Đường cũ ngắm hoàng hôn – 7 + 8

Đường cũ ngắm hoàng hôn

Tác giả: Bắc Nam

Thể loại: hiện đại, công ngầu x thụ nhoi, vườn trường + xã hội, 1×1, HE

Biên tập: Nana

***

Chương 7

Gần đây thời tiết khá ấm áp, Lâm Du Châu đổi bữa sáng từ cháo gạo nóng hổi thành sữa đậu nành ấm, Phí Đắc An nói thứ này không no bụng được, tay lại liên tục múc thêm một chén.

“Được rồi, hơn nửa tháng không hỏi mày, mày với bạn học chơi chung được không?”

Phí Nguyên mặc áo ngắn tay vào, nói: “Cũng được, không được thì đánh một trận, mẹ khỏi lo.”

May mà Lâm Du Châu không nghe thấy, nếu không ắt sẽ cằn nhằn đến khi cậu đi mới thôi. Ăn xong mặc áo khoác vào, ngón tay móc chìa khóa xe chuẩn bị đi học, Phí Nguyên đã quan sát kỹ rồi, cửa hàng tiện lợi đối diện trường học rất thích hợp để đậu xe.

Thẩm Đa Ý ở trong nhà chỉ nghe tiếng Phí Nguyên ra cửa, nhưng ông cậu ăn cơm chậm, chờ Thẩm Đa Ý hối hả dọn xong chén đũa, Phí Nguyên đã lái xe đi mất rồi.

Tài xế sắp bị Lộ Kha Đồng làm phiền chết, khi thì bảo đón, khi thì không cho đón, không có quy luật gì hết. Đến trường học, Lộ Kha Đồng trịnh trọng nhắc lại lần nữa, sau này chỉ đưa chứ không đón.

“Có phải tan học cháu lại muốn đi chơi không?”

“Thì không tan học làm sao đi chơi được.” Lộ Kha Đồng nói như đúng rồi, sau đó đeo cặp xuống xe.

Tuần này không làm trực nhật, cũng không có bài tập phải làm, đi cửa sau vào thấy Phí Nguyên đã đến, Lộ Kha Đồng rón rén đi tới sau lưng vỗ vai Phí Nguyên, hớn hở nói: “Phí Nguyên! Buổi sáng tốt lành không!”

Phí Nguyên không quay đầu lại, chờ Lộ Kha Đồng ngồi xuống mới trả lời: “Không gọi anh đại à?”

Lộ Kha Đồng lại xoay người nằm sấp trên bàn người ta, nói: “Không gọi, em đã nói rồi mà, đúng không?”

“Đúng gì mà đúng.” Lười chọc con nít vào sáng sớm, Phí Nguyên đá ghế của Lộ Kha Đồng để cậu xoay qua chỗ khác. Lộ Kha Đồng xoay qua chỗ khác rồi lại nằm ngả ra sau, gáy gối lên mép bàn.

Phí Nguyên đặt một cây bút lên vị trí nhân trung của Lộ Kha Đồng, Lộ Kha Đồng chu miệng kẹp bút lại. Lớp trưởng kiểm tra vệ sinh xong đi từ hành lang ngang qua hai người họ, nói: “Lớp này là lớp mười một, hai đứa bây nhảy lớp từ mẫu giáo lên đây à?”

sd4

Vị trí nhân trung như hình.

Tiết thứ tư là Toán, Lộ Kha Đồng chờ mong suốt buổi sáng, cậu mới vừa đầu tư hai nghìn đồng lận mà. Chuông reo rồi mà thầy vẫn chưa tới, đợi gần một phút mới nghe tiếng giày cao gót.

Cô giáo tiếng Anh mang sách bước vào, nói: “Thầy dạy Toán có việc bận nên dời tiết, nếu buổi chiều thầy ấy vẫn không tới được thì các em sẽ làm kiểm tra Toán.”

“Đề còn lại chưa giảng mà kiểm cái lông gà.”

“Kiểm xong sẽ giảng lại một lượt, đừng lo.”

“Mày đứng nhất môn Toán nên không lo là phải.”

Thành tích của Lộ Kha Đồng đứng giữa lớp, chưa đến mức đội sổ nhưng cũng không nằm trong hàng top. Mỗi lần tiếng oán than dậy đất, cậu luôn bình chân như vại.

Sau giờ học, Lộ Kha Đồng hỏi Phí Nguyên: “Đề còn lại anh có câu nào cần giảng không? Em làm bài cực kỳ nghiêm túc đó, nếu có thì để em giảng cho anh nha? Biết đâu chiều nay kiểm tra ra phần đó.”

Thấy Lộ Kha Đồng như vậy, Phí Nguyên nghĩ bụng thôi được, đoạn lấy đề kẹp trong vở ra, quyết định hy sinh giờ nghỉ trưa.

Quán mì gần trường học buôn bán rất đắt, ngày nào cũng như học sinh tổ chức họp mặt vậy, có điều sau khoảng hơn nửa tiếng thì học sinh đi hết sạch, bởi vì thời gian nghỉ trưa canh rất gắt, nếu muộn sẽ không được vào trường.

Lộ Kha Đồng gọi một phần mì gà xé măng khô lớn, còn gọi thêm gà rán và sữa tươi lạnh. Phí Nguyên nhủ thầm cây non đúng là đang trong giai đoạn trưởng thành, ăn quá trời ăn, cậu hỏi Lộ Kha Đồng: “Một ngày uống bao nhiêu sữa thế?”

“Ít nhất ba ly, em phải mau mau đạt 1m85, sau đó gia nhập đội bóng rổ của trường.”

Phí Nguyên không ngờ Lộ Kha Đồng còn có chí hướng này: “Cố lên, còn thiếu 10 cm nữa thôi.”

Lộ Kha Đồng uống một hớp sữa lớn, tức giận nói: “9 cm! Ngày nào em cũng đo nha!”

Chờ hai người ăn xong, xung quanh đã chẳng còn ai, chỉ còn hai người mặc đồng phục học sinh ngồi trong góc, một người ăn xong rồi, một người vẫn đang ăn, chỉ là cách khá xa nên không thấy rõ.

Lộ Kha Đồng bắt đầu giảng bài cho Phí Nguyên, thấy câu khoanh tròn mà mừng như thấy tiền. Cậu đặt giấy nháp và vở sang bên cạnh, trước tiên đọc đề, sau đó giải theo từng bước.

Bắt chước giọng điệu của thầy giáo trên mạng, Lộ Kha Đồng hỏi: “Hừm, bước này chúng ta có thể sử dụng công thức nào?”

Phí Nguyên nhịn không được, bật cười ra tiếng. Lộ Kha Đồng vỗ bàn, lại bắt chước thầy Toán nói: “Cười cái gì mà cười! Làm không được còn cười! Học Toán không tốt toàn là đồ ngốc!”

Phí Nguyên chịu không nổi, dùng bàn tay to vò rối tóc Lộ Kha Đồng, nói: “Tôi thấy cậu mới ngốc đó.”

Qua một lúc gián đoạn như thế, đến khi bình tĩnh lại đã quên béng phải làm thế nào. Lộ Kha Đồng nhìn đề cố gắng nhớ lại, thế mà nghĩ mãi không ra, cậu lúng túng đỏ mặt giữa bầu không khí im lặng.

“Giảng tiếp đi.” Phí Nguyên cố ý trêu chọc.

“… Em đi vệ sinh cái đã, uống nhiều sữa quá!”

Vào toilet hết rửa mặt rồi soi gương, song vẫn không nhớ ra phải làm thế nào. Lộ Kha Đồng lấy di động gọi cho Khưu Lạc Dân tìm đường dây nóng trợ giúp, nghĩ bụng nếu Khưu Lạc Dân cũng không nhớ thì mình tuyệt giao luôn.

“Lộ Lộ, buổi trưa tốt lành.”

“Ừ thì tốt lành, mà cho em hỏi cái, hôm đó nghe lớp Toán, ví dụ cuối cùng giải thế nào vậy?”

“Làm sao anh nhớ được.”

“Khưu nhi ngốc, ai mà thèm anh.”

Cúp máy chừng nửa phút, Khưu Lạc Dân gửi tin nhắn tới, nội dung là cách giải câu kia, giải xong còn chèn thêm một câu: Làm như anh thèm cưng á.

Ra khỏi toilet, lúc đi ngang qua hai người ăn mì trong góc, Lộ Kha Đồng liếc trộm một cái, nhìn đầu tóc thì không biết là lớp mấy, có điều lớp mấy cũng lớn tuổi hơn cậu.

“Sao cậu vẫn chưa ăn xong vậy, ăn chậm quá.”

“Cậu không chờ người ta mà ở đó lý sự hả? Còn dám chê mình à?”

Lộ Kha Đồng liếc mắt khinh thường, trong lòng tự nhủ còn bày đặt nhõng nhẽo nữa.

Giảng bài xong không còn bao nhiêu thời gian, Lộ Kha Đồng lẳng lặng cầu nguyện chiều nay kiểm tra ra câu giống vậy, thế thì họ Phí chắc chắn sẽ nhớ tới mình ngay, nói không chừng còn vẽ trái tim lên lưng mình ấy chứ.

Cái này cũng được xem là tay cầm tay dạy học, đảm bảo học thành tài.

Chờ khi tan học, Phí Nguyên dọn dẹp xong đi về từ cửa sau. Nhìn chỗ ngồi trống không, Lộ Kha Đồng vội vàng xách cặp đuổi theo, gần đến cổng trường mới bắt kịp Phí Nguyên.

“Hôm nay em đi với anh, em làm thẻ xe buýt rồi!”

Phí Nguyên không dừng bước, lúc đi qua trạm xe buýt thì khẽ huých Lộ Kha Đồng một cái, sau đó băng qua đường. Lộ Kha Đồng đứng sững đằng kia, nhìn Phí Nguyên đi đến cửa hàng tiện lợi đối diện lấy xe máy.

Tiếng động cơ ầm ĩ truyền tới, học sinh đi qua đi lại nhịn không được dòm ngó, Phí Nguyên lái xe máy chạy tới, đoạn dừng xe dùng chân dài chống đất.

Lộ Kha Đồng hỏi với nét mặt mất mát: “Anh không ngồi xe buýt nữa sao?”

“Không.” Phí Nguyên móc hộp singum đổ hai viên ra tay, một viên cho mình, viên còn lại đưa đến bên miệng Lộ Kha Đồng, nói: “Há miệng.”

Lộ Kha Đồng được đút singum vị đào, nhưng mà trong lòng vẫn đắng chát.

Ăn cơm tối xong, Phí Nguyên đến quảng trường gần nhà chơi bóng rổ, ban đêm mát mẻ mà cũng đổ đầy mồ hôi. Nước sơn trên băng ghế dài bị xước bong tróc, nhưng lưng ghế lành lạnh dựa vào rất thoải mái.

Di động hiển thị hơn mười tin nhắn, tất cả đều trong nhóm chat nam sinh, Phí Nguyên thường cảm thấy khó hiểu, sao nam sinh lớp này nói nhiều thế.

“Thứ bảy đá bóng không? Đá không? Tao ngứa chân quá!”

“Bây giờ thứ hai mà mày hẹn thứ bảy, chân ngứa chắc mày cũng gãi hết ngứa rồi.”

“Tuần này hồ bơi trong trung tâm thể dục mở nè, bơi không? Bơi không? Tao ngứa hết cả người đây!”

Mồ hôi nhễ nhại đang khó chịu, Phí Nguyên trả lời một câu: “Bơi.”

Gần như cùng lúc đó, Lộ Kha Đồng trả lời: “Không bơi.” Phí Nguyên lại gửi lần nữa: “Bơi.”

Xấu hổ quá đi mất. Lộ Kha Đồng trề môi nhìn di động, cái tên này ấy hả, đôi khi quả thật tốt với cậu lắm, nhưng rồi lại bạc tình miễn chê, chẳng chịu nhường nhịn người ta, giống như đối xử tốt với cậu chỉ là ảo giác mà thôi.

Phí Nguyên nốc chai nước khoáng, lúc nhìn lại di động suýt thì phun ra, bởi vì Lộ Kha Đồng trả lời rằng: “Mẹ nó người ta không biết bơi.”

“Lộ Lộ, để mình dạy cậu.”

“Để mình dạy cho, mình xoay người cho cậu.”

“Chọn mình chọn mình chọn mình nè.”

Lộ Kha Đồng cắn răng đồng ý, xem như đồng ý vì tinh thần tập thể và tình anh em, vậy mà Phí Nguyên chẳng có phản ứng gì, đúng là đồ tồi tệ, ít nhiều gì người ta cũng làm đàn em cho anh mấy ngày mà.

Đợi đến sáng thứ bảy, cả bọn đến hồ bơi chiếm chỗ, nhiệt độ ổn định của hồ bơi trong nhà không lạnh lắm, nhưng mới vừa xuống nước là lạnh đến phát run.

Lộ Kha Đồng mặc quần bơi nhỏ của mình, chân gầy eo thon da trắng nõn, cậu đeo kính bơi muốn xuống hồ một mét ba tập nín thở, ai ngờ qua tới đó lại thấy xấu hổ quá, trong hồ toàn là học sinh tiểu học đang chơi cầu tuột.

“Lộ Lộ, ở đây nè!”

Đi qua theo tiếng gọi, cái đám không biết xấu hổ kia đang bơi trong hồ một mét tám, cậu lại không nổi được, xuống dưới cho chết à. Lộ Kha Đồng cúi gằm mặt ngồi xuống bên hồ, coi như tới đây rửa chân vậy.

Một bóng người từ đằng xa bơi tới, do lặn dưới nước suốt nên không thấy rõ là ai. Lộ Kha Đồng cảm giác mắt cá chân bị người ta túm lấy, vừa định đá một cái thì lại bị túm cẳng chân.

Ầm một tiếng, Phí Nguyên trồi lên khỏi mặt nước, hỏi: “Chẳng phải bọn họ đòi dạy cậu sao? Đi đâu hết rồi?”

Lộ Kha Đồng hận đời vô đối: “Chắc chết đuối hết rồi.”

“Đi theo tôi.” Phí Nguyên chống tay trèo ra khỏi hồ, kéo Lộ Kha Đồng ra ngoài, đi đến trước cửa hàng rồi bảo: “Chọn một cái đi.”

Lộ Kha Đồng nhăn mặt không nói lời nào, Phí Nguyên thẳng thắn nói với ông chủ: “Lấy cái xanh kia.”

Đến khi trở lại, Lộ Kha Đồng xách cái phao bơi Đôrêmon, uất ức muốn khóc.

Đeo phao bước xuống nước, sau đó nằm sấp trên phao đạp nước lung tung, đạp cả buổi chỉ di chuyển được nửa mét. Cậu thật sự rất hoài niệm quãng thời gian rảnh rỗi đi tiệm net lướt web với Khưu Lạc Dân, phải nói là thiên đường chốn trần gian.

Đám nam sinh trong lớp điên cuồng thi đấu với nhau, như thể muốn tham gia kỳ Olympic tiếp theo vậy. Lộ Kha Đồng đạp nước mệt rồi thì trôi lềnh bềnh, khều khều hình Đôrêmon trên phao bơi. Nửa tiếng sau, mọi người lần lượt lên bờ, đoán chừng đã bơi mệt.

“Không được rồi, tao phải ăn sôcôla.”

“Tao ăn mì gói, Phí Nguyên đâu?”

“Phí Nguyên còn đang bơi, mà thôi tao bơi hết nổi rồi.”

Lộ Kha Đồng cố bơi lên trên, cậu cũng muốn đi ăn gì đó, nhưng làm sao cũng không di chuyển được. Đang lúc sốt ruột, một người dưới nước thoăn thoắt bơi tới, sau đó trồi lên trước mặt cậu. Phí Nguyên vuốt tóc ra sau, giọt nước chảy dọc bên má, bắp thịt nơi cánh tay và lồng ngực cũng vừa ướt vừa lạnh.

Phí Nguyên nắm phao bơi của Lộ Kha Đồng xoay một vòng: “Cậu ngâm bồn tắm à.”

Lộ Kha Đồng không còn sức để trả lời, có điều Phí Nguyên cũng không định cho cậu nói, phao bơi thình lình bị kéo lấy, Phí Nguyên đẩy cậu bơi về phía trước.

“Thần linh ơi!” Lộ Kha Đồng cảm thán một tiếng, thì ra cảm giác là như vậy.

Nhẹ nhàng nhấp nhô, dòng nước xẹt qua hai bên, cảm giác như lên trời.

Bơi tới cuối hồ, Phí Nguyên hất tóc, vẩy một vốc nước vào mặt Lộ Kha Đồng. Ánh nước màu xanh hòa với ánh đèn trông lóa mắt đến lạ, nhìn ánh mắt của Phí Nguyên, Lộ Kha Đồng quên cả lau nước trên mặt.

“Thú vị không?”

Lộ Kha Đồng ngơ ngác gật đầu, hệt như cún nhỏ lần đầu tiên nhận định chủ nhân.

_________________

Chương 8

Bơi xong mọi người ra lấy xe, Phí Nguyên lại lái xe máy hầm hố tới, hết sức là chói mắt. Lần trước chưa thể nghiệm đủ, lần này lớp trưởng càng hăng hái hơn, hỏi: “Phí Nguyên, cậu đưa mình về nhà được không?”

Cúi đầu xem di động có tin nhắn nào không, Phí Nguyên đáp: “Không.”

“Vậy mình thì sao? Phí Nguyên mình yêu cậu lắm đó.”

“Biến đi, mày đạp xe tới còn gì.”

“Nếu Phí Nguyên chở tao, cho dù lái xe ba bánh tới tao cũng bỏ luôn.”

Nghe bọn họ náo loạn, Phí Nguyên cảm thấy học sinh lớp này thật chẳng giống ai, nhưng chơi chung với bọn họ rất thoải mái. Cậu mỉm cười ngẩng đầu lên, thấy Lộ Kha Đồng xách phao bơi đứng cách đó vài bước, mặt nhăn mày nhíu.

Lớp trưởng cũng phát hiện, bèn gọi với về phía Lộ Kha Đồng: “Lộ Lộ, vẫn không vui hả?”

Lộ Kha Đồng nói lí nhí: “Mình cũng muốn ngồi xe.” Nói xong lại cảm thấy mình ngu ngốc quá, nhìn Phí Nguyên bị bao vây hệt như ngôi sao nổi tiếng, Lộ Kha Đồng đáp: “Mình đói bụng, mình về nhà trước.”

Phía sau không có tiếng nổ máy, đám nam sinh vẫn đang tranh cãi chí chóe, Lộ Kha Đồng trừng mắt nhìn Đôrêmon trên phao bơi, tự mình ra đường đón taxi. Xe đến xe đi rất khó đón, còn bị người ta giật một chiếc.

Lộ Kha Đồng thở dài băng qua đường, đứng thừ người bên trạm xe buýt. Cậu nhịn không được  nghĩ, cảnh tượng khi nãy trong hồ bơi đúng là mộng ảo mà, giả dối như mộng ảo vậy.

“Làm gì thế?” Chẳng biết Phí Nguyên đi đến từ đâu mà không nghe tiếng động gì. Lộ Kha Đồng nhìn ngó xung quanh, thấy xe máy đang đậu bên làn đường dành cho xe đạp, hẳn là mình thất thần quá nên không nghe thấy tiếng vang.

“Chờ xe, em có thẻ xe buýt.”

Phí Nguyên khoanh tay đứng bên cạnh, nói: “Biết cậu có mà, khoe nhiều lần lắm rồi.”

Lộ Kha Đồng trợn mắt: “Anh biết cái khỉ gì! Vì ngồi xe buýt với anh nên người ta mới làm thôi! Hàng người dài vậy nè! Dài vậy nè!”

“Không phải đói bụng sao, thấy còn sung lắm mà.” Phí Nguyên cảm thấy cây non hẳn đang vào tuổi dậy thì, khi thì u buồn khi thì giận dỗi: “Mời cậu ăn cơm nhé, đến giờ uống sữa rồi nhỉ?”

Khi nãy những người khác đã ăn chút gì ở hồ bơi, hai người bọn họ thì chưa ăn gì hết, sắp chết đói tới nơi. Chờ Phí Nguyên bước lên xe máy, Lộ Kha Đồng đuổi theo ngồi lên ghế sau, cậu phải xách phao bơi nên dùng một tay ôm eo Phí Nguyên.

Gió thổi vù vù bên tai, Lộ Kha Đồng hỏi: “Em có phải là người đầu tiên ngồi xe máy của anh không?”

“Không phải.”

Lộ Kha Đồng cũng không mong chờ chi, nghĩ bụng chắc chắn thỏ trắng nhỏ đã ngồi rồi, biết đâu chừng còn hai tay ôm eo Phí Nguyên nữa kìa. Phí Nguyên không biết Lộ Kha Đồng đang ảo tưởng cái gì, cậu còn nhớ người đầu tiên là mẹ mình, muộn giờ làm nên mình đưa đi.

Ăn xong ra khỏi quán, Lộ Kha Đồng nhảy phắt lên xe, nói: “Cảm ơn anh đưa em về nhà.”

Phí Nguyên búng trán Lộ Kha Đồng một cái, bảo cậu giỏi đánh phủ đầu quá. Ăn uống no nê, dọc đường bị gió thổi đến buồn ngủ, Lộ Kha Đồng vùi mặt vào lưng Phí Nguyên, thỉnh thoảng lại dụi mấy cái.

Phí Nguyên chỉ đưa cậu đến con đường ngoài cổng, buổi chiều vắng người, hoàn cảnh xung quanh vô cùng thoải mái. Lộ Kha Đồng xuống xe dụi dụi mắt, dụi xong lại chớp chớp.

“Còn ngủ một giấc phải không? Cứ dụi tôi mãi.”

“Không có, mắt em khó chịu.”

Phí Nguyên giữ đầu Lộ Kha Đồng, bảo cậu mở mắt ra, nói hẳn là do bơi, thông thường qua một thời gian ngắn sẽ ổn thôi.

“Yếu đuối quá.” Phí Nguyên lại ngắm nghía một hồi.

Lộ Kha Đồng cảm thấy cổ họng như siết lại, cậu quay đầu sang chỗ khác, đỏ mặt nói: “Cảm giác như anh muốn hôn em á.”

“Não úng nước rồi à?” Phí Nguyên vỗ gáy cậu một cái, bảo cậu biến mau đi. Lộ Kha Đồng mím môi chạy vào trong nhà, chạy vài bước lại dừng, xoay người vẫy vẫy phao bơi Đôrêmon.

“Gì nữa?”

Lộ Kha Đồng hô to: “Phí Nguyên, chờ em cao thêm 3 cm, anh thích em được không?”

Phí Nguyên không để ý đến cậu, quay đầu xe lại đi mất. Lộ Kha Đồng lẻ loi đứng đằng kia, rất muốn cho mình một bạt tai, làm gì thế không biết, vừa mất mặt vừa ngu ngốc, chẳng ngầu chút nào cả.

Sau khi về đến nhà, Ôn Ngưng phát hiện Lộ Kha Đồng không ổn lắm, chỉ đành đi theo sau mông Lộ Kha Đồng dỗ dành, hỏi con muốn cái gì, muốn ăn gì, sốt ruột muốn chết.

“Lộ Lộ, có phải có người bắt nạt con không?”

“Ai bắt nạt được con.” Lộ Kha Đồng nằm dài trên sô pha, phiền muộn cực kỳ: “Dạo này nhịp tim của con không được bình thường, cứ đập loạn xạ hoài, phiền quá đi.”

“Tim khó chịu không phải chuyện nhỏ đâu con, chúng ta đến bệnh viện khám được không?”

“Vậy thì khỏi ạ, con ăn chút gì ngon là được.” Sợ mình nói tiếp sẽ dọa Ôn Ngưng, Lộ Kha Đồng ngồi dậy nói: “Con đi làm bài tập đây, dạo này con muốn thi vào top 5, buổi tối phải ăn thiệt nhiều cơm.”

Ôn Ngưng nín cười: “Có phải có người nói con lùn không?”

Lộ Kha Đồng lại nổi nóng: “Con vốn không có lùn! 1m76 là chiều cao nam thần!”

Nam thần xách phao bơi lên lầu, vào phòng nằm sấp trên giường, lăn qua lăn lại hầm hừ. Điện thoại di động reo lên, nam thần xoay người gối đầu lên phao bơi bắt máy, giọng ỉu xìu.

Khưu Lạc Dân gọi qua, hỏi: “Lộ Lộ, anh đăng nhập vào tài khoản của cưng nè, sao nó hiện còn đến chín tiết lận?”

Lộ Kha Đồng nói: “Em mới mua thêm một gói, mà em thấy tiếng Anh cũng phải bổ túc, lần này đến lượt anh mua đó.”

“Thôi dẹp đi, tiếng Anh của anh tốt lắm.” Khưu Lạc Dân từ chối chi tiền.

“Keo kiệt thấy ớn, nghe xong chín tiết này em không mua nữa, mời thầy tới nhà dạy kèm riêng, cho anh khỏi ăn chực của người ta.” Nói xong như được giải tỏa, Lộ Kha Đồng cũng lên tinh thần một chút, hỏi: “Khưu nhi, cảm giác thích con trai như nào nha?”

Khưu Lạc Dân ngừng vài giây, đáp: “Để hôm nào anh hỏi mẹ anh giùm cưng.”

Lộ Kha Đồng nói: “Nếu không thích con trai anh còn chọc thỏ trắng nhỏ làm gì!”

“Anh chỉ định thử xem mình có thích con trai không, ai ngờ còn chưa thử ra kết quả đã bị đánh ngất xỉu, anh cũng thảm lắm chứ bộ.” Khưu Lạc Dân cảm thấy Lộ Kha Đồng không được ổn, bèn hỏi: “Lộ Lộ, chắc không phải cưng… thích anh chứ?”

Lộ Kha Đồng ngắt lời: “Ai thích ba anh, ba em mà em còn không thích.”

*Nguyên văn Khưu Lạc Dân hỏi 欢我吧 (hỉ hoan ngã ba, dịch là: thích anh chứ). Từ ba này thường dùng ở cuối câu để biểu hiện cảm xúc thôi, nhưng nó đồng âm với từ nghĩa là ba trong ba mẹ, nên Lộ Lộ mới bảo là không thích ba anh =))

Lúc định cúp máy, Lộ Kha Đồng đột nhiên gọi Khưu Lạc Dân lại, ấp úng hỏi: “Thỏ trắng nhỏ tên gì vậy?”

Sau khi cúp máy, cậu lại lăn qua lộn lại một lát, lăn xong ôm bụng thừ người ra. Thỏ trắng nhỏ tên Thẩm Đa Ý, sao nghe còn êm tai hơn tên mình vậy, thậm chí Lộ Kha Đồng còn ảo tưởng, có khi nào Phí Nguyên gọi Thẩm Đa Ý là “Đa Đa” không.

Thích con trai là cảm giác này ư? Vậy mình thích con trai đúng không? Tại sao lại thế chứ, mình muốn cua Phí Nguyên để chọc tức Lộ Nhược Bồi, sau đó đá Phí Nguyên báo thù cho anh em cơ mà.

Tất cả đều tại Lộ Nhược Bồi, thích con trai cũng là vì di truyền gen, Lộ Nhược Bồi hại người!

Hôm sau đi học, đứng từ xa đã nhìn thấy lớp trưởng và lớp phó học tập lớp 1 đi chung, tuy hai người cách nhau chừng một mét nhưng vẫn có thể cảm nhận được tình nồng ý mật.

Vào lớp, Lộ Kha Đồng đá mông lớp trưởng một cái. Lớp trưởng xoay người muốn đánh cậu, nói: “Cậu làm phản hả! Có biết ngoại trừ giáo viên chủ nhiệm anh đây lớn nhất không!”

Lộ Kha Đồng giả vờ làm đài phát thanh, hô to: “Lớp trưởng yêu sớm! Vì yêu mà đánh bạn cùng lớp!”

Bị đuổi đánh một vòng, suýt nữa ngã sấp mặt trong hành lang nhỏ hẹp, Lộ Kha Đồng chạy về ghế của mình, đoạn xoay người nằm sấp trên bàn của Phí Nguyên. Phí Nguyên mặt lạnh tanh đọc sách, nâng tay cốc đầu cậu một cái.

Lớp trưởng nói: “Lộ Lộ, cậu mà yêu thì mới là yêu sớm, anh đây mười bảy rồi, hoa quý mùa mưa, cậu không hiểu đâu.”

*Hoa quý mùa mưa: ý nói tuổi thanh xuân đầy sức sống, bỡ ngỡ, khát vọng.

Lộ Kha Đồng nhìn Phí Nguyên, hỏi: “Anh hiểu không?”

Phí Nguyên hỏi ngược lại: “Cậu có biết tại sao trường học cấm yêu sớm không?”

Lớp trưởng vỗ vai Phí Nguyên, nhủ thầm nhóc này giao cho cậu. Lộ Kha Đồng cảm thấy Phí Nguyên sẽ không nói được lời nào lọt tai mình, đang định quay sang chỗ khác, Phí Nguyên chợt cười một tiếng với cậu.

Giống như hôm đó trong hồ bơi.

Lộ Kha Đồng ngơ ngác nói: “Sợ ảnh hưởng học hành.”

Thân thể rời khỏi lưng ghế, Phí Nguyên rướn người về phía trước, nhìn sâu vào mắt Lộ Kha Đồng, nói: “Bởi vì những bạn mới mười mấy tuổi rất là khờ, thấy người nào đẹp là muốn nhìn thêm vài lần, nhìn thêm vài lần lại cho rằng mình thích người ta. Nếu có người chọc mình vài câu thì lại cảm thấy mình mị lực vô biên, người gặp người thích.”

Thật ra thì, toàn là nói nhảm thôi.

Lộ Kha Đồng tủi thân hết sức, người ta chỉ giỡn chơi với lớp trưởng chút thôi mà, làm cái gì vậy nha? Cậu mở to mắt ấp úng hồi lâu cũng không phản bác được, chờ khi thầy vào lớp, cậu vội vàng xoay người sang chỗ khác như gặp cứu tinh.

Cứ thế, Phí Nguyên được yên tĩnh cả buổi sáng, cây non cũng héo rũ cả buổi sáng.

“Lộ Lộ, không đi ăn cơm hả? Mang về một ít cho cậu nhé?”

“Khỏi cần lo cho mình, mấy cậu đi đi.” Chờ phòng học không còn ai, Lộ Kha Đồng đeo tai nghe lên, định bụng nghe nốt những tiết còn lại. Thầy giáo giọng địa phương vẫn mặc đủ quần áo, tròng kính lấp lóe ánh sáng của trí tuệ.

Nghe năm phút rồi lại tắt, mình làm gì vậy chứ, rõ ràng là vì giảng bài cho Phí Nguyên nên mới nghe, bây giờ không muốn nghe chút nào hết. Phòng học trống không chỉ còn lại mỗi mình Lộ Kha Đồng, cậu lấy một hộp sữa trong ngăn bàn, lẩm bẩm: “Đời là thế, nhưng sữa vẫn phải uống.”

Mẹ nó, Lộ Nhược Bồi cao như vậy mà không truyền gen tốt cho mình! Lộ Nhược Bồi lại hại người!

Gần tới giờ nghỉ trưa, các học sinh lục tục trở về, Phí Nguyên cởi áo khoác đồng phục cầm trong tay, đường cong cánh tay và bờ vai rộng trông rõ mồn một. Lộ Kha Đồng thầm nghĩ, thấy người đẹp dĩ nhiên muốn nhìn thêm vài lần, nhìn thêm vài lần rồi thích thì có gì không đúng!

Cậu xoay người qua, Phí Nguyên đang gỡ dây tai nghe, lời vừa tới miệng lại đổi hướng: “Anh thích nghe nhạc gì?”

“Tấu nói.”

Chuông reo, Phí Nguyên đeo tai nghe gục xuống bàn, xem ra không muốn nói chuyện. Lộ Kha Đồng lại xoay người lên, tiếp tục nghe lớp Toán của mình. Có lẽ Khưu nhi nói đúng, yêu đương làm quái gì, thi đậu vào Thanh Hoa quan trọng hơn.

Nhưng mà họ Phí dùng trộm dù của mình, còn cười nhạo mình trên sân bóng.

Nhưng mà họ Phí trực nhật thay mình, còn tặng mình phao bơi Đôrêmon.

Lớp học im phăng phắc, Lộ Kha Đồng khẽ khàng xoay người lại, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Phí Nguyên. Phí Nguyên nhắm nghiền mắt, nghe tấu nói ngủ rồi. Lộ Kha Đồng cúi đầu, nói thật nhỏ: “Phí Nguyên, anh đang ngủ hả?”

Phí Nguyên không phản ứng, cậu lại nói thật nhỏ thật nhỏ: “Chừng nào anh mới thích em đây.”

Sắp bị mình làm cho cảm động luôn, hoa quý mùa mưa làm gì đa sầu đa cảm như mình thời dậy thì. Nói xong Lộ Kha Đồng xoay người lên, cảm giác không còn bức bối như trước nữa. Ở đằng sau, Phí Nguyên giật giật lông mi, chậm rãi mở mắt ra.

____________

love

Lộ và phao bơi anh đại tặng =))))

Anh đại cao tay hơn em nhiều lắm Lộ ơi, đu theo chi cho bị quay như chóng chóng rồi than nhịp tim đập loạn xạ, khổ thân =)))) 

Chương 9

Tagged:

32 thoughts on “Đường cũ ngắm hoàng hôn – 7 + 8

  1. […] 6 | Chương 7 + Chương 8 | Chương 9 | Chương […]

    Like

  2. dtthaozoe 26/02/2017 at 18:04 Reply

    Khổ thân em nó, bị anh tay trên xoay như dế. Vừa đc ăn ngọt vừa được ăn chua. Anh đủ lạnh cũng đủ quan tâm luôn ấy. Ngầu quá!!!!

    Liked by 3 people

  3. phamkhanhlinh99 26/02/2017 at 18:16 Reply

    ” Đời là như thế, nhưng sữa vẫn phải uống” kết câu này ghê, kể ra thì e nó quyết tâm lắm mà, dù ko dk đáp trả nhưng vẫn cố gắng
    cố lên nam thần ơi, sắp nở hoa rồi

    Liked by 2 people

  4. tieulam 26/02/2017 at 18:24 Reply

    Sao cứ thấy bạn Phí còn chảnh cún quá vại :)))))) tiếc quá, không muốn gả Lộ Lộ cưng đi đâu, ẻm cưng qtqđ luôn à :”((((( mỗi lần thấy ẻm oán thầm ba mình cũng cưng nữa >\\\\\\\<

    Lại tiếp tục khóc than cho bạn Khưu, bạn không cong đúng là phí của giời, tính tình dễ thương thế kia :))))))

    Liked by 2 people

    • Nana 26/02/2017 at 18:35 Reply

      Phí thuộc tuýp cao ngạo lạnh lùng, không giống mấy bạn trung khuyển trong nhà tui cơ mà tui vẫn thích vì tui thấy bản rất cool =))) Nói chứ bản ko có lạnh lùng như bề ngoài đâu, chương sau sẽ giải thích hành động của bản 😂

      Liked by 3 people

  5. Mộng Tư 26/02/2017 at 19:01 Reply

    Tội Lộ Lộ, vừa hy vọng được một chút liền bị bạn Phí Nguyên đổ nguyên một gáo nước lạnh vào mặt =))) Nguyên ơi, phũ quá, phũ quá rồi (つ﹏<)・゚。Tội em nó lắm chứ. Cứ vừa quan tâm vừa lạnh nhạt thế này em nó phải biết làm sao đây.

    Liked by 2 people

    • Nana 26/02/2017 at 19:37 Reply

      Thật ra Nguyên không có lạnh lùng như bề ngoài thể hiện đâu nha, chỉ tại… chương sau giải thích =)))

      Liked by 2 people

      • Mộng Tư 26/02/2017 at 20:04 Reply

        Hic, cô làm tôi mừng hụt hà, tưởng được cái spoil chứ 😂 mà thôi, biết trước nó cũng không có vui =))))))))

        Liked by 1 person

  6. Hắc Linh Tử 26/02/2017 at 19:12 Reply

    Sai rồi cưng, vẽ tim vào mông chứ không phải lưng nhá. Cơ mà đừng ngạc nhiên, cưng nhận thức chồng mình là ai sớm vậy thì vẽ vào mông chỉ là chuyện nhỏ tí thôi, chuyện sau đó mới bự. Ha ha ha (*¯︶¯*) (*¯︶¯*)

    Liked by 4 people

  7. shinkisaragi 26/02/2017 at 20:20 Reply

    Nghe cô cứ bảo chương sau là giải thích hết làm tui hóng quá à ╮(╯▽╰)╭

    Like

    • Nana 27/02/2017 at 13:04 Reply

      Nói chung đại loại là tình trong như đã mặt ngoài còn e thôi =))))

      Like

  8. mint1406 26/02/2017 at 20:32 Reply

    Em tự đào hố ùi tự xuống ngồi chờ anh lun! Em sao có thể moe tới zị!

    Liked by 1 person

  9. junghyerimcassiopeia 26/02/2017 at 21:15 Reply

    huhuu Phí Nguyên làm em nhớ đến thằng em crush quá bà Nana ơi 😭😭 nó đối với em như Phí Nguyên với Lộ Lộ vậy 😭 mệt mỏi qtqđ mà T.T

    Liked by 1 person

    • Nana 27/02/2017 at 13:06 Reply

      Đúng luôn nha, mấy cha nội crush toàn thả thính ngập tràn, thính xong méo thấy gì :((( Nhưng Lộ Lộ đỡ hơn, thính của Phí là thính có đảm bảo chất lượng =))))

      Like

  10. Mei Ting 26/02/2017 at 21:19 Reply

    Thôi xong ! T-rym Lộ cún nhỏ đã lúc lắc ^_^

    Like

    • Nana 27/02/2017 at 13:07 Reply

      Đâu chỉ lúc lắc mà đổ cái rầm luôn rồi 😂😂

      Like

  11. Tui thích há cảo 26/02/2017 at 22:24 Reply

    Hahahah bạn Đa Ý dù không xuất hiện nhiều nhưng mà tui thấy cưng ghê
    Em Lộ hahahahah truy anh Phí mệt mỏi luôn chứ hả,ẻm cưng ghê á,ngơ ngác như nai vàng vào miệng hổ

    Like

    • Nana 27/02/2017 at 13:08 Reply

      Có công mài sắt có ngày nên kim mà, muốn cưa đổ trai thì phải cố gắng thui =))))

      Liked by 1 person

      • Tui thích há cảo 27/02/2017 at 16:01 Reply

        =))))) mài vừa vừa kẻo gãy

        Like

  12. Emma Ai 26/02/2017 at 23:44 Reply

    Ôi thần linh ơi, cuộc sống theo đuổi nam thần ngày nào thành chính quả :))))))

    Like

  13. Baka 26/02/2017 at 23:56 Reply

    “Chừng nào anh mới thích em đây”
    Ôi trời ơi Lộ Lộ ơi sao cưng đáng yêu mà còn ngây thơ quá vậy. Hèn gì bị quay là đúng rồi.
    Phí Nguyên cũng quá thâm sâu đi. Mới 17 đã thế rồi =]]] còn biết lừa ng ta tự vào tròng nữa. Cá là bạn Phí cũng đã rung rinh rồi nhưng còn đang dò xét xem Lộ Lộ có đúng là thích mình ko :3
    Lúc đầu cứ nghĩ sẽ ko thích một bộ hơi trẻ con với kiểu công phúc hắc như v cũng gặp nhiều ai ngờ thích ghê.
    Iu NaNa nè <3

    Liked by 1 person

    • Nana 27/02/2017 at 13:09 Reply

      Nhận xét thiệt là chính xác, cuối cùng cũng có người nhìn ra “nỗi lòng” của Phí Nguyên, mừng quá =))))))

      Liked by 1 person

      • Baka 01/03/2017 at 18:20 Reply

        nói thiệt là e thấy từ đầu bạn phí đã thích Lộ Lộ rồi, chỉ la fbạn phúc hắc quá. Với chắc cũng kiểu thấy em nó còn nhỏ ko muốn nhúng chàm. Lộ mà ko tự cưa chắc đợi vài năm nữa Lộ đủ tuối bạn Phí cũng ra tay =)))

        Liked by 1 person

  14. Cây non sa hố rồi, chưa cua đc ngta đã sa hố rồi

    Like

    • Nana 27/02/2017 at 13:09 Reply

      Cua được chưa thì chỉ có đương sự biết rõ nhứt =))))

      Liked by 1 person

  15. Frozenworld53 28/02/2017 at 06:22 Reply

    (¬‿¬) Đúng đó cưng đời là thế, thất tình là vậy nhưng sữa vẫn phải uống. Cưng coi Kuroko kìa, người ta cao 168 cm mà chuyền bóng giỏi như thần. Tốt nhất cưng cứ chăm ăn, chăm uống, chăm ngủ đi đã!

    Liked by 2 people

  16. Thi Thi 04/05/2017 at 14:51 Reply

    Ù ôi ẻm cưng quớ hà!!!! (▰˘◡˘▰)

    Like

  17. ☪Tiểu Linh Nam☪ 07/05/2017 at 13:07 Reply

    má =)) 1m76 còn lùn =)) con trai Việt hiếm lắm ms m76 ấy =)) m8 thì càng miễn bàn :))

    Like

  18. tranguyen1611 13/08/2017 at 22:56 Reply

    Ôi Lộ Lộ với cái phao bơi dễ cưng chết người hà

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: