XVCNQĐ-Chương 10 [1-2]

Chương 10: Giai đoạn cuối cùng [1]

Chiều hôm đó tiết ra một lần, lại làm”Thể lực sống” , kết quả chính là nằm phịch ở trên nệm ngủ mê man,  cơm tối cũng bị ta trong lúc vô tình ngủ đi bỏ qua, lúc nửa đêm thức dậy bụng đều bằng phẳng, thật may là Lạc Ly có lưu lại đồ ăn cho ta, coi như hắn đủ tỉ mỉ.

Sau đó mấy ngày, Lạc Ly đều nói muốn tiến hành trắc nghiệm giai đoạn cuối cùng, lúc này ta là chết sống cũng không chịu hợp tác, bất kể Lạc Ly là thuần túy muốn giúp ta trị liệu hảo, muốn mượn cớ sỗ sàng cũng được, nhớ đến cái kích thước to bất thường kia đáy lòng ta liền phát lạnh, làm cho Lạc Ly nói thế nào, ta chính là một mực không muốn, Lạc Ly ép ta, ta liền bày vẻ mặt mắt đẫm lệ lưng tròng, làm cho Lạc Ly cũng không tiện đối với ta dùng sức mạnh.

Kết quả chính là mấy ngày nay cái loại khảo nghiệm giai đoạn thứ ba lại tới mấy lần, mỹ kỳ danh là để cho ta có”Thói quen” , lòng ta nghĩ giai đoạn cuối cùng không  để cho hắn ăn được,nhưng một điểm nhỏ ngon ngọt cũng vẫn là phải cho, hơn nữa. . . . . . Thật ra thì ta cũng rất thoải mái nữa, ách. . . . . .

Bất kinh bất giác lộ trình đã qua hơn phân nửa, ngày này vừa lúc vào trấn nhỏ biên cảnh của Ngưỡng Nguyệt quốc, cuối cùng cũng có thể tìm  khách điếm tốt nghỉ ngơi một chút, tuy nói xe cũng thật là thư thích, nhưng lay động nhiều cũng ngủ không yên ổn, hơn nữa liên tiếp ăn mấy ngày dã vị, mọi người cũng đã tưởng niệm thức ăn ở phòng bếp .

Kéo áo khoác ngoài, ta bộ mặt mong đợi bước vào khách sạn, lần đầu đi xa nhà ta nhưng  đối với cái gì cũng tràn đầy tò mò, chỉ thấy khách điếm này trang hoàng hào hoa không mất nhã trí, cùng Húc Nhật quốc kiểu Trung Quốc Nhật Bản lẫn vào tập kiến trúc cùng kỳ lạ, phong thổ Ngưỡng Nguyệt quốc này cùng phong cách Nhật Bản càng gần giống, ngay cả quần áo đều giống như là dáng vẻ ki-mô-nô cổ, nhưng một chút hoa văn đồ án lại cùng Tây Dương cổ tương tự, có phong cách đặc biệt của mình.

Màu da của cư dân trắng hơn một chút so với Húc Nhật quốc, liên màu tóc cũng nghiêng về màu hồng tông, dân phong cũng phóng khoáng, nhưng làm ta buồn bực chính là cư dân bên này thân cao cũng so với Húc Nhật quốc tráng hơn chút, ta đứng ở trong đống cự nhân, càng lộ vẻ mình nhỏ xinh, ở bên Lạc Ly không ai đem ta làm đại nhân, tin tưởng ở chỗ này lại càng không có người đem ta coi là đứa trẻ ra nhìn đông tây.

Đứng ở đại đường khách điếm, mắt thấy Cao Dương cùng chưởng quỹ lấy ra cái gì sau, liền được coi là thượng khách lập tức tiến vào viện lạc tốt nhất, nói vậy nơi này cũng là một trong sản nghiệp của Cao gia, viện lạc là một tiểu viện có bốn gian phòng, vừa lúc mỗi người một gian, Tiểu Ban Ban tự nhiên liền cùng Cao Dương vào phòng của hắn, hồi tưởng lúc Tiểu Ban Ban mới vừa xuống xe, thiếu chút nữa đem thực khách ở đại đường tất cả đều hù dọa chạy, nghĩ đến những vẻ mặt của thực khách khi đó  kia liền muốn cười, ha hả.

“Tuyết Nhi, ngươi còn đứng ở chỗ này cười khúc khích làm gì, đặt đồ xuống liền đến phòng khách nhỏ đi ăn cơm đi.” Lạc Ly đứng ở cửa phòng ta hô.

Bởi vì Tiểu Ban Ban, nên không thể chạy đến ngoại đường ăn cơm, không thể làm gì khác hơn là để cho tiểu nhị đem thức ăn đưa đến trong phòng ăn ở tiểu viện, tự trong nhà ăn, khi ăn cơm Cao Dương hỏi tình huống căn bệnh của ta.

“Mặc dù không thể coi như là toàn bộ tốt lắm, nhưng loại tiếp xúc như ôm cũng không có vấn đề gì lớn.” Ta trả lời.

“Thật? Ta tới thử xem thử.” Nghe vậy Tiểu Sâm ngồi ở đối diện ta liền chạy đến trước mặt ta, vươn tay chụp đầu vai ta.

Ta cũng thoải mái để cho hắn vỗ một cái, nhìn ta thật không có phản ứng kịch liệt như lần trước, Tiểu Sâm cao hứng nhảy dựng lên”Thật tốt ! Sư phụ ngươi thật giỏi, lần trước ta chạm chạm cái trán Tuyết Nhi  hắn liền ói cái nửa ngày, mấy ngày này vì cẩn thận tránh khỏi  trong lúc vô tình đụng phải Tuyết Nhi, thường làm ta thần kinh căng thẳng , lúc này khá tốt.”

“Tiểu Sâm thật xin lỗi, trong khoảng thời gian này khổ cực các ngươi.” Ta áy náy cười một tiếng.

“A, nói cái gì, ngươi khỏe là được rồi.” Tiểu Sâm vui vẻ lại vỗ đầu vai của ta.

“Oh ~! Thật tốt quá, trong khoảng thời gian này không thể hảo hảo ôm Tiểu Tuyết Nhi một cái, ca bứt rứt  a!” Cao Dương một trảo đem ta ôm vào trong ngực, khuôn mặt tươi cười ở trên người ta cọ cọ.

Đột nhiên bị chộp tới hít thở không thông làm cho sợ hãi vốn đã quên lãng lại tái hồi phục, ta phát ra thét chói tai, liều mạng giãy giụa, dọa cho Cao Dương sợ đến lập tức đem ta buông ra, Lạc Ly tiếp nhận ta đang muốn rơi xuống, ôm đến trong lòng an ủi .

“Tuyết Nhi ngoan, không có sao không có sao, không sao, đừng sợ đừng sợ.”

Bàn tay Lạc Ly từng cái từng cái vỗ nhẹ ở trên lưng ta, thân thể ta run rẩy bàn tay bắt chặt quần áo trước ngực của Lạc Ly, thật vất vả mới đem sợ hãi trong lòng bình phục lại.

“Lạc Ly, sao lại như vậy, ta không phải là đã tốt sao?” Mặt ta tái nhợt hướng Lạc Ly hỏi, thấy vẻ mặt bị thương của ca làm cho ta vạn phần đau lòng.

“Tuyết Nhi, đừng thương tâm, không có chuyện gì, đại sư huynh, mời tới đây một chút.” Lạc Ly buông ta ra để cho ta đứng một mình.

Cao Dương mặt nhăn mày nhíu , lo lắng ngồi xổm trước mặt ta.

“Đại sư huynh, ngươi liền thử đem tay đặt vào đầu vai Tuyết Nhi xem một chút.”

Cao Dương làm theo, mà ta cũng không có phản ứng không tốt.

“Tuyết Nhi, ngươi chạm chạm đại sư huynh.”

Ta vươn tay, sờ sờ mặt Cao Dương, xúc cảm ngoài ý muốn tốt vô cùng, thế là đem một cái tay khác cũng đặt vào bên mặt kia của Cao Dương, thấy Cao Dương còn treo khuôn mặt người chết lo lắng, tâm ngoạn nổi lên, hai tay ta bóp một cái kéo ra bên ngoài.

__________________________________________

[2]

“Đốt Tứ nhi ~! Tám, tám kéo. . . . . . ( Tiểu Tuyết Nhi! Chớ, chớ kéo )” Cao Dương không nghĩ tới ta sẽ kéo mặt của hắn, muốn đem ta đẩy ra lại sợ làm ngã ta, kết quả hai tay liền ở hai bên khua loạn.

“Phốc! Oa cáp cáp cáp cáp. . . . . . Ca ngươi thật đáng yêu, ha ha. . . . . .” Thấy khuôn mặt đẹp trai trên tay ta biến thành mặt bánh nướng, ta mừng rỡ cười to ngất trời.

Thấy ta vừa cười, tất cả mọi người thở ra, Cao Dương lại hồi phục biểu tình bà tám, Lạc Ly lại để Tiểu Sâm chạm chạm ta, lại để cho ta đụng một cái cũng không có chuyện.

“Tiểu Sâm, ngươi ôm ôm Tuyết Nhi xem một chút.”

Kết quả lúc Tiểu Sâm ôm lên tới, lại làm ta sợ hãi kêu đẩy ra, Lạc Ly lại đem ta ôm trở về an ủi, nhưng kỳ quái liền Lạc Ly ôm ta không sao.

“Tiểu Tuyết Nhi, ngươi không công bình, tại sao sư đệ ôm ngươi không có sao?” Cao Dương hàm lệ, mặt ủy khuất lên án ta.

“Ta. . . . . . Ta cũng không biết, không cố ý .” Ta vô tội mếu máo, nhìn Lạc Ly, hi vọng từ trong miệng thầy thuốc này nghe được đáp án.

Lạc Ly giống như có chút thầm thoải mái ho khan ho khan, ở trên mặt chúng ta vòng vo một lần, vòng  sau mới chậm rãi nói: “Triệu chứng sợ hãi của Tuyết Nhi trải qua mấy ngày trị liệu thật ra thì cũng tốt rất nhiều, ít nhất tiếp xúc bình thường đã không thành vấn đề, nhưng tiến thêm một bước ôm khả năng có kháng cự, còn chuyện tại sao đối với tại hạ miễn dịch , chắc là bởi vì Lạc Ly là người tiếp xúc chữa trị đầu tiên cho Tuyết Nhi, cho nên Tuyết Nhi trong vô hình tương đối tín nhiệm Lạc Ly.”

“Là thế này phải không?” Cao Dương có chút hoài nghi nói.

Mà ta vừa nghe đến Lạc Ly trả lời, trong lòng hiểu rõ ta mắc cỡ đến mặt đỏ bừng bả đầu chôn đến trong ngực Lạc Ly, nói vậy nguyên nhân không phải là vấn đề thầy thuốc, mà là bởi vì hai người bọn ta thổ lộ tình cảm, trong lòng ta thân nhất đúng là hắn đi, thật may là Cao Dương bọn họ cũng chỉ nói ta là thân thể khó chịu không có hoài nghi, Lạc Ly ôm ta tự hiểu là chuyện gì, lấy cớ nói ta choáng váng liền đem ta ôm đến trong phòng nghỉ ngơi, hiện tại ta chỉ thán tại sao mới vừa ta không nhiều ăn hai bát cơm, mới ăn được một nửa, ta còn chưa ăn no oh, ô. . . . . . .

Lạc Ly đem ta ôm đến trong phòng nói ta đừng có chạy lung tung sau lại đi ra ngoài, ta đang kỳ quái có chuyện gì thì hắn lại chạy trở lại, trên tay cầm  hai túi bánh bao thịt, ta cười híp mắt đem bánh bao nhận lấy, từng miếng từng miếng hạnh phúc ăn , nghĩ đến có tình nhân này ta kiếm thật là được.

Lạc Ly nhìn ta ăn đến hương vị ngọt ngào, cũng thương tiếc sờ sờ đầu của ta, vẫn không quên chạy đi lấy chén nước cho ta uống, làm cho ta thật là siêu cấp cảm động , Lạc Ly xác nhận ta đều ăn xong sau, lại đem ta ôm hướng trên giường dựa vào , đầu gác ở trên vai ta, thở dài.

“Nghĩ tới Lạc Ly ta thật uổng xưng thần y, ái nhân mình bệnh vẫn là thúc thủ vô sách, Tuyết Nhi, để cho ngươi chịu khổ.”

“Ngươi đừng như vậy, ta cũng biết rõ đây là tâm bệnh, tâm bệnh còn cần tâm dược, cũng không phải do Lạc Ly, là ta vô dụng, không bỏ được.” Ta ảo não cúi đầu,  tổng cho là mình không thành vấn đề thì mới phát giác ta chỉ là đem vấn đề chôn đến chỗ càng sâu.

“Tuyết Nhi đừng trách mình, Tuyết Nhi đã rất nỗ lực, tâm bệnh còn cần tâm dược, lời này không sai, xem ra phải đến chỗ Nhị sư huynh, để cho Nhị sư huynh giúp một chuyện mới có thể đem bệnh căn của Tuyết Nhi trị.” Lạc Ly giống như nhớ tới cái gì, có chút hưng phấn nói.

“Lạc Ly, Nhị sư huynh kia chính là có linh dược gì?” Ta tò mò hỏi.

“A, cái này không thể nói, dù sao Tuyết Nhi đi đến liền biết, chuyện này nói cũng không linh, thật may là hiện thời Tuyết Nhi đối với một loại tiếp xúc cũng không thành vấn đề, sinh hoạt dễ dàng hơn nhiều, Tuyết Nhi liền tái nhịn một chút đi, rất nhanh sẽ tốt.”

“Ừ.” Nghe được lời của Lạc Ly, ta cũng không nóng lòng suy nghĩ linh dược gì, càng đi về phía Bắc càng rét lạnh, đặc biệt hai ngày nay, mình đi ra cửa đều mặc vài tầng quần áo, thật may là có Cao Dương đưa Thông Hỏa Minh Châu ấm thân thể, nếu không ta nghĩ ta sẽ biến thành một viên bánh ú nu đi lại, hiện thời được Lạc Ly ôm, có nhiệt độ ấm áp của người nọ, bắp thịt ở ngực Lạc Ly tràn đầy co dãn, dựa vào  thoải mái , không nhịn được dùng mặt cọ cọ lên, động động thân tìm cái vị trí thoải mái.

“Tuyết Nhi.”

“Ừ?” A, thật thoải mái oh, thỏa mãn phát ra tiếng kêu giống như mèo, lại đi cọ cọ ngực Lạc Ly.

“Vì bệnh tình của ngươi có tiến triển tốt hơn, chúng ta tới trị liệu đi.”

“Cái. . . . . . Ngô!” Ta còn không có hiểu đến phát sinh chuyện gì, cái miệng nhỏ nhắn đã bị Lạc Ly ngăn chặn, một cái thiên toàn địa chuyển , ta đã bị Lạc Ly đè ở trên giường, lúc này ta rất xác định, cái gì trị liệu hay không trị liệu , tên này đúng là muốn.

“Ân a! Ân. . . . . . Lạc Ly. . . . . . Không. . . . . .” Thân thể để cho Lạc Ly tùy ý đốt lửa, mỗi lần ta nói không đều bị Lạc Ly trực tiếp dùng hôn che lại, làm đến nỗi ta cũng xem như từ bỏ, tới thì tới đi, dù sao mấy ngày nay cũng đã quen rồi, nhưng đến khi trước ngực chợt lạnh thì mới phát giác không biết lúc nào quần áo trên người ta đã bị Lạc Ly rút đi, khác biệt với mấy lần chạm tới trước, khẽ hôn rơi vào trên ngực làm ta nghĩ đến buổi chiều bệnh phát kia, thân thể bắt đầu cứng ngắc. _______________________________

Tác giả: Ta dừng ở đây sẽ không bị đánh ~~

( nhìn hai bên một chút )~ a ~~

( chạy trước ~~~~~)

Vũ: Tỷ tỷ *cười lạnh* tỷ toàn cắt đúng đoạn lửa nóng, ta mún sát tỷ *cầm dao đuổi theo* =]]

Tagged:

5 thoughts on “XVCNQĐ-Chương 10 [1-2]

  1. Huyết Lâu 19/02/2012 at 01:48 Reply

    đến đúng đoạn hot thì cắt phụp =.= oaoaoa đêm nay ta mất ngủ mất :(((((( *gào khóc*

    Liked by 1 person

  2. goddest 19/02/2012 at 11:54 Reply

    nàng thực là giỏi nha có thể cắt phăng chỗ cần cắt
    he he
    ta ngóng chờ
    chúc nàng 1 ngày vui vẻ

    Like

  3. […] [1-2] [3-4] […]

    Like

  4. anichan 13/05/2012 at 15:47 Reply

    ai tỷ tỷ tg với nàng edit vui tính ha cơ mà ta ủng hộ nàng nha *chạy theo mang dép ném* ^^

    Like

  5. yuuki92 28/10/2013 at 20:34 Reply

    nói thật ta thấy chứng bệnh của pé thụ cứ miễn cưỡng sao ý… lúc đầu : Cao Dương sau khi nghe được (thổ lộ) của ta khóc oa oa, một phen đem ta từ trong ngực Lạc Ly đoạt lấy, giơ cao ta đem mặt hướng trên ngực của ta cọ, đem nước mắt nước mũi đều cọ đến trên người của ta, cho đến khi Lạc Ly tái đem ta đoạt lại, chán ghét nhìn quần áo vô cùng thê thảm của ta.
    có thấy e sợ đâu………..

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: