NTKT-Chương 48+49

Chương 48: Đột nhiên xuất hiện tình dục H

Đang hoảng thần , mắt hoa một cái, lưng áo chặt chẽ, đột nhiên thân thể cách mặt đất, sau đó ngồi ở trên lưng ngựa kiên cố thoải mái.

Dung Thành tay từ phía sau vòng qua hông của y kéo dây cương, kẹp lấy bụng ngựa, Mặc Vân vung mở chân chạy đi ra ngoài.

Trước mắt là thảo nguyên mênh mông vô bờ, bãi cỏ cao đến hai thước giống như sóng lớn bốc lên phập phồng, vô biên vô ngần. Gió từ trước mặt gào thét xẹt qua, trời cao mây nhạt, nhìn cảnh sắc bao la hùng vĩ này, Hoàn Ân không khỏi cũng cảm thấy chí khí rộng rãi nổi lên .

Cưỡi ngựa. . . . . . Hẳn là cảm giác vui vẻ như vậy. . . . . Không trách được các ca ca đều thích.

Thật giống như. . . . . . Thật giống như trên đời này chỉ có hai người bọn họ, ở trong gió chạy băng băng.

“Có thích hay không?” Tiếng người nọ ở bên tai ôn nhu.

“Ân.” Hoàn Ân gật đầu.

“Vậy ngày khác dạy ngươi cưỡi, có muốn hay không?”

“Hảo. . . . . .”

Đang nói, phía trước xuất hiện một con nai. Con ngươi đen nhánh nhìn lại một cái, lập tức xoay người chạy nhanh mà đi. Dung Thành nghĩ đến vừa lúc, từ bên người Mặc Vân lấy ra tên trong túi cùng ô đàn mộc cung, tay trái xuyên qua trước mặt Hoàn Ân, giương cung lắp tên, “Sưu” một tiếng, con nai hét lên rồi ngã gục.

Từ phát hiện đến bắn trúng, trước sau bất quá chỉ vài giây , Hoàn Ân căn bản còn không kịp ngăn cản, chỉ cảm thấy gió tên từ bên tai xẹt qua, tim đập bịch bịch. Quay đầu nhìn lại, Dung Thành cười đến đắc ý, trên mặt tựa như ánh mặt trời lưu động, thần thái ngạo nghễ . Tử kim quan trên đầu giống như cũng lây dính tập khí của chủ nhân, dưới ánh mặt trời lập lòe rực rỡ.

“Trẫm lợi hại không?”

“. . . . . .”

“Có muốn thử một chút hay không?”

“. . . . . .”

Hoàn Ân còn chưa kịp nghĩ hảo, đã bị bàn tay to ấm áp dày rộng của Dung Thành cầm, tay trái cầm cung, tay phải lấy tên kéo ra dây cung. Hoàn Ân không dám lộn xộn, mặc cho Dung Thành cầm lấy tay của y, nâng cánh tay, sau đó buông ra, nói: “Tư thế không nên cử động, đúng, cứ như vậy.”

Hoàn Ân do dự quay đầu lại nhìn hắn một cái.

“Không nên nhìn trẫm, nhìn con mồi, tưởng tượng một chút, phía trước có một con nai.”

“Ân. . . . . .”

Hoàn Ân nheo mắt lại nhìn chằm chằm phía trước. Một trận gió thổi nhẹ qua hai người, trêu chọc lấy lông hồ tuyết trắng tán loạn trên mặt của Hoàn Ân. Dung Thành ôm eo của Hoàn Ân, tựa vào bên mặt của y, chỉ cảm thấy tóc dài của Hoàn Ân quất vào mặt, mùi thơm nhàn nhạt đánh tơi, ti ti nhiễu nhiễu, tựa như ở lay động tâm hỏa của hắn. Môi đỏ mọng thủy nhuận mềm mại, lông mi dài nhỏ khẽ lay động, da thịt trắng noãn bóng loáng gần ngay trước mắt, cơ hồ cùng một loại màu sắc với da lông bạch hồ. Dung Thành sao chịu được, dục vọng ẩn nhẫn nhiều ngày nhất thời bộc phát.

Hoàn Ân còn đang ngắm bắn, chợt thấy gương mặt nóng lên, hẳn là bị hôn một cái. Y cả kinh vội vàng thu hồi cung, cằm lại bị nghiêng qua, một nụ hôn sâu nỏng rực nghênh diện mà đến.

“Bệ hạ? . . . . . .”

Hoàn Ân giãy dụa sau nghiêng mặt đi, chỉ cảm thấy phía sau có đồ vừa cứng vừa nóng chống đỡ lên, một bàn tay lửa nóng đã thăm dò vào vạt áo, xoa thân thể của y.

“Bệ hạ!” Hoàn Ân luống cuống, cơ hồ muốn bắt không được cung tên. Hắn sao lại đột nhiên . . . . . ? Bọn Tùy Nghị  ở phía sau mấy trượng a!

“A!”

Thắt lưng bị hung hăng nhéo một cái, tiếng người nọ khàn khàn khó phân biệt vang lên ở bên tai: “Trẫm muốn ôm ngươi, hiện tại liền muốn, nghĩ đến không ngừng được.Làm sao đây?”

“Bệ hạ. . . . . . Chờ trở về. . . . . . Trở về sẽ . . . . . .”

Hoàn Ân không biết mình đang nói cái gì, đỏ mặt đến muốn nhỏ máu.

Người này sao ban ngày cũng động dục? Y lại làm cái gì gợi lên dục vọng của hắn sao?

Dung Thành đoạt lấy cung trong tay y, siết cương ngựa hướng hành cung chạy đi. Mặc Vân tựa hồ biết tâm tư của chủ nhân, vung chân chạy thật nhanh. Dung Thành ngồi trên lưng ngựa xuyên qua cửa cung, chạy thẳng tới tẩm điện, tại trước tẩm điện mới nhảy xuống ngựa, ném ô đàn mộc cung, đưa tay ôm qua Hoàn Ân đi vào bên trong, không nhìn thủ vệ thị nữ một đường cúi đầu hôn. Hoàn Ân thẹn đến muốn chui xuống đất, bất đắc dĩ ôm lấy cổ Dung Thành đem mặt chôn ở trong lồng ngực của hắn.

Rất nhanh người liền bị ném lên giường, áo lông hồ bị lộ ra ném ở một bên, sau đó là đai lưng, ngoại bào, trung y, tiết y, mộc trâm đêm đó mua. . . . . . Dung Thành đã ước chừng mười ngày không có ôm y, Hoàn Ân biết mình lần này hơn phân nửa là tránh không khỏi, khẩn trương nhắm chặt hai mắt, lại làm cho thân thể cảm giác nhạy cảm hơn.

Hiện tại. . . . . . Đã là cả người trần trụi. . . . . . Y kẹp chặt lấy chăn, cơ hồ cảm giác được, ánh mắt người nọ nóng bỏng tại trên người y một tấc một tấc băn khoăn, làm y càng thêm sợ.

Hô hấp trầm trọng hỗn loạn càng ngày càng gần, môi chợt bị ngăn chặn, lưỡi nóng ướt linh hoạt ở bên trong miệng lất quấy. Thân thể mặc cho rơi vào xúc giác không biết nặng nhẹ, người nọ giống như là điên rồi, hoàn toàn không giống thoải mái nhàn nhã trước kia. Bàn tay lửa nóng từ thắt lưng bụng dao động đến bộ ngực, vuốt ve qua nhũ tiêm, vừa thăm dò vào hạ thân.

Kể từ khi biến thành người ấm giường cho người này, tình sự thường xuyên làm cho thân thể của Hoàn Ân một ngày so với một ngày nhạy cảm, chỉ là xúc giác của ngón tay cũng đã làm y căn bản chịu không được. Y cắn chặt môi dưới, thân thể phản ứng lại căn bản không chịu khống chế, nhũ tiêm cùng ngọc hành run rẩy đứng thẳng, ngay cả bí xử cũng không khỏi tự chủ co rụt lại, giống như là đang đợi chủ nhân tiến vào.

“Ân. . . . . .” Nghe được mình phát ra rên rỉ dâm đãng như vậy, Hoàn Ân cảm thấy thẹn vội vàng cắn môi dưới.

“Ngươi không nên cắn môi.” Tiếng người nọ trầm thấp đến khàn khàn.

Hoàn Ân không khỏi mở mắt, chỉ thấy người nọ chống đỡ tại trên thân thể của mình, liền trong chốc lát như thế, trên khuôn ngực tinh kiện đã có mồ hôi hột, bên trong đôi mắt là dục vọng lõa lồ.

“Xem bộ dáng ngươi cắn môi, trẫm lại càng không chịu được, ngươi có biết hay không?”

Hoàn Ân hàm chứa nước mắt ô ô lắc đầu, sau đó lại ý thức được y hẳn là buông ra, mới vừa buông ra một chút, đã bị người cúi đầu hôn, sau đó một cái đỉnh mãnh liệt, tiếng thét chói tai đều bị nuốt vào.

“Ân! . . . . . . Ân! . . . . . . Ô. . . . . .”

Thế công cuồng phong như mưa rào đập vào mặt, từ đoạn trước cuộc sống quan hệ hòa hoãn, người nọ mỗi lần đều làm đủ bước đầu dịu dàng  rồi mới từ từ tiến vào, nhưng hôm nay không biết là xảy ra chuyện gì,bước đầu  thô bạo kết thúc liền trực tiếp tiến vào chánh đề,trừu sáp  xỏ xuyên từng cái từng cái mãnh liệt, nội bích bị căng lớn, hạ thân trướng đến khó chịu, Hoàn Ân bị đỉnh đến lui về phía sau, ngay cả thở gấp cũng không đều đặn.

Y không biết hôm nay làm sao chọc giận hắn. Rõ ràng mấy ngày qua đều rất ôn tình. Chẳng lẽ là cự tuyệt ở lại bên cạnh hắn chạm đến nghịch lân của hắn? Nhưng là rõ ràng mới vừa rồi còn rất bình thường. . . . . .

Hoàn Ân đầu óc căn bản không đủ suy nghĩ, sao cũng không nghĩ ra được rốt cuộc là không đúng chỗ nào.

“Ngươi đang nghĩ cái gì?”

“Ô. . . . . . Không có. . . . . . Không có. . . . . .”

Hoàn Ân nghiêng mặt che miệng lại, bị người nọ một phen kéo ra. “Gọi tên trẫm.”

Người này điên rồi sao? ! Hoàn Ân liều mạng lắc đầu.

Dung Thành thật giống như làm được còn chưa đủ thoải mái, đem hai chân tách ra khoác lên vai, chợt hạ thấp xuống. Bị phần hông của Dung Thành hung hăng đỉnh tại trên giường, thừa nhận mãnh liệt đánh sâu vào từ trên xuống dưới, cả người đều nhanh bị đỉnh phiên qua.

Người nọ còn đang hạ giọng chậm rãi nói: “Gọi tên trẫm.” Khẩu khí kia, giống như là mạch nước ngầm ở dưới mặt biển bắt đầu khởi động.

Hoàn Ân chịu không nổi, nước mắt từ từ tràn ra hốc mắt: “Ta. . . . . . Ta không biết tên của ngươi. . . . . . A! . . . . . .”

Một cái ngoan đỉnh vô cùng không hài lòng.

“Dung Thành.”

“Ô. . . . . .” Hoàn Ân liều mạng lắc đầu, nước mắt chảy tràn ra khắp nơi. Y không biết người này phát điên gì, lại để cho y gọi thẳng tục danh.

Nam nhân tựa hồ hết kiên nhẫn, không để ý y kinh hô đưa người lật lại nằm ở trên giường, ghé vào lỗ tai y lại nói một lần: “Trẫm ra lệnh ngươi, gọi tên trẫm.”

Chương 49: Muốn ngừng mà không được H

Hoàn Ân bị bức đến không có biện pháp, chỉ đành phải chậm rãi mở miệng. Chữ “Thành” còn không có đọc xong, phía sau liền chợt bị xỏ xuyên qua, trước mắt y tối sầm, thiếu chút nữa liền không chịu nổi ngất đi.

“Lại kêu một tiếng.”

” “. . . . . . Dung . . . . . Dung Thành . . . . . A a a! . . . . . .”

Tính khí cực nóng cắm thẳng vào chỗ sâu nhất, nóng đến y cơ hồ muốn ngất đi. Kế tiếp ở hung mãnh xỏ xuyên không biết mệt mỏi, càng làm cho đầu y bất tỉnh não trướng, ngay cả miệng cũng không khép được. Ý thức hoàn toàn rời xa, chỉ còn dục vọng trắng đục quay cuồng trong đầu, cùng rên rỉ ham muốn không bị khống chế.

Lưng bị điên cuồng mút vào, nhũ tiêm bị lộng không biết nặng nhẹ, ngọc hành cũng rơi vào tàn khốc hành hạ kéo dài không ngừng. Người này ôn tình hơn mấy tháng, hình như lại khôi phục diện mục thật sự.

“Bệ hạ. . . . . . Bệ hạ. . . . . . Cầu ngươi chậm. . . . . . Chậm một chút. . . . . . A! . . . . . .”

Tiếng khàn khàn uy nghiêm vang lên: “Trẫm bảo ngươi gọi trẫm là gì?”

“. . . . . . Dung . . . . . . Dung Thành . . . . A! . . . . . . Cầu ngươi chậm một chút. . . . . . Ta không được. . . . . . A a a!”

Cảm thấy thẹn cầu xin tha thứ, đổi lấy chính là kịch liệt trừu sáp, Hoàn Ân hoàn toàn theo không kịp tiết tấu, gục ở trên đệm ngay cả rên rỉ đều nhanh muốn vô lực. Khó khăn lắm mới kéo người nọ đi ra một lần, dịch thể nóng hổi toàn bộ xuất tại trong thân thể, nóng đến cả người y cơ hồ ngăn không được phát run, bên đùi đều  co rút.

Người nọ nằm ở trên lưng y, ngón tay xuyên qua khe hở đặt ở trên lưng y, thở gấp hôn gò má của y.

“Ngươi quả thực là độc dược. Làm cho trẫm nghiện, làm cho trẫm muốn ngừng mà không được.”

“Ta. . . . . . Ta không có. . . . . .”

“Không giây phút nào không muốn ôm ngươi, làm ngươi khóc, làm ngươi rên rỉ, làm ngươi ở trong lồng ngực trẫm trằn trọc cầu xin tha thứ.”

“Ô. . . . . .” Bộ vị mới phát tiết qua của người nọ lại từ từ cứng rắn , Hoàn Ân sợ đến muốn chạy trốn, lại bị bàn tay người nọ chết trụ ở phía sau động cũng không thể động.

“Phải ở bên cạnh trẫm, phải ở trong ngực trẫm, ân?”

“Không! . . . . . . Bệ hạ không nên! . . . . . .”

Hoàn Ân thét chói tai, bị Dung Thành ôm lấy, bắt y quay lại đối mặt với hắn, nhắm ngay tính khí dâng trào hung hăng ngồi xuống.

“Ô! . . . . . .”

Hoàn Ân hét lên một tiếng, trong dũng đạo vốn đầy trọc dịch cũng bị đẩy đi ra ngoài, ven theo bắp đùi chảy ra bên ngoài, dâm mỹ tới cực điểm.

“Ô. . . . . . Không nên nữa. . . . . . Cầu ngươi. . . . . .”

Dung Thành thắt lưng một bên dùng lực, một bên mút lấy nhũ tiêm sưng đỏ của người trong lòng, đem tính khí của Hoàn Ân nắm ở trong tay ma sát. Ba chỗ đều bị kích thích điên cuồng, trước mắt Hoàn Ân một mảnh huyết vụ, cũng nói không ra lời, chỉ có thể mở miệng rên rỉ.

Trừu sáp lặp đi lặp lại, xỏ xuyên qua, đỉnh lộng, trận hành hạ không biết mệt mỏi này kéo dài suốt hai canh giờ.

Hoàn Ân một chút khí lực cũng không có, mặc cho nam nhân đem y mở thành các loại tư thế không biết mệt mỏi tiến vào. Cuối cùng nghe được chính là tiếng thở trầm trọng của nam nhân, sau đó trong cơ thể như bị phỏng, ngất đi.

Một đầu tóc đen rơi lả tả trên giường, giống như tơ lụa màu đen trải rộng ra. Một thân da thịt trắng noãn hiện lên đầy dấu hôn hồng tím, mỹ đến kinh tâm động phách.

Dung Thành ôm lấy Hoàn Ân đi cách vách ôn tuyền trí tắm rửa, thấy bí xử của Hoàn Ân hợp cũng không khép được, dịch bạch trọc một tia một tia chảy ra bên ngoài, nghĩ đến đó là chứng cớ đoạt lấy mà hắn lưu lại, nghĩ đến người này chỉ trằn trọc ở dưới người mình, thiếu chút nữa cầm giữ không được lại tới một lần.

Dung Thành biết, mình đã sớm điên rồi.

Đúng, hắn mới đầu chỉ là muốn thượng thân thể này của y. Thậm chí liền thân thể cũng không tính , chỉ  thượng nơi phía sau nhanh chặt của y. Cùng bất luận kẻ khác đều không đến được phân vô thượng khoái cảm kia.

Nhưng sau tới không biết bắt đầu từ lúc nào, giống như một loại kỳ dị mê thượng y. Bởi vì y kiên trinh bất khuất? Vì cố quốc của y nhẫn nhục, thậm chí buông tha cho tự tôn để van cầu hắn? Lạnh nhạt ôn nhuận lúc y khảy đàn tập viết? Tài hoa lấp lánh lúc nói tới chính sự? Hay là bởi vì lúc vui vẻ y khẽ mỉm cười? Lúc bị buộc đến chịu không được chảy ra nước mắt trong suốt?

Hắn không thể nói rõ.

Từ nhỏ đến lớn, hắn từng có vô số trận tình sự. Không có một trận nào để cho hắn đầu nhập giống như hôm nay, làm cho hắn điên như vậy. Trừ khoái cảm của thân thể, còn có một tầng khác. Nghĩ đến người thanh tú ôn nhuận này, thuộc về một mình hắn, ở trong lòng ngực của hắn mặc hắn giày xéo, hắn liền hận không thể đem y thao chết. Để cho y vĩnh viễn cũng không cần tỉnh táo lại, cũng không có chỗ để đi, ai cũng không cho nhìn, chỉ ở trong lòng ngực của hắn, chỉ bị hắn ôm.

Trước kia nhìn sách sử, thấy bác sủng phi nhất tiếu, phong hỏa hí chư hầu, thậm chí còn có hoàng đế ba mươi năm không thượng triều, cảm thấy thật là buồn cười. Hiện tại ngược lại có chút hiểu.

Mê một người mê đến nước này, đích xác là chuyện điên cuồng gì cũng làm được.

Hắn càng ngày càng không muốn thả y đi.

Không đáp ứng hắn, không sao. Hắn là có biện pháp để cho y đáp ứng. Cho dù không đáp ứng, cũng phải ở bên cạnh hắn!

* * *

Hôm nay bệ hạ tâm tình hiển nhiên rất tốt.

Từ khi lộ mặt liền mang theo nụ cười như có như không, thần thanh khí sảng, người nào đi tới nói chuyện cũng sẽ đáp lại hai câu, có thể nói là lần hòa ái đầu tiên.

Lúc vây săn, đi trước làm gương bắn một con nai, sau đó liền bảo mọi người không nên bởi vì ở trước mặt hoàng đế mà rụt rè. Mấy quý tộc trẻ tuổi, không hiểu quy củ giục ngựa chạy đến phía trước, bắn thỏ, Dung Thành lại dẫn đầu trầm trồ khen ngợi, lúc này mọi người mới yên lòng, thì ra là hôm nay bệ hạ nói câu kia “Ý tứ ý tứ” Không phải là coi như xong.

“Bệ hạ.”

Tùy Nghị cưỡi ngựa nhích tới gần chút ít, nhẹ nhàng kêu một tiếng.

“Chuyện gì.”

Tùy Nghị tung mình xuống ngựa, quỳ gối trước mặt Dung Thành, đem một quyển giấy nâng ở trên tay. “Lần trước bệ hạ mệnh thần điều tra Túy Tiên Vọng Nguyệt lâu, có kết quả.”

Dung Thành nhận lấy cuộn giấy mở ra nhìn một chút, khép lại ném trở về cho hắn.”Đứng lên đi, tiếp tục theo dõi. Quay về thưởng cho ngươi.”

“Tạ ơn bệ hạ.”

Túy Tiên Vọng Nguyệt lâu kia nguyên lai là một hồ thương nhân của Yến tộc tới Trung Nguyên mở tửu lâu bán rượu. Rượu Trung Nguyên tinh khiết và thơm ôn hòa , tái ngoại rượu càng cay thơm nồng đậm hơn, ở Trung Nguyên tương đối có thị trường, thường xuyên qua lại, tửu lâu này liền làm lớn, thành một nơi thương nhân người hồ đặt chân ở Ung Kinh. Từ tửu lâu lão bản nương nói, mùng hai bọn họ gặp phải người Hồ kia, chính là tới Tuyên Hướng du học . Dung Thành hiển nhiên không tin, một du học , có khả năng mặc lông chồn?

Dung Thành cười lạnh hai tiếng, đang muốn đánh ngựa đi phía trước, bỗng nhiên Tùy Nghị lại lên tới, hạ giọng nói: “Bệ hạ. . . . . . Hành cung bên kia báo lại, vị kia tỉnh. . . . . .”

—————————–

Hôm nay bạn chỉ làm được có 4c NTKT thôi, mắt bạn nổ đom đóm ra rùi. Đi lăn ra chết đây.

Tagged:

5 thoughts on “NTKT-Chương 48+49

  1. halla 23/12/2011 at 18:43 Reply

    đi nghỉ đi
    vất vả rồi a
    cảm ơn nhiều

    Like

  2. Đường Đường 24/12/2011 at 12:58 Reply

    anh Thành lại “tinh trùng thượng não” nữa rồi. Merry Xmas nàng :)

    Chúc nàng Giáng Sinh vui vẻ, muốn gì được nấy :)

    Like

  3. […] 46+47 ♥ Chương 48+49 ♥ Chương […]

    Like

  4. hoa y phong 14/08/2013 at 15:07 Reply

    Sao ko có chương 50 51 zay ad

    Like

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: