Kim Bài Đả Thủ – 46 + 47 (V)

Kim Bài Đả Thủ

Phao Phao Tuyết Nhi

Thể loại: hiện đại, hắc bang, cường cường, hiện thực hướng, 1×1, HE

Edit: Mika

Beta: Nana

***

Chương 46

Ở nơi ánh đèn chiếu sáng, một cô gái mặc chiếc váy bó sát màu đen, mái tóc uốn lọn gợn sóng, gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng đang nép mình vào góc tường, trước mặt là vài tên côn đồ đang ve vãn cô.

Đến khi nhìn rõ gương mặt cô dưới ánh đèn, Phòng Vũ gần như không thể tin vào mắt mình.

Phòng Vũ đứng lên đi đến gần, bẻ ngược tay của một gã ra đằng sau. Gã đó lập tức hét thảm thiết.

“Anh Vũ, nhỏ này là pansy của anh hả, hiểu lầm! Hiểu lầm thôi!” Nhìn thấy Phòng Vũ, bọn chúng cũng không dám nổi cáu, chỉ có thể cười trừ.

“Cút!”

Phòng Vũ đuổi bọn chúng đi, không dám tin mà quan sát Lâm San San.

Lâm San San thay đổi quá nhiều! Gương mặt trang điểm diêm dúa, cô nàng đang lúng túng kéo chiếc váy ngắn của mình, muốn kéo nó xuống dưới một chút.

Phòng Vũ kéo Lâm San San ra khỏi Loạn Thế.

“… Cô làm gì ở đây thế? Cô… sao lại trở thành thế này?”

Phòng Vũ nhìn trang phục của Lâm San San, Lâm San San còn chỗ nào giống đại tiểu thư nữa chứ?

Lâm San San nhìn Phòng Vũ, cảm thấy vô cùng tủi thân.

“Em đã suy nghĩ rồi, những gì anh nói lần trước ấy, chúng ta không phải cùng một loại người, vậy nên anh không thể chấp nhận em. Thế thì em sẽ học cách trở thành người như anh, em nhuộm tóc, đeo khuyên tai, còn xăm hình nữa.”

Lâm San San để lộ bờ vai trắng nõn của mình cho Phòng Vũ xem, trên đó có xăm một con bươm bướm. Dưới ánh đèn, trông nó chẳng hợp với làn da của cô chút nào.

“Em học đánh bida, chơi game, còn đến Loạn Thế khiêu vũ nữa. Em đã học hết rồi.”

Lâm San San nói.

“……”

Phòng Vũ nhìn cô, kinh ngạc đến không thốt nên lời.

“… Cô điên rồi!”

Phòng Vũ không ngờ Lâm San San lại dám làm đến nước này vì mình.

“Về nhà đi, đây không phải là nơi cô nên tới, đừng tới đây nữa!”

“Tại sao? Anh đến được thì em cũng đến được!”

“San San, tôi đã nói rõ với cô rồi, chúng ta thật sự không có khả năng! Cô đừng làm mấy chuyện ngu ngốc này nữa được không?”

Nhìn một cô gái tốt như Lâm San San ra nông nỗi này vì mình, trong lòng Phòng Vũ rất khó chịu!

Bên ngoài mưa lâm râm, từng giọt mưa rơi xuống thân thể gầy yếu của Lâm San San, Lâm San San vẫn đứng yên không nhúc nhích.

“Tôi gọi taxi đưa cô về nhà.”

Phòng Vũ chặn một chiếc taxi cho Lâm San San.

“Em thế này đáng ghét lắm ư?”

Lâm San San khóc. Cô đã làm tất cả những gì có thể, cô còn phải làm gì nữa đây?

“Cô vốn không hiểu tôi là người thế nào!”

Phòng Vũ đứng dưới mưa, trong lòng rối như tơ vò.

“Em hiểu mà! Anh có biết tại sao em thích anh không?” Lâm San San vừa khóc vừa nói. “Lúc anh và Dương Lỗi đánh nhau trên phố Mã Đài, em đã chứng kiến tất cả, khi đó anh kéo Dương Lỗi lại, bảo hắn đừng đánh nữa, lúc đó em đã biết anh và mấy tên côn đồ khác không giống nhau!”

Lý Tam từng nói, dân xã hội đen như Phòng Vũ có một loại khí chất đặc biệt hấp dẫn tiểu thư khuê các, bởi vì tiểu thư khuê các đều theo đuổi mẫu đàn ông đích thực, bọn họ bị hấp dẫn bởi phái mạnh sống trong thế giới hoàn toàn tương phản với thế giới của mình. Lâm San San cũng vậy, lần đầu tiên nhìn thấy Phòng Vũ ở phố Mã Đài, cô đã đem lòng yêu Phòng Vũ. Có lẽ đây chỉ là ảo ảnh tình yêu trong tưởng tượng của Lâm San San, nhưng vì thứ ảo ảnh này, cô chấp nhận trả giá bằng tuổi thanh xuân.

“Không giống nhau?” Phòng Vũ chỉ về phía đối diện. “Thấy mấy thằng đứng đằng kia không?”

Đứng bên kia đường là vài tên côn đồ đang ức hiếp một người ăn xin.

Người ăn xin đó đã đi xin tiền cả ngày, bây giờ đang run lẩy bẩy ôm túi tiền của mình.

Phòng Vũ nhặt một chai bia rỗng dưới đất, “xoảng” một tiếng, đập vào bậc thềm.

Không đợi Lâm San San kịp phản ứng mình định làm gì, Phòng Vũ đã cầm nửa chai bia nhọn hoắc đi sang bên kia đường. Mấy tên côn đồ ngẩng đầu lên, còn chưa hiểu rõ tình hình thì đã bị chai bia đập thẳng vào đầu, miểng chai văng khắp nơi, máu chảy đầy mặt và cổ của bọn chúng. Người qua đường sợ hãi la hét chạy tán loạn, Phòng Vũ lại chẳng buồn chớp mắt một cái.

Mấy tên côn đồ choáng váng, bọn chúng nhận ra Phòng Vũ, nhưng không ai hiểu tại sao mình lại bị đánh, cũng không ai dám mở miệng nói tiếng nào.

Phòng Vũ tiện tay ném mảnh vỡ còn sót lại của chai bia xuống đất.

“Nhìn rõ chưa?”

Phòng Vũ quay lại hỏi Lâm San San, Lâm San San sợ ngây người, đứng yên không nhúc nhích.

“Bây giờ còn nói tôi không giống bọn họ nữa không?”

Trên tay Phòng Vũ dính đầy máu của người khác. Hắn bình tĩnh hỏi, mặt mũi lạnh tanh.

Lâm San San đi về. Cô yên lặng ngồi vào taxi, nước mắt lăn dài trên má.

Phòng Vũ nhìn theo chiếc xe taxi dần dần khuất bóng ở góc đường.

Hắn biết cách này rất tàn nhẫn, nhưng hắn hiểu đây là cách tốt nhất.

Phòng Vũ gọi điện thoại về nhà Dương Lỗi, nói với thím Trương tối nay mình có việc nên sẽ không về, dặn thím Trương báo cho Dương Lỗi một tiếng.

Phòng Vũ quay về nhà mình. Đã lâu hắn không quay về đây, hắn quét dọn phòng một lượt, đến khi dọn xong thì đêm đã khuya. Bên ngoài đang mưa tầm tã, Phòng Vũ đứng trên ban công lầu tám, mưa tạt vào làm ướt cả mặt hắn, cũng làm ướt tâm trạng hỗn loạn của hắn.

Phòng Vũ cắm điện cho cái máy ghi âm của mình, ấn phím phát nhạc. Máy ghi âm phát lại bài hát mà Phòng Vũ đang nghe dở, là bài 《Mỗi ngày yêu em nhiều hơn》bằng tiếng Quảng Đông do Trương Học Hữu hát.

Khi mọi thứ xung quanh như ngọn gió trôi đi…

Chính em đã giúp anh tìm lại chính mình

Anh nguyện luôn ở đây, mãi không rời xa

Tình chúng ta sẽ mãi không phai tàn.

Cứ thế, mỗi ngày trôi qua thì kẻ si tình này

Sẽ càng yêu em nhiều, nhiều hơn… cho tới khi tình yêu ngập tràn.

Anh phát hiện rằng anh thích nhất được cùng em…

Viết lên những đêm dài của tương lai đôi mình

Cứ thế, mỗi ngày trôi qua thì kẻ si tình này

Sẽ càng yêu em nhiều, nhiều hơn… cho tới khi tình yêu ngập tràn.

Anh thích nhất là được ở bên em suốt cuộc đời

Anh sẽ chẳng sợ phong ba bão táp đường đời nữa…

Phòng Vũ tắm rửa xong, vừa nằm xuống không bao lâu, đột nhiên nghe tiếng người đập cửa ầm ầm.

Tiếng đập cửa dồn dập, vang vọng, dùng lực rất lớn, gần như cả dãy nhà đều có thể nghe thấy.

“Ai vậy?”

Phòng Vũ ngồi dậy hỏi.

“Tôi!”

Giọng nói gấp gáp, tức giận vang lên…

Phòng Vũ khựng lại một lát, sau đó đi ra mở cửa.

Dương Lỗi đứng ở cửa, ngẩng đầu lên.

Hắn vẫn không nhúc nhích, lồng ngực phập phồng…

Dương Lỗi chỉ chạm nhẹ vào môi Phương Mai rồi buông cô ra.

Hắn không muốn tổn thương Phương Mai, nhưng hắn cũng không muốn Phương Mai giữ lại bất cứ ảo tưởng nào.

Chuyện giữa Phương Mai và Dương Lỗi bắt đầu bằng một nụ hôn, và cũng kết thúc bằng một nụ hôn.

Sau khi tiễn Phương Mai, Dương Lỗi trở vào nhà, lo lắng không yên chờ Phòng Vũ về. Tâm trạng buồn bực của hắn đã dần ổn định lại, thay vào đó là cảm giác nôn nóng khi chờ đợi.

Dương Lỗi muốn đi tìm Phòng Vũ, hắn nghĩ Phòng Vũ không đến Quang Dương ca hát thì chắc đi đâu uống rượu rồi, có khi chạy đến phòng bida Quang Minh để đánh bida cũng nên.

Hắn đang định đến vài chỗ tìm thử thì thím Trương từ dưới lầu đi lên, nói cho hắn biết Phòng Vũ vừa gọi điện thoại, bảo rằng tối nay không về, muốn bà nói với hắn một tiếng.

Dương Lỗi sửng sốt.

“Không về? Vậy anh ấy đi đâu?”

“Nó không có nói.”

“Anh ấy có kêu con nghe điện thoại không?”

“Không.”

Dương Lỗi gọi điện thoại đến nhà Phòng Vũ, nhưng không có ai nghe máy.

Phòng Vũ gọi cho thím Trương bằng điện thoại công cộng bên ngoài Loạn Thế, lúc này vẫn chưa về đến nhà.

Dương Lỗi đặt điện thoại xuống, chuẩn bị ra ngoài, đúng lúc này Xuyên Tử lại gọi cho hắn. Dương Lỗi làm gì còn tâm trạng nghe Xuyên Tử nói nhảm, hắn kiên nhẫn ứng phó vài câu rồi nói “anh phải đi tìm Phòng Vũ, có gì nói sau”. Dương Lỗi đang định cúp máy, ai ngờ lại nghe Xuyên Tử nói: “Phòng Vũ? Em có thấy anh ta nè, anh ta đang ở Loạn Thế với Lão Lượng, bọn em còn chào hỏi nhau nữa.”

Tối nay Xuyên Tử đến Loạn Thế chơi, còn chạy qua trò chuyện vài câu với Phòng Vũ và Lão Lượng rồi mới về.

“Loạn Thế?”

Dương Lỗi có số điện thoại của Loạn Thế, vì vậy liền gọi qua hỏi thăm. Loạn Thế là do Phòng Vũ quản lý, bọn họ nắm rất rõ thời gian Phòng Vũ đến hoặc đi, quản lý của Loạn Thế nói anh Vũ đi rồi, chỉ còn anh Lượng thôi.

“Kêu Lão Lượng nghe điện thoại!”

Dương Lỗi muốn hỏi xem Phòng Vũ đã đi đâu.

“A lô?” Lão Lượng nói bằng giọng oang oang, hắn còn đang chơi xả láng ở Loạn Thế.

“Dương Lỗi đây! Phòng Vũ đâu?”

Dương Lỗi đi thẳng vào vấn đề.

“Đại ca đi rồi! Kéo Lâm San San đi rồi!” Lão Lượng thành thật khai báo.

“… Lâm San San?”

Dương Lỗi ngây ngẩn.

“Bọn họ đi đâu?”

“Sao tôi biết được, hai người đó ra ngoài đến giờ vẫn chưa thấy quay lại!” Lão Lượng chế nhạo, cười xấu xa, “Lỗi Tử, cậu đừng tìm đại ca của tôi nữa, một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng! Có việc gì chờ mai rồi nói!”

Nói xong, Lão Lượng cúp điện thoại.

Dương Lỗi cầm điện thoại, bất động cả buổi trời.

Dương Lỗi lại gọi đến nhà Phòng Vũ, tiếng chuông cứ reo mãi reo mãi cho đến khi cuộc gọi tự động ngắt, thế nhưng vẫn không có ai bắt máy.

Thật ra lúc đó Phòng Vũ vẫn chưa về tới nhà, nhưng Dương Lỗi lại không nghĩ như thế. Dương Lỗi nghĩ rằng, nếu Phòng Vũ cố tình báo cho thím Trương tối nay không về nhà, lại còn không bảo mình nghe điện thoại, chắc chắn Phòng Vũ đang cố tình trốn tránh mình, không muốn mình tìm được.

Vậy thì hiển nhiên Phòng Vũ sẽ không về nhà rồi.

Phòng Vũ không về nhà, đã vậy còn dẫn theo Lâm San San. Phòng Vũ muốn đi đâu, muốn làm gì?

Dương Lỗi rối loạn, hoàn toàn rối loạn.

Hắn biết Phòng Vũ không có ý đó với Lâm San San, nhưng chuyện trên đời ai mà nói chắc được?

Hắn không thích Phương Mai, nhưng thời niên thiếu trong lúc xúc động, hắn vẫn hôn Phương Mai đấy thôi. Phòng Vũ không thích Lâm San San, nhưng Phòng Vũ là đàn ông tràn trề năng lượng, đàn ông nào mà chẳng có xung động, loại xung động đó không cần liên quan đến tình cảm. Đêm khuya ở một mình với một cô gái xinh đẹp, đã vậy cô gái đó còn là người toàn tâm toàn ý yêu mến mình.

Hơn một tiếng sau, Dương Lỗi không biết mình đang làm gì nữa. Hắn ngồi taxi chạy lung tung khắp thành phố Giang Hải, hệt như con ruồi mất đầu chẳng biết mình bay đi đâu!

Đến khi quay lại dưới nhà Phòng Vũ, Dương Lỗi ở đằng xa nhìn thấy căn hộ của Phòng Vũ ở lầu tám sáng đèn, hắn vội vàng nhảy khỏi taxi chạy thẳng lên lầu, ánh đèn đó bỗng nhiên tắt ngúm trước mắt hắn.

Dương Lỗi chạy một mạch lên lầu tám. Hắn dùng sức gõ cửa nhà Phòng Vũ, cửa nhà phát ra âm thanh nặng nề mà dồn dập, tựa như sóng trào cuồn cuộn trong lòng hắn vậy.

Phòng Vũ mở cửa. Hai người bốn mắt nhìn nhau.

“… Sao cậu lại tới đây?”

Dương Lỗi không trả lời, đẩy Phòng Vũ ra, đi vào nhà.

Phòng Vũ đóng cửa lại. Đối với việc Dương Lỗi đến đây, chẳng hiểu sao Phòng Vũ không hề cảm thấy ngạc nhiên, giống như hắn đã dự cảm được việc Dương Lỗi tìm đến mình, Phòng Vũ cũng không biết nên giải thích cảm giác này thế nào.

Hai người đứng trong phòng, nhìn nhau.

“Tối nay anh đi đâu vậy?”

Một lúc lâu sau, Dương Lỗi hỏi, hắn nhìn Phòng Vũ chằm chằm, giọng nói ảm đạm.

“Không đi đâu cả.”

Phòng Vũ trả lời.

“Lâm San San đâu?”

Giọng nói của Dương Lỗi lạnh như băng.

“Đi rồi.”

Phòng Vũ không biết tại sao Dương Lỗi lại biết mình đã gặp Lâm San San.

“Đi từ nơi này à?”

Giọng nói của Dương Lỗi vẫn lạnh như băng.

“… Ý gì đây?” Phòng Vũ đã nhẫn nhịn thái độ này của Dương Lỗi nãy giờ. “Sao tôi lại mang cô ấy đến đây??”

“Anh đừng chọc cô ta nữa được không?”

Dương Lỗi rống lên.

“Chọc” là từ địa phương ở Giang Hải mang ý nghĩa không mấy tốt đẹp, tức là rõ ràng không có tình cảm gì nhưng vẫn cố tình trêu chọc người có ý với mình, cố tình làm cho người đó ôm hy vọng và tiếp tục theo đuổi mình.

Nghe Dương Lỗi nói vậy, Phòng Vũ còn giữ được bình tĩnh nữa sao?

“Tôi chọc cô ấy hồi nào?”

Phòng Vũ cũng nổi giận.

“Anh không chọc cô ta? Vậy anh còn dẫn cô ta đến Loạn Thế làm gì? Anh làm vậy là muốn tìm pansy phải không??”

Dương Lỗi bùng phát.

Chuyện của Lâm San San, hắn đã nén giận rất lâu, cơn giận này không chỉ hướng về Lâm San San mà còn với tất cả những cô gái vây quanh Phòng Vũ, trong hiện tại và cả tương lai. Bên cạnh Phòng Vũ không phải chỉ có một mình Lâm San San, bên cạnh Phòng Vũ có thiếu gái bao giờ? Dương Lỗi có thể đề phòng một Lâm San San, nhưng hắn có thể đề phòng tất cả cô gái sao? Đề phòng được trái tim của Phòng Vũ sao? Đề phòng được vợ tương lai của Phòng Vũ sao?

Nghe Lão Lượng nói Phòng Vũ và Lâm San San cùng ra ngoài, tâm trạng của Dương Lỗi lúc đó như bị ngâm vào hũ giấm chua, từ đầu đến chân đều bốc mùi chua, cả người lạnh ngắt, cảm giác đó không thể diễn tả bằng lời!

Bị Dương Lỗi mắng xối xả như thế, đầu óc Phòng Vũ cũng loạn hết cả lên!

“Tôi tìm pansy thì sao? Có gì sai? Không được à??”

Phòng Vũ gân cổ, trừng mắt hỏi Dương Lỗi, bây giờ đầu óc của hắn đã quay mòng mòng. Sao hắn lại không thể tìm pansy, nếu hắn thật sự muốn tìm pansy thì cần gì phải chờ đến bây giờ??

“Không được!!”

Dương Lỗi rống lên, hai chữ này giống như nện xuống đất!

Phòng Vũ ngây ngẩn cả người, hắn sửng sốt vài giây rồi rống trở lại.

“Không được? Vậy chuyện giữa cậu và Phương Mai tôi có quản được không?!”

“Tôi và Phương Mai không có gì hết!”

Dương Lỗi tức đến đỏ mắt, hắn không hiểu tại sao Phòng Vũ lại lôi Phương Mai vào đây!? Phương Mai có liên quan gì đến bọn họ chứ??

“Không có gì hết? Không có gì mà lúc nãy cậu lại hôn người ta??”

Phòng Vũ buột miệng thốt ra.

“……”

Dương Lỗi đột nhiên không nói gì nữa.

Hắn kinh ngạc nhìn Phòng Vũ.

Bây giờ hắn mới biết, Phòng Vũ đã quay lại, Phòng Vũ còn nhìn thấy nụ hôn tạm biệt của hắn và Phương Mai. Phòng Vũ hiểu lầm, thế nên Phòng Vũ mới bỏ đi, thế nên tối nay Phòng Vũ không chịu quay về, thế nên Phòng Vũ mới không muốn gặp hắn.

“……”

Phòng Vũ không nói gì nữa.

Phòng Vũ không biết tại sao mình lại thốt ra câu vừa rồi. Hắn cũng không biết tại sao mình lại né tránh ánh mắt của Dương Lỗi sau khi nghe mình nói câu đó.

“Cô ấy phải về nước Anh.”

Dương Lỗi chậm rãi nói.

“Muốn tôi cho cô ấy một kỷ niệm tạm biệt.”

Dương Lỗi nói, nhìn Phòng Vũ.

“Cho tới bây giờ tôi và cô ấy không có gì cả. Người tôi thích không phải là cô ấy, mà là một người khác.”

Dương Lỗi đi về phía Phòng Vũ. Hắn đi tới trước mặt Phòng Vũ, dùng sức xoay đầu Phòng Vũ lại, kéo Phòng Vũ đến trước mặt mình.

“Tôi hôn cô ấy, anh để ý ư? … Tại sao anh lại để ý?”

Dương Lỗi hỏi, nhìn thẳng vào mắt Phòng Vũ.

Phòng Vũ không trả lời.

… Hắn cũng đang tự hỏi chính mình!

“Tại sao chúng ta lại làm chuyện đó?” Dương Lỗi nhẹ giọng hỏi Phòng Vũ, nhìn vào đôi mắt của Phòng Vũ ngay trước mặt mình.

“Đó không phải là ‘chơi’, chưa bao giờ là thế cả.”

Dương Lỗi nói.

Đó không phải là trò chơi, đó là tình yêu của hắn, là tình cảm thật sự của hắn, là nguồn cội của bao nỗi phiền muộn và niềm vui của hắn, là mong nhớ, ao ước và khát khao của hắn. Nếu đó chỉ là trò chơi, hắn sẽ không đau khổ như vậy, buồn bã như vậy, băn khoăn như vậy. Hắn từng quyết tâm không hủy hoại Phòng Vũ, ngay lúc này hắn vẫn đang tự nhắc nhở bản thân, đừng hại Phòng Vũ! Nhưng bây giờ hắn không thể nhịn được nữa, hắn không thể trơ mắt nhìn một ngày nào đó Phòng Vũ thuộc về người khác, Phòng Vũ là của hắn, Phòng Vũ chỉ có thể thuộc về một mình hắn, bất kể là con người hay là cả cuộc đời Phòng Vũ!

“… Anh hiểu rõ phải không… tôi cũng hiểu rõ!”

Bọn họ đều hiểu rõ, đó không phải là trò chơi, đó là làm tình, bởi vì có tình yêu nên mới làm như thế!

“……”

Phòng Vũ dời mắt sang chỗ khác. Hắn đấu tranh, mâu thuẫn, tâm loạn như ma!

“Phòng Vũ!”

Dương Lỗi khó nhịn cất tiếng gọi, âm thanh phát ra từ sâu trong yết hầu.

“Chúng ta đừng tự lừa gạt bản thân nữa!”

Hắn đột nhiên ôm lấy Phòng Vũ, hôn lên môi Phòng Vũ…

Hắn ôm chặt Phòng Vũ, hôn Phòng Vũ, hắn đã hôn Phòng Vũ vô số lần trong mơ, nhưng chưa bao giờ cảm thấy chân thật như thế, nóng bỏng như thế, khiến hắn tê dại như thế, nóng đến mức như muốn hòa tan hắn ra! Dương Lỗi cưỡng ép chen đầu lưỡi của mình vào, gắt gao dây dưa với Phòng Vũ. Đây là tư vị mà hắn mơ ước đã lâu, không biết bao nhiêu buổi tối, hắn ôm hôn Phòng Vũ say đắm như thế trong giấc mơ. Mỗi khi tỉnh dậy, hắn đều cố nhớ lại mùi vị trong mơ, hồi tưởng mùi vị từ đôi môi của Phòng Vũ, nhưng tiếc là tất cả đều trống rỗng.

Bây giờ, rốt cuộc không còn trống rỗng nữa, rốt cuộc hắn đã nếm được mùi vị này, chân thật, nóng bỏng, điên cuồng, làm cho từng tế bào của hắn như giãn ra, làm cho mỗi sợi dây thần kinh của hắn đều mất kiểm soát. Hắn siết chặt cánh tay quanh người Phòng Vũ, tham lam đuổi theo đầu lưỡi của Phòng Vũ, quấn lấy Phòng Vũ, cho đến khi Phòng Vũ dùng sức đẩy hắn ra.

“… Dương Lỗi!”

Phòng Vũ phát ra tiếng gọi thống khổ, nén giận!

“Tôi thích anh!”

Dương Lỗi bị đẩy vào tường, thốt ra câu nói mình vẫn chôn sâu dưới đáy lòng trước ánh mắt kinh ngạc của Phòng Vũ.

“Tôi… mẹ nó phát điên vì anh rồi!”

Hắn điên rồi, hắn thật sự điên rồi! Dương Lỗi vò đầu bứt tóc chính mình, trong khoảnh khắc đó, hắn thậm chí nghĩ rằng mình sẽ khóc…

_____________________

Chương 47

“……”

Phòng Vũ choáng váng, bối rối, không biết nên làm thế nào.

Đúng vậy, hắn hiểu rất rõ, hắn không thể lừa gạt chính mình nữa. Dương Lỗi không phải là anh em của hắn, nếu là anh em, bọn họ sẽ lên giường đến không biết trời trăng gì sao? Nếu là anh em, vừa chạm vào cơ thể của Dương Lỗi, phần dưới của hắn sẽ cương sao? Nếu là anh em, thấy Dương Lỗi hôn cô gái khác, hắn sẽ bỏ đi mượn rượu giải sầu sao?

Lúc trước chính hắn đã từng nói, không thể tiếp tục “chơi” như vậy nữa, nếu còn tiếp tục, ngay cả anh em cũng không thể làm.

Nhưng từ lúc bắt đầu, bọn họ đã không thể làm anh em của nhau rồi, bọn họ đã sớm không xem đối phương là anh em…

Bây giờ đột nhiên nghe Dương Lỗi nói “tôi thích anh”, Phòng Vũ bị sốc nặng, tư duy và lý trí của hắn lập tức phản ứng theo bản năng, khiến hắn khiếp sợ những lời này, khiến hắn muốn bác bỏ nó, phủ nhận nó, nhưng chính Phòng Vũ cũng không hiểu, tại sao bây giờ trong lòng mình lại nổi bão như vậy!

“… Cậu nhầm rồi!”

Phòng Vũ thốt ra một câu, không biết nói cho Dương Lỗi nghe hay đang nói với bản thân mình!

“Nhầm rồi?”

Dương Lỗi mở to mắt nhìn Phòng Vũ, gần như muốn móc tim mình ra cho Phòng Vũ xem!

“Ngay cả trong mơ tôi cũng nghĩ đến anh! Như vậy là nhầm sao?!”

Dương Lỗi cũng muốn mình nhầm lắm chứ, nếu là nhầm thì không cần chịu dằn vặt đau khổ thế này! Nhầm ư? Nếu trái tim cũng nhầm được, hắn tình nguyện xem đây là một sai lầm, một sai lầm tột cùng!

“Anh cũng có cảm giác đối với tôi!” Dương Lỗi giương cặp mắt đỏ bừng nhìn thẳng vào Phòng Vũ. “Anh dám nói anh không có chút cảm giác nào với tôi không??”

“……”

Mình dám nói không? Phòng Vũ cũng đang tự hỏi.

Nếu không có cảm giác với cậu ấy, mình sẽ để ý đến việc cậu ấy hôn Phương Mai sao? Sẽ nổi giận khi hiểu lầm cậu ấy và Đinh Văn cũng “chơi” như vậy sao? Sẽ ôm chặt cậu ấy dưới ánh ban mai, không muốn cậu ấy rời đi, sẽ lên giường làm thế với cậu ấy sao? …

Mình sẽ làm như vậy sao??

Phải chăng… đó là “thích” mà Dương Lỗi vừa nói?

Mình đã yêu Dương Lỗi rồi sao? Yêu anh em của mình, một người đàn ông giống như mình?!

Từng bộ phận trong đầu đều nói với Phòng Vũ, đó là nhầm lẫn, là sai lầm, sai lầm nghiêm trọng. Sao lại như vậy được? Hắn rất bình thường! Dương Lỗi cũng bình thường! Bọn họ không phải là người như Hoa Miêu, hoàn toàn không phải, chưa bao giờ phải!

Nhưng tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này, tại sao lại cố tình xảy ra giữa hắn và Dương Lỗi?

Loại tình cảm này thật khó mà giải thích, trong hơn hai mươi năm cuộc đời, bất kể đối mặt với hiểm cảnh khó khăn và nguy khốn cỡ nào, Phòng Vũ cũng chưa từng rối loạn như bây giờ, chưa từng bất lực như bây giờ.

“Phòng Vũ!!”

Dương Lỗi buồn bã gọi.

“Đừng nói nữa!”

Phòng Vũ rống lên, hắn rối loạn! Tất cả mọi thứ đều rối loạn!

“… Chúng ta cần phải suy nghĩ lại!”

Phòng Vũ chỉ có thể nói câu đó. Không thể như vậy được, hắn và Dương Lỗi cần phải suy nghĩ lại, suy nghĩ xem tại sao bọn họ lại trở thành thế này, suy nghĩ xem bọn họ vượt qua ranh giới từ khi nào, mất khống chế dẫn đến cục diện không thể cứu vãn như hiện nay, nghĩ xem bọn họ là gì của nhau, bọn họ đều là đàn ông, bọn họ vốn là anh em tốt, giữa bọn họ, rốt cuộc có… tình yêu hay không!

Nhìn Phòng Vũ, Dương Lỗi cảm thấy lòng mình nguội lạnh.

Hắn biết, hắn liều lĩnh nói hết mọi thứ trước mặt Phòng Vũ, muốn Phòng Vũ chấp nhận chuyện này là điều quá khó.

Hai người đều hiểu, ở thời đại này, đi một bước kia có ý nghĩa gì.

Nghĩa là phía trước là một con đường không thấy ánh sáng, nghĩa là bọn họ sẽ bước chân vào vũng bùn, nghĩa là có nhiều thứ mà bây giờ bọn họ chưa đoán trước được, cũng như chẳng biết mình có thể chấp nhận hay không.

Nhưng bây giờ Dương Lỗi không quan tâm đến việc này. Hắn chỉ quan tâm Phòng Vũ có thích mình không? Trong lòng Phòng Vũ có mình hay không?

Chỉ cần trong lòng Phòng Vũ có hắn, mặc kệ tương lai gặp phải chuyện gì, hắn không sợ, hắn không sợ gì hết, chỉ cần có Phòng Vũ bên cạnh, cả đời này, hắn chấp nhận tất cả, hắn cam tâm tình nguyện nhận tất cả…

Dương Lỗi im lặng. Hắn và Phòng Vũ đều không lên tiếng. Trong phòng giống như không có người nào tồn tại, chỉ có áp lực và tâm trạng trĩu nặng của cả hai.

Bên ngoài tiếng mưa rơi càng lúc càng lớn, xuyên qua màn đêm yên tĩnh, xuyên qua căn phòng không tiếng động, trở thành âm thanh duy nhất của hiện tại.

“Được. Chúng ta suy nghĩ lại.”

Một lúc lâu sau, Dương Lỗi lên tiếng.

Giọng nói của hắn ảm đạm, mệt mỏi.

Dương Lỗi từ từ xoay người lại, đi về phía cửa. Phòng Vũ không có ngăn cản Dương Lỗi. Phòng Vũ không nói lời nào.

Dương Lỗi đặt tay lên nắm cửa.

“Phòng Vũ.”

Dương Lỗi đưa lưng về phía Phòng Vũ, nói.

“Những gì tôi nói đêm nay đều là lời thật lòng. Nếu nó làm anh khó xử thì cứ quên nó đi.”

“Ban đầu là tôi muốn chơi như vậy, là tôi kéo anh xuống nước, không liên quan gì đến anh hết, anh đừng cảm thấy mình có trách nhiệm.”

“Nếu anh muốn không gặp lại tôi nữa, sau đêm nay…”

Dương Lỗi ngừng một lát.

“… Tôi sẽ không để anh nhìn thấy tôi nữa…”

Dương Lỗi mở cửa, đi ra ngoài.

Tiếng bước chân của hắn dần dần biến mất trong hành lang.

Nghe tiếng chân xa dần, Phòng Vũ có cảm giác Dương Lỗi sẽ không bao giờ đến đây nữa…

Phòng Vũ ngồi xuống bên cạnh bàn, hắn nhìn chằm chằm mặt bàn, không nhúc nhích.

Bàn tay đặt trên bàn, từ từ nắm lại thành quyền…

Dương Lỗi bước từng bước, đi về nhà.

Hắn đi giữa màn mưa, đi ở trên đường, chậm chạp không vội vã, giống như cái xác không hồn.

Hắn đi rất chậm, lúc đi xuống từ lầu tám nhà Phòng Vũ, hắn hy vọng có thể nghe tiếng Phòng Vũ gọi tên mình, hy vọng Phòng Vũ sẽ đuổi theo sau, hy vọng Phòng Vũ sẽ chạy đến kéo hắn lại, bảo hắn đừng đi, hy vọng Phòng Vũ sẽ nói với hắn, sao tôi có thể không gặp cậu chứ?? Đừng đi, ở lại với tôi đi!!

Tiếc là mặc kệ Dương Lỗi quay đầu mấy lần, phía sau chỉ là đêm tối mù mịt và màn mưa vô tận.

Toàn thân Dương Lỗi đều bị mưa xối ướt đẫm, hắn ngẩng đầu lên, để cho nước mưa cọ rửa mặt mình, sau đó nhắm mắt lại, mặc cho nước mưa tùy ý chảy dài trên mặt…

Đây là tình yêu đầu tiên trong đời hắn, không ngờ nó lại chết yểu như vậy.

Dương Lỗi không trách Phòng Vũ, không trách bất kỳ ai, chỉ tự trách bản thân.

Trách mình dại dột đâm đầu vào tình yêu, cuối cùng đâm đến đầu rơi máu chảy.

Dương Lỗi không biết mình quay về nhà bằng cách nào. Hắn mở cổng sắt ra, chợt nhớ mình đã đưa cho Phòng Vũ một chùm chìa khóa mở cánh cổng này, hắn cười khổ.

Sau này, có lẽ Phòng Vũ sẽ không bao giờ mở cánh cổng nhà mình nữa.

Đêm khuya, mọi người trong nhà đã say giấc, không ai biết Dương Lỗi ướt sũng đi lên lầu, hắn vào phòng, đóng cửa lại.

Dương Lỗi đứng trước cửa sổ, mặc cho nước mưa trên người nhiễu xuống sàn nhà tạo thành một vũng nước, hắn không muốn lau nó, cũng không muốn đi thay quần áo.

Trong căn phòng này vẫn còn lưu lại mùi hương của Phòng Vũ, nhiệt độ cơ thể của Phòng Vũ.

Nhưng từ giờ trở đi, mọi thứ ở đây, hắn sẽ mất tất cả…

Bên ngoài cầu thang, có tiếng bước chân vang lên.

Có người đi lên lầu.

Dương Lỗi nghe thấy tiếng động, hắn nghĩ chắc mình đã đánh thức thím Trương. Dương Lỗi lấy lại tinh thần, lau nước mưa trên mặt.

Có người gõ cửa.

Dương Lỗi bước ra mở cửa.

“……”

Dương Lỗi chết trân tại chỗ.

Hắn ngơ ngác nhìn người đứng trước mặt, quên cả nói chuyện, quên cả hô hấp…

Phòng Vũ bước vào phòng, tựa lưng lên cửa.

Cả người Phòng Vũ cũng ướt đẫm nước mưa.

Phòng Vũ nhìn Dương Lỗi chằm chằm, sau đó đột nhiên kéo Dương Lỗi vào lòng, lấp kín bờ môi của hắn…

_______________

Anh Vũ chịu hết nổi rồi hả *chấm nước mắt* Thôi giao Lỗi cho anh đó, nhớ đối xử đàng hoàng với người ta nha ლ(´ڡ`ლ)

Bài Mỗi ngày yêu em nhiều hơn hay lắm, phải nghe, bài này cũng xuất hiện nhiều trong truyện. Lời bài hát ở trên đã qua tham khảo bản dịch của chủ nhân clip dưới đây.

 Chương 48

Tagged:

14 thoughts on “Kim Bài Đả Thủ – 46 + 47 (V)

  1. […] Chương 46 (1) […]

    Like

  2. frozenworld53 08/06/2014 at 02:16 Reply

    凸(⊙▂⊙✖ ) HIểu lầm chít người là đây…

    Nhưng dù sao thì ta cũng thông củm với con bé bánh bèo… anh Phong Vũ ngầu thế cơ mà…(●´□`)♡ Đến ta cũng phải điêu đổ nữa đây này…

    (҂⌣̀_⌣́) Nếu đây là ngôn tình thì chắc 2 người sẽ thành đôi… ấy là còn tùy hứng của bà tác giả… (¬_¬)

    ╮(╯_╰)╭ Nhưng thật đáng tiếc… đây lại là đam mỹ a… nên chuyện tình này sẽ vĩnh viễn ko bao giờ dành cho nhỏ bánh bèo… hay nhỏ nào khác…

    Liked by 2 people

    • Nana 08/06/2014 at 15:55 Reply

      Nàng nói đúng quá (☆ _ ☆) Nếu là ngôn tình thì cũng có triển vọng lắm, xã hội đen x tiểu thư nhà lành =))

      Like

      • frozenworld53 09/06/2014 at 06:43 Reply

        Thì đấy nàng nhưng thực tế thì luôn phũ phàng a!!! 😬😬😬

        Like

  3. prokiller 08/06/2014 at 08:36 Reply

    ngay nao t cung ghe tham cho chap moi cua nhom

    Liked by 1 person

    • Nana 08/06/2014 at 16:01 Reply

      ây da, cảm ơn nàng ủng hộ ~(‾▿‾~)

      Like

  4. […] Chương 46 + 47 (V) […]

    Like

  5. Bop108 12/11/2015 at 22:03 Reply

    Chu choa cha mạ ơi, cảm động chết con, đoạn Lỗi ca một mình đi về nhà trong mưa viết xúc động quớ 😢😢 thôi thế là a Vũ cũng ngộ đạo dồi, hóng tập tiếp hí hí 😊😊😊

    Liked by 1 person

    • Nana 13/11/2015 at 13:15 Reply

      Tập tiếp là anh Vũ chính thức bước lên con đường một đi khỏi zìa =)))))

      Liked by 2 people

  6. Fly209 17/11/2015 at 03:15 Reply

    T______________T Cho em quỳ xuống lạy 2 anh phát, trời ơi đến gần 50 chương rồi mà còn đè nhau ra dằn vặt làm con dân như em cũng vật lên vật xuống như vầy là sao T_T Đao khộ ghê gớm T_T

    Ở cái đoạn Dương Lỗi thú nhận ý, một câu “nhầm rồi” của Phòng Vũ làm tim mình đau nhói, và có lẽ, làm cho Dương Lỗi cũng hoảng hốt đau thương lắm.
    Còn gì đau đớn hơn khi người ấy phủ nhận tình cảm của mình, khi người ấy cho rằng bản thân mình chẳng qua chỉ là nhầm lẫn?
    Ừ, không chấp nhận là một chuyện. Phòng Vũ không nhận ra tình cảm của bản thân anh đối với Dương Lỗi, cũng là một chuyện. Nhưng cho đến khi Dương Lỗi bộc lộ, moi tim móc gan ra cho anh xem, bày cả tấm lòng trước mặt anh, mà anh còn nói “nhầm”, thì Dương Lỗi hẳn phải shock lắm. Sự thương tổn ấy phải lớn đến mức nào? Tại sao anh lại có thể nghi ngờ tình cảm của tôi? Thứ tình cảm tôi đã làm tôi giằng xé, vật lộn, đến như thế,Tôi phát điên vì nó, tôi sợ hãi vì nó, tôi đau đớn vì nó, tôi mâu thuẫn vì nó, nó xộc vào tim tôi, điều khiển lý trí tôi, làm cho tôi không còn là tôi nữa, làm cho tôi không khác một thằng ngốc, thứ tình cảm ấy nếu không là “yêu” thì có thể là gì? Có thể “nhầm” được không?
    Anh không thể tin bản thân mình, không dám chấp nhận tình cảm của bản thân mình nhưng cớ gì anh lại không tin tình cảm của tôi.

    Thôi được, nếu anh đã nói “suy nghĩ lại” thì tôi sẽ cùng anh suy nghĩ lại.
    Nhưng cái việc “suy nghĩ lại” đó, có lẽ Dương Lỗi đã tuyệt vọng, đến bước này còn suy nghĩ lại, liệu có phần trăm cơ hội nào nữa không? Phòng Vũ còn muốn suy nghĩ đến lúc nào nữa? Dương Lỗi đã suy nghĩ đến nát óc rồi, cậu đã vật lên vật xuống với hàng trăm ý nghĩ chạy qua đầu. Từ khi bước vào thứ tình yêu này, thì không chỉ trái tim cậu phải căng ra mà đập những hồi loạn nhịp, mà có lẽ lý trí đầu óc cậu cũng phải vận động hết sức, để làm sao bản thân có thể bình tĩnh nhất mà xuất hiện trước mặt Phòng Vũ, có thể khống chế thứ tình cảm này, có thể làm sao cho tốt nhất. Đến giờ phút này, khi cậu buông ra câu tỏ tình, có lẽ cũng chính là khi cậu đã bị dồn vào đường cùng, khi mà cậu vứt bỏ hết cả mâu thuẫn đấu tranh của lý trí và tình cảm lại sau đầu, để bản năng dẫn dắt, để cậu có thể thôi lo được lo mất, để cho bản thân thoải mái, để thôi không phải “nghĩ” nữa.

    Hy vọng cuối cùng, người ấy đuổi theo mình, hay chỉ cần không cầm lòng mà gọi mình một tiếng thôi, cũng không có. Cười cay đắng, có lẽ lúc ấy Dương Lỗi thực sự nghĩ đã hết thật rồi, thật sự xong rồi. Đọc đến đoạn này mà cay đắng hết cả lòng mề.

    Huhu, đến khổ với anh Phòng Vũ, nghĩ cái gì nữa. Nhìn bóng lưng bỏ đi của Dương Lỗi, anh có nghĩ được không? Có dám ngồi mà nghĩ không? Ở đấy mà nghĩ đi, để Dương Lỗi rời khỏi đời anh là anh hối không kịp luôn nghe không? T_T May mà anh đuổi theo giật bạn Lỗi lại không là tôi sẽ ghét anh T_T

    Thiệt chứ 2 cái cha này làm con dân đau tim hết sức T_T

    P.S:
    băn khăn => băn khoăn.
    cáng tay => cánh tay? @@

    Liked by 3 people

    • Nana 18/11/2015 at 22:51 Reply

      Huhu tui đã sửa lại rồi nha, thiệt tình mang tiếng beta mà nhìn đi nhìn lại vẫn còn sót mấy typo này nọ thấy khó ở hết sức ლ(¯ロ¯ლ)

      Tui thích câu “Anh không thể tin bản thân mình, không dám chấp nhận tình cảm của bản thân mình nhưng cớ gì anh lại không tin tình cảm của tôi” ghê gớm (◡‿◡✿) Cô gái nhiều khi nói mấy câu nghe hay ghê ấy (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ~❤

      Like

  7. Nờ 07/04/2017 at 15:38 Reply

    Chời ơi đọc đến đoạn cuối chợt thở hắt ra một cái. Lúc đấy mới phát hiện nãy giờ mình nín thở :)))))))))))

    Like

  8. Nờ 07/04/2017 at 15:39 Reply

    À, nay mình mới đọc truyện này, vẫn chưa chào chủ nhà một tiếng. Cảm ơn bạn đã edit truyện nhé. Hay lắm bạn ơi ❤❤❤

    Liked by 1 person

( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (≖ ‿ ≖) | (๑✧◡✧๑) | (๑>◡<๑) | (つ﹏<)・゚。| (¬‿¬) | (눈_눈) | ( ≧ ε ≦ ) | | (* ̄▽ ̄)b| (╥﹏╥) | Σ( ° △ °|||) | ╭ (╰_╯)╮ | ლ(´ڡ`ლ) | (●'◡'●)ノ♥| 凸(艹皿艹 ) | ╭(╯ε╰)╮| (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ~(‾▿‾~) | (¯―¯٥) | ◕‿◕ | (▰˘◡˘▰) | (●´з`)♥ | ╮(╯▽╰)╭ | (๑¯△¯๑) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | ℒℴѵℯ❤| (◡‿◡✿) | ᎢℋᎪɳᏦ ᎩӫᏌ ✿♪♫

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: