Đường cũ ngắm hoàng hôn – 36

Đường cũ ngắm hoàng hôn

Tác giả: Bắc Nam

Thể loại: hiện đại, công ngầu x thụ nhoi, vườn trường + xã hội, 1×1, HE

Biên tập: Nana

***

Chương 36

Sáng sớm tiết trời se lạnh, Phí Đắc An khoác áo đi mua điểm tâm, lúc đi ra không chú ý, khi về xách theo bánh quẩy mới nhìn thấy thứ ở góc tường, bèn đem về đặt lên bàn cơm với bánh quẩy. Lâm Du Châu bưng mì lát ra, hỏi: “Cái này là gì vậy?”

“Ai biết, đặt ở góc tường ngoài cửa nhà mình.” Phí Đắc An lấy đồ trong túi ra: “Ủa, rượu thuốc?” Lâm Du Châu cũng sửng sốt, cho dù đặt lộn chỗ cũng quá trùng hợp rồi, bà nói nhỏ: “Có phải là…?”

“Hai người đang thì thầm gì thế?” Phí Nguyên rửa mặt xong ra khỏi phòng, sợ đụng trúng vết thương nên để trần, cậu kéo cái ghế ngồi xuống, nhìn thấy ba chai rượu thuốc kia, chai không lớn nhưng rất đầy.

Phí Đắc An vội vàng đặt chúng lên tủ, nói: “Không biết ai bỏ quên ngoài cửa nữa, đúng là không nên thân.”

Phí Nguyên khom lưng nhặt chiếc túi rơi dưới đất, quảng cáo in trên đó là lần trước cậu và Lộ Kha Đồng đi mua máy ảnh. Quay đầu nhìn ra ngoài phòng, ngoài cửa vẫn là bức tường đó, Phí Nguyên gấp túi lại, ném vào thùng rác.

Trong bệnh viện, Lộ Kha Đồng cầm vở vừa canh giường vừa học bài, nỗi buồn hai ngày trước đã không thấy tăm hơi, nhưng cũng nhìn không ra cậu vui vẻ chỗ nào. Cậu vẫn một mực cúi đầu, dường như không thất thần cũng chẳng nghĩ gì khác.

Chỉ có bản thân cậu biết, ngòi bút thi thoảng khựng lại chứng minh cậu khó chịu nhường nào.

Một tuần sau, Lộ Nhược Bồi bình phục rất nhiều, bắt đầu xử lý công việc, Lộ Kha Đồng bèn dọn từ phòng trong sang phòng khách. Đang giải đề giữa chừng, Khưu Lạc Dân đẩy cửa bước vào, thấy cậu thì hết hồn.

“Sao cưng như cải thìa thế kia, không phải tình trạng của chú ngày càng tốt sao?”

Lộ Kha Đồng trả lời: “Em ổn lắm nha, cải thìa là loại rau rất tươi ngon mà.” Ba Khưu và mẹ Khưu cũng tới, cậu đứng dậy dẫn họ vào trong. Lộ Nhược Bồi tựa ở đầu giường, nói: “Lần này lại phiền hai người rồi.”

“Nói vậy nghe sao được.” Mẹ Khưu kéo Lộ Kha Đồng đến trước mặt mình: “Đừng rót nước, chú với dì không khát, nhìn cằm con nhọn hoắt rồi kìa, sắp gầy mất cằm luôn. Nhược Bồi, lần này anh làm con nó sợ chết rồi, sau này đừng lo bận việc mãi, phải đền bù cho gia đình.”

Lộ Nhược Bồi cười nói: “Biết rồi, chưa đầy một tháng nữa là Ôn Ngưng đi Mỹ, sau này cha con chúng tôi phải nương tựa vào nhau, tôi còn phải nịnh bợ nó nữa.”

Khưu Lạc Dân xen mồm: “Con cũng sắp đi rồi.”

Ba Khưu nói: “Liên quan gì con, đi lẹ lẹ đi, ở nhà suốt ngày phải chửi con ba còn mệt thêm.”

Ba người nhà Khưu Lạc Dâns khiến cho phòng bệnh ấm áp hơn nhiều, sau đó người lớn ở trong phòng nói chuyện, Lộ Kha Đồng và Khưu Lạc Dân nghỉ ngơi ngoài phòng khách. Phát hiện Lộ Kha Đồng có điều không ổn, Khưu Lạc Dân nói đùa: “Cưng thất tình hả, sao ỉu xìu thế.”

Lộ Kha Đồng mím chặt môi, khẽ gật đầu một cái.

“Đậu má, không phải chứ…”

Ba Khưu mẹ Khưu không nán lại lâu, Lộ Kha Đồng cũng không nói gì với Khưu Lạc Dân, chờ người đi hết cậu mới ngồi bên giường gọt táo, điệu bộ vẫn ỉu xìu như cũ. Lộ Nhược Bồi nói: “Đừng gọt nữa, phần bị gọt còn nhiều hơn phần thừa lại.”

Lộ Kha Đồng ngừng tay, thấy tinh thần của Lộ Nhược Bồi không tệ mới ngập ngừng hỏi: “Ba ơi, công việc của ba Phí Nguyên ——”

Còn chưa nói hết, Dương Việt Ngôn đã bước vào, Lộ Nhược Bồi nhìn sang Lộ Kha Đồng, sợ Lộ Kha Đồng không vui, sắc mặt cũng có phần lúng túng, ngờ đâu Lộ Kha Đồng lại chào hỏi trước.

“Chào chú.”

“Chào con, đang gọt táo hả? Để chú làm cho.” Dương Việt Ngôn nhận táo, ngồi xuống bên kia, tiếp tục nói: “Vừa rồi đang nói chuyện với ba bị chú cắt ngang đúng không?”

“Không có,” Lộ Kha Đồng nhìn về phía Lộ Nhược Bồi, năn nỉ: “Ba, con chia tay với anh ấy rồi, hơn nữa vốn là con làm chuyện thất đức, con không nên cố ý chọc tức ba, ba tha thứ cho con được không, ba trả lại công việc cho ba anh ấy đi. Con hứa từ nay về sau sẽ nghe lời ba nói.”

Lộ Nhược Bồi khẽ nhíu mày, nói với Dương Việt Ngôn: “Giúp anh gọi Tiểu Từ tới một chuyến.”

“Em dễ sai quá nhỉ,” Dương Việt Ngôn cười cười, đưa quả táo đã gọt xong qua: “Vậy anh ăn táo trước đi, anh không ăn thì cho Lộ Lộ ăn, đừng để em phí công.”

Nói xong Dương Việt Ngôn đi ra gọi điện thoại, chưa đầy mười lăm phút bí thư Từ đã đến.

Lộ Nhược Bồi hỏi thẳng: “Cậu làm gì kỳ vậy? Người ta bị đình chức luôn rồi cậu biết không?”

Bí thư Từ hơi sửng sốt, nhanh chóng kịp phản ứng, đáp: “Ngày thứ hai sau khi ngài xảy ra chuyện chúng tôi có đến bệnh viện, sau đó sở trưởng Khưu bảo chúng tôi về, không làm nữa. Trên đường về tôi lại ghé Viện kiểm sát đường sắt một chuyến, nhưng đâu có nói gì, chỉ trò chuyện thôi, coi bộ là lãnh đạo của bọn họ nhạy cảm quá rồi.”

Lộ Nhược Bồi không hài lòng: “Cậu không cần đổ cho người ta, mấy đơn vị này nhìn người làm việc ai mà không rõ ràng? Hôm đi công tác về tôi đã dặn trước rồi, thôi được, cậu gọi điện thoại hay tự mình đi tôi mặc kệ, tóm lại giải quyết trong hôm nay cho tôi.”

Bí thư Từ đi khỏi, Dương Việt Ngôn hỏi: “Yên tâm chưa?”

Lộ Kha Đồng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng cậu phải đảm bảo không có sai sót nào: “Ba, vậy Phí Nguyên ở trường sẽ không bị ảnh hưởng gì đúng không?” Lộ Nhược Bồi cười bất đắc dĩ: “Ba chỉ là thị trưởng, không phải vua một cõi. Nhưng chuyện này đúng là do ba xử lý không tốt, ba phải chịu trách nhiệm.”

Lộ Kha Đồng yên tâm, sau đó nghe phòng khách có tiếng động, đoán chừng là Ôn Ngưng nấu cơm xong đem tới, cậu bèn đứng dậy nói: “Con ra phụ mẹ con, hai người trò chuyện đi.”

Chờ Lộ Kha Đồng đi rồi, Dương Việt Ngôn nói: “Lần này anh cũng xem như đáng giá.”

“Đáng giá cái gì?” Lộ Nhược Bồi đau lòng: “Anh thà nó giống như ngày xưa, tuy rằng thích làm ầm ĩ với anh nhưng những lúc thân thiết cũng không ít, bây giờ ngoan thì ngoan thật, nhưng cái mặt nhỏ của nó ngay cả nụ cười cũng không có.”

Dương Việt Ngôn nói: “Vậy anh đừng can thiệp nữa.”

Bây giờ vấn đề không phải là ông có can thiệp hay không, Lộ Kha Đồng làm tổn thương người ta, phải chịu phạt, ông không biết trong cuộc tình nhìn như ấu trĩ này Lộ Kha Đồng là bên chủ động hay bị động, chỉ biết Lộ Kha Đồng thật sự nghiêm túc.

“Mẹ, ba con nói chưa đầy một tháng nữa là mẹ đi Mỹ rồi.”

“Ừ, thời gian trôi nhanh thật.” Ôn Ngưng có chút cảm khái, trong hiệp nghị lúc trước có điều khoản sau khi đến hạn Lộ Nhược Bồi sẽ đưa Ôn Ngưng đi nước ngoài, cô có một người bác ở Mỹ, xem như là người thân duy nhất còn liên hệ. Nhớ đến điều này, Ôn Ngưng nói: “Lộ Lộ, con người ai cũng có tình cảm, qua nhiều năm như vậy, tuy chúng ta không phải mẹ con ruột nhưng cũng có tình thân, với mẹ mà nói nơi này là chốn đau lòng, với ba của mẹ cũng thế, vì vậy có khả năng mẹ sẽ không trở về nữa. Sau này con trưởng thành độc lập rồi nhớ phải đi thăm mẹ, mẹ sẽ nấu thật nhiều món ngon cho con ăn, đến lúc đó con lại gọi mẹ một tiếng mẹ, được không?”

Lộ Kha Đồng ôm lấy Ôn Ngưng, nói: “Mẹ cho con rất rất nhiều hạnh phúc, trong lòng con mẹ mãi mãi là mẹ của con, chốn đau lòng thì đừng nán lại nữa, con hy vọng sau này mẹ sẽ có một gia đình ấm êm thật sự.”

Ôn Ngưng mỉm cười vỗ vai cậu: “Nếu có thể nhét con vào vali mang đi thì tốt rồi, mẹ biết con cũng đau lòng.”

Không muốn Ôn Ngưng khóc, Lộ Kha Đồng cố ý ngắt lời: “Con hiểu mà, ý mẹ là con lùn chứ gì, bây giờ còn thiếu một cm nữa là con một mét tám rồi.”

Nói xong cậu khựng lại, thì ra mình đã cao được ba cm từ lúc nào không hay.

Nhưng Phí Nguyên không còn thích mình nữa rồi.

Giờ cơm trưa Dương Việt Ngôn hẹn gặp khách, chào tạm biệt xong chuẩn bị đi, trước khi đi nói với Lộ Kha Đồng: “Nhớ ý chí cầu sinh mà hôm đó chú nói với con không?”

Lộ Kha Đồng gật đầu. Dương Việt Ngôn nói tiếp: “Phải biết suy một ra ba chứ, ngoại trừ ý chí cầu sinh còn có ý chí cầu hoà nữa.”

“Ý chí cầu hoà?”

“Đúng vậy, chọc người ta giận thì chủ động cầu hoà, một lần không được thì hai lần, chưa thử mà cứ buồn mãi có ích gì? Kiện tụng thất bại còn có thể kháng án, bao giờ cũng có lời chưa kịp nói mà.”

Dương Việt Ngôn nói hết rồi đi, Lộ Kha Đồng ngẩn ngơ tại chỗ, tim đập như điên. Mình còn cơ hội sao?

Phí Đắc An ở nhà nghỉ ngơi, buổi trưa loay hoay bưng hai dĩa cơm chiên ra, vừa dầu mỡ vừa mặn chát. Phí Nguyên tập tễnh đi ra ngoài, nói: “Ba cho bệnh nhân ăn cái này à? Thôi đánh con một trận nữa cho rồi.”

Giữa hai cha con nào có ngăn cách, Phí Đắc An gọi Phí Nguyên lại: “Đi còn không vững mà đi đâu vậy?”

“Đi ăn ké.” Phí Nguyên đã sớm ngửi được mùi thơm bốc ra từ nhà Thẩm Đa Ý. Phí Đắc An nghe vậy bèn đi theo, nói: “Đi chung đi, được dịp không đi làm qua uống vài chung với ông cụ.”

Thẩm Đa Ý nấu mì xào tương, luộc vừa mềm vừa nát, bởi vì răng ông Thẩm không tốt. Thấy hai cha con nhà bên, Thẩm Đa Ý phát sầu, ra chiều không đủ ăn. Phí Đắc An nói: “Qua tủ lạnh nhà chú lấy đi, bên trong còn có cá nướng, cứ lấy hết.”

Rượu mới vừa rót, di động của Phí Đắc An chợt reo lên, ông bắt máy nói vài câu, sắc mặt và giọng điệu đều không có gì thay đổi. Mãi đến khi ăn cơm xong về nhà, ông mới nói với Phí Nguyên: “Mấy ngày tới cục Đường sắt và Viện kiểm sát Đường sắt muốn mở hội nghị đảng viên, phải đi Bắc Đới Hà vài ngày.”

*Bắc Đới Hà là một quận thuộc địa cấp thị Tần Hoàng Đảo, tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc. Bờ biển Bắc Đới Hà dài 22,5 km, là nơi nghỉ mát mùa hè ưa thích của giới lãnh đạo đảng và chính phủ Trung Quốc.

“Biết rồi, hè năm nào cũng đi như nghỉ phép, chỗ đó là viện điều dưỡng của đơn vị ba còn gì.” Phí Nguyên nói xong mới nhận ra, ý này là phục chức.

Nhanh thật đấy, mình với Lộ Kha Đồng chia tay vẫn chưa được nửa tháng.

Phí Nguyên đã chặn số điện thoại và tin nhắn của Lộ Kha Đồng, sợ Lộ Kha Đồng liên lạc với mình, nếu vậy mình sẽ mềm lòng, lúc trước Lộ Kha Đồng mới ngoan ngoãn một ngày mà mình đã mềm lòng rồi, cảm giác bất đắc dĩ như bị bóp trúng tử huyệt vậy, nhưng mặt khác lại càng sợ Lộ Kha Đồng không liên lạc với mình.

Còn cách nào chứ, nhóc hư hỏng tạo nghiệt này thật mẹ nó biết dằn vặt người ta.

Lộ Nhược Bồi quá bận, tài xế bắt đầu đưa văn kiện đến phòng bệnh mỗi ngày, Lộ Kha Đồng dựng bàn nhỏ ngồi một bên làm bài tập, mấy hôm nay cậu sắp làm xong bài tập rồi.

“Được rồi, cố gắng phấn đấu cũng phải kết hợp giữa lao động và nghỉ ngơi.” Lộ Nhược Bồi khép văn kiện lại, nhìn về phía Lộ Kha Đồng: “Lúc bảo con học thì nhăn nhó, bây giờ không còn sức quản con thì tự giác ghê. Đi tìm Khưu nhi chơi đi, Khưu nhi cũng sắp đi rồi, con qua phụ Khưu nhi dọn đồ cũng được.”

Lộ Kha Đồng mím môi lắc đầu, sau đó lật sang mặt khác tiếp tục viết.

“Qua đây,” Lộ Nhược Bồi hết cách, bèn vẫy tay với cậu: “Tâm sự với ba cũng được, bức bối quá.”

Bấy giờ Lộ Kha Đồng mới đặt bút xuống, ngồi bên mép giường, nói bằng giọng ỉu xìu: “Tâm sự gì nha?” Nhìn điệu bộ này của cậu, Lộ Nhược Bồi vô cùng lo lắng: “Tâm sự gần đây con đang nghĩ những gì.”

Lộ Kha Đồng cúi đầu: “Hôm đó nằm đây ngủ con mơ một giấc mơ, đầu tiên mơ thấy hồi còn bé ở chung với Khưu nhi. Hai năm sống ở nhà Khưu nhi, con theo anh ấy đi học lớp đào tạo nhi đồng gì đó, thật ra chỉ là trò chuyện với một cô giáo cực kỳ tốt tính thôi. Có lần cô bảo nói về mẹ mình, Khưu nhi nói xong tới lượt con, con mới nói về mẹ Khưu, nhưng sợ cô biết nên nói xạo là mẹ con. Khưu nhi giận con mấy ngày liền, nói con thích gạt người.”

“Sau đó con mơ thấy Phí Nguyên, anh ấy lái xe máy chở con, đột nhiên anh ấy nổi giận, anh ấy biết con gạt anh ấy, thế rồi anh ấy đẩy con xuống xe. Con đứng trên đường tìm anh ấy, nhưng làm thế nào cũng không tìm được.”

Lộ Kha Đồng đưa tay lau mắt thật nhanh, líu ríu: “Con thật sự rất thích gạt người, con bị quả báo rồi.”

“Nói bậy bạ gì thế, làm gì có quả báo nào.” Lộ Nhược Bồi nâng tay lau nước mắt của cậu: “Con còn nhỏ, trong mắt ba con chỉ là con nít, ba cũng hy vọng con sẽ mãi vô tư hồn nhiên như con nít, thế nên bao giờ cũng nuông chiều con. Điều này cũng khiến cho cách xử sự và giải quyết vấn đề của con hơi ấu trĩ, do đó có khả năng sẽ tổn thương người khác và chính bản thân mình, nhưng lòng của con là tốt, con của ba ba hiểu rõ nhất.”

Lộ Kha Đồng không nhịn nổi nữa, cậu nhào lên người Lộ Nhược Bồi khóc nức nở, nói đứt quãng: “Con thật sự rất thích anh ấy… Buồn vui đều muốn nói cho anh ấy biết trước tiên, lúc anh ấy bị thương con cảm thấy như mình cũng chết theo… Ban đầu là vì chọc tức ba, nhưng sau đó con thật sự thích anh ấy, trước khi tụi con xác định quen nhau con đã thích anh ấy rồi…”

Lộ Nhược Bồi vỗ lưng cậu, an ủi: “Không có gì, khóc ra sẽ ổn thôi, khóc đi.”

Vào phòng thấy cảnh tượng này, Ôn Ngưng bị dọa giật cả mình, cô vội qua dỗ dành Lộ Kha Đồng, sau khi biết ngọn nguồn cũng không khỏi thở dài, lo lắng nói: “Khai giảng gặp lại nhau nên làm sao đây.”

Lộ Kha Đồng ngẩng đầu, sợ sệt nói với Lộ Nhược Bồi: “Con chuyển lớp hay chuyển trường cũng được, ở lại lớp cũng được, đừng gây trở ngại cho anh ấy. Ba, ba hứa với con được không?”

Lộ Nhược Bồi nói: “Ba là ác ma à? Nghỉ hè còn hơn một tháng, chúng ta nghĩ cách vẹn cả đôi đường đi.”

“Hay là…” Thật ra Ôn Ngưng đã nghẹn mấy ngày, cuối cùng cũng nói ra khỏi miệng: “Nhược Bồi, hay là để Lộ Lộ ra nước ngoài với em đi? Đến lúc đó nó học chung với Khưu nhi, bình thường em cũng có thể chăm sóc nó, anh thấy thế nào?”

Lộ Kha Đồng ngớ người: “… Không được, vậy con khỏi nhìn thấy anh ấy rồi, con lén lút đi nhìn anh ấy cũng được.” Nói đoạn nhìn sang Lộ Nhược Bồi: “Với lại con muốn sống nương tựa vào ba, không thể bỏ ba lại một mình được.”

Cuối cùng Lộ Nhược Bồi vẫn không đành lòng: “Đừng vội quyết định, thế này đi, ba mặc kệ hai đứa, không nhúng tay vào nữa, tự con đi giải quyết, đi xin người ta tha thứ, nhưng nếu cậu bạn kia nhất quyết không cho con thêm cơ hội, con cũng không được rầu rĩ suốt ngày như vậy nữa, phải phấn chấn lại bắt đầu cuộc sống mới.”

“Con làm được sao?”

Lộ Kha Đồng ngơ ngác: “Con có thể sao…”

Cậu giống như được cho thêm một cơ hội, mặc dù chưa biết kết quả nhưng đã cảm kích vô vàn. Lúc hoàng hôn cậu rời khỏi bệnh viện, không về nhà mà lại lặng lẽ đến hẻm Lá Thu.

Phí Đắc An và Lâm Du Châu hẳn đã tan tầm đang ở nhà, cậu không thể đến được, chờ màn đêm buông xuống, cậu mới như tên trộm trốn trong một góc bên cửa sân, muốn nghe giọng của Phí Nguyên.

Phí Nguyên ngồi trên ghế nghỉ ngơi, trong sân chỉ nghe được tiếng kinh kịch phát ra từ radio của ông Thẩm. Thẩm Đa Ý cầm khăn ướt đi ra, nói: “Ông bảo mình lau ghế, cậu đứng dậy trước đi.”

Lộ Kha Đồng vịn cạnh cửa nhìn lén, muốn biết Phí Nguyên đứng dậy đi đường thuận lợi chưa, nhưng trông vẫn còn khó khăn lắm. Lúc này, Thẩm Đa Ý nói: “Dính máu của cậu rồi mà sao chưa đóng vảy nữa?”

Tim Lộ Kha Đồng thắt lại, suýt nữa chạy ào vào, Phí Nguyên đi qua ngồi chồm hổm bên gốc cây, nghịch chậu Trân Châu Tím, nói: “Chậu này sinh trưởng tốt nhất, cũng nhờ tiếp xúc với ánh mặt trời, mấy chậu trong nhà kém hơn một chút.”

Thẩm Đa Ý nói: “Vậy đem ra đặt dưới gốc cây hết đi.”

Phí Nguyên không đáp, một lát sau mới mở miệng: “Tính sau đi.” Lúc đó Lộ Kha Đồng nói đặt dưới gốc cây ra sân thấy nó sẽ nhớ đến em, đặt trên bệ cửa sổ đi ra đi vào thấy nó sẽ nhớ đến em, trong phòng khách cũng vậy, trong phòng anh lại càng phải vậy.

Hận không thể đi đâu cũng làm mình nhung nhớ.

Lộ Kha Đồng trốn ngoài cửa, mãi đến khi Phí Nguyên về phòng ngủ mới chịu đi.

Cậu bị chặn số, lại không biết Phí Nguyên có chịu gặp mình không, trong lòng có thật nhiều thật nhiều lời muốn nói, cậu chợt nhớ đến lá thư của Kha Phàm, thế là cũng muốn viết cho Phí Nguyên một lá.

Nâng bút rồi lại không biết nên mở miệng từ đâu.

___________

Ai cũng nhớ nhao mà xa nhao chi… :'( 

Chương 37

Tagged:

25 thoughts on “Đường cũ ngắm hoàng hôn – 36

  1. […] Chương 36 | Chương 37 | Chương 38 | Chương 39 | Chương 40 […]

    Like

  2. Mister Z 24/03/2017 at 18:32 Reply

    Đọc truyện mà như muốn nuốt từng chữ vậy, chỉ mong lâu đọc xong một chút (╥﹏╥)

    Liked by 3 people

    • Nana 24/03/2017 at 21:00 Reply

      chương sau dài đó chắc sẽ đọc lâu hơn :))

      Like

  3. Ney 24/03/2017 at 18:51 Reply

    Na có thể sì poi cho mình là truyện còn ngược thêm mấy chương nữa không??? T^T

    Like

  4. DiễmM 24/03/2017 at 18:53 Reply

    Anh Phí sơm quay lại với e Lộ đi…😋😋😋

    Like

    • Nana 24/03/2017 at 21:03 Reply

      Sắp rồi (≖ ‿ ≖)

      Like

  5. yulme 24/03/2017 at 18:55 Reply

    Tò mò không biết tên của hai bé trong tiếng trung ghê. Tên bé Lộ có chữ mộc, tên bạn Nguyên bộ thủy không vậy chủ nhà??? ←_←←_←←_←

    Like

    • Nana 24/03/2017 at 21:05 Reply

      Lộ thì xét chữ Kha Đồng 柯桐 có Mộc, còn đây là tên của Phí Nguyên 费原 =))

      Liked by 1 person

      • yulme 24/03/2017 at 21:19 Reply

        Cảm ơn Na nhé, hình như tên của Nguyên cũng có bộ thủy (水) nhân duyên rõ ràng luôn kìa, cây non cần có nước tưới, bé Lộ cần bé Nguyên nha

        Liked by 1 person

        • Nana 24/03/2017 at 22:54 Reply

          Ôi thì ra có thâm ý hết, mà nói chứ Lộ cũng sợ nước, và đúng luôn ẻm sợ Phí Nguyên =))))))))

          Like

  6. Trời ơi cây nhỏ, thương cưng quá

    Like

  7. Hạnh Nguyên Nguyễn 24/03/2017 at 21:56 Reply

    hai đứa giận nhau chi cho con dân đau khổ vầy nè (つ﹏<)・゚。

    Like

    • Nana 24/03/2017 at 22:55 Reply

      Chắc tại sợ ngọt quá con dân sâu răng… =)))

      Like

  8. Tui thích há cảo 24/03/2017 at 23:33 Reply

    Ôi dào cua lại từ đầu đây mà

    Like

  9. hoanguyentnoo 25/03/2017 at 00:30 Reply

    Không liên quan cơ mà Ý ơi em ăn mì để sống à = )))) sao lần nào em cũng nấu mì hết vậy (•_•)

    Like

  10. Frozenworld53 25/03/2017 at 01:54 Reply

    (¬‿¬) Sao gặp truyện nào cũng có người muốn hay thích viết thư thế này?! Coi chừng thư xin lỗi của Lộ cưng lại bị đóng khung treo lên giữa nhà thì khốn.

    Like

  11. Tiểu Quyên 25/03/2017 at 07:33 Reply

    quả báo cho em lộ , ai biểu cứng rắn đòi chia tay với người ta , giờ rất nhớ nhưng ko dám gặp ,,,,,,,,,,(●’◡’●)

    Like

  12. tieulam 25/03/2017 at 08:10 Reply

    Bao nhiêu chương rồi chưa gặp nhao nữa T^T Thương Lộ nà :”(((

    Like

    • Nana 25/03/2017 at 18:55 Reply

      Chương sau ai về nhà nấy ròi =)))))

      Like

  13. Woman in love 25/03/2017 at 09:08 Reply

    Bao giờ Lộ lại nhoi, kui muốn Lộ nhoiiiii
    Thương Lộ ghê nơi, mà phải hành xử như vậy thì mới đúng với lứa tuổi của Lộ nhoi chứ.

    Liked by 1 person

    • Nana 25/03/2017 at 18:56 Reply

      Nhoi là bản chất, sẽ sớm nhoi típ 😂😂

      Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: