Đường cũ ngắm hoàng hôn – 14 + 15

Đường cũ ngắm hoàng hôn

Tác giả: Bắc Nam

Thể loại: hiện đại, công ngầu x thụ nhoi, vườn trường + xã hội, 1×1, HE

Biên tập: Nana

***

Chương 14

Đợt thi giữa kỳ mỗi học kỳ một lần kết thúc, họp phụ huynh còn cách được bao xa?

“Lộ Lộ, ai họp phụ huynh cho con thế?” Mẹ Khưu làm nghề thiết kế, mọi khi bận tối mặt, song ba của Khưu Lạc Dân cũng bận, thế nên hai người thay phiên nhau dự họp.

Khưu Lạc Dân chen miệng vào: “Ai họp cũng gặp nạn cho xem.”

“Sao lại gặp nạn, ai họp em cũng không sợ.” Lộ Kha Đồng lại đến nhà người ta ăn ké. Khưu Lạc Dân giải thích rõ ý mình: “Anh đâu có nói cưng, anh nói ba mẹ cưng gặp nạn ấy.”

Đáng nhẽ Lộ Kha Đồng cũng không lo lắng gì, nhưng bây giờ cậu lại thấy hơi lo, hôm trước cố gắng học tập cậu buột miệng nói với Ôn Ngưng mình sẽ tiến bộ, còn bảo Ôn Ngưng chuẩn bị tâm lý thật tốt, đoán chừng câu chuẩn bị tâm lý này làm phản rồi.

Lộ Kha Đồng thấp thỏm không yên, ăn cơm xong nói: “Khưu nhi, lên mạng nghe giảng bài không?”

Khưu Lạc Dân đã đăng nhập vào trò chơi, nói: “Thi xong rồi còn nghe gì nữa, qua đây, nhìn anh đánh phó bản nè.”

“Cũng đúng, thi xong mới học đúng là đạo đức giả.” Những lúc như thế này Lộ Kha Đồng rất dễ dao động, cậu nhích ghế sang bên cạnh, bắt đầu nhìn Khưu Lạc Dân chơi game: “Hay là anh vào tài khoản của em đi, luyện cấp giùm em luôn.”

“Được rồi, cưng gà quá.” Khưu Lạc Dân đổi sang tài khoản của Lộ Kha Đồng, đột nhiên nhìn màn hình hỏi một câu: “Cưng và Phí Nguyên sao rồi?”

Lộ Kha Đồng mở một gói khoai tây chiên, đáp: “Đừng nói nữa, anh ấy quá cao tay, lần nào cũng có thể bắt em nhận lỗi trước, nếu không chỉ nói một câu đã khiến em ngu người, người như thế quả thật làm em say như điếu đổ.”

Ông nội cưng chứ say như điếu đổ, Khưu Lạc Dân bĩu môi, quay đầu nhìn phát hiện vị cà chua mình thích nhất đã bị ăn hết sạch, anh chàng bèn buông tay để cho Lộ Kha Đồng trong game bẹp một tiếng té xuống đất.

Lộ Kha Đồng đập bàn: “Nhanh lên! Em thấy còn cứu được đó!”

“Chết mất xác rồi.” Khưu Lạc Dân thoát khỏi game, mở trang web mua sắm, bắt đầu xem lướt qua các loại máy ảnh. Lộ Kha Đồng cảm thấy cái này vượt xa trình độ hiện tại của mình: “Anh muốn mua hả? Hay là em cũng mua luôn nha, làm người đi đầu trào lưu của thời đại.”

Khưu Lạc Dân thở dài: “Làm cái con khỉ…”

Thứ sáu họp phụ huynh, như thể nhà trường đã tính toán đâu vào đấy, để dành hai ngày thứ bảy và chủ nhật cho phụ huynh hành hung con mình. Sổ liên lạc và bài thi các môn được phát cùng một lúc, tiếng kêu rên lập tức vang khắp phòng học, Lộ Kha Đồng xem xong thì thở phào một hơi, may là cậu vẫn giữ được thành tích trung bình.

Lớp trưởng đứng trên bục hỏi: “Có ai tự nguyện ở lại làm người hướng dẫn không?”

Lộ Kha Đồng ngồi thẳng lưng, cậu cũng muốn làm hướng dẫn, bởi vì cậu tò mò ba mẹ của người khác trông như thế nào. Xoay người lại nhìn Phí Nguyên, phát hiện Phí Nguyên đã móc sẵn chìa khóa xe trên ngón trỏ, thế là cậu lại xoắn xuýt.

“Em muốn làm người hướng dẫn.”

Phí Nguyên thản nhiên chọt má cậu: “Nói với lớp trưởng ấy, không cần nói với anh.”

“Vậy anh không đợi em sao?”

Phí Nguyên vẫn thản nhiên như cũ: “Sinh nhật ông ngoại anh, tan học phải đi ngay.”

Có lý do là được, Lộ Kha Đồng hớn hở giơ tay, nói mình muốn làm người hướng dẫn. Chờ mọi người đi gần hết, hai bạn học trang trí bảng đen, những người còn lại ra cửa đón phụ huynh.

Lộ Kha Đồng tinh mắt, nói với lớp trưởng: “Mau nhìn sang lớp 1, ba mẹ vợ của cậu tới kìa!”

“Thôi thôi thôi, đỡ hơn cậu ngay cả ba mẹ vợ cũng không có.” Vừa dứt lời, lớp trưởng đổi sang mặt tươi cười chào hỏi phụ huynh tới họp, dẫn phụ huynh đến chỗ ngồi của con mình.

Chưa đầy vài phút, phụ huynh lục tục tới đông đủ. Quay đầu thấy Ôn Ngưng rẽ vào từ đầu cầu thang, Lộ Kha Đồng chạy ào tới xách túi cho Ôn Ngưng, nói: “Mẹ, con ở lại dẫn đường cho mẹ nè.”

Ôn Ngưng sửa lại áo cho Lộ Kha Đồng, mỉm cười chào bạn học của cậu rồi nói: “Mẹ thay quần áo suýt thì muộn, cảm giác như sắp dự lễ trao giải ấy.”

Lộ Kha Đồng lập tức chột dạ, khom lưng nằm dài trên mặt bàn, nói: “Chắc thầy không tuyên dương con đâu, mẹ có thất vọng không?”

“Có gì mà thất vọng, thầy không tuyên dương nào có nghĩa là con mẹ không tốt?” Ôn Ngưng lấy bài thi của cậu ra xem, nói: “Đừng đứng đây với mẹ, con phải hướng dẫn phụ huynh mà, mau làm việc đi.”

Hòn đá nhỏ trong lòng rơi xuống, Lộ Kha Đồng tí tởn trở lại cửa phòng học. Thấy cậu tới, lớp trưởng và những bạn học khác đều nói sao Ôn Ngưng đẹp quá vậy.

“Mẹ cậu đẹp quá ha?”

“Đúng rồi, mình thấy còn trẻ lắm, tuy rằng cậu nhỏ hơn bọn này nhưng thấy mẹ cậu trẻ lắm luôn á.”

“Thảo nào Lộ của chúng ta tươi xinh thế.”

Lộ Kha Đồng ngượng ngùng không nói gì, nhân lúc những người khác còn bàn tán xôn xao, cậu bước lên hai bước chào hỏi một bác phụ huynh đang tới, có điều chào xong cảm thấy hơi quen mắt.

Phí Đắc An vừa nhìn là nhớ ngay, đây chẳng phải là cậu nhóc bán chậu hoa hôm đó sao! Thật ra ông đã biết cậu nhóc này chắc chắn không phải dân bày sạp bán hàng, làm gì có ai bày sạp mặc toàn hàng hiệu mà còn hờ hững với khách thế kia.

“Chào bạn nhỏ, chú là ba của Phí Nguyên.”

“A!” Lộ Kha Đồng không kiềm được kêu lên, kêu xong còn trợn to mắt, ba của Phí Nguyên là khái niệm gì? Là gặp phụ huynh chứ gì nữa! Cậu vội vàng nói: “Chú ơi bên này nè, con dẫn chú đến chỗ ngồi của anh ấy, con tên Lộ Kha Đồng, ngồi phía trước ảnh.”

Chờ Phí Đắc An ngồi xuống, Lộ Kha Đồng vẫn chưa chịu đi, ấp úng nói: “Chú ơi, lần này con thi không được tốt, nhưng thật ra thành tích của con cũng khá lắm, mọi khi con còn giảng bài cho Phí Nguyên nữa.”

Ôn Ngưng quay đầu buồn cười hỏi: “Lộ Lộ, con làm gì thế?”

Đúng nha, mình làm gì vậy ta, thần kinh quá đi mất.

Phí Đắc An cảm thấy cậu nhóc này thật hài hước, ông còn chân thành nói: “Phí Nguyên mới vừa chuyển trường, chưa quen bạn bè gì, cảm ơn con giúp nó tiến bộ, hôm nào đến nhà chơi nhé.”

Lộ Kha Đồng còn tưởng là thật: “Chắc chắn rồi ạ!”

Phí Nguyên đưa Lâm Du Châu đến nhà ông ngoại ăn cơm trước, ông ngoại mừng thọ thích náo nhiệt, vừa khéo ngày mai được nghỉ, mọi người có thể tụ họp lâu hơn.

“Anh ơi, em thi được hai bài một trăm điểm luôn đó.”

Con thứ bên nhà cậu của Phí Nguyên vừa lên tiểu học, cô bé rất thích chơi với Phí Nguyên. Phí Nguyên nắm bím tóc nhỏ của người ta, nói: “Giỏi thế, lát nữa ăn bánh kem cho em miếng lớn.”

Họp phụ huynh xong Phí Đắc An mới tới, tới rồi lại uống rượu nhậu nhẹt với đám anh em rể, mãi đến hừng đông mới tan tiệc về nhà. Đèn trong sân vẫn còn sáng, chứng tỏ có người chưa ngủ, Lâm Du Châu vào cửa sân, nói: “Sao ông vẫn chưa ngủ?”

Ông Thẩm khép hờ mắt, đáp: “Đa Ý vẫn chưa về, ông chờ nó.”

“Đa Ý lại đi làm thêm?” Lâm Du Châu đỡ Phí Đắc An say mèm đi vào nhà, thở dài nói: “Cực thân quá, nó vẫn còn là con nít mà.”

Phí Nguyên lấy chăn mỏng đắp cho ông cụ, nói: “Ông chờ thêm lát nữa thôi nhé, chắc cậu ấy sắp về rồi.”

“Lòng ông bứt rứt.” Ông Thẩm vỗ mu bàn tay của Phí Nguyên, nói bằng giọng như thổ lộ nỗi lòng: “Hôm nay mọi người đều họp phụ huynh, Đa Ý nhà ông không cha không mẹ, nó sẽ khó chịu biết mấy.”

Phí Nguyên ngủ không ngon, nửa đêm tỉnh một lần, ra sân phát hiện ông Thẩm vẫn chưa ngủ, còn Thẩm Đa Ý vẫn chưa về.

“Ông đừng đợi nữa,” Phí Nguyên đỡ ông Thẩm về phòng, sau đó gọi cho Thẩm Đa Ý, có điều đối phương đã tắt máy.

Sáng sớm hôm sau, Lộ Kha Đồng tắm rửa thay đồ không chịu ngồi yên, cậu và Khưu Lạc Dân đã hẹn nhau đi xem máy ảnh. Cậu nghĩ kỹ rồi, chờ khi có máy ảnh mỗi ngày sẽ chụp Phí Nguyên một tấm, tranh thủ sớm ngày làm một quyển photobook (sách ảnh).

Khưu Lạc Dân phiền nhất là mấy đứa nhóc nghe tiếng gió tưởng có mưa như thế này, hai người lắc lư trên đường, Khưu Lạc Dân vẫn còn buồn ngủ: “Mới hơn bảy giờ còn sớm quá, cưng ở nhà học từ vựng trước không được à.”

*Nghe tiếng gió tưởng có mưa: ý bảo nghe thông tin không xác thực mà tin là thật.

Nhìn cảnh đường phố quen thuộc, Lộ Kha Đồng hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Nhà Phí Nguyên ở gần đây nè.”

Cuối tuần ai cũng dậy muộn, trong sân lặng ngắt như tờ. Ông Thẩm không ra khỏi nhà mà đứng trước cửa sổ nhìn ra ngoài. Mọi khi Phí Nguyên sẽ đi chạy bộ, nhưng tối qua ngủ không ngon nên không đi. Rửa mặt xong, cậu nhìn sang nhà Thẩm Đa Ý, hỏi: “Đa Ý vẫn chưa về hả ông?”

“Cả đêm không về nhà, sốt ruột chết ông rồi.”

“Ông đừng lo quá, cậu ấy làm thêm ở siêu thị 24 giờ, chắc mới vừa thay ca.” Thấy ông cụ như vậy, Phí Nguyên an ủi: “Con ra ngoài tìm cậu ấy, có lẽ đang trên đường về đấy.”

Phí Nguyên đi bộ trên đường, không quên chú ý lối đi bộ và đường dành cho xe đạp. Lúc gần đến  giao lộ tiếp theo, một chiếc xe màu đen dừng bên đường, cửa mở ra, Thẩm Đa Ý bước xuống xe.

Xe quay đầu chạy mất, Thẩm Đa Ý đi hơn mười mét thì nhìn thấy Phí Nguyên.

“Ông đợi cậu cả đêm, ít nhiều gì cũng nên gọi điện thoại chứ.” Phí Nguyên nhìn Thẩm Đa Ý, dường như không định hỏi nhiều. Sắc mặt Thẩm Đa Ý tái nhợt, có vẻ rất mệt mỏi: “Xin lỗi.”

“Xin lỗi tôi làm gì, mau về đi.”

Ở con đường đối diện, Khưu Lạc Dân vỗ vai Lộ Kha Đồng: “Xem ra không chỉ nhà Phí Nguyên ở gần đây mà nhà Thẩm Đa Ý cũng ở gần đây nốt.” Lộ Kha Đồng nhìn theo ánh mắt của Khưu Lạc Dân, đúng lúc trông thấy Phí Nguyên và Thẩm Đa Ý sóng vai đi cạnh nhau.

Làm cái gì thế này!

Máy cày trong người tức thì khởi động, Lộ Kha Đồng chạy qua chuẩn bị xình xịch một phen. Phí Nguyên và Thẩm Đa Ý trở tay không kịp, im re nhìn Lộ Kha Đồng, Khưu Lạc Dân chạy sát theo sau, bốn người đưa mắt nhìn nhau.

Nghĩ tới trái lê mà Thẩm Đa Ý cho mình, Lộ Kha Đồng nhăn mặt nói: “Trùng hợp quá, mời mọi người đi ăn sáng nha.”

Bên cạnh có một tiệm KFC, bốn người tìm chỗ ngồi, Lộ Kha Đồng đi mua thức ăn, Phí Nguyên đứng sau lưng cậu, hỏi: “Giận à? Thế sáng sớm em với Khưu Lạc Dân đến đây làm gì?”

Lộ Kha Đồng vẫn không chịu quay đầu lại: “Nghe nói KFC bên đây phát phiếu giảm giá nên tới thôi, chẳng lẽ mới sáng sớm đi tản bộ với nhau.”

Biết cậu có ý ám chỉ, Phí Nguyên sờ gáy cậu dỗ dành, sờ vài cái Lộ Kha Đồng lại xìu xuống, quay đầu hỏi: “Anh ăn cháo hay uống sữa đậu nành?”

Phí Nguyên cúi đầu nói: “Nghe lời em, em mua gì anh ăn nấy.”

Khưu Lạc Dân và Thẩm Đa Ý ngồi tại chỗ hết sức mất tự nhiên, Thẩm Đa Ý rũ mắt, thậm chí cả lông mi cũng không nhúc nhích. Cuối cùng Khưu Lạc Dân mở miệng trước: “Xin lỗi.”

Thẩm Đa Ý giương mắt lên, ánh mắt rất hiền hòa: “Mình quên rồi.”

Lúc ăn, Lộ Kha Đồng nghĩ bụng cuối cùng cũng hết mang ơn người ta rồi, song cậu phát hiện Thẩm Đa Ý không ăn gì mấy, lại còn trông cực kỳ tiều tụy, cậu nhịn không được hỏi: “Cậu không khỏe hả? Hay là không thích cháo đó? Nếu không nếm thử cái của mình đi.”

Thẩm Đa Ý có vẻ mệt phờ người: “Mình no rồi, về trước nha.”

Khưu Lạc Dân tự động biến thành bóng đèn, số watt còn rất lớn. Loáng thoáng nhớ lại ký ức bị đánh vỡ đầu, chưa kể lần trước bị cảnh cáo, Khưu Lạc Dân cũng ăn hết nổi, bèn đứng dậy nói: “Anh nhớ anh có hẹn kết hôn với bạn trong game, anh phải về đây.”

Chỉ còn lại hai người bọn họ, năm tháng như êm đềm hẳn, không lâu sau di động của Phí Nguyên đặt trên bàn sáng lên, hiển thị tên “Đa Ý”. Lộ Kha Đồng liếc cái là thấy, còn làm bộ đang ngắm cảnh. Phí Nguyên thấy thú vị bèn bấm mở loa ngoài.

Thẩm Đa Ý nói: “Khi nãy quên mất, nói cảm ơn Lộ Kha Đồng thay mình, cháo ăn ngon lắm.”

Lộ Kha Đồng vui vẻ, vui xong lại xụ mặt, cậu lấy di động ra gọi cho Phí Nguyên, quyết định nếu như hiển thị tên đầy đủ thì mình sẽ… thật ra cậu cũng chưa nghĩ ra mình sẽ làm gì.

Di động lại sáng lên, “Cây non” là gì nha, mờ ám hết hồn luôn.

Lộ Kha Đồng mạnh miệng nói: “Bây giờ em là cây non, sau này sẽ lớn thành đại thụ che trời, cành lá rậm rạp.”

Phí Nguyên nhìn cậu, cười khẽ một tiếng: “Thôi đi, em quá lắm chỉ lớn thành một chậu hoa nuôi trong nhà thôi.”

Lộ Kha Đồng hất mặt: “Nhà ai mà nuôi được chậu hoa tiên khí bức người như em!”

Phí Nguyên nói: “Còn nhà ai được nữa, nhà anh Phí chứ ai.”

_________________

Chương 15

Ra khỏi KFC mới hơn chín giờ, Lộ Kha Đồng dùng ánh mắt chờ mong nhìn Phí Nguyên, trong mắt thiếu điều nổi sao nhỏ nữa thôi. Phí Nguyên choàng vai cậu, dẫn cậu đi dạo bên đường, nói: “Đi, hẹn hò thôi.”

Lộ Kha Đồng mím môi cười ngu, cười xong nói: “Em muốn đi tiệm net!”

Hai chuyện hay ho của đời người chính là động phòng hoa chúc và online lướt web. Bây giờ Lộ Kha Đồng còn đang tuổi ham chơi mê online lướt web. Buổi sáng không đông lắm, hai người thuê một phòng chơi game. Lộ Kha Đồng đăng nhập tài khoản của mình, giận đến đập bàn: “Bảo ảnh luyện cấp giùm em, ai ngờ toàn phá em không.”

Phí Nguyên vốn định ngồi chơi với nhóc con một lát rồi thôi, nghe vậy bèn thay đổi ý định, đi qua bên cạnh kéo Lộ Kha Đồng lên, nói: “Nhờ người ta luyện giùm mà còn bắt bẻ, mai mốt anh luyện cho em.”

“Không được, lỡ em bắt bẻ anh chắc sẽ bị đánh mất.” Lộ Kha Đồng nhích ghế sang bên cạnh, rướn đầu nhìn màn hình. Thấy Lộ Kha Đồng vất vả quá, Phí Nguyên nắm hông cậu, nhấc cậu qua ngồi trước người mình.

Lộ Kha Đồng lại bén lửa, không biết phải tắt thế nào, rầm một tiếng nằm sấp trên bàn không động đậy, đưa tay bụm kín mặt.

Phí Nguyên vỗ nhẹ sau gáy cậu, nói: “Đừng nhoi, chắn bàn phím làm sao anh chơi được.”

Không còn cách nào khác, Lộ Kha Đồng đành phải bốc khói ngồi dậy. Cậu ngồi trong lòng Phí Nguyên, lồng ngực Phí Nguyên kề sát lưng cậu, tư thế này xấu hổ quá đi. Mặc kệ nhân vật của mình có thăng cấp hay không, Lộ Kha Đồng nói: “Em đi mua chút gì ăn nha.”

“Mới vừa ăn xong mà.” Trong lòng hiểu quá rõ, Phí Nguyên cố ý nhúc nhích cặp chân dài đang gập, Lộ Kha Đồng bị tâng cho sắp ngất, thế là lại gục xuống bàn lần nữa.

“Trang bị tốt như thế mà cấp thấp lè tè, thấy mình ngốc không?”

“Ngốc.” Lộ Kha Đồng lại ngẩng đầu lên, nhìn màn hình nói: “Khưu Lạc Dân không chịu dẫn em đi luyện cấp đàng hoàng, đánh phó bản còn chê em cản trở.”

Phí Nguyên cúi đầu, kề môi vào tóc cậu, vừa bấm phím vừa nói: “Tại sao người ta lại phải nhường nhịn em? Mấy chuyện này phải tìm bạn trai em, hiểu chưa?”

Lộ Kha Đồng thấy tim mình như nhũn ra, chỉ muốn nằm ngửa lăn lộn, một bụng vui sướng không biết nên giải tỏa thế nào, phấn khích đến độ cào bàn.

Buổi trưa, Lâm Du Châu nấu cơm xong bày lên bàn, sau đó đi ra cửa sân ngóng nhìn, ngóng một hồi rồi trở về, nhịn không được lầm bầm: “Suốt buổi sáng chẳng biết chạy đi đâu.”

Thẩm Đa Ý về đến nhà là lăn đùng ra ngủ, bây giờ mới dậy nấu cơm, cậu ra chỗ bồn rửa trong sân rửa rau, nói: “Phí Nguyên gặp bạn học, chắc đi chơi với nhau rồi, dì với chú đừng đợi.”

“Vậy mà không thèm nói một tiếng, không có nó còn tiết kiệm lương thực.” Lâm Du Châu đi qua giật chậu rau trong tay Thẩm Đa Ý, nói: “Bảo ông con qua ăn đi, khỏi chừa phần cho nó.”

Phí Nguyên và Lộ Kha Đồng vừa ăn vừa đi dạo trên đường dành riêng cho người đi bộ, Lộ Kha Đồng đúng là ăn như hạm, nhạn bay qua để lại dấu vết, Lộ Kha Đồng đi tới đâu tốn tiền tới đó. Phí Nguyên cầm một ly sữa sôcôla lớn cho cậu, thi thoảng đút cậu uống một hớp.

“Hôm đó làm người hướng dẫn em gặp ba anh đó, em còn chào hỏi chú ấy nữa.”

“Ừ, kích động không?”

“Kích động nha!” Lộ Kha Đồng nhét một lượt hai viên kẹo vào miệng, nhai mấy cái rồi nuốt: “Chú ấy rủ em đến nhà chơi, đợi lên lớp mười hai em phải cố gắng học thật giỏi, nếu không đến lúc đó chú ấy hỏi thành tích của em thì biết tính sao.”

Phí Nguyên nói: “Em tới nhà anh hai lần rồi nhỉ, đến lượt anh tới nhà em rồi.”

Lộ Kha Đồng giật thót, dẫu biết Phí Nguyên cố ý chọc mình, cậu vẫn không khỏi chột dạ. Xung quanh người đến người đi, ồn ào mà ầm ĩ, Lộ Kha Đồng kéo cánh tay Phí Nguyên dừng bước, hỏi: “Em làm sai chuyện gì, anh cũng tha thứ cho em được không?”

“Xem vận may của em đã.” Phí Nguyên rút tay ra, dắt tay Lộ Kha Đồng, nói: “Làm cho em một hệ thống tích điểm, bình thường biểu hiện tốt thì tích năm điểm, nghịch ngợm thì trừ năm điểm, phạm lỗi lớn trừ hai trăm điểm, chỉ cần điểm không bị âm thì em sẽ an toàn.”

Nghe vậy, Lộ Kha Đồng vội vàng tự cầm ly sữa, lỡ như cái thói hết ăn lại nằm này làm mình bị trừ điểm thì tiêu đời.

Đi tới phố mua sắm, cuối tuần đông nghìn nghịt, tiệm nào cũng buôn bán khấm khá. Bấy giờ Lộ Kha Đồng mới nhớ kế hoạch ban đầu chính là mua máy ảnh SLR (máy ảnh ống kính đơn phản xạ).

Cậu không hiểu nhiều về máy ảnh, nghe nhân viên cửa hàng giới thiệu cũng chẳng rõ hơn là bao, Phí Nguyên hỏi: “Lại là Khưu Lạc Dân muốn chơi trò chụp ảnh?”

“Có phải anh thấy em thiếu chủ kiến lắm không?” Lộ Kha Đồng rầu hết chỗ nói, chuyện gì cũng bị Phí Nguyên nhìn ra, thiệt mất mặt hết sức: “Em muốn mua một cái để chụp anh mỗi ngày, hoặc là anh chụp em, sau đó làm một bức tường ảnh treo lên, ý nghĩa quá trời luôn.”

Phí Nguyên nhéo gáy cậu, hỏi: “Treo nhà em hay nhà anh?”

Lộ Kha Đồng quay đầu nói nhỏ: “Nhà chúng ta nha.”

Chọn xong rồi, Phí Nguyên chuẩn bị trả tiền, Lộ Kha Đồng làm sao có thể để chuyện này xảy ra, cậu giơ thẻ lên quẹt, trả tiền xong lại ôm máy ảnh nói: “Tiền của em trả, em muốn chụp cái gì thì chụp cái đó, chụp người khác anh cũng không quản được.”

Quá thú vị, Phí Nguyên hỏi: “Em còn muốn chụp ai?”

“Ai thích em thì em chụp người đó.” Lộ Kha Đồng cúi đầu suy nghĩ, liệt kê danh sách: “Anh là chủ xị, còn phải chụp mẹ em, Khưu nhi, mẹ Khưu, lớp trưởng cũng chụp luôn. Đúng rồi cả Giản Tân nữa, chắc chắn ảnh thích em, Uông Hạo Diên thì thôi khỏi, ảnh chỉ thích Giản Tân.”

“Mà… anh nói xem Thẩm Đa Ý có thích em không?”

Phí Nguyên xem như chịu thua, đeo dây vào cổ Lộ Kha Đồng, nói: “Ai mà không thích em.”

Bàn bạc xem nên đi đâu chụp ảnh, cuối cùng quyết định đến bờ biển. Trời nóng nực thế này đến bờ biển rất dễ chịu, vả lại phong cảnh còn đẹp nữa. Vừa xuống xe, Lộ Kha Đồng đã bắt đầu chạy lung tung, cậu chạy ra bãi cát ngồi xuống bấm shutter.

Phí Nguyên bước đến từ phía sau, một tay cầm áo khoác, Lộ Kha Đồng xoay người chụp hơn mười tấm, tuy không có kỹ thuật gì đáng nói nhưng cậu vẫn mê mẩn như thường.

“Anh chụp em nha? Em chuẩn bị xong rồi nè.”

Phí Nguyên nhận máy ảnh, chỉnh ống kính rồi đưa lên trước mắt. Lộ Kha Đồng vẫy vẫy tay, nói: “Anh nằm xuống chụp được không? Như vậy nhìn chân em dài hơn.”

“Đừng nhoi.” Chụp cho Lộ Kha Đồng xong, Phí Nguyên để Lộ Kha Đồng đeo máy ảnh bên hông, nói: “Cởi giày đi chơi đi.”

Lộ Kha Đồng cất giày, xắn ống quần lên, cẳng chân trắng muốt mịn màng lộ ra. Cậu chạy về phía biển cả, để cho cơn sóng xô bờ bao phủ chân mình, kế đến chạy dọc đường bờ biển.

Phí Nguyên chậm rãi đi theo sau, chợt trông thấy một ông bố trẻ tuổi dẫn con ra bãi cát chơi. Có lẽ bé con mới biết đi, ông bố chìa tay ra nói: “Cục cưng, qua đây, ba bế con.”

Phí Nguyên rũ mắt cười một tiếng, đoạn chạy về phía Lộ Kha Đồng. Chờ khi hai người còn cách nhau hơn mười mét, Phí Nguyên dừng lại hô to: “Lộ Lộ, qua đây.”

Xoay người thấy Phí Nguyên giang cánh tay với mình, Lộ Kha Đồng biết ngay Phí Nguyên có ý đồ, cậu nhếch miệng lùi ra sau vài bước, lùi xong bắt đầu chạy lấy đà, vừa chạy vừa la lớn: “Anh lại gọi em là gì đó!”

“Lộ Lộ, chạy nhanh lên nữa đi.”

Phí Nguyên ở ngay trước mắt, Lộ Kha Đồng dùng sức bật một cái, nhảy thẳng lên người Phí Nguyên. Ngay khoảnh khắc đỡ lấy cậu, Phí Nguyên nói: “Ba bế con.”

“Đậu má!”

Phí Nguyên nâng Lộ Kha Đồng, hỏi: “Ba nâng con bay cao nhé?” Dứt lời chẳng đợi Lộ Kha Đồng phản ứng, Phí Nguyên đã ôm cậu xoay vòng vòng, cậu siết chặt vai Phí Nguyên cười ha ha.

Chơi đến chạng vạng, Lộ Kha Đồng gập chân ngồi trên bãi cát, Phí Nguyên nắm mắt cá chân của cậu phủi hạt cát, hỏi cậu có lạnh không. Lộ Kha Đồng lắc đầu, nhịn không được cuộn đầu ngón chân.

“Sợ nhột à? Sao mặt đỏ thế.”

“Tại mặt trời chiếu đó.” Lộ Kha Đồng không thừa nhận, song quả thật khó mà phân rõ sắc mặt đỏ phớt của cậu và ánh hoàng hôn khi mặt trời lặn. Cậu nhích đến bên cạnh Phí Nguyên, lấy máy ảnh ra lần nữa: “Chúng ta chụp một tấm hoàng hôn đi.”

Phí Nguyên ôm Lộ Kha Đồng, dùng tay mình bọc tay cậu, nói: “Trước tiên chỉnh ống kính, chỉnh sao nhìn cho rõ ấy.”

Lộ Kha Đồng nhìn chằm chằm màn hình, chân trời nhuốm màu đỏ cam, trông hệt như một bức tranh.

“Nhìn.” Phí Nguyên nói xong, Lộ Kha Đồng gật đầu, bảo nhìn vào ống kính. Phí Nguyên kề sát tai cậu, cười nói: “Nhìn anh này.”

Vừa quay đầu qua, Phí Nguyên hôn lên môi cậu, dùng ngón tay mình đè ngón tay cậu bấm shutter. Thứ mà giây phút ấy hai người cùng ghi lại, có lẽ chính là buổi hoàng hôn đẹp nhất.

___________________

Ôi tuổi trẻ… Tui già quá rồi =((((( 

Lộ gặp ba chồng tương lai mà vẫn nhoi quá thể, còn Phí nói chậu hoa nhà mình thì lo nuôi đi nha =))))) 

Chương 16

Tagged:

27 thoughts on “Đường cũ ngắm hoàng hôn – 14 + 15

  1. […] Chương 11 | Chương 12 | Chương 13 | Chương 14 + Chương 15 […]

    Like

  2. ninhanpam 04/03/2017 at 19:15 Reply

    Chương này hợp với tên truyện luôn, hay quá

    Liked by 2 people

  3. tieulam 04/03/2017 at 19:23 Reply

    Trời ơi ngọt quá dễ thương quá :”((((( tuổi trẻ ngây thơ cưng gì đâu :)))))

    Cơ mà đừng nói bạn Ý đi bán thân nha huhu

    Liked by 1 person

    • xoithitmamtom 04/03/2017 at 21:12 Reply

      Tui cũng từng lo như cô đó =))))

      Liked by 1 person

      • tieulam 05/03/2017 at 20:50 Reply

        :)))))) cô đọc qt rồi hở? Mấy bộ này tuôi tiếc đọc hết nên mỗi ngày ráng ngồi chờ cô Na edit :))

        Like

        • xoithitmamtom 07/03/2017 at 16:29 Reply

          Hự hự hôm NaNa review trên FB t thấy hay quá ko đợi đc nên đọc qt trước. Giờ đọc bản edit mới đã nè :)))

          Liked by 1 person

    • Nana 05/03/2017 at 10:39 Reply

      Không có bán thân nha =))))))

      Liked by 1 person

  4. Diễm Mốc 04/03/2017 at 19:25 Reply

    Không biết đến ngày tháng năm nào tui mới tìm đc a xã của tui nữa. Cũng muốn có ty vườn trg đẹp như Lộ Phí vậy mà … sắp hết tg r🙁
    Hâm mộ Lộ Lộ lắm nha🤗🤗🤗

    Liked by 2 people

    • Nana 05/03/2017 at 10:40 Reply

      Tui thì hết thời cấp 3 lâu rồi, quá buồn :(((

      Like

  5. shinkisaragi 04/03/2017 at 19:52 Reply

    Ngọt quá chịu hết nổi rồi :v trồng chậu hoa tiên khí bức người chắc hơi bị khổ đó :3 anh Nguyên ráng lên nha ~(‾▿‾~) thêm đoạn cuối là muốn bùng nổ con tym rồi ( ≧ ε ≦ )

    Liked by 2 people

  6. Fallin' Slowly 04/03/2017 at 20:21 Reply

    đúng là “Nguyên Lộ ngắm hoàng hôn” nè =)) tưởng tượng khúc cuối mà xao xuyến hết cả cõi lòng (╥﹏╥)

    Liked by 2 people

  7. hamsterzizi 04/03/2017 at 21:56 Reply

    Bạn Phí thích cosplay phụ tử hả =)))

    Liked by 3 people

    • Nana 05/03/2017 at 10:40 Reply

      Hình như là vậy thiệt 😂😂

      Like

  8. Tui thích há cảo 04/03/2017 at 23:07 Reply

    Tui già rồi,đường lên như chơi,đọc mấy hồi lại lên cơn muốn xỉu,đậu má chỉ muốn oan thán thanh xuân của mình đã lạc trôi tới chỗ quần nào rồi

    Liked by 2 people

    • Nana 05/03/2017 at 10:41 Reply

      Tuổi xuân của tui cũng sắp hết rồi mà ko có mảnh tình nào nên hồn, chán chả buồn nói :(((

      Liked by 1 person

      • Tui thích há cảo 05/03/2017 at 10:45 Reply

        =))))))

        Like

  9. 小旗天风流 05/03/2017 at 07:06 Reply

    Cái đôi chim te này s cute hông chịu nổi vậy ;;_;;
    Này này anh Phí, anh ko muốn làm ck mà muốn làm ba ngta hả =))))))))))))))))
    //Phí Nguyên cúi đầu, kề môi vào tóc cậu, vừa bấm phím vừa nói: “Tại sao người ta lại phải nhường nhịn em? Mấy chuyện này phải tìm bạn trai em, hiểu chưa?”// <= chậc, hường phấn quá huhu ///v///
    Lộ Lộ nhoi quá cưng, xuống xuống bớt đi, gì đâu mà dại trai thấy sợ hà =3=

    Liked by 1 person

  10. Cỏ Nhỏ 05/03/2017 at 10:48 Reply

    Đúng là yêu đương tuổi trẻ nha. Bé Lộ lậm quá rồi, kiểu này là không xa nổi anh Phí 😂

    Like

  11. Frozenworld53 07/03/2017 at 06:40 Reply

    (¬‿¬) Kiểu này chỉ mỗi việc lo ăn cho Lộ Lộ cũng đủ khiến bạn Nguyện cháy túi quá!

    Like

  12. Tiểu Quyên 09/03/2017 at 11:16 Reply

    tình yêu tuổi học trò thật ngọt ngào và dễ thương , hâm mộ quá thật muốn có tình yêu như hai anh……….✿♪♫

    Liked by 1 person

  13. siumoedainhan 01/05/2017 at 20:15 Reply

    Tui mới phát hiện ra nha, anh Nguyên gọi Lộ Lộ là cây non, cây non, cây non, “cây non” không phải là “tiểu thụ” sao? :v

    Liked by 2 people

    • Nana 01/05/2017 at 20:36 Reply

      Cây non đúng ra là tiểu thụ miêu nhoa =))

      Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: