Y Sinh Thế Gia 52 – 53

Y Sinh Thế Gia

医生世家

Tác giả: Điệp Chi Linh

Thể loại: hiện đại, nhất công nhất thụ, CP chính dưỡng phụ tử niên thượng, CP phụ huynh đệ niên hạ, HE

Edit: Ảo Vũ

Beta: Nana

***

Chương 52

Thiệu Vinh bị một trận tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Cậu ngồi trên ghế sô pha ôm con gấu chìm vào trong hồi ức rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết, lúc bị điện thoại đánh thức trời đã tối rồi, trong nhà không có bật đèn, ngoài cửa sổ vẫn có mưa nhỏ rơi xuống tí tách như cũ.

Thiệu Vinh lục lọi trong bóng tối, cầm điện thoại di động trên bàn, ấn nút trả lời, đầu bên kia liền truyền tới một thanh âm quen thuộc mang theo lo lắng: “Thiệu Vinh, tớ là Trần Lâm Lâm đây, cậu có thể giúp tớ một chuyện được không?”

Thiệu Vinh sửng sốt một chút, không nghĩ tới Trần Lâm Lâm lại gọi điện thoại cho mình.

Cậu cẩn thận nhớ lại, ba ngày trước, buổi tối sinh nhật mười tám tuổi của mình chính là ngày mẹ Trần Lâm Lâm qua đời. Mấy ngày qua quá hỗn loạn, trong đầu đều bị chuyện của Thiệu Trường Canh chiếm cứ, cậu hoàn toàn quên mất người bạn tốt của mình. Nghĩ tới đây Thiệu Vinh có chút đau lòng, vội vàng nhẹ nhàng hỏi: “Sao vậy, Lâm Lâm?”

“Nhà tớ là hiện trường phát hiện án mạng, bị cảnh sát niêm phong rồi, tớ vốn dĩ đang ở trong một nhà trọ gần đó, nhưng hôm nay có một người đàn ông tới, ổng nói ổng là ba tớ, bắt tớ phải ra nước ngoài với ổng, tớ không muốn gặp ông ta, cho nên tính đổi chỗ ở tránh được một lúc rồi mới tính tiếp. Trên người không mang đủ tiền, cậu có thể cho tớ mượn trước một chút được không?”

Thanh âm của cô nàng lẫn với tiếng thở hổn hển, hiển nhiên là mới chạy ra khỏi nhà trọ. Thiệu Vinh còn nhớ rõ Trần Lâm Lâm từng nói từ nhỏ đã sống với mẹ, chưa từng gặp qua ba, người đàn ông không để ý tới con gái mình tại sao lại đột nhiên xuất hiện thế này?

Người cha từ trên trời rơi xuống như vậy, bất kì ai cũng không thể dễ dàng chấp nhận.

Thiệu Vinh im lặng một hồi, nói: “Bây giờ cậu cần tiền sao? Trong tay của tớ cũng không còn tiền mặt, phải đi ngân hàng rút mới được. Không thì cậu tìm Cẩm Niên giúp thử xem?”

Trần Lâm Lâm dừng một chút, nói: “Tớ vốn dĩ định tìm Cẩm Niên , nhưng mà. . . . . . Lúc chiều ông nội cậu ấy phát bệnh tim, lần này giống như rất nghiêm trọng, bệnh viện cũng thông báo bệnh tình nguy kịch, cả nhà cậu ấy bây giờ đều ở bệnh viện trông chừng, ba mẹ Cẩm Niên cũng trở về gấp rồi, cả nhà Từ gia đều rối loạn . . . . Tớ không muốn chạy đến làm phiền cậu ấy nữa, chỉ có thể làm phiền cậu.”

Ông cụ kia hôm qua Thiệu Vinh ở Từ gia đã gặp qua một lần, ông cụ đích thật bị bệnh đã lâu, khí sắc rất không tốt, bữa sáng hôm nay cũng không có xuất hiện, không nghĩ tới buổi chiều lại phát bệnh tim phải nhập viện. Hiện tại đoán chừng Từ gia đã loạn thành một đoàn, may là mình không có trở về làm phiền bọn họ.

Trần Lâm Lâm nói tiếp: “Trong tay cậu không có tiền mặt sao? Có thể tìm baba cậu giúp một chút được không? Tớ chỉ mượn gấp hai nghìn thôi, tháng sau tớ sẽ trả lại cho cậu.”

Thiệu Vinh suy nghĩ một chút, nói: “Cậu đang tìm chỗ ở phải không?”

“Đúng vậy.”

“Thôi thì thế này, tớ cho cậu cái địa chỉ, cậu tới chỗ tớ ở.”

“Hả?” Trần Lâm Lâm kinh ngạc nói, “Đến chỗ cậu ở?”

Thiệu Vinh gật đầu, “Tiện đường cậu ghé siêu thị mua một ít khăn rửa mặt, còn có drap giường mền gối nữa, chỗ này của tớ không có gì cả.”

Trần Lâm Lâm có chút do dự, “Baba của cậu không ở đó sao? Tớ tới đấy có được không?”

“Không sao.” Thiệu Vinh ngập ngừng một chút, “Đây là chỗ của tớ, ông ấy sẽ không quản.”

Một tiếng sau, Trần Lâm Lâm đã xách một đống hành lý tới cửa, một tay kéo vali màu trắng cực lớn, một tay xách túi nhựa. Chăn, drap giường, khăn lông, bàn chải đánh răng, đồ dùng sinh hoạt đầy đủ mọi thứ, ngay cả xà bông thơm và sữa tắm đều có, quả nhiên là con gái làm việc tỉ mỉ.

Thiệu Vinh nhận hành lý của cô nàng, thuận tay khóa cửa lại.

Ánh mắt Trần Lâm Lâm nhìn quanh một lần trong phòng, biệt thự nhỏ hai tầng này phong cách thiết kế rất ấm áp, vật dụng trong nhà cũng không quá tinh xảo, có điều ở góc nhà hơi bị nhiều mạng nhện, trên vách tường cũng có tro bụi, Trần Lâm Lâm không nhịn được tò mò hỏi: “Căn nhà này bình thường rất ít người ở sao?”

“Ừ, đã lâu không có người ở rồi, tớ mới vừa quét dọn sơ qua một lần, có thể còn chưa được sạch sẽ.” Thiệu Vinh cười cười xin lỗi, “Trước ở tạm thế này đi, sáng mai cẩn thận quét dọn lại sau. Vất vả cho cậu.”

“Không sao, có chỗ ở là tốt rồi.” Trần Lâm Lâm cười cười, ngồi trên ghế dô pha, nhìn Thiệu Vinh hỏi, “Đúng rồi, sao một mình cậu lại chạy tới nơi này? Ba của cậu đâu?”

Sắc mặt Thiệu Vinh có chút cứng ngắc, một lát sau mới trả lời cho có lệ: “Baba tớ… Đi công tác rồi.”

Rõ ràng là Thiệu Vinh không muốn nói tới vấn đề này, Trần Lâm Lâm thấy sắc mặt bạn mình không tốt, liền thức thời không hỏi nữa.

Không khí bên trong nhà nhất thời có chút lúng túng, Thiệu Vinh trầm mặc một hồi mới hỏi: “Vụ án của mẹ cậu, bên cảnh sát có tiến triển gì chưa?”

Trần Lâm Lâm cười khổ lắc đầu, “Cảnh sát Tô phụ trách vụ án này đã tới tìm tớ nhiều lần, luôn hỏi mẹ tớ có đắc tội với người nào không. Nhưng tớ thật sự không biết mẹ có đắc tội với ai không, bà là người hiền lành như vậy, tính tình lại tốt như thế . . . . . . Rốt cuộc đã làm cái gì để người ta hận đến ra tay giết hại thế này.”

Nói tới đây, sắc mặt Trần Lâm Lâm trở nên tái nhợt, miệng cũng bắt đầu run run.

“Kết quả bên pháp y có rồi, là bị bắn một phát chí mạng, có thể là sát thủ người ta gọi tới, tớ không biết bối cảnh của mẹ lại phức tạp như vậy, tớ luôn nghĩ rằng mẹ chỉ là một y tá bình thường.”

Thiệu Vinh nhìn cô bạn một cái, thấp giọng nói: “Xin lỗi, lẽ ra tớ không nên hỏi những thứ này. . . . . .”

“Không sao, 3 ngày nay bị cảnh sát hỏi riết tớ đã quen rồi.” Trần Lâm Lâm cười nhạt một cái, “Tớ chỉ cảm thấy buồn cười, thi thể của mẹ tớ cũng chưa lạnh, vẫn còn ở trung tâm pháp y, tang lễ cũng chưa cử hành, người đàn ông kia lại đột nhiên xuất hiện tự xưng là ba tớ, lại còn nói muốn dẫn tớ ra nước ngoài.”

“. . . . . .”

Người chưa từng để ý tới mẹ con bọn họ giờ phút này lại xuất hiện quả thật giống như tát vào mặt cô nàng. . . Đừng nói Trần Lâm Lâm không muốn nhận thức ông ta, cậu là bạn của Trần Lâm Lâm cũng thấy không thích người này.

“Người tự xưng là ba cậu. . . . . Là người thế nào?” Thiệu Vinh không nhịn được hỏi.

“Ông ta nói mình tên là Âu Dương Lâm, là một pháp y, nghe nói tên Trần Lâm Lâm của tớ là do chính ổng đặt, chữ ‘Lâm’ cũng là chữ Lâm trong tên Âu Dương Lâm của ổng.”

“Âu Dương Lâm?” Thiệu Vinh cảm giác tên này có chút quen tai, nhưng không nhớ được đã nghe ở đâu.

Trần Lâm Lâm gật đầu, “Ổng còn nói mẹ tớ vốn chính là học pháp y, là học trò của ổng, nhưng sau đó mẹ tớ lại không chịu được mùi thi thể nên mới đổi sang học y tá, sau khi được cấp phép hành nghề thì vào bệnh viện làm việc. Sau khi bọn họ kết hôn đã xảy ra một chút việc ngoài ý muốn, vốn dĩ ổng định mang theo mẹ và tớ ra nước ngoài, nhưng lúc ấy bởi vì một vài nguyên nhân mà mẹ tớ không thể đi với ổng.”

“. . . . . .” Thiệu Vinh cảm thấy câu chuyện có chút kỳ lạ, nhưng lại không biết lạ ở chỗ nào.

Trần Lâm Lâm nói tiếp: “Thật ra ổng ở nước ngoài vẫn duy trì liên lạc với mẹ tớ, lần này mẹ tớ mang tớ ra nước ngoài du học chính là để đoàn tụ với ổng, trong điện thoại di động của ổng vẫn còn lưu hình chụp mỗi lần sinh nhật từ nhỏ đến lớn của tớ.”

“Buồn cười không?” Trần Lâm Lâm nhếch miệng, lộ ra nụ cười khó coi, “Lúc ổng nói điều này, tớ thật sự. . . . . . Rất muốn múc một chậu nước lạnh tới tạt vô mặt ổng.”

Nhìn sắc mặt khó coi của Trần Lâm Lâm, Thiệu Vinh không nhịn được đưa tay vỗ vỗ bả vai cô bạn.

“Lâm Lâm, đừng buồn nữa. . . . . . Những chuyện này rồi cũng sẽ qua thôi.”

Đúng vậy, tất cả sẽ qua thôi.

Năm đó lúc sáu tuổi cậu tận mắt nhìn thấy cảnh tượng mẹ mình chết, nỗi sợ hãi khắc cốt ghi tâm đó rốt cuộc đã phai dần theo thời gian.

Kí ức hôm sinh nhật mười tám tuổi bị người cha mình yêu thương nhất cưỡng hiếp mà mình không thể mở miệng nói với ai, chỉ có thể một mình núp trong bồn tắm run rẩy, cuối cùng rồi sẽ từ từ phai dần mà thôi.

Không có chuyện gì không thể trôi qua được cả.

Cho dù lúc bước qua những chông gai này mình sẽ bị thương thật nhiều, nhưng sau cùng mình sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, không có gì có thể khiến mình đau khổ nữa.

Mưa phùn vẫn kéo dài đến đêm khuya, hai người trải drap giường sạch ra, lúc thu dọn phòng xong thì trời đã gần sáng.

Biệt thự nhỏ này có rất nhiều phòng, nhưng chỉ có hai phòng là dùng làm phòng ngủ. Một phòng là của An Phỉ, một phòng là phòng ngủ khi còn bé của Thiệu Vinh, ngoài ra còn có một thư phòng, trong đó bày một đống sách kinh điển, sát vách thư phòng là phòng vẽ tranh của mẹ, bên trong có rất nhiều tác phẩm mà lúc nhàn rỗi mẹ đã vẽ.

Thiệu Vinh vốn định để cho Trần Lâm Lâm ngủ trong phòng của mình, còn mình thì qua thư phòng ngủ ghế sô pha, bất quá Trần Lâm Lâm lên lầu nhìn thoáng qua phát hiện phòng đó là phòng ngủ của bé trai liền chủ động đem hành lí qua căn phòng khác cũng chính là phòng ngủ của An Phỉ.

Thiệu Vinh thấy cô nàng bận rộn thu dọn phòng ngủ vắng lạnh này, cũng không nói gì nữa.

Căn phòng này từng có người chết, lời như vậy bây giờ nói ra cũng không được thích hợp lắm. Có giường không ngủ đi ngủ ghế sô pha không khỏi quá kì quái đi, huống hồ. . . . . . Thiệu Vinh nghĩ mẹ cũng sẽ không để ý Trần Lâm Lâm ngủ trên giường của mình.

Sau khi sắp xếp hết tất cả mọi thứ xong, hai người lên lầu hai chia nhau ra ngủ. Thiệu Vinh nhìn trần nhà quen thuộc nhưng nằm thế nào cũng không ngủ được.

Qua hai tháng nữa là tựu trường rồi, trước kia vẫn rất muốn sang nước Anh du học, vì thi IELTS mà nỗ lực lâu như vậy, bây giờ rốt cuộc lấy được di sản mẹ lưu lại giải quyết vấn đề học phí, Thiệu Trường Canh cũng hoàn toàn buông tay, cậu có thể thoải mái ra nước ngoài. . . . . .

Nhưng kỳ lạ chính là, lúc này đây ý nghĩ đó đã không còn mãnh liệt như lúc đầu.

Thậm chí còn tự cảm thấy mình muốn chạy sang nước Anh xa xôi học y quả thật giống như một thằng điên.

Mục đích ban đầu học y là vì muốn trợ giúp Thiệu Trường Canh, nhưng hôm nay cái loại mục đích ban đầu đó lại trở nên buồn cười biết bao nhiêu.

Mất ngủ đến 5 giờ sáng, lúc trời tờ mờ sáng Thiệu Vinh mới thiếp đi.

Có lẽ là do trở lại chỗ xưa, trong giấc mơ của cậu lần lượt xuất hiện rất nhiều cảnh tượng khi còn bé.

Trong giấc mơ, người phụ nữ trẻ tuổi thân thể gầy yếu, sắc mặt tái nhợt, tóc đen vén ở sau đầu, trên đầu cài một cây trâm màu bạc, mặc dù bệnh rất nặng nhưng vẫn không che được khí chất cao quý của cô.

Đứa trẻ tựa trong lòng cô có một đôi mắt thật to, đang cười rất vui vẻ, đứa trẻ đó thừa hưởng làn da trắng nõn của cô, đôi môi hồng cong lên trông rất đáng yêu.

Người phụ nữ ngồi trước bàn đọc sách, trên giấy không biết viết cái gì, đứa trẻ thì đang lăn qua lăn lại trên mặt thảm chơi xe chạy bằng điện, xe chạy đến bên chân người phụ nữ, người nọ liền bất đắc dĩ cười một tiếng, quay đầu lại nói: “Tiểu Vinh, đừng giỡn nữa, để mẹ xem mấy ngày nay con đi học học được cái gì rồi?”

“Mẹ, con học được cách viết tên của mình rồi!” Đứa trẻ vui vẻ chạy tới, cầm bút người phụ nữ đưa viết lên giấy hai chữ “Thiệu Vinh”, chữ viết tròn tròn, ngây ngô, nhìn qua rất trẻ con.

Người phụ nữ cười cười, nói: “Không tệ nha, biết cách viết chữ rồi. Vậy con biết làm toán chưa?”

Đứa trẻ nói: “Con biết tính cộng.”

“Ừ, vậy mẹ ra một đề, 7 số 7 cộng 8 số 8 cộng 9 số 9 bằng bao nhiêu?”

Đứa trẻ suy tư một lát, nghiêm túc đưa tay ra đếm, “7 cộng 8 là 15, lại cộng thêm 9 là . . . . . 24, đúng không mẹ?”

Người phụ nữ sờ sờ đầu cậu, “Mẹ nói 7 số 7 cộng thêm 8 số 8 rồi thêm 9 số 9.”

Sau đó nhanh chóng viết một dãy số lên trên giấy, 7777 777 + 8888 8888 + 9999 99999.

Đứa trẻ nhìn dãy số này, ngẩn người suy nghĩ, sau một hồi lâu mới lắc đầu nói: “Cái này khó quá, con không tính được.” Nói xong lại ủy khuất kéo kéo tay áo cô, “Cô giáo chỉ dạy con cộng hàng đơn vị, con chỉ biết cộng đến 100.”

Người phụ nữ mỉm cười sờ sờ đầu câu, “Sau này lớn lên sẽ biết. Nhất định phải nhớ, sau khi lớn lên xem lại đề toán này.”

Cảnh cuối cùng trong mơ chính là thi thể cứng ngắc và sắc mặt tái nhợt của mẹ.

Thiệu Vinh lập tức bừng tỉnh, trái tim đập kịch liệt ở trong ngực khiến cậu không nhịn được thở hổn hển.

Trần Lâm Lâm đứng bên cạnh vẻ mặt kinh ngạc, nghi ngờ hỏi: “Thiệu Vinh cậu làm sao vậy? Tớ kêu mãi mà cũng không thấy cậu trả lời, vừa đi vào liền nghe cậu nói mớ.” Trần Lâm Lâm đưa tay sờ sờ trán Thiệu Vinh, “Cậu nóng quá rồi nè.”

Thiệu Vinh hít sâu một cái, đáp: “Không có gì, chỉ là gặp ác mộng mà thôi.”

Cảnh trong mơ kia quá mức chân thật làm cho Thiệu Vinh thậm chí cảm giác như mình đã trở lại thời gian thơ ấu đơn thuần vui vẻ nhất. Nhưng cảnh cuối cùng trong mơ, cậu lại nhìn thấy thi thể của mẹ. . . . . . .

Cơn ác mộng này lúc mẹ vừa qua đời xuất hiện rất nhiều, sau khi Thiệu Trường Canh nhận nuôi cậu, mỗi lần cậu sợ mơ thấy ác mộng liền ôm Thiệu Trường Canh ngủ, thân thể Thiệu Trường Canh rất ấm áp, rúc vào trong ngực hắn rất an tâm rất thoải mái, bắt đầu từ ngày được hắn ôm ngủ, cơn ác mộng này cũng không còn xuất hiện nữa.

Nhưng tối hôm qua cơn ác mộng đáng sợ này lại trở về.

Dù cho chuyện xảy ra đã lâu, Thiệu Vinh vẫn còn sợ hãi như cũ, toàn thân lạnh run.

“Thiệu Vinh, sắc mặt cậu thật sự khó coi lắm, nếu không tớ đi mua cho cậu ít thuốc nhé.” Trần Lâm Lâm lo lắng nói, “Ngày hôm qua dầm mưa chắc cậu bị cảm rồi, cậu nằm nghỉ đi, tớ mua thuốc rồi về ngay.”

Thiệu Vinh vội vàng ngăn cô lại, “Không cần đâu, chỗ này xa thành phố, rất bất tiện. . . . . .”

“Không sao cả, hôm qua lúc tớ tới phát hiện dưới chân núi có một khu dân cư, có siêu thị có tiệm thuốc, đi rồi về chắc tầm nửa tiếng.” Trần Lâm Lâm ngừng một chút, nói, “Tớ đi mua ít thuốc, thuận tiện mua thêm đồ ăn, cho dù cậu không có bệnh hai chúng ta cũng phải ăn chứ.” Dứt lời liền xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng cô nàng biến mất ở cửa, lúc này Thiệu Vinh mới nắm chặt tay ngồi trên giường hít sâu để bình tĩnh lại.

Có lẽ là sốt thật rồi, từ lúc tỉnh dậy xuống giường liền cảm thấy cả người cháng váng, mọi thứ giống như đều quay mòng mòng. Thiệu Vinh vuốt vuốt huyệt thái dương, đến phòng tắm dùng nước lạnh rửa mặt, lúc này mới xoay người đi vào thư phòng.

Trên bàn trong thư phòng có đặt cái két sắt màu bạc hôm qua lấy từ chỗ luật sư, két sắt này được bảo quản rất khá, màu sắc cũng còn rất mới.

Thiệu Vinh nhìn tủ sắt trên bàn, tim đột nhiên đập thật nhanh.

Rốt cuộc mẹ để lại cho mình cái gì mà phải giấu trong két sắt bảo mật như vậy?

Mật mã là gì? Mật mã két sắt hình như không có ghi lại trong di chúc thì phải?

Thiệu Vinh đi tới, thử nhập sinh nhật của mình vào mật mã.

Trên màn hình hiển thị một dòng chữ tiếng Anh: Invalid password.

Thiệu Vinh sửng sốt một chút.

Két sắt này hiển nhiên là mẹ mua từ nước ngoài, tất cả thông tin đều là tiếng Anh, bên trong còn có cài phần chống trộm.

Trình tự giải mật mã, mật mã giải sai lần thứ hai bây giờ chỉ còn một cơ hội cuối cùng.

Đây là lần thứ hai nhập sai, nói vậy. . . . . . Lần đầu tiên nhập sai có lẽ là Thiệu Trường Canh đi? Chẳng lẽ hắn đã từng thử mở két sắt này nhưng chưa thành công?

Thậm chí ngay cả hắn cũng không biết mật mã?

Vì vậy. . . . . . Nhiều năm như thế cũng chưa có ai mở được két sắt này?

Thiệu Vinh đột nhiên cảm thấy khẩn trương, trực giác nói cho cậu biết bên trong nhất định cất giữ tư liệu vô cùng bí mật.

Có thể. . . . . . Phần tư liệu kia có liên hệ đến mình, cho nên mẹ mới dùng phương thức bí ẩn như vậy.

Nhưng mật mã rốt cuộc là cái gì?

Trong đầu một lần nữa hiện ra cảnh tượng lúc nhỏ mẹ thường xuyên hỏi cậu đề toán kia.

“7 số 7 cộng 8 số 8 cộng 9 số 9 bằng bao nhiêu?”

“Sau này lớn lên con sẽ biết. Nhất định phải nhớ xem lại cái đề này lần nữa đấy.”

Thiệu Vinh vội vàng lấy điện thoại ra, dùng máy tính để tính, nhìn một dãy số hiện lên trên màn hình: 109 666 6664.

Cậu mang theo tâm tình thấp thỏm nhanh chóng nhập vào mười mấy số này, bên tai đột nhiên vang lên thanh âm tích tích tích nhắc nhở, mật mã két sắt thật sự hoàn toàn chính xác!

Thế nhưng Thiệu Vinh lại đột nhiên ngơ ngẩn ——

Trong két sắt chỉ đặt một quyển nhật ký và một chút tài liệu, quyển nhật kí màu đen dày nặng làm cho đáy lòng Thiệu Vinh đột nhiên xuất hiện cảm giác bất an.

Cậu cầm quyển nhật ký lên, lấy tay nhẹ nhàng sờ sờ bìa của nó, chất lượng rất tốt, qua nhiều năm như vậy trang giấy cũng không bị phai màu.

Nhật ký cất giấu mười hai năm, rốt cuộc che giấu thông tin gì?

Thiệu Vinh do dự một lúc lâu, rốt cuộc hiếu kỳ nhẹ nhàng lật ra trang thứ nhất.

———–

Thiệu Vinh, lúc con nhìn thấy quyển nhật ký này, mẹ đã không còn ở trên nhân thế nữa. Mẹ muốn nói cho con biết sự thật, có lẽ sẽ rất tàn nhẫn đối với con.

Tập 9: Nhật ký của An Phỉ

Chương 53

Ngày 24 tháng 3, mưa nhỏ.

 

Sáng sớm hôm nay lúc rời giường ngoài cửa sổ vẫn còn mưa rơi lác đác, mình đi từ phòng ngủ lầu hai ra ngoài, lúc đi tới khúc quẹo cầu thang đột nhiên cảm thấy tim đập thật nhanh, giống như trái tim bị dây siết chặt vậy, cái loại cảm giác kỳ lạ này mặc dù biến mất rất nhanh, nhưng trong lòng mình vẫn cảm thấy vô cùng bất an.

 

Lần đầu tiên xuất hiện loại cảm giác bất an này là vào một đêm An Dương ở trường trung học bị viêm phổi phát sốt.

 

Lần thứ hai xuất hiện loại cảm giác bất an này, là đêm giáng sinh năm Thiệu Vinh hai tuổi, khi đó mình còn ở London, Tiểu Vinh nuốt chìa khóa của mình, mình dẫn nó đến bệnh viện làm kiểm tra, thuận tiện cùng Trường Canh tới cửa hàng mà ông chủ Phúc Kiến mở ăn cháo. Đêm hôm đó An Dương xảy ra tai nạn xe cộ nghiêm trọng.

 

Người ta nói, sinh đôi thường có một loại cảm ứng thông linh kỳ diệu, mặc dù loại cảm ứng này không hề có căn cứ khoa học, càng không có lý luận nào ủng hộ, nhưng loại cảm ứng kỳ lạ này quả thật tồn tại giữa mình và An Dương.

 

Mỗi lần mình có loại cảm ứng này, An Dương đều sẽ gặp chuyện không may.

 

Nhưng mà An Dương không phải đã chết rồi sao?

 

Không. . . . . .

 

Có lẽ mình đã nghĩ sai một việc.

 

Cho tới bây giờ. . . Mình. . . . . . Vẫn chưa nhìn thấy thi thể của anh ấy.

 

Ngày 25 tháng 3, mưa nhỏ.

 

Xế chiều hôm nay mình có hẹn gặp với bác sĩ, kết quả kiểm tra chụp PET-CT toàn thân đã có, bác sĩ xác nhận tế bào ung thư đã di căn đến xương sống và phổi, vị trí di căn rất khó phẫu thuật lần nữa, chỉ có thể trị bệnh bằng hoá chất.

*Trong các phương pháp chẩn đoán hình ảnh hiện nay, PET/CT là hệ thống có khả năng phát hiện sớm tế bào ung thư và tổn thương trong cơ thể ở giai đoạn tế bào và phân tử – giai đoạn sớm nhất, bên cạnh đó, PET-CT còn có khả năng phân loại u lành hay ác tính, đánh giá tình trạng các cơ quan trong cơ thể.

Lúc đi ra khỏi phòng khám, mình nhìn thấy một người phụ nữ ngồi xếp hàng chờ tới lượt trị bệnh bằng hoá chất trong hành lang, mấy năm trước cô ấy cũng đã làm phẫu thuật trị ung thư vú tận gốc, cô ấy nói đã trị liệu lâu rồi, tóc trên đầu rụng hết sạch, mới 30 tuổi mà nhìn như đã 50.

 

Bệnh tình của mình so với cô ấy còn nghiêm trọng hơn, mình không biết mình còn có thể chống cự được bao lâu.

 

Năm đó mẹ mình cũng là chết vì loại bệnh này, thật ra kết quả thế này lẽ ra mình nên sớm đoán được.

 

Chẳng qua bây giờ mình rất lo lắng cho Tiểu Vinh, nó còn quá nhỏ, nếu như suy đoán của mình không sai. . . . . . Mình thậm chí không biết vận mệnh gì đang chờ đợi nó.

 

Ngày 28 tháng 3, mưa nhỏ.

 

Mưa nhỏ rơi lâm râm liên tục một tuần, gần đây tâm tình của mình rất tệ, cảm giác kia xuất hiện ngày càng nhiều, mức độ cũng càng ngày càng mạnh, tối hôm qua trong đầu mình thậm chí tái hiện rất nhiều hình ảnh nhiều năm về trước.

 

Người kia khuôn mặt tái nhợt, thi thể huyết nhục mơ hồ, còn có tiếng súng đáng sợ.

 

Mấy ngày nay mưa nhỏ rơi không ngừng luôn làm cho mình nhớ tới đêm mưa nhiều năm về trước, mình đứng trên ban công nhìn anh ấy đi ra khỏi cửa lớn An gia.

 

Mình tin rằng, tất cả những việc khác thường này nhất định có liên quan đến An Dương. An Dương chắc chắn đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng, cho nên tâm tình của mình mới có thể không ổn định như vậy, trong đầu mới có thể thường xuyên hồi tưởng lại chuyện cũ nhiều năm về trước.

 

An Lạc có phải che giấu mình cái gì không?

 

An Dương vốn dĩ không có chết đúng không?

 

Mọi chuyện có lẽ phức tạp hơn so với mình tưởng tượng rất nhiều.

 

Ngày 1 tháng 4, trời trong.

 

Hôm nay là ngày cá tháng tư, mình lại đi đến trước mộ An Dương.

 

An Dương thích nhất là hoa hồng đen, bởi vì loại hoa này biểu thị cho cái ác ẩn giấu trong bóng tối, rất tương xứng với tính cách của anh ấy. Nhưng kỳ lạ chính là, trước mộ anh ấy chưa từng có hoa hồng đen.

 

Mấy năm nay ngoại trừ mình, căn bản không có bất kì ai đến quét mộ của anh ấy, nhất là An Lạc, cậu ta thậm chí chưa bao giờ đến trước mộ nhìn anh trai của mình, cho dù là tiết thanh minh hay là ngày giỗ của An Dương, cậu ta vẫn thờ ơ như cũ.

 

Mình nghĩ, như vậy nhất định bởi vì người nằm trong mộ không phải là An Dương.

 

Mỗi tháng mình đều chạy tới đây tảo mộ, có lẽ mới là người ngu ngốc đáng cười nhất trên đời này.

 

Ngày 1 tháng 5, mưa.

 

Hôm nay mình điều tra được, bốn năm trước tất cả bác sĩ và y tá làm phẫu thuật cho An Dương đều là do An Lạc tự mình sắp xếp, sau khi bác sĩ thông báo An Dương đã chết liền vội vã chở “thi thể” của anh ấy đi, đúng là không có bất kỳ ai có thể chứng thực thi thể đó là của An Dương.

 

An Lạc cho rằng làm như vậy có thể giấu được mình, nhưng cậu ta đã quên, mình và An Dương là sinh đôi tâm linh tương thông, mình có thể cảm giác được An Dương còn sống, thậm chí có thể cảm giác được tâm tình của anh ấy dao động.

 

An Lạc vẫn trầm mặc ít lời, nhưng lúc làm chuyện đại sự không hề nương tay, hôm nay tất cả cổ phần của An gia đều rơi vào tay cậu ta, cậu ta không thể nào thả An Dương ra để tranh quyền với mình, nhân cơ hội này làm An Dương “chết” chính là biện pháp tốt nhất.

 

Nhất định cậu ta đã đem An Dương đến một chỗ bí mật nào đó giam lỏng.

 

Bây giờ điều mình lo lắng chính là An Dương đã bị đưa đến đâu rồi? An Dương có gặp bất lợi gì hay không?

Lúc xảy ra tai nạn An Dương có gọi điện thoại cho mình, muốn nói cho mình biết một bí mật, rốt cuộc là cái gì mới được?

 

Ngày 21 tháng 10, trời trong.

 

Từ nhỏ mình đã ghét tiếp xúc với đàn ông, bác sĩ nói đây là một loại tâm bệnh bài xích đối với người khác phái, không có thuốc nào chữa được, chỉ có thể từ từ điều chỉnh. Bất quá mình hoàn toàn không cần những thứ này, bởi vì trước giờ mình không hề có ý định kết hôn, mình đã quen với cuộc sống độc thân, làm một họa sĩ tự do là ước mơ lớn nhất từ nhỏ đến lớn của mình.

 

Vì vậy lúc An Dương yêu cầu mình sinh người thừa kế cho An gia, mình đã đáp ứng mà không cần băn khoăn quá nhiều.

 

Sáu năm trước anh ấy sắp xếp cho mình đến bệnh viện thụ tinh trong ống nghiệm, sinh một người thừa kế cho An gia.

 

Có điều mình hoàn toàn không ngờ đứa bé này lại là vật thí nghiệm của anh ấy. . . . . .

 

Bí mật trước lúc chết muốn nói cho mình biết là bí mật này sao?

 

Thật sự quá buồn cười.

 

Mình không ngờ cha của đứa bé này lại là Tô Tử Hàng.

 

Đến hôm nay mình mới biết được, năm đó An Dương yêu cầu mình sinh Tiểu Vinh ra chỉ là vì muốn làm một món đồ của Tô Tử Hàng.

 

Đối với anh ấy mà nói, Tiểu Vinh bất quá chỉ là vật thừa kế gen của hai người bọn họ.

 

Mình và anh ấy là sinh đôi, gen của mình gần với anh ấy nhất.

 

Anh ấy chỉ là lợi dụng gen của An gia trên người mình để làm ra một người thừa kế lý tưởng nhất, hoàn mỹ nhất của anh ấy và Tô Tử Hàng.

Quyển nhật ký đột nhiên trượt khỏi tay rớt xuống sàn nhà, phát ra một tiếng vang trầm muộn.

Ngón tay Thiệu Vinh khẽ run rẩy, dùng sức vịn cái bàn chống đỡ thân thể, hé miệng hít từng ngụm từng ngụm, trong ngực nhưng giống như bị đá lớn đè ép, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Là . . . . Vật thí nghiệm sao?

Thì ra mình bất quá chỉ là. . . . . . Vật thí nghiệm?

Ban đầu biết được ba ruột là một cảnh sát nằm vùng, còn ngây thơ nghĩ ba mẹ nhất định là biết nhau ngoài ý muốn trong lúc nằm vùng ấy, bất kể mục đích ba đến gần mẹ là vì cái gì, vì điều tra vụ án hay là vì bí mật thu thập tin tức trên người bà. . . . . .

Bất luận thế nào, đã có sự hiện hữu của mình, vậy bọn họ nhất định đã yêu nhau.

Cậu còn đứng trước bia mộ Tô Tử Hàng ngu ngốc nói: nếu có thiên đường, ba và mẹ nhất định đã gặp nhau, nhất định sẽ sống thật tốt.

Nhưng hôm nay cậu mới biết được, tất cả viễn cảnh tốt đẹp này đều là do chính cậu tự mình tưởng tượng.

Ba và mẹ vốn dĩ không hề yêu nhau.

Cậu, Thiệu Vinh, chẳng qua chỉ là kết quả kết hợp gen, là sản phẩm do người ta chế tạo trong ống nghiệm.

Là sản phẩm do tự tay người bác kia chế tạo ra.

Dùng gen của hắn và Tô Tử Hàng, để thừa kế cơ nghiệp An gia. . . . . . Vật thí nghiệm.

Mỉa mai làm sao.

Ba mẹ căn bản không hề yêu nhau, thậm chí cũng không cần ân ái, chỉ cần để trứng được thụ tinh bằng tinh trùng trong ống nghiệp, sau đó đặt vào trong cơ thể người mẹ là đã có thể dưỡng ra được một người.

Giống như một buổi chuyển gen thực vật không có bất kì tình cảm nào.

Cái người tên là Thiệu Vinh này, quá trình ra đời thì ra chỉ là một thí nghiệm buồn cười.

Thiệu Vinh đột nhiên cảm thấy rất hoang đường.

Cậu đã từng có một cuộc sống tốt đẹp, thì ra tất cả đều là giả dối. Mẹ chẳng qua là vì thi hành nhiệm vụ mới sinh ra cậu mà thôi, còn ba ruột Tô Tử Hàng kia có lẽ còn không biết có đứa con trai này tồn tại. Người bác xảy ra tai nạn giả chết mới là người đứng sau màn thao túng tất cả.

Cậu giống như một món đồ chơi, một công cụ thừa kế để cho hắn thỏa mãn, đáng tiếc lúc sau lại xảy ra quá nhiều biến cố, món đồ này bị Thiệu Trường Canh dẫn đi, trở thành con cháu của Thiệu gia.

Hôm nay, ba mẹ ruột đều chết hết, Thiệu Trường Canh cũng không cần cậu, tất cả mọi người đều không muốn cậu.

Bí mật về thân thế quả thật giống như một trò đùa tàn nhẫn nhất.

Thiệu Vinh nhìn quyển nhật ký rơi trên mặt đất, cảm thấy cười không nổi.

Ngày 15 tháng 11 âm lịch.

 

Hôm nay, mình rốt cục nhịn không được lòng hiếu kì, vì vậy đã lén đến căn biệt thự mà An Dương từng sống một mình. Ngoài dự tính, mình phát hiện một số đồ vật của Tô Tử Hàng để lại, hoặc có thể nói là một ít giấy tờ mà anh ta cố tình che giấu.

 

Tư liệu vụn vặt bị giấu ở trong một ngăn kéo, mình phải tốn rất nhiều sức mới có thể cạy mở ngăn kéo này.

 

Những tư liệu kia tất cả đều là bằng chứng phạm tội của thái tử thủ lĩnh tập đoàn buôn lậu thuốc phiện Lam Dạ.

 

Hiển nhiên, đây là một phần được rút ra từ trong đống tư liệu của Tô Tử Hàng, mà mục đích anh ta làm như vậy, không thể nghi ngờ chính là đang âm thầm bảo vệ thái tử. Những tài liệu này anh ta không có giao ra, thế nên khi cảnh sát truy bắt Lam Dạ thái tử mới có thể thuận lợi tẩu thoát như vậy.

 

Thái tử là ai đã không cần đoán nữa.

 

Người có thể khiến cho Tô Tử Hàng làm đến mức này, chỉ có anh ấy mà thôi.

 

Tất cả chứng cứ đều bày ở trước mắt, thế nhưng mình thật sự không thể chấp nhận.

 

Mình thà tin tưởng anh ấy chỉ là một người bình thường, chỉ là anh cả mà mình kính trọng nhất, đã chết trong cuộc tai nạn xe cộ mấy năm trước. . . . . .

 

Mình thà không hề biết gì về những bí mật kinh khủng này.

 

Ngày 1 tháng 12 trời trong.

 

Gần đây thân thể mình càng ngày càng yếu, mình nghĩ mình không thể sống được bao lâu. Trước khi chết, mình cần phải mau chóng sửa lại di chúc để lại một phần di vật cho Tiểu Vinh.

 

Cái mình có thể cho nó cũng không nhiều, ngoại trừ tiền gửi ngân hàng và bất động sản ra, chỉ có quyển nhật ký này và bằng chứng phạm tội mà Tô Tử Hàng không có giao ra.

 

Nhật ký sẽ nói cho nó biết về thân thế bí ẩn của nó, những chứng cứ phạm tội này cũng có thể làm một phần lợi thế cho nó. . . . .

 

Mình nghĩ An Dương chắc sẽ không làm hại nó, dù sao trên người nó cũng chảy dòng máu của Tô Tử Hàng, nhưng mà vạn nhất có một ngày An Dương muốn tự tay hủy diệt đứa bé mà mình tạo ra, như vậy Tiểu Vinh cũng có một ít lợi thế để chống lại anh ấy.

 

Tiểu Vinh, nếu như con thấy được quyển nhật ký của mẹ, hãy giữ gìn cẩn thận những chứng cứ này, lúc cần thiết con có thể cầm nó trao đổi đồ con muốn.

 

Còn nữa, mẹ cũng không có tốt như trong tưởng tượng của con.

 

Thật xin lỗi, làm con thất vọng rồi.

 

Thiệu Vinh hít sâu một cái, đem quyển nhật ký và một chút giấy tờ toàn bộ nhét vào trong ngăn kéo.

Nhìn quyển nhật ký này, cậu thật sự vô cùng khiếp sợ, cũng vô cùng thất vọng và đau khổ. . . . . .

Nhưng mà cậu vốn dĩ không có tư cách đi trách cứ bất kì ai.

Cậu ra đời bất quá chỉ là thí nghiệm, cũng không thể đi trách những người tham dự thí nghiệm kia, dù sao cũng là những người đó cho cậu sinh mạng, không có bọn họ cũng sẽ không có Thiệu Vinh này.

Cậu chỉ là cảm thấy rất khó khăn.

Khó đến mức không biết nên nói cái gì cho phải.

Mẹ ruột An Phỉ mà cậu yêu thương, ba ruột Tô Tử Hàng mà cậu tôn kính, những người đó cho cậu sinh mạng mà không có bất kì tình cảm nào.

Có lẽ, người duy nhất có tình cảm với cậu chỉ có một mình Thiệu Trường Canh.

Người đàn ông nuôi lớn cậu, người toàn tâm toàn ý đối xử tốt với cậu, trên đời này sợ rằng chỉ có người kia, người không để ý xuất thân của cậu, không để ý cậu là vật thí nghiệm, xem cậu như bảo bối nâng niu trong lòng bàn tay.

Cậu nhớ lại, Thiệu Trường Canh luôn có thói quen gọi cậu là bảo bối, mỗi lần gửi tin nhắn đều là bảo bối ngủ ngon, bảo bối đi ngủ sớm một chút. . . Lúc mới đầu còn cảm thấy không quen, bây giờ nhớ lại lúc người kia gọi cậu bảo bối, cũng là thời khắc ấm áp nhất trong cuộc đời của cậu.

Tagged:

16 thoughts on “Y Sinh Thế Gia 52 – 53

  1. Tĩnh 27/02/2013 at 12:07 Reply

    Buồn cười ở chỗ, dù cảm thấy giống như bị vướng một cái gì đó ở cổ họng, nhưng mình lại hoàn toàn cảm thấy bước ngoặt trong cảm nhận của Thiệu Vinh mà tác giả vẽ ra hoàn toàn đã làm tốt vai trò của mình. Trong một thế giới lọc lừa đến thế, thì người làm tổn thương cậu nhất, phá vỡ cuộc sống tốt đẹp mà cậu vẽ nên, lại là người thật lòng yêu thương cậu.

    Like

  2. maichan (≧ω≦) 27/02/2013 at 13:33 Reply

    ╮(╯_╰)╭ do anh Canh gấp gáp thổ lộ và “hành sự” lun nên em bị sốc. Chứ nếu anh từ từ thì em nó cũng ko đùng đùng bỏ đi.

    Like

  3. Tử Mộc 27/02/2013 at 13:55 Reply

    Tội nghiệp em nó, bắt đầu đến đoạn ngược em ý rồi đây. \(“▔□▔)/

    Like

  4. hikaru 27/02/2013 at 19:01 Reply

    haiz chờ mãi mới biết được sự thật đầy bất ngờ này, qua đó thấy được tình cảm của Tô Tử Hàng và Thái Tử quả thật cũng khá sâu nặng,

    Like

  5. Tước Vũ 27/02/2013 at 19:12 Reply

    Reblogged this on Tước Vũ and commented:
    ui trời, cuối cùng thì Y sinh thế gia cũng xuất hiện, like nào, thanks nàng đã edit

    Liked by 1 person

  6. Tiểu Quyên 27/02/2013 at 20:52 Reply

    sao cuộc đời em vinh khổ thế nhỉ, mong anh canh xuất hiện để an ủi em

    Like

  7. thanh sam lạc thác 27/02/2013 at 22:15 Reply

    hêhê.bắt đầu vụ ngược rồi.

    Like

  8. Tước Vũ 27/02/2013 at 22:23 Reply

    Thiệt tình, đọc đoạn lại hồi hộp khủng, oa, bác tác giả thiệt là…. Chuẩn quá đê. Her her her, bợn Tĩnh nói đúg nga, bước ngoặt tình cảm của bạn Vinh đã tới.
    Her her her, hôm nào loanh quanh, thấy có 1 bộ truyện là hệ liệt của y sinh thế gia, bạn edit bảo là truyện đó nên đọc sau y sinh thế gia, nên mềnh ko có đọc, couple hình như là An Lạc vs ai đó ko nhớ

    Like

    • Nana 27/02/2013 at 23:08 Reply

      Uhm, minh cung chua coi bo do, An Lac trong sinh vao nguoi nao do, xong roi quen voi anh trai (hay em trai ko nho nua) cua nguoi do thi phai, An Lac la thu : D

      Like

      • Ảo Vũ 28/02/2013 at 11:34 Reply

        hình như cái bộ đó là niên hạ, mà ta không thích bộ đó bằng bộ y sinh nhà mình =]]

        Like

  9. Tước Vũ 27/02/2013 at 22:36 Reply

    Mềnh đã google cái bộ cùng hệ liệt vs Y sinh thế gia, tên trọng sinh chi huynh đệ tình thâm, link edit https://kuroisblack19.wordpress.com/cái-toi-thích-và-muón/trọng-sinh-chi-huynh-dẹ-tình-tham/

    Like

  10. maclamdinh211 27/02/2013 at 23:11 Reply

    chào nàng hjc sau hơn 1 tuần vật lộn vs cái máy thì mình lại tìm đc cách đăng nhập vào đc wp hj thích truyện này của nàng lắm cố lên nàng nhé :D

    Like

  11. […] | 52-53 | 54 | 55 | 56 | 57 | […]

    Like

  12. shiren2912 20/05/2013 at 06:15 Reply

    2 anh em sinh đôi này chuẩn thật. Anh trai thì thích người cùng giới, em gái thì không thích đàn ông =))

    Like

    • Tạc Mao Mèo June 19/02/2014 at 06:33 Reply

      Song bao thai thường là hay dính chùm đặc trưng giống nhau =))

      Like

  13. Lão Beibi 08/02/2017 at 17:27 Reply

    Tội Thiệu Vinh quá! T.T

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: