My Lord, My God II – 32 + 33

My Lord, My God II

Tác giả: Sát Na Phương Nhan

Thể loại: thế chiến, cường thủ hào đoạt, chủ tớ, nhốt rape, cường cường, 1×1, HE

Edit: Ảo Vũ

Beta: Nana

***

Chương 32

Trong phòng không có khí ấm nhưng có một lò sưởi cũ kĩ.

Toàn thân Andre đều bị nước mưa thấm ướt, lúc đứng yên không động đậy, cả người lạnh muốn chết.

Ludwig tìm người đưa một cái bồn rất lớn tới đây, đổ đầy nước nóng vào trong đó, sau đó đặt cái bồn trước lò sưởi, để Andre vào trong tắm.

Bên cạnh là lò sưởi ấm áp, Andre cảm thấy rất dễ chịu, rất thoải mái.

Ludwig ngậm xì gà ngồi bên cạnh, cầm một tấm bản đồ, nghiêm túc xem.

Andre tắm một hồi cảm thấy chán cực kì, vì vậy liền đưa tay kéo tấm bản đồ của Ludwig xuống.

“Ludwig, tôi chán quá, anh nói chuyện với tôi đi.”

Ludwig nhìn chằm chằm vào Andre, lấy bản đồ lại, vừa nhìn vừa nói:

“Andreyevich, bây giờ tôi bận rất nhiều việc.”

Ludwig luôn luôn đặt chuyện quân đội lên hàng đầu, lúc nào cũng nghiêm túc, nghiêm túc một cách thái quá.

Andre hừ lạnh một tiếng, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn tắm rửa sạch sẽ, sau đó trùm chăn, ngồi trên ghế sô pha bằng da trước lò sưởi.

Ludwig vẫn không nói tiếng nào xem bản đồ, vừa xem vừa viết viết.

Andre đi tới, tựa đầu vào bả vai Ludwig, cầm một quyển sách trên bàn của Ludwig lên xem.

Một lát sau, điện thoại bên tay Ludwig đột nhiên vang lên.

Ludwig nhận điện thoại, phát hiện Andre không có mặc quần áo, chỉ trùm chăn ngồi bên cạnh mình, vì vậy liền đưa tay ôm Andre vào trong ngực. Andre tựa vào bên trong ngực của Ludwig, nhất thời cảm thấy rất thoải mái.

“Mấy giờ tối nay họp?”

“Được, tôi sẽ đến đúng giờ.”

Ludwig buông điện thoại xuống, cúi đầu hôn trán Andre một cái, sau đó bế Andre lên giường.

“Ludwig, có phải anh muốn đi không?”

Ludwig ừ một tiếng, đứng dậy bắt đầu mặc vào áo khoác da của mình, sau đó mang găng tay, cuối cùng đội mũ lên, đứng ở cửa nói:

“Tôi sẽ tìm người đưa cơm tối vào, Andre, nếu không có chuyện gì thì đừng ra ngoài. Chờ tôi trở lại.”

Andre gật đầu.

“Tôi biết rồi.”

Ludwig ừ một tiếng, vừa xoay người định đi thì đột nhiên dừng lại, mặt mũi nghiêm túc nói:

“Mặc quần áo vào đi.”

Andre mím môi cười cười, đầu đặt trên đầu gối của mình.

“Ludwig, anh sợ người ta nhìn thấy cơ thể của tôi hả?”

Ludwig nhăn mặt cau mày, đẩy cửa ra bỏ đi.

Andre cười cười, nhảy xuống giường, đứng trong phòng nhìn hoàn cảnh xung quanh phòng.

Căn phòng này cũng không quá lớn, so với biệt thự ở trại tập trung của Ludwig thì nhỏ hơn rất nhiều, chỉ có một chiếc giường lớn, bên giường đặt một tủ quần áo, ngay gần đó là một lò sưởi trong tường, bên kia giường là bàn đọc sách, còn có một nhà vệ sinh nhỏ.

Dù thế nhưng trong phòng này cực kì cực kì sạch sẽ!

Hoàn toàn đúng với phong cách của Ludwig.

Andre nhìn những quyển sách trên kệ, tất cả đều được sắp xếp phân biệt theo thể loại, trông rất ngay ngắn và chỉnh tề.

Andre mở tủ quần áo, bên trong đều là quần áo của Ludwig, còn có một cái gương lớn được khảm trên tủ.

Andre hưng phấn liếc nhìn bộ sách của Ludwig, cố ý sắp xếp chúng nó loạn xạ cả lên, muốn nhìn vẻ mặt tức giận của Ludwig một chút, sau đó trần như nhộng ngồi trên ghế sô pha trước lò sưởi đọc một quyển sách về chiến tranh mà Ludwig thường đọc.

Andre đưa tay vuốt ve trang sách, bên trong sách rất sạch sẽ, phía trên còn có nét chữ chỉnh tề ngay ngắn của Ludwig.

“Cốc cốc cốc ——”

Phía ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

Andre vội vàng buông sách xuống, ném lên trên bàn, nói với người ngoài cửa:

“Xin hỏi ai đó?”

Andre vội vàng chạy đến tủ quần áo, giật đại một chiếc áo lông của Ludwig mặc lên người, vừa đủ che được cái mông.

“Xin hỏi có phải là cậu Andreyevich không? Tôi tới đưa bữa tối.”

Andre đáp lại một tiếng, mang dép vào rồi tới mở cửa, một binh sĩ mặc quân phục quân trung ương đang bê cái khay đứng ngoài hành lang, lúc nhìn thấy Andre liền đưa khay vào trong, đặt lên tay Andre:

“Xin lỗi, thiếu tá không cho phép chúng tôi vào trong phòng, vì vậy tôi không thể vào trong phục vụ cậu được, cậu có còn cần giúp đỡ gì nữa không?”

Andre xoay người đặt cái khay lên tủ giày bên cửa, sau đó lễ phép nói: “Xin chờ một chút.”

Nói xong, Andre trở vào phòng, lấy đống quần áo ướt nhẹp của mình ra, “Có thể giặt giúp tôi mớ quần áo này không?”

Người nọ gật đầu, “Không thành vấn đề! Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Andre cười cười, sau khi tạm biệt người nọ, Andre trở lại phòng, ngồi trên giường, vừa ăn vừa xem bút ký của Ludwig ở trong sách.

Sau khi ăn xong, người nọ đã giặt sạch quần áo, giao quần áo ướt sũng lại cho Andre, sau đó bưng khay thức ăn đi.

Andre vào nhà vệ sinh hong khô quần áo, sau đó ngồi trên giường nghe radio. Trước khi tới đây, Andre không có nghỉ ngơi tốt, vì vậy cậu nằm trên giường một lát liền ngủ thiếp đi.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Khi Andre tỉnh lại đã là nửa đêm.

Andre dụi dụi mắt, Ludwig vẫn chưa trở về, trong radio phát ra giọng nói hùng hồn của Adolf Hitler, Andre nhăn mặt, đưa tay tắt radio.

Đột nhiên, ngoài cửa phát ra tiếng động.

Andre dụi mắt, nhìn chằm chằm vào cửa, cửa đột nhiên bị đẩy ra, Ludwig cả người ướt đẫm đi vào, sau đó cởi mũ trên đầu xuống, cầm khăn lông trên giá áo lau tóc, tiếp theo treo áo khoác da lên giá áo trước cửa.

Andre ngồi trên giường nhìn chằm chằm vào Ludwig.

Ludwig quay đầu lại.

“Sao vẫn chưa chịu ngủ?”

Andre cau mày nhìn Ludwig: “Sao anh lại về trễ như vậy?”

Ludwig cũng không kiêng kị gì, nói thẳng:

“Chúng tôi đang thương lượng chuyện tấn công Volgograd.”

Andre thở dài một hơi:

“Anh nói thử xem, nếu nước Đức các anh thắng, có khi nào sẽ giết sạch người Soviet chúng tôi không?”

Ludwig quay đầu nhìn Andre, đột nhiên nở nụ cười:

“Sao em lại có suy nghĩ như vậy? Chiến tranh là một loại thủ đoạn, khi một bên đã giành được thắng lợi, cái bọn họ muốn không phải là tàn sát mà là ổn định.”

Andre cúi đầu.

“Thật không hiểu nổi anh đang nghĩ gì? Ludwig, anh biết rõ Đức đang xâm lược Soviet, vậy tại sao anh còn đi đánh giặc? Đây là việc không hề chính nghĩa.”

Ludwig cũng không tức giận, chỉ đi tới trước mặt Andre, nắm cằm Andre.

“Andreyevich, tôi là quân nhân, việc tôi phải làm là nghe theo mệnh lệnh của chỉ huy, đi chiến đấu, đi giết người. Tôi mặc kệ chính nghĩa hay không chính nghĩa, thân thể của quân nhân chính là vũ khí, vinh nhục của quốc gia chính là vinh nhục của chúng tôi, em hiểu không?”

Andre gật đầu, không nói gì thêm.

Ludwig cởi quần áo đi tắm.

Trong lòng Andre cảm thấy rất khủng hoảng, nếu cậu chỉ là một thằng nhóc quậy phá như trước kia thì tốt, lúc ấy cậu chỉ biết Đức đang gây chiến với Soviet, thậm chí còn ngây thơ nghĩ rằng đánh giặc xong là hết, mọi thứ sẽ chấm dứt.

Nhưng bây giờ, lời của Ludwig khiến cậu hiểu ra rằng, đất nước của mình sắp bị tiêu diệt!
(thật ra không bị tiêu diệt vì Đức đã bại trận)

Andre bụm mặt, nước mắt đột nhiên rơi xuống.

Ludwig vừa ra khỏi phòng tắm đã nhìn thấy Andre ngồi trên giường bụm mặt khóc.

“Làm sao vậy, bảo bối?”

Rốt cuộc Ludwig cũng nói được một câu quan tâm Andre.

Andre đưa tay ôm cổ Ludwig.

“Ludwig, có phải tôi đang phản quốc không? Có phải tôi là đồ chết nhát không?”

Ludwig cúi đầu cười cười:

“Andre, em vẫn còn là con nít, em không nên nghĩ những việc này.”

Andre lắc đầu, đẩy Ludwig ra, quay lưng đi, nức nở nói:

“Lẽ ra tôi nên chết trong trại tập trung chứ không phải ngủ bên cạnh anh, như vậy ít ra tôi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn. . . . . .”

Ludwig lạnh lùng nhìn Andre.

“Đừng có nằm mơ nữa, em cứ ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi đi, tôi sẽ bảo vệ em.”

Andre tức giận nói:

“Nhưng anh đang xâm lược quốc gia của chúng tôi!”

Ludwig đứng lên, không có phản ứng gì.

Andre nghiêng mặt qua, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống.

Ludwig chỉ im lặng không lên tiếng thu dọn bàn đọc sách bị Andre làm cho lộn xộn cả lên, thả tất cả sách tán loạn trên bàn về chỗ cũ.

Sau khi thu dọn xong, Ludwig mặc quần đùi lên giường, nhẹ nhàng ôm eo Andre từ phía sau.

Andre hung hăng đẩy Ludwig ra.

“Đừng đến gần tôi!”

Ludwig lại dùng sức giữ chặt hai tay Andre, ở sau lưng yên lặng hôn cổ Andre.

Andre cảm giác được nụ hôn của Ludwig, khóc nói:

“Ludwig! Anh đừng đánh nữa, việc này là không đúng! Các anh đã giết rất nhiều người rồi. . . . . .”

Ludwig đưa tay lau sạch nước mắt trên mặt Andre.

“Andre, chỉ khi nào ra chiến trường tôi mới giết người.”

Andre đưa lưng về phía Ludwig.

Ludwig không hôn Andre nữa, chỉ ôm Andre vào trong lòng, mặt dán lên lưng Andre.

Andre càng không ngừng khóc, cảm thấy vinh nhục của dân tộc đột nhiên bị bùng phát ra ngoài, không lúc nào là không nhắc nhở Andre, người đang ngủ cùng mình chính là một sĩ quan người Đức, là người đàn ông đang xâm lược quốc gia của mình. . . . . .

Andre muốn dùng sức tránh khỏi người Ludwig, nhưng từ đầu đến cuối Ludwig vẫn ôm chặt Andre.

Cuối cùng Andre cũng bỏ ý định, chỉ tiếp tục khóc.

Ludwig ngẩng đầu hôn má và khóe miệng Andre, thấp giọng nói bên tai Andre: “Cưng à, đừng khóc.”

Andre cắn chặt môi, không nói lời nào, hai mắt đỏ rực.

Ludwig dùng gò má mình vuốt ve gò má Andre, hai cánh tay càng thêm dùng sức, giống như muốn đem Andre dung nạp vào trong cơ thể của mình.

Cuối cùng Andre vẫn ngủ thiếp đi, Ludwig khẽ bước xuống giường, đi qua phần giường bên kia, vén chăn lên nằm xuống, con ngươi màu xám bạc vẫn nhìn chằm chằm vào gương mặt quật cường của Andre, hôn nhẹ lên mặt Andre mấy cái, sau đó đưa tay kéo Andre vào trong lòng của mình, cằm đặt trên đầu Andre.

Hôm sau khi rời giường, Andre phát hiện Ludwig đã đi rồi. Andre cảm thấy mệt nên ngủ thẳng tới buổi trưa, bữa sáng cũng không ăn.

Nhớ tới tối qua náo loạn một trận với Ludwig, Andre bối rối gãi gãi tóc, ngồi bên giường, phát hiện bữa sáng đã lạnh ngắt.

Andre đứng dậy vào nhà vệ sinh rửa mặt, sau đó mặc áo lông của Ludwig đi ra ngoài hành lang lấy quần áo mình của mình.

Đẩy cửa ra, Andre mới phát hiện bên ngoài là ánh nắng rực rỡ.

“Buổi trưa tốt lành, cậu Andreyevich.”

Andre quay đầu lại, thì ra là người hôm qua đưa cơm tới đang lễ phép chào hỏi mình.

Andre cười cười: “Buổi trưa tốt lành.”

Trên tay người nọ là một khay thức ăn.

“Tôi đưa bữa trưa tới, thiếu tá dặn cậu nhất định phải ăn bữa trưa.”

Andre gật đầu, nhận thức ăn từ tay người nọ, nghi ngờ hỏi:

“Ludwig đâu? Không trở lại ăn trưa sao?”

Người nọ lắc đầu.

“Buổi trưa tương đối bận rộn, thông thường thiếu tá sẽ ăn trưa với các sĩ quan, huống hồ hôm nay còn có chuyện quan trọng cần phải xử lý.”

Andre nhướng nhướng mày, cầm bánh bao trong khay cắn một miếng, sau đó cầm ly sữa tươi uống một ngụm.

“Bây giờ không phải vẫn chưa chính thức tấn công Volgograd sao? Còn có chuyện gì nữa?”

Người lính kia không biết thân phận thật của Andre, vì vậy không giấu diếm gì, nói:

“Đêm hôm qua có một nhóm người tự xưng là quân khởi nghĩa Soviet đến doanh trại chúng ta ăn cắp vũ khí, giết binh sĩ. Bọn chúng đã bị bắt, hiện tại đang bị giam trong nhà xưởng, các sĩ quan đang cùng thiếu tá thương lượng xem nên xử lý bọn chúng như thế nào, nên giao cho Gestapo hay trực tiếp giết tại chỗ.”

Trong lòng Andre run lên, trên mặt vẫn không có biểu tình gì, chỉ tiếp tục cúi đầu ăn bánh bao, “Đại khái khoảng bao nhiêu người?”

“Đại khái chừng hai mươi người, nam có nữ có, đều là người Soviet, dù sao vẫn còn chờ thiếu tá quyết định. Chắc bây giờ thiếu tá đang ở trong công xưởng bên kia.”

Andre gật đầu, người lính nói tạm biệt Andre rồi trực tiếp ra ngoài.

Andre gục trên hành lang, nhìn chằm chằm vào bầu trời, bên kia công xưởng truyền đến tiếng “ầm —— ầm ——” dữ dội xen lẫn tiếng súng, hầu như không có tiếng người nói chuyện với nhau.

Andre kiễng chân, lấy quần áo của mình xuống, sau đó vào trong phòng thay quần áo, tiếp theo đẩy cửa ra, chạy dọc theo hành lang thật dài hướng tới công xưởng đang không ngừng phát ra tiếng ồn kia.

——————-

Chương 33

Hàng lang trong khu nhà ở tập thể nối tiếp đến cửa sau công xưởng.

Andre đi xuyên qua hành lang thật dài tới phía sau công xưởng, đứng sau một nồi hơi sắt khổng lồ.

Mấy hàng quân trung ương cầm súng đi qua bên người Andre, nhưng không ai liếc nhìn Andre một cái, tất cả mọi người đều có nhiệm vụ của mình, không ai chú ý tới Andre đang đứng ở đây.

Andre thò đầu ra, nhìn thấy một nhóm người Nga bị một đám binh sĩ đảng vệ quân bao vây ở giữa công xưởng. Ludwig ngồi trên ghế đối diện, hai chân bắt chéo, khuôn mặt không có biểu tình gì nhìn những người này, sĩ quan đứng bên cạnh Ludwig đang tiến hành hỏi cung bọn họ.

Tiếng ồn trong công xưởng thật sự quá ầm ĩ, còn có tiếng xe thiết giáp liên tục đi tới đi lui, trong công xưởng bốc đầy hơi nóng.

Andre hoàn toàn không nghe được bọn họ đang nói gì, chỉ mơ hồ nhìn thấy nụ cười tàn nhẫn trên mặt vị sĩ quan kia, biểu tình của Ludwig vẫn lạnh lùng như vậy, dưới chiếc mũ, đôi môi đỏ sẫm mím chặt một chỗ, lộ ra vẻ nghiêm túc và lạnh lùng.

Andre nhìn chằm chằm vào bọn họ, đột nhiên Ludwig đứng lên, phất tay một cái, nói một câu gì đó, sau đó xoay người đi thẳng ra khỏi công xưởng.

Andre không hiểu gì cả, nhóm người kia cũng bị binh sĩ đảng vệ quân khống chế đi theo sau Ludwig ra ngoài.

Andre chậm rãi đi phía sau bọn họ.

Đám người kia đi thẳng đến trước một vách tường đã sụp đổ phân nửa phía ngoài công xưởng, sau đó mới dừng lại.

Nhóm người Soviet kia bị bắt đứng trước vách tường, một loạt binh sĩ đảng vệ quân cầm súng chỉa vào bọn họ.

Cả người Andre đổ mồ hôi lạnh, hiểu rằng Ludwig nhất định sẽ hạ lệnh giết bọn họ.

Andre núp phía sau vách tường, hai tay bấu thật chặt vào vách tường, nhìn thấy đồng bào của mình sắp chết ở đây, trong lòng Andre khó chịu không nói nên lời.

“Bọn Nazi biến thái chúng mày! . . . . . . Mẹ kiếp, lũ người Đức chúng mày sẽ chết không toàn thây!”

Đột nhiên, một gã đàn ông trong đó chạy vọt ra, chửi ầm lên.

Ludwig không có biểu tình gì, chỉ phất tay một cái, binh sĩ đảng vệ quân bên cạnh lập tức chuyển đầu súng, tập trung bắn về phía gã đàn ông kia.

“Bang bang bang bang ————!”

Sau một trận bắn, cả người gã ta đều là vết đạn, máu chảy đầm đìa, máu tươi phun tung tóe ra khỏi cơ thể, gã đàn ông bị bắn thành tổ ong vò vẽ.

Andre nhắm mắt lại, nước mắt rớt xuống.

“Ludwig. . . . . .”

Andre thấp giọng gọi tên Ludwig.

Đến giờ phút này, rốt cuộc Andre cũng phải chấp nhận sự thật, thân phận của Ludwig là thiếu tá quân đội tác chiến của Đức, là người Đức, là bọn Nazi xâm lược quốc gia của mình.

Andre mặt đầy nước mắt nhìn khuôn mặt không có biểu tình gì của Ludwig, khuôn mặt ấy giống như khuôn mặt cứng đơ của người đàn ông đã chết ở trước mặt mình.

Đột nhiên, một sĩ quan đi tới, không biết nói cái gì với Ludwig. Ludwig gật đầu, vị sĩ quan kia cũng gật đầu đáp lại rồi đi trở về, giơ tay lên cao, hô một tiếng:

“Chuẩn bị ——”

Andre vội vàng xông ra ngoài, hét về phía Ludwig:

“Đừng —— Ludwig, đừng giết bọn họ! —— Đừng mà!”

Ludwig quay đầu lại, khuôn mặt không chút thay đổi nhìn Andre.

Hai binh sĩ đảng vệ quân bên cạnh tiến lên khống chế Andre đang phát điên, Ludwig quay đầu đi, không nhìn Andre mà nói với sĩ quan bên cạnh:

“Hành hình.”

Sĩ quan kia ra lệnh một tiếng, một trận tiếng súng vang trời nổi lên, súng bắn ầm ầm vào nhóm người nọ, những người đó nhất thời phát ra tiếng kêu thảm thiết —— đó là âm thanh của cái chết.

Andre nhịn không được, ngậm miệng lại, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Đồng bào của mình chết dưới họng súng của quân Đức như vậy, thê thảm và nhục nhã làm sao.

Rất nhanh, buổi xử bắn đã kết thúc, binh sĩ đảng vệ quân cầm súng kiểm tra đám thi thể xem có người nào còn sống không, người nào còn sống sẽ được bồi thêm một đạn.

Do lúc trước Ludwig nói Andre là con mình, mọi người cũng không dám nói gì. Sau khi buổi hành hình chấm dứt, những người này liền tự động tản đi.

Sau khi Ludwig nói lời tạm biệt với những sĩ quan kia liền đưa tay lôi Andre về phòng ngủ của mình, dùng sức ném Andre lên giường.

Andre ngã xuống giường, ngẩng đầu, đỏ mắt nhìn Ludwig, tức giận hét:

“Khốn kiếp ——! Khốn kiếp —— Tại sao anh phải giết bọn họ?! Tại sao chứ?”

Ludwig cũng không tức giận, chỉ châm một điếu xì gà ngậm vào miệng, sau khi hít một hơi thì quay sang nhìn Andre:

“Andre, tiêu diệt kẻ địch là trách nhiệm của tôi. Tôi không giết bọn họ, chẳng lẽ nhìn bọn họ giết anh em của tôi sao?”

Andre đứng lên giường, nước mắt giàn dụa:

“Anh là đồ ma quỷ! Đồ cuồng sát! Bọn họ đã không còn cái gì nữa, bọn họ căn bản không phải là đối thủ của anh, tại sao anh phải giết bọn họ?! Tôi hận anh ——!”

Ludwig cười lạnh một tiếng, đưa tay nắm cằm Andre.

“Andreyevich, em đúng là một đứa trẻ ngu xuẩn, buồn cười.”

Andre hất tay Ludwig ra, cắn răng, hung hăng nói:

“Còn anh là đồ Nazi! Đồ Nazi biến thái! A ——!”

Ludwig cho Andre một cái tát, Andre bụm mặt, khóc lớn tiếng.

Ludwig túm tóc Andre, để Andre nhìn thẳng vào mặt mình.

“Em nghĩ em là ai chứ? Andreyevich, em bất quá chỉ là một tên nô lệ nằm rạp dưới chân tôi. Tôi không nên cưng chiều em, xem bộ dáng của em bây giờ đi, thật uổng công tôi thương em.”

Andre đỏ mắt nhìn Ludwig:

“Tôi không cần anh thương! Anh là đồ biến thái thích giết người! Tôi ghét anh tôi ghét anh! Anh làm tôi cảm thấy rất nhục nhã! Rất nhục nhã!”

Ludwig im lặng, kéo mạnh cửa ra, sau đó túm Andre đẩy ra ngoài, lạnh lùng nói:

“Em ghét tôi sao? Em cảm thấy nhục nhã phải không? Tốt thôi, vậy em đi đi, lên chiến trường giết tôi đi, báo thù cho đồng bào đã chết của em đi.”

Andre hung hăng trừng Ludwig một cái, xoay người bỏ chạy ra ngoài, vừa lau nước mắt vừa chạy ra khỏi công xưởng.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Andre khóc không thành tiếng chạy ra ngoài công xưởng, xuyên qua rừng cây nhỏ, chạy tới bờ sông Volga, đứng trên bờ sông, nước mắt không ngừng rơi xuống.

“Khốn kiếp. . . . . . Khốn kiếp!”

Andre ôm đầu gối, cứ ngồi như vậy đến khi trời tối, ngồi đến khi hai chân đều tê dại.

Andre đứng lên, lần đầu tiên cậu bị Ludwig đuổi đi. Andre nghĩ thầm tuyệt đối không thể quay trở về, vì vậy cậu liền tùy ý đi dạo bên bờ sông, không biết từ lúc nào đã đi tới trước một dãy nhà lầu tan hoang, bên trong nhà hình như không còn ai.

Andre ngẩng đầu lên nhìn, thấy sắc trời đã tối, bên trong hình như có một căn hộ vẫn còn sáng đèn. Andre đứng ở ngoài sắp bị đông cứng, vì vậy liền đi qua, gõ gõ cửa.

“Ai vậy?”

Bên trong truyền đến tiếng phụ nữ, hình như là một bà lão.

Andre đứng ở bên ngoài đáp một tiếng.

“Chào bà, tôi là người Nga, bà có thể giúp tôi một chút không?”

Lúc đầu bà lão không ra, nhưng sau khi nghe giọng Nga của Andre liền bước ra mở cửa, nhìn thấy Andre đang ngẩn người đứng ở trước cửa.

Bà lão ngạc nhiên hỏi.

“Cậu nhóc, sao cậu lại ở chỗ này một mình?”

Andre lúng túng nói:

“Phu nhân, bây giờ tôi chỉ có một mình, không còn chỗ nào để đi, bà có thể cho tôi ở lại đây được không?”

Bà cụ nhìn chằm chằm vào Andre, Andre đỏ mặt, nếu không phải thật sự không có chỗ đi, Andre tuyệt đối sẽ không cầu xin người khác.

“Đúng rồi!” Andre đưa tay lục lọi túi áo mình, “Tôi cũng còn ít tiền. . . . . .”

Bà lão cười, lắc đầu, nghiêng người qua, ý bảo Andre đi vào.

“Tôi chỉ sợ không an toàn, nếu cho người có mưu đồ bất chính vào nhà sẽ không tốt.”

Andre đi vào, bà lão ở căn nhà hai tầng, căn nhà cũng không quá lớn.

“Phu nhân, sao bà lại sợ, chẳng lẽ ở đây chỉ có một mình bà thôi ư?”

Bà lão gật đầu.

“Đúng vậy, thật ra tôi còn có một đứa con trai 30 tuổi. Nó rất cao, cũng rất đẹp trai, nhưng nó đã đi tham gia chiến tranh rồi, bây giờ đang ở trong Volgograd, không có cách nào đi ra ngoài. . . . . . Ai, không biết hiện giờ nó thế nào rồi?”

Andre vội vàng nói.

“Phu nhân, cám ơn bà đã thu lưu tôi, bà là người tốt, con của bà nhất định sẽ trở về an toàn.”

Bà lão cười cười, mang Andre lên lầu hai.

“Cậu ở tạm căn phòng trước kia của nó đi, chừng nào cậu muốn đi thì cứ đi cũng không sao. . . . . . .”

Andre cảm kích gật đầu, sau đó vội vàng nói:

“Cám ơn bà! Cám ơn bà rất nhiều!”

11 thoughts on “My Lord, My God II – 32 + 33

  1. tramanhnguyen 03/06/2013 at 16:01 Reply

    Nha nha, san ta thấy mạch cảm xúc của e Andre có vẻ hơi loạn, phải k ta *chớp*. vừa mới tình cảm mãnh liệt chạy đi tìm chồng vèo một phát bẻ ngay sang chửi chồng nazi, này có điểm hơi muộn=”= đáng lẽ ẻm phải xác định từ đầu r chứ a. còn thằng công, k còn lời để nói, quá phũ… đuổi e ra khỏi cửa(phải công nhận e andre hơi vướng chân vướng tay thiệt). thank nàng đã up 2 chap, chăm quá, vui quá.:”>

    Like

    • Nana 03/06/2013 at 16:16 Reply

      Em này thì khỏi nói nàng ạ, nhiều khi ta thấy ẻm như con lật đật ấy, không bao giờ chịu ngồi yên, nội cái động tác phá sách của ảnh là đủ thấy ẻm thích kiếm chuyện rồi.
      Đuổi thì đuổi vậy thôi chứ tiếng trước tiếng sau đi tìm ẻm liền à ( ̄ー ̄)b

      Like

  2. Aki 03/06/2013 at 16:40 Reply

    Kể cũng khổ. Chiến tranh thì người sống kẻ chết cũng là chuyện bình thường, dù sao cũng là đồng bào, tổ quốc của mình nên phản ứng của Andre cũng là hợp lẽ. Chỉ là ghét cái thái độ của nó với Ludwig, ảnh cũng là quân nhân phục vụ cho tổ quốc của mình thôi chứ có quyền gì đâu mà nó làm như là do ảnh hết vậy. Nói chúng là ghét 凸 (#‵′)

    Like

    • Nana 03/06/2013 at 16:52 Reply

      Tui cũng không ưa cái thái độ dở hơi của Andre, nhưng chắc do còn nhỏ nên suy nghĩ nó chưa được chín chắn, sau này ẻm lớn lên làm nghệ sĩ rồi thì khác hoàn toàn, thích lắm (*☻-☻*)

      Like

      • Aki 03/06/2013 at 17:27 Reply

        Ừ, tôi cũng nghĩ thế, nhưng biết sao được, vẫn ghét =)) Sau này thay đổi tính sau =))

        Like

  3. […] Chương 32 + 33 […]

    Like

  4. Tiểu Hàn 04/06/2013 at 14:12 Reply

    ….
    Đọc chương này ta thực sự rất muốn chửi Andre =)))
    Dở dở ương ương giống mấy bà hot gơ quá =))
    Haiz~
    Chiến tranh thì chiến tranh, vẫn cứ phải sống thôi
    Andre còn quá nhỏ, mà đã phải đối mặt với chiến tranh như vậy, kể ra cũng rất tội
    Có lẽ vì thế mà tâm thần bất ổn, suy nghĩ như con lật đật
    Còn Ludwig :3
    Ôi, công kiểu mẫu nha
    Tra công, lạnh lùng công =)))
    Nhưng tâm thần nó cũng bất ổn như người thương thôi à =))
    A~ Lảm nhảm đã hết, ta xin bái biệt a~
    P.s: Cảm ơn nàng nhé, vì đã up hai chap liền :3
    Yêu nàng quá~

    Like

    • Nana 04/06/2013 at 14:25 Reply

      Ừ, nhiều khi ta chỉ muốn cho Andre mấy chiếc dép thôi nàng ạ ( ̄ー ̄) May là sau này lớn lên nó đỡ bựa hẳn, còn biết hi sinh vì ảnh nên ta tạm thời bỏ qua mấy khúc dở hơi này`∧´

      Like

      • Tiểu Hàn 05/06/2013 at 14:19 Reply

        Hủ nữ chúng ta không chấp nhặt trẻ con :3

        Like

  5. Siêu nhân Bò 06/06/2013 at 03:19 Reply

    Wtf???? K hiểu s ta ghét Andre chap này lắm nàng ạ.
    Ích kỉ quá đi. E ghét khi ảnh giết người của ẻm. Vậy nếu mấy người đó giết ảnh thì e lại xoay qa ghét mấy người đó hận vì giết ảnh à???. Ảnh là thương em nâng nieu em như trứng (k có ảnh chắc e k có đường sống trong cái chố đó quá =.=
    Andre ơi là Andre =.=
    P/s: kkkkkkk hổm rài ta thi. Mai còn một môn nữa là xong. Ta rất là sướng đc đọc liền ba chap nàng ạ :))))

    Like

  6. isumiitachi 13/10/2013 at 18:54 Reply

    Ây da, ta thấy Andrea đâu có sai! Bây giờ thử hỏi người Việt Nam mình bị giết các bạn kô pùn à? Bik rằng chiến tranh thì sẽ có kẻ chết ta sống~ nhưng mà thấy người mình yêu giết chính đồng bảo của mình chẳng lẽ kô buồn??
    Vs lại, người Đức kô có tư cách gì để hận quân Nga cả, kể cả anh Lugwin. Quân Đức là người bắt đầu cuộc chiến~ thế nên họ kô có tư cách để hận~ người của họ chết là cái giá mà họ phải trả! Còn người Nga là hoàn toàn vô tội, nhìn người vô tội bị giết chẳng lẽ Andrea kô pùn? Này đâu thể gọi là ích kỷ được, nếu Lugwin bik đúng sai, thì ảnh nên bik đất nước ảnh đang làm một việc vô cùng nhục nhã và vô nhân tính~ thế thôi.Mà cũng đâu ai kêu ảnh phản quốc, chỉ đừng giết người vô tội nữa thôi

    Liked by 6 people

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: