Kim Bài Đả Thủ – 13 + 14 + 15 (V)

Kim Bài Đả Thủ

Phao Phao Tuyết Nhi

Thể loại: hiện đại, hắc bang, cường cường, hiện thực hướng, 1×1, HE

Edit: Mika

Beta: Nana

***

Chương 13

Từ hôm đó trở đi, Dương Lỗi không đến nhà Phòng Vũ nữa.

Không lâu sau, rất nhiều người nhìn thấy hoa khôi giảng đường ở Cửu Trung ngày nào cũng đến công ty xây dựng của Yến Tử Ất chờ Dương Lỗi.

“Anh Lỗi, pansy của anh hả?” “Pansy” là từ mà giới giang hồ thường dùng để chỉ những cô bạn gái xinh đẹp.

“Không phải.” Dương Lỗi phủ nhận cũng vô ích, ngày nào cô gái kia cũng tới đây chờ hắn, bởi vì Dương Lỗi không từ chối cô nàng một cách dứt khoát.

“Em làm bạn gái anh được không?” Một ngày nọ, hoa khôi giảng đường ngượng ngùng nói thế, Dương Lỗi nhìn cô gái xinh xắn như đóa sen mới nở trước mặt mình, kẻ dẻo mồm dẻo miệng như hắn đột nhiên không nói được lời nào.

“… Sau này cô đừng đến đây nữa.” Dương Lỗi bỏ đi.

Lúc đầu Phòng Vũ không để ý, nhưng dần dần cũng phát hiện Dương Lỗi không còn tới tìm mình.

“Các anh em đang ở KTV Quang Dương, cậu tới đi!”

Phòng Vũ gọi điện thoại tới công ty của Dương Lỗi.

“Thôi, bây giờ tôi không đi được.”

“Đã bao hết, tới 12 giờ đêm lận, cậu đến muộn một chút cũng được.”

“Tôi thật sự không đi được.”

“… Xảy ra chuyện gì vậy?”

Phòng Vũ cảm thấy có gì đó không ổn.

“Có phải cậu gặp rắc rối gì không?”

“Không có, gần đây bận nhiều việc quá, đại ca cứ quan sát tôi mãi.” Dương Lỗi kiếm cớ.

Phòng Vũ im lặng.

“Có chuyện nhớ nói.” Ý là có phiền phức gì thì cứ nói một tiếng.

“Ừ.” Dương Lỗi phiền muộn vô cùng.

Điện thoại ngắt.

Trước đó Dương Lỗi và hoa khôi giảng đường đi trên đường, có một lần bị Phòng Vũ bắt gặp.

Lúc ấy Dương Lỗi bắt đầu không đi tìm Phòng Vũ nữa, hai người và Phòng Vũ gặp thoáng qua trên đường, Phòng Vũ dừng xe, quay đầu lại hô to một tiếng: “Dương Lỗi!”

Nhìn thấy Phòng Vũ, Dương Lỗi mất tự nhiên đi qua chào hỏi.

Phòng Vũ nhìn cô gái đứng đằng sau chờ Dương Lỗi, cười nói: “Mẹ kiếp, tôi còn đang tự hỏi tại sao thằng nhóc cậu không xem nhà tôi như khách sạn nữa, thì ra là đi tán gái à?”

Phòng Vũ là côn đồ siêu cấp, cách dùng từ cũng rất lỗ mãng.

“Pansy được đấy!”

Phòng Vũ còn khen một câu.

“Cô ấy không phải là pansy của tôi.” Dương Lỗi lập tức phản bác.

“Giả bộ với tôi làm gì?”

“Không phải thật mà!” Dương Lỗi nóng nảy.

“……” Phòng Vũ cũng không biết Dương Lỗi nóng nảy cái gì.

“Đi đây!” Phòng Vũ kéo kính che xuống, phóng xe đi mất.

Hoa khôi giảng đường tiếp tục nói chuyện với Dương Lỗi, Dương Lỗi câu có câu không đáp lại.

“Anh ấy là Phòng Vũ hả?”

Hoa khôi giảng đường đã từng nghe qua danh tiếng của Phòng Vũ. Vào thời đại đó, nữ sinh trường học rất mến mộ xã hội đen.

“Đẹp trai quá!”

Dương Lỗi liếc nhìn hoa khôi giảng đường.

“Anh ấy có bạn gái chưa?”

Hoa khôi giảng đường còn rất hóng chuyện.

“……” Dương Lỗi chẳng nghe cô nàng nói gì, hắn đang bận nghĩ xem lần sau gặp lại Phòng Vũ, mình nhất định phải nói rõ ràng với Phòng Vũ, mình không đi tìm Phòng Vũ thật sự không phải do có pansy.

Dương Lỗi cũng không biết mình bị gì nữa.

Một mặt hắn muốn trốn tránh Phòng Vũ, mặt khác lại cảm thấy mình là người quang minh chính đại, không có gì phải trốn.

Chắc chắn là do hôm ấy xem nhầm cuộn băng kỳ quặc kia nên mới nằm mơ như vậy, nhưng sau đó Dương Lỗi liên tục mơ thấy giấc mơ nọ, Dương Lỗi cảm thấy chuyện này nghiêm trọng rồi.

Trong mơ, đôi khi hắn sẽ ôm hôn một người, đôi khi sẽ cùng người đó làm mấy động tác khó coi trong cuộn băng… nhưng bất kể mơ thấy cảnh tượng lộn xộn nào, gương mặt của người trong mơ vẫn là Phòng Vũ, toàn là Phòng Vũ, chưa từng đổi sang người khác.

Bây giờ Dương Lỗi rất sợ gặp Phòng Vũ. Mỗi lần nhìn thấy Phòng Vũ, hắn lại nhớ đến cảnh tượng trong mơ.

Người ta thường nói “ban ngày nghĩ gì, ban đêm mơ đó”. Dương Lỗi không khỏi suy nghĩ, chẳng lẽ cảm giác của mình dành cho Phòng Vũ, cũng giống tên Hoa Miêu kia…?

Không, không thể nào, sao mình có thể giống cái thằng biến thái ẻo lả kia được?!

Bắt đầu từ tối hôm đó, Dương Lỗi cảm thấy thế giới của mình đảo lộn hoàn toàn.

Hắn thích thái độ làm người của Phòng Vũ, thích ở bên cạnh Phòng Vũ, khâm phục Phòng Vũ, thậm chí còn có chút sùng bái Phòng Vũ…

Chuyện này rõ ràng rất bình thường mà? Rốt cuộc chỗ nào bất bình thường chứ?

Dương Lỗi nhớ lại nước mắt của Phòng Vũ dưới ánh trăng tối hôm đó, nhớ lại gương mặt ngủ say của Phòng Vũ khi được mình bế về, không còn thô bạo, không còn cứng cỏi, chỉ có cô đơn và hiu quạnh…

Dương Lỗi theo bản năng trốn tránh Phòng Vũ, hắn muốn dùng thời gian để quên đi chuyện hoang đường này.

Trong khoảng thời gian đó, một sự kiện đã xảy ra.

Tiểu Vũ và Xuyên Tử lại đánh nhau.

Vốn dĩ từ khi Dương Lỗi và Phòng Vũ thân thiết, quan hệ của anh em hai bên cũng không tệ. Thêm chuyện lần trước Phòng Vũ đánh đuổi đám người Ma Thổ ở khách sạn Đông Phương, trên thực tế cũng coi như ra mặt cho người của Dương Lỗi, quan hệ giữa hai bên khá hơn trước nhiều.

Nhưng Tiểu Vũ là chúa gây chuyện, tính tình vô cùng tùy hứng, ỷ có Phòng Vũ che chở mà gây không ít chuyện cho Phòng Vũ, Phòng Vũ cũng rất đau đầu với đứa em họ này.

Hôm nay Tiểu Vũ và vài người bạn dẫn theo mấy cô gái đến câu lạc bộ quân nhân trượt băng, trùng hợp thay Xuyên Tử cũng dẫn bạn đến đây chơi. Trận đánh ở phòng bida Quang Minh lần trước là do hai chàng trai không hiểu chuyện này châm ngòi, tuy đại ca hai bên đã trở thành anh em, nhưng Tiểu Vũ và Xuyên Tử vẫn quyết không nhìn mặt nhau. Thấy mấy cô nàng bên Tiểu Vũ xinh quá, bạn bè của Xuyên Tử bắt đầu sáp lại gần, thật ra bọn họ không có nói gì quá đáng, chỉ muốn làm quen một chút, mấy cô nàng kia cũng không phải bạn gái của nhóm Tiểu Vũ, thấy bọn họ thân thiện dễ gần nên cũng cười đùa theo, bạn của Xuyên Tử còn dạy mấy nhỏ trượt băng, hai bên nhanh chóng kết thân.

Tiểu Vũ bên này không hài lòng. Mấy cô gái kia là do cậu dẫn đến, hiển nhiên là mặt mũi của cậu, đám Xuyên Tử lấy quyền gì mà giật hết? Tiểu Vũ đi qua dằn mặt, không ai muốn quê độ trước mặt con gái cả, sau một hồi lời qua tiếng lại, kết quả hai bên xảy ra xô xát.

Bên Tiểu Vũ ít người nên chịu thiệt, chẳng bao lâu đã bị bọn Xuyên Tử đánh ngã. Tiểu Vũ vừa đứng dậy liền gọi điện thoại, sau đó hung ác nói với Xuyên Tử: “Anh họ tao đã thổi còi rồi! Mày chờ đấy!”

Thổi còi là tiếng lóng của giới giang hồ, ý chỉ tập hợp nhân lực.

“Tao đang chờ đây!” Xuyên Tử biết Phòng Vũ và Dương Lỗi có giao tình, hắn cũng biết thái độ làm người của Phòng Vũ, hắn không tin Phòng Vũ sẽ thật sự đến đánh người.

Bọn Xuyên Tử tiếp tục chơi đùa trong sân trượt băng, hai mươi phút sau, Tiểu Vũ thật sự dẫn theo hai chục người hùng hổ xông vào.

“Xử bọn chúng cho tao!”

Tiểu Vũ giơ tay lên, một trận đấu ác liệt lập tức diễn ra. Hơn hai chục người đấu với năm người, rõ ràng cuộc chiến này không cân sức. Nhóm Xuyên Tử không ai thoát nạn, cả bọn ôm đầu nằm dưới đất mặc cho bọn người kia hành hung. Xuyên Tử điên tiết, rút ra một con dao cắt dưa hấu, xông lên trước đâm Tiểu Vũ một nhát.

Tiểu Vũ ngã xuống.

Tiểu Vũ bị đâm trúng nội tạng, Xuyên Tử cũng bị đánh trọng thương, cả hai đều được đưa vào bệnh viện.

Mạng của Tiểu Vũ như ngàn cân treo sợi tóc, cấp cứu một ngày một đêm mới có thể cứu về. Vài anh em tốt của Tiểu Vũ nóng máu, cầm dao chạy đến nơi Xuyên Tử nằm viện để trả thù, làm cho Xuyên Tử đang nằm trên giường bệnh phải nhảy từ lầu hai xuống, cuối cùng bị gãy xương chân.

Việc này gây náo loạn rất lớn.

Ban đầu chẳng ai ngờ rằng, chỉ vài câu cãi nhau ở sân trượt băng lại gây ra cục diện không thể cứu vãn như thế này.

Là đại ca của hai bên, Dương Lỗi và Phòng Vũ không muốn ra mặt cũng không được.

Dương Lỗi và Phòng Vũ đều rất khó xử.

Bên phía Dương Lỗi, những người có mặt hôm đó đều nói tận mắt nhìn thấy Tiểu Vũ gọi điện thoại cầu cứu Phòng Vũ, là Phòng Vũ thổi còi, sau đó hơn hai chục thuộc hạ của Phòng Vũ chạy tới chém người.

Bên phía Phòng Vũ, Tiểu Vũ đến quỷ môn quan dạo một vòng, bố mẹ của Tiểu Vũ bị dọa mất mật, Phòng Vũ cũng chịu không nổi. Người ra tay là anh em tốt nhất của Dương Lỗi, hơn nữa người đó cũng bị đánh trọng thương, Phòng Vũ biết Dương Lỗi sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Sự việc đã đến nước này, chỉ còn cách làm theo quy tắc giang hồ, hai người không thể định đoạt, quan hệ của hai người cũng không thể định đoạt.

Bọn thuộc hạ đều theo dõi việc này, các băng đảng xã hội đen khác cũng theo dõi tình hình. Hai người nhất định phải ra mặt, đòi lại công bằng cho anh em.

Dựa theo quy tắc giang hồ, Phòng Vũ và Dương Lỗi sẽ hẹn nhau ra ngoài gặp mặt, hai bên tự dẫn theo đàn em.

Bọn họ hẹn gặp ở lầu hai một quán karaoke, thông thường khi đàm phán với nhau, dân xã hội đen sẽ bao trọn cả một tầng lầu, người ngoài biết chỗ này có băng nhóm đang đàm phán sẽ không dám tới quấy rầy.

Nơi đàm phán là một căn phòng lớn ở chính giữa, hai bên trái phải có thêm hai căn phòng khác. Phòng bên trái dành cho người của Dương Lỗi, phòng bên phải dành cho người của Phòng Vũ. Bọn họ đều tụ tập tại đây, trên người trang bị đầy đủ vũ khí dài ngắn khác nhau.

Đám đàn em của hai bên đều tự ngồi phòng riêng, không ai lên tiếng chào hỏi. Bởi vì dựa theo quy tắc giang hồ, nếu các đại ca đàm phán không xong, bọn họ sẽ cầm vũ khí xông lên xử nhau.

Trong căn phòng ở giữa, Dương Lỗi và Phòng Vũ ngồi trên ghế sô pha đối diện, cách nhau một chiếc bàn, sau lưng là vài thuộc hạ chủ chốt.

Hai người liếc nhìn nhau, không ai nói lời nào.

Bọn họ từng ở chung một phòng, từng ngủ cùng một giường, từng uống rượu, từng tâm sự, từng rơi lệ.

Nhưng mà bây giờ, bọn họ phải lạnh lùng đối mặt với nhau, làm một cuộc đàm phán giang hồ.

_____________________

Chương 14

“Người là do bên chúng tôi đâm, nhưng chuyện này là do bên các anh châm ngòi. Việc này tính sao đây.” Dương Lỗi mở miệng trước.

“Là Tiểu Vũ gọi người đến đánh hội đồng, nhưng không có đánh vào chỗ hiểm. Anh em của cậu chỉ bị thương ngoài da, tiền thuốc men tôi sẽ trả, nhưng chúng ta phải nói rõ ràng một chút.”

Phòng Vũ chậm rãi nói.

Dựa theo trình tự đàm phán, hai bên phải làm rõ trách nhiệm của đối phương, cho thấy lỗi sai không chỉ đến từ một phía, sau đó mới tiếp tục đàm phán được.

“Các anh muốn nói rõ chuyện gì.” Dương Lỗi chưa bao giờ muốn người đối diện là Phòng Vũ.

“Tính toán chi tiết.” Phòng Vũ từng tham dự vô số cuộc đàm phán, lần này là lần ít nói nhất.

Đàm phán đòi bồi thường của xã hội đen khác với trình tự của pháp luật. Không phải bên bị hại đòi bồi thường, mà là bên đánh người đưa ra phương án bồi thường trước, bên bị hại có thể bác bỏ phương án này. Nếu bên bị hại chấp nhận, xem như cuộc đàm phán thành công, nếu bên bị hại không chấp nhận, vậy thì phải xem thành ý của bên đánh người thế nào, sau đó bàn bạc sửa lại phương án bồi thường, nếu không được nữa thì xem như đàm phán thất bại, phải dùng nắm đấm và vũ lực để giải quyết.

“Tiểu Vũ bị đâm một dao, chúng tôi nhận trách nhiệm này, nhưng người của anh lại chạy đi trả thù, ép Xuyên Tử phải nhảy lầu, chuyện này tính thế nào đây.”

Không đợi Phòng Vũ mở miệng, một người anh em thân nhất của Tiểu Vũ đứng sau lưng Phòng Vũ đã nhịn không được.

“Mẹ kiếp là nó đáng đời! Suýt chút nữa Tiểu Vũ đã tiêu đời rồi! Gãy một chân là may cho nó đấy!”

Hắn biết Phòng Vũ và Dương Lỗi có giao tình, sợ Phòng Vũ sẽ tha cho đối phương.

Hiện giờ tâm trạng của Dương Lỗi tệ vô cùng, hắn đã cố nén giận chuyện của Xuyên Tử, chưa kể đối tượng đàm phán lại là Phòng Vũ, người làm hắn rối trí mấy ngày nay, hắn đã phiền lòng lắm rồi. Bây giờ nghe những lời này, Dương Lỗi chậm rãi nâng mí mắt lên, liếc người vừa lên tiếng.

Ánh mắt của hắn làm cho người kia lạnh cả sống lưng.

“Ở đây đến lượt mày lên tiếng sao?”

Dương Lỗi nói.

“……” Người nọ không nhịn được né tránh ánh mắt của Dương Lỗi.

Rất ít ai nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Dương Lỗi mà không sợ. Bình thường Dương Lỗi hay cười đùa, thân thiện dễ gần, đùa giỡn thế nào cũng không nổi giận, nhưng một khi đụng đến chuyện giang hồ, Dương Lỗi không còn hiền như thế. Hắn là ai chứ? Thuộc hạ đánh người vô số, bản thân hắn ra tay tất sẽ đả thương người, có thể không chớp mắt nổ súng vào động mạch chủ của đối phương. Khi hắn nổi giận, hắn sẽ không còn là Dương Lỗi của ngày thường nữa. Dương Lỗi ở hai thời điểm này hoàn toàn khác biệt. Về phương diện đó, Phòng Vũ cũng tương tự.

Phòng Vũ liếc người nọ một cái, người nọ không dám lên tiếng nữa.

“Phần này chúng tôi nhận, thiếu bao nhiêu, trả bấy nhiêu. Ra giá đi.” Phòng Vũ nói.

Phòng Vũ đã lên tiếng, Dương Lỗi cũng cho bọn họ một con số. Mức bồi thường này không có gì để dị nghị, rất thỏa đáng.

Nếu đổi một trong hai người thành người khác, cục diện của cuộc đàm phán hôm nay sẽ không như bây giờ. Không có chuyện hai bên bàn bạc mức bồi thường trong hòa bình nhanh như vậy, ngay cả cò kè mặc cả cũng không có. Mặc kệ về công hay tư, mức giá mà hai bên đưa ra vừa đủ thành ý vừa giữ thể diện cho nhau, cũng chặn được miệng lưỡi của người khác, cho dù thuộc hạ hai bên có bực tức cũng không tìm được lý do để gây rối.

Đây là sự nhượng bộ của hai vị đại ca tuy ngoài mặt đối chọi gay gắt nhưng lại không hẹn mà cùng lùi một bước.

Ai cũng không muốn làm đối phương khó xử, ai cũng thà mình là người bị mất mặt chứ không muốn đối phương mất mặt trước các anh em.

Vào thời đó, xã hội đen ra mặt giải quyết tranh chấp đòi bồi thường cho đàn em không phải vì tiền, chủ yếu là vì mặt mũi của mình. Không phải bọn họ chi không nổi khoản tiền này, mà là không muốn hạ thấp uy phong của mình đồng thời nâng đối phương lên. Vì thế khi hai bên có thế lực ngang nhau tiến hành đàm phán, chưa bao giờ có chuyện chấm dứt nhanh như vậy, cũng chưa từng có chuyện không đánh mà thắng dễ dàng như vậy, rốt cuộc không cần xông vào ăn thua đủ một trận, hoặc không ai nhường ai khiến cho mâu thuẫn càng thêm gay gắt, cuối cùng đại ca giang hồ chống lưng cho hai bên phải tự mình ra mặt giải quyết.

Vì thế cuộc đàm phán lần này của Phòng Vũ và Dương Lỗi đã lập nên kỷ lục cuộc đàm phán ngắn ngủi nhất trong lịch sử giới xã hội đen ở Giang Hải.

Đàn em sau lưng hai người đều trợn tròn mắt, từ trước đến nay bọn họ chưa từng thấy ai nói chuyện tử tế trên bàn đàm phán như hai người này.

Sau khi xong chuyện, hai bên đứng dậy ra về, không biết vô tình hay cố ý, lúc đứng lên có ai đó đụng trúng chiếc ly thủy tinh trên bàn. Chiếc ly rơi xuống sàn nhà, “xoảng” một tiếng, vỡ nát.

Âm thanh giòn tan của chiếc ly vỡ vang lên, hệt như tiếng lựu đạn nổ, đập tan không khí yên bình của cuộc đàm phán này.

Nghe tiếng động ở phòng sát vách, nhóm đàn em đã chờ sẵn ở hai phòng trái phải như nghe được tiếng súng hiệu lệnh, tất cả lập tức xông ra.

Mỗi khi đàm phán thất bại, việc đập vỡ ly hay ném đồ vật chính là tín hiệu cho biết đàm phán không thành, đây là thông lệ cũ. Đàn em hai bên hoàn toàn không biết trong phòng đang diễn ra chuyện gì, cứ tưởng đây là tín hiệu chém người, cả bọn đồng loạt xông ra, tự động giơ lên dùi nhọn, dao xếp, gậy thép, vừa đụng mặt nhau ở hành lang liền không nói hai lời ập vào đánh nhau, hai ba chục người ẩu đả trong hành lang chật chội, cục diện bắt đầu trở nên hỗn loạn.

Đám côn đồ này chỉ xấp xỉ trên dưới hai mươi, ai cũng có máu hiếu thắng, cả người đầy tinh lực và nhiệt huyết không có chỗ phát tiết, mỗi ngày đều tìm đủ mọi lý do để đánh nhau, thậm chí không cần lý do cũng có thể lao vào ẩu đả, huống chi là trong trường hợp này? Người nào cũng muốn thể hiện sự dũng cảm và liều mạng trước mặt đại ca của mình, huống hồ trong đó còn có một vài anh em tốt của Tiểu Vũ và Xuyên Tử vốn dĩ muốn đến đây trút giận.

Hành lang quá chật, vì thế cả đám bắt đầu tràn vào phòng lớn của Dương Lỗi và Phòng Vũ.

“Đừng đánh! Không phải đàm phán thất bại đâu!” Có người bên Dương Lỗi kêu ngừng.

“Hiểu lầm thôi! Dừng tay lại!” Người của Phòng Vũ cũng kêu lên.

Nhưng cả đám đang đánh nhau khí thế, làm gì còn nghe được nữa, vì thế càng đánh càng hăng, tình huống dần dần vượt khỏi tầm kiểm soát.

“Mẹ kiếp không được nhúc nhích!”

Phòng Vũ rống một tiếng, kết thúc màn hỗn loạn.

Ở chính giữa bàn, một khẩu súng lục năm phát đặt xuống.

Nhìn khẩu súng lạnh như băng trên bàn, không ai dám động đậy. Hai bên đều dừng tay lại.

Tất cả mọi người nhìn Phòng Vũ. Không ai nhúc nhích nữa.

Một màn đánh nhau anh sống tôi chết tưởng chừng không thể cứu vãn tắt ngủm trong nháy mắt như thế.

“Phát tiết xong chưa? Đánh đủ chưa? Muốn đánh nữa không?” Dương Lỗi đi đến trước mặt đám đàn em hữu dũng vô mưu của mình, liếc mắt nhìn từng người một.

*hữu dũng vô mưu: có sức mà không có đầu óc.

Cả bọn ủ rũ cúi đầu xuống, sợ chọc giận Dương Lỗi.

“Chuyện hôm nay đã giải quyết xong! Ai còn kiếm cớ gây sự tức là đối chọi với Dương Lỗi này.”

Dương Lỗi gằn từng tiếng.

Phòng Vũ liếc mắt một cái, tất cả mọi người đều lui về phía sau. Đám người đứng trong hành lang chật chội tự động tách ra hai bên nhường đường.

“Đi!”

Dương Lỗi dẫn người của mình về.

Tối hôm đó, Phòng Vũ gọi điện thoại cho Dương Lỗi.

Thời đại này chưa có di động, ngay cả máy nhắn tin cũng không có, Phòng Vũ gọi điện thoại đến nhà Dương Lỗi, hơn nữa còn là đường dây quân đội.

Dương Lỗi sống trong quân khu, số điện thoại thuộc đường dây quân đội ở nhà hắn là bí mật, bên ngoài chỉ có vài người biết.

Dương Lỗi từng nói với Phòng Vũ, nếu không có chuyện quan trọng thì đừng gọi số này, thế nên Phòng Vũ chưa từng gọi bao giờ.

“……” Đúng lúc Dương Lỗi đang ở nhà, nghe được giọng của Phòng Vũ, Dương Lỗi lặng thinh.

“Tối nay có rảnh không? Tới nhà tôi đi.” Phòng Vũ nói.

“Có chuyện gì à?” Dương Lỗi không biết nên nói gì.

“Không có chuyện thì không thể tìm cậu sao?”

“……”

“Chúng ta có phải là anh em không?” Phòng Vũ đột nhiên hỏi.

“… Phải.”

“Phải thì tới đi, tôi chờ.”

Phòng Vũ cúp điện thoại.

Dương Lỗi đi vào căn hộ ở lầu tám của Phòng Vũ, hắn đã không tới đây vài tuần rồi, nhưng khi bước lên sân phơi ở lầu hai, bước đến hành lang trước căn hộ cũ kỹ của Phòng Vũ, Dương Lỗi cảm thấy hơi hồi hộp.

Dương Lỗi thích nơi này mất rồi, bất kể là sân phơi rộng rãi ở lầu hai hay là căn hộ của Phòng Vũ. Hắn đã đi ngang qua khu chợ nông sản dưới lầu rất nhiều lần, nhưng do dự nửa ngày vẫn không bước lên.

Mỗi lần đi ngang qua, Dương Lỗi còn ngẩng đầu nhìn ban công trên cao của Phòng Vũ, nghĩ xem có khi nào đúng lúc nhìn thấy Phòng Vũ thò nửa cái đầu ra hay không.

Tóm lại Dương Lỗi cảm thấy mình bị bệnh thật rồi.

Phòng Vũ mở cửa, Phòng Vũ đang mặc chiếc áo ba lỗ bó sát màu trắng hôm nọ, đơn giản mà thoải mái, trông rất đẹp trai.

“Đến rồi à?”

Phòng Vũ tùy tiện chào hỏi, giống như hôm qua Dương Lỗi từng ghé qua đây, giống như ban ngày bọn họ chưa từng đàm phán ở KTV.

Trên bàn đã bày sẵn thức ăn được nấu chín, dưới đất còn có một két bia, nhưng chỉ còn lại phân nửa.

Phòng Vũ lấy ra hai chai bia, thành thạo mở nắp.

“Ăn gì chưa? Qua đây ăn với tôi đi.”

Dương Lỗi quen thuộc bước vào nhà bếp, lấy ra hai cái chén trong tủ, mở nước nóng tráng sơ qua, sau đó lấy hai đôi đũa trong ống đựng đũa kế bên tủ chén, cuối cùng mở ngăn kéo lấy cái muỗng, tráng sơ bằng nước nóng.

Trước khi bắt đầu trốn tránh Phòng Vũ, Dương Lỗi thường xuyên làm việc này, hắn đã quen thuộc với nhà Phòng Vũ như nhà mình, đồ đạc đặt ở nơi nào, Dương Lỗi chỉ cần duỗi tay là tìm thấy, còn rõ hơn cả Phòng Vũ.

Phòng Vũ híp mắt nhìn động tác lưu loát của Dương Lỗi. Lúc Dương Lỗi quay đầu lại, chỉ thấy Phòng Vũ đang quan sát mình, khóe miệng nhếch lên, Dương Lỗi nhịn không được cười theo.

“Anh cười cái gì?”

Dương Lỗi hỏi.

“Đến nhanh thật, tôi còn tưởng ai đi lộn nhà, đang định chạy đến nhà cậu đây.” Phòng Vũ nói.

“Mai mốt làm cho tôi thêm cái chìa khóa, dù sao tôi cũng hay chạy đến đây, nơi này không khác gì nhà tôi lắm.” Dương Lỗi nói đùa, nhưng nói xong mới chợt nhớ lâu rồi mình không có tới đây.

Hắn ngượng ngùng không nói nữa.

“……” Phòng Vũ cũng không lên tiếng.

“Uống bia đi.” Phòng Vũ nói.

Hai người ăn uống, trò chuyện về vài thứ vụn vặt.

Tiếng cười hi hi ha ha từ TV vô cùng náo nhiệt, thời tiết vẫn còn nóng, nắng gắt cuối thu phát uy, quạt trần trong phòng khách quay vù vù, làm cho bóng của hai người trên tường lúc sáng lúc tối.

Phòng Vũ uống xong một chai bia rồi đổi sang rượu đế, bảo rằng mình đang thèm rượu.

Sau khi ăn uống kha khá, chén dĩa chất chồng trên bàn không ai dọn dẹp, hai người vẫn ngồi ở nơi đó.

“Dạo này cậu đang tránh mặt tôi phải không?” Phòng Vũ hỏi.

Dương Lỗi biết chuyện gì đến cũng sẽ đến.

“… Không có.” Giọng nói của Dương Lỗi hơi lúng túng.

“Hôm đó Tiểu Vũ gọi điện thoại, tôi đang ở bên ngoài, tôi thật sự không biết chuyện này. Tôi không có cho người tới đánh hội đồng Xuyên Tử, sau khi vụ việc xảy ra tôi mới biết.”

“Tôi biết không phải anh làm.” Dương Lỗi đã biết từ sớm, hôm đó hắn đã dò hỏi kỹ càng, hai mươi người kia đều là thuộc hạ của Hoa Miêu, Tiểu Vũ gọi điện thoại không tìm được Phòng Vũ, mà tìm được Hoa Miêu.

“Mặc kệ thế nào, chuyện này là do Tiểu Vũ khơi mào trước, là nó không hiểu chuyện, nhưng nó cũng bị dạy dỗ rồi. Về phần Xuyên Tử thì cậu cứ yên tâm, tôi đảm bảo sẽ không có ai tới gây sự với cậu ta.”

“Đừng nói nữa, nguyên nhân không phải vậy.” Dương Lỗi sốt ruột, hắn biết Phòng Vũ đã hiểu lầm, nút thắt trong lòng hắn vốn không phải là việc này.

“Vậy thì vì cái gì?” Phòng Vũ nhìn chằm chằm Dương Lỗi.

Bị Phòng Vũ nhìn thẳng như vậy, Dương Lỗi càng chột dạ hơn.

“Tôi…” Dương Lỗi thật sự không thể nói là vì tôi nằm mộng xuân thấy anh!

“… Tôi không có trốn tránh anh, chỉ là dạo này bận nhiều việc quá, không có nguyên nhân gì khác, thật đấy.”

“Đừng nói mấy câu vớ vẩn này nữa!”

Phòng Vũ nổi giận.

“Hôm nay tôi gọi cậu đến là muốn chúng ta hai mặt một lời nói rõ ràng, nếu tôi có sai chỗ nào, cậu cứ nói một tiếng! Tôi có sai với ai cũng không thể sai với anh em của mình! Đột nhiên cậu trốn tránh tôi như vậy, nhất định là có chuyện!”

Tâm trạng Phòng Vũ cũng không tốt lắm.

Phòng Vũ là người rất trọng tình nghĩa, tuy Phòng Vũ không biểu lộ quá nhiều cảm xúc vui giận ra ngoài, nhưng hắn thật sự thích Dương Lỗi. Trong khoảng thời gian ở chung với Dương Lỗi, Phòng Vũ đã xem Dương Lỗi như người một nhà, đối với việc Dương Lỗi bỗng dưng tránh mặt mình, Phòng Vũ chỉ có thể nghĩ rằng giữa mình và Dương Lỗi có hiểu lầm gì đó.

“Anh không có làm sai chuyện gì cả. Thái độ làm người của anh, tôi chịu phục.”

Dương Lỗi thấp giọng nói. Hắn uống một ngụm rượu, rượu hơi đắng, giống như đang chất chứa buồn khổ.

“……” Phòng Vũ cũng uống cạn ly rượu đế của mình.

“Dương Lỗi, tuy tôi có nhiều anh em, nhưng chỉ có vài người là tâm sự được. Cậu là một trong số đó.” Phòng Vũ uống rượu hơi nhiều, giọng nói cũng trầm hơn.

“Cậu giúp mẹ của Đại Hổ, tôi biết chứ.” Phòng Vũ lại uống một hớp rượu.

Đêm đó ở trên sân phơi, sau khi nghe Phòng Vũ kể chuyện của Đại Hổ, vài lần rời khỏi nhà Phòng Vũ, Dương Lỗi có thấy bà lão bán hạt dưa nọ, mỗi lần như thế hắn đều vét sạch tiền trong túi, mua hết đống hạt dưa của bà.

Có một lần đến nhà Phòng Vũ, Dương Lỗi thuận tay mua một cái ghế có chỗ tựa lưng ở cửa hàng đối diện, đổi với cái ghế lung lay sắp gãy của bà lão.

Những việc này là Dương Lỗi tiện tay làm, trước giờ chưa từng kể với Phòng Vũ.

Hai người uống rượu, càng uống càng nhiều. Dương Lỗi cũng uống rượu đế.

Phòng Vũ uống nhiều quá, ánh mắt dần dần không còn tỉnh táo, bắt đầu thốt ra lời trong lòng.

“Trong lòng tôi… thừa nhận cậu.” Phòng Vũ nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Dương Lỗi.

“Tôi và cậu… đã có tình nghĩa.” Sau khi uống thêm rượu, Phòng Vũ tiếp tục nói.

Dương Lỗi có cảm giác tim mình như phồng lên, hai mắt hắn cũng đỏ bừng, lồng ngực phập phồng, chăm chú nhìn Phòng Vũ cũng uống say bên cạnh.

“Trong lòng tôi… anh không giống như thế!” Dương Lỗi gần như hét lên.

“Tôi thừa nhận anh, chỉ thừa nhận anh thôi!” Dương Lỗi cảm thấy mắt mình nhoi nhói, thời gian qua hắn buồn rầu phiền não mà không thể nói với ai, không có chỗ phát tiết. Hắn không muốn trốn tránh Phòng Vũ, hắn muốn giống như trước đây, mỗi ngày đều ở bên cạnh Phòng Vũ!

“Tôi thật sự…” Say rượu làm cho cảm xúc của Dương Lỗi trào dâng, căn bản không kiềm nén được lời trong lòng, hắn có rất nhiều lời muốn thốt ra, muốn biểu đạt với Phòng Vũ, nhưng Phòng Vũ đã nghiêng người nằm xuống sô pha, lờ mờ muốn ngủ.

“Tôi rất thích ở bên cạnh anh!” Dương Lỗi nói năng lung tung, ngả người nằm xuống bên cạnh Phòng Vũ, đè lên người Phòng Vũ.

“Phòng Vũ!” Dương Lỗi lắc lắc Phòng Vũ, nhưng Phòng Vũ mơ mơ màng màng, không có phản ứng gì.

“Mẹ nó anh nói xem… có phải tôi bị bệnh rồi không?” Dương Lỗi cũng không biết mình đang nói cái gì.

“… Lúc nào tôi cũng nhớ đến anh!” Dương Lỗi buồn khổ la to, ôm lấy Phòng Vũ, đè lên người Phòng Vũ, tựa đầu trước ngực Phòng Vũ, ngủ thiếp đi…

________________________

Chương 15

Sáng ngày tiếp theo, sau khi tỉnh rượu, Dương Lỗi đã nghĩ thông suốt.

Hắn thích ở bên cạnh Phòng Vũ thì đã sao? Hắn mơ thấy giấc mơ đó thì thế nào? Vì anh em mà ngay cả mạng sống cũng không cần, ai nói giữa anh em không thể có tình cảm thân mật? Thỉnh thoảng anh em chơi quá hăng thì có vấn đề gì?… Sau này yêu ai hay ai yêu đều không quan trọng, bây giờ hắn chỉ biết là mình thích Phòng Vũ, muốn ở bên cạnh Phòng Vũ, mặc kệ vì lý do gì!

Sau khi nghĩ thông suốt, Dương Lỗi có cảm giác như trút được gánh nặng, hắn vốn không phải người thích dằn vặt chính mình, nghĩ thông suốt khiến hắn cảm thấy như được khai sáng. Hắn lại bắt đầu kề cận Phòng Vũ, quang minh chính đại chạy tới nhà Phòng Vũ, thậm chí còn nhiều hơn trước đây.

“Tối qua anh có nghe tôi nói gì không?” Hôm đó sau khi tỉnh rượu, Dương Lỗi hỏi Phòng Vũ. Tuy uống say bí tỉ nhưng Dương Lỗi vẫn nhớ rõ mình nói gì.

“Tôi chỉ nghe cậu nói cái gì mà lúc nào cũng nhớ đến tôi.” Phòng Vũ vẫn chưa say đến lú lẫn.

“Mẹ kiếp, lúc nào cậu cũng nhớ đến tôi làm gì?” Phòng Vũ cười cười đá Dương Lỗi một cái. Hai người bọn họ đã mở lòng vào đêm hôm trước, Phòng Vũ rất vui mừng.

“Tôi không thấy anh là nhớ ngay! Anh còn nói tôi trốn tránh anh nữa không?” Nghĩ thông suốt rồi, Dương Lỗi lập tức thay đổi thái độ, tiếp tục dẻo miệng như trước.

“Nhớ tôi hả, nhớ tôi đánh cậu chứ gì!” Phòng Vũ cười mắng. “Mẹ nó, đè tôi ngủ cả đêm, bây giờ vai tôi vẫn còn ê ẩm này!”

“Vậy tối nay cho anh nằm trên, đổi thành anh đè tôi.” Dương Lỗi nghiêm túc nói.

“Biến đi!”

Yến Tử Ất và La Cửu cũng biết vụ xung đột của đám đàn em, hai người còn đang lo đám thanh niên trẻ tuổi hăng máu này sẽ làm lớn chuyện, tổn hại quan hệ đôi bên, nào ngờ Phòng Vũ và Dương Lỗi lại xử lý việc này hết sức gọn gàng, ngay cả hai vị đại ca từng trải cũng cảm thấy hài lòng, không đánh mà thắng, còn không ảnh hưởng mặt mũi lẫn nhau.

Sau khi chuyện này lắng xuống, tất cả mọi người đều thấy Dương Lỗi và Phòng Vũ thân quá rồi, muốn thêu dệt chuyện chia rẽ bọn họ là chuyện viễn vông, ngay cả vụ đánh nhau đổ máu kia cũng không thể làm hai người trở mặt.

Hôm đó nhìn thấy Phòng Vũ đập thanh súng lục năm phát lên bàn, Dương Lỗi mới biết Phòng Vũ mang súng bên người.

Hôm đó cũng vì bất đắc dĩ nên Phòng Vũ mới lấy súng ra, trong tình huống ấy mà còn đánh tiếp nữa, chắc chắn sẽ làm hai bên bị thiệt hại, thù kết càng sâu, muốn hòa giải càng khó khăn.

“Đừng lấy thứ này ra nữa, nếu bị kiểm tra thì phiền đấy.”

Dương Lỗi nhắc nhở Phòng Vũ.

Trước đây Dương Lỗi không nhận ra điều đó, bản thân hắn cũng từng dùng súng, hơn nữa còn bắn người bị thương. Bây giờ hắn chỉ biết mình lo lắng cho Phòng Vũ, sợ cây súng này sẽ khiến Phòng Vũ gặp rắc rối.

Hiện tại trong lòng Dương Lỗi có vướng bận, người có vướng bận thường hay sợ hãi.

“Nếu không gặp chuyện bất đắc dĩ, tôi sẽ không dùng nó.” Phòng Vũ cười với Dương Lỗi.

“… Trừ phi là tự vệ, nếu không đừng bao giờ dùng, dễ gặp chuyện không may lắm.” Dương Lỗi nói.

Phòng Vũ im lặng một lát.

“Người như tôi, gặp chuyện không may chỉ là vấn đề thời gian.”

Phòng Vũ nói.

Thật lâu về sau, Dương Lỗi vẫn nhớ như in nét mặt trầm tĩnh của Phòng Vũ khi nói những lời này.

Lúc hai người trò chuyện, Dương Lỗi hỏi thân thủ của Phòng Vũ từ đâu mà có, cách đánh nhau của Phòng Vũ không giống người học bừa. Phòng Vũ nói cho Dương Lỗi biết, một phần là La Cửu dạy, một phần là do hai người bạn lính xuất ngũ của mình dạy. Hai người bạn kia trở về từ chiến trường Việt Nam, xông qua mưa bom bão đạn, bọn họ mới biết cái gì gọi là chiến trường thật sự. Trong mắt bọn họ, xã hội đen chém giết hay giang hồ đánh nhau chỉ là trò trẻ con.

Chiến tranh Việt Nam, đây là từ ngữ nhạy cảm vào thời đó, xã hội lúc bấy giờ luôn tránh nhắc đến bốn chữ này. Những người lính xuất ngũ thân kinh bách chiến trở về từ chiến trường, mười người thì chết hết chín người, bọn họ đều là cỗ máy chiến đấu, sau khi về nước do vài nguyên nhân lịch sử đặc thù mà trở thành nhân tố không ổn định của xã hội, nhưng đây là chuyện sau này.

*thân kinh bách chiến: trải qua trăm trận chiến.

“Bọn họ đều là lính trinh sát, lính trinh sát chính là bộ đội đặc chủng tiên phong hàng đầu, luôn liều mạng đối đầu với kẻ địch. Cậu chưa thấy bản lĩnh của bọn họ đâu, phải nói là…” Nhắc tới hai người bạn của mình, Phòng Vũ tỏ vẻ rất sùng bái. Hai người lính trinh sát xuất ngũ này từng có giao tình với Phòng Vũ, nhưng hai năm trước bọn họ đã đến phía nam lập nghiệp.

Phòng Vũ kể lại chuyện mà hai người lính nọ từng trải qua cho Dương Lỗi nghe. Dương Lỗi nghe đến trợn mắt há mồm.

Đây mới là chiến trường thật sự, mặc cho đám côn đồ giang hồ có trải qua bao nhiêu cuộc chém giết đổ máu, gặp bao nhiêu cảnh tượng hung tàn, nói sao cũng không thể so được với sự khốc liệt của chiến tranh thật sự.

Dương Lỗi rất thích nghe Phòng Vũ kể chuyện, tuy Phòng Vũ chỉ nghe người ta kể, nhưng Phòng Vũ diễn tả sống động y như thật, giống như từng tận mắt chứng kiến vậy, đến giờ Dương Lỗi mới biết Phòng Vũ còn có năng khiếu kể chuyện.

Dương Lỗi chăm chú nhìn động tác huơ tay múa chân sinh động của Phòng Vũ, lúc này Phòng Vũ trông hồn nhiên hệt như trẻ con, khác hẳn dáng vẻ lạnh lùng tàn nhẫn khi đánh nhau. Dương Lỗi cảm thấy đây mới là Phòng Vũ thật sự, không có gánh nặng và cô độc, chỉ có sức sống của tuổi thanh xuân. Nghe những câu chuyện của Phòng Vũ, lúc thì Dương Lỗi cảm thấy sợ hoảng hồn, lúc thì vui vẻ tràn trề, lúc thì xúc động không nói nên lời…

Đây là quãng thời gian vui vẻ nhất của Dương Lỗi.

Công ty của Yến Tử Ất bắt đầu đi vào quỹ đạo, Dương Lỗi chỉ cần giám sát tiến độ thi công, bảo đảm không có người đến gây rối hay lười biếng là được, thời gian còn lại hắn đều bám theo Phòng Vũ. Phòng Vũ cũng rất bận, việc làm ăn của La Cửu ngày càng phát triển, là cánh tay đắc lực nhất của La Cửu, hiển nhiên Phòng Vũ không thể an nhàn được, thế nhưng chỉ cần rảnh rỗi, hai người lại dính lấy nhau. Đôi khi Phòng Vũ bận đến mức không có thời gian, Dương Lỗi sẽ ngâm mình ở nhà Phòng Vũ, chờ Phòng Vũ trở về, đến nỗi có lần Yến Tử Ất không tìm được Dương Lỗi, thế là gọi sang hỏi La Cửu: “Tiểu Phòng đang ở đâu?” Tìm được Phòng Vũ là gần như tìm được Dương Lỗi, hai người bọn họ dính nhau như vậy đấy.

Hoa Miêu vẫn cứ xoay quanh Phòng Vũ, thấy Phòng Vũ và Dương Lỗi thân nhau như thế thì hận đến nghiến răng. Mỗi lần nhìn thấy Hoa Miêu, Dương Lỗi lại nhớ tới mối thù của Xuyên Tử, nhưng nể mặt Phòng Vũ, hắn cũng không tính toán với Hoa Miêu.

“Đại ca, anh dạy em đánh bida đi!” Kể từ khi đi theo Phòng Vũ, Hoa Miêu đã cung kính đổi cách xưng hô sang “đại ca”.

Trong phòng bida Quang Minh, Hoa Miêu đang quấn lấy Phòng Vũ, đòi Phòng Vũ dạy mình đánh bida.

Bây giờ Hoa Miêu là anh em của Phòng Vũ, Phòng Vũ chưa từng từ chối anh em mình bao giờ. Trước đó Phòng Vũ đã đi tìm Hoa Miêu nói rõ mọi chuyện, nhờ vậy mà bây giờ Hoa Miêu đã biết chừng mực hơn. Hoa Miêu cảm kích Phòng Vũ, Phòng Vũ đối xử với Hoa Miêu bình đẳng như những người khác, chưa từng xem thường hắn.

“Tư thế cầm gậy của cậu không đúng.” Phòng Vũ kiên nhẫn giải thích. “Lưng khom chưa đủ thấp, phải hướng trọng tâm xuống dưới.”

Dương Lỗi đứng một bên, ôm gậy nhìn. Hoa Miêu hoàn toàn không để ý tới sự tồn tại của Dương Lỗi, người như Hoa Miêu có trực giác rất chuẩn với kẻ địch của mình.

Hoa Miêu lại đánh bóng hỏng, tư thế xiêu xiêu vẹo vẹo kia làm cho Phòng Vũ nhìn hết nổi.

“Nằm sấp xuống!” Phòng Vũ đi tới gần, đứng đằng sau cầm tay Hoa Miêu, sửa tư thế cho Hoa Miêu.

Hoa Miêu chỉ chờ giây phút này, hắn tựa vào ngực Phòng Vũ cọ cọ mấy cái, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.

Dương Lỗi lạnh lùng nhìn, đi tới đẩy Phòng Vũ ra.

“Để tôi dạy hắn.”

Dương Lỗi bước đến đá vào hai chân Hoa Miêu, làm cho đầu gối của Hoa Miêu khuỵu xuống, suýt chút nữa đã đập mặt xuống bàn.

“Ha ha!” Mọi người có mặt đều bật cười, Hoa Miêu cất giọng lanh lảnh mắng Dương Lỗi, những người khác càng cười to hơn.

“Cậu xấu tính quá!” Phòng Vũ mỉm cười cưng chiều, hắn cũng hết cách với Dương Lỗi.

Ở nhà Phòng Vũ có một cái máy ghi âm được xem là hàng cao cấp vào thời đó, bên ngoài có hai cái loa nhỏ, ngoài ra còn có hộp đựng băng, nào là Tiểu Hổ Đội, Trương Học Hữu, Trương Quốc Vinh, thêm cả nhạc disco nữa. Vào thời ấy, những ca khúc Quảng Đông rất thịnh hành, người người đều học hát nhạc Hương Cảng (Hong Kong) bằng tiếng Quảng Đông, đám thanh thiếu niên đi trên đường high quá sẽ rống hai ba câu hát tiếng Quảng Đông, có thể thấy nhạc Hương Cảng thịnh hành đến thế nào.

Phòng Vũ cũng thích nghe nhạc, cứ đến tối là máy ghi âm lại phát nhạc liên tục. Phòng Vũ vừa nghe vừa hát theo, Phòng Vũ phát âm tiếng Quảng Đông rất chuẩn. Mấy ngày nay cứ nghe Phòng Vũ hát đi hát lại bài《Lửa Tình Hoa》nổi tiếng của Trương Học Hữu, Dương Lỗi cũng dần dần mê bài này. Buổi tối trên ban công trống trải, hai người thường cầm chai bia cùng nhau hóng gió đêm, hòa theo giai điệu mãnh liệt của bài hát, nhìn về phía những ngọn đèn mờ ảo của thành phố, nhiệt huyết dâng trào hát bằng tiếng Quảng Đông:

Hơi thở nhẹ nhàng mang em đi

Mùa đông mang cho em hoa lửa

Thầm nghĩ đêm nay thắp sáng lửa tình hoa

Tình nồng như mực không cần lời tâm tình

Em đừng sợ vì không biết chân tình hay giả ý

Đời người không phải chỉ đúng hay sai

Hãy tin rằng anh sẽ cùng em đi tiếp con đường say đắm này

Cứ quên đi đau buồn và tổn thương

Baby baby kiss me yêu anh đi!

Dương Lỗi hỏi Phòng Vũ: “Sao anh lại không có pansy?”

“Từng có.” Phòng Vũ nói. “Chia tay rồi.”

“Tại sao lại chia tay?” Tưởng tượng đến dáng vẻ Phòng Vũ ở chung với bạn gái, trong lòng Dương Lỗi lại dâng lên cảm xúc quái lạ.

“Chê tôi cả ngày chỉ biết đánh đánh giết giết, không lo làm việc đàng hoàng.” Phòng Vũ bình thản nói, châm một điếu thuốc. “Chuyện xưa lắm rồi.”

Dương Lỗi liếc nhìn Phòng Vũ.

“Còn nhớ bạn gái à?” Dương Lỗi cảm thấy hơi khó chịu.

“Làm gì có.” Phòng Vũ bật cười. “Đã là quá khứ rồi.”

“Không tìm người mới sao?”

Dương Lỗi biết có rất nhiều cô gái theo đuổi Phòng Vũ, vây quanh Phòng Vũ có cả khối cô nàng xinh đẹp, trừ mấy cô bé mới lớn còn có cả thục nữ dịu dàng. Theo lời Lý Tam, Phòng Vũ là côn đồ nổi tiếng khắp thành phố, có một tố chất tiềm ẩn hấp dẫn gái nhà lành, càng là tiểu thư khuê các thì lại càng mê mẩn bá vương đường phố đẹp trai trong truyền thuyết.

“Cậu muốn giới thiệu cho tôi hả?” Phòng Vũ cười, nhả ra một ngụm khói.

“Còn cần tôi tìm sao? Cô này, cô nọ, còn mấy cô kia nữa.” Dương Lỗi liệt kê một loạt tên, toàn là những cô nàng theo đuổi Phòng Vũ dữ dội nhất.

“Khuôn mặt thế kia, dáng người thế nọ, anh không chọn được ai sao?”

Phòng Vũ không mở miệng.

“Bộ anh muốn tìm tiên nữ à?” Dương Lỗi thử Phòng Vũ.

Phòng Vũ dụi tắt điếu thuốc.

“Đi theo tôi chỉ có lo lắng sợ hãi, không có ngày bình yên, không biết khi nào xảy ra chuyện.”

Phòng Vũ nhìn mấy ngọn đèn mờ ảo ở đằng xa.

“Tôi ở một mình, không vướng không bận, khỏi làm hại con gái người ta.”

Dương Lỗi nhìn sườn mặt của Phòng Vũ. Phòng Vũ im lặng, ngẩn người nhìn về phương xa, không biết đang nghĩ gì.

Sườn mặt tuấn tú của Phòng Vũ trông càng nổi bật dưới bóng đêm, hệt như một bức tượng điêu khắc, lại vừa giống bức chân dung cắt bóng hoàn hảo, tách biệt mà lẻ loi.

Dương Lỗi cũng nhìn Phòng Vũ đến ngây ngẩn.

Dương Lỗi không biết Phòng Vũ đang nghĩ về cô bạn gái cũ, hay đang nhớ lại chuyện trước kia, nhớ lại những người mình từng gặp.

“… Tôi sẽ ở cùng anh.” Dương Lỗi đột nhiên thốt ra một câu như thế.

Phòng Vũ xoay đầu qua nhìn hắn.

“Không có pansy thì không có pansy, pansy là gì chứ? Người anh em này sẽ ở cùng anh, ở cùng anh cả đời.”

Dương Lỗi nhìn thẳng vào mắt Phòng Vũ.

Phòng Vũ vừa có chút kinh ngạc, vừa có chút cảm động.

Hắn cảm thấy dáng vẻ ngốc nghếch chân thành của Dương Lỗi thật đáng yêu, vừa dễ chịu vừa ấm áp nữa.

Phòng Vũ vươn tay khoác vai Dương Lỗi, kéo Dương Lỗi đến bên mình.

“Cảm ơn, người anh em.”

Phòng Vũ thấp giọng nói.

Dương Lỗi bỗng nhiên không kiềm nén được, một thứ cảm xúc sâu thẳm trong tim ồ ạt dâng lên, lấp đầy tâm trí của hắn. Dương Lỗi xoay người lại, dùng sức ôm Phòng Vũ, ôm chặt Phòng Vũ vào lòng.

“……” Phòng Vũ không kịp phản ứng.

“Sau này anh sẽ không còn một mình nữa. Tôi đảm bảo.” Giọng nói trầm thấp của Dương Lỗi phảng phất trên vai Phòng Vũ.

Nghe xong câu “một mình không vướng không bận” của Phòng Vũ, lòng hắn chua xót, khó chịu vô cùng.

“… Cậu sao thế?” Phòng Vũ luống cuống vỗ nhẹ lưng Dương Lỗi.

“Đừng cử động! Để tôi ôm chút đi!” Dương Lỗi khàn giọng nói.

“Mẹ nó… cậu có thấy buồn nôn không?” Phòng Vũ bất đắc dĩ.

“Nếu anh thấy buồn nôn thì cứ đẩy ra đi!” Dương Lỗi vẫn ôm chặt không buông.

“……” Phòng Vũ không nói gì, sau đó vươn tay ra, ôm lấy Dương Lỗi, dùng cách ôm thật chặt của những người đàn ông.

Dương Lỗi ôm trọn tấm lưng căng đầy của Phòng Vũ, siết chặt hai tay…

Trong phòng, một giọng ca trữ tình phát ra từ máy ghi âm, là bài 《Hoàng Hôn Say Rồi》 của Trương Học Hữu.

Quay trở lại vào lòng anh được không

Quay lại đi đừng để anh một mình

Tìm tìm kiếm kiếm cả đời này đều vì em

Tìm tìm kiếm kiếm duyên phận để gần em

Ánh hoàng hôn đừng làm anh phân tâm được không

Ánh hoàng hôn lãng mạn nhưng tiếc là phải mặc kệ

Nụ cười nhè nhẹ trên đôi má lúm đồng tiền ửng hồng

Bao giờ mới đồng ý cho anh được kề bên…

__________________________

Bài hát Lửa Tình Hoa

Bài hát Hoàng Hôn Say Rồi

thd

Tiểu Hổ Đội: gồm ba thành viên Ngô Kỳ Long, Trần Chí Bằng và Tô Hữu Bằng, là ban nhạc nổi tiếng của Đài Loan cuối thập kỉ 80, đầu thập kỉ 90

Trương Quốc Vinh, nghệ sĩ quá cố huyền thoại của xứ Cảng thơm, người từng có mối tình đồng tính sâu đậm với Đường Hạc Đức.

Chương 16+17

Tagged:

32 thoughts on “Kim Bài Đả Thủ – 13 + 14 + 15 (V)

  1. YT 02/03/2014 at 21:28 Reply

    đọc tập này đau tim quá đi ……………….. mệt quá

    thanks các nàng nhìu

    Like

    • YT 02/03/2014 at 21:31 Reply

      mong nhanh có tập sau không tâm trạng phập phồng kiểu này đau tim lắm..hix
      ( ko có ý giục các nàng đâu , tại chương nè nặng nề quá à) ☉_☉

      Like

      • Nana 02/03/2014 at 21:32 Reply

        Đảm bảo với nàng là mai có, mai cũng huề luôn =))

        Like

  2. Pu.Babee <3 02/03/2014 at 21:48 Reply

    Chương này sao mà nặng nề quaaaaaaá *khóc thành suối*

    Like

    • Nana 02/03/2014 at 22:13 Reply

      Chị thấy đâu có nặng nề gì đâu (¬_¬)

      Like

  3. tieudaodong 02/03/2014 at 22:11 Reply

    Truyện này có H ko vậy Nana? ^__^ H nhiều ko? (▰˘◡˘▰) Tớ ko thích đóng cửa tắt đèn đâu à nha *cào tường*
    P.S: 2 anh cứ làm bộ ra vẻ lạnh lùng cool ngầu =.=” thế này thì bao h mới đến đc với nhau hả giời~~~ლ(¯ロ¯ლ)

    Liked by 1 person

    • Nana 02/03/2014 at 22:13 Reply

      Có H, sau khi xác định quan hệ là H nhiều =)) Trước khi xác định quan hệ cũng có đụng chạm khá nhiều rồi :))

      Like

      • tieudaodong 02/03/2014 at 23:24 Reply

        Tầm mấy (chục) chương sẽ có vậy nàng? o(╯□╰)o *hóng hóng*

        Like

        • Nana 02/03/2014 at 23:30 Reply

          Truyện 120c lận, t nhớ chính xác là c48 đó =))

          Like

        • tieudaodong 02/03/2014 at 23:38 Reply

          Quá đã TT^TT Chờ thành con hưu cao cổ luôn~~> hóng~ing *uốn éo*

          Like

          • Nana 03/03/2014 at 00:55 Reply

            Cũng không lâu lắm đâu, truyện khá nhiều tình tiết, với lại hai anh đang thẳng, cong lẹ quá nó cũng vô lý, thật ra trước H thì cái gì hai người cũng làm hết rồi, tới chương 48 mới chính thức xỏ dưa vào cúc thôi =)))

            Liked by 2 people

            • Kiara 30/09/2015 at 19:54 Reply

              Nào nào, trước chương 48 hai người cũng không có hôn môi nha :3
              Dù là muốn lắm cũng không dám :”>

              Liked by 1 person

              • Nana 01/10/2015 at 01:40 Reply

                Ấy dà quên mất vụ đó tại thấy cũng lăn giường ì xèo hết rồi chưa chọt cúc thôi :))

                Like

  4. boboyunjaeyongwonhi 02/03/2014 at 23:02 Reply

    Tien su thang beo!

    Like

    • Nana 02/03/2014 at 23:04 Reply

      Thằng béo ?__? Ai vậy nàng

      Like

  5. […] Chương 13 […]

    Like

  6. […] Chương 13 + 14 + 15 (V) […]

    Like

  7. Bop108 30/09/2015 at 21:29 Reply

    Mệ, đọc tới đoạn cuối 2 ổng ôm nhau mà rưng rưng luôn 😢
    Tui thích cái cách mà Lỗi ca ở bên a Vũ lắm, chỉ là muốn ở cạnh ảnh thôi, đôi trẻ dính nhau như sam vậy á 😊😚

    Liked by 1 person

    • Nana 01/10/2015 at 01:43 Reply

      Nói chung thời này thì số phận con người long đong lắm 😔😷

      Liked by 2 people

  8. Fly209 01/10/2015 at 00:24 Reply

    Từ chương này là tâm trạng bắt đầu chùng xuống rồi này ; v ;

    Thật sự cảm thấy thương Dương Lỗi ghê luôn. Kiểu một người như anh, dũng cảm, kiên cường, trời không sợ, đất không sợ, lại không dám đối diện với chính tình cảm của bản thân, phải lảng tránh đối phương, phải sợ hãi, phải nghi ngờ chính mình. Cái khổ sở khi yêu một người mà không được nói ra, mà ngay cả bản thân còn tự đem lòng nghi ngờ mình, nghi ngờ tình cảm của mình thì còn gì mệt mỏi hơn. Dằn vặt biết bao nhiêu, vừa phấp phỏng sợ đối phương hiểu lầm, vừa đau đớn khi mình không phải là duy nhất trong lòng đối phương, khi bản thân không nặng như độ nặng của đối phương trong lòng mình.

    “Trong lòng tôi… anh không giống như thế!”
    “Tôi thừa nhận anh, chỉ thừa nhận anh thôi!”
    “Tôi thật sự…”
    “Tôi rất thích ở bên cạnh anh!”
    “Mẹ nó anh nói xem… có phải tôi bị bệnh rồi không?”
    “… Lúc nào tôi cũng nhớ đến anh!”

    Đau đớn bao ngày không biết giải tỏa vào đâu, không biết phải nói với ai, nỗi nhớ nhung dâng tràn lên, muốn ở bên cạnh nhưng phải trốn tránh, vừa không cam lòng lại vừa chẳng biết phải làm sao. Những lời khi tỉnh táo không dám nói, giờ mượn rượu để tỏ lòng, nói ra mà vẫn không khỏi đau đớn. “Có phải tôi bị bệnh rồi không?” Câu này thật sự làm tớ đau lòng kinh khủng. Phải nói Dương Lỗi không yếu đuối, sống tự do phóng khoáng, thích gì làm nấy, cảm giác không ai cản nổi, nhưng thứ tình cảm để đến mức dày vò Dương Lỗi, làm anh sợ hãi, nghi ngờ bản thân thì phải hiểu nó sâu nặng và đối phương quan trọng với anh biết nhường nào.

    T_T

    Dương Lỗi đau khổ, Phòng Vũ cũng vậy thôi, chẳng dễ chịu gì. Con người Phòng Vũ trọng tình nghĩa như vậy, coi trọng Dương Lỗi đến như vậy, như anh em kề vai sát cánh, nên khi Dương Lỗi trốn tránh mình, có người yêu (anh Vũ nghĩ vậy) mà không nói với mình, giấu giấu giếm giếm mình thì hẳn sẽ nảy sinh cảm giác bản thân không được tin tưởng, không hiểu bản thân đã mắc lỗi gì, đã làm gì mà đối phương lại tìm mọi cách tránh mặt, không có lấy 1 lý do chính đáng, khó chịu biết bao nhiêu.

    Hai anh đúng kiểu vặn xoắn nhau. Phải nói những chương về tâm trạng chị Phao viết cứng tay vãi T_T Đọc đúng kiểu “hiện thực hướng” luôn ; v ;

    Liked by 8 people

    • Nana 01/10/2015 at 01:58 Reply

      Trời ơi tui thích mấy cmt của cô quá đi!!!! ❤️❤️❤️ Kiểu tui đọc xong chỉ biết tấm tắc gật đầu đồng tình rồi bấm like chứ thiệt không biết rep sao hết trơn =(((

      Cảm thấy lúc này DL cũng giống như BN vậy, cũng bối rối trước tình cảm lạ lùng dành cho người cùng giới, cũng nghĩ mình “có bệnh”, cũng muốn lảng tránh đối phương, nhưng mà kết cục thì anh hùng vẫn khó qua nổi ải mỹ nhân 😂 DL thì tui thấy là cong ngầm sẵn rồi đó nên mới “xiêu” trước, bằng chứng là mấy chương trước tác giả còn bảo DL thích ngắm tướng tá của mẫu nam và thêm một câu rất ẩn ý là có gì đó đã chớm nở từ tuổi dậy thì nhưng lúc đó chưa hiểu (chắc gặp anh Vũ mới hiểu) ;__;

      Liked by 2 people

      • Fly209 01/10/2015 at 12:22 Reply

        Thì cmn anh Vũ cường quá mà, lại còn đúng kiểu cư xử lễ độ, đối tốt với mọi người, có trên có dưới vẫn không mất khí chất kiên cường hào sảng, rõ ràng rạch ròi nên Dương Lỗi mới đổ đứ đừ đó chứ. Với cả thực sự Phòng Vũ cũng kiểu mở lòng với Dương Lỗi, coi Dương Lỗi là một người quan trọng,, chấp nhận sự dính như sam của Dương Lỗi thì Dương Lỗi mới càng chết chìm trong thứ tình cảm đó đó chứ T_T

        Kiểu đối phương không ghét mình, yêu quý mình là đằng khác mới làm cho mình bị mâu thuẫn chả biết phải làm sao. Thứ tình cảm yêu quý đó vẫn chưa đủ để thỏa mãn bản thân, thỏa mãn sự ích kỷ chiếm hữu khi yêu của Dương Lỗi. Biết rõ là sự ích kỷ đó là không đúng, biết rõ mình như thế là không nên, biết rõ mình sai nên mới trốn tránh, nhưng không kìm nén nổi. Tôi chỉ thừa nhận mình anh, anh là duy nhất, là đặc biệt trong lòng tôi, nhưng tôi lại không phải, tôi chỉ là một trong số những người anh em của anh, cái số nhiều ấy đau lòng bao nhiêu. Sự độc chiếm muốn là duy nhất của Dương Lỗi làm tớ thương kinh khủng T_T

        Liked by 3 people

  9. nhatkhanhho 囧rz 02/10/2015 at 20:23 Reply

    Cái đoạn “Tôi thừa nhận cậu” rồi “Tôi chỉ thừa nhận mình anh” gì gì đó sao sặc mùi gian tình quá vậy, dù biết thời điểm này anh Vũ vẫn còn trong sáng (?) (;ω;)
    Và tui cũng cực thích mấy đoạn ngược tâm hai bên ngược tâm vặn xoắn lẫn nhau vậy, dù đọc ya hay đam đều vậy, cảm thấy câu chuyện rất có chiều sâu (ಥ_ಥ)

    Liked by 1 person

  10. Sony Jackson 09/10/2015 at 21:30 Reply

    Ai… Cái sự quắn quéo đẹp đẽ trong tình cảm của Lỗi ca thì mọi người đã nói hết rồi…
    Nhưng mà TRỜI ƠI HAI ANH ÔM NHAU TÌNH CẢM QUÁ ĐI!
    #xin_lỗi_nhưng_em_chỉ_là_đứa_có_hug_fetish

    Liked by 1 person

  11. Tiểu Mộc 12/07/2016 at 11:18 Reply

    cảm ơn mấy bạn đã làm bộ này ; v ;
    có thể nói đây là một trong những bộ đam tui thích nhất từ trước tới giờ ; v ;
    oimeoi chắc khóc mất
    hay quá à~ :(( biên tập hay quá đi <3 <3

    Liked by 1 person

    • Nana 12/07/2016 at 17:30 Reply

      Bạn đọc chưa hay mới đọc tới chương này =)))

      Like

      • Tiểu Mộc 12/07/2016 at 20:36 Reply

        đang đọc lại lần 2 =’))))
        cảm xúc dâng trào muốn bức nút =)))))))))

        Like

  12. Thịnh Lăng 01/08/2016 at 01:55 Reply

    Tớ đọc câu chuyện của Trương Quốc Vinh và Đường Hạc Đức. Thật, tớ kiềm ko đc…

    Liked by 1 person

  13. yangyangqianxi 22/11/2016 at 19:07 Reply

    tôi chẳng biết lm cách nào để hai người đó tiếp nhận nhau…nan giải a~~

    Like

  14. sunny304 04/09/2018 at 07:39 Reply

    tình anh em… :3

    Like

  15. tranha01021997 06/05/2019 at 18:03 Reply

    Phòng ca à, anh có thể đừng vừa lưu manh vừa dịu dàng vậy không. Lỗi Lỗi rụng tim vì xót anh rồi

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: