi ngựa, mình và Ôn Ngưng cùng nhau chèo thuyền, ba mình đứng trước suối phun… Cậu lại nhớ đến dáng cười của Lộ Nhược Bồi khi ấy, vừa chân thật vừa đáng ghét.

Bỗng nhiên rất muốn biết, nếu Lộ Nhược Bồi biết mình cũng chơi đàn ông thì sẽ thấy thế nào.

Mừng vì cha nào con nấy, tự hào vì trò học từ thầy mà còn giỏi hơn thầy, hay là buồn nôn giống mình nhỉ.

Di động đặt bên cạnh gối đầu rung lên, nhận được một tin nhắn mới, tên hiển thị là “Bạn đằng sau”, mở ra xem chỉ thấy hai chữ, Lộ Kha Đồng gần như có thể tưởng tượng được gương mặt thiếu đòn của Phí Nguyên thông qua hai chữ đó.

“Giận hả?”

Nhìn chằm chằm tin nhắn kia, Lộ Kha Đồng vắt não tự hỏi, cớ gì bạn nối khố của mình bị đánh cho vỡ đầu, cớ gì mình lại còn bị bắt nạt. Mình phải trả thù, tốt nhất là một công đôi việc, vừa trả thù vừa rửa hận, quan trọng là chọc cho Lộ Nhược Bồi tức chết luôn.

Sau khi biên soạn tin nhắn gửi trả lời, Lộ Kha Đồng lại biến thành một tên ngốc không nên thân. Cậu mở note ra ghi lại, bước đầu tiên của hành động là quấy nhiễu suy nghĩ của đối phương. Hành động này được mang tên buôn bán tình yêu.

Phí Nguyên nhìn tin nhắn, thoát ra rồi mở lại, sau đó thoát ra rồi mở lại lần nữa, còn tưởng máy mình bị nhiễm virus, nếu không thì là Lộ Kha Đồng trúng tà.

“Nghe nói cậu thích con trai, vậy cậu thích mình không?”

_________

Trời ơi Lộ ơi sao làm trò mất giá vậy em, hết nói à =)))))) Khưu Lạc Dân lớn tuổi hơn Lộ Lộ, mà cũng như một người anh trai kiêm bạn thân của Lộ Lộ nên xưng anh-cưng cho thân thiết, anh-em thì dành riêng cho Phí đẹp trai thôi hihi =))))  

Chương 4 + 5

Tagged:

32 thoughts on “Đường cũ ngắm hoàng hôn – 2 + 3

  1. […] 1 | Chương 2 + Chương 3 | Chương 4 | Chương […]

    Like

  2. dtthaozoe 23/02/2017 at 18:18 Reply

    Má ơi, em.nó vừa ngây thơ, vừa nhoi, vừa nhang nhẩu ẩu đoảng. Đừng hỏi sao sau này tan nát đời hoa cúc nhé cưng :))

    Liked by 1 person

  3. phamkhanhlinh99 23/02/2017 at 18:51 Reply

    ngốc thế này thì bị cướp mất t(r)ym là phải roài Lộ ơi, cố lên em
    *1 phút mặc niệm cho em*

    Liked by 1 person

  4. tieulam 23/02/2017 at 19:22 Reply

    Anh Khưu vs bạn trúc mã của bạn Nguyên có gì hơm ế ;))
    Lộ Lộ cưng quá à, muốn nựng quá >\\\\\\______<

    Liked by 2 people

    • Nana 23/02/2017 at 19:50 Reply

      Khưu Lạc Dân chắc là người thẳng nhất truyện này đó =))))))

      Like

      • tieulam 23/02/2017 at 20:25 Reply

        Vậy hở, vại mà tưởng có cp khác sắp ra đời chớ, ai biểu thẳng mà còn đi chọc tiểu bạch thỏ :))))))

        Liked by 2 people

        • Nana 23/02/2017 at 20:27 Reply

          Cp khác thì cũng có (ko tính ba Lộ), yên tâm =))))))

          Like

          • tieulam 24/02/2017 at 09:16 Reply

            :)))) ôi, tại thấy cp này tiềm năng :)))

            Like

            • Nana 24/02/2017 at 10:20 Reply

              Tui cũng thấy có tiềm năng mà haha ý trời đã định Khưu thẳng rồi =))))) Nói chứ Khưu mà cong thì phải thích Lộ trước chứ dễ gì đến phiên Thẩm Đa Ý =)))))

              Like

  5. Mei Ting 23/02/2017 at 19:23 Reply

    Hahaha, hí hí, nhoi thiệt, thiệt nhoi nha, mình vừa đọc vừa nhoi luôn, rất phấn khích (๑>◡<๑)

    Liked by 1 person

  6. huong96 23/02/2017 at 20:12 Reply

    Sau này em yêu anh thì chết nhá!!!!

    Like

    • Nana 24/02/2017 at 10:35 Reply

      chết trong hạnh phúc :v

      Like

  7. Tui thích há cảo 23/02/2017 at 22:38 Reply

    Phụt hahahahaha coi bộ nhiều CP lắm ấy nhỉ

    Like

    • Nana 24/02/2017 at 10:35 Reply

      có cp phụ nhưng không nhiều đâu :))

      Liked by 1 person

      • Tui thích há cảo 24/02/2017 at 11:44 Reply

        Hai là nhiều rồi nhỉ

        Like

  8. Dạ Lang 23/02/2017 at 22:58 Reply

    Cái này đúng là oan gia ngõ hẹp, Lộ cưng sao cưng lại tự mình nhảy vào hố cho người ta bắt nạt thế hả =))) mua bán tình yêu, cưng mua bán kiểu này lỗ quá rồi.

    Liked by 1 person

    • Nana 24/02/2017 at 10:36 Reply

      lỗ hay lời thì phải xem tiếp đã =))))))

      Like

  9. 小旗天风流 24/02/2017 at 14:21 Reply

    //“Đừng ai cản tao// <= câu này hồi cấp 3 hay nghe nhất =)))) thằng này kêu thằng khác ôm, à nhầm, kéo tay từ đằng sau, nói chung là giữ lại đó, rồi quơ quào tay tính đánh đứa nào đó, vừa quơ vừa gào "mày đừng cản tao, để tao đập nó" =))))))))))))
    Chậc, nói ba mình thế, bảo s ko bị "quả báo" =))))))
    Bợn chẻ Nguyên đứng máy luôn rồi =))))))))))))))))

    Liked by 1 person

  10. Frozenworld53 25/02/2017 at 06:39 Reply

    Σ( ° △ °|||) Thôi rồi, thằng nhỏ bán thân đi rồi. Thấy anh ngầu lòi kia không, chọc giận cưng còn không thèm dỗ kìa. Lỗ vồn rồi Lộ Lộ ơi!

    (¯―¯٥) Sao nhà Lộ Lộ lại chơi trò giấu diếm thế nhỉ? Cứ nói thẳng ra thì cũng chỉ khiến Lộ cưng nổi bão là cùng chứ gì.

    Like

    • Nana 25/02/2017 at 19:42 Reply

      Nổi bão là chuyện nhỏ, sợ người mình yêu thương bị tổn thương thôi…

      Liked by 1 person

      • Frozenworld53 27/02/2017 at 05:46 Reply

        (¯―¯٥) Theo kết quả của bao nhiêu năm trời đọc shoujo của ta thì có vấn đề mà không nói sớm thì chỉ sợ kỳ kèo càng lâu mâu thuẫn càng lớn mà thôi.

        Like

  11. Mộng Tư 26/02/2017 at 17:26 Reply

    “Giận hả?” Lộ Lộ thấy câu này nó thiếu đòn sao chứ tôi thì thấy nó cưng hết sức, hí hí, vừa dễ thương vì có cái gì đó nó ngượng ngượng ( ≧ ε ≦ ) . Bởi mới nói cái bạn Phí Nguyên này lo người ta giận thiệt mà cứ thích làm bộ vô tình không à =))))) (๑¯△¯๑)
    Tôi có cảm giác Lộ Lộ nhắn câu này xong là chính thức mở cuộc theo trai không lối về rồi =))

    Liked by 1 person

  12. Cây non nhoi quá nhiều, bố bạn ý cũng thật vất vả.

    Like

  13. Quỳnh Chubee 08/03/2017 at 22:22 Reply

    Tui chỉ muốn hỏi bạn thẩm đa ý kia có chân nào với anh công của em Lộ ko zạ…

    Like

  14. Người Qua Đường Đẹp Lồng Lộn Giáp 25/04/2017 at 14:56 Reply

    Truyện này t gét nhất là ba lộ, yêu đàn ông thì đừng có kết hôn. Đàn ông hèn nhát.

    Like

    • Nana 25/04/2017 at 14:58 Reply

      Chưa đọc hết ko nên phán vậy nha 💁🏻

      Liked by 1 person

  15. jasles49 31/05/2017 at 01:05 Reply

    Tui cũng tiếc cp Khưu Thẩm quá đi!

    Like

  16. Critique 12/06/2017 at 10:00 Reply

    Cutoe hạt me quá =))))

    Like

  17. sparklingreyes 30/06/2017 at 11:06 Reply

    Lộ ơi ck em hung hãn thì ai cũng biết, nhưng ba má ck em còn hung hơn đó, khổ thưn cây nhỏ (◡‿◡✿)

    Liked by 1 person

  18. ruadaika 01/01/2018 at 12:02 Reply

    Thích style viết của tác giả vs style dịch tr của bạn ghê :3 <3

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: