Sói Đi Thành Đôi – 104

Sói Đi Thành Đôi

Vu Triết

Thể loại: hiện đại, oan gia, cường cường, hỗ công, 1×1, HE

Biên tập: Nana

***

Chương 104

Một bức gọi là thư tình mà mình mặt dày diếm hết mấy tháng còn phải viết nhăng viết cuội cho đủ số chữ, đem ra đã đủ xấu hổ rồi, lại còn bị người ta mở ra xem ngay mặt vừa đọc vừa cười.

Trong nụ cười còn ngập tràn thâm ý.

Biên Nam cảm thấy hơi lúng túng, gọi ba lần mà Khưu Dịch chẳng buồn nhúc nhích, cứ cầm lá thư nhếch khóe miệng đọc từ từ.

“Có mỗi hai trang mà cậu muốn học thuộc luôn là thế nào,” Biên Nam đứng lên, muốn giật thư lại, Khưu Dịch nhanh chóng giấu tay ra sau lưng, Biên Nam trừng mắt lườm Khưu Dịch mấy giây, cuối cùng cắn răng nói, “Rồi, cậu từ từ đọc đi, tôi vào nhà trốn được chưa!”

Khưu Ngạn đang ở trong phòng bố Khưu trải giường, vừa ngâm nga hát vừa nhảy lên nhảy xuống.

“Ầy, nhị bảo,” Biên Nam đi qua xem thử, “Anh giúp em…”

“Anh đừng làm rối thêm, anh lấy cho em ly nước là được.” Khưu Ngạn loay hoay mà đầu đầy mồ hôi.

“Ơ hay,” Biên Nam sửng sốt, “Vật nhỏ à em thử nói bằng giọng điệu này lần nữa xem anh có xách em ra sân phơi khô không.”

“Đại hổ tử rót giùm em ly nước đi,” Khưu Ngạn ngước mặt cười hì hì với Biên Nam, “Em khát quá.”

“Chờ tí.” Biên Nam xoay người đi tới bên máy đựng nước rót cho nhóc ly nước, thấy cái ly màu trắng của bố Khưu đã được Khưu Dịch dùng bao bọc lại, nhưng không đem cất mà vẫn đặt chung một chỗ.

Lúc đưa nước cho Khưu Ngạn, Biên Nam hỏi: “Ly nhà em mua ở đâu?”

“Trong siêu thị đầu hẻm ạ,” Khưu Ngạn cầm ly nốc một hơi cạn sạch, “Có nhiều màu lắm, có vàng có xanh biển có xanh lục…”

“Có xanh lục?” Biên Nam cắt lời nhóc.

Khưu Ngạn gật đầu: “Dạ, xanh lục, còn vàng còn xanh biển…”

“Anh ra ngoài một chuyến,” Biên Nam cất ly của nhóc về chỗ cũ, lúc đi ra thấy Khưu Dịch vẫn còn đứng trong sân cười tít mắt đọc thư của mình, cậu nhịn không được chỉ vào Khưu Dịch, nói, “Sớm muộn cũng phải đánh một trận!”

“Đi đâu đó?” Khưu Dịch cười hỏi.

“Không nói cho cậu biết,” Biên Nam bước nhanh ra khỏi sân, “Cậu cứ từ từ cười đi.”

Trong siêu thị rất náo nhiệt, Biên Nam lượn mấy vòng mà chẳng thấy ly đâu, đang định tìm người hỏi thì một chị gái mặc đồng phục siêu thị đi tới: “Ủa, đây chẳng phải là Tiểu Biên sao?”

“… Chị,” Biên Nam ngẩn người, cậu không nhận ra chị này là ai, nhưng nghe câu này nhất định là người quen bên xưởng diêm, cậu cười một tiếng, “Em muốn mua ly, đang tìm ạ.”

“Bên này nè, qua đây,” Chị gái ngoắc ngoắc tay, dẫn Biên Nam tới trước kệ hàng sâu tít bên trong, “Bên kia là ly cả đấy, thủy tinh hay nhựa hay gốm sứ hay giữ nhiệt đều có, muốn chị giới thiệu chút không?”

“Không không không không cần đâu, em lấy đại một cái thôi.” Biên Nam vội vàng chạy tới, vừa liếc mắt đã trông thấy cái ly màu xanh lục cùng kiểu với ly ở nhà Khưu Dịch, cậu nhịn không được bật cười, cái màu xanh lục này chói mắt quá, hốt nó!

Khi cậu cầm cái ly xanh lục trở lại trong sân, Khưu Dịch không còn đứng mà đang nằm trên ghế đung đưa nhè nhẹ, trong tay còn cầm lá thư.

“Đọc xong chưa thế?” Biên Nam đi vào nhà.

“Hôm nay thời tiết tốt, vạn dặm không mây, đứng trên sân bóng mà mình cứ nhớ tới Khưu Dịch,” Khưu Dịch nhắm mắt lại, khóe miệng nhếch thành nụ cười, “Không biết…”

“Mẹ nó,” Biên Nam nghe mà sắp đỏ mặt, vội chạy qua bịt miệng Khưu Dịch, “Cậu đủ chưa thế, học thuộc thật đấy à.”

“Học thuộc cái này quá dễ dàng,” Khưu Dịch kéo tay Biên Nam ra, “Tôi đọc một lần gần như đã thuộc rồi… Cậu mua ly hả?”

“Ừa, mua cho cậu,” Biên Nam khoe cái ly trong tay, đoạn bước đến chỗ ao nước rửa ly, sau đó đi vào nhà, “Sau này cậu dùng cái màu xanh, tôi dùng cái màu đen.”

“Dựa vào đâu?” Khưu Dịch vào theo, “Cái đen đó tôi dùng hai năm rồi, cũng có cảm tình mà.”

“Thì cậu nói chứ ai,” Biên Nam đặt cái ly xanh vào hàng ly, “Đồ của cậu tuy không nhiều, nhưng tất cả đều là của tôi.”

Khưu Dịch cười nói: “Sao cậu lại như vậy.”

“Thì đó giờ vẫn vậy thôi, cậu mới quen tôi à,” Biên Nam rót chút nước vào cái ly xanh, đưa cho Khưu Dịch, “Nói thật, lần đầu tiên nhìn thấy cậu, tôi đã nhớ cái màu xanh lục huỳnh quang chóa bể trời của cậu, trong lòng tôi, cậu mang màu sắc đó.”

“Cậu có biết lần đầu tiên nhìn thấy cậu tôi có cảm giác gì không?” Khưu Dịch cầm ly, tựa vào tường uống một hớp.

“Thánh ngầu!” Biên Nam nói, giờ nghĩ lại hôm đó lần đầu tiên đánh nhau với Khưu Dịch… mình cũng oai lắm mà, mặc dù mình và Vạn Phi đều bị đánh.

“Lần đầu tiên cậu gặp tôi là hôm đánh nhau hả?” Khưu Dịch cười cười.

“Ừm,” Biên Nam gật đầu, “Bình thường tôi không xen vào chuyện của người khác, chỉ cần đừng đánh tới đầu tôi là được.”

“Cảm giác của tôi khi gặp cậu lần đầu tiên…” Khưu Dịch suy nghĩ một lát, “Ây dà thì ra tính tình của vua đánh tay đôi ở trường Thể thao là thế này.”

“Má,” Biên Nam nhíu mày, “Cậu có ý gì đây.”

“Hôm đó cậu với Vạn Phi ngồi ven đường ăn đậu hủ,” Khưu Dịch tặc lưỡi, “Nhìn cứ như tù nhân mãn hạn tù vừa được thả đang lênh đênh giữa dòng đời.”

“Nhảm nhí!” Biên Nam trừng mắt, “Cậu đừng có gộp tôi chung với Vạn Phi…”

“Cậu còn giống hơn Vạn Phi ấy chứ,” Khưu Dịch cười nói, “Vạn Phi cũng còn trắng.”

“Cuộc đời này khó sống quá,” Biên Nam lượn quanh nhà hai vòng, sau đó vào phòng vẫy tay với Khưu Ngạn, “Nhị bảo, anh đi đây, tạm biệt.”

“Đi đâu vậy nha,” Khưu Ngạn ngồi trên giường nhìn cậu, “Anh trả ký túc xá rồi mà.”

Khưu Dịch ngã ngửa trên sô pha cười không ngừng được.

“Sớm muộn gì cũng bị hai anh em các cậu làm tức chết, tôi quyết định đi bụi!” Biên Nam cũng cười theo, đoạn kéo cửa thò một chân ra ngoài, “Không ai giữ tôi lại sao?”

“Đại hổ tử, anh đừng đi mà,” Khưu Ngạn đứng trên giường bấu khung cửa, “Anh đừng đi! Anh mà đi anh hai em nhất định sẽ đánh em cho hả giận.”

“Đánh càng tốt!” Biên Nam nói.

“Đừng đi mà, cậu đi rồi tôi không còn ai để ăn hiếp cô đơn lắm,” Khưu Dịch mỉm cười đứng dậy khỏi sô pha, bước tới ôm lấy Biên Nam, cúi đầu đặt cằm lên vai cậu, nhẹ giọng nói, “Lần đầu tiên nhìn thấy cậu, tôi cảm thấy, uầy, cục than ngồi dưới đất ăn đậu hủ đúng gu của mình rồi.”

“Giả tạo quá,” Biên Nam tặc lưỡi, liếc mắt nhìn Khưu Dịch, “Mới nãy còn vừa mãn hạn tù mà.”

“Nhưng nhìn cậu giống đòi lương thất bại thiệt…” Khưu Dịch âm thầm luồn tay vào trong áo nhéo hông Biên Nam một cái, “Thật đấy, lần đó thấy cậu thú vị lắm.”

“Được rồi,” Biên Nam thở dài, “Tôi hết phân biệt nổi cậu đang khen hay đang mắng tôi luôn rồi.”

“Khen cậu mà, đẹp trai này, bảnh này, ngầu này,” Khưu Dịch vừa nói vừa đi ra sân, “Anh đẹp trai, mau giúp tôi ướp thịt nào.”

Xiên nướng mà siêu thị bán, Khưu Dịch cứ chê mùi vị không ngon, vì vậy lần này mua luôn một đống thịt, xách về tự cắt rồi ướp.

Lượng công việc rất lớn, hôm nay tới chơi chủ yếu toàn là nam, ăn xiên nướng không tính theo xiên mà phải tính theo chậu, không làm năm ba chậu thì không đủ cho mọi người ăn.

Khưu Dịch ở trong bếp cắt thịt, Biên Nam đứng bên cạnh dùng các loại gia vị ướp thịt theo như yêu cầu của Khưu Dịch.

“Tối nay chúng ta thu phí đi, nhìn cứ như sạp thịt nướng chuẩn bị dọn hàng ra ấy,” Biên Nam cầm đũa khuấy đều thịt trong chậu, “Thu giá vốn.”

“Trong ngăn kéo có bao tay dùng một lần, cậu đeo vào dùng tay trộn mấy cái là được,” Khưu Dịch nhìn Biên Nam, “Cậu cứ cầm đũa biết khuấy tới chừng nào.”

“Tôi không trộn đâu, thấy ghê lắm.” Biên Nam tặc lưỡi.

“Vậy lúc ăn cậu có thấy ghê không?” Khưu Dịch thở dài.

“Cậu kệ tôi đi, tôi thích dùng đũa, lo mà cắt thịt của cậu đi nói nhảm nhiều quá!” Biên Nam tiếp tục cầm đũa khuấy qua khuấy lại.

Đã hẹn buổi chiều tới, ai ngờ buổi trưa cửa sân đã bị đẩy ra, Biên Nam vừa xoay mặt qua liền trông thấy Vạn Phi.

“Anh Nam!” Vạn Phi xách một túi không biết là gì vào sân, theo sau là Hứa Nhị.

“Ầy, bộ mày sắp chết đói hả,” Biên Nam chạy ra khỏi phòng bếp, “Canh giờ cơm qua ăn ké.”

“Bọn mình đi dạo phố, đúng lúc dạo đến chỗ này,” Hứa Nhị mỉm cười vuốt tóc, “Bọn mình đã nói sẽ tới giúp một tay mà, nhưng chủ yếu là lâu rồi Vạn Phi không gặp cậu, nhớ cậu quá trời luôn.”

“Chào anh Vạn Phi, chào chị dâu!” Khưu Ngạn chạy ra từ trong nhà, kêu một tiếng thật vang.

“Nhị bảo đúng là ngày càng dễ cưng, sao mà dễ cưng thế không biết!” Vạn Phi cười hô hố.

“Nhị bảo, chị mua cho em chiếc máy bay điều khiển từ xa nè, em xem coi thích không?” Hứa Nhị đưa một cái hộp cho Khưu Ngạn.

“Thích ạ!” Hai mắt Khưu Ngạn sáng rực, “Cảm ơn chị dâu.”

“Ôi…” Hứa Nhị bất đắc dĩ nhìn sang bên phòng bếp, “Khưu Dịch à, em trai cậu bị sao vậy.”

“Có phải ngày càng hiểu chuyện không.” Khưu Dịch mỉm cười tựa vào cửa phòng bếp, trong tay còn cầm một miếng thịt bò.

“Đang nấu cơm hay đang chuẩn bị đồ cho buổi tối thế?” Vạn Phi choàng vai Biên Nam đi tới phòng bếp, “Đúng lúc quá, để tao tới trổ tài.”

“Nghe nói cậu nhớ anh Nam của cậu hả?” Khưu Dịch nhìn Vạn Phi.

“Bây giờ đâu dám nhớ nhiều, chỉ dám lén lút trùm chăn nhớ nhung khóc sưng mũi tí thôi…” Vạn Phi nói một nửa thì bật cười, buông lỏng cánh tay đang ôm Biên Nam, vỗ vai Khưu Dịch một cái, “Sinh nhật vui vẻ nha anh Dịch.”

“Miệng ngọt ghê,” Khưu Dịch cười nói, “Phụ ướp thịt đi, Biên Nam lề mề quá, ướp xong nấu mì cho các cậu ăn.”

Ba người vào phòng bếp, chen chúc thành một cục.

“Có gì cần mình giúp không?” Hứa Nhị ở trong sân hỏi.

“Không cần, em chơi với nhị bảo đi.” Vạn Phi lập tức đáp lời.

Vạn Phi làm việc này lanh lẹ hơn Biên Nam nhiều, cậu chàng đeo bao tay, hai tay trộn tới trộn lui, chẳng mấy chốc đã ướp xong một chậu thịt.

Sau khi cắt và chuẩn bị xong thịt, Khưu Dịch nấu một nồi mì, cho vào chút thịt mới vừa ướp, mùi vị rất là ngon, Hứa Nhị ăn chưa được mấy miếng đã bám theo Khưu Dịch bảo Khưu Dịch viết lại nguyên liệu và tỷ lệ dùng để ướp thịt.

“Nấu cho anh ăn hả?” Vạn Phi cười hề hề bước tới.

“Chừng nào anh làm bánh nướng áp chảo cho em thì em nấu mì cho anh.” Hứa Nhị nói.

“Ây dà,” Biên Nam ở bên cạnh tặc lưỡi mấy tiếng, “Đừng có qua nhà người ta show ân ái như thế, mắc ói quá đi mất, nhà bọn này có học sinh tiểu học đó, chú ý chút đi.”

“Chừng nào khai giảng em mới lên lớp bốn.” Khưu Ngạn ngồi kế bên gật đầu một cái.

“Sớm muộn gì nhóc này cũng bị hai người dạy hư.” Vạn Phi thở dài.

Kế hoạch ban đầu là năm giờ chiều mới bắt đầu nướng đồ ăn mừng sinh nhật, nhưng vừa qua ba giờ, mọi người đã lục tục đến.

Sau khi ăn trưa xong, Thân Đào lập tức lái xe điện mang mấy két bia vào sân, lại còn là bia đã được ướp đá nữa, nghe nói hôm qua cất trong tủ đông của đại lý bán kem ở dưới lầu nhà cậu ta.

Chưa nói được mấy câu lại có thêm ba người đến, trong sân bắt đầu trở nên nhộn nhịp.

“Ra đầu hẻm mua bia ướp sẵn không được à?” Khưu Dịch lấy hết đồ trong tủ lạnh ra, muốn nhét bia vào.

“Mày tưởng nhiêu đây đủ uống chắc?” Thân Đào đổ mồ hôi đầy đầu, “Thì cứ mua ở đầu hẻm như mọi bữa đi, đống này giữ lại chờ mua hết bia ở đầu hẻm rồi uống tiếp…”

“Má,” Biên Nam nghe vậy thì sửng sốt, vội kéo Khưu Dịch vào phòng, “Tôi uống coca chung với Hứa Nhị và nhị bảo được không? Uống kiểu này chắc tối nay tôi phải chết tám trăm lần quá.”

“Vậy thì vừa khéo mà.” Khưu Dịch cười nói.

“Vừa khéo cái gì? Vừa khéo cái đầu cậu chứ ở đó mà vừa khéo,” Biên Nam trừng mắt, “Khưu đại bảo cậu cười đến nỗi không thấy mặt trời luôn rồi cậu biết không.”

“Vừa khéo say rượu làm loạn,” Khưu Dịch nhích tới bên tai Biên Nam, “Không thì tối nay cậu loạn tôi đi.”

“Biến,” Biên Nam nhìn Khưu Dịch mà bất đắc dĩ, “Cậu nói vậy không thấy thẹn với lòng à, uống xong tôi vật vờ như thế còn loạn được ai…”

Khưu Dịch cười nửa ngày không ngừng lại nổi, cứ tựa vào tường cười ầm ĩ.

“Khưu Dịch,” Biên Nam chọt chọt cằm Khưu Dịch, “Hôm nay tôi không so đo với cậu, thiếu gia đây cũng không phải cứ uống là sẽ thế, chờ mấy ngày nữa tôi sẽ xử đẹp cậu cho mà xem.”

“Chưa tới mấy ngày nữa là sinh nhật cậu rồi,” Khưu Dịch nắm tay Biên Nam, cắn ngón tay cậu, liếm nhẹ một cái, “Cũng phải uống chút rượu mừng chứ.”

Biên Nam cảm thấy Khưu Dịch liếm cái này quả thật làm mình nóng hết cả người, bụng dưới cũng siết lại, cậu không khỏi kêu lên: “A!”

Trong phòng khách truyền đến một tiếng tằng hắng, Thân Đào đóng cửa tủ lạnh: “Tao… vẫn còn ở đây.”

“Vậy mày mau không còn ở đây đi,” Biên Nam bật cười, đi ra ngoài túm Thân Đào đang định chuồn ra sân, “Anh Tiểu Đào, bọn này còn chuyện nghiêm túc muốn hỏi mày đây.”

“Chuyện gì? Mày mà cũng còn có chuyện nghiêm túc à?” Thân Đào nhìn Biên Nam.

“Tiểu Duyệt.” Biên Nam nói.

Thân Đào xoay người muốn đi, Biên Nam giữ chặt Thân Đào không buông tay: “Ê, chạy cái gì, cái này có phải chuyện nghiêm túc chưa?”

“Muốn nói gì đây?” Thân Đào cười cười, trông có vẻ lúng túng.

“Đáng tin không,” Khưu Dịch châm điếu thuốc ngồi xuống sô pha, “Thoạt nhìn lớn hơn mày không ít nhỉ?”

“Đại học năm tư,” Thân Đào nhìn ra sân, “Bây giờ mày hỏi tao tao cũng không biết, chưa có gì hết mà…”

“Nếu mày thật sự muốn… qua vài ngày nữa mời ra ngoài ăn đi,” Khưu Dịch cười nói, “Cảm ơn bọn tao giúp Lương Duyệt dọn nhà, rủ chị ấy đi chung, bọn tao đẩy thuyền giúp mày.”

“Khưu Dịch,” Thân Đào bật cười, “Sao bây giờ mày hứng thú với mấy chuyện này thế, lúc trước tao bảo mày tư vấn hộ mày còn lười nghe mà.”

“Ai biết,” Khưu Dịch tặc lưỡi, nhìn sang Biên Nam, “Tao cũng cảm thấy bây giờ mình hơi bất ổn, chắc do bị người ta lây bệnh?”

“Bị ai lây… Tôi hả?” Biên Nam ngẩn người, “Mẹ nó đó giờ tôi nào có hứng thú với chuyện này, tôi nhìn Vạn Phi theo đuổi Hứa Nhị mà thấy phiền chết rồi… Thật ra tôi cảm thấy chắc do hai đứa mình đã đến với nhau nên nhìn ai cũng muốn giúp người ta đến với nhau?”

“Có lý.” Khưu Dịch gật đầu.

“Vậy tao chúc hai đứa mày hạnh phúc,” Thân Đào xoay người đi ra ngoài, “Tha cho tao đi.”

“Có phải hai đứa mình phiền người lắm không.” Biên Nam cười ha ha, đi đến ngồi xuống cạnh Khưu Dịch.

“Vậy cứ làm phiền người ta đi,” Khưu Dịch cười cười, “Nếu không phải lần này cảm thấy Thân Đào nghiêm túc thật, tôi cũng sẽ không hỏi nhiều. Thật ra Lương Duyệt cũng khá ổn, không kiểu cách, có điều không biết người ta nhìn Thân Đào như nhìn một người đàn ông hay như nhìn em trai.”

Biên Nam vỗ đùi Khưu Dịch, “Bà tám.”

Khưu Dịch cũng vỗ đùi Biên Nam: “Bà tám đen.”

“Má,” Biên Nam cười sặc sụa, “Bộ tôi đen thế à?”

“Vậy tôi thích màu xanh lục huỳnh quang thế à?” Khưu Dịch phun một ngụm khói vào mặt Biên Nam, “Thật ra cậu cũng không hẳn là đen lắm, hai đứa mình hợp lại quá lắm chỉ là ngựa vằn không có vằn đen thôi.”

Chưa đến bốn giờ, những người được mời gần như đã có mặt đầy đủ, tính luôn mấy cô bạn gái đi theo, trong mảnh sân nhỏ chen chúc chừng mười người. Nếu không phải trước đó Khưu Dịch đã dọn dẹp, có khi cả bọn phải đùn đẩy ra đường hẻm đứng.

Hiếm khi mới có cơ hội thấy nhiều người như thế ở nhà mình, Khưu Ngạn hưng phấn lượn tới lượn lui trong sân, ngửa đầu chào từng anh từng chị, cuối cùng Vạn Phi thấy nhóc ngửa đầu cực quá nên bế nhóc đi quanh sân kiểm duyệt.

Biên Nam nhìn những người đứng đầy sân, hầu như cậu đã từng gặp mặt cả, đám người Vận tải đường thủy bình thường hay đi theo Khưu Dịch, cậu đã gặp hầu hết, còn đánh lộn không ít lần nữa.

Bây giờ mọi người đã tốt nghiệp, cho dù dồn đống trong cùng một mảnh sân cũng chẳng còn tìm được cảm giác hễ chạm mặt là muốn xắn tay áo đánh mấy hiệp như ngày xưa, cả bọn tụ tập một chỗ còn trò chuyện vô cùng sôi nổi nữa.

Hứa Nhị và mấy cô gái ngồi một bên xiên thịt, thường ngày hay nũng nịu õng ẹo, nhưng ra ngoài với bạn trai thì bỗng dưng hiền huệ ngay, mặc dù xiên rất là khó đỡ, có cái chỉ có một cục thịt, có cái chỉ vẻn vẹn hai miếng, nhưng tốc độ xiên rất nhanh, chỉ sau một tiếng đồng hồ, nguyên một bọc xiên lớn đã dùng hết.

Thịt chưa xiên được bọc bằng túi giữ tươi cất vào tủ lạnh.

“Nhìn kìa, mấy em gái đảm đang biết bao,” Biên Nam không còn chỗ để ngồi, đành phải ngồi ở bậc cửa, vừa nói vừa huých cánh tay Khưu Dịch, “Nếu cậu tìm một em…”

“Cậu hối hận à?” Khưu Dịch cười hỏi.

“Không, tôi hối hận cái gì chứ,” Biên Nam cười ha ha, “Cậu còn đảm đang hơn con gái, tôi sợ cậu hối hận thôi.”

“Nếu không gặp cậu, tôi cũng sẽ không tìm con gái,” Khưu Dịch cúi đầu xuống, ngón tay vẽ nguệch ngoạc dưới đất, “Tôi nói với cậu chưa nhỉ, mẹ tôi… rất muốn thấy tôi kết hôn, sinh cháu trai cho bà ấy.”

Biên Nam sửng sốt, một lát sau mới nói khẽ: “Vậy ư, cậu chưa nói với tôi.”

“Từ khi biết mình không có hứng thú với con gái,” Giọng Khưu Dịch rất nhỏ, “Tôi cảm thấy có lỗi với mẹ vô cùng, cảm thấy mình thật tệ hại, sao lại như vậy chứ…”

“Thế…” Biên Nam nhíu mày, cậu thật sự không biết Khưu Dịch từng dằn vặt như vậy.

“Nói thật, nếu không phải cậu cứ sáp tới gần tôi, chắc chắn tôi không dám tơ tưởng nhiều về cậu đâu,” Khưu Dịch mỉm cười nhìn Biên Nam, “Chắc đây là duyên phận.”

“Đại bảo à,” Biên Nam vẫn nhíu mày, “Vậy bây giờ cậu… còn nghĩ vậy không? Hay là… nghĩ thông suốt rồi?”

“Không biết,” Khưu Dịch thở dài, “Chuyện này đâu có gì nghĩ thông hay không, thật ra cũng chẳng có gì để nghĩ, mẹ tôi muốn thấy con dâu là sự thật, tôi không làm được cũng là sự thật, vả lại tôi cũng không còn cơ hội giải thích với mẹ nữa.”

“Nhưng nếu vậy có khi nào trong lòng cậu sẽ luôn có vướng mắc không?” Biên Nam nhíu chặt lông mày.

“Lúc trước thì có, bây giờ thì không, cũng không thể nói là nghĩ thông hay chưa,” Khưu Dịch vòng tay ra sau lưng Biên Nam, sờ sờ lưng cậu, “Có lẽ mẹ tôi vốn không cần tôi giải thích, nhìn bố tôi là hiểu rồi.”

Biên Nam im lặng một hồi, đột nhiên vỗ vai Khưu Dịch một cái: “Đại bảo à!”

“Ấy,” Bị Biên Nam thình lình vỗ một cái, Khưu Dịch suýt nữa nhảy dựng lên, “Làm gì vậy?”

“Sinh nhật vui vẻ!” Biên Nam nói, “Tôi nghĩ rằng, chỉ cần hai đứa mình hạnh phúc bên nhau là đủ rồi, điều bố mẹ muốn chẳng phải là con cái sống bình yên và ổn định sao, à phải, còn việc nối dõi tông đường thì… giao cho nhị bảo là được… cậu thấy nó lăn lộn trong đám con gái cứ như cá gặp nước không…”

Khưu Dịch cười hồi lâu, sau đó đứng lên đá đá Biên Nam, thấp giọng nói: “Vào phòng.”

“Chi vậy?” Biên Nam nhìn cả sân đầy người, nếu không phải ngại trong nhà nóng, cả bọn đã chui vào từ lâu rồi, “Giỡn chơi tí hả? Không an toàn lắm nhỉ?”

“Thế có vào không?” Khưu Dịch nhìn cậu.

“Vào vào vào vào…” Biên Nam đứng lên, theo Khưu Dịch vào phòng.

Vừa vào phòng còn chưa khóa cửa, Khưu Dịch đã lôi Biên Nam đến vách tường bên giường, hất cậu lên đó, sau đó lập tức sấn tới.

“Này!” Biên Nam trợn tròn mắt, lời còn chưa dứt, Khưu Dịch đã hôn lên môi cậu.

Một tay mò ra sau lưng cậu thô lỗ sờ mấy cái, tay còn lại kéo bung quần cậu ra luồn vào trong, dù chưa kịp phản ứng, Biên Nam bị một loạt động tác trên làm cho thở gấp dồn dập.

Kích thích quá đi mất!

Giữa ban ngày ban mặt!

Trong sân chừng mười người!

Cửa còn chưa chịu khóa!

Đã thò tay vào quần!

Biên Nam còn chưa kịp nghĩ xem rốt cuộc chuyện này kích thích cỡ nào, cơ thể cũng mới vừa phản ứng kịp, Khưu Dịch bỗng nhiên buông cậu ra, lau miệng: “Giỡn xong rồi.”

“Cái… gì?” Biên Nam sửng sốt, tay còn giữ nguyên tư thế muốn sờ mông Khưu Dịch.

“Tôi chỉ đột nhiên muốn giỡn chơi với cậu tí,” Khưu Dịch nhích lại gần hôn khóe miệng Biên Nam, “Buổi tối tiếp tục, Biên đen.”

“Mẹ nó cậu có còn là người không?” Biên Nam khom người chỉ vào Khưu Dịch, hồi lâu không biết nên nói gì, “Khưu trắng!”

“Tôi yêu cậu.” Khưu Dịch cười nói.

“… Ầy,” Biên Nam thở dài, “Tôi cũng yêu cậu lắm.”

 ____________

Hix, còn 1 chương chính văn nữa là hết rồi, sau đó còn 2 cái phiên ngoại, 1 cái về Húc – Giang, 1 cái về hai bạn nhiều năm về sau. Tui thiệt buồn quá đi =((( Chương 105 tui sẽ up trong tuần này, muộn nhất là thứ 6. 

À, tui thấy bài này hợp với truyện lắm nè, mọi người nghe thử đi. Chọn bản vietsub này là vì xưng hô phù hợp =)))

Chương 105

 

Tagged:

28 thoughts on “Sói Đi Thành Đôi – 104

  1. way18 02/08/2016 lúc 18:36 Reply

    Kích thích quá đi mất!
    Giữa ban ngày ban mặt!
    Trong sân chừng mười người!
    Cửa còn chưa chịu khóa!
    Đã thò tay vào quần !

    Cho e hỏi cái này là thơ à a Nam 😂😂😂😂

    Liked by 4 people

    • Nana 03/08/2016 lúc 17:51 Reply

      Cố tình làm cho giống thơ đó =)))))

      Liked by 1 person

      • way18 03/08/2016 lúc 19:08 Reply

        Sao mà em có cảm giác nó giống văn xuôi xuống dòng hơn tỷ à 😂😂😂😂

        Like

  2. Pika 02/08/2016 lúc 19:28 Reply

    ( ≧ ε ≦ ) móa ngọt quá đi (๑>◡<๑)
    sắp chia tay với 2 bạn trẻ rồi, thiệt là ko nỡ | ლ(¯ロ¯ლ)
    Mong là có nhà nào đó hốt em nó về xuất bản (๑✧◡✧๑)

    Liked by 1 person

    • Nana 04/08/2016 lúc 02:21 Reply

      Hiu hiu tui thì không mong có nxb nào hốt, tui ích kỷ muốn ẻm là của riêng tui thôi hà 😭

      Like

  3. huyenhunnie1204 02/08/2016 lúc 19:40 Reply

    Kích thích quá đi mất!

    Giữa ban ngày ban mặt!

    Trong sân chừng mười người!

    Cửa còn chưa chịu khóa!

    Đã thò tay vào quần!!
    ㅋㅋㅋㅋ Đọc đoạn này tui phun hết ly trà sữa đang uống ㅋㅋㅋㅋ😂😂😂

    Liked by 1 person

  4. watashiannhien 02/08/2016 lúc 19:42 Reply

    (ಥ_ಥ) mọi người cứ yêu đương đi mình mình cô đơn được rồi =))) Nam cưng mê trai nghe vô phòng một cái là đi theo ngay =))) bị liếm cũng rên bị hôn cũng rên (n˘v˘•) riết rồi thấy anh Nam không còn chút mặt mũi trước mặt chồng ảnh. Lâu rồi mới gặp bạn Phi vẫn đáng eo như ngày nào 〒▽〒 nghĩ sắp không còn hàng ngày lượn ra lượn vô nhà chị với fb hóng truyện nữa buồn ghê gớm

    Liked by 2 people

    • Nana 03/08/2016 lúc 17:53 Reply

      Giờ trai kêu rồi không theo trai giận sao =)))) Phê thì rên thôi đó mà 😂😂

      Like

  5. Dĩ Nhược 02/08/2016 lúc 19:51 Reply

    trước h mình không thích hỗ công nhưng mình thật sự yêu hai người này, cũng hỗ công, nhưng k khiến mình vướng mắc chút nào, đúng hơn phải nói rằng hỗ công hợp nhất cho hai chàng trai mạnh mẽ của chúng ta ấy chứ :”)

    Liked by 1 person

    • Nana 03/08/2016 lúc 17:54 Reply

      Đúng rồi, mình thấy cặp này hỗ công là hợp lý nhất đó, không lấn cấn gì hết luôn 😇😘

      Liked by 1 person

  6. yanglivn 02/08/2016 lúc 20:51 Reply

    Cái đoạn thơ ấy, sao tui lại liên tưởng đến bộ truyện anh thụ Chung Ly Phong Bạch của Thời thượng tiên sinh ghê, khoái làm thơ kiểu này lắm luôn (≖ ‿ ≖) nhưng mà Biên đen à, tui càng ngày càng thấy anh có xu hướng thụ lắm rồi nha. (╥﹏╥)

    Liked by 3 people

  7. Hắc Linh Tử 02/08/2016 lúc 21:13 Reply

    Ngọt ngào quá, yêu thương quá! Nam đen vẫn bị Khưu trắng cho ăn thịt hụt như bao lần ╮(╯▽╰)╭ (* ̄▽ ̄)b

    Liked by 1 person

  8. IKU 02/08/2016 lúc 21:23 Reply

    Sắp phải xa hai đứa rồi :((((

    Liked by 1 person

  9. Lilaly 02/08/2016 lúc 22:22 Reply

    “Nghe nói cậu nhớ anh Nam của cậu hả?” đọc câu này xong buồn cười quá, Dịch ghen kìa :v may mà bạn Phi tinh ý :v…bạn Dịch ngày càng hắc ám, ban ngày ban mặt mà đùa giỡn lưu manh con ngta như thật, quả không phụ lòng mong mỏi của tui :v….dù sao thì cũng rất buồn khi sắp phải chia tay 2 bạn…mong sẽ được nhìn thấy 2 bạn mãi hạnh phúc và cùng nhau chơi bóng trong 1 ngày đẹp trời nào đó trong phiên ngoại cuối cùng….

    Liked by 1 person

    • Nana 03/08/2016 lúc 19:34 Reply

      Yên tâm hai bạn sẽ mãi mãi hạnh phúc bên nhau, bao nhiêu giông tố cũng cùng nhau vượt qua rồi, bây giờ chỉ còn cùng nhau đón ánh mặt trời thôi 😍

      Like

  10. phucnguyen88 02/08/2016 lúc 22:23 Reply

    thật là buồn quá đi mất. truyện mà mình thích thì thật ngắn. toàn tầm 100 chương. truyện mình k thích thì 200-300 chương. nhớ Phượng vu cửu thiên dài đến mười mấy quyển chán chả thèm đọc. ôi sao k dài nữa dài nữa. sắp phải chia tay bạn Dịch rồi. yêu chết bạn í. khúc tâm sự thiệt cảm động quá. cảm giác áy náy của bạn Dịch mình đọc mà cũng áy náy theo. 2 bạn hãy sống thật hạnh phúc nhé Dịch Nam

    Liked by 1 person

    • Nana 04/08/2016 lúc 01:09 Reply

      Cảm ơn đã dành nhiều tình cảm cho Dịch với Nam nha 😍😍💋💋

      Về phần bạn Dịch thì, tui nghĩ không chỉ bạn ấy mà đó cũng là tâm sự chung của những người đồng tính, ai cũng sẽ mang tâm lý có lỗi với gia đình người thân cả… nhưng mà cũng như bạn Nam nói đó, cha mẹ suy cho cùng cũng chỉ mong con mình được hạnh phúc thôi, nên cứ cố gắng sống sao cho cha mẹ thấy yên lòng là được, có lẽ từ từ họ cũng sẽ chấp nhận 😊

      Like

  11. kyouyahibari995 02/08/2016 lúc 22:28 Reply

    Hầy….. Công nhận kd lưu manh wá đi

    Liked by 1 person

  12. Cat 03/08/2016 lúc 01:32 Reply

    Tui có thể tưởng tượng được bộ dạng cười gian của bạn Dịch lúc đọc thư 😂😂😂mà cũng tội bản lần đầu được ny viết thư cho đọc mà cứ cười tít mắt k nỡ buông xuống cưng ghê :)))
    “Sớm muộn cũng phải đánh một trận!”
    Nam cưng à k nỡ thì đừng có mạnh miệng =))))
    “Hôm đó cậu với Vạn Phi ngồi ven đường ăn đậu hủ,” Khưu Dịch tặc lưỡi, “Nhìn cứ như tù nhân mãn hạn tù vừa được thả đang lênh đênh giữa dòng đời.”
    Tôi thua =))))) lần đầu trong đời có ng so sánh ny với tù nhân =)))))) bạn Dịch nhất bạn rồi =)))))
    Đọc chương này xong tui có nhiều cảm xúc ghê, muốn nói nhiều lắm mà k biết nói sao cho đủ, câu cú cứ lộn xộn hết lên T^T Thấy 2 bạn viên mãn rồi tui vừa xúc động vừa hạnh phúc. Đoạn cuối nhìn bạn Đào thân với Nam còn Phi thân với Dịch dễ thương ghê <3 Đọc đoạn bạn Dịch nói vụ sinh con tui thương 2 bạn quá trời, thương bạn Dịch vì cảm thấy có lỗi với mẹ, thương bạn Nam vì sợ bạn Dịch nghĩ k thông, may mà cuối cùng bạn ý cũng nghĩ thông mọi chuyện, may mà bên cạnh bản luôn có 1 Biên Nam rất yêu bản, luôn suy nghĩ cho bản, thật sự viên mãn rồi <3 Phía trước có thế nào thì dắt tay nhau cùng vượt qua thôi <3

    Liked by 2 people

    • Nana 04/08/2016 lúc 01:17 Reply

      Thư bạn Nam viết hay quá nên Dịch coi hoài không chán, mốt còn đóng khung treo trường nữa mà :))) nói thiệt tui thích lá thư của bạn ấy lắm, bạn ấy hay tự chê nó nhưng thật ra nó đúng chất của bạn ấy, thành tâm kiểu chân chất không cần nhiều lời hoa mỹ 😁

      Thấy hai bạn hạnh phúc tui cũng mừng lắm, qua bao nhiêu trắc trở cuối cùng cũng có thể vững bước đi về phía trước đón chào tương lai tươi sáng rồi 😢

      Liked by 1 person

      • Cat 04/08/2016 lúc 09:45 Reply

        Tui cũng thích vì dù bản viết lời lẽ không trau chuốt nhưng rất chân thành, kiểu ngàn dặm không mây thì ngoài trời đúng là k mây thật :)))) Mà cái gì xuất phát từ trái tim sẽ đi đến trái tim nên bạn Dịch thích quá đóng khung treo tường là phải, bức thư đầu tiên và duy nhất bạn Nam viêt mà lại :))))

        Like

  13. Kiara 03/08/2016 lúc 09:31 Reply

    Đào à, Đào ới, Đào ơi, gậy ông đập lưng ông nhóa, em nói ra nói vào hai đứa nó, bây giờ tụi nó báo thù kìa =)))
    Nói vậy chứ giờ em biết rồi đó, ai đâu biết được một người nào đó mình lại nghiêm túc mà yêu mến một người mình không ngờ đến, có khi cũng chẳng giống hình mẫu của mình cơ. Mà xét ra thì ca của em khó đây. Một cô gái quật cường, độc lập thế kia rất khó xem em là một người đàn ông nhá =)) . Con gái lớn sớm hơn con trai, này lại còn hơn em mấy tuổi, dù là em chưa già đã yếu, một bụng ông cụ non, nhưng không thay đổi được việc em vẫn là thằng nhóc 19 tuổi. Thôi cứ cố lên , hai bà tám kia sẽ chúc phúc em(▰˘◡˘▰)

    Còn về bạn Dịch, lưu manh + mặt dày thế kia, quả không hổ là con rể nhà tui mà *khóc* Thực ra từ đầu đến cuối chap tui có chút rùng mình đó. Bạn có cái sở thích rất đáng sợ là muốn xem xét mọi biểu cảm, mọi góc cạnh suy nghĩ của Nam cưng, thỏa mãn trong việc quan sát Nam cưng thương mình nhiều thế nào, thể hiện ra sao, bị mình xoay như thế nào.

    Còn chưa kể việc bạn nắm rõ những điểm nhạy cảm để kích thích người ta *ôm mặt* , chời ơi tui xấu hổ quá, càng nói càng rùng mình. Thêm cái là máu ghen + nhá hàng mạnh quá, hú hú. Nam cưng ới, đủ xác cmn định chưa cưng *khóc*

    P.S: Thể loại mê trai mà không lường được bụng trai thì đời có nhiêu thôi (つ﹏<)・゚。

    Liked by 1 person

  14. peacan 03/08/2016 lúc 12:37 Reply

    huhuhu. ngọt chết mị rồi
    huhuhu. sắp chia tay hai bạn ngựa vằn rồi
    Nam à, cưng dễ thương quá.
    Mị đi đọc truyện lại từ đầu đây….
    Hóng thư của Nam cưng

    Liked by 1 person

    • Nana 03/08/2016 lúc 17:07 Reply

      Thư của Nam chờ chương sau nha hihiiiiiii 😜

      Like

  15. kyouyahibari995 03/08/2016 lúc 17:15 Reply

    Hp wa

    Like

  16. Frozenworld53 04/08/2016 lúc 03:54 Reply

    (⊙▽⊙) Ôi thật muốn nói câu: Blow up and die, happy people!

    (⊙▽⊙) Đắng lòng cho bạn Nam bị dòng đời xô đẩy từ “vua đánh tay đôi ở trường Thể thao” thành “tù nhân mãn hạn tù vừa được thả đang lênh đênh giữa dòng đời”… Rồi lại bị anh đại đùa giỡn lưu manh mà phản công lại được.

    Like

    • LK 05/08/2016 lúc 12:34 Reply

      Xưa giờ toàn đọc chùa, ngại ghê! Cám ơn bạn Nana ( tên thân mật của con gái mình cũng là Nana :”)), bạn edit rất mượt, rất tự nhiên, nhiều câu đọc mình cảm giác là tác giả viết bằng Việt ngữ luôn ấy, đọc thích vô cùng. Có nhiều điều đã nghĩ, đã xúc động , đã cảm nhạn được về các nhân vật trong SĐTĐ nhưng không thể viết ra được, đặc biệt là Nam, Dịch, Ngạn. Có cảm giác như các bạn là tồn tại thật sự , đang sống đâu đó ở moitj thành phố nhỏ ở TQ. Đúng là hiện thực hướng, mọi suy nghĩ, hành động, lời nói đều mang hơi thở đời sống thật sự. Một lần nữa cám ơn bạn nhiều!

      Liked by 1 person

  17. […] 101 | Chương 102 | Chương 103 | Chương 104 | Chương […]

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: