Thế Giới Này Điên Rồi – 36

Thế Giới Này Điên Rồi

Nhất Thế Hoa Thường

Thể loại: hiện đại, trọng sinh, thanh mai trúc mã, hài hước, HE

Edit: Mika

Beta: Nana

***

Chương 36

Không được tự nhiên

Kì Nhạc bị người nào đó ôm vào lòng, sợ đến mức không nói nên lời, cậu lén mở mắt ra, nhìn bóng dáng mơ hồ trong bóng đêm, mấy phút sau rốt cuộc xác định được người nọ chuẩn bị ngủ ở đây đêm nay.

Cố Bách ôm được cậu, tâm tình tốt hẳn lên, nhưng anh cũng không dám làm gì quá trớn, chỉ chậm rãi nhích lại gần cậu, lúc này mới thỏa mãn.

Kì Nhạc sợ tới mức nín thở, nằm yên theo dõi động tĩnh của đối phương, thấy đối phương không có động tác nào khác mới thở ra một hơi.

Bọn họ nằm rất gần nhau, vì thế Cố Bách có thể cảm nhận được trạng thái hiện giờ của cậu, hiển nhiên cũng phát hiện ra hơi thở bất ổn của cậu, anh giật mình, thầm nghĩ chẳng lẽ Tiểu Nhạc vẫn chưa ngủ? Anh dựa sát thêm một chút, hôn nhẹ lên vành tai cậu, phát hiện cơ thể cậu cứng ngắc, nhất thời cảm thấy như trút được gánh nặng, rốt cuộc cũng không cần che giấu bí mật này nữa. Cố Bách im lặng chờ, muốn biết cậu sẽ có phản ứng gì.

Kì Nhạc cảm thấy vành tai mình nóng lên, trong lòng rối như tơ vò, hoàn toàn không biết phải làm sao. Cậu nhắm mắt lại, nhanh chóng điều chỉnh hô hấp và cơ bắp, đề phòng trường hợp cơ thể cương cứng sẽ bị phát hiện, sau đó liên tục tự an ủi và thôi miên mình, đối phương là Cố Bách, lúc trước cũng bị ôm hoài đó thôi. Cậu dần dần thả lỏng, im lặng nằm trong lòng anh, bắt đầu tự hỏi về tình trạng hiện tại. Cậu nghĩ mãi cũng không hiểu, tại sao mọi chuyện lại phát triển theo chiều hướng này? Thật sự quá đột ngột rồi.

Kì Nhạc suy nghĩ, cảm thấy có ba khả năng khả thi, khả năng thứ nhất là ngày tháng trên bức tranh đã bị phát hiện, thân phận của cậu cũng bại lộ, suy ra mấy ngày nay Cố Bách đều đang giả vờ, khả năng thứ hai là bây giờ tuy đã thay đổi cơ thể, nhưng dù sao cũng là linh hồn của cậu, tính cách và một vài thói quen vẫn không thay đổi, vì vậy Cố Bách đột nhiên quay sang yêu cậu, nhưng không biết phải biểu đạt thế nào nên mới nửa đêm nửa hôm chạy qua đây, thứ ba là Cố Bách đang mộng du, cho dù lúc trước không có mắc chứng bệnh này, nhưng sau khi trải qua nỗi đau mất người yêu, ai dám chắc sẽ không mắc chứ.

Kì Nhạc tiếp tục suy nghĩ, kiểm tra lại tất cả mọi việc một lượt, nhưng nghĩ thế nào cũng không cảm thấy Cố Bách đang diễn trò, nhưng nếu Cố Bách thật sự đùa giỡn với cậu, cậu nhất định sẽ cắn chết cái tên chết tiệt này! Kì Nhạc tự hỏi một chút, cảm thấy tình huống hiện giờ vẫn tốt hơn việc chủ động làm sáng tỏ mọi chuyện, dù sao cậu vẫn chưa quyết định mình có thể chấp nhận tình cảm này hay không, một khi làm rõ, bản thân cậu sẽ rơi vào thế bị động, đến lúc đó lỡ Cố Bách nói muốn ở chung với cậu thì biết trả lời thế nào?

Vì thế tạm thời chỉ có thể án binh bất động. Nghĩ vậy, Kì Nhạc nhắm mắt lại ngủ, định bụng ngày mai giải quyết sau.

Đợi cả buổi cũng không thấy cậu mở miệng, Cố Bách biết tạm thời cậu không muốn chọc thủng tầng giấy này, nhưng không sao, Tiểu Nhạc thông minh như vậy, nhất định sẽ đoán được anh đã phát hiện ra thân phận thật sự của cậu, cái này có ý tứ hơn, ít ra mai mốt ở chung với nhau sẽ càng thêm mờ ám, chỉ có lợi chứ không có hại. Cố Bách nhếch miệng cười, nhắm mắt ngủ.

Kì Nhạc vốn định dậy trước Cố Bách, muốn xem Cố Bách sẽ giải thích như thế nào, nhưng tối qua cậu ngủ rất ngon, đến khi mở mắt thì bên cạnh đã không có ai. Cậu ngồi trên giường ngẩn người một lúc lâu, cảm thấy một màn tối qua cứ như là ảo giác, cậu xuống giường mặc quần áo, mở cửa đi ra ngoài.

Cố Bách đã chuẩn bị xong điểm tâm, thấy cậu đi ra thì liếc cậu một cái, nói ngắn gọn: “Đi rửa mặt rồi ra ăn sáng.”

Kì Nhạc đứng tại chỗ không nhúc nhích, quan sát anh: “Tối qua anh ngủ trong phòng tôi đúng không?”

Cố Bách hơi ngẩn ra, sau đó nhíu mày: “Cái gì?”

Mẹ nó, còn dám giả vờ nữa hả. . . . . . Kì Nhạc dùng vẻ mặt hoang mang hỏi: “Tối qua tôi có giật mình thức dậy một lần, thấy anh ngủ say quá nên không có gọi anh dậy, sao anh lại chạy đến chỗ tôi ngủ?”

“À, vậy sao?” Cố Bách bình tĩnh trả lời, “Phòng mà cậu đang ngủ vốn là phòng của tôi, nửa đêm tôi dậy đi toilet, theo thói quen quẹo vào phòng đó, thật xin lỗi, có dọa cậu sợ không?”

Kì Nhạc im lặng trong chốc lát, lắc đầu: “Không có.”

“Ừ, sau này tôi sẽ chú ý hơn.”

“Tôi đi rửa mặt đây.”

“Đi đi.” Cố Bách nhìn theo bóng lưng của cậu, chậm rãi cười rộ lên.

Kì Nhạc đi vào phòng tắm, đóng cửa lại, thật sự rất muốn cào nát bức tường, trải qua cuộc nói chuyện vừa rồi, cậu có thể loại trừ giả thiết Cố Bách mắc bệnh mộng du, vậy bây giờ chỉ còn hai giả thiết, nhưng hai giả thiết này đều nói lên một điều, người trong lòng Cố Bách chính là cậu. Nếu đào bới sâu hơn nữa, ở khả năng thứ hai, lẽ ra giai đoạn đầu tiên Cố Bách phải đắn đo và hoang mang khi đem lòng yêu người khác, nhưng dấu hiệu này chưa từng xuất hiện, việc này chứng minh điều gì? Chứng minh khả năng lớn nhất chính là giả thiết số một!

Nhị Quyển chết tiệt, mẹ nó, cậu quá khốn nạn rồi, dám xoay ông đây như chong chóng, còn dám ăn đậu hủ của ông nữa! Kì Nhạc đi qua đi lại trong phòng tắm, vài lần định xông ra ngoài ăn thua đủ, nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại. Cậu vuốt mặt, ngoan ngoãn đi rửa mặt, chuẩn bị dùng bữa sáng, nhưng khi nhìn thấy gương mặt đểu cáng của người nào đó, biểu tình của cậu lại cứng ngắc, hận không thể nhào tới cắn hai cái cho hả giận.

Cố Bách ngồi đối diện cậu, âm thầm quan sát cậu, bây giờ anh có thể khẳng định mình đã bị phát hiện, bởi vì thái độ của Tiểu Nhạc rất khó chịu. Cố Bách rất muốn cười, Tiểu Nhạc khá nóng tính, không ngờ cậu có thể nhẫn nại như thế.

Kì Nhạc nhẫn nhịn ăn xong bữa sáng, sau đó tiếp tục ôn tập, cậu nhìn người nào đó, biết rõ còn cố hỏi: “Sao anh cứ ru rú trong nhà vậy, không ra ngoài gặp bạn bè à?”

Cố Bách cầm một quyển sách, nhàn nhạt nói: “Với tôi mà nói, không có Tiểu Nhạc thì nơi nào cũng giống nhau.”

Mẹ nó, còn dám đóng phim tình cảm nữa. . . . . Kì Nhạc giả mù sa mưa khuyên nhủ: “Anh cũng không thể sống như vậy cả đời, nên ra ngoài dạo chơi một chút, kết bạn với ai đó, có khi sẽ tìm được đối tượng mới giúp anh quên đi nỗi đau này, dù sao anh cũng rất được hâm mộ, không lo bị ế, nghe lời tôi, ra ngoài đi, tôi còn phải ôn tập, không có thời gian chơi với anh đâu.” Ngụ ý là, đừng có lượn qua lượn lại trước mặt tôi nữa.

Giận rồi sao? Cố Bách nhìn cậu, ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy có thể thử xem sao: “Cậu nói cũng đúng, ở một mình thật sự rất cô đơn, nhưng cậu quen nhiều người hơn tôi, hay cậu giới thiệu cho tôi vài người đi?”

Muốn đi thật sao? Muốn mượn cơ hội này để thoát khỏi diện tình nghi sao? Kì Nhạc giận, thầm nghĩ để tớ coi cậu giả vờ được tới chừng nào, cậu vỗ bàn, sảng khoái nói: “Được, cứ để tôi lo!”

Cố Bách nhịn cười: “Chừng nào cậu lo?”

“Tối nay đi.” Kì Nhạc nói, “Tối nay tôi đến quán bar giúp anh xem xét vài người, sẵn tiện kéo anh hai đến đó tham khảo luôn.”

Cố Bách gật đầu, tiếp tục đọc sách, cách một thời gian lại nhắc cậu ngừng học, nghỉ ngơi một chút rồi học tiếp, một ngày trôi qua trong yên bình như thế. Buổi tối hai người đến siêu thị gần nhà dạo một vòng, sau khi trở về thì Cố Bách nấu cơm, Kì Nhạc đi cho mèo ăn, cậu vuốt ve con trai mình, nhỏ giọng nói: “Tiểu Quyển, gần đây bố con toàn bị tên kia đùa giỡn, thật quá đáng hết sức.”

Tiểu Quyển thỏa mãn ăn cơm, cọ cọ tay cậu: “Meo.”

“Bây giờ nghĩ lại, tên đó còn dám lợi dụng con để lừa bố.” Kì Nhạc nhìn con trai mình, “Con nói xem cục tức này có thể nuốt trôi sao?”

Tiểu Quyển tiếp tục cọ cọ: “Meo meo.”

“Ngoan, đừng khuyên bố, cho dù con có nuốt trôi, bố cũng không thể nuốt trôi.” Kì Nhạc quyết không bỏ cuộc, “Bố nhất định sẽ không tha cho hắn, mẹ nó, sẵn tiện đòi lại công bằng cho con luôn.”

Sau khi làm nũng xong, Tiểu Quyển dùng đôi mắt vô tội nhìn cậu rồi cúi đầu tập trung ăn cơm.

Kì Nhạc sờ nó thêm vài cái, sau đó nghe tiếng gọi của Cố Bách truyền đến từ phòng khách, cậu mở cửa đi ra ngoài, ngồi xuống trước bàn ăn: “Ăn cơm xong chúng ta đến quán bar đi, tôi giúp anh tìm vài chàng đẹp trai, giúp cuộc sống tẻ nhạt của anh thêm phong phú một chút.”

Cố Bách không phản đối, vui vẻ ăn cơm, sau đó lái xe đưa cậu đi.

Ninh Tiêu biết tuần này Kì Nhạc không đến làm việc, cũng biết cậu đang ôn tập, nhưng mấy người Diệp Thủy Xuyên và Trầm Thư đều ở đây, cậu không thể không đến thăm, vì thế hai ngày nay hắn đều đến quán bar uống vài ly, bên cạnh hắn không hề thiếu người, nhưng hắn lại không ra tay với ai, những người này đều không thể lọt vào mắt hắn, hiếm khi sinh hoạt cá nhân của hắn mới sạch sẽ như thế.

Hôm nay Ninh Tiêu đi ra sau sân khấu nhìn thử như thường lệ, thấy mấy người Diệp Thủy Xuyên và Trầm Thư đều có mặt, nhưng lại không thấy bóng dáng người mình muốn tìm, hắn nhíu mày, quay lại quầy bar, lên tiếng hỏi: “Gần đây cậu ấy bận học à? Sao lại tắt luôn cả điện thoại?”

Diệp Thủy Xuyên giao công việc cho DJ mới tới, rảnh rỗi không có gì làm, liếc Ninh Tiêu một cái rồi trả lời: “Ai biết.”

Mặt Trẻ Con ngồi bên cạnh anh hai nhà mình, nghe thấy thế thì mặt không chút thay đổi chen vào: “Bây giờ anh Tiểu Viễn đang ở chung với Cố Bách, anh ấy không đến đây nữa đâu.”

Ninh Tiêu ngẩn ra, lạnh lùng liếc cậu ta: “Cậu nói cái gì?”

Mặt Trẻ Con nhìn thẳng vào mắt hắn: “Ủa, anh không biết bọn họ đang ở chung với nhau sao?”

Ánh mắt của Ninh Tiêu càng trở nên lạnh hơn, hắn vừa định lên tiếng thì chợt thấy người mình muốn tìm xuất hiện, đám người Diệp Thủy Xuyên cũng nhìn thấy, cười cười ngoắc bọn họ lại đây.

Nghe tiếng bọn họ gọi, Kì Nhạc đứng yên tại chỗ, nhìn xung quanh một vòng, tùy tiện giơ ngón tay ra chỉ: “Thấy không, anh đẹp trai đằng kia kìa, cũng được lắm, anh qua đó đi.”

Cố Bách liếc mắt một cái, thấp giọng hỏi: “Cậu chắc chứ?”

“Chắc.” Kì Nhạc nhìn anh, không chút thành ý cổ vũ, “Anh muốn quên quá khứ mà, đi đi, cố lên.”

Cố Bách nhìn cậu vài lần, gật gật đầu, chậm rãi bước về phía đó, nhanh chóng ngồi xuống bắt chuyện, thoạt nhìn tâm tình không tệ.

Diệp Thủy Xuyên nhìn thấy toàn bộ quá trình, hắn kinh ngạc, vội vàng kéo em trai nhà mình đến bên cạnh: “Em làm trò gì vậy?”

“Giới thiệu cho anh ta vài đối tượng.” Kì Nhạc nhìn xung quanh, “Anh nhìn thử xem, còn ai thích hợp nữa không?”

Diệp Thủy Xuyên không thể tin được, phải nói là đau đớn tột cùng: “Đàn ông tốt như vậy sao không giữ cho mình mà đi nhường cho người khác? Em bị điên hả?!”

“Là anh ta bảo em làm vậy mà.” Kì Nhạc không muốn giải thích nhiều, thầm nghĩ Nhị Quyển khốn nạn, nếu cậu muốn giả vờ thì giả vờ cho giống vào, cậu nói với Diệp Thủy Xuyên, “Anh, kêu đám 0 kia ra đây, em muốn mở buổi tiệc xem mắt cho anh ta.”

“Là Cố Bách bảo em làm vậy?” Diệp Thủy Xuyên thật sự không hiểu nổi hai người này đang nghĩ gì.

“Phải.”

Ninh Tiêu nghe thấy rất rõ ràng, nhíu mày hỏi: “Cần tôi giúp không?”

Kì Nhạc sảng khoái gật đầu: “Cần.”

Ninh Tiêu lấy di động gửi tin nhắn, sau đó cất vào túi quần, tâm tình cực kì tốt: “Bọn họ sẽ đến ngay.”

Kì Nhạc ừ một tiếng, im lặng nhìn bên kia, Cố Bách đang cười, dưới ánh sáng mờ ảo, khuôn mặt trông càng thêm ôn hòa, chỉ trong chốc lát người kia đã đổi vị trí, ngồi xuống bên cạnh Cố Bách, giống như muốn dán lên người Cố Bách, biểu tình của Cố Bách vẫn như cũ, không biểu lộ chút phản cảm nào.

Mẹ nó! Đóng kịch y như thật! Kì Nhạc lại nhìn xung quanh một vòng, sau đó bước qua ra lệnh: “Đổi người.”

Cố Bách ngẩng đầu: “Hả? Tại sao?”

Mới nói mấy câu đã dính chặt lấy người ta rồi, người như thế không được. . . . . . Kì Nhạc trề môi: “Kêu anh đổi thì đổi đi.”

Cố Bách nhìn cậu một lúc, vui vẻ gật đầu: “Được, đổi người nào?”

“Bên kia, thấy không, cái người đeo kiếng ấy.” Kì Nhạc chỉ chỉ.

Cố Bách ừ một tiếng, đứng dậy đi qua đó. Kì Nhạc lại quay về quầy bar ngồi, Ninh Tiêu nhìn cậu, nói: “Không cần phiền phức như vậy, lát nữa sẽ có người đến.”

Kì Nhạc còn chưa kịp mở miệng, Mặt Trẻ Con đột nhiên tới gần, mặt không chút thay đổi nói: “Rõ ràng là vợ chồng son người ta đang giận nhau, anh còn tin là thật.”

Ninh Tiêu: “. . . . . . .”

Kì Nhạc: “. . . . . .”

Cố Bách ngồi trên sô pha, thỉnh thoảng vẫn len lén liếc sang bên này, thật ra anh đồng ý đề nghị của cậu chỉ vì muốn nhìn xem cậu có ghen không, nếu cậu không để ý thì anh phải cố gắng hơn nữa, nếu cậu để ý thì anh có thể chủ động hơn, bất quá xem tình huống vừa rồi, lẽ nào. . . . . . Phải diễn tiếp thật sao?

Kì Nhạc tìm đại một chỗ ngồi xuống, tiếp tục nhìn sang bên kia, một lát sau nghe tiếng Ninh Tiêu nói: “Đến rồi.”

Kì Nhạc quay đầu lại, chỉ thấy ở cửa bỗng nhiên xuất hiện một đám 0, ăn diện trang điểm rất xinh đẹp, trông cực kì lẳng lơ, muốn yêu nghiệt bao nhiêu thì yêu nghiệt bấy nhiêu, cậu nhìn bọn họ rồi nhìn Cố Bách bên kia, nhất thời không nói được lời nào.

Ninh Tiêu nhìn cậu: “Thấy sao?”

Không đợi Kì Nhạc mở miệng, Mặt Trẻ Con đã lạnh lùng nói: “Nói anh khờ mà anh không tin, nhìn đi, anh Tiểu Viễn hối hận rồi.”

Ninh Tiêu: “. . . . . . .”

Kì Nhạc: “. . . . . .”

Tagged:

23 thoughts on “Thế Giới Này Điên Rồi – 36

  1. congchuakemdau2008 14/02/2014 at 19:57 Reply

    mặt trẻ con nói câu nào là trúng câu nấy ^o^

    Liked by 4 people

  2. frozenworld53 14/02/2014 at 19:59 Reply

    o(≧∇≦o)… Mặt trẻ con ui sao em vô tâm vô phế thế? o(≧∇≦o)

    Liked by 2 people

  3. lin 14/02/2014 at 20:03 Reply

    mặt trẻ con đôi khi cũng không ngốc nhỉ? Chương sao có khi CB ghen ngược nữa hok chừng. Khi nào tụi nhỏ mí chính thức phẹt bài zí nhau đây. chậm quá, chậm quá…

    Like

  4. yuu 14/02/2014 at 20:20 Reply

    em Nhạc cứ ko đc tự nhiên thế này thì sớm muộn gì cũng bị anh Bách ăn sạch thui, ẻm dễ thương quá trời lun!!! o(≧∇≦o)
    p.s: lúc đầu ta thiệt tình ko thích Mặt trẻ con tí nào, nhưng phải công nhận, chương này ẻm nói câu cào là đúng câu đó, chuẩn ko cần chỉnh lun =)))))

    Liked by 4 people

    • Nana 16/02/2014 at 02:42 Reply

      ẻm cũng dễ thương mà, mỗi tội hơi luỵ thèng tra công =))

      Like

  5. Hắc 14/02/2014 at 22:34 Reply

    Chẳng lẽ Mặt trẻ con không còn là nhân vật phụ phụ nữa mà trở thành phụ chính rồi . Σ( ° △ °|||)

    Like

    • Nana 16/02/2014 at 02:41 Reply

      Có vụ phụ phụ với phụ chính nữa hả nàng O_o

      Like

  6. Smiley Joyce 14/02/2014 at 22:56 Reply

    Mặt Trẻ Con càng lúc càng dễ thương =))))))))))~

    Like

  7. Aki 14/02/2014 at 23:15 Reply

    *phun máu* *đập bàn* Được! Em zai MTC quá giỏi, chị đây nâng thêm cho em 20 điểm thiện cảm *giơ ngón cái*

    Liked by 1 person

    • Nana 16/02/2014 at 02:40 Reply

      Đọc cmt của cô rất là giải trí =))

      Like

  8. tramanhnguyen 15/02/2014 at 00:50 Reply

    Cứ cái đà dẫn chồng đi phiêu kỹ tn thì chừng nào chúng nó mới êu nhao đây. e Nhạc cũng hơi cong r màT.T

    Like

  9. tieulam 15/02/2014 at 06:57 Reply

    Be MTC sau qua trinh bien doi gio noi cau nao trung cau do~~=))))

    Like

  10. […] Chương 36: Không được tự nhiên […]

    Liked by 1 person

  11. Tiểu Quyên 15/02/2014 at 09:42 Reply

    bé nhạc biết ghen rồi anh bách sẽ mừng lắm đây, MTC nói đúng thật coi chừng có ngày bị ăn đấm

    Like

  12. lotus 15/02/2014 at 13:37 Reply

    mặt trẻ con dễ thương mà sao có nhìu bạn không thích nhỉ?^^ ẻm chỉ có cái tội là lụy thằng tra công quá thôi, fai chi tác giả cho ẻm một anh công tốt,

    Like

    • Nana 16/02/2014 at 02:39 Reply

      t cũng mong vậy nhưng mà tác giả ko cho D=

      Liked by 1 person

  13. PHONG LINH LÂU 15/02/2014 at 21:40 Reply

    ~~~~” cuộc sống tẻ nhạt của phong phú thêm một chút” chỗ này hình như chữ “anh ” cá tính chạy đi chơi vs ng tình ùi nàng ạ
    … ta về wê nằm ngủ vs bà, mà đọc đến đoạn Kì tiểu thụ tự thoại vs con mèo mà nhịn cười đến rút ruột!!!

    Like

    • Nana 16/02/2014 at 02:37 Reply

      Đã sửa, cảm ơn nàng đã nhắc =D

      Like

  14. athi 15/02/2014 at 22:36 Reply

    Kha kha toi MTC, em thich NT mo, ko biet tac gia co cho em dc toai nguyen hong.

    Like

    • Nana 16/02/2014 at 02:34 Reply

      rất tiếc là… Không (_ _!)

      Like

  15. lãnh 17/02/2014 at 01:37 Reply

    truyện rất hay.Cám ơn bạn vì đã edit.
    Mình chờ chương mới của bạn.

    Like

  16. Mèo 21/02/2014 at 18:56 Reply

    Tội nghiệp Mặt Trẻ Con … đến bây h` em nó còn chưa có cái tên nữa =)) cứ MTC , MTC , Thấy củng thương lắm .

    Like

  17. teddysweetie 22/12/2015 at 13:07 Reply

    Tôi cảm thấy đứa nhóc mặt trẻ con kia thật sự rất thông minh, rất đáng yêu. Tại sao lại đi đâm đầu vào cái tên vô sỉ ngu ngốc kia chứ!!!!!

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: