Đường cũ ngắm hoàng hôn – 32 + 33

Đường cũ ngắm hoàng hôn

Tác giả: Bắc Nam

Thể loại: hiện đại, công ngầu x thụ nhoi, vườn trường + xã hội, 1×1, HE

Biên tập: Nana

***

Chương 32

Mưa càng rơi càng nặng hạt, một lớp nước đọng dưới mặt đất, hai chiếc xe lẳng lặng nằm ngang giữa ngã tư đường, như thể tiếng động ầm ĩ từ cú va chạm trước đó chỉ là ảo giác mà thôi.

Da đầu Lộ Kha Đồng tê dại, ngón tay lật sổ ghi số điện thoại run bần bật, cậu muốn báo cảnh sát nhưng không biết vị trí cụ thể của Lộ Nhược Bồi, mà di động của Ôn Ngưng lại gọi không thông. Gió rét mang theo nước mưa trút vào phòng, cậu lạnh đến mức mặt mày trắng bệch.

Đèn nhà họ Khưu sáng trưng, Khưu Lạc Dân đang chọc một con chó Berger, dùng di động chụp ảnh của nó: “Con nói ba chứ, con còn chưa đi mà ba đã tìm được thứ thế chỗ con rồi.”

“Con đi thì ba với mẹ con buồn chán lắm, người già tổ rỗng nuôi con chó để kéo dài tuổi thọ.” Ba Khưu sờ đầu chó Berger: “Trước đây con cảnh khuyển về hưu này lợi hại cực, là một ông bạn già, vai vế lớn hơn con đấy.”

*Người già tổ rỗng: chỉ vợ chồng già con cái đi xa.

Đang nói, mẹ Khưu ở trong phòng ngủ gọi với ra: “Ông Khưu, có điện thoại.”

Ba Khưu đi nhận điện thoại, Khưu Lạc Dân tự mình ôm con chó chụp hình, cảm thấy anh đẹp trai sánh đôi với cảnh khuyển đúng là đánh đâu thắng đó, nhưng chưa được hai phút, mẹ Khưu hoảng sợ kêu một tiếng, tiếp theo đó ba Khưu gọi Khưu Lạc Dân, bảo Khưu Lạc Dân mau thay quần áo.

“Có chuyện gì vậy?”

Mẹ Khưu hối hả mặc áo khoác, giải thích: “Ba của Lộ Lộ gặp tai nạn giao thông, mẹ nó lại không liên lạc được, bây giờ nhà mình qua đón Lộ Lộ đến bệnh viện. Nhanh chân lên!”

Sao lại như thế chứ, Khưu Lạc Dân nhất thời sợ đến không nói nên lời.

Sửa soạn xong bọn họ vội chạy đến nhà Lộ Kha Đồng, dọc đường đi ba Khưu gọi vài cuộc điện thoại, dặn dò nên xử lý sự cố như thế nào. Cuối cùng còn chưa rẽ vào đầu đường, Khưu Lạc Dân trông thấy Lộ Kha Đồng đang đứng cầm dù.

“Lộ Lộ, mau lên xe!”

Gọi điện thoại xong Lộ Kha Đồng lập tức ra ngoài chờ, cầm dù cũng chẳng che được gì, cả người cậu ướt hơn phân nửa. Sau khi lên xe, Khưu Lạc Dân rút khăn giấy lau mặt cho Lộ Kha Đồng, nhưng không biết nên nói gì an ủi.

“Con yêu, đừng sốt ruột, lát nữa chúng ta đến bệnh viện xem bác sĩ nói thế nào.” Mẹ Khưu nói mà không khỏi khó chịu, vừa lo lắng vừa xót con: “Nhược Bồi cũng vậy nữa, thời tiết thế này ra ngoài làm cái gì!”

“Đều tại con,” Lộ Kha Đồng nói một cách yếu ớt, nghe đặc giọng mũi: “Đều tại con gọi điện thoại cho ba, con còn hối ba về nhà nữa, đều tại con.”

Nói xong cậu quay đầu nhìn sang Khưu Lạc Dân, một giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt: “Anh ơi, có phải em khắc ba mẹ không…”

Khưu Lạc Dân ôm lấy cậu, mắng: “Nói bậy bạ gì thế, không được khóc, có khi chú không bị sao hết cưng khóc gì mà khóc.” Nói mà không phát hiện giọng mình cũng có chút nghẹn ngào.

Nửa tiếng sau đến bệnh viện, bọn họ không vào bãi đỗ xe mà lái thẳng đến cổng. Hai bên có rất nhiều xe cảnh sát, Lộ Kha Đồng xuống xe chạy ào vào trong, Khưu Lạc Dân theo cậu vào chờ thang máy, vịn vai cậu trấn an.

Ba Khưu mẹ Khưu chậm hơn một chút, mẹ Khưu thở dốc nói: “Cảnh sát giao thông phát hiện rất nhanh, đưa đến cũng kịp lúc, chúng ta đừng hoảng quá. Lộ Lộ, con đừng nói những lời ngu ngốc nữa, nếu không ba con sẽ đau lòng.”

Lộ Kha Đồng gật đầu, nhìn chằm chằm con số hiển thị trên thang máy không dám chớp mắt. Sau một trận choáng váng, cửa thang máy từ từ mở ra, cả tầng lầu đều có người trông coi, là cảnh sát vũ trang vừa mới điều tới.

Đèn phòng phẫu thuật sáng rực, Lộ Kha Đồng chạy tới, nhìn thấy Ôn Ngưng và Dương Việt Ngôn đứng ở cửa. “Mẹ ơi…” Cậu gọi Ôn Ngưng một tiếng, tràn đầy lo lắng và sợ hãi.

Ôn Ngưng bước tới ôm cậu, nhẹ giọng nói: “Bác sĩ đang cấp cứu, phẫu thuật xong sẽ ổn thôi.” Cô nói mà vành mắt cũng đỏ: “Dọa con rồi phải không, nếu mẹ ở nhà thì tốt rồi.”

Ba Khưu và Dương Việt Ngôn chào hỏi nhau, nói cho nhau biết tình hình. Dương Việt Ngôn đi tới vỗ vai Lộ Kha Đồng, bình tĩnh nói: “Lộ Lộ chào con, chú là bạn thân của ba con, trước đây chúng ta gặp nhau một lần rồi, còn nhớ không?”

Lộ Kha Đồng gật đầu, cậu nhớ chứ. Không riêng gì lần ở bờ biển, bóng lưng trước đó nữa ắt cũng là người này, đồng thời cậu vẫn luôn cho rằng Lộ Nhược Bồi ly hôn với Ôn Ngưng trước thời hạn cũng chính vì người này.

“Lộ Lộ, lúc ba con được đưa tới bị thương rất nặng, tài xế bên kia cũng thế, phẫu thuật có độ nguy hiểm không thấp, thế nên kết quả ra sao các chú cũng không biết.”

Ôn Ngưng ngắt lời: “Luật sư Dương, anh đừng dọa nó.”

Dương Việt Ngôn nói: “Đây không phải dọa nó, mà là nói tình huống chân thật nhất cho nó biết. Lộ Lộ, con là người thân duy nhất của Nhược Bồi, con có quyền hiểu rõ sự tình, nhưng con không phải sợ, các cô chú nhiều người như vậy sẽ ở bên con.”

Lộ Kha Đồng nhìn về phía cửa phòng phẫu thuật: “Con chờ ba con.”

Mọi người ngồi trên ghế chờ, Lộ Kha Đồng cứ đi qua đi lại hoặc đứng yên áp sát cửa. Trời rạng sáng Khưu Lạc Dân đi mua chút thức uống nóng về, kéo Lộ Kha Đồng ngồi xuống.

“Lộ Lộ, nhà anh nuôi con chó nè.”

Lộ Kha Đồng cầm cà phê nóng làm ấm tay, ánh mắt dại ra, Khưu Lạc Dân tiếp tục nói: “Ba anh mang về từ đội cảnh sát, trước đây là cảnh khuyển, tiếng sủa hùng hậu lắm. Cưng có nghe anh nói không?”

“Em không muốn nghe, sau này anh hẵng nói.”

“Sau này anh đi mất tiêu rồi.” Khưu Lạc Dân nhìn Lộ Kha Đồng, huých vai cậu một cái: “Có một số chuyện không có sau này, lúc cưng giận ba cưng có từng nghĩ rằng sau này ba cưng sẽ gặp tai nạn xe cộ không?”

Lộ Kha Đồng cúi đầu, nếu có thì cậu đã không giận Lộ Nhược Bồi rồi.

Khưu Lạc Dân nói tiếp: “Anh biết chú nuông chiều cưng, bản thân cưng hẳn biết rõ nhất, vì vậy cưng thường nghịch phá không nể nang ai. Có lẽ giữa hai người thật sự có mâu thuẫn, nhưng mâu thuẫn liệu có sâu hơn tình thân không?”

Kém hơn chứ, làm sao sâu hơn được.

Gần ba giờ sáng, đèn trên cửa phòng phẫu thuật tắt, Lộ Kha Đồng nhào tới chờ kết quả, cửa từ từ bật mở, y tá đẩy Lộ Nhược Bồi ra. “Ba, ba ơi…” Lộ Kha Đồng níu mép giường, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Lộ Nhược Bồi yếu đuối đến thế.

Bác sĩ nói tạm thời thoát khỏi tình trạng nguy hiểm tính mạng, nhưng vẫn còn trong trạng thái hôn mê, nếu trong bốn mươi tám tiếng đồng hồ tới mà không tỉnh thì vẫn nguy hiểm như cũ. Y tá đẩy Lộ Nhược Bồi vào phòng bệnh, mọi người ở bên ngoài chờ, chỉ có Lộ Kha Đồng và Ôn Ngưng ở bên trong.

Lát sau mẹ Khưu bước vào, nói: “Ôn Ngưng, em với Lộ Lộ về nghỉ ngơi chút đi? Ngủ một giấc rồi lại tới, cứ canh giường như vậy cũng chẳng có tác dụng gì.”

Lộ Kha Đồng không nhúc nhích, vẫn một mực nhìn Lộ Nhược Bồi. Ôn Ngưng dù mệt rã rời cũng không muốn đi, cô làm sao mà ngủ được. Lúc này Dương Việt Ngôn bỗng xuất hiện ở cửa: “Chị Khưu, phiền chị xem chừng Lộ Lộ một chút. Ôn tiểu thư, đi thôi.”

Lộ Kha Đồng ngẩng đầu hỏi: “Mẹ, mẹ đi đâu vậy?”

“Mẹ có chút chuyện phải đi giải quyết với chú Dương, xong xuôi sẽ trở lại.” Ôn Ngưng run giọng nghẹn ngào nói, đoạn đứng dậy đi với Dương Việt Ngôn.

Đầu óc Lộ Kha Đồng rối bời, mấy ngày nay không biết Ôn Ngưng đang bận việc gì, hơn nữa tại sao lại cùng xuất hiện cùng giải quyết công việc với Dương Việt Ngôn, còn đang nghĩ miên man thì ba Khưu qua đây nói: “Lộ Lộ con với Khưu nhi về nhà trước đi, để hai người lớn là chú với dì ở lại được rồi, đây là mệnh lệnh, sáng mai bảo tài xế đưa các con tới đây.”

Khưu Lạc Dân kéo Lộ Kha Đồng đi về, thang máy xuống đến phân nửa thì ngừng lại, sau đó có hai cảnh sát từ bên ngoài bước vào, miệng nói: “Chết không đúng lúc gì cả, quần quật đến nửa đêm nửa hôm, buồn ngủ chết tôi.”

Sau khi hai cảnh sát bước vào, cảnh tượng ngoài cửa lọt vào mắt Lộ Kha Đồng. Cách đó không xa, Ôn Ngưng khóc hết nước mắt, Dương Việt Ngôn đang nói gì đó với những cảnh sát khác.

Lộ Kha Đồng chạy ra, chạy thẳng một mạch đến bên cạnh Ôn Ngưng mới dừng bước, cùng lúc đó, cậu nhìn thấy dòng chữ trên đồng phục của cảnh sát, nhà giam số một thành phố.

Mưa đã tạnh, gió đêm ướt lạnh. Lộ Kha Đồng và Ôn Ngưng một trước một sau vào nhà, Ôn Ngưng xoay người nói với cậu: “Khi nãy con dầm mưa, đi tắm nước ấm rồi hẵng ngủ, mấy bữa nay không thay đồ ngủ đúng không? Mẹ tìm mấy bộ ủi cho con.”

Lộ Kha Đồng không đáp, lặng lẽ đi tắm, tắm xong chui vào trong chăn, mở to mắt thẫn thờ. Ôn Ngưng bưng một ly nước nóng vào phòng, ngồi xuống bên giường cậu, lấy khăn lông lau tóc cho cậu.

“Mẹ, mẹ sao vậy?”

“Mẹ không sao.” Ôn Ngưng nói chuyện bao giờ cũng nhẹ nhàng, khi nãy khóc nức nở là dáng vẻ mất kiềm chế nhất của cô, cô mỉm cười, nhưng hai hàng nước mắt lăn dài: “Lộ Lộ, ba mẹ ly hôn không trách ba con được, bởi vì ba thông cảm cho mẹ.”

Mười năm trước, ba của Ôn Ngưng, Ôn Hạc Lai bị bỏ tù, tòa phán án tử hoãn, nhờ một phần giao tình, Ôn Ngưng tới cầu xin Lộ Nhược Bồi, Lộ Nhược Bồi đè án xuống giảm còn hai mươi lăm năm tù. Hiệp nghị giữa hai người là Ôn Ngưng gả cho Lộ Nhược Bồi, làm mẹ Lộ Kha Đồng đến khi Lộ Kha Đồng trưởng thành mới thôi. Còn Dương Việt Ngôn với tư cách là bạn bè và luật sư tư nhân của Lộ Nhược Bồi, tất cả điều lệ và đàm phán giai đoạn sau của hiệp nghị đều do Dương Việt Ngôn phụ trách.

“Có lẽ ông trời đã tính cả rồi, sau này ba của mẹ mắc bệnh ung thư gan, mấy ngày nay được thả ra* mẹ vẫn kề bên ông ấy, nhưng mẹ cũng không còn tâm sức chăm sóc con, chính vì thế ba mẹ quyết định kết thúc hiệp nghị này trước thời hạn. Thật ra mẹ cũng không quá đau buồn, ba của mẹ đã mệt mỏi từ lâu rồi, nỗi đau bệnh tật và mấy năm lao tù trói buộc ông ấy, mỗi ngày ông ấy đều chờ được giải thoát.”

*Thả ở đây tức là tù nhân bị bệnh nghiêm trọng (ví dụ như Alzheimer) được cho phép tại ngoại để trị bệnh, chứ không phải thả luôn.

Ôn Ngưng nhét góc chăn cho Lộ Kha Đồng, nói: “Với mẹ cũng là một sự giải thoát.”

Đây là bí mật của cô, bí mật không muốn cho người khác biết. Nhưng vào khoảnh khắc Ôn Hạc Lai rời khỏi thế giới này, cô đột nhiên cảm thấy không sao cả, vì thế cô thổ lộ với Lộ Kha Đồng.

“Ngủ ngon, ngày mai chúng ta lại đến bệnh viện, chắc lúc đó ba con đã tỉnh rồi.”

Cửa nhẹ nhàng đóng lại, Lộ Kha Đồng nhắm nghiền mắt, tất cả những gì cậu từng nghĩ không phải là sự thật, nếu Ôn Ngưng không nói, Lộ Nhược Bồi sẽ mãi mãi giữ bí mật này, mặc cho cậu hiểu lầm.

Cậu còn vì thế mà lợi dụng Phí Nguyên, nếu không Lộ Nhược Bồi đã chẳng biết chuyện rồi chia rẽ hai người.

Trở mình vùi mặt vào gối, Lộ Kha Đồng đau đớn nghĩ, mình tồi tệ như vậy, dựa vào đâu mà được người khác thương yêu, mình không xứng.

_____________

Chương 33

Sáng sớm hôm sau, Ôn Ngưng nấu bữa sáng như thường lệ, Lộ Kha Đồng thay quần áo xuống lầu, nhìn quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt Ôn Ngưng, cậu nói: “Mẹ, con mua gì ăn là được, mẹ mệt mỏi như vậy con khó chịu lắm.”

“Con khó chịu thì ăn nhiều chút đi, gầy đến nỗi cằm nhọn rồi.” Vừa mất đi người thân nhất, thật ra Ôn Ngưng muốn bận rộn một chút, mắc công rảnh rỗi lại đau đầu: “Canh hầm trong phòng bếp còn mười phút nữa là chín, con nhớ tắt lửa. Mẹ lên lầu thu dọn chút quần áo và vật dụng hàng ngày, lát nữa đến bệnh viện phải mang theo.”

Dứt lời Ôn Ngưng xoay người đi lên lầu, đột nhiên dừng lại nói: “Lộ Lộ, cảm ơn mấy ngày nay con xử lý nhà kính giúp mẹ.”

Lộ Kha Đồng cay mũi, mai này Ôn Ngưng đi rồi, nhà kính sẽ không còn ai chăm nữa.

“Sau này con sẽ chăm sóc chúng nó thật tốt.” Hoa cỏ có tình cảm không? Hy vọng là không, cậu cảm thấy một người đau khổ là đủ rồi.

Tài xế đưa bọn họ tới bệnh viện, lúc lên lầu Lộ Kha Đồng căng thẳng đến mức cả người cứng đơ, cậu cầu nguyện khi vào phòng bệnh sẽ nhìn thấy Lộ Nhược Bồi đã tỉnh, cửa thang máy vừa mở là cậu xông ra ngay, sau khi phóng tới cửa phòng bệnh, cậu hít sâu một hơi, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Mẹ Khưu nghỉ ngơi ở phòng khách bên ngoài, hẳn là mới rửa mặt xong. Ôn Ngưng bước tới đặt đồ xuống, mở một cái hộp giữ nhiệt, nói: “Em có nấu một ít thức ăn, chị với Kiến Đình ăn trước đi, ăn xong về nhà nghỉ ngơi, làm phiền anh chị cả đêm thật có lỗi quá.”

“Nói gì vậy chứ, làm bạn với nhau bao nhiêu năm rồi. Vả lại bác sĩ y tá nhiều như vậy, ai cũng quan sát kỹ lưỡng hết, anh chị đâu có phí sức gì.” Mẹ Khưu nói xong, ba Khưu bước ra từ phòng trong. Lộ Kha Đồng lập tức hỏi: “Ba Khưu, ba con tỉnh chưa?”

Hỏi xong muốn đi vào trong, ba Khưu cản cậu lại: “Vẫn chưa, đừng nhăn mặt thế, bác sĩ nói bốn mươi tám tiếng lận, ba giờ phẫu thuật xong đến giờ chưa được bao lâu, đừng mếu.”

Mẹ Khưu nói: “Sao ông phiền quá vậy, mau để con nó vào xem, Lộ Lộ đừng lo, nói nhiều lời êm tai cho ba con nghe đi, ba con mà vui là tỉnh ngay ấy mà.”

Lộ Kha Đồng vào phòng trong, thấy Lộ Nhược Bồi vẫn nằm lì trên giường, cậu dụi mặt đi qua ngồi xuống, không dám đụng vào Lộ Nhược Bồi. Ngồi như thế vài phút, gương mặt vừa dụi lại nhăn nhíu, cậu phát hiện mình chưa từng nói lời êm tai với Lộ Nhược Bồi.

“Ba ơi, ông thầy ba tìm cho con nói nhanh quá à, ba mau tỉnh lại đổi người khác cho con đi.” Lộ Kha Đồng nói xong lại lắc đầu: “Hay là ba dạy con đi, ba giảng bài nghe hay nhất, còn tiết kiệm tiền nhà mình nữa.”

“Học kỳ tới con lên lớp 12 rồi, ba có bằng Tiến sĩ, nếu con thi rớt đại học thì ba mất hết mặt mũi cho coi, ba nói xem ba làm quan chi vậy nha, còn không bằng làm giảng viên đại học, mỗi tuần dạy vài tiết làm chút nghiên cứu là được rồi.”

“Ba ơi, trước đây ba nói con không nên thân, làm bác sĩ thì kê nhầm thuốc, làm thầy giáo thì cãi lộn với học sinh, làm người giao hàng thì không biết đường. Nhưng mà ba chỉ nói vậy thôi, từ trước đến giờ ba chưa từng bắt con sửa, ba muốn con ngu ngốc vui vẻ cả đời còn chuyện về sau một mình ba gánh là được, ba coi thường người ta quá rồi đó.”

Im lặng một lát, Lộ Kha Đồng nhìn ra giường: “Sao ba chưa chịu tỉnh nữa, có phải ba thấy hôn mê không bị con làm phiền vui lắm không.”

Ngoài cửa có tiếng cười khẽ, Lộ Kha Đồng ngẩng đầu thì thấy Dương Việt Ngôn: “Chào… chú.” Dương Việt Ngôn bước vào, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhỏ giọng hỏi: “Đang nói gì thế?”

Lộ Kha Đồng không mở miệng, lẳng lặng quan sát đối phương. Giọng nói đè thấp của Dương Việt Ngôn khiến cho gian phòng càng thêm yên tĩnh, dường như sợ đánh thức Lộ Nhược Bồi. Còn tưởng Lộ Kha Đồng cảm thấy mất tự nhiên, Dương Việt Ngôn giải thích: “Sở trưởng Khưu về rồi, buổi sáng bên đây nhất định sẽ có đối tác của ba con đến thăm viếng, hai mẹ con con phải tiếp thì cực quá, chú là luật sư của ba con, có thể xã giao hộ một chút.”

Lần này đầu óc đã minh mẫn, Lộ Kha Đồng nói: “Ba con có nhiều bí thư vậy cũng xã giao được nha.”

“Ừ,” Dương Việt Ngôn như đang trêu chọc con nít, dịu dàng nhìn về phía Lộ Nhược Bồi, nói: “Bởi vậy chú rảnh lắm, nên mới vào thăm ba con nè.”

Lộ Kha Đồng nhíu mày hỏi: “Chú kết hôn chưa?”

Dương Việt Ngôn nói: “Con tò mò lắm à? Chú không có kết hôn, mỗi khi muốn kết hôn chú sẽ đến trường đại học Luật diễn thuyết, diễn thuyết cho sinh viên nghe xong sẽ cảm thấy mình vẫn chưa già, sau đó không muốn kết hôn nữa.”

“Chú không muốn có cả bạn gái sao? Ba mẹ chú không sốt ruột muốn bồng cháu sao?”

“Lanh lợi quá, còn biết nói lời nói khách sáo nữa cơ.” Dương Việt Ngôn mỉm cười nhìn Lộ Kha Đồng: “Bây giờ người tìm bạn trai cũng đâu có ít, có đứa nhóc mới mười lăm mười sáu tuổi đã có bạn trai rồi, chọc phụ huynh tức chết lên chết xuống luôn.”

Sắc mặt Lộ Kha Đồng tái mét, cậu im lặng trừng mắt nhìn Dương Việt Ngôn, người này có khả năng chính là người trong lòng ba cậu, nghĩ đến điều này cậu lại không khỏi nghĩ đến mẹ mình, Lộ Nhược Bồi có lỗi với mẹ cậu, nhưng cậu không còn tâm trạng tiếp tục xoắn xuýt việc đó nữa, giờ phút này cậu chỉ mong Lộ Nhược Bồi mau mau tỉnh lại.

Hôm đó mưa to hôm sau trời quang mây tạnh, nước đọng dưới mặt đường nhanh chóng bốc hơi, ngay cả gió cũng khô nóng. Sân nhà đầu tiên trong hẻm Lá Thu có trồng giàn nho, lúc này cây nho sắp chín, vừa giúp che nắng vừa đẹp mắt.

Thẩm Đa Ý cầm một vốc nho trở về, sau đó qua tìm Phí Nguyên: “Ông Hồ cho, mới hái không nhiễm bụi, cậu ăn không?”

Qua hai ngày bôi thuốc, vết thương của Phí Nguyên đã khá hơn một chút, mà nói chung cũng quen rồi, Phí Nguyên phất tay: “Không ăn, cho ông cậu ăn đi.” Thẩm Đa Ý lau mồ hôi trên mặt, nói: “Ông mình sao ăn được, ê răng chết.”

“À phải, làm hòa với chú chưa?”

Phí Nguyên trả lời: “Cuộc chiến số một kết thúc, bắt đầu cuộc chiến tranh lạnh số hai. Thật ra tôi hiểu, nếu Lộ Kha Đồng là con gái, nói không chừng ba tôi sẽ mừng rỡ khoe khoang với người khác, nào là con trai tôi tìm vợ sớm chưa này nọ kia, nhưng Lộ Kha Đồng là con trai, ông Phí mới nổi sùng.”

Đây chỉ là một phần nguyên nhân, phần còn lại là ba của Lộ Kha Đồng, Phí Nguyên có hơi chống cự với việc cân nhắc điều này, nếu thật sự giống như những gì Phí Đắc An nói, người ta xử mình, xử luôn cả nhà mình thì nên làm gì đây?

Phí Nguyên cảm thấy không đến mức đó, người có hung hãn cỡ nào cũng phải biết hai chữ lý và nghĩa, huống chi Lộ Kha Đồng mang bản chất là một que kẹo đường, ba của em ấy hẳn không phải là người xấu.

Phí Đắc An đi làm như thường lệ, mặt ngoài có vẻ chẳng thay đổi gì, song cục trưởng đã tìm ông vài lần, thậm chí viện trưởng cũng tìm ông. Không vì gì khác, chỉ riêng việc bí thư thứ nhất của Tòa thị chính tới đây một chuyến đã đủ khiến người ta khó chịu, khiến người ta nghĩ nhiều.

Tiếc là Phí Đắc An không thể nói rõ nguyên nhân, chỉ có thể úp mở cho qua, một là chuyện này vừa phản cảm vừa riêng tư, hai là lời thoại bên phía bí thư thứ nhất chưa chắc đã khớp với ông, hai người đã bàn bạc với nhau đâu.

Chân trước Phí Đắc An vừa ra khỏi văn phòng, chân sau bí thư Từ đã đến, lần này viện trưởng đích thân tiếp đón, hỏi có việc gì cần giúp không. Bí thư Từ cười cười, đáp: “Không cần, chỉ là việc riêng thôi, đúng lúc đi ngang qua nên tôi tới xem thử.”

Trong lòng viện trưởng đã tỏ tường, việc riêng thì cần chi phải tự mình tìm đến đơn vị lần thứ hai, đây là ám chỉ gây áp lực cho bọn họ. Huống hồ nếu không phải là chuyện tồi tệ hoặc khó nói ra miệng, cớ gì Phí Đắc An lại kín miệng như thế, chỉ sợ đắc tội với người ta rồi.

Trong bệnh viện, Lộ Kha Đồng vẫn còn canh giữ bên giường, ngơ ngác nhìn Lộ Nhược Bồi. Buổi trưa ba Khưu lại tới một chuyến, bảo bí thư tiếp khách quay về làm việc, từ chối hết những người ghé thăm mấy ngày nay.

Ôn Ngưng bước vào, nhẹ giọng nói: “Lộ Lộ, đi ăn cơm đi, ăn xong rồi canh tiếp.”

Lộ Kha Đồng không nhúc nhích: “Sao ba con chưa tỉnh nữa vậy.”

Dương Việt Ngôn vẫn chưa đi, nhìn đồng hồ đeo tay nói: “Con ăn xong chắc ba con sẽ tỉnh, cứ ngồi nhìn thế này chắc gì đã tỉnh nhanh hơn, đúng không?” Lộ Kha Đồng nghe lời ra phòng khách ăn cơm, Dương Việt Ngôn cũng ăn chung.

“Ba con thích ăn gì nhất?”

“Cá.”

“Vậy còn con?”

“Gì con cũng thích ăn.” Lộ Kha Đồng không muốn tán dóc cho lắm, nói chuyện cũng không còn sức. Dương Việt Ngôn nói: “Con có biết một từ gọi là ý chí cầu sinh không? Lúc con người đang hôn mê, có lẽ ý chí vẫn tỉnh táo, nếu ý chí cầu sinh của người đó mạnh phi thường, vậy thì tỷ lệ người đó tỉnh lại rất cao.”

“Ba con…”

“Chắc chắn ý chí cầu sinh của ba con rất mạnh, chú tin chắc điều đó, bởi vì ba con nhớ thương con.” Dương Việt Ngôn có chút cảm khái, hồi tưởng: “Ba con từng nói con là đứa bé có nội tâm rất nhạy cảm, những người có nội tâm nhạy cảm thường dễ bị tổn thương, nhưng nhìn tính cách hoạt bát bốc đồng của con, chú dám chắc ba con cưng chiều con lắm.”

Lộ Kha Đồng ngẩn ngơ, đúng thế, Lộ Nhược Bồi đối xử với cậu thật sự quá tốt.

Mãi đến khi trời sẩm tối, Lộ Nhược Bồi vẫn không tỉnh, Lộ Kha Đồng canh giường cả ngày ỉu xìu luôn. Ôn Ngưng muốn giữ hộ lý lại, bèn khuyên Lộ Kha Đồng về nhà: “Lộ Lộ, qua đêm nay là qua một ngày rồi, thế nên ngày mai rất quan trọng, con về nhà ngủ một giấc cho ngon, ngày mai đến canh tiếp được không?”

“Không cần đâu, con còn tinh thần lắm, con không về.”

“Vậy khi nào ba con tỉnh mẹ gọi ngay cho con chịu không?” Thấy chiếc túi ở đầu giường, Ôn Ngưng chợt nhớ tới điều gì đó: “Vừa khéo mang đồ của ba con về luôn, đặt ở đây không được tiện.”

Trong túi đựng những thứ lấy từ trên người Lộ Nhược Bồi khi phẫu thuật, có đồng hồ đeo tay, nhẫn và dây chuyền. Lộ Kha Đồng bị ép đưa về nhà, một mình cậu lại bơ vơ trong căn nhà trống không.

Cậu vào phòng của Lộ Nhược Bồi cất đồ, vừa lấy đồ ra mắt lại đỏ lên, những viên đá quý xung quanh mặt đồng hồ còn vương vết máu đã chuyển màu đen. Lộ Kha Đồng lấy khăn lông lau sạch sẽ, sau đó tìm hộp cất kỹ vào. Nhẫn là nhẫn cưới của Lộ Nhược Bồi và Ôn Ngưng, chỉ làm cho có vậy thôi, hộp trang sức nằm trong phòng của Ôn Ngưng, Lộ Kha Đồng đi sang phòng của Ôn Ngưng cất nhẫn.

Còn lại một sợi dây chuyền, Lộ Kha Đồng sửng sốt, bởi vì sợi dây chuyền này trông rất kỳ lạ, dây đeo làm bằng bạch kim tinh xảo, móc một chiếc chìa khóa đồng vừa nhỏ vừa mỏng. Mặt ngoài chìa khóa vô cùng trơn nhẵn, chứng tỏ Lộ Nhược Bồi vẫn luôn đeo nó.

“Này là chìa khóa của cái gì đây, nhỏ như vậy giống dùng cho sổ tay quá.” Lộ Kha Đồng đi vào phòng sách, đứng trước kệ sách nhìn từng ngăn, nhưng toàn là sách và tệp văn kiện, không có sổ.

Tìm hết các ngăn vẫn không thấy gì, dưới kệ sách toàn là văn kiện cỡ lớn và hồ sơ lưu trữ, Lộ Kha Đồng quấn sợi dây chuyền quanh ngón trỏ, định bụng tìm cái hộp cất trước. Đi tới cửa bỗng nhiên dừng lại, cậu xoay người nhìn tủ sách sát tường bên trên.

Bên trong là két sắt của Lộ Nhược Bồi, cậu biết mật mã nhưng chưa từng mở ra. Lộ Nhược Bồi cũng có két sắt ở ngân hàng, cái ở nhà chỉ đựng một ít vật cũ, thậm chí có cả xe hơi mà hồi nhỏ cậu dùng đất sét nặn. Lộ Nhược Bồi từng nói: “Ngân hàng là chốn không có hơi người, những thứ có tình cảm này phải cất ở nhà.”

Lộ Kha Đồng đi qua ngồi xổm xuống, mở tủ sách ra, do dự một chút rồi lẩm nhẩm mật mã mở két sắt. Bên trong chứa đầy thứ tạp nham, có thẻ sinh viên của Lộ Nhược Bồi thời đại học, có hình cậu ở truồng trăm ngày tuổi, còn có chiếc xe hơi nặn bằng đất sét nay đã cứng như tảng đá.

Sâu tận bên trong là một chiếc hộp gỗ cài khóa, Lộ Kha Đồng lấy ra đặt lên bàn lau bụi, tiếp theo đặt dây chuyền lên trên. Cậu rũ mắt xuống, nhìn chằm chằm chữ “Kha” khắc bên dưới góc phải chiếc hộp.

Chìa khóa đồng xỏ vào ổ khóa, vặn nhẹ một cái hộp mở ra, hai chiếc nhẫn lẳng lặng nằm bên trong, dưới mặt nhẫn là một bức thư và một tấm hình. Lộ Kha Đồng chìa tay vài lần lại rút về, chần chừ do dự.

“… Xin lỗi.”

Lần này không đến tiệm cà phê, Phí Đắc An và bí thư Từ gặp nhau ngay trong văn phòng. Bí thư Từ vẫn khách sáo như thế, hỏi thăm dạo này sao rồi. Phí Đắc An lười làm bộ làm tịch, nhưng ông còn biết phải nói gì? Nói mình đẻ ra một đứa si tình, bị đánh què chân cũng quyết phải yêu đến cùng?

Bí thư Từ nói: “Bây giờ xem như lên lớp 12 rồi, trường loại giỏi đều khá nghiêm khắc, lần trước chuyển trường phiền lắm phải không? Dạo này không có tám chục ngàn hay một trăm ngàn thì cổng trường còn chẳng sờ được, có trường cho dù có tiền cũng vô dụng.”

“Đúng vậy, nhờ quan hệ mới vào được.” Lòng Phí Đắc An chùng xuống, đại khái đã hiểu ý.

Bí thư Từ không nán lại lâu, ngồi nửa tiếng đã đi. Phí Đắc An gọi điện thoại cho Lâm Du Châu bàn chuyện này, hai người làm việc ở cơ quan đơn vị mấy chục năm, trong lòng tự hiểu rõ.

Năm giờ rưỡi tan tầm, cục trưởng gọi Phí Đắc An vào văn phòng, nói dạo này rảnh rỗi nên cho ông nghỉ. Phí Đắc An cười cười: “Được, nghỉ cũng tốt.”

Nghỉ con mẹ nó, đình chức thì nói đình chức đi, cái đám khốn kiếp này.

________________

Luật sư có khác, nói câu nào em Lộ cứng họng câu đó =))))) Trời ơi tha thiết muốn có bộ riêng của ba Lộ và anh luật sư, nếu có là liều mạng nhảy hố luôn =((((((

Thư viết gì, Kha là gì, nhẫn của ai?

Xì poi chương sau:

“Lộ Lộ, em có thích anh không?”

Chương 34

Tagged:

32 thoughts on “Đường cũ ngắm hoàng hôn – 32 + 33

  1. […] 31 | Chương 32 + Chương 33 | Chương 34 | Chương […]

    Like

  2. yulme 20/03/2017 at 19:05 Reply

    Thật bối rối, thương Lộ lắm, trăm mối tơ vò

    Liked by 1 person

  3. DiễmM 20/03/2017 at 19:30 Reply

    Mị ở đây.k biết nói j🙂

    Like

  4. Tiểu Quyên 20/03/2017 at 19:56 Reply

    mong ba em lộ sẽ mau tỉnh lại, sao có cảm giác anh nguyên sắp bị ngược rồi

    Liked by 1 person

    • Nana 21/03/2017 at 14:10 Reply

      Cảm giác thặt tài tình =))))

      Like

  5. phamkhanhlinh99 20/03/2017 at 19:58 Reply

    Lộ ơi e ko buồn 1 mình đâu, cả hoa và chị đều ở đây T.T
    giời ơi sao lại gây đau khổ cho 1 đứa sủng thụ như mình chứ T.T bao h đôi trẻ ms hạnh phúc đây, hết chuyện này đến chuyện khác, ông Bồi dù bất tỉnh vẫn ngăn cản đôi trẻ dk nữa, bao h, đến bao h Lộ ms hết khổ đây huhuhu

    Liked by 1 person

    • Nana 21/03/2017 at 14:12 Reply

      Ba Lộ không có ý muốn làm ba mẹ Phí Nguyên mất việc nha, tại cha bí thư sàng quá đó…

      Like

      • phamkhanhlinh99 23/03/2017 at 05:44 Reply

        T.T …

        Like

  6. huong96 20/03/2017 at 20:40 Reply

    Chương sau chắc chắn ngược nặng cho coi!!!

    Like

  7. nammeomap 20/03/2017 at 21:22 Reply

    Thiên a mong chương sau quá, ngày mai lâu quá, ai cho mượn cỗ máy thời gian với huhuhu

    Like

  8. Tui thích há cảo 20/03/2017 at 22:33 Reply

    Đa Ý em có thích chị không =))))))
    Tôi nói nhé tôi cũng tha thiết muốn có bộ riêng về ba Lộ lạy Chúa hay cho một bộ đi ngắn ngắn cũng được

    Liked by 1 person

    • Nana 21/03/2017 at 14:45 Reply

      Tui cũng vậy hiu hiu chuyện tình của hai ông chú tinh anh cũng đáng đọc lắm đó =)))

      Like

      • Tui thích há cảo 21/03/2017 at 18:42 Reply

        👍🏻👍🏻👍🏻 chứ còn gì nữa ah

        Like

  9. Emma Ai 20/03/2017 at 23:01 Reply

    Lộ Kha Đồng nhíu mày hỏi: “Chú kết hôn chưa?”

    Dương Việt Ngôn nói: “Con tò mò lắm à? Chú không có kết hôn, mỗi khi muốn kết hôn chú sẽ đến trường đại học Luật diễn thuyết, diễn thuyết cho sinh viên nghe xong sẽ cảm thấy mình vẫn chưa già, sau đó không muốn kết hôn nữa.”

    =)))) chắc sau này tui sẽ học chiêu này của chú Dương

    Trời ơi, hồi hộp quá :-< cô vừa cắt vừa sì-poi, làm tui tham lam , muốn ngày nào cũng có 2c để đọc á :(((( :p

    Liked by 2 people

  10. onbentertainment 20/03/2017 at 23:45 Reply

    Mong sao tai qua nạn khỏi, sớm được 2 chữ “bình yên”

    Like

    • Nana 21/03/2017 at 14:53 Reply

      Bình yên đầu truyện tới giờ òi, phải sóng gió tí cho đều 😂

      Liked by 1 person

  11. 小旗天风流 21/03/2017 at 00:07 Reply

    Coi bộ ba Phí mềm lòng rồi, sắp chấp nhận cho anh Phí quen Lộ Lộ ồi :3 ~
    Bác Ngôn cưng quá, nói câu nào em Lộ đơ câu đó =)))))))))

    Like

    • Nana 21/03/2017 at 14:55 Reply

      Cái vụ ba Phí thì chưa chắc à nha =)))))) Anh luật sư thì đúng chuẩn tinh anh nam òi 😂😋

      Liked by 1 person

  12. tieulam 21/03/2017 at 14:38 Reply

    Rồi, sao kiểu “Em có yêu anh không? …. Yêu sa còn đòi chia tay?” quá huhuhuhu

    Like

    • Nana 21/03/2017 at 14:46 Reply

      Ko hẳn là vậy nhưng cũng có 20% là vậy =)))))

      Like

  13. Mía 21/03/2017 at 15:02 Reply

    Tui cũng ước gì có bộ riêng của ba Lộ Lộ, từ đầu truyện mới nghe hai người đối thoại vài lần, ko sến sẩm nh t thấy tình lắm.
    ba Lộ làm dữ nhỉ, ba Phí sắp mất việc đến nơi rồi

    Liked by 1 person

    • Nana 21/03/2017 at 15:09 Reply

      Hai người này kiểu lớn tuổi rồi nên ko có rần rần như bọn trẻ nhưng cũng tình lắm :)))

      Like

  14. Frozenworld53 22/03/2017 at 01:04 Reply

    (つ﹏<)・゚。 Đừng buồn Lộ Lộ ơi, em là que kẹo đường mà, em mà khóc là lòng ta tan nát!

    (눈_눈) Đọc xong chương này mới thấy rằng người thương em Lộ nhất trên đời ngoại trừ bản thân ẻm ra chắc chỉ có bố ẻm quá, người gánh cả bầu trời cho em… Lộ cưng em làm ta có có hơi quan ngại về nghề nghiệp tương lai của cưng đó. Anh Khưu Khưu đã trở lại và lại dịu dàng hơn xưa.

    Like

    • Nana 24/03/2017 at 22:52 Reply

      Còn chồng ẻm nữa nàng ơi sao lại quên mất người đàn ông của đời ẻm =)))))))

      Liked by 1 person

  15. Critique 12/06/2017 at 17:16 Reply

    Không biết từ bí thư trong này có phải là 秘书 không? Vì nếu mình k nhầm 秘书 là thư ký, thư ký cũng là 1 chức danh phù hợp vs bí thư Từ hơn nhỉ?

    Like

    • Nana 12/06/2017 at 17:38 Reply

      Đúng là từ đó, theo mình biết thì thư ký hay bí thư cũng tương tự nhau, mà bí thư Từ còn có chức vụ là “first secretary”, hầu hết bên mình đều dịch là bí thư thứ nhất nên để bí thư.

      Liked by 1 person

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: