XVCNQĐ-Chương 11 [1-2]

Chương 11: Tử Lam sư huynh [1]

Bởi vì ta phát sốt nhẹ,nên nán lại ở trên trấn nhỏ  một ngày mới lên đường, theo lời  của Lạc Ly ở chỗ Nhị sư huynh hắn có biện pháp trị chứng bệnh sợ hãi của ta, cho nên trên đường đi cũng không có gì  làm lỡ  tốc độ tiến về phía trước, chỉ lúc ăn cơm cùng lúc ngủ ngừng lại  nghỉ ngơi một chút, nguyên hành trình mười ngày chính là tám ngày liền đến nơi.

Xe tiến vào cửa son thành thủ đô Ngưỡng Nguyệt quốc sau, liền thẳng tắp hướng phủ đệ Nhị sư huynh đi, ta tò mò nằm ở trên cửa sổ xe nhìn người đến người đi trên đường, thật không hổ là thủ đô, người đi đường quần áo gọn gàng, đường phố quy hoạch chỉnh tề , cửa hàng, tiểu điếm, gian hàng mua bán, so với ở phiên chợ trước Lạc Ly dẫn đi còn phải náo nhiệt hơn rất nhiều.

Người xe rất nhiều đi chậm rãi, thật vất vả mới tới trước một tòa viện lạc rất là điển nhã môn đồng hiển nhiên đã sớm nhận được tin tức chúng ta sắp tới, xa xa thấy xe liền mở đại môn chờ , ta dưới sự giúp đỡ của Lạc Ly nhảy xuống xe, theo Cao Dương đi vào “Tế sư phủ” của Nhị sư huynh.

Dọc đường  giả sơn lưu thủy  hồ nhỏ cùng cái cầu chín khúc, vốn nên là viện lạc có vẻ rất lớn, nhưng hiển nhiên không tốn nhân thủ đi bảo vệ sửa sang lại, cứ thế tạp hoa cỏ dại tùng sanh, tiểu trùng tước điểu khắp nơi, chỉ dư mấy cái đường tắt chủ yếu nhìn như bởi vì thường đi mà hiển hiện ra, nhưng lại cảm giác kỳ quái không có giống phế tích ,ngược lại trong hỗn loạn hiện ra một loại độc hữu thiên nhiên thú vị, cùng cảm giác có người cố ý.

Tiểu đồng tuấn mỹ đi theo dẫn đường, chúng ta trực tiếp đi tới nội thất, nội thất phòng ốc bố cục cũng cùng phòng ốc truyền thống của Nhật Bản rất là tương tự, cửa kéo, giường nhỏ, cùng với khoảng không phòng ốc cách mặt đất, xuyên qua hậu viện, ẩn ẩn thấy có người lấy tay chống đầu nằm nghiêng đối diện phòng ốc trên hành lang, lại gần hai bước ngưng thần vừa nhìn thì ta lập tức giống như bị điểm huy định ở bên kia, cái miệng nhỏ nhắn mở ra, mắt nhìn chằm chằm, nhìn cực phẩm mỹ nhân trước mắt .

Trước mắt mỹ nhân mặc quần áo săn bắn thuần trắng kiểu Nhật Bản, một đầu tóc dài màu đỏ tím không có buộc lên, tùy ý xõa tại sau người, lấy tay chống đầu nằm nghiêng ở tấm ván gỗ trên hành lang, một tay kia cầm một quyển sách mở ra một nửa, trước người để một bầu thanh rượu cùng một chén rượu nhỏ, nhắm mắt giống như ngủ say.

Mặt trái xoan đúng tiêu chuẩn, một đôi mắt phượng tế trường, lông mi vừa dài vừa dày ở dưới mắt tạo thành một vòng bóng mờ nhỏ, mũi cao thẳng môi mỏng đỏ tươi, chỉ thấy hắn cặp mắt chớp chớp, từ từ mở mắt của hắn ra, con ngươi lại là màu lam đậm , trong con ngươi màu lam mang màu đen vừa nhìn, phảng phất giống như là muốn đem linh hồn của con người  hút đến bên trong tràn đầy mị hoặc, mỹ nhân mỹ đến không giống người phàm, dương quang buổi chiều chiếu đến trên người mỹ nhân tẫn lộ vẻ thanh linh,làm cho trên người mỹ nhân giống như có nhàn nhạt vầng sáng, làm  người ta có xung động quỳ lạy.

“A, tiểu sư đệ, oa nhi này sao khả ái như vậy.” Thanh âm trong trẻo từ đôi mỏng của mỹ nhân phun ra, ta mới phục hồi tinh thần lại phát hiện mình thẳng tắp nhìn chằm chằm người ta, mỹ nhân nhìn lại ta lộ ra nụ cười hài hước, ta đỏ mặt lên lập tức đem đầu cúi xuống, nghĩ thầm vị mỹ nhân này là Nhị sư huynh của Lạc Ly đi, trước liền nghe nói hắn dung mạo vô cùng xinh đẹp, sao nghĩ đến lớn lên hại nước hại dân như vậy.

Lạc Ly giống như có chút không vui, đi tới bên cạnh ta một tay đem ta ôm: “Nhị sư huynh, đây là ái nhân của Lạc Ly, gọi Tuyết Nhi, cũng là đệ đệ đại sư huynh mới vừa nhận thức, Tuyết Nhi, ra mắt Nhị sư huynh.”

“Xin chào !” Nghe được hai chữ ái nhân, ta đỏ mặt cùng Tử Lam gật đầu một cái, Lạc Ly sao lại nói thẳn thừng như vậy.

“Sư đệ a, ngươi sẽ không có luyến đồng phích đi? Đứa bé này mới bao nhiêu tuổi?” Mọi người hắc tuyến.

“Ta đã mười chín !” Ta giận đến phồng mặt giành trả lời.

“A, Tiểu Tuyết Nhi đúng không, thật đúng là không nhìn ra, đến đây một chút xíu để cho tại hạ nhìn một chút.”

Ta nhìn Lạc Ly, Lạc Ly hướng ta gật đầu một cái sau ta theo lời hướng chỗ Tử Lam đi tới, ước chừng ba bước xa dừng lại.

Tử Lam ngồi dậy, đôi mắt câu hồn của hắn giống như muốn nghiên cứu cái gì tinh tế nhìn ta một lần, làm cho ta xấu hổ, đột nhiên cặp mắt hắn nhíu lại, nguyên bản cặp mắt lười biếng đột biến sắc bén.

“Người dị thế phương xa tới a, là đất khách luân hồi, là nguồn nước và dòng sông vu quy, tha hương cố hương, hương hương đều vì quê hương.”

Lời của Tử Lam làm cho người ở chỗ này sắc mặt đều  biến đổi, đặc biệt là ta, cảm giác trong nháy mắt huyết sắc từ trên mặt biến mất, thật ra thì thanh tuyến của Tử Lam trong trẻo ngẩng cao, đoạn văn này nói đến giống như nhạc hát, nghe cảm động mà mê người, đối với ta nhưng không có thưởng thức nghe  hắn thanh tuyến nhàn chuyện.

Cả đoạn nói tới ta cái hiểu cái không, nhưng đầu một câu là rõ ràng hiểu,dưới tình huống  không nói rõ bất kỳ vật gì , lời của Tử Lam giống như sấm dậy đất bằng, thiếu chút nữa đem ta dọa cho sợ đến ngã nhào.

Lạc Ly nhìn ta sắc mặt chợt trắng bệch, mặt nhăn nhíu mày nhìn Tử Lam một cái, khom người đem ta bế lên, khiến cho đầu của ta tựa vào trước ngực hắn, lắng nghe tiếng tim đập quy luật của Lạc Ly.

Tử Lam thấy thế nhíu mày, khóe miệng cong lên, trong thanh âm lộ ra tin tức thú vị: “Muốn trở về không?”

________________________________________

[2]

Cảm giác được thân thể Lạc Ly run một cái, hai cánh tay ôm ta càng vòng càng chặt hơn, ta bắt chặt quần áo trước ngực của Lạc Ly, ngẩng đầu nhìn hắn, nhìn trong mắt Lạc Ly chợt hiện tâm tình không biết tên, ta sâu kín nói.

“Nói ta không tưởng niệm gia hương là gạt người, dù sao chỗ ta sinh sống mười tám năm.” Ta trấn an tựa như sờ mặt Lạc Ly “Nhưng vì ngươi. . . . . . Ta không muốn  về.”

“Tuyết Nhi!” Trong mắt Lạc Ly nhanh chóng hiện lên vui mừng cùng cảm động, hắn biết Tử Lam nếu là hỏi như vậy, chắc là có phương pháp  cho ta trở về, mà câu trả lời của ta không thể nghi ngờ là tự chặt đứt đường sau.

Thấy dáng vẻ Lạc Ly, mới phát giác vừa rồi mình giống như trước mặt mọi người hướng Lạc Ly biểu lộ, mắc cỡ ta bả đầu chôn đến ngực Lạc Ly giả bộ đà điểu.

“Ha hả, vật nhỏ của sư đệ thật đáng yêu, tại hạ thật vui mừng, mọi người đường xa mà đến, nói vậy đã quá mức mệt nhọc, xin các vị theo tiểu đồng dẫn đường đến gian phòng nghỉ ngơi một chút, đợi lát nữa thời gian cơm tối sẽ có tiểu đồng thông báo các vị.”

Tử Lam nâng lên bàn tay trắng nõn mềm mại không xương kia của hắn làm ra tư thế xin mời, mà mới vừa không biết tiểu đồng dẫn đường từ nơi nào, lại tại trong lúc vô tình xuất hiện ở phía sau mọi người, làm cho ta rét lạnh, thật không biết là những tiểu đồng kia võ cao cường làm ta không phát hiện được,hay là những tiểu đồng kia đều là sinh vật “Phi nhân”.

Khi chúng ta đang muốn  theo tiểu đồng dẫn đường rời đi thì Cao Dương lại chuyển một con đường riêng mà đi tiêu sái gần bên người Tử Lam, còn đứng ở trước mặt hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm hắn, thấy vậy ta cùng với Lạc Ly cùng Tiểu Sâm đều dừng lại quay đầu lại, nhìn Cao Dương lúc chủ  nhà muốn đuổi người đi còn muốn lấy hoa dạng gì.

“Tiểu Lam lam , thời điểm ngươi nói chuyện gì ghê tởm như vậy? Linh hồn bên trong không có thay đổi người ?” Nói xong Cao Dương còn đưa tay phải ra ở trước mặt Tử Lam khua qua khua lại, giống như là phải đem “Linh hồn” Bất đồng triệu hồi ra.

Mà Tử Lam nghe nói như thế, khuôn mặt tuyệt mỹ vốn là treo nụ cười mị hoặc giống như có khuynh hướng tan vỡ, khóe miệng nhu mỹ cứng ngắc, trán ẩn hiện hình chữ thập.

“Ha hả, đại sư huynh thật biết nói đùa, xin kêu tại hạ là Tử Lam hoặc sư đệ đều là có thể, tại hạ nói chuyện luôn luôn như thế, cũng không có linh hồn hoán đổi.” Tử Lam có chút cứng ngắc nói.

Kia Cao Dương cũng là đứng lên ôm hai cánh tay một trận loạn run rẩy, phản ứng giống như nổi da gà đầy đất, mặt ghét nhìn chằm chằm Tử Lam nói: “Nói mau! Là yêu linh lớn mật nào dám giả mạo Tiểu Lam Lam, còn không mau mau hiện hình, đừng cho là ta không biết, Tiểu Lam Lam mới sẽ không nghiêm chỉnh gọi ta sư huynh đây, nghe liền cả người có cái gì đó không đúng, còn không mau đem nguyên hình ngươi  hiện ra.”

Chỉ thấy ngực Tử Lam phập phồng, giống như hít thở sâu thật là nhiều, trán hình chữ thập càng ngày càng rõ ràng, vả lại có xu thế tăng nhiều, khóe miệng cứng ngắc bắt đầu co quắp: “A, sư huynh chớ có nói đùa, sao có yêu linh nào dám can đảm xuất hiện ở Tế Sư phủ của tại hạ.”

“Yêu nghiệt! Không mau mau hiện hình đừng trách ta không hạ thủ lưu tình!” Cao Dương quát to một tiếng, nhưng lại đối với Tử Lam bắt đầu bày ra chiêu thức, dọa cho ta sợ đến nắm chặt quần áo của Lạc Ly, nghĩ thầm sẽ không thật sự có yêu linh đi ra đi? Nhìn Tử Lam xinh đẹp vượt qua thường nhân, ta nghĩ muốn nói là hắn là sinh vật không phải người tin tưởng có rất nhiều mọi người sẽ đồng ý.

“Tuyết Nhi đừng khẩn chương, nhìn xuống.” Lạc Ly sờ sờ đầu của ta, lại vỗ vỗ lưng ta, nhẹ giọng nói với ta, bộ mặt vui vẻ trong mắt đều là xem kịch vui, thấy thế ta cũng buông lỏng chút, tiếp tục chú ý phản ứng của Tử Lam.

Tử Lam hai quả đấm nắm chặt thân thể khẽ run, người ngồi thẳng lên, vẫn làm động tác hít sâu, nhắm mắt  tự lẩm bẩm, nhưng khoảng cách có chút xa, ta chỉ mơ hồ nghe được”Tỉnh táo. . . . . Kiến thức. . . . . . Khí độ. . . . . .” Đoạn câu này, hoàn toàn đoán không ra Tử Lam đang nói cái gì.

Nhưng khi Cao Dương lần nữa hét lớn yêu nghiệt thì ta thấy rõ ràng khuôn mặt hoàn mỹ kia của Tử Lam một trận vặn vẹo, sắc mặt từ trắng trở nên đỏ, từ hồng biến tím, đột nhiên nổi điên lên nhào tới trên người Cao Dương, giống như người điên đem Cao Dương làm bao cát mà đánh .

“Ngươi X ! Ta yêu quái cái vương cao tử ngươi  ! Nghiệt ngươi cái rắm! Ngươi con sơn dương không dài lông này, ngươi không có đầu cũng dùng ngươi cái mông suy nghĩ một chút ta đây đường đường tế sư phủ, sao có thể có yêu nghiệt quấy phá! Ngươi đây là thầm mắng ta vô năng hay là như thế nào? Có phải quá lâu không có đánh nên da ngươi  ngứa hay không? Ngươi nếu là thiếu điều giáo nói ta sẽ giúp ngươi chuẩn bị xong gian phòng chuyên dụng!”

Cùng  hình tượng  xinh đẹp  tựa như trích tiên vừa rồi, Tử Lam hiện tại một cước đạp Cao Dương nằm úp sấp còn không ngừng ở trên người hắn dùng sức đạp , cộng thêm lời nói đặc sắc kia của hắn, hoàn toàn kiêu ngạo giống như cái nữ vương, ta dọa đến cằm cũng sắp rơi xuống, trừng mắt gương mặt không thể tin nổi, má ơi, biến hóa này cũng quá lớn đi? Bất quá Tử Lam như vậy nhìn qua thoải mái hơn, ít nhất còn giống như cái người phàm.

Nhưng Cao Dương lại làm như hoàn toàn không thèm để ý quyền cước gia tăng ở trên người, cười đến mặt si ngốc nói: “Đúng rồi, đúng rồi, đây mới là Tiểu Lam Lam a, mới vừa rồi làm ta sợ muốn chết, lần tới chớ chơi cái này , ta thật sự kinh hách a. . . . . .”

Khi ta còn muốn tiếp tục xem tiếp thì Lạc Ly một tay che đôi mắt của ta, trực tiếp kêu Tiểu Sâm ở một bên cười liền muốn đi ra ngoài, để cho ta ngay cả thanh âm kháng nghị cũng không kịp phát ra, ta còn chưa nhìn đủ.

“Nhi đồng không nên, loại vật này nhìn lâu hỏng mắt, đi về nghỉ!”

“Ta không phải là nhi đồng nữa——!”

Tagged:

4 thoughts on “XVCNQĐ-Chương 11 [1-2]

  1. […] [1-2] [3-4] […]

    Like

  2. goddest 19/02/2012 at 12:24 Reply

    cảm ơn nàng nhiều lắm
    ngày lành

    Like

  3. Lan Hoa Chi 29/12/2012 at 21:55 Reply

    A, Tiểu Lam Lam thật là có bản tính nữ vương nga, ta thích ~~~

    Like

  4. Băng Diễm 28/03/2013 at 09:01 Reply

    “Nhi đồng không nên, loại vật này nhìn lâu hỏng mắt,đi về nghỉ!” –> vầy có nghĩa là sau màn này 2 bạn trẻ ó còn mần thêm chiện rỳ 19 nữa hở? *hắc hắc*

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: