Category Archives: long huyết tộc

Tộc Long Huyết – 9

Tộc Long Huyết

Tác giả: Thủy Thiên Thừa

Thể loại: hiện đại, tận thế, cường cường, 1×1.

Biên tập: Nana

Beta: Fiery

***

Chương 9

(302)

Thẩm Trường Trạch lại mê man thêm mấy ngày, thể lực mới hồi phục như thường. Thiện Minh vẫn một mực túc trực bên cạnh Thẩm Trường Trạch, nào đút cơm nào tắm rửa, dường như hắn rất hưởng thụ quãng thời gian này, mặc dù động tác hơi thô bạo, mỗi việc tắm thôi mà cũng làm cho mình mẩy Thẩm Trường Trạch chỗ xanh chỗ tím, nhưng hai người đều vui quên trời quên đất. Continue reading

Tộc Long Huyết – 8

Tộc Long Huyết

Tác giả: Thủy Thiên Thừa

Thể loại: hiện đại, tận thế, cường cường, 1×1.

Biên tập: Nana

Beta: Fiery

***

Chương 8

(301)

Al và Thiện Minh về nghỉ ngơi một lát, đợi đến tối, Thẩm Trường Trạch đã hồi phục về nguyên trạng, Đường Đinh Chi triệu tập họ lại, dự định mở cuộc họp.

Thiện Minh ngáp lên ngáp xuống: “Lại họp gì nữa thế.”

“Về nhóm người các cậu chạm mặt hôm nay.” Continue reading

Tộc Long Huyết – 7

Tộc Long Huyết

Tác giả: Thủy Thiên Thừa

Thể loại: hiện đại, tận thế, cường cường, 1×1.

Biên tập: Nana

Beta: Fiery

***

Chương 7

(300)

Thiện Minh thò đầu ra khỏi cửa kính xe: “Anh là đội trưởng phân đội ba của hội Phụng Lam đúng không?”

Đội trưởng đội ba ngậm điếu thuốc, híp mắt nhìn họ: “Các vị tình cờ đi ngang qua chăng.” Continue reading

Tộc Long Huyết – 6

Tộc Long Huyết

Tác giả: Thủy Thiên Thừa

Thể loại: hiện đại, tận thế, cường cường, 1×1.

Biên tập: Nana

Beta: Fiery

***

Chương 6

(299)

Thiện Minh ngủ một giấc tỉnh dậy, mở mí mắt sưng phù ra, uể oải nhìn ngọn đèn chói mắt trên đỉnh đầu. Trần nhà này rất quen thuộc với hắn, hắn biết bây giờ mình đang ở trong một phòng khám. Continue reading

Tộc Long Huyết – 5

Tộc Long Huyết

Tác giả: Thủy Thiên Thừa

Thể loại: hiện đại, tận thế, cường cường, 1×1.

Biên tập: Nana

Beta: Fiery

***

Chương 5

(298)

Thiện Minh chỉ cảm thấy lông tơ dựng ngược, cặp mắt nhỏ màu xanh biếc kia lấp lóe trong bóng đêm, một luồng sát khí nguy hiểm ập thẳng vào mặt. Nắm chặt súng lục, hắn chậm rãi lùi tới cửa. Continue reading

Tộc Long Huyết – 4

Tộc Long Huyết

Tác giả: Thủy Thiên Thừa

Thể loại: hiện đại, tận thế, cường cường, 1×1.

Biên tập: Nana

Beta: Fiery

***

Chương 4

(297)

Đội ngũ mười người lần này do một nửa Long Huyết nhân và một nửa lính đặc chủng người thường ghép thành, mục đích là kiểm tra lực sát thương của Long Huyết nhân và người thường khi đối mặt với động vật biến dị.

Theo như thông tin tình báo nhận được, gần một tuần nay ổ chuột kia đã giết chết hơn 30 người, tốc độ sinh trưởng và sinh sản đều cực nhanh, hình thể lớn nhất đã gần bằng người trưởng thành, trung bình đều cao hơn một mét, tạo thành mối đe dọa rất lớn cho dân cư sống xung quanh. Continue reading

Tộc Long Huyết – 3

Tộc Long Huyết

Tác giả: Thủy Thiên Thừa

Thể loại: hiện đại, tận thế, cường cường, 1×1.

Biên tập: Nana

Beta: Fiery

***

Chương 3

(296)

Tốc độ phát triển và tính chất nghiêm trọng của sự việc vượt xa sức tưởng tượng của tất cả mọi người.

Sự biến dị đột ngột xảy ra này không hề dừng lại như mọi người đã hy vọng, trái lại càng lúc càng nghiêm trọng theo thời gian, ảnh hưởng của loại năng lượng đáng sợ kia từ từ lan rộng khắp toàn quốc, cuối cùng là toàn thế giới. Continue reading

Tộc Long Huyết – 2

Tộc Long Huyết

Tác giả: Thủy Thiên Thừa

Thể loại: hiện đại, tận thế, cường cường, 1×1.

Biên tập: Nana

Beta: Fiery

***

Chương 2

(295)

Còn chưa ra khỏi đường cao tốc, Thiện Minh đã hiểu tại sao giọng điệu của người cũng từng trải qua sóng to gió lớn như Al lại sốt sắng như thế, bởi vì còn chưa vào thành phố, chỉ nhìn tình hình trước mắt hắn là đủ để phán đoán, nội thành chắc chắn đã loạn hết lên rồi.

Lối vào đường cao tốc dẫn đến Bắc kinh bị hơn trăm chiếc xe hơi chặn kín, trạm thu phí hiển nhiên chẳng còn ai trực, cửa kính cũng bị đập vỡ, tiếng còi xe rít đến nỗi da đầu người ta tê dại. Rất nhiều người lớn tiếng la ó, đạp ga tông vào chiếc xe khác, nhưng bất luận cố gắng cỡ nào cũng không thể vượt qua làn xe chồng chất để đến nơi họ muốn đến. Liếc mắt nhìn sang, ngoại trừ xe cộ hỗn loạn thì là dòng người hỗn loạn, ai ai cũng quát tháo ầm ĩ, có người hình như còn định chỉ huy dòng xe lưu thông, nhưng tất cả đều phí công.

Thiện Minh biết tình hình đã phát triển vượt xa sự tưởng tượng của mình, hắn quả quyết bỏ xe lại, đeo hành lý đơn giản trên lưng, đi về phía cửa thu phí. Hắn tiện tay túm lấy một người đàn ông, hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại loạn thế này?”

Thấy cả người Thiện Minh bê bết máu, người đàn ông nọ hốt hoảng nói: “Tôi không biết! Tôi phải về nhà, con tôi đang ở nhà một mình, họ nói nội thành loạn rồi, đâu đâu cũng thấy cướp bóc.”

Thiện Minh buông người đó ra, mặt mày sa sầm đi về phía trước. Hắn vượt qua dòng xe và dòng người chen lấn, băng qua trạm thu phí, xe cộ ra vào thành phố dồn thành một cục, hắn buộc phải đi bộ vào nội thành, trong khi đó rất nhiều người không nỡ bỏ xe lại. Thiện Minh lấy di động ra lần nữa, muốn bảo Al nghĩ cách đến đón mình, nhưng phát hiện di động đã không còn tín hiệu. Hắn bực tức ném di động, ném luôn tất cả những thứ không cần thiết trong balô, bắt đầu chạy với hành trang gọn nhẹ. Từ đây vào nội thành còn hơn ba mươi km, nhưng cũng chỉ ngang ngửa một chuyến chạy đường dài của hắn mà thôi.

Chạy sáu km, Thiện Minh rời khỏi đường cao tốc, quả nhiên đúng như lời người đàn ông kia nói, trong thành phố hết sức hỗn loạn. Hắn đi ngang qua mấy siêu thị và cửa hàng lớn nhỏ, tất cả đều bị cướp sạch không còn chút gì, có người còn đang khuân đồ lên xe, lại còn lớn giọng la lối phải đến siêu thị tiếp theo mua đồ. Người trên đường đi lại hối ha hối hả, chẳng còn tuần tự gì nữa, thành phố Bắc Kinh vẫn luôn nhộn nhịp giờ đây quạnh quẽ tiêu điều, người trong thành phố cứ như bốc hơi biến mất.

Mặc dù Thiện Minh không muốn suy đoán vô căn cứ, nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, kết hợp với lời đồn về năm 2012 đã xôn xao mấy năm nay, bất cứ ai cũng sẽ nghĩ đến hai chữ: Tận thế. Bắt đầu từ trận động đất ở Thanh Hải hôm qua đến giờ chỉ mới qua một ngày, thế mà khủng hoảng đã lan ra khắp cả nước như bệnh dịch, người sống ở vùng núi hẻo lánh như hắn có lẽ vẫn chưa nhận rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc, nhưng người dân trong thành phố đã bắt đầu điên cuồng tranh nhau mua thức ăn. Tuy Thiện Minh không sợ hãi đến thế, nhưng hắn cũng thấy bất an giống như những người đang trải qua cục diện hỗn loạn này, là nỗi bất an to tát nảy sinh khi thế giới mình đang sinh sống bị lật đổ toàn diện.

Hắn tìm đại một chiếc xe hơi trong thành phố, nổ máy chạy về hướng viện khoa học.

Không mất bao lâu, hắn đã tới viện khoa học. Viện khoa học trông cũng chẳng mấy bình yên, người ra vào nhiều hơn bình thường gấp mấy lần. Thiện Minh đến phòng bảo vệ, nhờ họ giúp mình liên lạc với Đường Đinh Chi, không lâu sau, hắn được cho phép vào.

***

Hắn từng đến đây với Thẩm Trường Trạch không ít lần. Khác với phòng thí nghiệm bí ẩn dưới lòng đất, đây là nơi làm việc quang minh chính đại của Đường Đinh Chi, rất nhiều thí nghiệm không có tính cơ mật quá cao đều được hoàn thành ở nơi này.

Hắn nhanh chóng tìm được Al và Đường Đinh Chi.

Thấy hắn, Al vội chạy tới: “Thiện? Chú không sao chứ, sao trên người chú nhiều máu vậy?”

“Dọc đường tôi đụng phải con chó, thấy tôi liền tấn công, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, bên ngoài loạn cào cào cả rồi.”

Đường Đinh Chi bước qua, trên gương mặt tái nhợt chẳng có biểu cảm gì, chỉ nói một cách máy móc: “Đã phái quân đội đi duy trì trật tự rồi, nhưng mà hiệu quả không lớn, suy cho cùng thì người họ đối mặt cũng là dân thường, bây giờ lời đồn nổi lên khắp nơi, chúng tôi cũng rất đau đầu.”

Thiện Minh nhíu mày nói: “Rốt cuộc sao thế này?” Hắn hạ giọng: “Trường Trạch nói với tôi, có thể động đất liên quan đến đội thám hiểm?”

Đường Đinh Chi nghiêng đầu: “Đi theo tôi.”

Ba người vào phòng họp đóng kín, Đường Đinh Chi uể oải thở dài: “Nể mặt Thẩm Trường Trạch, tôi chỉ có hai phút giải thích cho cậu.”

Thiện Minh bực dọc nói: “Mẹ nó anh lãng phí bốn giây rồi đấy, nói mau đi.”

“Sự hỗn loạn bây giờ có liên quan đến động đất. Động đất đã khuếch tán một loại năng lượng mà chúng tôi không biết, năng lượng này cực mạnh, nó chính là nguyên nhân đoàn thám hiểm đến Thanh Hải khảo sát. Ban đầu chúng tôi cứ tưởng phát hiện được nguồn năng lượng kiểu mới, nhưng bây giờ xem ra hiển nhiên không phải vậy. Sau động đất, chúng tôi đã mất liên lạc với đội thám hiểm, từ những thông tin thu được trước mắt, nguồn năng lượng này có thể làm cho động thực vật tiến hóa, chẳng hạn như vi khuẩn tăng nhanh tốc độ sinh sản, thức ăn biến chất, thực vật sinh trưởng nhanh chóng, hình thể của động vật biến lớn, có tính công kích, tóm lại đây là nguồn năng lượng khiến cho cơ thể sinh vật tiến hóa. Mà loại tiến hóa này, nếu như không thể ngăn chặn, một tuần sau thành phố Bắc Kinh sẽ có người chết hàng loạt.”

“Tiến hóa…” Thiện Minh cảm thấy tay chân lạnh toát: “Vậy người thì sao? Người có tiến hóa không?”

“Có, đã có người xuất hiện biến dị thân thể, chỉ là số lượng rất ít.”

Al cào cào mái tóc vàng: “Điên hết rồi, tất cả điên hết rồi.”

“Trường Trạch thì sao? Nó còn ở Thái Nguyên, tôi không gọi cho nó được.”

“Chịu ảnh hưởng của nguồn năng lượng kia, hôm qua mọi thiết bị truyền tin ở khu vực gần Thanh Hải đều bị tê liệt, hôm nay đã lan đến gần Bắc Kinh, cậu không liên lạc được là chuyện bình thường. Chúng tôi đã phái trực thăng đến đó tiếp ứng rồi, chắc sẽ quay về nhanh thôi.”

Thiện Minh thở phào nhẹ nhõm: “Vậy bên anh có cách nào để ngăn chặn loại… tiến hóa này không?”

Đường Đinh Chi nói chắc như đinh đóng cột: “Hoàn toàn không.”

Thiện Minh trầm giọng nói: “Đây có phải cái gọi là ngày diệt vong của thế giới không?”

Đường Đinh Chi đẩy mắt kính, đôi mắt đen bóng ánh lên chút ảm đạm: “Có phải là ngày diệt vong của thế giới hay không thì tôi không chắc, nhưng nhất định là ngày diệt vong của nhân loại.”

Thiện Minh vừa nhai bánh bích quy vừa uống cà phê, sắc mặt âm trầm nhìn nhân viên công tác đi tới đi lui trong đại sảnh viện khoa học, trên mặt người nào cũng mang một biểu cảm khó mà hình dung, Thiện Minh không biết sắc mặt của mình có giống họ hay không, chỉ là bây giờ hắn không lo nghĩ về tận thế, mà đang lo lắng con trai mình có thể bình an trở về không.

Al khoanh tay ôm ngực, cặp chân dài bắt chéo gác lên bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ. Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, mái tóc vàng óng của hắn trông vẫn chói lòa như thế, ngũ quan sâu sắc như điêu khắc được dát một lớp sáng vàng, mang theo sự dịu dàng hiếm khi xuất hiện. Mặt trời hôm nay chẳng khác gì trước kia, nhưng hành tinh mang ơn thái dương này đang bùng nổ một kiếp nạn trước nay chưa từng có.

Hai người cứ lặng thinh như vậy hồi lâu, trong phòng họp chỉ có tiếng Thiện Minh nhai bánh quy rôm rốp.

Al quay đầu sang: “Thiện.”

“Hử?”

“Anh không hề thấy bất ngờ.”

“Cái gì?”

“Từ khi biết trên thế giới này có loại sinh vật như Long Huyết nhân tồn tại, thậm chí sau khi bản thân biến thành Long Huyết nhân, anh đã biết chúng ta mới chỉ hiểu được quá ít về thế giới mà mình đang sống. Vậy nên bất luận hành tinh này có xảy ra chuyện ly kỳ cỡ nào, anh chỉ cảm thấy có lẽ vốn là như thế, chỉ tại chúng ta không phát hiện, hoặc chưa đến lúc mà thôi.”

Thiện Minh cười nói: “Mẹ nó anh giả vờ thâm sâu gì vậy, tận với chả không tận, tôi chẳng thèm quan tâm. Mười mấy năm qua ở Du Chuẩn, chúng ta đã trải qua khối việc còn nguy hiểm hơn cái tận thế chó má này, vì vậy bất luận thế nào, chúng ta cũng sẽ là những người chết sau cùng.”

Al cười nói: “Dĩ nhiên rồi.” Hắn híp mắt, lộ ra một tia khát máu: “Thật ra anh thấy hơi tò mò, rốt cuộc thế giới này sẽ biến thành dạng gì.”

Trợ lý của Đường Đinh Chi đột nhiên đẩy cửa phòng họp: “Thiếu tá Thẩm về rồi.”

Thiện Minh lập tức đứng lên, sải bước ra ngoài.

***

Ngay hướng cổng chính, bảy tám người đàn ông mặc trang phục rằn ri rừng rậm dũng mãnh bước vào, thuốc màu trên mặt còn chưa lau sạch, sắc mặt ai nấy cũng trông thật nôn nóng. Thiện Minh vừa liếc mắt đã trông thấy vị sĩ quan trẻ tuổi cao to anh tuấn đi đầu hàng, đó chính là con trai mà hắn nhặt được.

Khi Thẩm Trường Trạch bước về phía hắn, không biết tại sao, khoảnh khắc đó, Thiện Minh lại nhìn thấy dáng vẻ của Thẩm Trường Trạch hồi năm tuổi bị mình nhặt được, thân thể nhỏ yếu gầy gò, mặt mũi lấm lem nước mắt, tập tễnh đi theo sau hắn, miệng cứ kêu “muốn mẹ”. Đôi tay đôi chân từng nhỏ bé ngắn ngủn thấm thoát đã trở thành tứ chi thon dài cường tráng, nét nũng nịu nhõng nhẽo một thời cũng bay mất sạch, toàn thân chỉ còn lại sự cương nghị và dũng mãnh của một người đàn ông, một người chiến sĩ, một người quân nhân. Bắt đầu từ ngày nhặt được đứa bé đó, dòng máu khủng bố chôn giấu trong cơ thể nhỏ bé của nó đã hoàn toàn thay đổi vận mệnh của hắn và vô số người. Al nói rất đúng, bất luận thế giới này có biến đổi kỳ lạ thế nào cũng không đáng bất ngờ, bởi vì hành tinh cổ xưa này vốn đã ẩn chứa quá nhiều bí mật.

“Ba.” Thẩm Trường Trạch bước nhanh đến trước mặt Thiện Minh, kéo tay hắn, nhíu mày nói: “Sao cả người ba dính đầy máu vậy?”

“Dọc đường đụng phải chó hoang, không phải của ba mày.” Thiện Minh nhìn hắn và các đồng đội: “Nhiệm vụ của mọi người kết thúc rồi à?”

Thẩm Trường Trạch lắc đầu: “Không tiến hành được nữa.”

“Tình hình ở Thái Nguyên nghiêm trọng lắm sao?”

“Càng gần Thanh Hải thì càng nghiêm trọng.”

Đường Đinh Chi bước qua: “Các cậu trở về đúng lúc lắm, nếu muộn thêm hai tiếng, máy bay cũng hết cất cánh nổi.”

“Đại tá, bên phía Thanh Hải thế nào rồi? Tôi nghe nói tổ đặc chiến số chín phụ trách nhiệm vụ đảm bảo an toàn.”

Đường Đinh Chi lắc đầu: “Đã hoàn toàn mất liên lạc, động đất cộng thêm nguồn năng lượng khổng lồ được giải phóng, đội thám hiểm và tổ số chín, hơn 90% đã bị diệt hết toàn quân. Hiện tại hệ thống thông tin ở Thanh Hải đã rơi vào trạng thái tê liệt toàn diện, chúng tôi đã tổ chức cứu viện, nhưng tình hình cụ thể ở đó thế nào rất khó nói.”

Al thở dài: “Người của tổ số chín toàn là nhân vật lợi hại, thật đáng tiếc.”

Thiện Minh biết, Al từng chấp hành nhiệm vụ với lực lượng bộ đội đặc chủng ngầm đẳng cấp trong truyền thuyết — Tổ đặc chiến số chín, những người đó đều được chọn ra từ trăm ngàn hùng binh, hồ sơ được bảo mật tối cao, nhiệm vụ chấp hành toàn là tuyệt mật. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về, Al khen ngợi nhóm họ không dứt miệng dù hắn rất ít khi khen ai, trong mắt lính đánh thuê quốc tế đầu bảng tự cao tự đại này, đồng đội hay kẻ địch đáng để vào mắt cực kỳ ít.

Thẩm Trường Trạch gật đầu: “Theo tình trạng ở Thái Nguyên mà con thấy, chuyện xảy ra ở Thanh Hải có lẽ không còn là thứ mà sức người có thể chống chọi, họ quả thật lành ít dữ nhiều.”

Thiện Minh nói: “Mấy đứa có bị thứ gì tấn công không?”

Hoàng Oanh thốt lên: “Sao không có được chứ, mẹ kiếp, một con mèo mà qua đêm thôi đã lớn như con nghé, thấy cái gì cắn cái đó, bị tôi bắn một súng chết tươi.”

Ô Nha vội vàng nói: “Tôi phải lập tức về nhà một chuyến, tôi đi xin nghỉ đây.”

Thẩm Trường Trạch nói: “Đi mau đi, ai muốn về nhà thì chuẩn bị đơn đi.” Nói xong mệt mỏi thở dài một hơi.

Thiện Minh nói: “Vào đây ngồi một lát đi.”

Hai người vào phòng họp, Thẩm Trường Trạch ngồi phịch xuống ghế, nhắm nghiền hai mắt.

Thiện Minh châm một điếu thuốc: “Robot Đường nói, đây là ngày diệt vong của nhân loại.”

Thẩm Trường Trạch gật đầu: “Gần như là vậy.”

“Nói chứ bây giờ ba mày vẫn chưa có cảm giác chân thật, hôm qua mới động đất, hôm nay đã nói tận thế đến rồi, dám chắc không ai phản ứng kịp. Có điều thức ăn thối rữa nghiêm trọng như vậy, chưa đầy ba ngày tất cả mọi người sẽ tỉnh táo lại, mày có dự định gì không?”

“Phục tùng mệnh lệnh thôi, tựa vào cây to được hưởng mát, ở đây ít nhất không cần phải đau đầu về chuyện thức ăn.”

Thiện Minh gật đầu nói: “Đúng thế, để xem sự việc có thể phát triển đến mức độ nào.”

Thẩm Trường Trạch nhích lại gần: “Ba, thay quần áo đi, con nhìn khó chịu quá.” Hôm qua hắn lo lắng cả ngày, thấy Thiện Minh mạnh khỏe không thương tổn, trái tim treo lơ lửng mới hạ xuống. Trên thế giới này, hắn có thể không bận tâm đến bất kỳ ai, duy chỉ có người trước mắt là ràng buộc hơi thở, sống chết của hắn.

Thiện Minh cười nhạo: “Cuộc sống ở Hoàng thành làm mày ngu người rồi hả, một tí máu có gì mà khó chịu.”

Thẩm Trường Trạch nắm tay Thiện Minh, nghiêm túc nhìn vào mắt hắn: “Con có dự cảm không tốt, con cảm thấy chúng ta sẽ phải đối mặt với nguy cơ rất lớn, thế mà con vừa về thì thấy ba bê bết máu, ba nói xem tâm trạng của con thế nào.”

Thiện Minh nói: “Được rồi, thay ngay đây.”

Thẩm Trường Trạch cúi người hôn lên môi Thiện Minh.

Thiện Minh nhẹ giọng nói: “Sao môi lại khô vậy, hửm?”

Trong mắt ngập đầy dục vọng sâu nặng, Thẩm Trường Trạch khàn giọng nói: “Chờ ba liếm ướt chăng?”

Thiện Minh cười, dùng sức lấp kín môi đối phương.

_______________________

 Chương 3

Tộc Long Huyết – 1

 Tộc Long Huyết

Tác giả: Thủy Thiên Thừa

Thể loại: hiện đại, tận thế, cường cường, 1×1.

Biên tập: Nana

Beta: Fiery

***

Chương 1

(294)

“126, 127, 128…” Thiện Minh đang mồ hôi đầm đìa hít đất, áo ba lỗ bó sát màu đen bọc lấy ngực bụng săn chắc khỏe đẹp và cơ lưng rắn rỏi của hắn, bên dưới chỉ mặc mỗi cái quần lót, bảo bối gồ lên giữa hai chân gần như áp sát vào mặt đất theo mỗi lần hắn hạ người xuống, cơ thể của hắn tựa như một đường thẳng thuôn mảnh, từ đầu đến chân, thẳng tắp một đường, tràn đầy năng lượng và mỹ cảm.

Đột nhiên, nền nhà dưới chân rung động, cái giá đặt một hàng tạ tay lung lay phát ra tiếng ken két. Thiện Minh thoáng cái bật dậy khỏi mặt đất.

Động đất?!

Hắn vội vàng mở cửa ban công, chân trần bước ra ngoài. Rung chấn khá nhẹ, mặc dù là động đất nhưng rõ ràng tâm địa chấn cách họ rất xa, hắn cũng không để ý lắm, định uống hớp nước rồi tiếp tục rèn luyện.

Không lâu sau, điện thoại reo lên, hắn túm khăn lông ném lên đầu, vừa lau mồ hôi vừa cầm điện thoại lên: “A lô?”

“Ba, Bắc Kinh vừa có động đất ạ?” Trong điện thoại truyền đến giọng nói của Thẩm Trường Trạch.

“Ờ, biên độ nhỏ thôi, động đất ở đâu thế?”

“Thanh Hải.”

“Mày đang ở Thái Nguyên hả, chỗ đó chấn động có nghiêm trọng không?”

“Cũng không đến nỗi, xong việc con sẽ quay về Bắc Kinh, ba nhớ cẩn thận một chút.”

“Có gì phải cẩn thận, Thanh Hải cách ba mày xa lắm.”

Thẩm Trường Trạch trầm giọng nói: “Trận động đất này không đơn giản vậy đâu, ba còn nhớ chuyện mà lần trước đại tá Đường nhắc đến không?”

Thiện Minh chợt nhớ Đường Đinh Chi từng nói với họ, gần đây viện khoa học phái một đoàn thám hiểm đến Thanh Hải khảo sát, liên quan gì đó đến nguồn năng lượng khổng lồ mới tra được. Lúc đó hắn không để ý, giờ nhớ lại mới thấy thời gian rất trùng khớp, hắn nhíu mày nói: “Lẽ nào có liên quan đến đoàn thám hiểm kia?”

“Trong điện thoại không tiện nói.”

“Ờ, vậy chờ mày về.”

“Ba à.”

“Gì nữa?”

Giọng Thẩm Trường Trạch vừa khàn vừa dịu dàng: “Con nhớ ba lắm.”

Thiện Minh cười nói: “Thằng quỷ, mới đi được mấy ngày chứ, mau về đi.”

“Con sẽ cố gắng.”

Sau khi cúp điện thoại, Thiện Minh không còn tâm trạng rèn luyện nữa, bèn đi tắm một cái, lấy vài thứ trong tủ lạnh ra hâm nóng ăn.

Hiện giờ hắn và Thẩm Trường Trạch đang sống trong căn biệt thự ở ngoại ô Bắc Kinh, bình thường hai người không ra khỏi cửa, chỉ khi ai có nhiệm vụ mới ra ngoài. Nhiệm vụ của Thẩm Trường Trạch hiển nhiên đều liên quan mật thiết đến chính phủ và quân đội, nhiệm vụ của hắn thì đa phần không thể để lộ dưới ánh sáng, có điều chỉ cần hắn không làm loạn trên lãnh thổ Trung Quốc, trước giờ quân đội đều mắt nhắm mắt mở, cho nên cuộc sống bây giờ của hắn rất thoải mái.

Đối với chuyện động đất, Thiện Minh vẫn không mấy để tâm, ăn cơm xong bèn chơi game một lát rồi đi ngủ.

***

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thiện Minh đi lấy sữa chua và bánh mì trong tủ, kết quả vừa tháo bao đựng bánh mì ra thì phát hiện bên trong đã mọc mốc. Thiện Minh cau mày bóp bánh mì, tiện tay vứt vào thùng rác, nào ngờ khi hắn mở sữa chua, mùi chua lòm lại bốc lên.

Kỳ lạ thật, những thứ này mới vừa mua hôm qua, còn chưa mở ra nữa, ở nhiệt độ bình thường có để ba bốn ngày cũng sẽ không biến chất, sao mới qua một đêm đã hỏng rồi? Hắn mở ngăn tủ, nhìn thức ăn chín dự trữ hay mì ăn liền gì đó, kinh ngạc phát hiện tất cả đều đã biến chất. Hắn lại mở tủ lạnh ra, thấy những thứ trong tủ lạnh chưa hỏng, nhưng bên trong đã thoang thoảng mùi lên men quá độ.

Thiện Minh thật sự không tài nào hiểu nổi. Rất nhiều thứ có thể cất trữ mấy tháng dưới nhiệt độ bình thường, sao nói hỏng là hỏng được? Hắn cũng chẳng còn tâm trạng ăn sáng nữa, mở máy tính định xem tin tức về trận động đất tối qua.

Quả nhiên, trên mạng đâu đâu cũng là tin tức về trận động đất 8.3 độ Richter xảy ra tại Golmud Thanh Hải hôm qua, may là nơi đó ít người, thương vong không nhiều lắm. Hắn lướt qua thật nhanh, nội dung cơ bản đều na ná như nhau, lúc hắn đang định tắt web, đột nhiên bị vài tiêu đề trong mớ tin tức lộn xộn về động đất thu hút sự chú ý.

“Đồ ăn nhà tôi không để tủ lạnh qua một đêm đã biến chất toàn bộ.”

“Dây thường xuân mọc ngoài bờ tường nhà tôi qua một đêm đã phủ quá nửa tầng lầu!”

Thiện Minh mở bài viết nọ, phát hiện trong bài đăng của người nói thức ăn nhà mình bị biến chất, có hàng loạt người trả lời nội dung tương tự, hơn nữa còn đến từ rất nhiều tỉnh trên cả nước. Lòng Thiện Minh chùng xuống, hắn có dự cảm không lành, mà sự khủng hoảng này đang lan tràn trên mạng hệt như virus, chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, trên mạng nổi đầy tin đồn, suy đoán gì cũng có.

Hắn muốn gọi điện thoại cho Thẩm Trường Trạch, nhưng lại gọi không thông, thế là hắn lại gọi cho Al. Sau khi nhận điện thoại, giọng điệu của Al hơi sốt sắng: “Thiện, chỗ chú xảy ra chuyện rồi à?”

Thiện Minh bình tĩnh hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

“Thức ăn hỏng hết rồi sao?”

“Trong tủ lạnh vẫn chưa hỏng.”

“Hôm nay chú có ra ngoài không?”

“Không.”

“Bây giờ chú lái xe đến viện khoa học đi, mang theo hành lý luôn, chỗ chú chưa chắc an toàn đâu.”

Thiện Minh cau mày: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

“Đến rồi nói sau, nhớ mang theo vũ khí, dọc đường phải cẩn thận.” Nói xong, Al cúp điện thoại.

Thiện Minh cầm ống nghe, không hiểu gì sất. Sao hôm nay chuyện nào cũng bí ẩn thế nhỉ, khiến cho nghi vấn trong lòng hắn càng chất chồng. Hắn suy nghĩ một lát, quyết định đến viện khoa học xem thử rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

***

Thật ra không cần Al dặn, xưa nay hắn luôn mang theo súng và dao bên người. Hắn thay quần áo, cầm chìa khóa ra khỏi cửa.

Do sống ở vùng ngoại ô, muốn vào nội thành phải băng qua một con đường núi dài ngoằng, Thiện Minh vừa lái xe vừa gọi điện thoại cho Thẩm Trường Trạch lần nữa, thế nhưng đầu bên kia vẫn không bắt máy. Hắn hơi buồn bực, cảm thấy sự việc rắc rối hơn tưởng tượng nhiều, nhưng hắn lại hoàn toàn mù mờ, chẳng biết đã xảy ra chuyện gì.

Sau khi xuống khỏi đường núi, xe chạy vào đường cao tốc. Mọi khi đường cao tốc vào Bắc Kinh luôn rất đông xe, thế mà hôm nay xe cộ trên đường lại ít đến lạ, thông thoáng suốt một đường. Thiện Minh đạp mạnh chân ga, kim chỉ tốc độ đã chỉ sang 130 dặm.

Đột nhiên, một cái bóng đen thình lình nhảy ra trước mũi xe, bóng đen đó nhanh như điện, Thiện Minh miễn cưỡng nhìn ra nó là một động vật lông lá. Hắn kịp thời kiềm chế phản ứng bản năng muốn tránh né, hắn biết nếu bây giờ mình xoay vô lăng chẳng khác nào tự tìm đường chết, xe sẽ lập tức trượt ra ngoài, hắn chỉ có thể dùng sức đạp thắng xe, tông vào bóng đen nọ.

Va rầm một tiếng, bóng đen bị hắn tông bay ra xa, cùng lúc đó chiếc xe cũng bắt đầu trượt theo. Thiện Minh siết chặt vô lăng, khống chế đầu xe, lốp xe ma sát với mặt đường xi măng phát ra tiếng hãm phanh chói tai.

Sau khi dừng xe, Thiện Minh thở hổn hển, tức giận mắng: “Súc sinh muốn chết này.” Làm thế nào hắn cũng không ngờ được trên đường cao tốc lại có động vật đột nhiên lao ra, thông thường động vật đâu có ngu đến mức đó, thấy xe chạy tốc độ cao mà còn ráng nhào ra. May là kinh nghiệm lái xe lúc gặp nguy của hắn rất phong phú, chứ nếu đổi thành tài xế khác, phản ứng bản năng chính là đánh tay lái, nếu đột ngột chuyển hướng ở tốc độ 130 dặm, xe sẽ bay ra ngoài như món đồ chơi. Con súc sinh này tự tìm chết thì thôi đi, còn suýt hại hắn bị lật xe nữa.

Sau khi ngừng xe tại điểm dừng xe khẩn cấp, Thiện Minh lấy ra một cái nón lưu lượng từ cốp xe, định bụng đặt ở phía sau con vật kia để cảnh báo cho những xe sau. Đặt nón lưu lượng xong, nhìn thứ nằm trong vũng máu cách đó hơn hai, ba chục mét, hắn quyết định qua xem thử.

lh1

[1] Điểm dừng xe khẩn cấp: Bình thường xe chạy trên đường cao tốc không được phép dừng xe trừ các trường hợp đánh xe vào điểm nghỉ – phần đường phình ra tay phải được gắn biển như sau.

Đi tới nơi, hắn mới phát hiện đó là một con chó chăn cừu Đức có hình thể khá lớn, chó chăn cừu Đức không phải loại chó cỡ lớn, nhưng con chó này lại có hình thể của chó Great Dane, hắn thấy nó vẫn đang thở hổn hển.

Giant George

[2] Chó Great Dane

Vậy mà vẫn chưa chết?

Thiện Minh đang do dự có nên tiện đường mang nó về viện khoa học hay không, ai ngờ con chó máu me đầm đìa kia đột nhiên mở mắt ra, thình lình bật dậy khỏi mặt đất như được cải tử hồi sinh, bổ nhào về phía hắn. Thiện Minh thật sự không ngờ con chó trông như sắp chết này vẫn còn sức bật lớn như thế, bấy giờ lấy vũ khí đã không kịp, hắn chỉ có thể tung một cú đá, nhắm vào cái miệng đang há to của con chó. Hắn có thói quen mang giày bộ đội lục chiến, đế giày rất cứng, đạp thẳng vào miệng con chó. Con chó đó vẫn chưa từ bỏ ý định, móng vuốt sắc bén duỗi về phía hắn, lúc này Thiện Minh đã rút dao găm ra, rạch thủng cổ nó.

lh3

[3] Giày bộ đội lục chiến

Một dòng máu nóng phun ra từ động mạch chủ của con chó, bắn tung tóe lên người Thiện Minh, cơ thể con chó từ từ nhũn xuống, lần này chết thật rồi.

Thiện Minh thở hổn hển, cơn giận bùng lên, đang lái xe yên lành mà cũng đụng phải chuyện nguy hiểm thế này, mình đúng là xúi quẩy. Chưa đợi Thiện Minh thả lỏng, hắn bỗng cảm thấy lông tơ dựng hết cả lên, da đầu tê rần như bị kim châm, cảm giác nhận biết nguy hiểm là bản năng đã hình thành sau vô số lần hắn sống mái trên chiến trường. Hắn quay phắt đầu lại, trong khu rừng nhỏ dưới đường cao tốc có ba con chó chăn cừu Đức hình thể khổng lồ đang chạy về phía hắn, con nào con nấy cũng to khỏe, chẳng thua gì sói con.

Thiện Minh chửi thầm một tiếng, xoay người chạy lên xe, vừa chạy vừa móc súng ra. Khi hắn sắp với tới nắm cửa, một con chó đã phóng lên nóc xe từ đầu bên kia, há cái miệng to như chậu máu từ trên cao táp xuống mặt hắn. Thiện Minh bắn một phát thủng xương sọ của nó, nhanh chóng mở cửa xe, trốn vào bên trong. Hai con chó còn lại tông mạnh vào cửa xe và cửa sổ, cánh cửa vững chắc của chiếc Land Rover bị húc đến lõm cả vào, thậm chí lớp kính thủy tinh công nghiệp cũng xuất hiện vết nứt.

Thiện Minh vội vã nổ máy, đạp chân ga lao đi, hai con chó chưa chịu nản chí, đuổi theo ít nhất một km mới hậm hực ngừng lại. Nhìn con súc sinh hung hãn qua kính chiếu hậu, nghi vấn trong lòng Thiện Minh càng lúc càng nhiều.

Nếu đụng phải chó ngao Tây Tạng, Thiện Minh cũng không thấy kỳ lạ, nhưng loại chó được huấn luyện kỹ lưỡng như chó chăn cừu Đức sao lại vô duyên vô cớ tấn công người? Chưa kể sức tấn công này vượt xa chủng loại của chúng.

lh4

[4] Chó ngao Tây Tạng

Hắn nhớ trong điện thoại Al dặn mình phải cẩn thận… tại Bắc Kinh chính trị ổn định và an ninh tốt đẹp như bây giờ, tại sao Al lại dặn hắn phải cẩn thận? Có gì phải cẩn thận? E rằng bên Bắc Kinh đã xảy ra chuyện lớn, chỉ là trong điện thoại Thẩm Trường Trạch và Al không thể nói rõ với hắn, hắn nhất định phải đến viện khoa học.

Nhớ đến việc không thể gọi được cho Thẩm Trường Trạch, Thiện Minh đấm mạnh vào vô lăng.

Thức ăn nhanh chóng biến chất, đường cao tốc gần như không một bóng người, những con chó đột nhiên trở nên hung hãn và hình thể to bất thường, Thẩm Trường Trạch và Al muốn nói lại thôi… mọi thứ khiến cho Thiện Minh nhận ra rằng, tình hình đang diễn ra bây giờ có khi còn phức tạp hơn tất cả nhiệm vụ mà mình từng trải qua.

____________________________

Thủy Thiên Thừa: Phiên ngoại dài này đại khái kể lại vài chuyện quan trọng mà họ đã trải qua từ khi tận thế đến nay, quan trọng là phần về Hải Long, mong rằng không cần viết quá dài… Hơn một năm rồi mới lại viết về ba Thiện và bé Long, tôi thấy vui lắm!!!!

Lảm nhảm: chương 1 đăng vậy thôi chứ chương 2 không biết chừng nào đăng =)))) Mọi người qua ủng hộ Kỷ Cambri trở lại của bạn Fiery nha >v<~ 

Chương 2

Thông báo nhỏ

Thông báo với mọi người về phần ngoại truyện Long Huyết tộc, Fiery nói sẽ beta giúp mình (≧∇≦) về phần xưng hô thì sẽ không “ta-mi” lẫn “ta-con” mà là “bố-mày” để đồng nhất với bản edit của Fiery nhé ( ´ ▽ ` )ノ Lúc đầu mình tưởng bạn ấy cũng dùng “ta-mi” mà bạn ấy nói sửa lại rồi =)) 

Thông báo nhỏ số 2 là mình đang muốn tuyển 1 editor. Chỉ tuyển ai có kinh nghiệm từng edit hoặc biết edit thôi nha vì mình không có thời gian hướng dẫn từ đầu… Yêu cầu chỉ đơn giản là biết tra từ tốt, edit không lậm QT, câu cú mượt mà tí. Nói chung là ai có hứng thú inbox cho page ADC hoặc email amdacung77@gmail.com, mình sẽ gửi test cho làm thử. Bởi vì mình vẫn làm được bình thường, tuyển thêm 1 người chắc để giúp mình rảnh tay hơn tí thôi chứ cũng không nhất thiết phải tuyển cho bằng được, nên là sẽ tuyển cho tới khi nào tìm được người hợp ý, nếu như không tìm được thì cũng không sao, vẫn tự chiến một mình được ( ´ ▽ ` )ノ

Thông báo hết.

%d bloggers like this: