Quan trời ban phúc – 82

Quan trời ban phúc

Tác giả: Mặc Hương Đồng Khứu

Thể loại: tiên hiệp tu chân, linh dị thần quái, 1×1, HE

Biên tập: Nana

***

Chương 82    

Ôn nhu hương khổ dục giữ thân vàng (3)

Sau khi tiếng rên này bật ra, Tạ Liên thoắt cái bụm kín miệng.

Binh sĩ thiếu niên quay phắt người lại, nói: “… Điện hạ?”

Tạ Liên dùng một tay chống đất, một tay bụm chặt miệng, hơi thở rối loạn, đầu vai co giật. Chỉ nghe mỗi tiếng và nhìn bóng lưng này, e rằng quá nửa sẽ cho rằng y đang khóc thút thít.

Cả cuộc đời này, bất luận là trước hay sau khi phi thăng, Tạ Liên chưa bao giờ nếm trải thời khắc nào giày vò đến thế, thậm chí còn khó chịu hơn tu luyện nghiêm khắc nhất trong Hoàng Cực quán. Tay chống đất không còn sức, cả người Tạ Liên hướng ngã sang một bên. Giữa lúc mơ màng nằm dưới đất, thoáng thấy thiếu niên có vẻ muốn chạy vào, Tạ Liên vội quát: “Đừng vào đây! Ta đã bảo bất luận nghe được gì cũng đừng vào đây mà!!!”

Thiếu niên nọ dừng bước. Tạ Liên lật người một cách vất vả, ngửa mặt lên trên, hơi thở tạm xem như thông thuận, nhưng sóng nhiệt lan khắp tứ chi bách hài lại đợt sau cao hơn đợt trước.  Nghe tiếng y lăn lộn trằn trọc, xem ra lửa dục đã bùng cháy rồi, đám yêu nữ ngoài hang đua nhau vỗ tay cười nói: “Điện hạ mẫu mực ơi, tội tình gì chứ! Hôm nay chàng sợ mất tín đồ mà không đến hưởng niềm vui sướng này, ngày mai chàng sợ mất tín đồ rồi lại không dám làm chuyện khác. Thần quan cái nỗi gì, có khác nào phạm nhân khổ sai bị lũ tín đồ của chàng níu tay níu chân đâu! Thần kiểu đó khỏi làm cũng được, dù gì cũng mất thôi mà, cớ sao không mưu cầu khoái lạc cho mình. Đến rồi lại đi, để ý nó làm chi!”

Trán Tạ Liên hằn vài sợi gân xanh, cảm xúc có chút mất kiểm soát, giận dữ quát: “Câm miệng!!!”

Đám yêu nữ nào sợ Tạ Liên của hiện tại, còn trêu chọc tiểu binh sĩ kia: “Em trai à, ngươi thấy bọn ta nói chí lý không nè? Ha ha ha ha…”

“Hí hí hí… Ngươi đứng đây có thấy khó chịu không?”

Mồ hôi lạnh sớm đã thấm ướt toàn thân, Tạ Liên cáu gắt tột độ, thình lình đưa tay xé toạc áo trước ngực, chỉ mong được mát mẻ một chút. Chợt nghe tiếng vang “loẹt roẹt”, Tạ Liên bỗng kịp phản ứng: Sao tự dưng tay này trào lên chút sức thế? Tuy nguồn sức ấy chỉ xẹt qua rồi biến mất, chẳng mấy chốc đã không còn, nhưng Tạ Liên thử cảm nhận kỹ càng, quả nhiên sau cảm giác tê dại là sức lực đang dần tăng. Dù vậy, lòng Tạ Liên lại chùng xuống.

Sa vào Ôn nhu hương, trước tiên là tê dại, sau đó là nóng nảy. Hiện giờ tê dại đã qua, qua thêm lát nữa sẽ phát rồ phát dại. Tuy rằng y đã thiết lập hai tấm lá chắn trước hang núi, tấm bên trong là nhằm cản mình mất lý trí xông ra, nhưng phát cơn rồi chẳng biết cản được không nữa. Chẳng dễ gì được tỉnh táo giây lát, Tạ Liên nắm bắt thời cơ, ý nghĩ xoay vần trong tích tắc, nhanh chóng suy tính kế sách phù hợp.

Bỗng nhiên, y nghĩ đến một chi tiết: Ôn nhu hương phát tác rất nhanh, có thể nói máu nóng lên não là mất kiểm soát ngay, thế vì sao y lại chống được đến bây giờ? Lẽ nào ngoại trừ định lực của y còn chịu được thì không còn nguyên nhân nào khác?

Nghĩ đến đây, Tạ Liên hít sâu một hơi, khẽ nghiêng đầu, nói với bóng thiếu niên muốn vào nhưng không dám ở trước cửa hang: “Ngươi… vào đây.”

Nghe vậy, dường như binh sĩ thiếu niên muốn lập tức chạy ào đến cạnh y, nhưng sau vài bước, có vẻ nhớ lại khi nãy Tạ Liên giận dữ gào lên “Bất luận nghe được gì cũng không được phép vào”, nó chần chừ không biết rốt cuộc có nên vào không. Bây giờ Tạ Liên sửa lời cũng vì bất đắc dĩ, nói: “Ngươi vào trước rồi tính sau.”

Thiếu niên không đắn đo nữa, xông vào ngay.

Vách hang hẹp dài, trong hang ấm áp ẩm thấp, tối đen như mực, xòe tay không nhìn thấy năm ngón. Dựa vào tiếng thở dốc cố dằn cho thật nhỏ của Tạ Liên, thiếu niên mò mẫm đi tới trước người y. Tạ Liên nói: “Ngươi đặt… đặt kiếm xuống đất đi. Lại gần bên ta, đừng cách quá xa.”

Binh sĩ thiếu niên đáp: “Vâng ạ!” Dứt lời chắp tay giao vũ khí phòng thân duy nhất của mình ra, đặt tại nơi Tạ Liên buông thõng tay là chạm đến. Tạ Liên nói tiếp: “Nhờ ngươi đỡ ta dậy.”

Thiếu niên bèn quỳ một chân bên cạnh Tạ Liên, vươn hai tay đỡ lấy y. Nào ngờ nó vừa chìa tay, thứ mà ngón tay chạm vào không phải là vải vóc, mà là da thịt ấm nóng.

Đôi tay kia rút về ngay tắp lự. Tạ Liên cũng không ngờ lại bị đôi tay nóng hầm hập của thiếu niên làm bỏng, bấy giờ mới sực nhớ, vừa rồi mình nằm dưới đất tâm phiền ý loạn giãy dụa, xé toạc áo trên của mình. Vốn dĩ đàn ông ở trần cũng không có gì, chỉ là đặt trong tình cảnh này thì có hơi xấu hổ. Nhưng chút xấu hổ đó không cần phải nêu rõ, nên làm gì thì làm nấy, rồi cũng qua thôi. Có lẽ thiếu niên nọ cũng hiểu, không đợi Tạ Liên mở miệng, nó đã chìa tay lần nữa, nắm đôi vai trần của Tạ Liên nhanh nhẹn đỡ y dậy, sau đó rút tay ngay. Tạ Liên tựa vào vách hang, sống lưng kề sát đá núi lành lạnh, hít thở đều lại, phát hiện thiếu niên lùi vài bước thì vội vàng kêu lên: “Chờ đã, đừng đi ra!”

Tạ Liên nói gì binh sĩ thiếu niên cũng nghe răm rắp, thế là lập tức đứng yên. Tạ Liên nói tiếp: “Ngươi cắt một sợi tóc của ta xuống đi. Ta cần dùng.”

Thiếu niên đáp lời rồi chìa tay ra, nhưng do đang trong bóng tối nên nhìn không thấy rõ, mái tóc dài của Tạ Liên lại được buộc gọn gàng sau lưng, nó không thể sờ một phát trúng ngay tóc Tạ Liên, nhưng lại sơ ý đụng trúng da thịt ở ngực y, trắng mịn mềm dẻo, phủ một lớp mồ hôi mỏng, vừa chạm là trơn tuột. Tạ Liên vốn đã nhịn đến khó chịu, thiếu niên này còn chạm vào nơi quá khó đỡ, lồng ngực tức khắc như có một dòng điện xẹt qua, cảm giác tê dại lan khắp toàn thân, y bật ra một tiếng rên trầm thấp.

Trong chớp mắt, hai người trong hang đều cứng đờ.

Mà lũ hoa yêu ngoài hang chỉ hận không thể dựng thẳng lỗ tai để nghe ngóng, làm sao bỏ sót được? Chúng cười hô hố hỏi: “Ơ kìa, bên trong đang làm gì đấy!”

“Ngại chết mất thôi.”

“Không dám nghe luôn.”

Cho rằng bọn chúng đang cười nhạo mình nhịn khổ sở quá, Tạ Liên nghiến răng nói: “Các ngươi… !”

Nghe Tạ Liên nổi cáu, binh sĩ thiếu niên cũng vội vã rút tay về, không dám chạm nữa. Dĩ nhiên không phải Tạ Liên nghiến răng với nó, trong mắt y, tiểu binh sĩ này chỉ là con nít mà thôi. Nghĩ rằng chắc là nó sợ mạo phạm mình, Tạ Liên dịu giọng nói: “Đừng hoảng, ngươi tiếp tục đi, đừng để ý đến bọn chúng.”

Thiếu niên khàn giọng đáp: “Vâng.” Nhưng hình như vẫn còn hoảng sợ, mất cả buổi cũng không chạm trúng nơi mình nên chạm, chạm một cái phát hiện chạm sai lại lật đật rút tay về, cuối cùng chỉ đành mò mẫm loạn xạ trên lồng ngực Tạ Liên, mò thẳng một đường lên trên, tê đến nỗi Tạ Liên khổ không nói nên lời, chỉ hận không thể đập mạnh gáy vào vách hang, ngất luôn cho lành. Cuối cùng, thiếu niên sờ trúng hầu kết run run của Tạ Liên, kế đến lần mò ra sau, nắm lấy một sợi tóc của y. Nó chỉ cầm một sợi cực mảnh, cẩn thận nhặt kiếm cắt một cái rồi nói ngay: “Điện hạ, được rồi!”

Lúc này, Tạ Liên lại dậy được chút sức, tay cũng nhấc lên được. Y nói: “Đưa tay cho ta.”

Thiếu niên nâng tay lên. Tạ Liên lấy sợi tóc dài mảnh trong tay nó, thắt lung tung quanh một ngón tay của nó. Thiếu niên sửng sốt cả buổi trời, run giọng hỏi: “Điện hạ, đây là?”

Tạ Liên thở dài: “Mùi thơm của hoa yêu sắp bước vào giai đoạn hai, ta phải mượn dùng kiếm của ngươi, lát nữa có bất kỳ thứ gì muốn tổn thương ngươi, ngươi cứ giơ cánh tay này lên là có thể hộ thân bảo mệnh. Bây giờ mau ra ngoài đi.”

Hồi lâu sau, binh sĩ thiếu niên lùi ra khỏi hang núi. Lũ hoa yêu rối rít hỏi: “Ra rồi hả?”

“Cuối cùng cũng ra rồi.”

“Chặn bọn ta ở bên ngoài, chính ngươi thì vào trong. Bạn nhỏ, ngươi chơi xấu quá nha!”

Cùng lúc đó, Tạ Liên cảm giác được có càng nhiều năng lượng tuôn khắp tứ chi. Y hít sâu một hơi, tay phải cầm thanh kiếm mẻ mà binh sĩ thiếu niên để lại, ổn định tinh thần, giơ kiếm lên, rạch một đường lên cánh tay trái.

Trong nháy mắt, tựa như gạt bỏ màn sương mù trước mặt, năm giác quan thanh tỉnh phần nào.

Quả nhiên là thế!

Tuy cánh tay trái của Tạ Liên máu chảy ồ ạt, nhưng trong lòng lại như túm được một cơ hội sống giữa loạn lạc nhốn nháo.

Mùi thơm của Ôn nhu hương làm người ta thấp thỏm nóng nảy, khơi dậy dục vọng ngủ say dưới đáy lòng người. Ngày trước kiềm chế nghiêm trọng bao nhiêu, sau khi hít mùi thơm ấy sẽ phản phệ dữ dội bấy nhiêu. Điều mà ngày trước Tạ Liên kiềm chế, ngoại trừ “tình dục” thì là “sát dục”. (sát dục = dục vọng chém giết)

“Sát dục” này, không thể nào là giết yêu ma quỷ quái. Bởi vì xưa nay y từng giết rất nhiều yêu ma quỷ quái, nào có chuyện kiềm chế bao giờ. Đối tượng “giết” phải là người hoặc thần, như vậy mới có cảm giác “vi phạm lệnh cấm”. Trước khi vào hang, vì thiết lập trận pháp mà Tạ Liên tự rạch mình một nhát, lúc đó thấy máu nên mới giảm bớt tác dụng của Ôn nhu hương, bởi lẽ sát thương mình cũng là sát thương.

Suy cho cùng, “tình dục” và “sát dục” đều là dục niệm có tính công kích cực mạnh. Thậm chí Tạ Liên từng nghe nói, có người cho rằng hai cái giống nhau về bản chất, vậy thì cứ thế mà làm sẽ tìm được cách thay thế để vượt qua cửa ải gian khó trước mắt.

Xác định điểm này xong, Tạ Liên chẳng hề do dự rạch thêm một nhát lên cánh tay trái, sau mỗi lần rạch lại cảm thấy thần trí thanh tỉnh hơn phần nào. Lòng đang mừng thầm, nhưng chẳng biết có phải yêu khí của Ôn nhu hương tác quái trong người không, ngay khi “sát dục” được thỏa mãn, một luồng cảm giác sung sướng mãnh liệt bất chợt trỗi dậy trong cơ thể Tạ Liên.

Cảm giác sung sướng đê mê ấy cuốn sạch mọi ngóc ngách từ đỉnh đầu đến mũi chân Tạ Liên, dễ dàng đánh tan thành lũy mà vừa rồi y khổ sở chống cự rất lâu mới dựng nên. Chờ khi Tạ Liên ý thức được, y đã khẽ rên ra tiếng.

Nếu không phải trong hang núi chỉ có mỗi mình mình, Tạ Liên hoàn toàn không thể tin được âm thanh này là do mình phát ra. Bị dọa đến run bắn người, y trợn to mắt, nhủ thầm: “Rõ ràng cách này dùng được mà, sao lại như vậy chứ?”

Đến khi nhìn lại thanh kiếm kia, Tạ Liên mới sực nhớ, binh sĩ thiếu niên từng dùng kiếm này chém thân rễ của đóa hoa, còn từng chém yêu nữ hóa thành hình người, lưỡi kiếm sớm đã tiêm nhiễm chất lỏng của Ôn nhu hương. Y dùng kiếm này tự làm mình bị thương hòng xoa dịu dục vọng, nhát thứ nhất rạch bằng hai phần sức, nhát thứ hai phải dùng ba phần sức mới đạt được hiệu quả thư thả tương tự, thế khác nào uống rượu độc giải khát?!

Cũng vì y nôn nóng đến choáng đầu, không thì đã chú ý đến điểm đó từ lâu. Tạ Liên âm thầm mắng mình, việc đã đến nước này, đành phải xé tay áo trái lau thanh kiếm như điên, sau đó xé tay áo phải nhét vào miệng mình, liều mạng cắn chặt, cố gắng kiềm chế.

Giữa môi răng nghiến chặt, tiếng rên khẽ đó bị Tạ Liên ép cho đứt quãng từng hồi. Tiếc rằng hang núi tự dội tiếng vang, tất cả âm thanh nhỏ bé đều bị lặp đi lặp lại phóng to truyền ra ngoài, huống hồ binh sĩ thiếu niên nghe lệnh y nên đã bịt hai mắt lại, chỉ nghe tiếng mà phân biệt, lỗ tai càng nhạy hơn, nào có chuyện không phát hiện điều lạ thường? Nó cũng không kiềm được nữa, run giọng gọi: “Điện hạ?”

Hoàn cảnh túng quẫn thế này, quả thật là nỗi nhục lớn trong đời. Tạ Liên khó mà tưởng tượng mình sẽ ra sao nếu bị người khác bắt gặp, cho dù đang trong hang núi tối đen kịt cũng không tài nào chịu nổi, bèn cất giọng kêu to: “Đừng vào đây!!!”

Tuy nhiên, miệng y còn cắn chặt cục vải, chỉ nghe được mỗi tiếng nức nở rất đỗi đáng thương, binh sĩ thiếu niên nghe vậy thì càng sốt ruột hơn.

 __________________

Hình như hôm bữa tui có rep cmt bảo là không thấy tác giả nói gì vụ thắt sợi chỉ đỏ của Hoa, tui nhầm đó nha =))) Có vẻ là Liên thắt sợi tóc cho em nó rồi em nó nhớ luôn á =))))

Hình minh họa

qt804

Hoa xơ múi được xíu… =)))

qt803qt802qt801qt800

Chương 83

Tagged:

31 thoughts on “Quan trời ban phúc – 82

  1. lotuskt 21/09/2017 at 20:39 Reply

    Tem. lần đầu lấy được tem luôn ấy

    Like

  2. From Me with Blossom 21/09/2017 at 20:49 Reply

    82 chương cũng được húp nuớc thịt hụ hụ

    Like

    • Suzy 22/09/2017 at 11:14 Reply

      đây là mùi nước luộc thịt thôi chế ơi

      Like

  3. vantich 21/09/2017 at 20:50 Reply

    Thảo nào sau này mỗi lần lỡ chạm vào Liên là Hoa nó lại giật bắn người :))

    Liked by 2 people

    • Nana 22/09/2017 at 20:58 Reply

      Tui cảm thấy ko hẳn là vì vụ này :-?

      Like

      • vantich 22/09/2017 at 22:41 Reply

        Chẳng lẽ là sợ tái diễn hiện trường năm xưa: vừa mới được gần hoàng tử Liên đã bị dì ghẻ Mộ Tình đuổi cổ :))

        Like

  4. […] 81 | Chương 82 | Chương 83 | Chương 84 | Chương […]

    Like

  5. Frozenworld53 21/09/2017 at 20:54 Reply

    (๑✧◡✧๑) Đậu, mẩy mẻ hoa yêu kia thấy ăn không được nên đã nổi máu hủ rồi à!

    Liked by 1 person

    • Nana 22/09/2017 at 20:58 Reply

      😂😂😂

      Like

      • Nana 22/09/2017 at 20:59 Reply

        Đàn bướm chưa thấy nói, lần này tui dám chắc!!! Còn nếu chắc bậy nữa thì… thôi 😂

        Liked by 1 person

  6. Suzy 21/09/2017 at 20:57 Reply

    á há tui biết mà tui biết mà :))) lại thêm 1 tín vật nữa rồi :))) hóng lai lịch đàn bướm của Hoa :)))

    Like

  7. yulme 21/09/2017 at 21:26 Reply

    Chương này tui mới thực cảm giác là tác giả nói về Liên, mới thực cảm giác là đang đi sâu khai thác Tiên Lạc thái tử. Liên quả thực là người vô cùng bản lĩnh, nắm rõ bản tính của bản thân, không những thấu hiểu mà còn biết chế ngự những khát vọng của bản thân, khác biệt và quyết đoán xác định đường đi nước bước trong cả lúc nguy nan. Liên đúng là thiên chi kiêu tử 😍😍😍

    Liked by 1 person

    • Nana 22/09/2017 at 21:00 Reply

      Tui thích Liên lắm, thích mấy anh thụ giữ mình trong sạch như Liên nè 😜

      Like

  8. Tịch Tà 21/09/2017 at 21:27 Reply

    Mỗi vật trên người Hoa Hoa lại là một cậu chuyện Xưa. Hú hú.

    Like

    • Nana 22/09/2017 at 21:00 Reply

      Mỗi vật là mỗi điều gợi nhớ về anh ấy…

      Like

  9. Dạ Tuyền 21/09/2017 at 21:55 Reply

    Người khác phải trải qua bao khổ cực, tu bao kiếp nạn mới phi thăng thành thần, dường như làm thần tiên là đích đến cuối cùng trên con đường của họ. Chỉ riêng Liên là ngược lại, thành thần rồi mới chịu đủ đắng cay tủi nhục, trải qua bao thăng trầm trước giờ chưa từng có, ví như những năm tháng tu tập ở Hoàng Cực Quán chỉ là bước khởi động, mà phi thăng là bước tiến đến vạch xuất phát cho con đường tương lai đầy sóng gió của Liên.

    Liked by 2 people

    • Nana 22/09/2017 at 21:01 Reply

      Cũng như quốc sư nói đó, Liên phi thăng sớm quá 🤧

      Like

  10. Mahoangtinh 21/09/2017 at 21:57 Reply

    Coi hết cả phân đoạn mà chỉ muốn gào rú! Cái tình huống gì thế này! Hai người đồng lòng diễn lại cảnh gặp nhau đấy hả! 800 năm trước người này đỡ người kia, người kia sờ soạng ngực người này, chạm hầu kết người này. 800 năm sau đổi vai lại ráo trọi hết rồi!!!

    Lại còn cái cọng dây đỏ nữa chứ!!… Kết tóc se duyên! Hỉ kết lương duyên! Nút thắt tơ hồng! Tình hữu độc chung! <3 <3 <3

    San hô đỏ. Ô đỏ. Loan đao. Nút thắt duyên! Giờ còn vụ bướm nữa thôi đó! Rồi giờ mấy con bướm bạc đáng yêu đó có liên quan tới Liên không? 9/10 dấu ấn Huyết Vũ Thám Hoa kinh điển cho đời cái nào cũng là của Liên cho Hoa hết rồi! Quả là “Sống vì ta đi” chất trong từng hạt gạo mà! Quắn quéo quá chịu hông nổi nữa ôi tim tôi!!! ლ(¯ロ¯ლ)
    .
    Mấy tỷ hoa yêu, tui nghe mấy tỷ hóng hớt chuyện hai đứa con trai hú hí trong góc tối mà tui nghi ngờ mấy tỷ lắm nha… Chuyện tốt chưa tới lượt mình mà mấy tỷ háo hức quá vậy!!! ~(‾▿‾~) |

    Nguyên cả chương toàn cảnh xé áo, lột áo! Hết phanh ngực phơi gió tới vụ xé áo phải, xé áo trái. Xin lỗi Điện hạ, người đoạn tụ chắc rồi! (* ̄▽ ̄)b Lại còn nức nở rồi rên rỉ, bịt miệng kìm nén, xin lỗi lần hai! Tuổi thiếu niên phơi phới chưa hiểu chuyện đời gặp cấp độ R này là sớm quá! O////O
    Không dám tưởng tượng lúc thực sự hai đứa quéo nhau sẽ là cái cảnh nào nữa! Chỉ mới bấy nhiêu “lừa tình” mà tim đập muốn lộn mấy nhịp hà!

    Thế cuối cùng tỷ hoa yêu biến Tạ Liên sao rồi ta???

    P/s: Vậy sau này nút thắt duyên kia là chất liệu gì để thắt nhỉ, còn sợi tóc kia của Liên chắc Hoa cũng phải giữ kỹ lắm chứ … ha?
    ,
    Cám ơn chủ nhà đã dịch!

    Liked by 2 people

    • Nana 22/09/2017 at 21:04 Reply

      Hoa yêu bị mấy anh trai thẳng thủ tiêu rồi 🤣🤣🤣

      Mình cũng hóng cảnh sữa nước giao hoà lắm rồi, mà chắc còn lâu lắm 😂🤧😖

      Đàn bướm hình như chưa có nói 🤔

      Like

  11. Tâm Khiết 21/09/2017 at 22:17 Reply

    theo tình hình này thì, con bướm cũng có vấn đề, mấy cái dây buộc người cũng có vấn đề, mà có khi xương cốt hình nhẫn cũng có vấn đề, tóm lại có khi từ trên xuống dưới của Hoa chỗ nào cũng có vấn đề, hơn nữa còn toàn bộ đều liên qua đến thái tử =)))))
    hóa ra thái tử đã trao tín vật từ tám trăm năm trước rồi =)) kết tóc là ý a se duyên =))))

    Liked by 1 person

    • Nana 22/09/2017 at 21:04 Reply

      Chắc ko sâu xa đến nỗi mấy cái dây buộc người đâu :)))

      Like

  12. 89holic 21/09/2017 at 22:29 Reply

    cô rep cho tui nè, kêu là tới chương hiện tại cũng chưa thấy nhắc gì sợi chỉ đỏ =))))
    ta nói cái gì cũng có nhân quả hết, trời cho Hoa may mắn mới 13 14t đã xơ múi được Liên rồi thì cái giá phải trả là đợi 800 năm để được ăn trọn chớ sao =)))) càng ngày càng thích cái vụ tình tiết tương đồng mà hoán đổi vai trò của tác giả, tinh tế hết sức ~~~

    Liked by 1 person

    • Nana 22/09/2017 at 21:06 Reply

      QT tui đọc ko kỹ lắm nên quên mất chi tiết này 🤧 Tui cũng thích vụ mỗi thứ của em đều liên quan đến anh nè 😝

      Liked by 1 person

  13. Emma Ai 21/09/2017 at 22:33 Reply

    Nếu không phải dân chúng rú ré là chương 9x mới có first kiss dưới nước thì t đã trông đợi chương sau có H … à không, hi vọng quá xa vời rồi, có nước thịt t cũng đã mừng rơn rồi =)))))))

    Mà thôi, cháu Hoa còn bé, chúng ta….cứ từ từ (๑✧◡✧๑)

    Liked by 1 person

    • Tâm Khiết 23/09/2017 at 20:36 Reply

      thật sao, thật sao π_π sắp có first kiss thật sao Q_Q Q_Q tui xúc động sắp khóc luôn nè =)))

      Like

  14. Hắc Linh Tử 21/09/2017 at 22:36 Reply

    Khổ thân Liên. Vật lộn 2 chương rồi vẫn chưa dứt cơn được…

    Like

  15. baobaolong 21/09/2017 at 22:44 Reply

    bao nhiêu tín vật định tình của Hoa Liên dồn vào đêm này hết á hả =]

    Like

  16. ngoclingnhi 21/09/2017 at 23:01 Reply

    Cảm nhận rõ ràng được sự trân trọng mà hoa dành cho liên. Hâm mộ thật đấy mà.

    Liked by 1 person

  17. 君莫鸟 21/09/2017 at 23:21 Reply

    Chương này kít thít quá hí hí =))))
    Túm lại hẳn là thứ gì giờ Hoa Hoa mang theo cũng có liên quan tới chuyện xưa giữa hai người hết huhu (///w///)

    Liked by 1 person

  18. Meomeo 22/09/2017 at 16:14 Reply

    Cảm giác như là mấy món đồ trên người Bông là trường sinh linh giá vậy =))) cứ 1 món là 1 câu chuyện xưa link với người thương í hí hí =)))

    Mà bị thả thính ghê quá :( này cá 100% là chỉ có mùi thịt thôi nước lèo còn chưa được húp hic :((((

    Like

    • Nana 22/09/2017 at 21:07 Reply

      Hoa mới 13-14 tuổi thôi, tuổi này còn lo mau ăn chóng lớn chứ chưa có mần được gì đâu 🤣

      Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: