Đường cũ ngắm hoàng hôn – 9

Đường cũ ngắm hoàng hôn

Tác giả: Bắc Nam

Thể loại: hiện đại, công ngầu x thụ nhoi, vườn trường + xã hội, 1×1, HE

Biên tập: Nana

***

Chương 9

Lần thứ hai đăng nhập, phát hiện trong tài khoản có thêm hơn mười tiết Anh văn, Lộ Kha Đồng cảm thấy an ủi phần nào, đồng thời hiểu rằng tình yêu là tùy duyên, nhưng tình bạn là vĩnh cửu, chí ít tình bạn giữa cậu và Khưu Lạc Dân sẽ như thế.

Lúc cậu sắp ngủ Lộ Nhược Bồi mới về nhà, cậu xuống lầu hâm thức ăn khuya cho Lộ Nhược Bồi, hâm xong còn ngồi bên cạnh nhìn, hỏi: “Ba không cảm động sao?”

Lộ Nhược Bồi hừ một tiếng: “Ba chữ có mục đích viết rành rành trên mặt kìa.”

“Mặt con nhỏ vầy sao viết đủ ba chữ.” Lộ Kha Đồng vén tóc mái, xin xỏ: “Ba, con muốn mua xe máy.”

Lộ Nhược Bồi không thèm để ý, Lộ Kha Đồng vẫn không chịu thôi: “Lớp con có nhiều người lái xe máy lắm, lớp mười cũng có nữa, con hâm mộ quá chừng luôn, ba mua cho con một chiếc đi.”

Ôn Ngưng đi xuống từ trên lầu, nghe vậy thì vội nói: “Lái xe máy quá nguy hiểm, con đừng có mơ.”

“Nghe thấy chưa, đừng có mơ.” Lộ Nhược Bồi bổ sung.

Lộ Kha Đồng nằm sấp trên bàn cơm: “Con muốn làm loạn.”

“Con làm loạn cái gì? Mau đi ngủ đi.” Ôn Ngưng cười khẽ, vỗ vỗ lưng cậu: “Xe máy thì không có, xe đạp thì có vài chiếc, con có thể thử trước.”

Chờ Lộ Kha Đồng trợn trắng mắt lên lầu, Lộ Nhược Bồi nói: “Trường học xa như vậy, cho nó đạp xe làm gì.”

Ôn Ngưng ngáp: “Nó không kiên trì được ba ngày đâu, cho nó trải nghiệm để nó biết có xe đưa đón thoải mái cỡ nào, nếu không nó có thể mè nheo cả tháng đấy.”

Hôm sau tài xế theo thường lệ đưa Lộ Kha Đồng đến cổng trường, còn dỡ chiếc xe đạp xuống từ cốp sau. Lộ Kha Đồng đẩy xe đi tới cổng nhà để xe thì dừng lại, sau đó rẽ sang hướng đối diện trường học.

Xe máy của Phí Nguyên đậu dưới tàng cây, cậu khóa xe đạp ở kế bên, tung tăng đi vào trường.

“Em còn bảo hèn chi anh tới sớm thế, thì ra là anh trực nhật.” Từ đầu cầu thang quẹo vào đã nhìn thấy Phí Nguyên đang lau hành lang ngoài phòng học, Lộ Kha Đồng chạy tới chào hỏi, trông phấn chấn vô cùng.

Phí Nguyên đẩy Lộ Kha Đồng qua một bên, ngại cậu chiếm diện tích.

Vừa vào lớp, phát hiện thầy dạy Văn còn tới sớm hơn, hiện đang ngồi trên bục giảng kiểm tra học thuộc lòng từng người một. Lộ Kha Đồng thả cặp xuống, cầm sách giáo khoa đi lên.

Kiểm xong hàng đầu tiên dừng lại, thầy dạy Văn hỏi: “Làm gì vậy? Kiểm tiếp hả?”

“Thưa thầy, thật ra em chưa thuộc.”

“Chưa thuộc thì trò lên đây chọc tôi cười chết à?” Thầy dạy Văn cực kỳ nghiêm khắc, cau mày nói: “Cầm sách ra ngoài học cho thuộc, giờ học buổi sáng khỏi cần về lớp.”

Lộ Kha Đồng xoay người lại, sắp nhịn cười hết nổi, vội vàng chạy ra cửa đứng, áp sát vào vách tường. Phí Nguyên rửa cây lau nhà trở về lau lần hai, thấy Lộ Kha Đồng bị phạt đứng thì không khỏi bất ngờ.

“Mới sáng sớm đã gây chuyện à?”

“Không có, em cố tình ra với anh đó, anh lau đi.”

Phí Nguyên lau hết chỉ mất hai phút, tiếng chuông giờ học buổi sáng vẫn chưa reo. Lộ Kha Đồng cầm sách, tràn ngập chờ mong hỏi: “Anh có ra với em không?”

Có bệnh chắc, Phí Nguyên hờ hững đáp: “Không.”

Lộ Kha Đồng cười ha ha, nói mình hỏi chơi thôi, sau đó cúi đầu đọc sách. Phí Nguyên nhìn cậu, thở dài một hơi, nhét một cây kẹo que vào túi quần của cậu rồi đi mất.

Chờ đến giờ học buổi sáng, hàng lang dài thượt không một bóng người, chỉ có Lộ Kha Đồng đứng ở ngoài. Thầy chủ nhiệm đi tuần tra ngang qua, nghiêm khắc lườm Lộ Kha Đồng một cái, thật oan uổng quá đi.

Cảm giác như ngày nào mình cũng hớn hở, cuối cùng rồi sẽ lại tủi thân.

Tiết thể dục buổi chiều nhìn chung cũng giúp tìm lại chân lý cuộc đời, sau khi giải tán cả bọn đi chơi bóng, đám nam sinh trong lớp chia nhóm như lúc đá banh, nào ngờ khi đếm phát hiện thiếu một người.

“Thiếu Lộ Kha Đồng.” Phí Nguyên đến phòng dụng cụ lấy bóng, trở về phát hiện Lộ Kha Đồng đã không thấy bóng dáng.

“Ầy kệ cậu ấy đi, đội bóng rổ huấn luyện mà.”

“Chắc chắn lại chảy nước miếng làm cổ động viên rồi.”

“Lộ của chúng ta, lòng lớn bao nhiêu, sân vận động lớn bấy nhiêu.”

Phí Nguyên đưa mắt nhìn ra đằng xa, dường như có thể trông thấy bóng dáng Lộ Kha Đồng ở bên kia xem bóng rổ. Sau khi thu hồi tầm mắt, Phí Nguyên huýt sáo rồi bắt đầu chơi bóng.

Lộ Kha Đồng ngồi xếp bằng ngoài đường biên, không sợ bị bóng ném trúng. Đội viên chạy tới chạy lui vừa cao vừa cường tráng, nhìn họ dẫn bóng ném vào rổ, hai mắt cậu rực sáng.

Nửa tiết trôi qua, mọi người tạm nghỉ ngơi, một đội viên vén áo đi qua hỏi Lộ Kha Đồng: “Lớp nào thế?”

Lộ Kha Đồng lập tức đứng dậy báo cáo: “Lớp 11! Em tên Lộ Kha Đồng! Năng lực và sức chịu đựng của em tốt lắm, em có thể gia nhập đội bóng rổ không!”

Nghe vậy, những đội viên khác phá lên cười, đoạn nhìn cậu từ trên xuống dưới một lần, nói: “Hình như không được.”

“Em thật sự rất am hiểu vận động.” Lộ Kha Đồng nhặt bóng dưới đất lên, nói: “Các anh nhìn thử đi, em không nói bừa đâu.”

Lộ Kha Đồng dẫn bóng chạy về phía trước, dừng ở vị trí quy định rồi nhảy lên ném bóng. Bóng bay theo một đường parabol, đập vào rổ văng ra ngoài.

Lộ Kha Đồng lúng túng đỏ mặt, đứng yên tại chỗ chưa biết nên giải thích thế nào. Bóng lăn lốc ra xa bị ai đó nhặt lên, đồng thời trên đường đưa bóng về, tiếng bóng đập xuống đất nghe cực kỳ mạnh mẽ.

Phí Nguyên dẫn bóng qua đây, đến dưới rổ bóng thì sải bước bật lên cao, úp mạnh bóng vào rổ, sau đó vỗ vỗ tay, đi tới trước mặt Lộ Kha Đồng, hỏi: “Ghé qua chơi mà lâu thế?”

Lộ Kha Đồng tim đập thình thịch, xoay người đi theo Phí Nguyên, đi tới bên cạnh bồn rửa, cậu hỏi: “Anh có thể gia nhập đội bóng rổ không?”

“Tại sao?”

“Chờ anh gia nhập đội bóng rổ, em sẽ có thể nhờ quan hệ gia nhập luôn.”

Phí Nguyên vẩy nước trên tay vào mặt Lộ Kha Đồng, hỏi: “Tôi và cậu có quan hệ à?”

Sắc mặt Lộ Kha Đồng càng đỏ hơn, cậu vịn bồn rửa không buông, thì ra bọn họ không có quan hệ nha.

Tan học, Lộ Kha Đồng nắm quai cặp lầm lũi đi chậm rì, hồi tưởng lại tất cả chua ngọt đắng cay trong ngày hôm nay, cậu mệt đến mức chỉ muốn lăn đùng ra ngủ. Giương mắt thấy Phí Nguyên đã băng qua đường, Lộ Kha Đồng vội vàng chạy tới, như thể mới chớp mắt lại tìm được sức sống.

“Em đạp xe tới nè, chúng ta đi chung nha?”

Phí Nguyên đẩy xe máy xuống lề đường, nói: “Xe máy và xe đạp làm sao đi chung được?”

Lộ Kha Đồng đạp xe theo sát, nói: “Anh lái chậm một chút, em đạp nhanh một chút.”

Phí Nguyên nổ máy, nhìn về phía trước, nói: “Tôi phải chạy đường dành cho xe máy, chúng ta chạy chung cách nhau dải cây xanh à? Cậu chú ý an toàn đấy.”

sd4

Dải cây xanh phân cách.

Dứt lời, Phí Nguyên phóng vào trong dòng xe cộ, tăng tốc chạy về phía giao lộ kế tiếp, lúc rẽ ngoặt còn quay đầu lại nhìn một cái, cây non vẫn đứng yên tại chỗ, không thấy rõ nét mặt.

Buổi tối trong nhóm chat nói nhảm ì xèo, từ đầu đến cuối Lộ Kha Đồng vẫn không hề lên tiếng.

Một đêm trôi qua, trời đã sáng nhưng không thấy mặt trời, âm u mà ảm đạm. Đến trường trông thấy chiếc xe đạp quen thuộc kia, Phí Nguyên đậu xe máy ở bên cạnh. Vào phòng học, Lộ Kha Đồng ngồi tại chỗ đọc sách, yên lặng một cách hiếm thấy.

Phí Nguyên đi ngang qua, lấy cây lau nhà đi ra ngoài, lúc về đi ngang qua lần nữa, Lộ Kha Đồng vẫn cúi đầu học bài, không nói tiếng nào, cũng không ngẩng đầu lên nhìn cậu. Suốt cả buổi sáng, ngoại trừ đi toilet, Lộ Kha Đồng chưa từng rời khỏi chỗ ngồi.

Cũng không xoay người lại nữa.

Phí Nguyên nghĩ, cây non chịu yên thật rồi.

Tiết tự học cuối cùng, trời bỗng nhiên tối đen, sau đó nổ vài tiếng sấm. Mọi người không có tâm trạng học bài, rướn đầu nhìn ra ngoài, đứa mang đồ che mưa thì đắc ý, đứa không mang thì hoài nghi cuộc đời.

Cuối cùng mưa cũng đổ xuống, đi kèm với tiếng chuông tan học. Lớp trưởng nhanh chóng dọn dẹp cặp sách đi ra ngoài, lúc đi ngang qua còn hỏi: “Phí Nguyên, có mang dù không?”

“Không.”

“Mình cũng không mang, nhưng mình có bạn gái, đi tìm bạn gái đây, chào nhé.”

Phí Nguyên bật cười, im lặng thu dọn đồ đạc, dọn xong thấy Lộ Kha Đồng vẫn không nhúc nhích. Theo tiếng kéo khóa cặp của Phí Nguyên vang lên, Lộ Kha Đồng xoay người lại.

“Cho anh mượn dù đó, em không dùng.”

Lộ Kha Đồng đặt dù lên bàn của Phí Nguyên rồi ôm cặp đi mất. Phí Nguyên cầm dù đuổi theo sau, nhìn Lộ Kha Đồng chạy vào trong mưa.

Quá nhiều người đón taxi, Lộ Kha Đồng vẫy gãy tay cũng không đón được, thiệt nhớ chú tài xế quá đi.

“Lộ Lộ, đi theo anh.”

Lộ Kha Đồng xoay người lại, thấy Phí Nguyên đang cầm dù hoa nhỏ của mình, cậu lúng ta lúng túng nói: “Anh gọi em là gì?”

Phí Nguyên kéo Lộ Kha Đồng băng qua đường, lau khô ghế rồi vừa đẩy vừa đỡ cậu lên xe, nhét luôn cả dù vào tay cậu. Xe nổ máy ầm ầm, Lộ Kha Đồng dùng một tay ôm Phí Nguyên, đồng thời vùi mặt vào lưng của đối phương.

Đi được nửa đường mưa càng rơi càng lớn, dù cũng cầm không nổi, mặt trước của Phí Nguyên đã ướt đẫm. Chờ khi dừng đèn đỏ, Phí Nguyên cởi áo khoác ra che cho Lộ Kha Đồng.

Lộ Kha Đồng nói: “Sao anh lại như vậy.”

“Anh như nào?”

Anh lúc nóng lúc lạnh là sao nha, Lộ Kha Đồng ngơ ngác. Đèn chuyển xanh, cậu lại ôm eo Phí Nguyên, cố gắng bung dù. Không biết qua bao lâu, cuối cùng cũng quẹo vào con đường nhà cậu.

Mưa nện từng hạt nặng trịch, dưới đất toàn là nước đọng, xe chịu không nổi tắt máy. Hai người dừng ở ven đường, Lộ Kha Đồng xuống xe đứng trên lối đi bộ, vẫn che dù cho Phí Nguyên.

“Về đi, anh đẩy xe đến giao lộ ít nước là nổ máy được thôi.”

Lộ Kha Đồng lắc đầu: “Anh lấy dù đi, em tự chạy về.”

“Đừng kì kèo nữa.” Cả người bốc khí lạnh, Phí Nguyên nói: “Anh ướt nhẹp rồi còn lấy dù làm gì, mau về nhà đi.”

Lộ Kha Đồng hét to: “Em đã nói cho anh dù! Em không cần!”

Hét xong chữ cuối cùng, áo đã bị Phí Nguyên túm lấy, Lộ Kha Đồng bước lên một bước suýt chút nữa té ngã, thế rồi bị Phí Nguyên ấn vào lòng. Dù trượt xuống một đoạn, che khuất tất cả mọi thứ, nhìn không thấy bên ngoài, chỉ nghe được tiếng mưa.

Hai người kề sát vào nhau, sống lưng thẳng đơ của cậu bị Phí Nguyên siết chặt, dáng vẻ luống cuống mắt đỏ hoe của cậu cũng bị Phí Nguyên nhìn chằm chằm.

“Hôm nay đo chưa? Có cao lên chưa?” Phí Nguyên cúi đầu áp lên trán Lộ Kha Đồng.

Lộ Kha Đồng không biết nên nhìn chỗ nào: “Chưa.”

Phí Nguyên dùng chóp mũi cạ cạ cậu, nói: “Chưa thì chưa vậy, Lộ Kha Đồng, sau này không được hối hận đâu đấy.” Lộ Kha Đồng không hiểu mô tê gì, vừa định mở miệng hỏi thì đã bị Phí Nguyên ghìm chặt, kế đến Phí Nguyên đặt một nụ hôn lên má cậu.

Sau má là môi.

Phí Nguyên hôn Lộ Kha Đồng, không dám hôn quá mạnh, bởi vì đối phương đã căng thẳng đến mức cả người cứng ngắc. Phí Nguyên nhịn không được mà nghĩ, Lộ Kha Đồng, em tưởng anh dễ dụ như vậy sao, đó là vì khi em giơ dù hoa nhỏ nổi cáu với người ta, anh đã thích em rồi.

Lộ Kha Đồng muốn khóc: “Anh lạnh nhạt với em, còn mặt nặng mày nhẹ với em.”

“Em loi nhoi như vậy, anh phải xem em thật lòng hay đùa dai chứ.”

“Vậy anh xem đủ chưa?”

Phí Nguyên lau nước mưa trên mặt cậu, nói: “Lẽ ra thì chưa, nhưng hôm nay ngoan quá, anh mềm lòng.”

Lộ Kha Đồng mím môi, cuối cùng òa khóc, sau đó ôm chặt Phí Nguyên khóc nức nở, cậu cũng tự thấy mất mặt nhưng lại không kiềm được, vừa khóc vừa nói: “Nụ hôn đầu tiên em gìn giữ mười lăm năm mất rồi…”

“Không vui à?”

Lộ Kha Đồng vừa khóc vừa nấc: “Vui phát khóc không được sao…”

___________

Thật ra anh đại cũng chấm em lâu rồi mà phải làm bộ thả các loại thính để thử em Lộ ơi, ai mượn em nhoi quá chi =))))) Nói chung giờ mua bánh bích quy là được rồi đó em (≖ ‿ ≖)

Chương 10

Tagged:

45 thoughts on “Đường cũ ngắm hoàng hôn – 9

  1. […] 6 | Chương 7 + Chương 8 | Chương 9 | Chương […]

    Like

  2. bellatruong 27/02/2017 at 18:15 Reply

    Phí nguyên đúng là mẫu công mới của Nana nhỉ, đọc mà thương Lộ lộ gì đâu, 1phút nông nổi mà rơi nhầm vào tay sói rồi, dự là em còn bị quay dài dài. tui thì hơi kị mấy bạn lúc nóng lúc lạnh này nha, lòng người vốn đã khó đoán rồi, còn có người “dụng tâm” vào mấy chuyện thử tới thử lui như thế, mệt đầu mà lòng mề cũng đau lắm lắm.
    comment nhiều vì hôm nay có 1 chương à, chưa có đã :)))

    Liked by 5 people

    • Nana 28/02/2017 at 09:41 Reply

      Muốn lâu dài nên phải thử cho chắc trước chứ, nhất là người với tính cách thuộc dạng cứng như Phí Nguyên =)) Trước khi quen nhau thì quay ẻm tí thôi chứ quen rồi thì không còn làm bộ phũ ẻm nữa đâu :))

      Like

  3. Hạnh Nguyên Nguyễn 27/02/2017 at 18:22 Reply

    (≖ ‿ ≖) rồi, tui tạm thỏa mãn rồi, tui chờ mãi cảnh này ლ(´ڡ`ლ) dự sắp đến đoạn hường phấn của hai ẻm rồi. Mà á, tui nằm vùng ở đây lâu lắm rồi á, lượn hết từ SDTD, KBDT, cuồng nhất là Tượng tâm, bây giờ thì cặp này làm tui quắn quéo quá chịu không nổi nên phải trồi lên, cảm ơn chủ nhà nhiều vì edit nhiều truyện hay như thế nha (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤

    Liked by 2 people

    • Nana 28/02/2017 at 09:42 Reply

      Hí hí nhớ trồi lên thường xuyên 😘😘

      Like

  4. IKU 27/02/2017 at 18:33 Reply

    Lâu lâu đọc được truyện cưng quá quéo hết cả người huhu ;;_;;;;;

    Liked by 2 people

  5. tiểu lục 27/02/2017 at 18:36 Reply

    trời quơi thằng nhỏ, cưng muốn chị sống xao~~~~~~~~~~ (๑>◡<๑)

    Liked by 1 person

  6. muối 27/02/2017 at 18:51 Reply

    aaaaa chừi ưi chời ơi tui cũng muốn có một tiẻu lộ lộ để ấp trong người huhuhu :(((((

    Liked by 1 person

  7. trangcp95 27/02/2017 at 19:13 Reply

    Hẳn là chấm trước rồi, k phải do em cưa mà là anh đại tự đổ :))

    Like

    • Nana 28/02/2017 at 09:43 Reply

      Anh đại là nhan khống, thích những thứ xinh xinh 😂😂😂

      Liked by 2 people

  8. One Last Dance 27/02/2017 at 19:16 Reply

    Thụ nhoi is not my style, nhưng sao Tiểu Tiểu Lộ dễ thưn quá vậy nè (●´з`)♥ càng nhoi càng muốn bắt lại ôm thôi hà ❤
    Anh đại à, anh cao tay quá đi ( ≧ ε ≦ ) Cơ mà ảnh mới cỡ 18 19 thôi mà sao như ông già vậy nè :v

    Liked by 1 person

    • Nana 28/02/2017 at 09:47 Reply

      Thật ra mới 17 à, Lộ thì 15 =))))) Chắc do lạnh lùng trầm tính quá cộng thêm đứng chung với em Lộ nhí nhảnh nên thấy già hơn tuổi thật :))

      Like

  9. Dạ Lang 27/02/2017 at 19:19 Reply

    Tội nghiệp em, ngốc manh tự chui vào miệng sói rồi.

    Liked by 1 person

  10. tieulam 27/02/2017 at 19:48 Reply

    Sao chuyển biến nhanh vậy, ngta chưa kịp thương em Lộ nữa :)))))

    Chương nào cũng quắn quéo hết, cưng gì đâu mà cưng :3

    Liked by 1 person

    • Nana 28/02/2017 at 09:48 Reply

      Chứ còn để Phí Nguyên quay Lộ nữa chắc hội chị em ra ném dép quá =))))

      Like

      • tieulam 28/02/2017 at 19:03 Reply

        :)))))) ai bẩu em Lộ cưng quá chi :))))

        Like

  11. Diễm Mốc 27/02/2017 at 20:09 Reply

    Doạn cuối họ Phí kia hôn Lộ mà mị xoắn xít luôn***** cưng quá đi

    Liked by 2 people

  12. Fallin' Slowly 27/02/2017 at 20:46 Reply

    trời ơi dễ cưng quá :(((

    Liked by 1 person

  13. Tui thích há cảo 27/02/2017 at 22:48 Reply

    Đậu moá hư mịa cặp mắt chó titanium mới sắm hết $100000000 tôi nói ah hai đứa tuyệt phối nhé,một bên loi choi rớt giá một bên cool ngầu ngoài phũ trong quan tâm nhé
    Ôi thế bạn Đa Đa nhà tôi thì bao giờ mới xuất hiện bến đỗ cuộc đời

    Liked by 3 people

    • Nana 28/02/2017 at 09:50 Reply

      Đa Ý thì phải đợi, mà cặp này ko có nhiều đất diễn mấy được cái tác giả có viết riêng cho 1 pn hết xức ngọt ngào 😍

      Liked by 1 person

      • Tui thích há cảo 28/02/2017 at 17:40 Reply

        Ối hoá ra ẻm có chân ái thật

        Like

  14. 小旗天风流 27/02/2017 at 22:55 Reply

    //đứa mang đồ che mưa thì đắc ý, đứa không mang thì hoài nghi cuộc đời.// <= đồng tâm trạng mỗi khi hông mang áo mưa khi ra ngoài đường =)))
    Còn chưa kịp đau lòng cho Lộ Lộ xog thì hường đã đập vào mẹt rầu, quá nhanh quá nguy hiểm :v
    Lộ Lộ đúng thiệt là người gặp người thích mà, từ lúc chưa cua, anh đại đã đổ ồi xD ~

    Liked by 2 people

    • 小旗天风流 27/02/2017 at 22:57 Reply

      Cơ mà tui thích đoạn này quá huhu

      //Phí Nguyên dùng chóp mũi cạ cạ cậu, nói: “Chưa thì chưa vậy, Lộ Kha Đồng, sau này không được hối hận đâu đấy.” Lộ Kha Đồng không hiểu mô tê gì, vừa định mở miệng hỏi thì đã bị Phí Nguyên ghìm chặt, kế đến Phí Nguyên đặt một nụ hôn lên má cậu.
      Sau má là môi.
      Phí Nguyên hôn Lộ Kha Đồng, không dám hôn quá mạnh, bởi vì đối phương đã căng thẳng đến mức cả người cứng ngắc. Phí Nguyên nhịn không được mà nghĩ, Lộ Kha Đồng, em tưởng anh dễ dụ như vậy sao, đó là vì khi em giơ dù hoa nhỏ nổi cáu với người ta, anh đã thích em rồi.
      Lộ Kha Đồng muốn khóc: “Anh lạnh nhạt với em, còn mặt nặng mày nhẹ với em.”
      “Em loi nhoi như vậy, anh phải xem em thật lòng hay đùa dai chứ.”
      “Vậy anh xem đủ chưa?”
      Phí Nguyên lau nước mưa trên mặt cậu, nói: “Lẽ ra thì chưa, nhưng hôm nay ngoan quá, anh mềm lòng.”
      Lộ Kha Đồng mím môi, cuối cùng òa khóc, sau đó ôm chặt Phí Nguyên khóc nức nở, cậu cũng tự thấy mất mặt nhưng lại không kiềm được, vừa khóc vừa nói: “Nụ hôn đầu tiên em gìn giữ mười lăm năm mất rồi…”
      “Không vui à?”
      Lộ Kha Đồng vừa khóc vừa nấc: “Vui phát khóc không được sao…”
      ___________//

      Nói chứ hóng tới lúc Khưu nhi phát hiện ra “bạn gái” của Lộ Lộ =)))))

      Liked by 3 people

      • Nana 28/02/2017 at 09:53 Reply

        Khưu nhi là nhà mẹ đẻ của Lộ mà, sắp biết rồi 😂😂

        Liked by 1 person

        • 小旗天风流 28/02/2017 at 10:14 Reply

          Chăc sẽ có cảm giác như “con gái” nuôi bao nhiêu ngày đã bị con ngta bắt cóc 😂😂😂

          Like

    • Nana 28/02/2017 at 09:52 Reply

      Lúc đầu chắc thấy ẻm xinh xinh nên kiểu để ý thôi, mình thấy trai đẹp mình cũng khoái mà, nhưng sau này từ từ ẻm sáp vô dữ quá chắc mới xiêu thật =))))

      Liked by 1 person

  15. YuanZhou 28/02/2017 at 00:14 Reply

    Chời ơi hổng muốn so sánh đâu, có điều đọc em Lộ Lộ làm t nhớ tới Nặc Nặc, nhớ tới ông chủ Khương Vệ quá chừng. Mấy ẻm tuy không phải mẫu thụ yêu thích nhứt của tui, nhưng mấy ẻm đúng là mẫu thụ tui đọc chỉ muốn thương yêu cưng chiều. Đọc truyện mà hạnh phúc dễ sợ, xì trét bao nhiêu cũng vứt hết hà!!!

    Liked by 2 people

  16. Hắc Linh Tử 28/02/2017 at 00:35 Reply

    Tưởng chưa đến tình tiết hôn hít, đang định cổ vũ đôi bạn trẻ loi choi + thích mà còn làm bộ này hôn đi mà hôn thật rồi. Cưng ghê á (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤

    Liked by 1 person

  17. Cây nhỏ cầm dù hoa mắng người. Ôi moe quá

    Liked by 2 people

  18. Tiểu Quyên 28/02/2017 at 09:20 Reply

    anh phí chơi ác thật , thích em lâu rồi mà cứ giả bộ lạnh lùng để em cưa mình……….❤ | ℒℴѵℯ❤

    Liked by 1 person

    • Nana 28/02/2017 at 09:55 Reply

      Phí Nguyên giỏi nhất là chọc em Lộ 😂😂

      Like

  19. Mộng Tư 28/02/2017 at 11:10 Reply

    TT___TT Lúc đầu thấy Lộ Lộ vì đau lòng mà im lặng tôi còn thương tâm lắm luôn ấy, mà thương tâm bao nhiêu tôi liền muốn sỉ vả Phí Nguyên bấy nhiêu nha (╯‵□′)╯︵┻━┻
    … Cơ mà giờ tôi biết được lý do Phí Nguyên làm vậy rồi thì… Thiệt tình, thôi, Lộ Lộ, ai bảo cưng nhoi quá làm gì, nhoi thì chịu đi, chứ đây còn mắng mỏ gì được nữa chứ (¯―¯٥) Phí Nguyên người ta chắc hẳn cũng chịu khổ và dằn vặt rất nhiều rồi, thích mà còn phải tỏ ra lạnh nhạt như vậy, nhìn cưng khổ chắc ảnh cũng chẳng dễ chịu gì đâu, bởi thế mà còn chưa thử xong đã quay qua thổ lộ với cưng trước rồi, trông đến là tội ╮(╯▽╰)╭

    Liked by 1 person

  20. Đỏ Mặt Thẹn Thùng 28/02/2017 at 19:39 Reply

    Cũng may em Lộ ban đầu có ý đồ thật =)) chứ lỡ mà đã k có ý đồ còn bị thử lòng kiểu này tui chỉ muốn tương cho vài phát =)))

    Like

  21. truocnhacocaymetay 15/03/2017 at 19:33 Reply

    Em thụ có khi quên mất chuyện bánh quy rồi ấy chứ, nhưng editor thì còn nhờ mãi :))

    Like

    • Nana 16/03/2017 at 14:38 Reply

      Ẻm chưa quên đâu nha :)))

      Like

  22. HmF ~ Ice 03/04/2017 at 06:23 Reply

    Bánh quy gì cơ O-O Sao tui chả nhớ gì hết vậy nèk Orz

    Like

    • Nana 03/04/2017 at 14:15 Reply

      Chương 4 có đoạn ẻm mời ảnh ăn bánh bích quy mà ảnh chê ngọt ko ăn í mà

      Liked by 1 person

  23. Thi Thi 04/05/2017 at 15:08 Reply

    Đậu mè cưng quá chắc chớttttttt = ̄ω ̄=

    Like

  24. Nờ 18/05/2017 at 19:19 Reply

    Lại nhảy hố nhà bạn nữa này chời ơi. Cảm ơn bạn đã edit nhé. Hiu hiu Lộ Lộ nhoi quá chừng, cưng quá đi mất thôiiiiii~~~~~

    Liked by 1 person

  25. jasles49 31/05/2017 at 02:07 Reply

    Thương em Lộ quá, vào tay sói xám lớn òi :3

    Like

  26. papaiyablog 23/06/2017 at 22:09 Reply

    :Quắn quéo vặn vẹo với hai bạn quá đi
    Klq nhưng đang nghe ashita boku wa kimi ni aini iku trong sekai hatsukoi

    Like

  27. pé péo 17/08/2017 at 19:32 Reply

    Quá nhiều người đón taxi, Lộ Kha Đồng vẫy gãy tay cũng không đón được, thiệt nhớ chú tài xế chú quá đi.
    => dư 1 chữ chú sau chữ tài xế

    Liked by 1 person

  28. Tiểu Ái Ái 28/02/2018 at 20:19 Reply

    mie nó thiệt là đáng yêuuuuuuuuuuuuuuuuuu, tim tui chịu không nổiiiiiiiiiii

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: