Diễm Luyến Tàn Đồng-Chương 3

Chương 3

Mộ Dung Viêm Hạo  đi vào liền phát hiện bên trong  phó nhân cũng không nhiều, trong vườn  cho dù  dưới ánh nắng gắt gao chói chan vẫn cảm thấy mát mẻ, chung quanh  đằng mạn lan ra  che đi phần lớn ánh sáng.

“Thiếu gia, Mộ khách gia chúng ta thì ra còn có loại địa phương này a!”

Thị tòng Định Duệ  bất khả tư nghị nhìn quanh mọi nơi ,cái chỗ này mỹ thì mỹ thật,nhưng là đến buổi tối, thoạt nhìn rất đáng sợ .

Một nữ tỳ từ chủ các đi ra ,nhìn thấy  hai chủ tớ trên đường   mỉm cười kinh ngạc ,  rồi sau đó lại là vẻ mặt chợt hiểu ra, tựa hồ là nhớ tới chuyện lão gia đã chết .

“Tứ thiếu gia.”

Lão gia vừa chết, hiện tại Tử Đằng Viên  đã thành vật sở hữu cũa Tứ thiếu gia  ,nghĩ tới tương lai  cuộc sống có thể có điều biến hóa, nàng tâm tình không khỏi có chút sầu lo cũng có chút mừng rỡ.Tứ thiếu gia cùng lão gia lớn lên hết sức tương tự, bất quá Tứ thiếu gia  ngũ quan tương đối nhu hòa, cũng càng thêm tuấn dật, quan trọng là trên người hắn không có khí tức đáng sợ của lão gia.

Thiếu gia trở thành chủ tử, hi vọng  cuộc sống  công tử   có thể  thay đổi, không nên giống như trước kia nữa. . . . . .

“Nơi này chỉ có một mình ngươi?”

Mộ Dung Viêm Hạo nhìn chằm chằm mặt của nàng .Ngay cả người  nữ tỳ  cũng mỹ đắc kinh nhân,còn có cổ  khí chất đại gia khuê tú ,tuyệt không giống như  phó nhân.

“Còn có Vô Tình.”

Nàng quay đầu lại lấy trang sức bạch ngân dưới ánh mặt trời lóng lánh, một cái bóng trong nháy mắt từ Lâu các đi tới trước người Mộ Dung Viêm Hạo.

Thân hình cao ngất mặc dù không bằng Mộ Dung Viêm Hạo  cao gầy, bất quá đồng dạng  mạnh mẽ hiếm thấy.

“Các ngươi tất cả đều rời đi.”

Hắn nghĩ có người ở mười năm, coi là một nửa chủ nhân, nhân vật thần bí.

“Nhưng là công tử hắn. . . . . .” Tử Nhan lo lắng mở miệng, lại bị Vô Tình lấy một cái ánh mắt ngăn cản, phục tùng khom người rời đi.

Thân là người hầu, chủ nhân không có hỏi chuyện không được mở miệng.

Đối với hai người tuyệt đối  phục tùng,thành thật mà nói, Mộ Dung Viêm Hạo là có chút kinh ngạc . Tố chất phó nhân bậc này,là cha đặc biệt dạy dỗ sao? Hay là cái người trong phòng cách đó không xa?

Tròng mắt sắc bén nhíu lại, hắn dậm chân hướng phòng trong lầu các bước đến.

Bên trong đằng mạn che bớt ánh sáng,người trong phòng tựa hồ cũng không có tính toán đốt đèn  ,Mộ Dung Viêm Hạo  có thể nhìn thấy một thân ảnh ngồi trên giường cách cửa sổ khoảng hai bước chân.

Người nọ tựa hồ một chút cũng không có chú ý tới sự xuất hiện của hắn, cho đến khi Mộ Dung Viêm Hạo đi tới trước mặt của y,  ánh mắt thất thần  kia vẫn không biết nhìn đi nơi nào.

Lần đầu bị xem nhẹ như thế,Mộ Dung Viêm Hạo tự giễu  cười một tiếng, dứt khoát cầm cái ghế ngồi trước mặt hắn,tỉ mỉ xem kỹ gương mặt y.

Hoàn mỹ.

Trừ hai chữ này ,đối gương mặt trước mắt không tỳ vết, tú mỹ tuyệt luân ,hắn tìm không ra  từ nào hình dung phù hợp  hơn,vẻ đẹp  thiên địa vạn vật cũng không đủ hình dung khuôn mặt này .

Không trách được lão đầu Cảnh gia mê muội điên cuồng, ngay cả hắn cũng nhìn ngây người, người này đẹp đến không giống người.

“Ngươi tên là gì?”

Hắn muốn biết cái tên gì có thể hợp với người như vậy.

Tựa hồ không nghe thấy thanh âm của hắn,  người  ngồi trên giường  cũng không nhúc nhích, duy nhất làm cho người ta biết  dấu hiệu y còn sống  , là trước ngực  chậm rãi phập phồng .

Cho là y không nghe thấy lời của mình, Mộ Dung Viêm Hạo âm lượng lớn hơn hỏi lại một lần.

Vũ tiệp đen dài nhắm lại mở ra,tựa hồ là đối với câu hỏi của hắn phản ứng.

Không hiểu,Mộ Dung Viêm Hạo trong lòng hơi cảm thấy không vui.

“Sao thế?Ngươi chỉ nguyện ý theo cha nói chuyện sao?”

Hắn tự tay nâng lên gương mặt không khuyết điểm này,trên tay  truyền đến  xúc cảm mềm nhẵn tỉ mỉ giống như  anh nhi,làm cho người ta quyến luyến, không muốn rời đi.

Vũ tiệp lại  khinh khinh nhất phiến, ánh mắt rốt cục từ từ  chuyển hướng nơi thanh âm phát ra.

Mộ Dung Viêm Hạo nhìn thấy y giống như muốn  nâng  tay dò xét , lần mò phía bàn tay  to của hắn, vẻ mặt như miêu nhi vuốt ve bàn tay ,tựa hồ đối với lòng bàn tay  ấm áp của hắn cảm thấy tò mò.

Y, thật không giống người.

“Ngươi đây là ý gì? Biết chủ nhân  trước qua đời, hướng tân chủ nhân làm nũng sao?” Nghĩ đến y có thể trong quá khứ đối với  phụ thân làm ra động tác đồng dạng ,trong lòng hắn không vui lại bội tăng.

“Nói. . . . . . Nói?”

Ngữ điệu mềm nhẹ của y cảm giác không đúng lắm, rồi lại nói không ra lời có cái gì không đúng ,thanh âm rất êm tai là thật. Chẳng những người thoạt nhìn  thưởng tâm duyệt mục(cảnh đẹp ý vui),thanh âm nghe cũng cảm thấy là một loại hưởng thụ.

Vấn đề là hắn gà vịt nói chuyện,làm  tâm tình vốn hỏng bét  của Mộ Dung Viêm Hạo  càng thêm cảm thấy không vui.

“Ngươi là khinh thường nói chuyện với ta hay sao?”

Hắn trực tiếp ngồi trên giường áp lên thân của y.

Đối với động tác của hắn,đôi mắt to thủy lượng  rốt cục hiển lộ ra một chút xíu tâm tình, cũng rất khó nói ra là kinh hoảng hay là tò mò.

Đôi môi hồng nhuận khẽ nhếch, cố gắng muốn nói gì liền khép lại.

Đối với cái loại phản ứng cực độ bị xem nhẹ  ,Mộ Dung Viêm Hạo rốt cục mất đi tính nhẫn nại, giơ tay lên bắt  hai vai của y mãnh liệt lay động.

“Ngươi rốt cuộc có biết hay không chủ nhân ngươi trước kia  đã chết, hiện tại ta là chủ nhân mới của ngươi,ngươi phải dùng phương thức đối đãi chủ nhân với ta!”

“A!”

Hai tay tinh tế nắm chặc thân thể loạng choạng của hắn ,thanh âm rõ ràng nghe ra kinh hoảng.”Không động. . . . Không nên. . . . . .”

“Chết tiệt, đừng  dùng phương thức này nói chuyện với ta!” Hắn giống như ôm hài tử  từ trên giường ôm lấy, đi tới một bên  trên giường ném.

Đối với mình  đột nhiên lên trời lại rơi xuống đất,hắn chỉ có thể kinh hô ,ngay cả nói cũng sẽ không nói.

Tại sao?

Tại sao phải như vậy?

Hắn là cùng mình nói chuyện sao?

Hắn là ai vậy? Tại sao nói chuyện? Y phải  đáp sao? Trả lời thế nào?

Hảo loạn,y cái gì cũng muốn không đứng lên.

“Mắt của ngươi . . . . .”

Mộ Dung Viêm Hạo cúi người đem người áp đảo trên giường,chấn song cửa sổ lộ ra ánh sáng chiếu rọi xuống,đột nhiên phát hiện ánh mắt của y rất bất đồng, thế nhưng. . . . . .

“Tử sắc , mắt của ngươi là tử sắc.” Hắn từng thấy người phương Tây,biết người  hai mắt không chỉ … có màu đen,nhưng y là người Hán không phải sao? Ngũ quan nhu hòa tỉ mỉ  không giống người nước ngoài, tại sao có thể có một đôi mắt thâm tử đến gần hắc?

Tử?

Hắn là đang gọi tên của y sao?

“Tử Đồng,không phải Tử.”Cho tới bây giờ không ai nói chuyện với y ,hắn là thật ở cùng y nói chuyện sao? Y có thể nói chuyện sao?

Lại là cái loại phương thức nói chuyện không giải thích được  ,y là cố ý đùa bỡn hắn sao?

Mộ Dung Viêm Hạo hung hăng  nhìn chằm chằm mắt của y.

Tử mâu mỹ lệ đối diện mắt của hắn  , tựa hồ không có nhìn thấy hắn  tức giận, càng không chân chính nhìn hắn.

“Đáng giận!”

Chịu không được hắn  xem nhẹ,Mộ Dung Viêm Hạo   hung hăng  hôn xuống cái miệng nhỏ nhắn đang mở,, đem tất cả tức giận phát tiết lên đôi môi đỏ tuôi,không chút nào thương tiếc giày xéo.

Tagged:

9 thoughts on “Diễm Luyến Tàn Đồng-Chương 3

  1. […] Chương 3 Rate this: Share this:TwitterFacebookLike this:Like6 bloggers like this post. This entry was posted in Diễm Luyến tàn Đồng and tagged Diễm Luyến tàn Đồng. Bookmark the permalink. […]

    Like

  2. Hạ Nguyệt 23/10/2011 at 16:22 Reply

    eo ơi các nàng tung boom dã man quá :|
    Câm nín luôn
    sáng giờ ta phục dần các nàng nha 8*

    Like

    • Nấm 23/10/2011 at 16:41 Reply

      cuối tuần muh`, mấy ngày trog tuần ta đi học rồi, cũng chẳng làm đc đâu :D

      Liked by 2 people

  3. 23/10/2011 at 17:42 Reply

    Nguyệt nguyệt, hem đi viết Thiên Ái Phong Luyến y, nàng làm ta chờ dài cổ a~, ô ô, chủ nhật mà nàng lười quá. :(

    Like

  4. Tuyết Lạc 06/11/2011 at 09:58 Reply

    anh thật du côn, thương em quá ;__;

    Like

  5. Hà Hoa 29/12/2011 at 21:08 Reply

    Tội nghiệp em nó, ngây ngô mà bị nghĩ là xem thường, oan ức quá à.

    Liked by 1 person

  6. Sashaine 29/01/2012 at 22:35 Reply

    Hạo ca bá đạo quá =__= em nó cái gì cũng không biết nha

    Like

  7. Tạc Mao Mèo June 30/01/2014 at 04:27 Reply

    Có phải bé lâu quá hơm mở miệng giờ mở miệng ko dc hả @.@

    Liked by 1 person

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: