Đường cũ ngắm hoàng hôn – 40

Đường cũ ngắm hoàng hôn

Tác giả: Bắc Nam

Thể loại: hiện đại, công ngầu x thụ nhoi, vườn trường + xã hội, 1×1, HE

Biên tập: Nana

***

Chương 40

Buổi sáng máy bay xuất phát đi Đông Bắc, đồ đạc trong vali của Phí Nguyên không nhiều lắm, lên đường gọn nhẹ. Lộ Kha Đồng đi theo tiễn, cậu ngồi ở ghế phó lái ôm một chiếc áo khoác dày, nói: “Lúc gần đến nơi anh mặc đi, đừng để bị cảm.”

“Được rồi, em ở nhà phải nghe lời đấy.”

Lộ Kha Đồng đã trông thấy cao ốc sân bay ở cách đó không xa, cậu rầu rĩ nói: “Trong nhà chỉ còn một mình em, em biết nghe lời ai. Hay là anh đem em đi gửi vận chuyển đi, bảo là anh mang theo một thùng warm baby.”

*Warm baby (noãn bảo bảo): một loại miếng dán giữ nhiệt.

“Đừng giả bộ đáng yêu, xuống xe đi.” Phí Nguyên không để ý đến cậu, tắt máy rồi xuống xe lấy hành lý. Lộ Kha Đồng lẽo đẽo theo sau băng qua đường, trông thấy Uông Hạo Diên ở đại sảnh. “Uông của em kìa,” Cậu chạy tới ngó nghiêng xung quanh, nói: “Anh chìm thiệt đó, không ai thèm tới tiễn hết.”

Uông Hạo Diên đá Lộ Kha Đồng một cái: “Sao cậu mới tới đã chọc tức người ta thế, tiễn chủ hộ nhà cậu là được rồi biết chưa?” Nói xong mới nhớ Lộ Kha Đồng đang giúp mình theo đuổi Giản Tân, thế là buộc phải đổi giọng: “Cậu yên tâm, anh sẽ giúp cậu trông chừng anh Nguyên, không để ảnh làm ẩu đâu.”

Lộ Kha Đồng ôm áo khoác ngửi ngửi, nói: “Xác suất ảnh làm ẩu còn thấp hơn xác suất anh làm ảnh đế.”

Phí Nguyên mua hai ly cà phê nóng, đưa cho Lộ Kha Đồng một ly: “Đừng nói nhảm nữa, qua đây.” Lộ Kha Đồng đi theo, coi bộ Phí Nguyên muốn dặn dò trước khi lên đường đây. Quả nhiên, Phí Nguyên xoay người nói: “Tuần này Khưu Lạc Dân về nước phải không?”

Lộ Kha Đồng gật đầu: “Khưu nhi thất tình rồi, về cũng không có tâm trạng đi chơi, em không đi quậy với ảnh đâu.”

“Đừng có hứa hẹn, sợ mặt em bị đánh sưng thôi.” Phí Nguyên cười lạnh một tiếng, chẳng hề tin. Trong góc không có ai, Phí Nguyên véo má Lộ Kha Đồng một cái, ra lệnh: “Không được rượu chè đàn đúm, không được đêm không về ngủ, không được làm bừa làm bậy, bằng không một là cậu ta vỡ đầu, hai là mông em nở hoa.”

“Bây giờ mông em còn đau nha.” Lộ Kha Đồng nhăn mặt, nhét áo khoác vào trong ngực Phí Nguyên: “Ở nhà thì theo dõi em, không ở nhà thì giám sát em từ xa, uy hiếp em đe dọa em, không thương không yêu em.”

Phí Nguyên rũ mắt nhìn cậu: “Nói thêm câu nữa xem.”

Nói gì mà nói, nói nữa bị đòn cho coi, Lộ Kha Đồng bước lên một bước níu áo của Phí Nguyên, nói nhỏ: “Chém gió tí cũng không cho, em nghe lời thì anh về sớm một chút được không?”

Uông Hạo Diên đi qua xen mồm: “Thầy Phí dạy xong chưa? Phải đi rồi.”

Nghe vậy, Lộ Kha Đồng lôi Uông Hạo Diên ra sau che chắn, đoạn kéo cổ áo của Phí Nguyên, ngửa đầu lên hôn khóe miệng của Phí Nguyên một cái, hôn xong nói lí nhí: “Chờ anh về làm em nở hoa.”

Phí Nguyên bóp gáy cậu: “Thêm một điều nữa, không được ăn vạ kêu đau.”

Tiễn đưa bằng mắt xong vẫn tiếc nuối không muốn về, Lộ Kha Đồng thừ người đứng tại chỗ, nếu không có cú điện thoại mắng cho tỉnh của tổ trưởng, đoán chừng cậu có thể đứng thêm hai tiếng. Lộ Kha Đồng nắm chặt chìa khóa xe quay đầu bỏ chạy, nếu còn xin nghỉ nữa lương tháng này chắc như phát tờ rơi quá.

Trong văn phòng ai nấy cũng trông rất bận rộn, nhưng vẫn nghe được có người kể chuyện nhà, nào là cơm mẹ chồng nấu khó ăn, nào là ba vợ trúng gió, Lộ Kha Đồng dọn dẹp bàn của mình, mở máy tính lên thiết kế phương án.

“Tiểu Lộ, làm theo kế hoạch chốt đợt cuối nhé, sáng ngày mốt nộp cho tôi.” Tổ trưởng bưng ly nước qua đây phân công, dứt lời xoay người bỏ đi. Lộ Kha Đồng đáp một tiếng nhận nhiệm vụ, hỏi: “Tổ trưởng, lần này hệ thống sông ngòi quanh thành phố phải đến thực địa thăm dò, em còn phải đi không?”

Tổ trưởng hời hợt đáp: “Đi chứ, cố hết sức khắc phục đi.”

“Khắc phục ông nội anh… đây đổi quách sang làm phục vụ khách hàng cho xong.” Lộ Kha Đồng làu bàu một câu, làu bàu xong nhìn thời gian tính xem máy bay đến đâu rồi, sao mới đi mà nhớ quá vậy nè.

Trên máy bay, Uông Hạo Diên và Phí Nguyên ngồi cạnh nhau, ngồi sau là hai trợ lý. Lúc gần đến nơi, Phí Nguyên cởi áo khoác ra thay áo, áo sơmi đen không thắt hai nút trên cùng, Uông Hạo Diên quay đầu sang nhìn rồi tặc lưỡi.

“Lộ Kha Đồng cũng sung sức quá nhỉ.”

“Em ấy có sức gì mà sung.” Phí Nguyên thuận miệng đáp thế, đến khi cúi đầu trông thấy vết đỏ trên ngực và xương quai xanh của mình thì mới hiểu ra, sau đó cười đầy mờ ám, nói: “Đôi khi đúng là hăng hái thật.”

Ba ngày sau rùa biển Khưu Lạc Dân về nước, hôm trước đã nộp bản vẽ nên được nghỉ một ngày, sáng sớm Lộ Kha Đồng đưa mẹ Khưu đến thẳng sân bay. Mẹ Khưu liên tục chỉnh tóc, hỏi: “Lộ Lộ, con thấy mẹ thế này được không?”

“Được ạ, ai không biết còn tưởng chúng ta đi đón lãnh đạo ấy chứ.” Nhìn dáng vẻ vừa mong chờ vừa hưng phấn của mẹ Khưu, Lộ Kha Đồng trộm nghĩ, nếu như mình đi Mỹ, liệu Ôn Ngưng đón mình có long trọng thế không.

Người đến chờ không ít, Lộ Kha Đồng và mẹ Khưu đứng đằng xa nhìn ngóng. Sau khi đến giờ, hành khách lục tục đi ra. Từ khi làm việc bên Mỹ, Khưu Lạc Dân ít khi trở về, tính ra cũng đã hai ba năm không gặp. Lộ Kha Đồng căng mắt nhìn cho kỹ, thậm chí còn thấy hơi căng thẳng.

Nói cho cùng anh em hai sườn cắm dao của cậu đã về mà.

“Mẹ ơi! Lộ Lộ ơi!” Khưu Lạc Dân đẩy hành lý đi ra, miệng cười tươi rói, trông vừa sáng láng vừa bảnh bao. Mẹ Khưu không nhúc nhích mà dè dặt vẫy tay một cách nhã nhặn, trái lại Lộ Kha Đồng nhịn không được, nhảy vọt ra kêu to: “Khưu nhi! Khưu nhi nhà chúng ta!”

Hai người ôm nhau chặt cứng, Khưu Lạc Dân thấp giọng nói: “Trăng rọi sáng quê nhà, khó quên tình Trung Hoa.”

Lộ Kha Đồng tiếp lời: “Đưa người đi ngàn dặm, gặp nhau lệ lưng tròng.”

Mẹ Khưu phiền lòng, bước lên kéo hai người ra: “Được rồi, đến trường thi Văn sao không thấy hai đứa văn vẻ như thế.” Ba người rời khỏi sân bay về nhà, dọc đường Khưu Lạc Dân hỏi: “Sao ba con không tới?”

“Chú bận lắm, tối nay chúng ta cùng ăn một bữa.” Lộ Kha Đồng vừa lái xe vừa trả lời, trả lời xong mới nhớ ra, bèn hỏi: “Ủa anh thất tình nên mới về mà, sao thấy anh hí hửng vậy.”

Khưu Lạc Dân nói: “Chắc do khác biệt thể chất quá, có người chia tay thì khóc lóc mấy ngày trời, vừa viết thư vừa đi nhìn lén, còn ngồi trước cửa nhà người ta nhận lỗi, thiếu điều dập đầu nữa thôi.”

Lại nhạo báng người ta rồi, Lộ Kha Đồng nhủ thầm không biết tối hôm đó ai la lối trong điện thoại ra chiều đáng thương đâu nha.

Buổi tối ăn cơm Lộ Nhược Bồi cũng tới, hai nhà đã lâu không họp mặt, ai nấy cũng vui vẻ. Lộ Nhược Bồi nâng tách trà lên, nói: “Tài xế tan ca rồi, tôi tự mình lái xe nên chỉ uống trà thôi. Trước tiên chúc mừng Khưu nhi về nước, cả nhà mọi người đoàn tụ.”

“Cảm ơn chú, cũng cảm ơn Lộ Lộ, mấy năm qua cũng nhờ hai người chăm sóc hộ ba mẹ con.” Khưu Lạc Dân nâng ly uống cạn.

Lộ Kha Đồng lẩm nhẩm không được rượu chè đàn đúm, vì vậy yên lặng ăn thịt. Ăn xong cậu và Lộ Nhược Bồi ra về, Khưu Lạc Dân mới vừa về nước, phải dành thời gian cho ba Khưu mẹ Khưu trước.

Lộ Nhược Bồi lái xe, đánh tay lái hỏi: “Theo ba về nhà hay đưa con về căn hộ nhỏ ngột ngạt của con?”

“Hai phòng một phòng khách nhỏ chỗ nào? Vừa tiết kiệm năng lượng vừa bảo vệ môi trường.” Cậu và Phí Nguyên thích nhỏ vậy đó, nhỏ mà còn lười dọn dẹp đây, to nữa chắc tiêu đời quá. Nghĩ đến việc Phí Nguyên không ở nhà, Lộ Kha Đồng nói: “Thôi về nhà với ba, thỉnh thoảng cũng phải quan tâm chăm sóc người già tổ rỗng.”

Mới vừa nói xong, cậu trông thấy hộp quà ở ghế sau, bèn hỏi: “Cho con hả? Cảm ơn ba nha!”

“Đừng đụng vô.” Lộ Nhược Bồi hất cái tay duỗi tới của cậu, nhìn đằng trước nói: “Hôm nay là sinh nhật chú Dương của con.”

“Thánh thần ơi, ba vì đón Khưu nhi về nước mà bỏ qua sinh nhật của chú Dương? Ba nhận Khưu nhi làm con nuôi cho rồi đi.” Lộ Kha Đồng hết hồn, cảm thấy không hài lòng cho lắm. Lộ Nhược Bồi thở dài, giải thích: “Hôm nay chú Dương có xã giao, bỏ ba.”

Tình yêu tuổi xế chiều thiệt thảm mà, Lộ Kha Đồng không đành lòng, bèn lấy di động ra gọi cho Dương Việt Ngôn: “Biết đâu bên chú Dương kết thúc rồi, để con hỏi thử xem.”

Reo vài tiếng, Dương Việt Ngôn bắt máy: “Lộ Lộ, có gì không?”

“Chú Dương, sinh nhật vui vẻ.”

“Cảm ơn con.” Dương Việt Ngôn cười khẽ một tiếng, hình như đã uống rượu. Lộ Kha Đồng vội hỏi: “Chú ơi, bên chú xong việc chưa? Con với ba con đang ở ngoài, nếu chú có uống rượu vừa khéo con với ba có thể qua đón chú.”

Dương Việt Ngôn ngừng một thoáng: “Được, chú ở quảng trường trung tâm chờ hai người.”

Lộ Kha Đồng cúp điện thoại bảo Lộ Nhược Bồi đến quảng trường trung tâm, ngờ đâu Lộ Nhược Bồi đột nhiên rẽ ngoặt rồi dừng xe bên đường.

Lộ Kha Đồng ngơ ngác hỏi: “Gì vậy ba…”

Lộ Nhược Bồi nói: “Con xuống xe tự về đi, ba đi đón chú ấy.”

“Sao ba kỳ vậy.” Lộ Kha Đồng tủi thân hết sức, ba gì thế này nói trở mặt là trở mặt ngay, cậu nắm dây an toàn nói: “Không xuống, con sáng hơn bóng đèn gấp mấy lần, có thể soi đường cho ba.”

Tới quảng trường trung tâm, Lộ Kha Đồng xuống xe ngồi ghế sau, Dương Việt Ngôn ngồi ghế phó lái. Lộ Nhược Bồi đưa cho Dương Việt Ngôn một chai nước, hỏi: “Uống rượu à? Khách hàng gì khó đẩy thế?”

Dương Việt Ngôn bóp huyệt thái dương, trả lời: “Công ty giải trí, đến vì tiếng tăm của văn phòng luật sư, liên hệ nhiều lần quá em cũng phiền, định gặp một lần từ chối rốt ráo luôn.”

Lộ Kha Đồng vịn lưng ghế, hỏi: “Công ty giải trí nào vậy chú? Có phải có minh tinh muốn lên trang nhất không?”

“Sao con hóng hớt thế.” Dương Việt Ngôn quay đầu nhìn Lộ Kha Đồng, cố ý nói lấp lửng: “Phải có đạo đức nghề nghiệp, không thể tiết lộ việc riêng của khách hàng.”

“Chẳng lẽ con là người ngoài sao?” Lộ Kha Đồng không chịu thôi: “Con là con của ba con, dĩ nhiên nếu ba con được tính là người ngoài thì xem như con chưa nói.”

Dương Việt Ngôn nhìn về phía Lộ Nhược Bồi, Lộ Nhược Bồi tập trung lái xe, không can dự vào mâu thuẫn gia đình. “Hai người thấy ghét quá,” Dương Việt Ngôn hết cách, đành phải tiết lộ: “Có một minh tinh tên Lận Đông, đó giờ bị người ta bao, bây giờ hai bên trở mặt với nhau rồi. Chú nghe ngóng được tin cậu ta hút thuốc phiện, thế nên vụ kiện của cậu ta không ai nhận.”

Lộ Nhược Bồi có phản ứng: “Hút thuốc phiện?”

Lộ Kha Đồng kích động nói: “Ba! Theo dõi nó! Nó phạm tội đó!”

Bên vùng Đông Bắc đã lạnh cóng, buổi tối rúc trong phòng khách sạn, chẳng ai ra ngoài hứng gió lạnh. Phí Nguyên tắm xong không sấy tóc, trùm khăn lông ngồi trước bàn lên mạng, bận việc xong đã muộn lắm rồi, anh gọi cho Lộ Kha Đồng, vừa kết nối là hỏi ngay: “Đang ở đâu?”

“Ở nhà đóng góp rating cho Uông Uông.”

Phí Nguyên rất hài lòng: “Không đi quậy với Khưu Lạc Dân à? Có phải cậu ta nhìn thấu cảnh đời rồi nên chướng mắt em không.”

Lộ Kha Đồng không cãi lại, nhẹ giọng hỏi: “Anh nhớ em không?” Phí Nguyên bật cười: “Nhớ không lầm hình như anh mới đi có một ngày, còn chưa qua đêm nữa.”

Lộ Kha Đồng nhất quyết không tha: “Vậy anh nhớ em không?”

Phí Nguyên trả lời: “Nhớ, nhớ chết được.”

Vài ngày tiếp theo, Lộ Nhược Bồi sắp bị làm phiền đến chết, ngày nào Lộ Kha Đồng cũng gọi mấy cuộc điện thoại hỏi ba có theo dõi Lận Đông không, khiến ông hễ nghe tiếng chuông báo là hốt hoảng.

“Bí thư Từ giải quyết rồi, con bớt quấy rối đi.”

“Bí thư Từ đáng tin không đó?” Lộ Kha Đồng vẫn còn ghim thù, cảm thấy bí thư Từ cũng không nên thân: “Thôi tạm tin tưởng vậy, xin lãnh đạo thành phố chú trọng việc này, nếu không con sẽ tiếp tục gọi điện thoại tố cáo.”

Công dân nhiệt tình Lộ tiên sinh rất giỏi đu bám, ba ngày sau cuối cùng tội phạm cũng bị bắt đưa ra công lý hiện hành.

Kết thúc một ngày làm việc bận rộn, trợ lý Kinh Tinh đem trang phục cho Uông Hạo Diên chụp hình trong tuyết, chụp xong hỏi Phí Nguyên có muốn đăng weibo quảng bá không, Phí Nguyên bảo chờ vài hôm nữa. Lúc ăn cơm, Uông Hạo Diên hỏi: “Có phải có chuyện gì không.”

“Lận Đông ở nhà hút thuốc phiện bị tố cáo, bây giờ truyền thông đang ém tin đợi buổi tối tung ra. Vậy cũng tốt, tránh cho sau này cậy vào ông chủ giành giật tài nguyên áp bức người khác, muốn quản cũng không được. Ngặt nỗi chương trình tạp kỹ mà nó sắp đóng bị thiếu người, phiền quá.”

Uông Hạo Diên hỏi: “Anh thấy em được không?”

Thật ra Phí Nguyên cảm thấy Uông Hạo Diên chẳng được gì, nhưng xem như là lựa chọn khá tốt, hơn nữa với hai bên đều có lợi, vì vậy cứ quyết định như thế. Quyết định xong phải trở về, bởi vì chương trình kia sắp mở buổi công bố.

Nhưng Phí Nguyên không định nói cho Lộ Kha Đồng biết, muốn cho Lộ Kha Đồng một kinh hỉ (niềm vui bất ngờ) hoặc kinh hãi.

Lộ Kha Đồng chống chịu thêm một tuần, mặt xám mày tro trở về sau chuyến thăm dò hệ thống sông ngòi quanh thành phố, lúc đến đơn vị mọi người đã về gần hết, cậu dọn dẹp đồ đạc tan tầm, về nhà tắm rửa đi ngủ.

Ngủ một giấc thẳng đến hai giờ chiều hôm sau, tỉnh lại thấy di động hiển thị nhiều cuộc gọi nhỡ của Khưu Lạc Dân, cậu tựa vào đầu giường bấm gọi lại, vừa kết nối còn chưa nói tiếng nào đã bị cướp lời.

“Hôm qua muốn mời cưng uống rượu nhưng cưng không bắt máy, hôm nay cưng mời anh uống rượu.”

Lộ Kha Đồng rời giường tìm quần áo, nói: “Được thôi, chúc mừng Lận Đông bị tóm cổ, em lại đá bay một chướng ngại vật trên con đường hướng đến đám cưới vàng.”

*Đám cưới vàng: cưới nhau 50 năm.

Trời tối hai người đến một quán bar mới mở trong thành phố, bỏ ăn mất mấy bữa, Lộ Kha Đồng gọi một phần mì trước. Khưu Lạc Dân nhịp chân theo tiếng nhạc, nói: “Thiệt bó tay với cưng, lúc trước đến tiệm net thì nghe lớp Toán, bây giờ tới quán bar thì ăn mì.”

Lộ Kha Đồng lau miệng: “Mười năm trước chúng ta cùng lên mạng, giờ đây chúng ta cùng uống rượu, mười năm sau sẽ như thế nào nhỉ?”

Khưu Lạc Dân xấu miệng cực kỳ: “Mười năm sau chắc chắn anh đã bước vào cung điện hôn nhân, biết đâu chừng con anh cũng vào nhà trẻ rồi, mà thôi cưng đừng nản chí, tốt xấu gì cưng cũng sẽ gần đám cưới vàng thêm một bước.”

Lộ Kha Đồng không trả lời, mười lăm tuổi cậu cặp với Phí Nguyên, hai người đã bên nhau suốt mười năm. Có lẽ cung điện hôn nhân linh thiêng thật đấy, nhưng cậu không hâm mộ chút nào, phòng khách nhỏ trong nhà cậu đã cho cậu hạnh phúc lớn lao rồi.

Về phần con cái, Phí Nguyên làm sao có con khác được chứ! Có cậu còn chưa đủ bận lòng sao!

Cả đêm uống không ít rượu, nào rượu trắng nào bia nào hỗn hợp, Khưu Lạc Dân bị chủ nghĩa tư bản ăn mòn, chơi oẳn tù tì cứ thắng miết. Lộ Kha Đồng cảm thấy hơi choáng đầu, tửu lượng của cậu không tốt, toàn chống đỡ nhờ bát mì kia.

Người càng đến càng đông, rạng sáng là lúc quán bar náo nhiệt nhất, Lộ Kha Đồng tựa vào vai Khưu Lạc Dân, ú ớ nói: “Tại sao… không ai bắt chuyện với anh hết vậy… anh thảm quá đi…”

Khưu Lạc Dân cũng uống quá nhiều, nói: “Mẹ nó cưng tựa vào anh như vầy, người ta tưởng anh chơi gay chứ gì.”

Lộ Kha Đồng úp sấp trên bàn, thấy di động của mình lóe sáng, cậu bắt máy cố gắng lắng nghe, nghe được Phí Nguyên hỏi mình ở đâu. “Ở nhà nghe nhạc…” Nói xong lại không cúp máy, cũng chẳng nghe rõ sau đó Phí Nguyên nói cái gì, đã thế còn cằn nhằn: “Chừng nào anh mới về… giường đôi có mình em ngủ phí quá à…”

Uống đến gần hai giờ sáng, nộp năm sáu lần tiền nước trong toilet. Khưu Lạc Dân đỡ Lộ Kha Đồng đi ra ngoài, ra tới cửa bị gió táp vào mặt, hai người đều thấy hơi choáng váng.

Có chiếc xe việt dã chạy đến dừng bên lề đường đối diện cửa chính, một anh đẹp trai cao ngất hùng hổ bước xuống. Lộ Kha Đồng kéo cánh tay Khưu Lạc Dân, giơ một ngón lên, nói: “Sao giống Phí Nguyên thế, sợ thật đó.”

Nhìn anh đẹp trai từ từ đến gần, giọng Khưu Lạc Dân run khẽ: “Giống thiệt chứ, anh phản xạ có điều kiện thấy đau đầu rồi nè.”

Phí Nguyên xuống máy bay về nhà phát hiện không có ai, gọi điện thoại nghe tiếng động hỗn loạn thì cũng đoán được rồi, tìm hơn hai chục cái quán bar, đến đây vừa xuống xe đã trông thấy Lộ Kha Đồng loạng choạng đứng ở cửa.

Hơi bị thiếu đòn.

Lộ Kha Đồng nhìn anh đẹp trai đi đến trước mặt mình, kế đến cổ tay bị nắm lấy, cậu giật mình mở to mắt, xác nhận là Phí Nguyên thì mừng rỡ ôm lấy đối phương không chịu buông, ôm một hồi phát hiện Phí Nguyên không có phản ứng gì, bấy giờ mới ngộ ra mình sắp tiêu đời rồi.

“Em sai rồi…” Cậu phải mau mau nhận lỗi, thế là dụi dụi cổ Phí Nguyên, nói nhỏ: “Rượu chè đàn đúm, đêm không về ngủ, làm bừa làm bậy, anh nên đánh em.”

Phí Nguyên cởi áo khoác choàng lên người cậu, sau đó ôm cậu vào lòng, nói: “Nhớ ăn không nhớ đánh.”

Khưu Lạc Dân gật đầu lia lịa, đoạn đưa tay chọt má Lộ Kha Đồng, hùa theo: “Đúng thế đúng thế, nhớ ăn không nhớ đánh.” Nói xong chợt thấy đỉnh đầu lạnh toát, không khỏi run như cầy sấy, lần nữa ngẩng đầu lên chỉ thấy Phí Nguyên đang nhìn mình.

“Chọt ai thế? Lại ngứa đầu phải không?”

_____________________

Chòi oi đề nghị Phí đẹp trai bớt hầm hè với Khưu nhi nhà chúng ta, dễ xợ hà╭(╯ε╰)╮

Khưu và Lộ hoàn toàn chong xạch trời đất chứng giám!!!

Còn chú Dương với ba Lộ… đúng là tình yêu tuổi xế chiều =))))

Chương 41

Tagged:

37 thoughts on “Đường cũ ngắm hoàng hôn – 40

  1. […] Chương 36 | Chương 37 | Chương 38 | Chương 39 | Chương 40 […]

    Like

  2. Emma Ai 31/03/2017 at 19:10 Reply

    Cũng đâu xế lắm =)))) ba Lộ trong tym tui luôn là mỹ nam U30 mà =))))) Thiệt, cái đoạn ba Lộ với Lộ cưng đi qua đón bác Dương :”> chồi ôi, y như người một nhà ấy, ba nhớn dắt cục cưng tới đón ba nhỏ =))))
    Nhưng mà phũ quá, nỡ đâu ba Lộ đòi đuổi ẻm xuống đường =))))) kiếp bóng đèn

    Liked by 3 people

    • Nana 01/04/2017 at 14:37 Reply

      Ba Lộ chắc giờ là U40 rùi, tiến sĩ lận mà, ko trẻ nổi đâu =)))))

      Người ta muốn dành thời gian riêng mừng sinh nhật bên người ấy, đâu ai mướn bóng đèn đu theo =)))

      Like

  3. DiễmM 31/03/2017 at 19:21 Reply

    Tôi cmt đầu này.hyhy. yêu Lộ Lộ nhất

    Liked by 1 person

  4. DiễmM 31/03/2017 at 19:22 Reply

    Lộ thiếu đòn quá nha

    Like

    • Nana 01/04/2017 at 14:38 Reply

      Thiếu đòn từ chương 1 tới giờ rầu =))))

      Like

  5. yulme 31/03/2017 at 19:23 Reply

    Nhớ ăn không nhớ đòn mới có cớ cho anh phí phạt chớ →_→←_←

    Liked by 1 person

    • Nana 01/04/2017 at 14:40 Reply

      chính xác chính xác!!!

      Like

  6. hoanguyentnoo 31/03/2017 at 19:26 Reply

    Đọc khúc ba Lộ bảo Lộ xuống xe cười không ngậm được mồm. Đúng là hổ phụ sinh hổ tử (>_<) Hóa ra Lộ toàn vì tổ trym bỏ rơi tổ chức đều do gien di truyền của chú hết = ))))

    Liked by 6 people

    • Nana 01/04/2017 at 14:41 Reply

      đọc cmt cười chắc chết =))))))) ai rồi cũng phải xa tổ chức theo tổ trym mà, ko tránh được ╮(╯▽╰)╭

      Like

  7. comchientrung 31/03/2017 at 19:30 Reply

    Tui chỉ muốn nói là: Ba Lộ moe quáaaaaaaaaaa😍😍😍.

    Liked by 1 person

  8. Phạm quy, cây non mời gọi lộ liễu quá =]]]

    Liked by 1 person

    • Nana 01/04/2017 at 14:42 Reply

      Cây non chỉ lặp lời của anh Phí thôi mà :))

      Liked by 1 person

  9. tieulam 31/03/2017 at 19:47 Reply

    Trời ơi cái đoạn chú Lộ định vứt bỏ bóng đèn :)))))) thấy 3 người thân nhau như bi giờ hạnh phúc thiệt á :”)
    Tội Khưu nhi quá đi mất :)))))) anh nào có tội tình gì :)))))

    Liked by 2 people

    • Nana 01/04/2017 at 14:43 Reply

      Tội lỗi của Khưu chính là dám xuất hiện trong đời Lộ Lộ sớm hơn anh đại thôi chứ có gì đâu =)))))))))

      Like

      • tieulam 01/04/2017 at 14:44 Reply

        Tới chừng Khưu nhi có vợ rồi anh đại còn nhăm nhe đầu bản không ế :)))))) nằm cũng trúng đạn :))))

        Like

        • Nana 01/04/2017 at 14:47 Reply

          Tui xì poi nho nhỏ là anh đại làm mai cho Khưu với vợ Khưu á, chắc chướng mắt lắm ròi muốn tìm người vớt Khưu lẹ =)))))

          Liked by 1 person

          • tieulam 01/04/2017 at 14:48 Reply

            :))))))) anh đại làm việc năng suất quá, con ngta đã thẳng như cột đèn thế kia mà cứ nghi ngờ :)))

            Like

            • Nana 01/04/2017 at 14:49 Reply

              mà cái đó phiên ngoại lận, nói chung phiên ngoại là để giải quyết êm đẹp mấy cp phụ đó :)))

              Liked by 1 person

              • tieulam 01/04/2017 at 14:56 Reply

                Hóng pn quá, xem cặp vợ chồng xế chiều nữa :)))) mà pn là hết truyện ushuhuhu, lại ko mong pn tới :))))

                Like

  10. Frozenworld53 31/03/2017 at 20:33 Reply

    (⊙▽⊙) Đúng là bạn Nguyên còn cần con cái làm gì nữa, có mình Lộ Lộ là đủ bận lòng rồi.

    (⊙▽⊙) Mừng Khưu nhi đã trở về! Quả nhiên bạn được đón quá long trọng. Người không biết còn nghi bạn với người anh em của mình có gian tình khi hai người ôm nhau ngất ngây, ngâm thơ giữa sân bay nữa.

    (¬‿¬) “Mười năm trước chúng ta cùng lên mạng, giờ đây chúng ta cùng uống rượu, mười năm sau sẽ như thế nào nhỉ?” Ta cũng thắc mặc hai người Lộ Lộ và Khưu Nhi của mười năm sau sẽ ra sao? Chắc vẫn loi nhoi, tưng tửng ấy nhỉ?!

    Liked by 4 people

    • Nana 01/04/2017 at 14:46 Reply

      Mười năm sau nữa thì t không biết nàng ơi, mà tật nhoi khó bỏ, gió mưa năm ngàn năm cũng rửa hông sạch đâu ~(‾▿‾~)

      Like

  11. 小旗天风流 31/03/2017 at 23:41 Reply

    “Chờ anh về làm em nở hoa.” <= huhu em thụ nào cũng manh vầy thì toẹt quá rầu =))))
    //Hai người ôm nhau chặt cứng, Khưu Lạc Dân thấp giọng nói: “Trăng rọi sáng quê nhà, khó quên tình Trung Hoa.”

    Lộ Kha Đồng tiếp lời: “Đưa người đi ngàn dặm, gặp nhau lệ lưng tròng.”// <= cảm thấy ko biết nên nói gì :v

    //Lộ Nhược Bồi thở dài, giải thích: “Hôm nay chú Dương có xã giao, bỏ ba.”// <= Ba Lộ rõ là đang dỗi kìa, cưng thế xD ~ rồi vừa nghe thấy người êu kêu tới đón là đá thằng con đi luôn, quả là ba con mà, có ng yêu thì người nhà xếp thứ 2 =))))))))))))))

    R.i.p anh Khưu, cơ mà tại sao mỗi lần a gặp anh Phí là thế nào cũng cb bị dập vại =))))))))))))))

    Liked by 1 person

    • Nana 01/04/2017 at 14:51 Reply

      Mỗi lần Khưu gặp Phí toàn trong tình trạng choàng vai bá cổ hoặc dẫn Lộ đi quẫy tứ tung nên đạp trúng ổ mìn của anh đại chứ sao =))))))

      Sinh nhật của người yêu mà, ba Lộ muốn dành thời gian ít ỏi bên người ấy là điều đương nhiên ლ(´ڡ`ლ)

      Hoa nở thiệt, em Lộ có vẻ mong chờ mấy vụ này lắm :v

      Liked by 1 person

      • 小旗天风流 01/04/2017 at 23:24 Reply

        Đây phải chăng chính là ác ý của thế giới =))))))))
        Nói chứ em Lộ giống Cúc Đen ở điểm này lắm á, cứ dụ ngta phạm tội =))))))))))

        Like

  12. Tui thích há cảo 01/04/2017 at 00:13 Reply

    Hahahahaha má Khưu mới về đã dính chưởng,thương má ghê con gái gả đi như hắt chậu nước lã
    Ôi dào ba Lộ với chú Dương thật là hahaahah

    Liked by 1 person

    • Nana 01/04/2017 at 14:53 Reply

      Khưu đi đâu cũng dính chưởng thui, ai mượn kéo Lộ theo, mà anh đại là bình giấm tổ chảng, im ỉm vậy thoi chứ thói ghen chắc ai cũng biết mà =))))))

      Like

      • Tui thích há cảo 01/04/2017 at 15:00 Reply

        =))))) ghen ngầm

        Like

  13. love_rain 01/04/2017 at 04:30 Reply

    Mấy bợn đừng để cái sự moe của Lộ Lộ che mờ lý trí, rõ ràng ẻm là một boy-tâm-cơ. Này nhé: đi quánh ghen cố tình để lại vết thương nhằm lấp liếm việc ngủ bờ ngủ bụi, làm chồng lo lắng; biết bố Lộ gài con rể nhưng vì cuộc sống hưởng lạc sau này mà vẫn tiếp tay đưa chồng vào tròng; mãi mãi nhoi như dòi để chồng đẹp trai suy kiệt không còn sức đú ai khác nữa ráo; đối tốt với bạn bè chồng thu thập đàn em làm tay trong; thấy ẻm đáng sợ chưa 😱

    Đu theo cô Na thật là một quyết định sáng suốt, đội ơn cô vì toàn chọn truyện trùng gu với tui để làm 😘

    Liked by 1 person

    • Nana 01/04/2017 at 14:54 Reply

      Đọc cmt của cô xong tui cảm thấy… thế giới quan xoay chuyển, có lẽ nào!!??

      Like

  14. Mei Ting 01/04/2017 at 09:44 Reply

    “Trăng rọi sáng quê nhà, khó quên tình Trung Hoa.
    Đưa người đi ngàn dặm, gặp nhau lệ lưng tròng. ”

    Quỳ lạy 2 đứa này luôn ^^

    Mẹ Khưu mặt đầy hắc tuyến : ” 2 đứa điên khùng này không phải con mình “

    Liked by 1 person

  15. Woman in love 01/04/2017 at 10:29 Reply

    Hồi mới chuyển sang giai đoạn 10 năm sau, mình hơi bâng khuâng vì nghĩ đã nhớn rồi mà Lộ nhoi vẫn nhoi quá xá là nhoi, như vậy thì có hợp lý không nhỉ???!!!
    Nhưng đến chương này, suy nghĩ của Lộ nhoi làm mình thương quá xá là thương: “Về phần con cái, Phí Nguyên làm sao có con khác được chứ! Có cậu còn chưa đủ bận lòng sao!”
    Nhoi chỉ là gợn sóng gợn lăn tăn trên mặt hồ, còn tình cảm mà Lộ nhoi dành cho Phí cool là sóng thần mạnh mẽ. :)
    Lộ nhoi vẫn nhoi là vì Phí cool dung túng cho sự nhoi đó, bản mà hổng nhoi là Phí cũng chọc cho bản nhoi. Hai bản í như 2 mảnh ghép dành cho nhau đó, cục ghép nào mà lén phéng thò đuôi ra là 2 bản cắt liền. :)
    Mà couple Lộ cha và Dương chú ôi cưng hết sức, đúng là cha nào con đó mừ, thấy trai quên người thân, tính rút điện bóng đèn, ai dè bóng đèn này sài bình dự trữ, sáng hoắc hahaha

    Liked by 1 person

    • Nana 01/04/2017 at 14:59 Reply

      Nói nhoi vậy chớ để ý thấy Lộ chỉ nhoi với những người ẻm quý mến thui, kiểu như ẻm biết những người này thật lòng yêu thương ẻm nên ẻm mới thoải mái thể hiện bản chất của mình, chứ với người khác (chẳng hạn thằng tổ trưởng) thấy đâu có nhoi =)))

      Mặt khác mình cũng nghĩ Lộ không nhoi chưa chắc anh Phí đã thương ẻm vầy, với người có tính cách cứng như Phí thì muốn rèn cho Lộ bớt nhoi cũng không phải là chuyện khó, nhưng ảnh không làm thế, ảnh để yên cho Lộ cứ ngây thơ sống theo ý thích, lâu lâu hù dọa tí kèm ẻm lại thôi hà =)))

      Liked by 1 person

  16. Tiểu Quyên 01/04/2017 at 10:45 Reply

    cặp bạn bè khưu lộ vẫn ồn ào và sến như xưa, tội anh khưu có một người bạn có chồng quên ngay bạn bè như vậy …………….✿♪♫

    Liked by 2 people

  17. tranguyen1611 17/08/2017 at 23:28 Reply

    Cầu chồng cho khưu nhi nha :))) khưu nhi cũng dễ thương qtqd

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: