Đường cũ ngắm hoàng hôn – 4 + 5

Chương 2 bị thiếu 1 đoạn, tui bổ sung lại rồi mọi người vô coi lại nha!!

Đường cũ ngắm hoàng hôn

Tác giả: Bắc Nam

Thể loại: hiện đại, công ngầu x thụ nhoi, vườn trường + xã hội, 1×1, HE

Biên tập: Nana

***

Chương 4

Sáng sớm đến trường Lộ Kha Đồng bảo tài xế không cần đón mình, sau đó tung tẩy bước vào cổng. Hôm đó Phí Nguyên không trả lời lại, cậu cảm thấy bước đầu tiên của mình quá là chuẩn.

Do đến sớm nên trong lớp chỉ có chừng hai ba người, Lộ Kha Đồng cầm sách tiếng Anh học từ vựng, bên cạnh sách còn đặt một hộp bánh bích quy nhỏ. Phí Nguyên vóc dáng cao lớn, vừa vào cửa là thấy ngay, nhưng Phí Nguyên không mặc áo khoác đồng phục mà chỉ cầm trong tay.

Phí Nguyên mới vừa ngồi xuống, hộp bút còn chưa lấy ra thì Lộ Kha Đồng đã xoay người lại, đặt một hộp sữa tươi có đường lên bàn đối phương, cười tít mắt nói: “Anh đại, anh tới rồi.”

Phí Nguyên cau mày nhìn Lộ Kha Đồng, đoạn đưa tay vén tóc mái của Lộ Kha Đồng lên kiểm tra nhiệt độ trán của cậu. Lộ Kha Đồng lại đưa hộp bánh bích quy nhỏ tới: “Chẳng phải anh muốn nhận em làm đàn em sao? Anh đại, mời anh ăn bánh bích quy mẹ em nướng.”

Phí Nguyên tựa lưng vào ghế: “Không ăn ngọt.”

“Vậy để em ăn giùm anh, em thích ngọt.” Lộ Kha Đồng cũng không mang nhiều, chỉ một hộp sữa và một hộp bánh bích quy, thật ra cậu còn sợ Phí Nguyên ăn giùm mình nữa: “Anh có cần chép bài tập không? Tốc độ tay của em nhanh lắm.”

Phí Nguyên dùng một tay ghìm đỉnh đầu của Lộ Kha Đồng, sau đó vặn nhẹ một cái cho Lộ Kha Đồng quay sang chỗ khác.

Bạn học từ từ tới đông đủ, Lộ Kha Đồng vẫn còn ở đó tính toán diệu kế của mình, bước đầu quấy nhiễu suy nghĩ của đối phương, bước hai liều mạng lấy lòng, bước ba vẫn chưa nghĩ ra, thôi tạm bỏ qua trước.

Lớp phó vệ sinh đứng đằng trước hô to: “Lộ Kha Đồng! Xuống lầu làm trực nhật!”

Bấy giờ Lộ Kha Đồng mới sực nhớ tuần này đến lượt mình trực nhật, trường này tốt nhất ở điểm đó, trị bệnh hoàng tử. Lộ Kha Đồng cầm chổi chạy vù ra khỏi cửa, người cuối cùng phải đi đổ rác, cậu không muốn đâu.

Rốt cuộc đã được yên tĩnh, nhưng đầu óc Phí Nguyên vẫn loạn cào cào.

Cây non, tuyệt đối không phải là một cậu nhóc bình thường.

Làm vệ sinh xong quay lại, đoán chừng mức hoóc-môn trong cơ thể Lộ Kha Đồng vẫn chưa hạ xuống, cậu dè dặt móc ra một đóa hoa trong túi quần, bỏ vào ngăn bàn của Phí Nguyên.

Phí Nguyên ngồi yên tại chỗ, sầu muốn chết.

“Tặng người ta hoa hồng, tay vương vấn mùi thơm.” Lộ Kha Đồng ngồi vào chỗ của mình, hai mắt sáng ngời: “Quét xong em hái ở bên hành lang đó, anh thích không?”

*Tặng người ta hoa hồng, tay vương vấn mùi thơm: ý nói giúp người khác thì mình cũng được vui.

Phí Nguyên lấy hoa ra: “Đây là hoa nguyệt quý.”

sd7

Hoa nguyệt quý (Rosa chinensis) còn gọi là hồng Trung Quốc, hường Trung Quốc, tường vi Trung Hoa.

Lộ Kha Đồng cảm thấy tên này đúng là không có phong cách Tây chút nào, cậu bèn cà nhây: “Thây kệ nó, nói chung anh nhận hoa của em thì quên cậu ta đi.”

“Cậu ta nào?” Phí Nguyên ném hoa lên bàn, mặt lạnh nhìn Lộ Kha Đồng, hỏi: “Cậu nghe nói tôi thích con trai đúng không, nghe ai nói? Nói cái gì?”

Thị lực bình thường mắt nhìn ở mức tạm được, Lộ Kha Đồng lập tức quay sang chỗ khác: “Anh đừng bắt nạt em nha, đừng quên ba em làm trong đội quản lý trật tự đô thị đó.”

Yên tĩnh ba tiết học, Lộ Kha Đồng thấp thỏm lo sợ, cậu và Khưu Lạc Dân không giống nhau, cậu đẹp trai như vậy, ngộ nhỡ bị đánh vỡ đầu cậu thà chết ngay tức khắc.

“Lộ Kha Đồng, trò giải câu số ba đi.”

Lộ Kha Đồng luống cuống đứng lên, vội vàng nhìn câu ba, kết quả phát hiện mình không biết làm, còn vẽ hình tam giác vào câu đó nữa. “Em không biết làm” còn chưa nói ra miệng, phía sau có người vẽ số một cho cậu.

Mà lại còn vẽ lên mông cậu nữa!

“Đáp án câu ba là một, em đoán bừa ạ.” Đối với việc học, thật ra Lộ Kha Đồng rất nghiêm túc, sau khi ngồi xuống mặt mũi cậu đỏ bừng, không phải vì không biết làm bài mà là chịu không nổi việc mông bị vẽ lên.

Cảm giác như… mông mình bị quấy rối tình dục.

Lộ Kha Đồng ngồi xuống, cố gắng tập trung tinh thần nghe giảng cách làm câu ba, chuông hết tiết vang lên vẫn không nhúc nhích. Cậu chần chừ do dự muốn xoay người lại, cảm thấy nếu vừa rồi Phí Nguyên chịu dùng cách lưu manh giúp mình, vậy chứng tỏ Phí Nguyên không phải giận thật.

Xây dựng tâm lý xong, Lộ Kha Đồng vừa định xoay người lại thì đã bị bóp gáy. Phí Nguyên chống khuỷu tay trên mặt bàn, một tay bóp cổ Lộ Kha Đồng, phòng ngừa Lộ Kha Đồng xoay người lại.

Lộ Kha Đồng không nhúc nhích, hỏi: “Anh làm gì vậy?”

Phí Nguyên tựa vào cánh tay khác: “Buồn ngủ, để tôi yên tĩnh một lát.”

Trước khi vào tiết học mới, Lộ Kha Đồng ngồi yên không động đậy gần mười phút đồng hồ, lẽ ra Phí Nguyên định buông tay, nhưng lại cảm thấy thú vị quá. Đi qua nhìn thấy điệu bộ của hai người, lớp trưởng hỏi: “Tình huống gì đây?”

Phí Nguyên nói: “Chữa bệnh vẹo cổ cho Tiểu Lộ Lộ.”

Lộ Kha Đồng giật mình, hôm qua giận quá không để ý, bây giờ nghe mà lỗ tai ngứa ran, mẹ cậu còn chưa gọi cậu là Tiểu Lộ Lộ đâu, cậu thấy ngượng chết được.

Buổi trưa cả đám nam sinh cùng đi ăn, có người muốn ăn cơm, có người muốn ăn miến chua cay. Lộ Kha Đồng không ăn cay được, bởi vì Ôn Ngưng ít bao giờ nấu món cay.

sd5

Miến chua cay

Có người ngạc nhiên hỏi: “Lộ Lộ, cậu cũng đi ăn miến chua cay với bọn này hả?”

Lộ Kha Đồng gọi một cái bánh đậu trước, chờ miến chua cay được bưng lên, cậu ngửi thôi cũng thấy cháy dạ dày rồi, gắp một đũa bỏ vào miệng, nước mắt thiếu điều chảy ròng ròng, Lộ Kha Đồng vội kêu lên: “Ông chủ… cho thêm hai cái bánh đậu…”

Phí Nguyên giật một cái bánh đậu của cậu: “Ăn gì mà khiếp thế.”

Bắt đầu từ giờ học buổi chiều, dạ dày đau như thiêu đốt, đầu tiên Lộ Kha Đồng chống cằm, sau đó dứt khoát nằm sấp lên bàn, nằm sấp một phát hết hai tiết học. Có bạn học đến phòng y tế lấy thuốc cho cậu, nhưng uống xong vẫn thấy đau.

Nằm sấp một hồi rồi thiếp đi, thiếp đi trái lại không còn cảm thấy gì nữa.

Chờ Lộ Kha Đồng tỉnh ngủ, trong lớp đã không còn ai, cậu cảm thấy hết sức đắng lòng, mình muốn làm gì vậy hả trời. Chỉ vì chọc tức Lộ Nhược Bồi ư? Nhưng kiểu này thì ngày tháng năm nào mới chọc tức được đây.

Vậy thì vì báo thù cho Khưu Lạc Dân? Cậu bèn gửi tin nhắn cho Khưu Lạc Dân: “Khưu nhi, sau này chơi game phải cho em thắng biết chưa?”

Khưu Lạc Dân trả lời: “Mắc mớ gì?”

Anh em gì kỳ cục, Lộ Kha Đồng gửi tiếp: “Chắc em sắp cặp bồ rồi.” Nếu Khưu Lạc Dân hỏi cậu cặp với ai, cậu sẽ tiết lộ kế hoạch của mình cho tên xấu xa này.

Nào ngờ Khưu Lạc Dân trả lời: “Đã nói cùng nhau tập trung học hành mà, nếu cưng muốn yêu sớm, thôi thì anh đành thi vào Thanh Hoa một mình vậy.”

*Đại học Thanh Hoa thành lập năm 1911 ở Bắc Kinh là một trong những trường đại học danh tiếng nhất ở Trung Quốc.

Lộ Kha Đồng cảm giác dạ dày càng đau hơn, cậu quay đầu nhìn chỗ ngồi của Phí Nguyên, cặp sách không có, người đã đi rồi, trên bàn chỉ còn lại đóa hoa nguyệt quý kia.

“Ăn bánh của người ta mà ngay cả một câu hỏi han cũng không có, đạo đức tệ hết biết.”

Lộ Kha Đồng thu dọn cặp sách, sực nhớ hồi sáng mình bảo tài xế đừng đến đón, không khỏi buồn ơi là sầu. Buổi sáng nịnh nọt, buổi chiều đau đớn, mẹ nó tất cả đều vì tên họ Phí, nhưng hành động này không thể dừng lại được, sớm muộn gì cũng có một ngày cậu bắt họ Phí ăn bánh bích quy vì mình.

Vừa ra khỏi lớp thì thấy vài bạn học trong tổ trực nhật đi lên cầu thang, Lộ Kha Đồng không khỏe nên mọi người không gọi cậu. Lộ Kha Đồng đứng ở cửa nhận lời an ủi, sau đó nhìn thấy Phí Nguyên đeo cặp đi ở cuối hàng.

“Ơ anh cũng đi à?”

Có bạn học nghe vậy bèn đáp: “Phí Nguyên nói cậu không khỏe, cậu ấy trực nhật thay cậu, lẽ ra trực xong về luôn, nhưng cậu ấy bảo quên đồ nên quay lại lấy.”

Lộ Kha Đồng thật sự không thể nào ngờ được, cậu thò đầu vào nhìn, thấy Phí Nguyên đi đến trước chỗ ngồi lấy đóa hoa nguyệt quý nhét vào trong túi quần. Đầu óc như nổi bão, Lộ Kha Đồng đứng sững ở cửa quên nhúc nhích, mãi đến khi Phí Nguyên đi ngang qua người mình.

Lộ Kha Đồng không thích con trai, trước giờ cũng chưa từng được con trai thích, song tư duy của con người rất đáng sợ, bạn học giúp đỡ lẫn nhau không ai nghĩ nhiều cả, nhưng trước đó cho rằng đối phương thích con trai, thế là cảm giác không còn giống vậy nữa.

Lộ Kha Đồng đuổi theo: “Phí Nguyên, anh thích em thiệt hả? Em cũng thích anh lắm.”

Phí Nguyên dừng bước, đưa tay bóp cằm Lộ Kha Đồng, nói: “Lộ Kha Đồng, mặt cậu to thật đấy.”

________________

Chương 5

Lâm Du Châu bê vài bộ đồ bẩn bước vào, hỏi có gì cần giặt không. Phí Nguyên đưa đồng phục học sinh cho mẹ, đoạn giật lại lấy đóa hoa ra khỏi túi quần.

“Uầy ôi, con gái tặng hả?”

Phí Nguyên lột vài cánh hoa ngoài cùng xuống, nói: “Con trai tặng.”

Lâm Du Châu như nghe được chuyện cười, nói mỉa: “Ngay cả mẹ mà mày cũng gạt, thôi không sao, mẹ mặc kệ mày quen ai, mẹ chỉ sợ mai mốt mày không tìm được đối tượng sống độc thân một mình thôi.”

“Mẹ ruột không chạy đi đâu được.” Phí Nguyên ngắt khúc thân nhỏ dưới đài hoa, sau đó kẹp hoa vào trong một quyển sách.

Hôm nay Thẩm Đa Ý không đi làm thêm, đang ở nhà làm bài tập, Phí Nguyên còn chưa vào đến nhà, Thẩm Đa Ý đã nghe thấy tiếng động. Dừng bút chờ Phí Nguyên bước vào, Thẩm Đa Ý cười nói: “Ăn cơm chưa? Mình ngửi thấy mùi cá nướng bên nhà cậu rồi đó.”

“Chưa ăn, lát nữa cậu với ông qua ăn chung đi.” Phí Nguyên đi tới trước tủ sách, hỏi: “Cậu có từ điển không? Cái loại to ấy…”

Thẩm Đa Ý tìm cho Phí Nguyên một quyển: “Cậu lấy làm gì thế?”

Phí Nguyên áng chừng, nói: “Học bài.” Cậu quay về đặt từ điển lên quyển sách kẹp hoa, muốn biến đóa hoa nguyệt quý này thành tiêu bản, hình như đè nặng thế là được.

Buổi tối Lộ Kha Đồng không ăn cơm cũng không làm bài tập, chỉ nằm trên giường ngủ. Ngủ đến nửa đêm đói tỉnh, cậu bò dậy định tìm gì đó ăn, lúc đi ngang qua phòng sách lớn thì thấy còn sáng đèn.

Phòng sách lớn là nơi chuyên dụng của Lộ Nhược Bồi, người khác không được vào. Lộ Kha Đồng đứng ở ngoài nhìn qua khe cửa, trông thấy Lộ Nhược Bồi vẫn đang làm việc. Cậu xuống lầu bưng một khay bánh ngọt lên, không gõ cửa mà cứ thế vào luôn.

Ngẩng đầu thấy Lộ Kha Đồng đứng ở cửa, Lộ Nhược Bồi nói: “Sao con vẫn chưa ngủ?”

Lộ Kha Đồng trả lời: “Ngủ rồi, đói tỉnh.”

Lộ Nhược Bồi nở nụ cười, dọn văn kiện trên bàn, nói: “Qua đây, ba cũng đói bụng.”

Hai cha con cùng nhau ăn một chút, Lộ Kha Đồng ăn ngấu nghiến, ngốn đầy miệng. Lộ Nhược Bồi đưa tách của mình cho cậu, bảo cậu uống cho đỡ nghẹn. Sau khi nhấp một hớp trà, Lộ Kha Đồng chỉ thấy đắng nghét.

“Muộn thế này rồi mà ba còn uống trà đặc, vậy làm sao ngủ được.”

“Ba con sợ buồn ngủ, con ăn xong rồi đi ngủ tiếp đi, ngày mai còn phải dậy sớm đi học.”

Đột nhiên Lộ Kha Đồng không nhớ đến chuyện hôm đó nữa, mâu thuẫn giữa cậu và Lộ Nhược Bồi xảy ra theo chu kỳ, cách một thời gian sẽ bùng phát một lần, nhưng sau khi qua rồi, quan hệ cha con lại yên ổn như thường.

Lộ Kha Đồng nói: “Con còn chưa làm bài tập nữa.”

Lộ Nhược Bồi hết cách: “Vậy con lấy bài tập tới đây, ngồi đối diện ba làm bài, chúng ta đừng ai quấy rầy ai, được không?”

Lộ Kha Đồng gật đầu, sau đó về phòng lấy sách giáo khoa. Trên bàn làm việc rộng thênh thang, hai người ngồi đối diện nhau mạnh ai làm việc nấy. Lộ Kha Đồng cặm cụi làm bài tập, hiệu suất cao hơn ngày thường nhiều.

“Sao thế?” Lộ Nhược Bồi đặt văn kiện xuống, phát hiện Lộ Kha Đồng đang giương mắt nhìn mình.

“Có câu con không biết làm.”

Bỏ qua việc trong tay, Lộ Nhược Bồi giải bài tập cho Lộ Kha Đồng, cả tờ giấy nháp viết đầy những chữ nắn nót, Lộ Nhược Bồi giảng hết một lược ba cách giải. Lộ Kha Đồng kẹp giấy vào trong sách, cảm thấy Lộ Nhược Bồi giảng còn rõ ràng hơn thầy cô nữa.

“Ba giờ rồi, mau đi ngủ thêm một lát đi.”

“Dạ, con đi đây.” Lộ Kha Đồng ôm đồ đạc của mình chuẩn bị trở về phòng, thấy Lộ Nhược Bồi vẫn chưa có ý định nghỉ ngơi, cậu bèn nói: “Ba đừng có mệt quá đột tử nha.”

Lộ Nhược Bồi bị chọc tức đến nỗi muốn bật cười, nhưng nhìn bóng lưng Lộ Kha Đồng đi tới cửa thì lại cười không nổi, trầm giọng gọi: “Lộ Lộ.”

Lộ Kha Đồng xoay người lại, Lộ Nhược Bồi nói: “Xin lỗi con.”

Lộ Kha Đồng không đáp, mở cửa đi ra ngoài. Cậu không cần xin lỗi, Lộ Nhược Bồi có lỗi với rất nhiều người, nhưng trong đó không có cậu.

Sáng sớm tài xế hỏi hôm nay tan học có cần đón không, Lộ Kha Đồng suy nghĩ một lát, nói: “Cứ đón đi.” Dáng vẻ thê thảm ôm bụng đón taxi hôm qua vẫn còn quanh quẩn trong đầu, cậu sợ rồi.

Cả buổi sáng không làm trò, lên lớp chăm chú nghe giảng bài, hết tiết chăm chú đi toilet, quá lắm chỉ đứng ở hàng lang ngắm cảnh mà thôi. Chờ khi ngắm đủ rồi, Lộ Kha Đồng xoay người tựa vào lan can, vừa giương mắt đã thấy Phí Nguyên đứng ở cửa phòng học.

Nhìn mình cười.

“Cười gì vậy?”

“Chẳng phải hôm qua nói thích tôi sao? Phát cho cậu chút phúc lợi.”

Lộ Kha Đồng nhớ hình như mình có nói thế thật, cậu nhìn chằm chằm Phí Nguyên, nói: “Hai người học ở hai trường khác nhau cũng như yêu xa vậy, yêu xa ấy hả, không có kết quả tốt đâu, cho dù là thanh mai trúc mã đi chăng nữa.”

Phí Nguyên nhét tay trong túi quần tựa vào khung cửa, làm bộ nghiêm túc hỏi: “Vậy làm sao bây giờ?”

“Đổi người khác đi, với lại bây giờ cũng hết thịnh hành thanh mai trúc mã rồi.” Lộ Kha Đồng đi tới cạnh cửa, tựa vào tường: “Bây giờ thịnh hành bạn cùng trường nha.”

Buổi trưa cả đám nam sinh cùng trường đều đến căn tin ăn cơm, Lộ Kha Đồng xếp hàng chờ mì, Phí Nguyên đứng đằng trước cách cậu một người. Lộ Kha Đồng còn chưa nghĩ ra muốn ăn loại nào, đang lúc xoắn xuýt, một nam sinh bỗng nhiên chen vào hàng.

“Sao chơi chen ngang vậy?”

Nam sinh đứng sau lưng Phí Nguyên quay lại nói: “Bọn này đi chung.”

Lộ Kha Đồng đang đói bụng nên rất dễ nổi nóng: “Ai thèm quan tâm mấy người quen nhau hay chia tay, chen ngang thì không được.”

*Tùy ngữ cảnh mà “đi chung” (一起) còn có thể được hiểu là đang cặp kè với nhau.

Phí Nguyên đeo tai nghe mà vẫn nghe được tiếng động, cậu bước lên một bước, kéo cánh tay Lộ Kha Đồng về phía trước, để Lộ Kha Đồng đứng trước mặt mình, nói: “Cho mua trước đấy.”

Lộ Kha Đồng giờ mới chịu yên, nhưng cánh tay còn bị nắm, cậu quay đầu lại ngoan ngoãn nói: “Em cảm ơn anh đại.”

Phí Nguyên buông tay ra, vỗ nhẹ lên gáy Lộ Kha Đồng một cái. Bưng mì tìm được chỗ ngồi, hai người xem như ăn cùng nhau lần hai. Nhìn Phí Nguyên gắp hành băm ra ngoài, Lộ Kha Đồng nói: “Anh cho em đi.”

Phí Nguyên gắp lên định ném vào bát của Lộ Kha Đồng, nhưng vừa nâng tay đã thấy ai đó há to miệng, trên mặt còn viết chờ anh đút.

Lộ Kha Đồng ăn hành xong vẫn còn nhìn chằm chằm bát của người ta, hỏi: “Anh ăn đùi gà không? Em chuẩn bị sẵn rồi nè.”

Phí Nguyên ngốn vài cái ăn hết mì và đùi gà, đoạn lau miệng bỏ đi, không thèm đợi Lộ Kha Đồng. Đi tới cửa căn tin, Phí Nguyên quay đầu lại nhìn một cái, coi bộ nhóc kia muốn ăn hết cho mau để đuổi theo, nghẹn đến mặt đỏ bừng.

Lộ Kha Đồng chưa kịp ăn canh mà đã đặt đũa xuống bỏ chạy, vừa ra khỏi căn tin chỉ thấy Phí Nguyên đang đứng dưới gốc cây uống nước giải khát. Cậu chạy ào qua đó, gần đến trước mặt Phí Nguyên thì lách người qua.

Trong phòng học ồn như vỡ chợ, trước khi chuông nghỉ trưa vang lên đều như thế. Hai người lần lượt bước vào, Phí Nguyên kéo ghế ngồi xuống, Lộ Kha Đồng xoạc chân ngồi mặt đối mặt với Phí Nguyên.

“Muốn đánh cậu ghê.” Phí Nguyên rút tờ đề chiều nay học cần dùng, không ngẩng đầu lên.

Thấy câu còn bỏ trống, Lộ Kha Đồng vội vàng cầm bút lên, nói: “Em biết làm nè! Để em giảng cho anh!” Nhớ lại suy luận và cách làm mà Lộ Nhược Bồi chỉ cho mình, Lộ Kha Đồng đóng vai thầy giáo một lần.

Làm xong, Phí Nguyên giơ tay vỗ đầu Lộ Kha Đồng một cái, xem như khen ngợi.

Buổi chiều tan học, Lộ Kha Đồng gọi trước cho tài xế, nói không cần đến đón mình. Cậu vừa quét rác vừa nhìn học sinh đi ra ngoài, chờ khi thấy Phí Nguyên bước ra khỏi tòa lầu dạy học, cậu hối hả quét cho lẹ rồi về sớm.

“Anh lái xe máy hả?”

Phí Nguyên không lái cũng không trả lời, đi thẳng đến trạm chờ xe buýt. Lộ Kha Đồng thật sự chưa từng ngồi xe buýt bao giờ, nhìn tên trạm chẳng hiểu mô tê gì. Cậu móc ra vài tờ tiền giấy trong túi quần, tờ có giá trị nhỏ nhất là năm mươi đồng.

Một chiếc xe chạy đến trạm, Phí Nguyên vừa bước chân dài lên xe, Lộ Kha Đồng vội vàng đuổi theo, nhét đại một xấp năm mươi đồng vào khe bỏ xu. Phí Nguyên túm cổ tay Lộ Kha Đồng, tay còn lại ném vài đồng xu vào đó.

Giờ tan học tan sở bao giờ cũng đông nghìn nghịt, Phí Nguyên kéo Lộ Kha Đồng đi ra sau, từ từ chen đến bên cửa sổ. Lộ Kha Đồng vất vả xoay người lại, đứng mặt đối mặt với Phí Nguyên.

Phí Nguyên rũ mắt, nhéo nhéo hai má của Lộ Kha Đồng, nhéo ba cái. Lộ Kha Đồng cảm thấy đau, ngửa đầu hỏi: “Làm gì vậy nha, mặt càng nhéo càng to đó.”

“Cái này là hôm nay cậu thiếu.”

“Em đã làm gì nhỉ?” Lộ Kha Đồng cố gắng hồi tưởng, vừa đếm vừa nói: “Chen ngang hàng của anh, ăn hành băm của anh, xài tiền xu của anh. Nhưng không phải em là đàn em của anh sao? Anh không thương em hả?”

Nói xong, cậu đột nhiên buông tay vịn, nhéo má Phí Nguyên, nói: “Em còn giảng bài cho anh cơ mà.” Đến trạm tiếp theo, tài xế thình lình thắng xe, Lộ Kha Đồng mất thăng bằng đứng không vững, có điều người chen người nên không đến mức té ngã.

Huống chi, Phí Nguyên còn dùng một tay ôm lấy cậu.

Mái tóc xù của Lộ Kha Đồng nổi lên tĩnh điện, cậu mở to mắt tựa vào phía trước. Phí Nguyên cảm thấy cây non hệt như con cún nhỏ vậy, thiếu điều gắn thêm cái đuôi nữa thôi.

“Tài xế lái gì kỳ ghê…” Lộ Kha Đồng đứng vững, lảng tránh ánh mắt của Phí Nguyên, nói sang chuyện khác: “Bài nào anh không biết làm thì cứ khoanh tròn lại, dạo này em học giỏi lắm, em giảng cho anh.”

Phí Nguyên bật cười, đột nhiên xoay người sang chỗ khác, Lộ Kha Đồng không hiểu ra sao, chờ xe dừng lại, Phí Nguyên nhanh nhẹn nhảy xuống xe. Lộ Kha Đồng nóng mặt, chỉ là chưa nóng bao lâu đã muốn khóc. Xe này chạy tới đâu cậu biết chết liền đó!

Xuống khỏi xe buýt rồi đón taxi, lăn qua lộn lại về đến nhà đã hơi muộn, Ôn Ngưng đang tự ăn một mình, Lộ Kha Đồng rửa tay xong đi qua ngồi xuống, cầm chén lên ăn.

Nhìn cậu ăn như hổ đói, Ôn Ngưng kinh ngạc hỏi: “Lộ Lộ, chẳng phải con không ăn hành băm sao?”

Lộ Kha Đồng khựng lại, bấy giờ mới phát hiện trong canh có hành băm, cậu tí tởn nói: “Hôm nay bắt đầu ăn ạ!”

Sau khi thay bóng đèn, mảnh sân trở nên rộng rãi vô cùng, Thẩm Đa Ý đang ngồi trong sân đọc sách, tiết kiệm tiền điện cho nhà mình. Phí Nguyên ngồi bên bàn làm bài tập, bởi vì Phí Đắc An ở trong nhà xem TV bật tiếng rất lớn.

“Mấy cậu cũng làm bài đó hả? Mình có đáp án phân tích nè.”

Thẩm Đa Ý về nhà lấy đáp án qua đây, Phí Nguyên nhìn một chút rồi ghi lại công thức. Đến khi đặt bút xuống, cậu đột nhiên dừng lại, sực nhớ tới điều gì đó, tiếp theo xóa công thức đi.

Sau cùng vẽ một vòng tròn thật to vào câu nọ.

____________

Chờ em giảng đó Lộ ơi, thấy anh đại có tình nghĩa với em chưa =)))))

Lộ vì trai mà không ngại ăn cay và ăn hành, thôi ráng lên, rồi sẽ có ngày trai ăn bánh bích quy vì cưng =))))

Chương 6

Tagged:

28 thoughts on “Đường cũ ngắm hoàng hôn – 4 + 5

  1. […] Chương 1 | Chương 2 + Chương 3 | Chương 4 + Chương 5 […]

    Like

  2. tieulam 24/02/2017 at 17:47 Reply

    Cưng quá đi, giờ có thêm một câu nữa “Muốn tìm một người ăn bánh bích quy vì mình :3”

    2 đứa cưng qtqđ luôn, bạn Nguyên coi nạnh nùng vại chứ bắt đầu cưng Lộ Lộ rồi >\\\\\\<
    Cơ mà bạn Thẩm có làm trái tym bên lề không vại, không thích kiểu hiểu lầm ng thứ 3 đâu :"((

    Liked by 5 people

    • Nana 24/02/2017 at 18:57 Reply

      Thẩm sẽ có bến đỗ của riêng mình chứ không làm người thứ 3 nha 😛

      Liked by 2 people

      • tieulam 24/02/2017 at 19:08 Reply

        Vậy đi, nói chứ mới đọc mấy chương mà thấy nv nào cũng thích hết :”)

        Liked by 2 people

  3. lisanguyen92 24/02/2017 at 17:55 Reply

    Ôi chộ ôi, Tiểu Lộ Lộ cưng ơi, sao mà cưng dễ xương dữ vậy. Chủ động cưa cẩm người ta mà lại còn xí hổ đỏ mặt là sao. 😀. Bạn Phí Nguyên có vẻ cũng cưng cún nhỏ lắm đấy. Thôi thì em nhào tới Anh đành ôm chứ biết làm sao. 😁

    Liked by 2 people

    • Nana 24/02/2017 at 18:58 Reply

      Phí Nguyên thì mặt lạnh vậy thôi chứ thật ra kết Lộ Lộ lâu rồi =)))))

      Like

  4. phamkhanhlinh99 24/02/2017 at 18:10 Reply

    họ Phí chưa ăn bánh quy mà Lộ đã ăn hành mất rồi :v
    người đâu cưng thấy sợ luôn, toàn tự chui vào rọ thế này thì sớm nở hoa thôi

    Liked by 2 people

  5. dtthaozoe 24/02/2017 at 19:47 Reply

    Trời ơi cưng quá đi mata, cưng cả 2 đứa luôn T_T

    Liked by 1 person

  6. Mei Ting 24/02/2017 at 20:11 Reply

    Vợ Chồng nhà này đều đáng iu hết á, mới đến c5 thôi mà đã cưng cưng sủng sủng thế này làm lũ hủ chúng tôi bấn loạn quá, về sau thì hỏi sao chịu nổi đây hả chời (๑✧◡✧๑)

    Liked by 2 people

  7. Hắc Linh Tử 24/02/2017 at 20:38 Reply

    Đáng eo ghê, em nó chủ động dâng hiến mà còn sợ bị vẽ lên mông. Ráng quậy đi em ạ, ngày em bị rước về chắc cũng không xa lắm đâu ╮(╯▽╰)╭

    Liked by 1 person

    • Nana 25/02/2017 at 11:52 Reply

      Em nó loi nhoi vậy thôi chứ còn hiền lắm (▰˘◡˘▰)

      Liked by 1 person

  8. Ney 24/02/2017 at 22:08 Reply

    Không liên quan nhưng phát hiện nhà mới đổi slogan???? :]]]]]

    Like

    • Nana 25/02/2017 at 11:53 Reply

      đổi nhiều mà, lâu lâu hứng lên thì đổi :))

      Liked by 1 person

      • Ney 25/02/2017 at 16:39 Reply

        =]]]]] slogan theo cảm xúc ha!

        Like

  9. Tui thích há cảo 24/02/2017 at 23:22 Reply

    Đêu,cưng dễ sợ luôn,hai đứa hợp mốt quá luôn ấy chứ nhở
    Mà bạn Thẩm nho nhỏ cũng cưng quá

    Liked by 1 person

  10. Tiểu Quyên 25/02/2017 at 09:30 Reply

    Em lộ lộ quá dễ thương làm như vậy sao anh nguyên ko thích cho đc 😁

    Liked by 1 person

  11. Mộng Tư 26/02/2017 at 17:48 Reply

    Này nha, qua hai chương này tôi mới phát hiện Lộ Lộ ngoài nhây và ảo tưởng ra còn thích tự luyến nữa =))))))) Mà cũng đúng thôi, Lộ Lộ phải không bình thường như vậy thì bạn Phí Nguyên mới thích được chứ | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ Lộ Lộ sinh ra không bình thường là vì Nguyên đó, vậy nên không được trách em ấy nghe chưa ╮(╯▽╰)╭
    Tự nhiên đọc tới cái đoạn giữa Lộ Lộ và cha ẻm tôi cứ thấy nó ngườn ngược thế nào, hic, cảm giác khổ tâm vô cùng (つ﹏<)・゚。

    Liked by 1 person

    • Nana 26/02/2017 at 19:34 Reply

      Chuyện của Lộ với ba ẻm thì sau này sẽ nhắc tiếp, nhưng đúng là sẽ ngược thật 😂

      Like

      • Mộng Tư 26/02/2017 at 20:00 Reply

        Hic :'( Mong cho hai cha con cái kết thật trọn vẹn.

        Like

  12. Frozenworld53 27/02/2017 at 05:42 Reply

    (¬‿¬) Uầy, “bước đầu quấy nhiễu suy nghĩ của đối phương, bước hai liều mạng lấy lòng”… hai bước đầu có vẻ thành công đấy. Có nên ghi lại để nay mai xài ko tai?!

    (¬‿¬) Mà mâu thuẫn giữa Lộ Lộ và bả ẻm theo chu kỳ nữa sao? Sao giống kinh nguyệt thế?! À mà thôi, em nó đang tuổi nổi loạn ấy mà! Vậy thì thời kỳ này còn phải kéo dài thêm ít nhất 2, 3 năm nữa.

    Like

  13. Cố chừa bài câu cho e nó giảng, moe vậy

    Like

  14. xoithitmamtom 01/03/2017 at 21:51 Reply

    Cảm ơn NaNa nhiều :3 edit quá nuột luôn. Biết là để “Cây non” cho thuần Việt nhưng tui vẫn thích gọi Lộ Lộ là Tiểu thụ mầm hơn =))) nghe moe kinh!!

    Like

    • Nana 02/03/2017 at 13:59 Reply

      Thật ra là tiểu thụ miêu =))) Mình lại thích cây non hơn, từ non nghe hợp với em Lộ :))

      Liked by 1 person

      • xoithitmamtom 04/03/2017 at 20:27 Reply

        Giờ quen quen lại thấy nó đáng yêu quá mức😂😂

        Like

  15. Hạ Du 08/03/2017 at 11:13 Reply

    Mình cảm thấy để Lộ Lộ gọi Phí Nguyên là anh đại cứ kì kì sao ý, chắc ý cảnh ở đây là từ đại ca đúng k?

    Like

    • Nana 08/03/2017 at 11:20 Reply

      Là lão đại nhé, mình thấy anh đại ko có vấn đề gì cả mà còn nghe rất dễ thương nữa 😳

      Like

  16. Thi Thi 04/05/2017 at 10:33 Reply

    Uầy thấy cưng quớ hà (ღ˘⌣˘ღ)

    Like

  17. feerainbow 07/06/2017 at 23:28 Reply

    Em lộ dẽ cưng ghê nơi ~~~~

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: