Đường cũ ngắm hoàng hôn – 20 + 21

Đường cũ ngắm hoàng hôn

Tác giả: Bắc Nam

Thể loại: hiện đại, công ngầu x thụ nhoi, vườn trường + xã hội, 1×1, HE

Biên tập: Nana

***

Chương 20

Rốt cuộc kỳ thi cuối kỳ đã tới, không cần biết thi tốt hay không, nói chung vẫn là chuyện đáng để vui mừng, dù gì thi xong là tới nghỉ hè rồi. Với người không đáng tin cậy như Lộ Kha Đồng, hiển nhiên trong lòng không được yên tâm, nhưng mà cậu vẫn tự tin, nói sao cũng được năm thầy giáo thay nhau phụ đạo mà.

Ngày có điểm chẳng ai còn tâm trạng để nghe, lần khai giảng tới sẽ lên lớp mười hai, mùa hè này chơi được nên tranh thủ mà chơi. Lớp phó thể dục nói: “Đúng là dối trá, rõ ràng đứa nào đứa nấy cũng đăng ký trường luyện thi hết rồi, chỉ có mình lo nghĩ xem hè này chơi gì thôi.”

Lộ Kha Đồng vào góp vui: “Mình cũng vậy nè mình cũng vậy nè, suy nghĩ mấy ngày rồi đó.”

Mới vừa xoay người định hỏi Phí Nguyên có ý kiến gì không, Sở Nhị Nhị cán sự môn Văn qua đây mở miệng trước: “Phí Nguyên, đi lấy vở bài tập với mình được không?”

Phí Nguyên đang gỡ dây tai nghe, nghe vậy thì đứng dậy nói: “Được.”

“Uầy, thôi để em tự suy nghĩ vậy.” Lộ Kha Đồng lại quay lên. Lớp phó thể dục duỗi chân đá bàn Lộ Kha Đồng, hỏi: “Cậu biết chưa? Nhị Nhị sắp ra nước ngoài du học đó, lần khai giảng tới sẽ không đến nữa.”

Lộ Kha Đồng hết hồn: “Biết chứ, nhưng sao cậu gọi người ta thân mật thế?”

Một lát sau, Sở Nhị Nhị và Phí Nguyên lần lượt trở về, Sở Nhị Nhị bê một chồng nhỏ, Phí Nguyên bê một chồng to. Chờ Phí Nguyên trở lại chỗ ngồi, Lộ Kha Đồng xoay người tựa lưng vào ghế, nói: “Sở Nhị Nhị sắp ra nước ngoài du học.”

“Ừ, khi nãy nhỏ nói với anh rồi.” Phí Nguyên tiếp tục gỡ dây tai nghe, không giương mắt lên.

Lộ Kha Đồng im lặng, nhìn mặt bàn không nói lời nào. Phí Nguyên cầm bút chọt má cậu: “Sao nghiêm túc thế, lại không vui à? Nghĩ xem hè này đi đâu chơi chưa?”

“Anh chỉ biết chơi thôi!” Lộ Kha Đồng nhíu mày gắt giọng, xong rồi lại tiếp tục trầm tư, lát sau nói: “Anh nói xem, Sở Nhị Nhị đi rồi, em lên làm cán sự môn Văn được không?”

“Mẹ nó,” Phí Nguyên ném bút nhéo má cậu: “Làm lớp trưởng đi, làm cán sự môn thiệt thòi cho em quá.”

Lớp trưởng đang phát phiếu điểm, nghe vậy thì dừng bước: “Đừng lôi mình vào nha.” Lộ Kha Đồng bưng mặt hỏi: “Lớp trưởng, lần này thứ hạng của cậu lại thua lớp phó học tập, cậu có ý kiến gì không?”

“Có, mình đau khổ thất vọng, quyết định cuối tuần này ra bờ biển cắm trại giải sầu với bạn gái.”

Láo lếu thật, sau khi lớp trưởng bỏ đi, Lộ Kha Đồng vẫn còn bưng mặt, mang theo chút chờ mong nói: “Em cũng muốn ra bờ biển cắm trại giải sầu, nhưng mà em không có bạn gái.”

“Thế nào, em muốn có à?”

“Anh bớt nói oan cho người ta đi, rõ ràng mấy nhỏ đều thích anh, đừng tưởng em không biết.” Lộ Kha Đồng trề môi, dùng ánh mắt mắng người. Cuối cùng cũng gỡ tai nghe xong, Phí Nguyên nói: “Thôi được rồi, anh thích ai em rõ nhất còn gì.”

Một tuần sau đến kỳ nghỉ hè, Lộ Kha Đồng nằm ở nhà vỗ béo, Khưu Lạc Dân đến tìm cậu chơi, thế là hai người cùng nằm vỗ béo. Ôn Ngưng có việc ra ngoài, Lộ Nhược Bồi đến sở cảnh sát họp, không có ai trông nom bọn họ.

“Chơi game không?”

“Tay lười nhúc nhích.”

“Nghe giảng bài không?”

“Điên chắc.”

“Vậy anh tới đây làm gì?”

“Ba anh ở nhà mắng anh hoài.”

“Chú ở nhà?!” Lộ Kha Đồng ngồi bật dậy, lửa giận bắt đầu bùng cháy, mẹ nó Lộ Nhược Bồi lại nói xạo, sở trưởng sở cảnh sát ở nhà nghỉ ngơi, Lộ Nhược Bồi đi họp với ai?

Khưu Lạc Dân lật người, hỏi: “Gì thế?”

“Không có gì, ngày nào cũng muốn mắng ba mình.” Lộ Kha Đồng lại nằm xuống, nhìn phao bơi treo trên tường, cậu rầu rĩ hỏi: “Anh muốn ra bờ biển cắm trại không?”

“Không, lỡ làm da anh đen thì tính sao.”

Đúng là không biết xấu hổ, người ta trắng vầy mà còn chưa lo nữa. Lộ Kha Đồng xuống giường lục tủ quần áo, lục tới lục lui tìm ra quần bơi nhỏ của mình, còn vân vê trong lòng bàn tay. Khưu Lạc Dân bày ra vẻ mặt đau đớn: “Đồ biến thái.”

“Anh em tốt không mong được sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ mong được bơi cùng ngày cùng tháng cùng năm.”

“Cưng chia tay với Phí Nguyên rồi sao?” Khưu Lạc Dân xuống giường gỡ phao bơi trên tường, tròng lên cổ Lộ Kha Đồng: “Di động của cưng đâu, chụp tấm hình coi.”

Hai người ôm nhau tự chụp một tấm, Khưu Lạc Dân nói: “Gửi vào nhóm chat đi, thêm cái emo đi bơi nữa.”

“Gửi rồi!” Lộ Kha Đồng không còn buồn nữa, phải nói là mặt mày sáng láng, gửi xong còn tự bấm like cho mình, chờ Phí Nguyên nhìn thấy rồi nổi cơn ghen lần nữa.

Hơn mười giây sau có hồi âm đầu tiên, là Uông Hạo Diên. Uông Hạo Diên không bình luận gì mà tag thẳng tên Phí Nguyên. Bắt đầu từ giây phút đó, Uông Hạo Diên đã bước vào lòng Lộ Kha Đồng.

Phí Nguyên đang ở trong sân rửa trái cây, Lâm Du Châu ở trong phòng thu dọn túi du lịch, Phí Đắc An thì đổ xăng cho xe. Rửa xong Phí Nguyên cất trái cây vào hộp, sau đó về phòng làm biếng.

“Đừng chơi di động nữa, lo gấp quần áo của mày đi. Có nghe thấy không?”

Lâm Du Châu thúc giục một câu, song Phí Nguyên vẫn nhìn di động, thế rồi không nói hai lời đi ra ngoài.

“Mày lại làm gì nữa vậy? Lát nữa nhà cậu mày tới là chúng ta lên đường đó.”

Phí Nguyên không nghe mà ngồi trên ghế gọi điện thoại, bên kia bắt máy rất nhanh, Phí Nguyên hỏi: “Đang ở đâu?”

Lộ Kha Đồng còn đeo phao bơi trên cổ, nói: “Ở nhà nha, chuẩn bị dọn đồ ra bờ biển chơi.” Phí Nguyên đứng dậy trở về phòng, lục quần ngắn và áo ba lỗ của mình ném vào túi, nói: “Chờ anh, lát nữa qua tìm em.”

Phí Nguyên dọn đồ qua loa một chút, cầm chìa khóa xe chuẩn bị đi, Lâm Du Châu vội vàng gọi cậu lại. “Mọi người đi đi, con đi đây.” Nói xong đẩy xe máy ra cửa, Lâm Du Châu ở phía sau quát to: “Trước khi nghỉ hè đã nói lái xe đi du lịch mà, mày muốn làm mẹ mày tức chết hả!”

Lộ Kha Đồng đã được như nguyện, ai ngờ ra đến bờ biển chỉ biết trợn tròn mắt, bờ biển làm gì còn lãng mạn như lần trước hai người tới, ông nội ơi trên bãi cát ngoại trừ người thì toàn là lều bạt.

Anh trai cho thuê lều nhận được tiền là sướng rơn, cười đến không khép miệng lại được, hàng người xếp hàng mua dừa cũng dài hơn mười mét. Phí Nguyên cười lạnh: “Hối hận rồi phải không? Chưa thấy quan tài nên kiếm chuyện cho anh đây mà.”

Sợ bị ai đó dạy dỗ nữa, Lộ Kha Đồng xoay người bỏ chạy: “Em đi mua dừa nha.” Xếp ở cuối hàng vừa nắng vừa nóng, cậu ngó nghiêng xung quanh xem có tìm được lớp trưởng không: “Má ơi…” Anh bạn mặc quần cộc in hoa đằng kia sao trông quen mắt quá ta.

“Uông Uông!” Vừa bước vào lòng Lộ Kha Đồng, Uông Hạo Diên đã có biệt danh.

*Uông Uông có nghĩa là “gâu gâu” đó =))

Uông Hạo Diên cởi trần đeo kính râm, thoạt nhìn màu mè hết sức. Anh chàng đi tới cười gian manh với Lộ Kha Đồng, hỏi: “Tới đây với ai thế?”

“Hê hê, với Phí Nguyên.” Lộ Kha Đồng nhìn quanh bốn phía: “Giản Tân đâu?”

“Ở bên kia nướng BBQ, vừa tới là ăn rồi.” Hàng người nhích lên phía trước, Uông Hạo Diên vỗ vai Lộ Kha Đồng, nói: “Dựng lều xong rồi qua tìm bọn này đi, lều sọc kiểu này nè, nhớ mang thêm hai trái dừa.”

Không thể mua nhiều hơn, chỉ ôm được hai trái, lúc Lộ Kha Đồng trở lại, lều bạt mới vừa dựng xong, Phí Nguyên đang trải túi ngủ.

“Uông Hạo Diên và Giản Tân cũng tới, em muốn đi đưa dừa cho Giản Tân.” Cậu đặt một trái xuống cho Phí Nguyên rồi ôm trái còn lại chạy mất.

Đi qua khu BBQ mà chịu không thấu, thơm đến mức cậu chảy cả nước miếng, song lại không thấy Giản Tân đâu. May mà lều sọc dễ tìm, đoán chừng là hai người kia tự mang theo, Lộ Kha Đồng đi tới, phát hiện lều đã kéo khóa, chỉ chừa một khe hở.

“Không thấy nóng hả trời.” Lộ Kha Đồng khom lưng nhích lại gần, định gọi hai người họ: “Đậu má…”

Uông Hạo Diên mặc quần cộc in hoa đè Giản Tân xuống hôn môi.

Phí Nguyên dọn dẹp xong đi qua, chỉ thấy Lộ Kha Đồng ngồi một mình trong khu BBQ ăn xúc xích, miệng dính đầy dầu mỡ. Phí Nguyên mua nước ngọt ngồi xuống bên cạnh, hỏi: “Em lại sao nữa rồi?”

Lộ Kha Đồng chu miệng: “Buồn quá đi, Giản Tân của em bị chó gặm rồi.”

“Phí Nguyên! Lộ Lộ!” Vừa nói xong chợt nghe có người gọi tên mình, ngẩng đầu lên thì thấy lớp trưởng và lớp phó thể dục, Lộ Kha Đồng lập tức vui trở lại, biến sắc mặt còn cừ hơn kịch Tứ Xuyên, cậu vẫy vẫy xúc xích hô to: “Hai người cặp nhau rồi hả! Lớp trưởng chia tay bạn gái hồi nào thế!”

Lớp trưởng phóng tới giật xúc xích của Lộ Kha Đồng: “Đi chết đi!”

Lớp phó thể dục theo sát phía sau, nói: “Mình yêu lớp trưởng quá, lớp trưởng tốt của nhân dân.” Thì ra bạn gái của lớp trưởng rủ bạn học tới, còn là con gái nữa, quả thật cứ như hai lớp giao lưu kết bạn với nhau.

Lộ Kha Đồng đưa cánh gà đã nướng xong cho hai người kia: “Cho mấy cậu đó, nhân lúc còn nóng đem đi nịnh bợ đi.”

Ăn uống no nê trở vào trong lều, chuẩn bị ngủ một giấc rồi xuống bơi. Phí Nguyên nằm ngửa, cánh tay gối dưới đầu. Lộ Kha Đồng nằm song song với Phí Nguyên, còn đeo đồ bịt mắt.

Cứ thế mà ngủ à?

Tương kính như tân quá đi.

*Tương kính như tân: kính nhau như khách.

Lộ Kha Đồng nhẹ nhàng lật người, chen chúc sang chỗ của Phí Nguyên, còn cục cựa đầu cạ cạ cánh tay của Phí Nguyên. Bên tai vang lên một tiếng cười khẽ, cậu cảm giác được Phí Nguyên xoay người về phía mình, giây tiếp theo trên bụng truyền đến độ ấm từ lòng bàn tay.

“Ăn no lại làm nũng.”

Lộ Kha Đồng đeo đồ bịt mắt cười toe toét, còn giơ hai ngón làm chữ V.

______________________

Chương 21

Tỉnh lại đã bốn giờ chiều, Lộ Kha Đồng nằm nghiêng gãi gãi mặt, phát hiện đeo đồ bịt mắt có một ưu điểm, đó là miễn cho bốn mắt nhìn nhau làm người ta ngượng ngùng.

“Phí Nguyên, em thích ngủ trưa với anh lắm!”

Phí Nguyên không phản ứng, một chút tiếng động cũng không có, coi bộ sửng sốt lắm đây. Lộ Kha Đồng quyết tâm lỡ rồi làm tới luôn, có gì mà phải ngại. Cậu tháo đồ bịt mắt, hay ghê, Phí Nguyên vốn không có ở đây.

Lều bạt bị kéo xuống phân nửa, có muỗi bay vào cắn cậu mấy mụt. Lộ Kha Đồng dụi mắt ra khỏi lều, bên ngoài không náo nhiệt như hồi sáng. Cong chân ngồi thừ người trên bờ cát chốc lát, cậu sực nhớ mình còn chưa nói với ba mẹ chuyện đi chơi.

Ôn Ngưng không bắt máy, đoán chừng đang đi dạo phố, gọi cho Lộ Nhược Bồi thì thôi khỏi, dù gì cũng biết Lộ Nhược Bồi nói dối rồi, sợ nói một hồi sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của mình.

Lộ Kha đồng đợi năm phút rồi gọi lại cho Ôn Ngưng, cuối cùng cũng có người bắt máy: “Lộ Lộ, sao vậy con?” Giọng Ôn Ngưng nghe có vẻ hơi uể oải. Lộ Kha Đồng bốc cát trét lên chân, nói: “Con với bạn học cắm trại ngoài bờ biển, hôm nay không về nhà.”

Ôn Ngưng lo lắng hỏi: “Có an toàn không? Buổi tối ngoài biển lạnh lắm, có mang đủ quần áo không? Trưa nay ăn gì?”

“Mẹ yên tâm đi, bờ biển đông nghịt người, với lại lớp con có nhiều bạn tới chơi lắm.” Cậu nhúc nhích đầu ngón chân, nhớ đến lần trước Phí Nguyên nắm mắt cá chân phủi hạt cát cho mình: “Mẹ, chuyện là…”

“Sao vậy?”

“Cũng không có gì, con lấy hết kem chống nắng trên bàn trang điểm của mẹ rồi, với một chai kem dưỡng ẩm gì đó nữa.”

Hẳn do quá đau lòng, Ôn Ngưng không muốn cằn nhằn nữa. Lộ Kha Đồng lại gãi gãi cánh tay, muỗi cắn quá ngứa, sao lấy cả đống chai mà lại không lấy theo chai nước hoa chứ.

“Lộ Lộ!” Giản Tân từ đằng xa chạy tới, cũng đổi sang mặc quần cộc in hoa, gu thẩm mỹ tệ hết sức.

“Anh Nguyên nói em đang ngủ, mới vừa tỉnh hả?” Giản Tân ngồi xuống bên cạnh, cả người đỏ ửng bốc hơi nóng hừng hực: “Bọn anh ở bên kia chơi bóng chuyền, em qua chơi không?”

Lộ Kha Đồng quay đầu nhíu mày nhìn cây dừa trên quần cộc, nói: “Không muốn nhúc nhích, em muốn hứng gió lên mạng.”

Giản Tân bật cười: “Vậy em tới bờ biển làm gì?”

Tại thiếu đòn, không cho tới thì nằng nặc đòi tới, tới rồi lại hối hận: “Em còn định tỉnh ngủ sẽ đi bơi với ảnh, vậy mà ảnh tự đi chơi rồi, chắc ảnh thấy tung hoành sân bóng còn thú vị hơn em.”

“Ra là mất hứng à,” Thật ra Giản Tân chỉ nghỉ ngơi một lát, nghỉ xong sẽ tiếp tục ra sân, bây giờ nghe vậy lại thấy do dự, suy nghĩ một chốc rồi nói: “Không thì anh với em đi bơi đi, vừa khéo anh thấy nóng quá.”

“Thật sao?” Lộ Kha Đồng lại sống dậy, cậu đứng lên giậm giậm cát: “Anh chờ em chút nha, em thay quần bơi cái rồi mình đi. Giản Tân, em thích anh lắm đó.”

Giản Tân ngồi ngoài lều chờ, ai ngờ Lộ Kha Đồng vừa vào thì Phí Nguyên đã về tới.

“Anh Nguyên, Lộ Lộ muốn đi bơi.” Phí Nguyên cầm vài chai nước đá, đưa cho Giản Tân một chai, nói: “Để anh đi với em ấy, cậu đi chơi đi.”

Giản Tân thoáng do dự: “Nhưng em hứa với cậu ấy rồi, cậu ấy còn nói thích em nữa.”

Phí Nguyên hời hợt đáp: “Vậy sao, vậy thôi được. Nói chứ Uông Hạo Diên đang ở bên kia mời con gái ăn kem kìa, phiền quá.”

“Hả? Thôi em đi đây.” Giản Tân nhìn ra đằng xa, vội vàng bò dậy bỏ chạy, vừa chạy vừa kêu lớn: “Làm gì thế đồ khốn kiếp!”

Thay quần bơi xong, Lộ Kha Đồng bắt đầu phá hoại đống mỹ phẩm của Ôn Ngưng, cậu đổ kem đầy lòng bàn tay bôi lên người. Phí Nguyên chờ đến mất kiên nhẫn, kéo khóa lều chỉ thấy Lộ Kha Đồng đang vặn cánh tay bôi kem lên lưng.

Đàn ông con trai mà như vậy thiệt không ngầu tí nào, Lộ Kha Đồng xấu hổ kêu to: “Anh chưa gõ lều mà đã vào rồi! Lỡ em đang ở truồng thì làm sao!”

Phí Nguyên không nhiều lời mà xoay người Lộ Kha Đồng lại, nặn một ít kem bôi cho cậu, nói: “Ngủ thì y như heo, tỉnh ngủ lại bắt đầu quậy, lấy Đôrêmon của em đi.”

Xong xuôi rồi Lộ Kha Đồng đứng ngoài lều canh chừng, chờ Phí Nguyên thay quần áo. Phí Nguyên thay xong đi ra, hai người dắt nhau đi bơi.

“Có ngồi motor nước không?”

Lộ Kha Đồng gật đầu lia lịa: “Ngồi nha, em còn muốn lướt sóng nữa.”

“Em nhoi sẵn rồi.”

*Lướt sóng (冲浪 trùng lãng), lãng còn có nghĩa là phóng đãng, buông thả, loi nhoi các kiểu.

Biển cả không giống hồ bơi, phập phồng nhấp nhô rất dữ dội, Phí Nguyên nắm tay Lộ Kha Đồng từ từ bơi ra xa. Lộ Kha Đồng dùng tay còn lại ôm phao bơi, run rẩy nói: “Hình như em bị say biển, chắc kiếp trước em chết đuối quá.”

Phí Nguyên kéo cậu đến trước người mình, vốc nước tạt lên mặt cậu, nói: “Kiếp trước em là nàng tiên cá à?”

“Chưa đến mức đó, quá lắm em chỉ là một con cá mắm.” Tim Lộ Kha Đồng đập hơi nhanh, chủ yếu là bị dọa sợ. Cậu ôm chặt cổ Phí Nguyên, thương lượng: “Hay là mình hôn một cái rồi lên bờ đi anh…”

“Hôn gì mà hôn, mặn.” Phí Nguyên hết cách với Lộ Kha Đồng, đành phải kéo cậu bơi vòng trở về. Sau khi lên bờ, Phí Nguyên đi thuê motor nước, thuê xong nhận áo phao cứu hộ lại chẳng thấy người đâu, lia mắt một vòng mới phát hiện Lộ Kha Đồng đang xếp hàng ở xe bán thức uống lạnh.

“Muốn trà đá vị thơm.” Cả người Lộ Kha Đồng thấm đẫm nước, mười đồng nắm trong tay cũng ướt nhẹp. Mua xong cậu vội uống một ngụm lớn, sau đó chạy về cho Phí Nguyên uống, uống xong nói líu ríu như sợ bị người ta nghe thấy: “Em hết mặn rồi.”

Phí Nguyên nuốt ngược mấy lời định răn dạy Lộ Kha Đồng chạy lung tung, im lặng mặc áo phao cho cậu, mặc xong cúi đầu nói bên tai cậu: “Đừng cố ý kiếm chuyện.” Dứt lời hôn lên vành tai cậu một cái.

Tiếp theo không biết do tốc độ của motor nước quá nhanh hay gì khác, cảm giác như đang bay vậy.

Buổi tối thật sự rất lạnh, đám học sinh bọn họ chiếm một góc lớn trong khu BBQ, nhân dịp này tổ chức ăn liên hoan. Lộ Kha Đồng mặc áo khoác màu đen của Phí Nguyên, tôn lên gương mặt trắng ngần. Lớp phó thể dục giật một xâu nấm nướng của cậu, nói: “Lộ Lộ, có phải càng ngâm càng trắng không thế?”

“Xùy, cậu ngâm cũng trắng thôi.” Lộ Kha Đồng mệt phờ râu, không còn sức để chọc cười, lẳng lặng lấy xiên khác nướng tiếp. Ăn xong cảm thấy hợp khẩu vị, lớp phó thể dục bèn rắc bột ớt lên xiên vừa nướng xong.

“Cậu làm gì vậy!” Lộ Kha Đồng nổi giận: “Giật đồ ăn của mình còn nghiêm trọng hơn giật ba mình đó!”

Lẽ ra Phí Nguyên đang ngồi uống bia với bọn lớp trưởng, nghe Lộ Kha Đồng la hét bèn lấy hai xiên từ bàn khác qua đây, nói với lớp phó thể dục: “Cậu ngứa tay à? Đi mua hộp sữa tươi xin lỗi bọn này mau.”

Cuối cùng Lộ Kha Đồng vừa uống sữa tươi vừa ăn hết một dĩa nấm nướng, Phí Nguyên ngồi bên cạnh cậu, nhỏ giọng hỏi: “Gần đây cao lên rồi phải không?”

Lộ Kha Đồng cười hì hì: “Cao gần hai cm, mỗi ngày nửa ký sữa, người Trung Quốc cường tráng.”

Tay nhỏ chân nhỏ như kia mà cường tráng nỗi gì, Phí Nguyên không đành lòng tổn thương Lộ Kha Đồng, chờ cậu ăn xong rồi cùng đến trạm phục vụ rửa mặt súc miệng. Người quá đông, dãy người xếp hàng còn rẽ ngoặt, Lộ Kha Đồng vừa lạnh vừa buồn ngủ, cứ hít mũi liên tục.

“Lát nữa viêm mũi lại tái phát bây giờ, em lấy nước khoáng đánh răng trước đi, đánh xong về lều chờ anh.”

“Em còn phải lau người nữa, mỗi lần xức kem chống nắng là mẹ em phải dùng nước tẩy trang đó.”

Phí Nguyên đá cậu một cái: “Biết rồi, tí nữa lấy khăn nóng cho em, về lều chờ đi.”

Bờ biển náo nhiệt cả ngày giờ đây chỉ còn lại tiếng thủy triều, có người tản bộ trên bãi cát, nhưng đa số đã về lều nghỉ ngơi, chuẩn bị hôm sau dậy sớm ngắm mặt trời mọc.

Lộ Kha Đồng nằm chán quá nên buồn ngủ, bèn gửi tin nhắn khoe mẽ với Khưu Lạc Dân: Khưu nhi, hồi chiều em lướt sóng đó.

Năm phút sau Khưu Lạc Dân mới trả lời: Anh lướt web trên mạng.

Cậu gửi tiếp: Em buồn ngủ muốn xỉu luôn.

Lần này Khưu Lạc Dân trả lời ngay: Buồn ngủ thì cưng ngủ đi, nói với anh làm quái gì.

Thì cũng vì thương nhớ anh thôi, thật là. Lộ Kha Đồng lật người ném di động sang một bên, buồn ngủ đến nỗi sụp cả mắt. Một tiếng sau Phí Nguyên mới tắm xong trở về, tay cầm khăn nóng đã vắt ráo.

Chờ kéo khóa lều xuống thì hết biết nói gì, Lộ Kha Đồng nằm sấp trên túi ngủ ngáy khò khò, cũng không đòi lau người nữa. Phí Nguyên kéo khóa lều lên, lật người Lộ Kha Đồng lại, nhìn gầy vậy mà nặng khiếp.

Phí Nguyên cố sức nhấc Lộ Kha Đồng lên ôm vào lòng, trước tiên dùng khăn lông lau mặt giúp cậu. Tóc tai Lộ Kha Đồng rối nùi, trán cũng lộ ra, lau mặt xong Phí Nguyên cởi quần áo của cậu ra, chỉ chừa mỗi chiếc quần lót.

Tuy thấy lạnh nhưng Lộ Kha Đồng vẫn không tỉnh lại, cứ gắng sức chui vào lòng Phí Nguyên. Phí Nguyên dùng khăn nóng bắt đầu lau từ cổ, trước ngực và sau lưng đều lau một lần, cuối cùng là hai chân. Loay hoay đến thế mà vẫn không tỉnh, nói Lộ Kha Đồng giống heo có khi heo nó còn bức xúc ấy chứ.

Lau xong nhét Lộ Kha Đồng vào túi ngủ, Phí Nguyên mệt đến mức muốn đánh cho cậu tỉnh, cuối cùng chỉ cười bất đắc dĩ, trước khi tắt đèn hôn trán cậu một cái.

Một đêm trôi qua, trời còn chưa sáng bên ngoài đã có tiếng động, Lộ Kha Đồng không bị đánh thức mà bị mót tỉnh.

“Đi vệ sinh à?” Phí Nguyên mở mắt ra, nhìn mặt hình như ngủ chưa đủ.

*Nguyên văn là 起床气: ý chỉ khó chịu mỗi khi thức giấc, thông thường vì ngủ chưa đủ.

“Ừm, anh dậy chưa?” Lộ Kha Đồng đỏ mặt, bởi vì cậu phát hiện mình không mặc quần áo: “Mặt trời sắp mọc rồi đó, tụi mình đi xem không?”

Phí Nguyên nói: “Xem chứ, lát nữa bế em đi xem.”

Lộ Kha Đồng giả vờ bình tĩnh, nhưng được hai giây thì nhịn hết nổi, nhào qua hôn Phí Nguyên một cái, sau đó chạy ra khỏi lều. Đi vệ sinh xong tiện thể đánh răng rửa mặt, tóc bị vểnh một nhúm mà phải chỉnh cả buổi.

Bãi đỗ sau trạm phục vụ chật kín xe, toàn là những người sáng sớm tới đây ngắm mặt trời mọc. Lộ Kha Đồng mua hai cái hamburger nóng hổi, chỉ bấy nhiêu thời gian mà trên bãi cát đã đầy người.

“Bên kia đi, bên kia ít người hơn.”

“Được, nghe lời em.”

Lộ Kha Đồng sửng sốt, giọng nói quen thuộc văng vẳng bên tai, cậu quay phắt người lại, chỉ thấy hai người đàn ông đang đi về phía bờ biển. Cậu nhận ra chiếc áo khoác sậm màu kia, là kiểu mới mà Ôn Ngưng mua vào mùa xuân.

Còn người đang cười dịu dàng đó, chính là Lộ Nhược Bồi nói dối mình đi họp.

_______________

Ba Lộ bị bắt gian tại trận, hết dường chối cãi (¬‿¬)

Hôm nay tui vui lắm hihiiiiiiiiii ℒℴѵℯ❤

Chương 22

Tagged:

33 thoughts on “Đường cũ ngắm hoàng hôn – 20 + 21

  1. […] Chương 16 | Chương 17 | Chương 18 | Chương 19 | Chương 20 + 21 […]

    Like

  2. tieulam 09/03/2017 at 19:37 Reply

    Cả chương đang ngọt ngào quắn quéo thì…
    Mình không ghét ba Lộ Lộ đâu, còn thích nữa kìa. Cơ mà thấy Lộ Lộ buồn tụt cảm xúc là thấy xót ùi :”<

    Liked by 2 people

    • Nana 09/03/2017 at 21:41 Reply

      Ba Lộ thật ra cũng ko có lỗi lầm gì đâu, chỉ tại chú giấu Lộ nhiều điều quá, chắc muốn ẻm mãi sống vui vẻ trong thế giới màu hường nên vậy 😖

      Liked by 1 person

      • tieulam 10/03/2017 at 14:01 Reply

        Cuối cùng thành ra Lộ Lộ ngày nay :))))

        Like

        • Nana 10/03/2017 at 20:19 Reply

          Lộ ngày nay xì tin dâu mà, may là ra Lộ ngày nay đó =)))))

          Like

          • tieulam 11/03/2017 at 19:06 Reply

            Xì tin dâu cơ mà vẫn buồn phiền huhu

            Like

            • Nana 12/03/2017 at 13:53 Reply

              Đời đâu phải chỉ có màu hường, dù che cách mấy cũng phải có những mảng xám =))

              Like

              • tieulam 12/03/2017 at 17:58 Reply

                Xám với ai thì okie chứ với Lộ thì huhuhu

                Like

  3. DiễmM 09/03/2017 at 19:38 Reply

    Tui đg sướng rơn luôn.Lộ đáng yêu Lộ cu toe Lộ siêu nhoi…yêu Lộ quá zời luôn….😄😄😄

    Liked by 1 person

  4. Mei Ting 09/03/2017 at 19:58 Reply

    (๑>◡<๑) Bị thích bạn Phí quá đi!!!
    Còn cún Lộ thì kết nhất :
    “Anh em tốt không mong được sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ mong được bơi cùng ngày cùng tháng cùng năm.”
    Bó toàn thân với ẻm ^^

    Liked by 1 person

  5. Tiểu Quyên 09/03/2017 at 21:02 Reply

    quả nhiên em lộ rất hiểu ý chồng mình, biết cách chọc anh phí ghen để anh phí đi chơi với em

    Like

    • Nana 09/03/2017 at 21:42 Reply

      Trò chọc Phí ghen là do Khưu nghĩ ra ấy chớ =)))))

      Liked by 1 person

      • 小旗天风流 09/03/2017 at 23:29 Reply

        Má Khưu nghĩ kế để con rể chịu đi chơi vs con gái cưng =)))))))))

        Like

  6. huong96 09/03/2017 at 21:21 Reply

    Ba Lộ là công hay thụ nhỉ???

    Like

    • Nana 09/03/2017 at 21:42 Reply

      Ko nói rõ mà tui nghĩ là công :))

      Like

  7. Quỳnh Chubee 09/03/2017 at 21:33 Reply

    Cô làm gì mà vui :>>>~~~
    Tôi hóng cp ba Lộ từ đầu tới giờ cuối cùng cũng chịu thò mặt ra

    Like

    • Nana 09/03/2017 at 21:43 Reply

      Người tui hâm mộ vui nên tui cũng vui =)))))))

      Like

      • Quỳnh Chubee 11/03/2017 at 21:50 Reply

        Người cô hâm mộ là ai zạ :)) tui biết quý danh đc hơm???

        Like

        • Nana 12/03/2017 at 13:58 Reply

          Tui hâm mộ Neymar nhoa 👋🏻

          Like

  8. Tui thích há cảo 09/03/2017 at 22:29 Reply

    Hahahaha hai đứa này dễ thương quá cơ á
    Làm sao đây,vị trí cp này trong lòng tui lên cao quá rồi nha
    Ba Lộ…chúc chú may mắn vậy

    Liked by 1 person

    • Nana 09/03/2017 at 23:49 Reply

      Tui cũng dành vị trí đặc biệt cho cp này hí hí (●’◡’●)ノ♥

      Liked by 1 person

      • Tui thích há cảo 10/03/2017 at 12:55 Reply

        Tâm ý tương thông

        Like

  9. 小旗天风流 09/03/2017 at 23:31 Reply

    Tui chỉ muốn biết cái câu “nghe lời em” là ba Lộ nói hay người kia nói hoi xD ~
    Lộ Lộ cưng quá đuê, mà tăng động vê lờ ý, “bắt gian” hết cặp này tới cặp kia =)))))))))))) thôi về chơi vs ck của cưng đê (¬‿¬)

    Liked by 2 people

  10. Emma Ai 10/03/2017 at 02:02 Reply

    1/Một tuần sau đến kỳ nghỉ hè, Lộ Kha Đồng nằm ở nhà vỗ béo, Khưu Lạc Dân đến tìm cậu chơi, thế là hai người cùng nằm vỗ béo.

    Sướng quá. Sướng quá. Tui cũng muốn hè đến được nằm nhà vỗ béo TTvTT

    2/Tại sao Lộ Lộ đi bơi? Vì thiếu đòn =)))))

    3/Cuối cùng Lộ Kha Đồng vừa uống sữa tươi vừa ăn hết một dĩa nấm nướng, Phí Nguyên ngồi bên cạnh cậu, nhỏ giọng hỏi: “Gần đây cao lên rồi phải không?”
    Lộ Kha Đồng cười hì hì: “Cao gần hai cm, mỗi ngày nửa ký sữa, người Trung Quốc cường tráng.”

    Tự nhiên đọc khúc này tui nhớ Đào Dũ ghê =))))) có khi nào sau này Lộ nhớn lên cũng lưng hùm vai gấu như ông tướng kia hông đây =)))))

    4/Tui cũng đã từng học đòi ngta sáng sớm dậy đi ngắm mặt trời mọc trên biển đồ =))))) Dắt tay người yêu đi dạo dọc bờ biển lúc hoàng hôn đồ =)))))) Đọc làm tui nhớ hồi trẻ ghia *chấm chấm nước mắt* Một thời trẻ trâu nay còn đâu =))))))) Giờ mặt trời treo cao 3 thước tui mới lọ mọ dậy nổi =))))

    Liked by 1 person

    • Nana 10/03/2017 at 20:25 Reply

      Lộ lớn lên vẫn xinh tươi như hồi tuổi teen chứ ko có thành tráng nam như Đào Dũ =))))) Nói chứ Lộ mà như Đào Dũ thì ko có kết thúc có hậu với Phí Nguyên đâu, Phí Nguyên ko phải tuýp sẽ làm hòn vọng phu như Cổ Tri Vũ, Phí Nguyên coi vậy chứ nghiêm lắm nha, thương thì thương lắm nhưng ko được nhờn với anh =))))

      Liked by 1 person

  11. Frozenworld53 10/03/2017 at 05:45 Reply

    (¬‿¬) Có khi nào bạn gâu gâu vì thói trăng hoa nên mới bị người yêu đá tới 9 năm không nhỉ?!

    (≖ ‿ ≖) Mà cả hai cha con cùng nhau dẫn bạn trai ra biển chơi, đúng là cha con có khác. Không biết có cãi nhau tại trận không đây.

    Like

    • Nana 10/03/2017 at 20:20 Reply

      Bạn Uông là trung khuyển công nha, Phí Nguyên nói vậy để dụ Giản Tân đi đó =))

      Liked by 1 person

      • Frozenworld53 31/03/2017 at 21:11 Reply

        (⊙▽⊙) Uông Uông = Gâu gâu = Trung khuyển công.

        Like

  12. Sự nhoi của em Lộ là nhờ cha mẹ thay e làm nhiều thứ lắm á.

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: