Quan trời ban phúc – 74

Quan trời ban phúc

Tác giả: Mặc Hương Đồng Khứu

Thể loại: tiên hiệp tu chân, linh dị thần quái, 1×1, HE

Biên tập: Khánh

Beta: Nana

***

Chương 74

Mưa khó, xin Vũ Sư cho mượn nón mưa

qt700

Nón ở đây là nón lá

Thiếu niên nọ ngây ngẩn cả người.

Phong Tín và Mộ Tình chỉ hận không thể mọc tám tay bảy chân chặn Tạ Liên lại, khó khăn lắm mới kéo được y xuống, y lại hất hai người họ ra, nói: “Biết rồi! Không nói nữa! ta biết mình phạm luật mà, các ngươi vờ như không nghe thấy chẳng phải được rồi sao. Chỉ cần các ngươi không nói, sẽ không ai biết cả. Chỉ một lần này thôi. Không được phép truyền ra ngoài, nghe rõ chưa?”

Nét mặt trông như bị ép nhai tất, Mộ Tình lắc đầu lẩm bẩm: “Sao lại có người như huynh chứ… Hùng hồn nói ra mấy lời như ‘sống tiếp vì ta’, thật đúng là…”

Tạ Liên vốn chẳng cảm thấy có vấn đề gì, nghe Mộ Tình nói vậy lại cảm thấy có vấn đề thật, thoáng cái đỏ bừng cả mặt. Phong Tín lập tức nghiêm mặt nói: “Được rồi! Điện hạ đã bảo không nói nữa, ngươi còn nhắc làm gì?” Nhưng khóe miệng của chính hắn lại giật giật. Tạ Liên không nhìn nổi nữa, biện bạch: “Gì đó gì đó, rõ ràng lời ta nói rất hữu dụng mà. Các ngươi nhìn kìa.”

Thiếu niên nọ ngồi đờ đẫn hồi lâu, không nghe được tiếng của Tạ Liên nữa, thế là dùng sức xoa mặt, lấy khay đồ cúng trên bàn xuống, ôm vào trong ngực, bắt đầu ăn trái cây và bánh ngọt khô quắt trong khay, cố gắng nhai nuốt, ăn như một con thú nhỏ vừa đáng thương vừa hung hăng. Tạ Liên khom lưng nhìn nó, đoạn nở nụ cười, nói với hai người kia: “Các ngươi nhìn đi, hữu dụng nha. Hồi nãy nó không ăn, giờ đã ăn rồi này.”

Mộ Tình đáp: “Rồi rồi, hữu dụng. Huynh là thần mà.”

Phong Tín cũng đáp: “Đúng đúng, hữu dụng. Huynh là thần mà.”

“……”

Tạ Liên nghiêm nghị nói: “Đúng vậy, ta là thần. Gọi các ngươi tới, đích thực là vì ta đã có quyết định.”

Nói đến đây, bầu không khí vừa thoải mái chưa được bao lâu bỗng chốc lại trở nên nặng nề, Phong Tín hỏi: “Làm thế nào?”, còn Mộ Tình lại hỏi: “Vẫn quản à?”

Tạ Liên nói: “Quản chứ. Rất đơn giản. Nước trong Tiên Lạc không đủ, vậy thì đến quốc gia ngoài Tiên Lạc thôi.”

Mộ Tình ngập ngừng lên tiếng: “Đến quốc gia khác? Vậy có xa quá không? Chỉ sợ phải mượn pháp bảo của một ít thần quan thủy pháp (thần quan có pháp thuật liên quan đến nước), hơn nữa thần quan trấn giữ quốc gia khác chưa chắc đã đồng ý.”

Dĩ nhiên Tạ Liên đã cân nhắc đến điều này, nói: “Ta cứ thử trước xem sao, còn hơn là không làm gì cả. Các ngươi tiếp tục ở lại Vĩnh An trước đã, tăng cường cứu trợ vùng bị ảnh hưởng nghiêm trọng, ta trở về Thượng thiên đình, có vấn đề gì không?”

Phong Tín đáp: “Không vấn đề gì. Phía sau có ta gánh cho.”

Mộ Tình ngẫm nghĩ rồi lại hỏi: “Điện hạ, vậy những lời cầu nguyện của tín đồ trong điện Thái tử bên huynh thì sao?”

Tạ Liên đáp: “Đây cũng là chuyện ta định nói. Trước tiên ngươi cứ lọc ra những việc quan trọng giải quyết thay ta, những việc không quá nguy cấp có thể tạm ém xuống.”

Mặc dù không thấy lạc quan lắm, Mộ Tình vẫn nói: “Huynh là Thái tử điện hạ, nghe lời huynh vậy. Nhưng mà, ta kiến nghị không nên ém quá lâu.”

Ta Liên vỗ vai hai người, Phong Tín và Mộ Tình hành lễ rồi lui xuống. Trong một tấc vuông của ngôi miếu nhỏ, chỉ còn lại Tạ Liên và đứa bé kia. Tạ Liên đi ra khỏi miếu, ngoảnh đầu nhìn một cái, không nán lại nữa mà lao thẳng lên Tiên kinh.

Ban đầu y định đi thăm hỏi mấy vị thần quan thủy pháp trước, nhưng lạ ở chỗ mấy vị đứng đầu đều trùng hợp không có mặt trong phủ ở Tiên kinh, chỉ còn đúng một vị Vũ Sư không sống ở Tiên kinh. Tạ Liên đang đi vội trên con đường ở Tiên kinh, người đầu tiên đi lướt qua là một nữ văn quan áo đen cầm mấy xấp tài liệu, cô nàng mỉm cười cất giọng: “Thái tử điện hạ, xem như ngài đã về rồi.”

Tạ Liên vội hỏi: “Nam Cung, ngươi đến đúng lúc lắm, ngươi có biết phủ đệ của Vũ Sư ở đâu không?”

Cô gái mặc áo đen này tên là Nam Cung Kiệt, là một văn quan cấp thấp của Hạ thiên đình. Sau khi Tạ Liên phi thăng, rất nhiều việc lặt vặt đều do nàng giao nhận và xử lý. Vì nguồn tin của nàng nhanh nhẹn và làm việc thỏa đáng, Tạ Liên rất có thiện cảm với nàng. Nam Cung Kiệt đáp: “Hiện giờ Vũ Sư đại nhân vẫn chưa xây xong phủ đệ, đang tạm trú tại nước Vũ Sư ở phía Nam.” Sau khi chỉ cho Tạ Liên chỗ ở của Vũ Sư, nàng lại hỏi: “Ngài tìm vị đại nhân đó làm gì thế?”

Tạ Liên đáp: “Có việc gấp, cảm ơn nhé.” Đang định rời đi, y chợt xoay người lại, ho nhẹ một tiếng, ngượng ngùng hỏi: “Nam Cung à, ngươi quen khá thân với các thần quan trên Thượng Thiên Đình, có thể cho ta biết, Vũ Sư đại nhân có… đặc biệt thích cái gì không?”

Thông thường sau khi thần quan mới nhậm chức phi thăng, nếu khôn khéo một chút sẽ đến thăm miếu lớn của tất cả các vị thần quan cùng thiên đình và tặng quà một lượt. Đây chính là nể mặt, mà cũng gần như là quy luật bất thành văn, song vì Tạ Liên phi thăng quá đột ngột, lúc vừa lên không có ai dẫn dắt hay dạy bảo y. Đến tận sau này quốc sư nhắc nhở y, một là đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất, lại tặng nữa thì rất kỳ cục, hai là loại chuyện này khó tránh khiến người ta liên tưởng đến tham quan đi cửa sau ở nhân gian. Với tư cách là Thái tử, Tạ Liên cảm thấy việc này không ổn, cuối cùng y vẫn quyết định thuận theo tự nhiên, chung quy sẽ có cơ hội dùng cách thức chân thành và thỏa đáng để kéo gần quan hệ với các tiên liêu (những người cùng làm tiên).

Ban đầu phong thái đẹp đẽ là thế, bây giờ thái độ lại hoàn toàn trái ngược, chủ động hỏi một vị thần quan thích thứ gì cứ như chuẩn bị hối lộ người ta, khó tránh cảm thấy ngượng ngùng, nhưng nếu không làm vậy cũng chẳng còn cách nào khác. Mấy vị sống ở Tiên kinh chí ít cũng từng nói chuyện trong Thông Linh trận, có điều kiện hay ân tình gì cũng dễ dàng thương lượng được. Nhưng Vũ Sư thì lại chưa hề tiếp xúc bao giờ, lần đầu đến nhà thăm hỏi, Tạ Liên cũng ngại khiến người ta hiểu lầm mình muốn mượn không pháp bảo.

Nam Cung Kiệt lập tức hiểu ra, đáp: “Ngại quá, e rằng không giúp được điện hạ rồi. Vũ Sư đại nhân tính tình khiêm tốn, đừng nói là ta, chỉ sợ cả thiên giới cũng chẳng ai biết sở thích riêng của vị đại nhân ấy. Xin lỗi nha.”

Mặt Tạ Liên hơi đỏ: “Không sao, đừng để bụng, cảm ơn.”

Nam Cung Kiệt lại nói: “Nhưng nếu ngài có chuyện quan trọng cần tìm gặp, đừng ngại trực tiếp đến nhà thăm hỏi. Theo tính cách của Vũ Sư đại nhân, chưa chắc sẽ không gặp ngài.”

Tạ Liên cảm ơn lần nữa rồi đi một mạch về phía Nam theo hướng nàng chỉ, đến nơi Vũ Sư đang ở tạm.

Đó là một thôn trang nho nhỏ, non xanh nước biếc, phong cảnh tươi đẹp, nhưng Tạ Liên hoàn toàn không có lòng dạ nào mà thưởng thức. Băng ngang qua một thửa ruộng, cuối cùng cũng nhìn thấy tấm bia đá có khắc chữ “Vũ”. Theo lý mà nói, đi qua bia đá này chính là địa bàn Vũ Sư đang ở tạm, đáng ra những vật sinh hoạt tại đây đều là thuộc hạ của Vũ Sư. Tuy nhiên suốt chặng đường Tạ Liên đi, chỉ thấy khắp nơi đều là ruộng đồng mơn mởn, trong ruộng có trâu kêu ò ò, có guồng nước xoay cuồn cuộn, có nông phu đang cần cù cấy mạ, cạnh ruộng còn có một gian nhà tranh xiêu vẹo, chẳng hề có chút phong thái tiên phong đạo cốt nào, khiến cho Tạ Liên thật sự hoài nghi mình đến nhầm chỗ rồi. Chẳng phải nơi này là một thôn nhỏ làm nông tàn tạ hẻo lánh sao?

Giữa lúc y đang ngờ vực, con trâu đen đang cày bừa bên kia đột nhiên tru vài tiếng ò ò, sau đó đứng thẳng dậy, duỗi hai chân trước tự tháo lưỡi cày cho mình. Thân thể cường tráng từ từ thu nhỏ, mũi trâu dài thòng cũng dần dần thu ngắn lại. Chỉ trong nháy mắt, từ một con trâu đen bóng loáng đã hóa thành một nông phu vai trần.

Nông phu cao to tráng kiện, bắp thịt từng múi rõ ràng, đường nét gương mặt rắn rỏi, mũi đeo một cái khuyên sắt sáng loáng hệt như con trâu kia, miệng còn đang ngậm một cọng cỏ. Mấy nông dân còn lại tận mắt chứng kiến màn biến hình đáng sợ này vẫn tiếp tục làm việc như đã nhìn mãi thành quen. Bấy giờ Tạ Liên mới khẳng định, những vật ở đây đều không phải là người phàm, y bước lên trước, chắp tay hỏi: “Xin hỏi đạo hữu, Vũ Sư đại nhân đang sống tạm ở nơi này sao?”

Nông phu hóa thành từ trâu đen chỉ tay sang bên bờ, đáp: “Ừ. Vũ Sư đại nhân sống trong đó.”

“……”

Tạ Liên nhìn đi nhìn lại mấy lần, cuối cùng xác định hướng mà nông phu chỉ cho mình, chỉ có gian nhà tranh nhỏ trông như gió thổi là sụp mưa rơi là dột kia.

Dẫu cho là miếu Thái Tử thôn quê tồi tàn nhất của y, so ra cũng danh giá và sung túc hơn gian nhà nhỏ này, Tạ Liên không khỏi cảm thấy kỳ lạ. Nghe bảo trước khi Vũ Sư đại nhân phi thăng cũng giống như y, là hậu duệ hoàng tộc của nước Vũ Sư, chính vì lẽ đó, y mới không trực tiếp dùng những loại đá quý hiếm có trên đời làm quà tặng Vũ Sư, có lẽ cảm nhận của Vũ Sư về chúng cũng như y thôi, chẳng lấy làm lạ gì. Vì đâu sau khi phi thăng, Vũ Sư lại sa sút đến mức này? Có lẽ, đây cũng là một cách thức tu luyện.

Tạ Liên không giảm bớt chút lễ nghi nào, cảm ơn nông phu kia rồi đến gần gian nhà nhỏ, đứng bên ngoài cất cao giọng gọi: “Vũ Sư đại nhân, Thái tử Tiên Lạc Tạ Liên mạo muội đến thăm, chưa kịp báo trước, mong ngài lượng thứ.”

Trong nhà không có tiếng động, nông phu kéo lưỡi cày đi tới, hỏi: “Hả? Ngươi là vị Thái Tử điện hạ mười bảy tuổi đã phi thăng đấy sao?”

Tạ Liên đáp: “Hổ thẹn.”

Nông phu nói: “Có gì đâu mà hổ thẹn, sự thật mà. Nhưng Vũ Sư đại nhân không thích gặp người, gần đây còn bị thương, e rằng không thể ra gặp ngươi được.”

Nghe vậy, Tạ Liên thấy hơi thất vọng, nhưng vẫn ôm lòng muốn thử: “Có thể nhờ ngài chuyển lời thay ta không? Tại hạ có chuyện quan trọng muốn nhờ. Nếu Vũ Sư đại nhân nghe xong mà thấy có điều bất tiện, ta tuyệt đối không miễn cưỡng.”

Nông phu cười ha ha đáp: “Không cần ta phải chuyển lời, chúng ta biết tỏng ngươi đến làm gì mà. Tiên Lạc không có nước, cảm giác không mấy dễ chịu nhỉ?”

Tạ Liên sửng sốt, hỏi: “Ngài biết chuyện Tiên Lạc ư?”

Nông phu đáp: “Dĩ nhiên là biết. Đâu chỉ mấy kẻ sống ở khe núi bần cùng hẻo lánh như chúng ta biết, Tiên Lạc tai họa ập đầu, bây giờ còn ai mà không rõ? Chuyện của ngươi, chính ngươi không thấu được, nhưng người khác nhìn chằm chằm ngươi cả ngày, còn rõ hơn bản thân ngươi nữa, nói không chừng trong lòng còn đang hí hửng đấy, ha ha. Ngươi đến xin Vũ Sư cho mượn pháp bảo để cứu trợ đúng không?”

Bị nông phu vạch trần, lúc này Tạ Liên mới nhận ra, những thần quan trên Thượng thiên đình không phải là trùng hợp vắng mặt, mà đã quá rõ mục đích tìm gặp của y, cố ý đóng cửa không tiếp, hoặc đã tránh đi từ sớm, không muốn vướng vào vụ rắc rối này. Tạ Liên thở dài, nghĩ thầm: “Chẳng lẽ ngay từ đầu, đáng ra phải đến thăm một lượt từng ngôi miếu lớn, về sau gặp lại mới dễ giải quyết?” Nghĩ đến có chút chán nản, y nói khẽ: “Đúng là như thế, nếu Vũ Sư đại nhân không tiện, tại hạ quyết không bám riết.”

Nông phu lại hỏi: “Sao ngươi lại không bám riết? Tự ái à? Đây là chuyện lớn sống còn của dân chúng nước ngươi, chẳng phải ngươi nên bám dai như đỉa sao? Muốn ngươi hạ mình xuống một chút đã không chịu nổi hả? Người trẻ tuổi không thể thiếu kiên nhẫn như vậy được. Nói câu này hơi khó nghe, Vũ Sư đại nhân giúp ngươi là vì tình cảm, không giúp ngươi là giữ bổn phận. Cho ngươi mượn là tâm trạng tốt, không cho ngươi mượn thì sau này ngươi cũng không được oán trách.”

Tạ Liên biết rõ những lời hắn nói đều có lý, nhưng giờ đã sứt đầu mẻ trán, lại thêm giọng điệu không mấy thân thiện, sự bực bội hơi trào lên, ngẩng đầu nghiêm mặt nói: “Những gì ngươi nói ta đều rõ cả, ta cũng tuyệt đối sẽ không oán trách sau lưng, ngươi cần gì phải suy diễn ta như thế? Ta nói sẽ không bám riết chỉ vì không muốn phí công mà còn làm Vũ Sư đại nhân khó xử. Nếu Vũ Sư đại nhân không thấy khó xử, chỉ cần ta bám riết là mượn được pháp bảo, vậy bảo ta chắp tay dâng lên tám ngàn đạo quán, quỳ xuống dập đầu lạy ngươi một trăm cái cũng có gì khó đâu?”

Nông phu cười ha ha: “Giận rồi hả? Tính khí trẻ con. Bắt lấy này!”

Nông phu vừa ném, Tạ Liên giơ tay đón lấy một chiếc nón trúc màu xanh, chính là cái mà thoạt đầu nông phu đeo trên lưng. Tạ Liên hỏi: “Đây là?”

Nông phu đáp: “Thứ ngươi muốn mượn đấy. Trước khi ngươi tới, Vũ Sư đại nhân đã bảo ta giao cho ngươi. Dùng cho cẩn thận, nếu làm hỏng chúng ta không tha cho ngươi đâu.”

Tạ Liên trợn to mắt, hỏi: “Tại sao?”

Nông phu đáp: “Đã nói tại sao rồi mà? Cho ngươi mượn là vì tâm trạng tốt. Thần quan khác không cho ngươi mượn, Vũ Sư đại nhân cứ muốn cho ngươi mượn đấy. Vũ Sư đại nhân muốn làm gì thì làm nấy thôi.”

Tạ Liên luôn miệng nói: “Cảm ơn! Cảm ơn!”

Nông phu lại cất lời: “Ngươi cũng đừng vui mừng quá sớm, Thái tử điện hạ à. Tuy Vũ Sư đại nhân phi thăng lâu hơn ngươi, nhưng tín đồ lại không nhiều bằng ngươi, pháp lực cũng kém xa ngươi, hơn nữa còn đang bị thương, ngoại trừ cho ngươi mượn vật này, những việc còn lại ngươi chỉ có thể tự dựa vào mình thôi. Nước xa không cứu được lửa gần, nón Vũ Sư chỉ có thể dời mưa, không thể tạo nước. Nước của Tiên Lạc các ngươi không đủ dùng, chỉ có thể đi mượn quốc gia khác, nhưng chưa chắc quốc gia khác đã bằng lòng, chỉ có nước Vũ Sư quanh năm dồi dào mới có dư. Thế nhưng núi dài nước xa, mỗi lần dùng đều phải tiêu hao một lượng lớn pháp lực của ngươi, pháp lực ngươi có nhiều hơn nữa rồi cũng có lúc cạn kiệt thôi.”

Tạ Liên lại hiểu rất rõ, chịu cho một người không có quan hệ gì mượn pháp bảo của mình là chuyện khó khăn nhường nào. Y khom người thật thấp, gọi với về phía nhà tranh: “Vũ Sư đại nhân bằng lòng vươn tay giúp đỡ, tại hạ đã cảm kích muôn phần. Đại ân không lời nào cảm tạ hết, sau này nếu có gì ta giúp được, xin Vũ Sư đại nhân cứ việc sai bảo. Cáo từ!”

Mượn được pháp bảo, Tạ Liên tức khắc tìm một sông hồ ở phía Nam, dùng nón Vũ Sư thu một lượng nước lớn trong hồ, băng qua nghìn dặm, trở lại Vĩnh An ở Tiên Lạc, tìm đến thôn trang hạn hán nghiêm trọng nhất, Lang Nhi Loan, đứng trên mây lật nón lại.

Ngay lập tức, từ trên trời đổ xuống một trận mưa nhỏ tí tách. Tạ Liên nhảy khỏi đám mây, hai chân tiếp đất, các thôn dân đang sống dở chết dở chưa thể nào tin nổi, có người lao ra cửa tắm mưa nhảy nhót reo hò, có người vội vã xách chậu lớn chậu nhỏ rửa mặt rửa chân trong nhà ra hứng mưa.

Thấy thế, Tạ Liên thở phào nhẹ nhõm, bấy giờ mới nở nụ cười. Lúc này, chợt nghe một tiếng gọi từ xa vọng tới: “Thái tử điện hạ!”

Y quay đầu lại, chỉ thấy Mộ Tình nửa mặt u ám, vòng ra từ sau một thân cây. Thấy sắc mặt Mộ Tình không tốt, Tạ Liên biết ngay có chuyện không ổn, bèn hỏi: “Sao thế, xảy ra chuyện gì rồi?”

_________________

Hình minh họa

10092 (1)

Edit by Ryoko

qt705

Liên mượn nón

qt703

Liên vô tư lự hồi bé

qt704qt702qt701

Chương 75

Tagged:

8 thoughts on “Quan trời ban phúc – 74

  1. […] 71 | Chương 72 | Chương 73 | Chương 74 | Chương […]

    Like

  2. vantich 11/09/2017 at 17:39 Reply

    Ui trời, không ngờ đăng sớm vậy nha

    Like

  3. Thiên Lộc 11/09/2017 at 18:09 Reply

    Thương Hoa ghê <3 Từ tấm bé đã siêu nghe lời Liên rồi =)) Nghe lời một cái, 800 năm sau ai cũng kiêng dè, xời ơi thắm thiết quá đi =))))

    Like

  4. yulme 11/09/2017 at 19:04 Reply

    Người ta phi thăng sau khi trải qua kiếp nạn, Liên phi thăng mới bắt đầu thấy kiếp nạn. 😞😞😞 xung quanh cũng có nhân tài hi vọng có thể trợ giúp Liên. Bài học rút ra là nhất định phải tạo quan hệ khi đi làm việc hay nhậm chức😂😂😂😂

    Liked by 2 people

  5. Mahoangtinh 11/09/2017 at 20:03 Reply

    Lúc “anh” nông dân nói cho Liên biết mọi người nhìn chằm chằm Liên tâm trạng hí ha hí hửng là thấy mùi vui khi thấy kẻ khác gặp họa rồi.. Coi bộ Liên cũng bị nhiều người ghen ăn tức ở lắm, chắc về sau Liên thất bại bị giáng kiếp sẽ có rất nhiều người hả hê phải không, thế mà mấy người cũng phải nhận ra Liên phi thăng như đi chợ thôi, người ta giáng 1 lần chưa hận đời mà may rồi, giáng lần 2 còn chưa đọa làm quỷ, vậy mà còn có thể phi thăng lần 3!!!!!! Lần này cho mấy người tức chết phun hết máu lên trời luôn!!!!!!! 凸(艹皿艹 )凸(艹皿艹 ) À mà cái đám thời của Liên chắc bị Hoa đánh cho tan tác hết rồi, đáng kiếp 凸(艹皿艹 )
    Hổng biết cô Nam Cung Kiệt với Vũ Sư còn xuất hiện trong thời gian 800 năm sau không nữa…

    Lần đầu tiên thấy Liên bực mình bộc lộ tính cách dễ bị sinh khí nhen, thế mà về sau bị chọc tức thế nào cũng bình chân như vại, quả nhiên là cái gì cũng có một thời, thời gian dòng đời mài dũa con người ta.
    Sắp tới ngược thảm hại rồi, sắp tới cảnh Liên bị đời vùi dập thân tàn ma dại rồi.. Rốt cục bao nhiêu chương nữa mới hoàn quá khứ vậy (╥﹏╥) Mình hổng nỡ nhìn nữa…
    .
    Thấy trên weibo có cái dj ngắn Liên nói Sống vì ta đi, artist vẽ cái mặt của Tín Tình nó tếu không tả được! )))))
    .

    Mình bỗng nghĩ 1 vấn đề… lúc đó Tình có thể làm ngơ với những lời cầu xin trước mặt, cho rằng nên làm gì thì làm, cân nhắc trước sau… Căn cứ theo câu trả lời về chén nước của Tình trước đó, nếu có thể tự mình làm chủ, có lẽ Tình sẽ ưu tiên những lời nguyện cầu có cân lượng và những người có sức ảnh hưởng hơn những phận đời nhỏ nhoi nhỉ…
    .
    Nhớ có chương nào Liên nhắc đến cảnh người lúc đói ăn cả đồ cúng, có phải là cảnh của Hoa không nhỉ, thực ra Liên còn nhớ nhiều về Hồng Hồng Nhi lắm chứ, chỉ là không thể liên tưởng nổi Hoa chính là tiểu nộn hoa bé bé thương thương thui mà <
    kể ra ngày xưa Hoa bé bé xinh xinh thương thương tội tội, rụt rè ngượng ngùng manh động là thế… vậy mà mấy trăm năm sau ….nhoi bù hết phần niên thiếu luôn (* ̄▽ ̄)b

    Like

  6. Tâm Khiết 11/09/2017 at 20:26 Reply

    càng đọc càng sợ huhu quả nhiên chờ đợi cái chết còn thống khổ hơn chết ngàn lần mà π_π
    nhìn thái tử từng bước từng bước tiến tới kết cục vạn kiếp bất phục đã được định sẵn, con tim mị đau quá man T.T đừng mà π_π qua qua r trở về thực tại đi Q_Q

    Liked by 1 person

  7. Tui thích há cảo 11/09/2017 at 21:42 Reply

    Moá bạn Vũ Sư khá chất,thích thì mình cho mượn thôi
    Ôi em Liên,thôi đợi A Hoa lớn trở thành thanh niên xã hội đen A Hoa sẽ bảo vệ yêu thương em nha moah moah

    Like

  8. Frozenworld53 11/09/2017 at 22:08 Reply

    (¬‿¬) Ông Vũ sư này cũng lạ, người khác không muốn giúp thì ổng lại càng muốn giúp… Còn lúc người ta muốn giúp, chắc ổng chả thèm giúp đâu…

    (¬‿¬) Cơ mà có tay sai từ trâu biến người, Vũ sư cũng hay đấy chứ!

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: