Quan trời ban phúc – 70

Quan trời ban phúc

Tác giả: Mặc Hương Đồng Khứu

Thể loại: tiên hiệp tu chân, linh dị thần quái, 1×1, HE

Biên tập: Nana

***

Chương 70    

Tượng vàng ngã, tướng sĩ lỗ mãng chôn đứa con tội nghiệp

Tạ Liên nói: “Gọi cho Mộ Tình ngay.”

Phong Tín khép ngón trỏ và ngón giữa tay phải, đặt lên huyệt thái dương, thông linh với Mộ Tình. Bên kia, Thích Dung mắng: “Ra là chạy đến từ cái xó Vĩnh An, đúng là núi nghèo nước độc sinh điêu dân. Bộ nghèo là được quyền cướp tiền của thần tiên à?”

Lang Anh nói: “Ta không có cướp. Bây giờ ta lạy thần tiên mà các ngươi thờ, ta quỳ gối dập đầu trước ngài ấy, cầu xin ngài ấy cho ta tiền cứu mạng người dân quê nhà ta, ngài ấy có cứu chúng ta không?”

Thích Dung nghẹn họng, nhủ thầm nếu như nói có, chắc không phải cái thằng này sẽ trèo lên từ lan can ôm tiền bỏ chạy như đúng lý hợp tình chứ? Vì vậy, gã nói: “Thái tử điện hạ là thần tiên, thần tiên đều bận tối tăm mặt mũi, ai mà rảnh để ý tới hạng điêu dân các ngươi!”

Nghe vậy, Lang Anh chậm rãi gật đầu, nói: “Ta cũng cho rằng sẽ không để ý. Đâu phải chúng ta chưa từng van lạy, chẳng phải từ đầu chí cuối đều vô dụng sao? Nên chết vẫn chết thôi.”

Lòng Tạ Liên chấn động, một đạo nhân quát lên: “Cái kẻ này, dám nói lời bất kính như thế trong điện thần, không sợ thiên nhân giáng tội sao!”

Lang Anh lại nói: “Chẳng sao cả. Giáng thì giáng đi. Đã không sợ ngài ấy không cứu, còn sợ ngài ấy giáng tội sao?”

Thích Dung phất tay, một đám kẻ hầu chờ chực đã lâu đua nhau xông lên, vây quanh thanh niên kia tay đấm chân đá. Phong Tín ở bên trong tận dụng mọi điều kiện có thể, tiêu trừ độ lực đấm đá của bọn chúng, vì thế tuy Lang Anh trông như bị đè xuống hành hung, nhưng mặt mũi lại ngớ ra, không tránh không né, chỉ thỉnh thoảng nâng tay che bọc hành lý trên lưng mình. Thích Dung thì cầm một nắm hạt dưa, vừa cắn vừa rung đùi, quát: “Đánh, đánh mạnh vào cho bản vương!” Đúng là rặt một bộ kẻ gian ác. Nghe gã tự xưng, Lang Anh bỗng dưng ngẩng đầu lên, hỏi: “Ngươi là vương? Vương gì cơ? Ngươi sống trong hoàng cung sao? Ngươi gặp được quốc vương sao?”

Thích Dung thuận miệng phun một cái: “Ta là ông nội của ngươi đấy! Ngươi còn trông mong được gặp quốc vương bệ hạ à? Bệ hạ ngày bận ngàn việc, ai mà rảnh để ý tới ngươi.”

Lang Anh lắc lắc cổ, ngoan cường hỏi: “Tại sao không rảnh để ý tới ta? Thần tiên không rảnh để ý tới ta, bệ hạ cũng không rảnh để ý tới ta, vậy cuối cùng ai rảnh để ý tới ta đây? Rốt cuộc ta nên đi tìm ai? Quốc vương có biết bên Vĩnh An đã chết rất nhiều người không? Người trong hoàng thành có biết không? Nếu biết thì tại sao thà ném tiền xuống nước cũng không muốn cho chúng ta?”

Thích Dung cười sằng sặc: “Tiền của bọn ta, thích tiêu thế nào thì tiêu thế nấy, cho dù chơi lia đồng xu trên mặt nước cũng chẳng mắc mớ gì đến người khác, dựa vào đâu phải chia cho các ngươi? Ngươi nghèo thì ngươi có lý à?”

Tuy rằng lời trên cũng có lý lẽ nhất định của nó, nhưng nói vào lúc này thật sự không phù hợp cho lắm. Tạ Liên đang định nghĩ cách bịt miệng Thích Dung lại, ngay lúc đó, một thiếu niên áo đen vội vã vòng ra từ sau điện, hỏi: “Điện hạ cho gọi ta có chuyện gì?”

Tạ Liên ngoắc tay, nói: “Mộ Tình mau tới đây. Mấy ngày nay trong số những lời cầu nguyện ngươi nhận được, có nghe về tin tức Vĩnh An gặp nạn hạn hán không?”

Mộ Tình cũng sửng sốt: “Không có nghe nói.”

Phong Tín buột miệng thốt ra trong lúc cấp bách: “Làm sao không có được? Dân chạy nạn bên kia trốn đến đây luôn rồi!”

Giọng điệu của Phong Tín quá chắc chắn, khiến cho sắc mặt Mộ Tình hơi đanh lại, gượng gạo nói: “Ta nói đúng sự thật thôi, đích xác là không có. Chẳng lẽ ý của ngươi là ta cố tình biết mà không báo? Vậy ngươi có nhận được không? Nếu thật sự có người Vĩnh An khẩn cầu giải hạn, điện Thái Tử là tháng lẻ do ta phụ trách, tháng chẵn do ngươi phụ trách, chắc không đến mức toàn bộ lời cầu phúc liên quan đến nạn hạn hán đều tập hợp vào tháng lẻ đâu nhỉ, nên ngươi cũng chẳng biết tẹo nào hết.”

Phong Tín ngẩn ra, ngẫm lại đúng là có lý, bèn nói: “Ta đâu có nói ngươi cố tình. Ngươi nghĩ nhiều quá rồi.”

Nghe như bọn họ lại sắp bắt đầu cãi cọ, Tạ Liên đau đầu làm dấu “tạm dừng”, nói: “Được rồi, Phong Tín không có ý đó đâu. Ngừng ngay đi.”

Hai người lập tức ngậm miệng không tranh cãi nữa. Đúng lúc Thích Dung nhìn thuộc hạ đánh Lang Anh rốt cuộc cũng phát ngán, gã vớ cái túi nhỏ đựng vỏ hạt dưa, nói: “Lôi thằng trộm cắp này vào đại lao nhốt đi.” Đám người hầu đáp: “Tuân lệnh!” Sau đó vài kẻ nhấc Lang Anh lên.

Tạ Liên nói: “Giải quyết vấn đề hiện tại trước đã, cứu người này ra, rồi ta sẽ hỏi kỹ hắn về chuyện của Vĩnh An.”

Sắc mặt dịu lại, Mộ Tình dè dặt đáp: “Điện hạ muốn giải quyết thế nào? Huynh không thể tùy tiện hiển linh được.”

Sau khi phi thăng, quy tắc mà Tạ Liên không tài nào hiểu được chính là cái này. Bảo rằng thần quan phải cứu rỗi chúng sinh, thế mà cứ khăng khăng muốn ra vẻ ta đây, ngự trị trên chúng sinh, không được tùy tiện hiển linh, khiến cho y thường xuyên khoanh tay bó gối, phiền muộn vô cùng. May là Tạ Liên cũng có không ít cách đối phó, y không nghĩ ngợi gì, cũng chẳng buồn ngoảnh đầu, đưa tay đẩy một cái. Phát hiện cái bóng trên mặt đất thoáng lắc lư, đám người phía trước ngờ vực xoay người lại. Giây tiếp theo, Thích Dung kêu thảm thiết: “Thái tử biểu ca ——”

Cái đẩy này, Tạ Liên thế mà lại đẩy ngã tượng thần của mình!

Pho tượng vàng cầm kiếm cầm hoa tao nhã tuấn tú như nghiêng mà không nghiêng, từ từ ngả sang một bên. Sắc mặt Thích Dung trông tan nát ruột gan cứ như nhìn thấy mẹ mình thắt cổ đá ghế, chẳng còn hơi sức để ý Lang Anh, chạy ào qua ôm chặt đùi tượng thần, ngoan cường chống đỡ, gào khản cổ: “Lũ vô dụng các ngươi còn chờ gì nữa! Mau giúp ta đỡ huynh ấy! Đừng để Thái tử biểu ca ngã!! Huynh ấy không thể ngã được!!!”

Thích Dung thì đau xé ruột, còn Tạ Liên lại bình chân như vại đi lướt qua người gã, bước ra khỏi điện Thái Tử, mặt của Phong Tín và Mộ Tình muốn nứt cả ra. Hồi lâu sau, Phong Tín mới nói: “Điện hạ! Đây là tượng thần của huynh đó!”

Chuyện ngã tượng này là điềm xấu, ít nhiều cũng sẽ kiêng kỵ phần nào. Thần quan tự đẩy ngã tượng thần của mình như thế, đúng là mới nghe lần đầu, chuyện lạ ba giới. Tạ Liên nói: “Một cục vàng to thôi mà, không làm vậy sao dời lực chú ý của bọn chúng được. Các ngươi đè tượng vàng đó đi, đừng để bọn chúng thoát ra được, ta sẽ đi gặp người kia.”

Dù rằng không nói tiếng nào, nhưng Phong Tín và Mộ Tình chỉ có thể nghe lệnh, mỗi người đứng cạnh tượng thần duỗi một ngón tay đè tượng. Bọn họ chỉ cần ra nhiêu đó sức là đủ, mấy người kia dốc hết sức bình sinh mà cũng không nâng lên nổi, chỉ còn cách miễn cưỡng cầm cự, nghiến răng nghiến lợi nói: “… Không hổ là vàng thật, đủ cân lượng phết!”

Thấy cả đám người chẳng để ý đến mình nữa, Lang Anh ngã ngồi bên ngoài nhìn chằm chằm tượng thần lấp lánh ánh vàng kia hồi lâu, cuối cùng vẫn đứng dậy, phủi phủi bụi trên người, vác bọc hành lý chạy ra ngoài. Tạ Liên đi theo sau hắn, chờ hắn chạy tuốt ra xa, chui vào một rừng cây rậm rạp xanh tươi, dáo dác nhìn quanh, sau cùng mới ngồi nghỉ dưới một gốc cây. Tạ Liên thì núp ở sau cây, tiện tay bắt quyết niệm chú, biến thành một tiểu đạo sĩ áo trắng.

Biến hình xong, Tạ Liên nhìn mình từ trên xuống dưới, sau khi xác định không có sơ hở, y vung phất trần một cái, đang nghĩ xem xuất hiện kiểu nào mới không đột ngột thì thấy Lang Anh ngồi chồm hổm bên một vũng nước cạnh gốc cây, miệt mài dùng hai tay đào một cái hố dưới đất.

“……”

Đôi tay của thanh niên này rất thô to, một bàn tay xúc xuống, đã rộng mà còn sâu, đào cho bùn đất văng tung tóe, hệt như một con sói đen gầy gò. Tạ Liên đang kinh ngạc với việc tự dưng Lang Anh lại đào hố, chỉ thấy hắn chùi bùn đất lên quần, đoạn dùng tay múc một vốc nước trong vũng nước, đưa đến bên miệng.

Thấy thế, Tạ Liên không trốn được nữa, vội vã bước ra chặn tay hắn lại, lấy một bình nước từ túi càn khôn trong tay áo, đưa cho hắn.

Lang Anh đã ngậm một ngụm nước múc từ vũng nước, đang phồng má nuốt xuống, thấy tiểu đạo sĩ này thình lình xuất hiện cũng chẳng lấy làm lạ, hơn nữa cũng không chối từ, nhận bình tu ừng ực một hơi cạn sạch, uống xong mới nói: “Cảm ơn.”

Nếu đã đột ngột xuất hiện, Tạ Liên cũng không chú trọng lời dạo đầu tự nhiên gì nữa. Y cố gắng vẫy phất trần sao cho trông đáng tin cậy và đầy cốt cách tiên nhân, nói: “Anh bạn này, ngươi từ đâu đến, muốn đi nơi nào?”

Lang Anh đáp: “Chúng ta đến từ Lang Nhi Loan của thành Vĩnh An, lẽ ra muốn đến hoàng cung. Bây giờ ta đổi ý rồi, không đi nữa.”

Tạ Liên sửng sốt, hỏi: “Chúng ta?”

Lang Anh gật đầu: “Chúng ta. Ta, và con ta.”

Tạ Liên càng bối rối hơn, trong lòng lại thoáng thấy ớn lạnh. Chỉ thấy Lang Anh tháo bọc hành lý trên lưng xuống, mở ra, nói: “Con ta.”

Thứ được quấn trong bọc hành lý trên lưng hắn, thế mà lại là thi thể của một đứa con nít!!!

Thân hình của đứa bé cực nhỏ, xem ra chưa đầy hai ba tuổi, mặt mũi vàng vọt, đôi má lõm xuống, vài sợi lông tơ vàng nhạt lưa thưa trước trán, ngoài ra còn nổi một ít rôm sảy. Gương mặt nhỏ nhắn của nó nhíu thành một biểu cảm kỳ quặc, trông như sắp khóc tới nơi, khó chịu tột cùng. Hai mắt đã nhắm lại, nhưng miệng vẫn còn há, tiếc rằng không phát ra được tiếng nào nữa.

Con ngươi của Tạ Liên chợt co rút, cõi lòng bàng hoàng, thốt không nên lời. Thảo nào y cứ cảm thấy thái độ của thanh niên này có gì đó không ổn, không nói được kỳ quặc chỗ nào, chỉ cảm thấy không giống người bình thường. Nói năng, hành động, như thể hoàn toàn không suy xét đến hậu quả, xông ngang đánh thẳng, bất chấp ngọn ngành. Bây giờ xem ra, người này làm gì còn hậu quả nào cần suy xét nữa?

Cho Tạ Liên xem con trai xong, Lang Anh bọc con lại, cẩn thận nhét góc bọc. Nhìn nét mặt và động tác chuyên tâm của hắn, trong lòng Tạ Liên khó chịu khôn tả. Đây là lần đầu tiên y nhìn thấy thi thể của đứa trẻ nhỏ như thế, lắp bắp hỏi: “Ngươi… con của ngươi chết như thế nào?”

Lang Anh vác bọc hành lý trên lưng, ngơ ngác nói: “Chết thế nào hả… ta cũng không biết chết thế nào nữa. Vừa khát, vừa đói, vừa bệnh, hình như cái nào cũng có một chút.”

Hắn gãi gãi đầu, nói: “Lúc vừa cõng ra khỏi Vĩnh An, nó còn ho được vài tiếng, ở đằng sau kêu ta cha ơi cha ơi. Dần dà nó không lên tiếng nữa, chỉ ho khù khụ thôi. Rồi sau đó, ngay cả ho cũng không có, ta còn tưởng nó đang ngủ. Đến khi tìm được đồ ăn, lúc định gọi nó dậy, nó chẳng dậy nổi nữa.”

Không ngờ đứa bé này lại chết trên đường chạy nạn.

Lang Anh lắc đầu, nói: “Ta không biết chăm sóc trẻ con. Nếu vợ ta biết con trai đã chết chắc sẽ mắng ta té tát cho mà xem.”

Im lặng một hồi, hắn nói tiếp: “Ta ước gì vợ ta còn có thể mắng ta.”

Ánh mắt của hắn từ đầu chí cuối vẫn bình thản như thường, tựa như một khúc cây chết rũ, một đầm nước tối mịt, không dậy nổi chút sức sống và gợn sóng. Cổ họng Tạ Liên sít chặt, hồi lâu sau mới khẽ mở miệng: “Ngươi… ngươi… chôn đi.”

Lang Anh gật đầu: “Ừ. Ta muốn chọn nơi tốt một chút, nơi này không tệ, có cây chắn ánh nắng, còn có nước nữa. Chôn xong ta sẽ quay về. Cảm ơn nước của ngươi.”

Hắn ho khan vài tiếng, đoạn cúi người tiếp tục dùng tay đào hố. Tạ Liên lại lầm bầm: “Không. Ngươi đừng nói cảm ơn ta… đừng nói cảm ơn ta, đừng nói.”

Bấy giờ, Phong Tín và Mộ Tình cũng chạy tới, thấy bên này một người đào hố một người đờ đẫn thì ù ù cạc cạc. Tạ Liên chẳng còn tâm trạng nói nhiều, ngơ ngác lặp lại vài câu, nửa ngày sau mới sực nhớ, chỉ cho nước là chưa đủ, người này còn phải về Vĩnh An, thế là y bèn thò tay vào tay áo, mò mẫm hồi lâu, cuối cùng móc ra một thứ, đưa cho đối phương: “Ngươi lấy cái này đi.”

Lang Anh dừng động tác, nhìn kỹ thứ trong tay Tạ Liên. Đó là viên ngọc đỏ thẫm lớn chưa bằng móng tay, màu sắc trong suốt, sáng bóng lấp lánh, đẹp đến động lòng. Dẫu cho không biết đây là cái gì, chỉ cần nhìn một cái cũng hiểu vật nhỏ này chắc chắn giá trị liên thành.

Đây chính là bên khuyên tai còn lại trong đôi khuyên tai ngọc san hô đỏ mà Tạ Liên đeo vào buổi diễu hành Thượng Nguyên tế trời ba năm trước. Mộ Tình cũng xem như có ấn tượng sâu sắc với viên ngọc này, vừa thấy nó là thay đổi sắc mặt. Lang Anh cũng không chối từ, như đã mất sạch lễ tiết và đắn đo mà người bình thường nên có, hắn đưa tay nhận ngay, nói: “Cảm ơn.”

Lang Anh cẩn thận cất viên ngọc vào trong đai lưng, đoạn tháo bọc hành lý trên lưng, nhẹ nhàng thả xuống hố, nói: “Cha sẽ quay về gặp con ngay.”

Nói xong, hắn trịnh trọng dùng tay vun đất phủ lên bọc vải. Tạ Liên đỡ trán, nhắm nghiền mắt. Qua một hồi nữa, hắn bước nhanh đi mất, Phong Tín ngạc nhiên hỏi: “Điện hạ, hắn chôn thứ gì thế? Hắn nói ‘cha’? Này là chôn người sao?”

Mộ Tình thì lại quan tâm chuyện khác, nói: “Điện hạ, ta mới vừa đi điều tra, làm rõ sự việc rồi. Bên Vĩnh An vốn dĩ đã không giàu có, cung quán miếu thờ xây rất ít, chưa kể hình như đạo quán bên kia có nơi quy định rằng, người không thờ phụng thì không được vào cung quán thăm viếng, vì thế vào được điện Thái Tử toàn là người giàu có, còn người nghèo gặp nạn căn bản không vào được…”

Tạ Liên không trả lời, trầm giọng nói: “Các ngươi, đến Vĩnh An xem tình hình. Ta, đến gặp quốc sư, hỏi cho ra lẽ rốt cuộc là chuyện thế nào.”

Từ trước đến nay sắc mặt y chưa bao giờ khó coi như thế, hai người hầu không dám sơ suất, đồng thanh đáp lời, lập tức xuất phát. Tạ Liên thì xoay người lao nhanh về phía núi Thái Thương.

Xem ra tình hình thiên tai ở Vĩnh An, e rằng chỉ lớn chứ không nhỏ. Nhưng mà, cho dù y không nghe được tiếng cầu phúc, bên hoàng cung không thể nào không biết!

______________

Tác giả có nói là mọi người đừng gấp, truyện rất dài, 5 quyển lận, giờ mới quyển 2 thôi, không thì chờ dài nữa rồi quay lại đọc đi, đoạn sau nếu có cơ hội sẽ cho yêu long trời lở đất. Despacito đi (nguyên văn lời tác giả là despacito thiệt nha =)) Despacito ý là chậm thôi) 

Tui thấy mọi người cũng không nên gấp, tác giả viết truyện chắc cũng tính toán rồi, nếu tin tưởng thì theo tiếp chứ hối tác giả mau quay về tuyến thời gian hiện thực cũng không được, quyển 2 này nói trước là sẽ toàn kể về chuyện xưa đó, ai không nhịn nổi thôi chờ edit xong quyển 2 rồi quay lại vậy o_o Hoa sẽ còn xuất hiện cứ yên tâm :d

Thấy cũng thương Lang Anh, nhưng thấy có mùi tâm lý hổng được ổn rùi…

Hình minh họa

22

79-2

Edit by Ryoko

qt804qt803qt800

qt801

Tạ Liên – Thẩm Thanh Thu – Ngụy Vô Tiện

qt802

Hoa Thành – Lạc Băng Hà – Lam Vong Cơ

Chương 71

Tagged:

13 thoughts on “Quan trời ban phúc – 70

  1. vantich 07/09/2017 at 19:53 Reply

    Tem ạ

    Like

  2. yulme 07/09/2017 at 19:56 Reply

    Trời hai cái chibi thấy Hoa vs Liên hệt bộ dạng em út hóng chuyện các anh . 😉😉😉

    Like

  3. vantich 07/09/2017 at 19:57 Reply

    Hai ảnh chibi cuối moe quớ. Trông như Hiệp hội soái ca ăn xin quốc gia vầy

    Like

  4. yulme 07/09/2017 at 19:58 Reply

    Chibi bé Lam vẫn không quan tâm sự đời, ba anh em nhà này gặp nhau chắc ai vui lắm luôn

    Like

  5. […] Chương 66 | Chương 67 | Chương 68 | Chương 69 | Chương 70 […]

    Like

  6. Tui thích há cảo 07/09/2017 at 20:12 Reply

    Bạn Anh này hơi kì quái

    Like

  7. Emma Ai 07/09/2017 at 20:32 Reply

    Đâu phải chúng ta chưa từng van lạy, chẳng phải từ đầu chí cuối đều vô dụng sao? Nên chết vẫn chết thôi.”

    Đọc đoạn này mà lòng tui rất khó chịu. Chẳng trách hồi đó không ngăn được chiến tranh của Tiên Lạc với Vĩnh An thì Liên lại nổi điên lên làm loạn Thiên đình :(( Cái cảm giác thần tiên cũng bất lực này, với ng thanh niên năm đó lòng mang ý chí “Cứu vớt chúng sinh” nghĩ sao cũng là ….một trò cười lớn

    Nào thì mình cùng Despacito ~

    Nhìn thấy hai chữ “cơ hội” là t biết sang quyển sau chắc Liên cũng chỉ lờ mờ nhận ra tình củm của Hoa thôi, rồi hội chị em lại có dịp yy, ăn đường xíu xíu sự chăm sóc vô bờ của Liên Hoa cho nhau thôi ( ̄▽ ̄)Nói chứ t chuẩn bị tâm lý rồi =))))) Xôi đường gì t cũng quất đc tất =)))

    Like

  8. Tịch Tà 07/09/2017 at 21:01 Reply

    Đọc đến đoạn này sao mà khó chịu quá. Thương Liên. Một lòng vì chúng sinh cơ mà xoqy bên này không được bên kia cũng không xong. Cuối cùng lại mất nước.
    Giá mà Liên cũng lớn lơ như đám thần quan kia thì cực chẳng đã rồi. Huhuhu

    Like

  9. tirazizi 07/09/2017 at 22:16 Reply

    Chắc tui tạm off chờ hết quyển 2 mới đọc luôn một lần chớ chưa gì thấy mùi ngược rồi, đau lòng =.=

    Like

  10. 89holic 07/09/2017 at 23:09 Reply

    Chưa đọc bộ Hệ thống nhưng Ma đạo thì diễn biến tình cảm khá chậm nhiệt, công yêu thụ ngay từ đầu rồi nhưng chờ thụ đáp lại thì mòn mỏi, bộ này chắc cũng vậy. Cá nhân tui thì ko thấy phiền gì về tốc độ yêu nhau, chậm mà chắc, bền, mãnh liệt là dc ồi :3 Với lại mặc dù chưa chính thức yêu nhưng hint vẫn tung ầm ầm mà =)) Cái nữa là ngoài tình yêu của hai nhân vật chính thì những diễn biến khác của truyện cũng hấp dẫn mà :3

    Like

  11. Frozenworld53 08/09/2017 at 03:32 Reply

    (¯―¯٥) Chuyện của Lang Anh cũng cảm động, làm ta nhớ đến Zemo trong captain america civil war. Ông đó cũng trải qua những chuyện tương tự trước khi trở thành khủng bố. Mà ổng cũng bình tĩnh lắm!

    Like

  12. Mahoangtinh 08/09/2017 at 17:29 Reply

    Thái độ của Lang Anh là kiểu chết tâm rồi, gia đình đã mất, hy vọng cũng bị dập tắt, sẽ chẳng còn cái gì để khiến đối phương có thể phản ứng được nữa. Đoạn đứa bé làm mình ngỡ ngàng nhất, tác giả thật là khai thác đến tận cùng trái ngang. Chắc đây là tình huống tiền đề cho kinh nghiệm “Chỉ có thể tự cứu mình trước khi trời cứu”…. Sau này anh ấy phản xã hội luôn mất…
    Tuy nghĩ nhân vật Lang Anh về sau sẽ có liên quan đến việc Vĩnh An xâm chiếm Tiên Lạc, hoặc ít ra cũng có dây tơ rễ má gì đó chứ ko chỉ bái biệt là xong, nhưng đoạn tác giả viết tình tiết Tạ Liên trao cho Lang Anh chiếc hoa tai san hô đỏ là có dụng ý gì nhỉ…

    Mỗi lần Thích Dung xuất hiện mở mồm là mình muốn tát cho gã một phát bay về bụng mẹ sinh ra giáo dục lại, mà ngẫm lại đến Giang tông chủ còn muốn tự vả miệng mình nên phải kìm chế, huống chí có muốn cũng chẳng tát được, để cho sau này Hoa dạy dỗ thằng nhóc này dùm Liên sau! Xui cho Lang Anh gặp ngay thằng nhóc mất nết tự xưng bản vương gây họa thiên hạ là Thích Dung, chứ nếu hắn gặp được hoàng hậu đang cúng viếng hay Quốc vương đi nhìn lại mặt con hẳn là chưa chắc gì tuyệt vọng như vậy rồi!… cga71c cha mẹ Tạ Liên sẽ không độc ác đến mức trơ mắt nhìn thảm cảnh nhân gian như vậy đâu, dù ít hay nhiều cũng sẽ có cách đối xử tốt hơn nhiều…

    Xui một bước, xui ngàn dặm!

    Con người chưa chắc độc ác, cuộc đời chưa chắc thảm hại, nhưng gặp ngay người xấu xa trong lúc mình cùng quẫn nhất thì đúng là xui nhất thiên hạ!

    Mình thấy bản tính của Liên thật kỳ diệu, 800 năm trước, 800 năm sau vẫn cùng 1 dạng. Nào là không để người ta vái lạy tượng thần, đến cả tượng thờ của mình cũng xô ngã bất kể điềm xấu điềm tốt, chẳng biết nên gọi Liên không màng vinh lợi hay là quá mức xem nhẹ bản thân nữa, một chút kiêng dè cho mình cũng không có…

    Thông thường mình thấy màu vàng khá chói, cũng không mấy thích màu vàng lắm… và xu hướng bây giờ đa phần người ta chuộng các nhân vật có màu rực rỡ hoặc tối tăm kiểu xanh biển, đỏ, trắng, đen… Mà đọc Quan trời quan phúc lại thấy dường như có thể dùng màu vàng để hình dung ấy! Như Tạ Liên với trang phục Thái tử Duyệt thần có màu trắng vàng, tựa như người thuần khiết với sự tồn tại như nắng xuân, Phong Tín và Mộ Tình mặc áo đen có pha sắc vàng, tưởng như là nguồn năng lượng ẩn giấu trong đêm thẳm!!

    Mình cũng ham quay lại chính văn lắm, chẳng phải ngán đọc quá khứ mà vì cái tâm trạng đợi ngược nó đáng sợ quá Ọ A Ọ Mình sợ ngược tâm ngược thân lắm cơ Ọ A Ọ Sang quá khứ kiểu cứ chực chờ chực chờ thảm cảnh xảy đến, cái tâm trạng y chang như “cái chết ko đáng sợ, đáng sợ là quá trình chờ đợi cái chết ấy”, biết chắc sắp tới Liên khổ, sẽ khổ đến mức thân tàn ma dại luôn nên cứ không nỡ Ọ A Ọ Mấy bữa nay mình cứ quay lại mấy chương cũ xem lại trên wattap để vỗ về trái tim bé nhỏ của mình, sẵn coi lại Hoa Liên liếc mắt đưa tình với nhau!

    Mình chú ý nhất cái vế “yêu trời long đất lở”! Ham muốn bất khuất luôn ấy, má Khứu viết 2 bộ rồi mà bộ nào đợi công thụ “tu thành chánh quả” cũng mòn răng hết, toàn là đến tận phút cuối sắp end truyện thôi má ơi! Làm ơn bộ thứ 4 sớm hơn chút đi! Ngọt ngào chút đi, lãng mạn thêm chút đi! Sang bộ này hết quyển 2 quá khứ cầu Má sang quyển 3 cho công thụ tiến triển thêm đi, sắp sốt ruột chết rồi!
    Hoa Hoa ơi, đừng noi gương 2 thằng anh, lấy đó làm bài học rút kinh nghiệm mới là quan trọng!

    Like

  13. pé péo 08/09/2017 at 22:05 Reply

    Hình vẽ chibi nhân vật 3 bộ cutoe quá. Để nghe chuyện xưa xem có biến cố gì.

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: